Follow Us @soratemplates

22 tháng 11, 2013

3 bức tượng vàng hệt nhau ,cái nào quý hơn cả

13:32 0 Comments
Ngày xưa, một nước nhỏ nọ phái một sứ thần đến Trung Quốc và dâng lên ba bức tượng tạc hình người bằng vàng giống hệt nhau. Hoàng đế Trung Quốc rất lấy làm hài lòng. Nhưng vị sứ giả kia lòng dạ không tốt, ông ta đặt ra một câu hỏi: “Bức tượng nào là đáng giá nhất?”. Nếu các viên quan trong triều không đưa ra được câu trả lời đúng, ông ta sẽ lấy lại ba bức tượng và điều đó chẳng khác nào một sự sỉ nhục với hoàng đế và các quan lại Trung Quốc.

Hoàng đế thử nhiều cách khác nhau, ông cho thợ kim hoàn kiểm tra cả ba bức tượng, nhưng trọng lượng và cách chạm khắc của chúng lại giống nhau như hệt. Phải làm sao đây? Thật khó xử khi một nước lớn lại không thể tìm ra một điều nhỏ nhặt như vậy. Cuối cùng, một vị quan nguyên lão nói rằng ông có một cách để nhận ra bức tượng đáng giá nhất.

Viên sứ thần và các viên quan khác được mời đến hoàng cung để cùng chứng kiến. Vị lão quan cầm trên tay ba cọng rơm, ông nhét một cọng rơm vào tai của bức tượng hình người đầu tiên, cọng rơm liền xuyên sang bên tai kia. Rồi ông thử với bức tượng thứ hai, ông cũng xuyên cọng rơm vào tai bức tượng, lần này cọng rơm xuyên ra ngoài miệng của bức tượng. Cuối cùng ông xuyên cọng rơm vào bức tượng hứ ba, cọng rơm rơi xuống bụng của bức tượng mà không phát ra tiếng động nào. Vị lão quan quả quyết nói: “Bức tượng cuối cùng là đáng giá nhất”.

Nếu chúng ta nhìn vào ba bức tượng và các đặc điểm của chúng rồi so sánh, bức tượng đầu tiên mà cọng rơm xuyên vào tai này rồi chui sang tai kia gợi nhớ đến câu thành ngữ cổ: “Vào tai này ra tai khác”, điều đó làm giảm giá trị của bức tượng đầu tiên, cho thấy đây là một người không biết lắng nghe. Bức tượng thứ hai tượng trưng cho những người thích ngồi lê đôi mách, khi họ nghe được thông tin nào đó, nó sẽ tuôn ra từ miệng của họ đến người tiếp theo. Bức tượng thứ ba thể hiện một người cao quý, khi nghe được điều gì đó, họ giữ nó trong lòng mà không kể lể với người khác.

Câu chuyện này nói với chúng ta rằng, người đáng quý nhất không nhất thiết là một người giỏi ăn nói. Chúa trời cho chúng ta hai cái tai và một cái miệng vì Ngài muốn chúng ta nói ít hơn và nghe nhiều hơn. Làm một người biết lắng nghe, đó là phẩm chất cơ bản nhất của một con người chín chắn.
nếu bạn cảm thấy hứng thú với văn hóa truyền thống thì hãy google 3 từ này " văn hóa thần truyền " . tốt đẹp

13 tháng 11, 2013

Tình yêu thầm kín là một nỗi đau đẹp

19:56 0 Comments
Tình yêu thầm kín là một nỗi đau đẹp
  • Tình yêu thầm kín là một nỗi đau, nhưng tại sao xưa nay người ta chưa bao giờ cảm thấy tình yêu là gánh nặng? Đơn giản là vì tình yêu chân thành không phải là chiếm hữu, cho dù trái tim của anh thuộc về ai, anh cũng sẽ không óan hờn, anh chỉ mong được là một chiếc bóng, ở một khoảng cách nhất định có thể cảm nhận được niềm vui, nỗi buồn của em.

  • Tình yêu thầm kín là một nỗi đau đẹp đẽ. Nó là thứ tình cảm khiến nhiều người cảm thấy bất lực, không thể với tay tới. Dẫu biết rằng cuộc đời này sẽ không bao giời được ở bên người ấy, nhưng họ vẫn nguyện hy sinh để chứng minh tình yêu mình dành cho người ấy sâu đậm đến thế nào.

Tình yêu thầm kín là một nỗi đau đẹp
Tình yêu thầm kín là một nỗi đau đẹp đẽ. Bởi vì không ai thấu hiểu nổi lòng của một người yêu đơn phương, họ thường mượn nụ cười để che đậy nước mắt. Trong vòng quay của thời gian, tình cảm đó như cây kim đâm từng mũi vào trái tim, dù cho có máu rỉ cũng không ai nhìn thấy, nó chỉ dần dần lan ra đằng sau vẻ mặt tươi cười của người ấy.

Tình yêu thầm kín là một nỗi đau đẹp đẽ. Tình yêu như nụ hoa chớm nở, nhưng hoa nở mà đôi khi không kết trái, nói chi là yêu thầm thì làm sao có nụ mà để ra hoa. Khi yêu, có người biết trước tình cảm của mình dâng hiến sẽ không bao giờ nhận lại được, đó là tình yêu vô vọng, nhưng họ vẫn không thể bảo với lòng rằng: “Thôi đừng theo đuổi nữa”.

7 tháng 11, 2013

Trở thành thiên tài không khó!

19:35 0 Comments
Đôi khi chúng ta ngạc nhiên trước tài năng của người khác, và nghĩ rằng “đến khi nào mình mới giỏi được như vậy!”. Nhưng sự thực thì không thật sự quá khó để bạn trở nên thành thiên tài trong mắt mọi người đâu. Hãy cùng khám phá những bất ngờ có trong những chữ GENIUS – thiên tài.  

Goals = mục đích. Trong học tập hay trong công việc bạn hãy đặt ra cho mình một mục đích để đạt tới. Điều này không vô ích đâu, nhưng ngược lại đó sẽ là đích để giúp bạn tập trung hơn với công việc của mình.

Encouraged = được khuyến khích. Sự động viên của gia đình, bạn bè và những người xung quanh bao giờ cũng quý giá. Đó là động lực giúp bạn vượt khó, tăng thêm nghị lực giúp bạn hoàn thành những mục đích đã đề ra. Vậy khi gặp những khó khăn, thất bại đừng ngại chia sẻ với những người mà bạn tin tưởng. Nhưng chính bạn cũng có thể tự động viên, khuyến khích mình vì chẳng phải “ thất bại là mẹ thành công” sao!? Và chẳng có thất bại nào mà không mang lại cho chúng ta một bài học quý giá. Hãy tự tạo cho bản thân một tinh thần lạc quan trong khi thực hiện mục đích đã đề ra bạn nhé. Đó là không sợ thất bại.

Normal = bình thường. Sống giản dị, bình thường là cách bạn tạo nên sự gần gũi, thân thiện để sống hòa đồng với mọi người. bạn không thể sống một mình đúng không? Thiên tài cũng vậy. Thế nên đừng quá ỷ lại với tài năng của mình mà sống không cần người khác bạn nhé!

Intelligent = thông minh. Newtonđã nói: thiên tài là do 1 % trí thông minh và 99 % cần cù, phấn đấu! Điều đó chứng minhh một điều rằng thông minh rất cần thiết, nhưng không phải là tất cả. Nếu lấy “ cần cù bù thông minh” thì không có gì là không thể đúng không bạn!

Unpretentious = khiêm tốn. Khi bạn thật sự giỏi, bạn không cần phải cầm micrô để nói to cho mọi người biết, nhưng kết quả của công việc sẽ chứng minh và mọi người sẽ nhận ra rằng bạn là một người giỏi. Đừng quá tự cao vì sự giỏi của mình. Vì tính tự cao không làm bạn cao thêm một chút nào cả, mà đôi khi còn té rất đau nữa đó bạn.

Seft - confident = tự tin. Hãy tự tin với bản thân mình, điều đó sẽ giúp bạn thành công. Vì khi bạn tự tin là bạn đã thành công một nửa rồi, một nửa còn lại là do mục đích bạn đặt ra có khả thi hay không và do phương pháp bạn thực hiện. Vậy hãy tự tin lên bạn nhé, bạn sẽ là một thiên tài!

Để luôn thành công trong học tập, trong công việc điều đầu tiên và cũng là điều quan trọng nhất được đặt ra là bạn phải thật sự tìm được niềm vui và sự hứng thú với nó. Thế nên chúng mình chẳng ngạc nhiên gì khi biết rằng thiên tài luôn say mê với công việc của mình bất kể những khó khăn, trở ngại gì.

Sưu tầm wWw.Khocviem.org

6 tháng 11, 2013

Chuyện Thỏ và Rùa

19:34 0 Comments
 Đây là một câu chuyện có vẻ quen thuộc với chúng ta nhưng được mở rộng bởi CEO (Chief Executives Officer) của Coca Cola như sau: Ngày xửa ngày xưa, có một con rùa và một con thỏ cãi nhau xem ai nhanh hơn. Chúng quyết định giải quyết việc tranh luận bằng một cuộc thi chạy đua. Chúng đồng ý lộ trình và bắt đầu cuộc đua.
Thỏ xuất phát nhanh như như bắn và chạy thụt mạng một hồi, và sau khi thấy rằng đã bỏ khá xa bạn rùa, thỏ nghĩ nó nên nghỉ mệt dưới một tán cây bên đường và thư giãn trước khi tiếp tục cuộc đua. Thỏ ngồi dưới bóng cây và nhanh chóng ngủ thiếp đi. Rùa từ từ vượt qua thỏ và sớm kết thúc đường đua, dành chiến thắng. Thỏ giựt mình tỉnh giấc và nhận ra rằng nó đã bị thua.
Bài học của câu chuyện trên là: chậm và ổn định đã chiến thắng cuộc đua.

Nhưng cuộc sống không quá đơn giản như thế, câu chuyện được tiếp tục phát triển thêm:
Thỏ vô cùng thất vọng vì để thua và nó cố suy nghĩ. Nó nhận ra rằng nó đã thua chỉ vì quá tự tin, bất cẩn và thiếu kỷ luật. Nếu nó không xem mọi thứ quá dễ dàng và chắc thắng, thì rùa không thể nào có cửa hạ được nó. Vì thế, nó quyết định thách thức một cuộc đua mới. Rùa đồng ý. Lần này, thỏ chạy với tất cả sức lực của nó và chạy suốt một mạch về đích. Nó bỏ xa rùa đến mấy dặm đường. Thế, bài học của câu chuyện này?: nhanh và vững chắc sẽ chiến thắng cái chậm và ổn định. Nếu có 2 người trong công ty của bạn: một người chậm, nguyên tắc và đáng tin cậy; một người khác nhanh và vẫn đáng tin cậy ở những việc anh ta làm. Người nhanh và đáng tin cậy chắc chắn sẽ được thăng chức nhanh hơn.

Chậm và chắc là điều tốt, nhưng nhanh và tin cậy là điều tốt hơn. Nhưng câu chuyện cũng không dừng lại ớ đây. Rùa đã suy ngẫm kết quả và nhận ra rằng: nó không có cách nào thắng được thỏ trên đường đua vừa rồi. Nó suy nghĩ thêm một tí nữa và rồi thách thỏ một cuộc đua khác, nhưng có một chút thay đổi về đường đua. Thỏ đồng ý. Họ bắt đầu cuộc đua. Như đã tự hứa với lòng mình là phải luôn nhanh, thỏ bắt đầu chạy và chạy với tốc độ cao nhất cho đến bên bờ sông. Vạch đích đến lại còn đến 2 Km nữa ở bên kia sông! Thỏ dành ngồi xuống và tự hỏi không biết làm sao đây. Trong lúc đó, rùa đã đến nơi, lội xuống sông và bơi qua bờ bên kia, tiếp tục chạy và kết thúc đường đua.

Ý nghĩa từ câu chuyện này?. Trước tiên, cần phải xác định ưu thế của mình, và sau đó là biết chọn sân chơi phù hợp. Câu chuyện vẫn chưa dừng lại. Đến đây, thỏ và rùa đã trở thành đôi bạn thân thiết và họ cùng nhau suy ngẫm. Cả hai nhận ra rằng cuộc đua sau cùng có lẽ sẽ có kết quả tốt hơn. Vì thế, chúng quyết định tổ chức một cuộc đua cuối cùng, nhưng chúng sẽ cùng chạy chung một đội. Cuộc đua bắt đầu, thỏ cõng rùa chạy đến bên bờ sông, rùa lội xuống sông và cõng thỏ bơi qua bên kia bờ sông. Lên đến bờ, thỏ lại cõng rùa đưa cả hai cùng về đích. Và chúng cùng nhận ra rằng đã về đích sớm hơn rất nhiều so với các lần đua trước. Bài học của câu chuyện này là gì?. Thật tuyệt vời nếu mỗi người đều thông minh và đều có ưu điểm riêng, nhưng trừ khi các bạn cùng làm việc với nhau trong một đội và cùng chia xẻ, cống hiến ưu thế của từng người, bạn sẽ không bao giờ thực hiện công việc được hoàn hảo bởi vì luôn luôn có những trường hợp bạn không thể làm tốt hơn người khác. Điều quan trọng của làm việc theo nhóm là phải chọn được người trưởng nhóm trong từng trường hợp cụ thể. Phải chọn được người có ưu thế về lĩnh vực mà họ làm trưởng nhóm. Còn nhiều bài học nữa từ câu chuyện này. Lưu ý rằng cả thỏ và rùa đều không hề đầu hàng hay nản chí sau thất bại. Thỏ quyết tâm làm việc hăng hơn và cố gắng nhiều hơn sau khi phải thất bại cay đắng. Rùa phải thay đổi chiến lược vì nó đã cố gắng làm việc hết sức. Trong cuộc sống, khi phải chịu đựng, đối mặt với thất bại, có thể đó cũng là thời điểm thích hợp để cố gắng hơn và nỗ lực nhiều hơn nữa, nhưng đôi khi cũng cần phải thay đổi chiến lược và thử tìm kiếm giải pháp khác. Và đôi khi phải làm cả hai. Thỏ và rùa cũng đã học thêm một bài học để đời khác: thay vì chúng chống đối (hay cạnh tranh) với nhau, chúng bắt đầu tìm cách giải quyết tình huống, và chúng đã cùng nhau làm tốt hơn rất nhiều. Khi Roberto Goizueta đảm nhận vị trí CEO của Coca Cola vào những năm 1980, ông đã phải đối mặt với sự cạnh tranh gay gắt với Pepsi. Nhân viên của ông ta đang tập trung vào cạnh tranh với Pepsi và cố gắng tăng thị phần từng 0.1%. Goizueta quyết định không cạnh tranh với Pepsi mà thay vào đó là tìm cách chiếm thị phần. Ông ta hỏi các nhân viên và biết rằng trung bình mỗi ngày, mỗi người Mỹ uống các loại nước là 14 ounces (đơn vị đo lường của Mỹ), trong đó thì Coke chỉ có 2 ounces/ngày/người. Rõ ràng việc cạnh tranh không chỉ là Pepsi mà còn là nước, trà, cà phê, sữa và các loại nước trái cây. Mọi người sẽ dễ dàng tìm thấy Coke bất kể khi nào họ cần uống. Coke quyết định đầu tư các máy bán coca cola tự động ở khắp các góc đường. Doanh thu tăng nhảy vọt và cho đến nay thì Pepsi vẫn không thể nào theo kịp. Kết luận: câu chuyện ngụ ngôn thỏ và rùa đã dạy cho chúng ta khá nhiều bài học lý thú. Ý tưởng quan trọng nhất là “nhanh và vững chắc” sẽ luôn đánh bại “chậm và ổn định”; làm việc với những ưu điểm của bạn, đầu tư nhiều tài nguyên và làm việc theo nhóm sẽ luôn chiến thắng bất cứ một cá nhân nào; không bao giờ đầu hàng hay nản chí sau thất bại. Và cuối cùng, phải tìm giải pháp cho mọi tình huống, không chống lại cuộc chiến.

Sưu tầm wWw.Khocviem.org

3 tháng 11, 2013

Bài học từ ngọn nến

13:32 0 Comments
Một tối mất điện, ngọn nến được đem ra đặt ở giữa phòng. Người ta châm lửa cho ngọn nến và nến lung linh cháy sáng. Nến hân hoan nhận ra rằng ngọn lửa nhỏ nhoi của nó đã mang lại ánh sáng cho cả căn phòng. Mọi người đều trầm trồ: "Ồ, nến sáng quá, thật may, nếu không chúng ta sẽ chẳng nhìn thấy gì mất". Nghe thấy vậy, nến vui sướng dùng hết sức mình đẩy lui bóng tối xung quanh....


... Thế nhưng, những dòng sáp nóng đã bắt đầu chảy ram lăn dài theo thân nến. Nến thấy mình càng lúc càng ngắn lại. Đến khi chỉ còn một nửa, nến giật mình: "Chết mất, ta mà cứ cháy mãi thế này thì chẳng bao lâu sẽ tàn mất thôi. Tại sao ta phải thiệt thòi như vậy?!". Nghĩ rồi, nến nương theo một cơn gió thoảng để tắt phụt đi. Một sợi khói mỏng manh bay lên rồi nến im lìm.
Mọi người trong phòng nhớn nhác bảo nhau: "Nến tắt mất rồi, tối quá, làm sao bây giờ?". Ngọn nến mỉm cười tự mãn và hãnh diện vì tầm quan trọng của mình. Nhưng bõng một người đề nghị: "Nến dễ bị gió thổi tắt lắm, để tôi đi tìm cái đèn dầu". Mò mẫm trong bóng tối ít phút, người ta tìm được một chiếc đèn dầu." Đèn dầu được thắp lên còn ngọn nến đang cháy dở thì bị bỏ vào ngăn kéo tủ.
Ngọn nến buồn thiu. Thế là từ nay nó sẽ bị nằm trong ngăn kéo, khó có dịp cháy sáng nữa. Nến chợt hiểu rằng hạnh phúc của nó là được cháy sáng vì mọi người, dù chỉ có thể cháy với ánh lửa nhỏ và dù sau đó nó sẽ tan chảy đi...


Sưu tầm wWw.Khocviem.org

1 tháng 11, 2013

Một tâm hồn cao thượng

18:10 0 Comments
Đây là câu chuyện có thật do chính người trong truyện thuật lại. Ông là một giáo viên người Anh. Mỗi khi kể, ông thường không cầm được nước mắt, xúc động nghẹn ngào. Ông nói:
Nhà tôi ở một phố giữa Thủ đô Luân Đôn. Một hôm, tôi vừa ra khỏi cửa thì gặp một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi ăn mặt tồi tàn, rách rưới; mặt mũi gầy gò, xanh xao; chìa những bao diêm khẩn khoản mời tôi mua giúp một bao.
Tôi mở ví tiền và chép miệng:
-Rất tiếc là tôi không có xu lẻ.
-Thưa ông , không sao ạ.Ông cứ đưa cho cháu một đồng tiền vàng . Cháu chỉ chạy loáng một lát đến hiệu buôn để đổi, rồi hoàn lại cho ông tiền lẻ còn thừa .
Tôi chăm chú nhìn cậu bé và lưỡng lự :
-Thật chứ ?
-Thưa ông , thật ạ. Cháu không phải là một đứa dối trá.

Nét mặt của cậu bé trông rất cương trực và tự hào tới mức làm tôi tin và giao ngay cho cậu một đồng tiền vàng. Nhưng năm phút, mười phút, rồi mười lăm phút trôi qua mà vẫn không thấy cậu trở lại. Tôi bắt đầu nghi ngờ cậu bé. Nửa giờ sau, chờ mất công, tôi lững thững tiếp tục cuộc dạo chơi và tự nhủ:'' Cần rút kinh nghiệm, không nên tin vào bọn trẻ này''!
Vài giờ sau, khi trở về nhà, tôi ngạc nhiên , thấy có một cậu bé đang đợi tôi .Diện mạo cậu bé này rất giống cậu bé đã cầm tiền của tôi, nhưng nhỏ hơn vài tuổi , gầy gò , xanh xao hơn và thoáng một nỗi buồn tuyệt vọng:
-Thưa ông , có phải ông vừa đưa cho Rô-be một đồng tiền vàng không ạ ?
Tôi kẽ gật đầu . Cậu bé tiếp :
-Thưa ông , đây là tiền lẻ hoàn lại .... Rô-be nhờ cháu ... mang đến trả ông… Rô-be là anh cháu… chúng cháu mồ côi… Anh cháu không thể mang tiền trả ông được.. vì anh ấy bị xe chẹt… đang nằm ở nhà và khó lòng… sống nổi…
Em bé không nói được hết câu vì những tiếng nấc xé lòng. Tôi sững sờ cả ngườI, tim se lạI vì hốI hận, hỏI dồn:
-Vậy bây giờ Rô-be ở đâu? Hãy đưa tôi đến.
Sau khi dừng lạI một chút trước chiếc hầm nhỏ của một căn nhà đổ nát, em bé nói:
-Thưa ông, đây là nhà của chúng cháu.
Trong một góc tối của căn hầm, cạnh chiếc bếp lò cũ kĩ đã tắt ngắm từ lâu, giữa một đống giẻ rách, tôi nhận ra Rô-be nằm dài, bất động. Mặt em lúc này trắng bệch. Một dòng máu đỏ từ trán chảy xuống.
Rô-be đưa mắt nhìn về phía tôi, giọng thều thào, yếu ớt:
-Thưa ông, ông hãy lạI gần đây.
Tôi quỳ xuống bên em, cầm lấy bàn tay em- bàn tay khẳng khiu, gầy gò, đáng thương, lạnh ngắt.
-Sác-lây, em đưa tiền trả ông rồI chứ?
Cậu bé gật đầu, mắt vẫn sưng mọng.
-…Ôi! Đấy, ông xem, cháu không phảI là đứa dối trá mà.
Tôi cúi sát xuống người em, cầm lấy bàn tay em, hôn vào chỗ trán bị thương nứt rạn và nói với Rô-be rằng:” Em hãy bình tâm, dù bất cứ tình huống nào, tôi cũng sẽ nuôi nấng Sác-lây cho em”. Tôi nói dịu dàng, âu yếm an ủI Rô-be, để cái chết của em được thanh thản.
Bàn tay khốn khổ của em nằm gọn trong tay tôi lạnh dần, lạnh dần…
Em bé nghèo túng của tôi đã từ giã cõi đời quá ngắn ngủi như vậy đấy. Cái chết đó làm cho tôi thấy rằng, trong cuộc đời tôi chưa hề được thấy một cử chỉ, hành động nào đẹp đẽ, cao cả như vậy. Một tâm hồn vô cùng cao thượng ẩn náu trong một em bé sống trong cảnh rất đỗI cực khổ nghèo nàn.
(Theo Truyện ngắn nước Anh)
· Danh ngôn:” Chỉ có tính tự lập và tự trọng mới có thể nâng chúng ta lên trên những nhỏ nhen của cuộc sống và những bão táp của số phận”.
A.X.Pu-skin

Sưu tầm wWw.Khocviem.org

31 tháng 10, 2013

Chúng ta không cần phải hoàn hảo?!

18:10 0 Comments
Con người chúng ta ai cũng bị ám ảnh bởi ý nghĩ "Ta phải hoàn hảo". Có lẽ chính những suy nghĩ này đã khiến cho chúng ta không ít lần phải rên lên "Đời là bể khổ".


Ta luôn đấu tranh với bản thân để ngày càng tốt đẹp hơn. Nhưng là "nhân" thì "vô thập toàn". Khi phạm sai lầm ta bị dằn vặt, lo sợ không cònh được tôn trọng, tin tưởng. Sai lầm chỉ hữu ích khi nó khuyến khích ta tiến lên, ngược lại nó sẽ làm tê liệt con người với mặc cảm mình thật vô dụng, bất tài.
Chuyện kể rằng ngày xửa ngày xưa, có một vòng tròn. Vòng tròn ta rất tự hào về thân hình của mình, tròn một cách hoàn hảo đến từng milimét. Thế nhưng, một sáng nọ thức dậy, nó bỗng thấy mình mất một góc lớn hình tam giác.
Buồn bực, vòng tròn tìm mảnh vỡ hình tam giác bị mất. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm chạp. Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang tỏa sắc bên đường. Nó tâm tình cùng sâu bọ. Nó tận hưởng ánh sáng mặt trời ấm áp. Vòng tròn tìm được nhiều mảnh vỡ nhưng chẳng mảnh nào vừa cả. Nó lại tiếp tục tìm kiếm. Một ngày kia nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít. Nó sướng đến run người. Giờ đây nó lại hoàn hảo như xưa. Nó ghép mảnh vỡ kia vào rồi lăn đi. Nhưng, ơ kìa!Sao nó lăn nhanh đến thế! Nhanh đến nỗi các bông hoa nhòe đi trong mắt nó, tiếng chuyện trò thì bạt đi trong gió. Vòng tròn nhận ra thế giới xung quanh nó trở nên khác hẳn khi nó lăn quá nhanh. Nó bèn dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi!
Bài học cái vòng tròn tặng tất cả chúng ta là: Thật kỳ lạ khi con người ta mất đi một cái gì đó lại thấy mình hoàn hảo. Một người có tất cả mọi thứ trên đời lại là kẻ nghèo túng. Bạn sẽ không biết thế nào là ước mơ, là hy vọng, là nuôi dưỡng vì một ngày mai tốt đẹp hơn. Bạn sẽ không bao giờ biết cảm giác sung sướng khi có ai đó yêu thương bạn và cho bạn cái bạn tha thiết mong muốn!
Cuộc sống không phải là cái bẫy để chờ chúng ta sa vào rồi kết tội. Cuộc sống có chút gì đó như mùa bóng, khi đội mạnh nhất cũng có thể bị thua và đội yếu nhất cũng có những giây phút huy hoàng. Mục đích của chúng ta là thắng nhiều hơn bại.
Hãy biết chấp nhận sự bất toàn là một phần tất yếu của con người. Nếu ta đủ dũng cảm để yêu thương, đủ sức mạnh để để tha thứ, đủ hào phóng để chia sẻ hạnh phúc cho kẻ khác, đủ thông minh để hiểu rằng tình yêu thương luôn bao bọc chúng ta. Khi ấy ta đã đạt đến sự toàn mỹ mà nhiều người chỉ dám mơ ước!
Theo Net

Sưu tầm wWw.Khocviem.org