Follow Us @soratemplates

29 tháng 9, 2013

3 câu chuyện cuộc sống

18:57 0 Comments
3 câu chuyện cuộc sống
Liệu bạn có nhận thấy, điều mà con người cần nhất trên thế gian này không phải danh vọng, không phải tiền bạc, không phải nhà cửa, không phải đất đai… Bạn có nhận ra không, điều mà Con Người cần nhất chính là Con Người…

1. Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm chú lắng nghe, nói “Vậy à, vậy à, ừ…”. Rồi đặt máy. Tôi thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa – rút “giắc” cắm điện thoại. Rồi mẹ lại cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo cho mẹ biết là lửa đã cháy đến sạp vải của nhà chúng tôi. Sau đó là những năm vay mượn, đầu tắt mặt tối, gây dựng lại từ đầu. Có lần tôi hỏi mẹ về tối hôm đó, mẹ trả lời êm ả: “Mẹ không muốn bố cuống lên rồi lao đến đó, nhỡ có làm sao…”. Cả cơ nghiệp lao đao, nhưng trong giây phút đó, mẹ chỉ nghĩ đến bố tôi.

2. Chị tôi dành dụm vốn liếng định mua một mảnh đất ở ngoại thành. Hẹn được với người ta mang tiền đến đặt cọc, chị vội vã gọi taxi. Dọc đường, chị bắt gặp một đoàn nam phụ lão ấu hớt hơ hớt hải bồng một cô bé bị trâu húc vẫy xe xin đi nhờ lên Hà Nội cấp cứu. Chị tôi lập tức bảo anh lái xe quay xe, đưa cô bé con, người mẹ, và cả chị thẳng về Hà Nội. Mẹ cô bé tê liệt vì sợ hãi, chỉ biết ôm con khóc ròng. Một mình chị lo toan cho cô bé vào phòng cấp cứu, nhập viện, thậm chí đóng luôn cả tiền viện phí khi biết người mẹ không có nổi 100 nghìn trong túi… Khi chắc chắn là cô bé an toàn, chị mới trở về nhà. Không bao giờ nhắc đến chuyến xe ấy tốn kém bao nhiêu, tiền viện phí thế nào, hay buồn vì mảnh đất ưng ý kia không kịp đặt cọc đã qua tay người khác. Và cứ đến Tết, nhà chị lại có thêm những người khách từ quê ra.

3. Cha tôi là một người thành đạt, cha rất yêu công việc, đi sớm về khuya, mất ăn mất ngủ. Còn mẹ tôi, trong mắt mọi người, là một phụ nữ thật bình thường với những lo toan giản dị. Nhưng có lần cha nói với tôi rằng dù cha rất yêu thích công việc, nhưng cha không cần nó, cũng như cha cũng chẳng cần lắm nhà cửa, tiền bạc. Tất cả những gì cha cần là mẹ, có mẹ là cha có tất cả, kể cả những thứ rất quý giá, như là… chúng tôi.

Đôi khi bạn phải ngạc nhiên về những người mà bạn yêu quý. Sự an nhiên nơi tâm hồn họ. Những quyết định đơn giản mà quyết liệt. Sự bình thản của họ trước những thứ tưởng chừng rất quan trọng, nhưng lại không thật sự quan trọng. Cái cách mà họ tha thiết với con người. Giản đơn, nhưng mãnh liệt.

Nhưng hiểu được họ, bạn sẽ hiểu được niềm vui của thuỷ thủ đoàn khi nhìn thấy đất liền, của khách lữ hành khi nhìn thấy làng mạc, của nhà du hành vũ trụ qua khung cửa tàu nhìn thấy Trái Đất, của Robinson khi có được Thứ Sáu, nụ cười âu yếm của bất kỳ ai khi thấy một em bé sơ sinh. Cả việc tại sao, con người cứ mải mê tìm kiếm những nền văn minh ngoài Trái Đất… Và nỗi đau đớn khôn nguôi trào ra thành nước mắt và tiếng thét khi con người vì thiên tai, vì chiến tranh, vì bệnh tật, mà phải mất nhau trong cõi nhân gian…

28 tháng 9, 2013

'Đuổi cổ' virus phá hoại tình yêu

19:23 0 Comments
Virus “dập khuôn”

Sau 2 năm yêu nhau, lịch trình tình yêu của hai bạn sẽ được lên kiểu thế này: Buổi sáng nhắn tin “Chúc em/anh có một ngày làm việc tốt đẹp”, trưa đến tít tít “Anh/em nhớ ăn cơm đúng giờ”, chiều về “Anh/em đã về đến nhà chưa?” và đến tối là “Chúc anh/em ngủ ngon nhé!”. Thậm chí khi anh ấy rủ đi chơi, bạn còn có thể đoán ra anh ấy sẽ mặc bộ quần áo màu gì, chở bạn đến đâu...

Đuổi cổ những virus nhăm nhe phá hoại tình yêu của bạn

Hãy chủ động là người refresh tình yêu của bạn (Ảnh minh họa)

=> Format lại “ổ cứng” tình yêu:

Vấn đề nằm ở chỗ bạn nghĩ rằng tất cả những điều đó là hiển nhiên và mọi việc diễn ra như nó “phải” như thế? Nhưng không có luật lệ nào bắt bạn và chàng cứ phải nhắn đủ cho nhau một ngày 4 cữ và tối thứ 7 nào cũng phải cặp kè cho dù ngày hôm đó đã mệt lừ! Tất cả đều nằm ở thói quen của bạn và nếu không thích như thế thì cứ mạnh dạn mà “thiết lập lại trật tự” theo ý mình! Cá là anh ấy cũng đang “ngán đến cổ” cái công thức mà hai bạn đã mặc định ngầm với nhau. Hãy là người tiên phong refresh tình yêu của hai người thôi bạn.

Virus "đòi XXX"

Lúc mới yêu anh ấy sẽ tự hỏi “Khi chạm vào tay nàng thì cảm giác sẽ thế nào nhỉ?” và khi có được điều đó cả hai sẽ “ngập” trong hạnh phúc. Cứ thế lần lượt đến những cái ôm thật chặt, những chữ K ngọt ngào…và sau 3 năm yêu nhau thì… chả lẽ lại quay lại nắm tay? Dĩ nhiên là anh ấy sẽ muốn tiến đến một ngưỡng khác cao hơn nữa, “ngưỡng cảm xúc” của chữ X thứ ba.

Đuổi cổ những virus nhăm nhe phá hoại tình yêu của bạn

Thẳng thắn nói chuyện khi chàng có mong muốn về chữ X thứ ba (Ảnh minh họa)

=> Format lại “ổ cứng” tình yêu:

Thật ra, mong muốn của anh ấy là hoàn toàn bình thường! Có thể, anh ấy muốn một cái gì đó chắc chắn hơn, hoặc vì anh ấy đã chán ngấy cảnh ngồi cầm tay bạn và… nhìn suông rồi! Hãy trò chuyện cởi mở với nhau và quan trọng là để chàng biết: Bạn hiểu được những gì chàng đang suy nghĩ! Nếu bạn chưa sẵn sàng cho chuyện này, hãy thẳng thắn nói cho chàng biết. Cách hay nhất để “trì hoãn” chuyện này là hãy cho chàng một deadline và deadline đó chính là ngày cưới hạnh phúc và vui vẻ của hai người. Các nhà tâm lí cho rằng: Để trì hoãn những ham muốn tức thời ở hiện tại thì cách tốt nhất là hãy kéo người ấy về quá khứ hoặc tương lai.

Virus "sợ yêu lần nữa"

Thử tưởng tượng: Bạn và anh ấy đã có một tình yêu "cổ thụ" 2, 3 năm hoặc nhiều hơn thế nữa! “Bi kịch” là đến giờ này bạn mới nhận ra rằng mối quan hệ dài hơi này sẽ chẳng đưa mình đến đâu cả! Tệ hơn là anh ấy đã phạm phải những sai lầm khó tha thứ hoặc đã làm bạn tổn thương, nhưng bạn thì không thể kết thúc chuyện tình cổ thụ này.

Đuổi cổ những virus nhăm nhe phá hoại tình yêu của bạn

Bạn có thể không cần yêu ngay sau khi chấm dứt một tình yêu cổ thụ (Ảnh minh họa)

=> Format lại quan điểm “yêu”:

Anh ấy đã trở thành một phần tất yếu trong cuộc sống của bạn! Đối với bạn, việc rời bỏ anh ấy và xây dựng một tình yêu mới với một người khác còn khó hơn lên trời. Điều quan trọng là, bạn tiếc từng ấy năm “chăm bón” cho cái cây cổ thụ của mình sẽ về zero. Bạn “sợ” yêu, sợ phải bắt đầu lại từ đầu nên bạn ngậm bồ hòn làm ngọt dù cho có bất cứ chuyện gì xảy ra chăng nữa!

Nhưng sự thật bạn sẽ “ngọt” được đến bao giờ khi chính bạn cũng nhận ra “yêu anh là sai lầm lớn nhất của em”! Bạn đâu nhất thiết phải yêu ngay lập tức sau khi chia tay với anh ta, thật ra sống độc thân để suy ngẫm về bản thân và quan điểm yêu của mình cũng đáng giá lắm chứ!

Thêm một năm nữa qua đi đồng nghĩa với việc tình yêu của bạn lại thêm một tuổi nữa rồi! Hãy nhớ rằng tình yêu luôn cần những viên vitamin F5 liều cao, bạn nhé!


(Theo blog Bức thư tình)

Thư tình: Anh nhớ em nhiều lắm

19:18 0 Comments
Cứ tưởng rằng có được em là có được mãi mãi, anh cố gắng yêu em nhiều, yêu em hơn chính bản thân mình thì em sẽ hiểu anh và đáp lại tình cảm của anh. Em còn nhớ không từ lần đầu đi với em khi ôn thi đại học, nhìn thấy em là mọi cảm giác yêu thương trong anh trỗi dậy, anh không biết vì sao từ lúc đó anh lại muốn yêu em, muốn đến bên em. Lúc đó anh liều lĩnh thật, dám nhắn tin để tán em dù biết phần trăm thành công của anh sẽ không là nhiều. Anh yêu em nhiều lắm, đôi khi anh tự hỏi với lòng mình vì sao anh lại yêu em nhiều như vậy và vì sao anh lại không giữ được tình yêu của hai chúng ta để bây giờ anh phải đau khổ như vậy? Vì sao có được em rồi lại mất em nhanh như vậy?

Đã có lúc anh mệt mỏi thật em à, dường như giữa anh và em có một bức tường vô hình nào đó ngăn cản làm anh có cố gắng như thế nào thì mình cũng không vượt qua được. Có lẽ đó là ý trời em à. Có được tình yêu đã khó rồi nhưng giữ tình yêu lại càng khó hơn. Anh biết thời gian yêu nhau anh đã không mang lại cho em nhiều niềm vui mà toàn mang lại cho em là nỗi buồn và nước mắt. Thực sự anh không muốn như vậy, anh không biết anh cần làm những gì nữa để giữ được tình yêu của anh và em. Em biết không khi em nói em có tình cảm với người khác trong thời gian chia tay anh, thật sự anh sụp đổ em à, đôi mắt anh lệ nhòa khi đọc được những dòng tin nhắn từ em. Vì sao thế em, chúng mình chỉ giận nhau, anh chỉ muốn biết tình yêu của em dành cho anh như thế nào thôi vậy mà chỉ có mấy ngày em đã thay đổi tình cảm? Con gái có phải ai cũng vậy không?

Bạn bè em nhắn tin cho anh bảo rằng em yêu anh nhiều nên không thể yêu người khác, vậy mà em lại thay lòng, em biết anh buồn thế nào không. Em biết hai từ “chia tay” mang ý nghĩa thế nào không? Đó là anh không còn bên em nữa, không quan tâm em, không ở bên em khi em buồn, không nắm tay em đi dạo, không ôm em từ phái sau khi em cần, mọi thứ thuộc về em đều không có anh trong đó, bao nhiêu kỉ niệm đã bị chôn vùi theo thời gian rồi em nhỉ. Anh nhớ em từng hứa sẽ không rời xa anh, sẽ yêu anh mãi mai, sẽ không yêu ai nữa ngoài anh. Anh tin em, anh tin em sẽ yêu anh nhiều như em đã yêu anh vậy mà tình cảm của em dễ bị lung lay như vậy, chẳng lẽ những lời hứa ngày xưa đều là giả dối, lừa nhau phải không em? Em làm anh thất vọng lắm.

Em thường nghĩ nhiều về tương lai, em có biết những suy nghỉ đó của em đã khiến chúng ta dần xa nhau không? Anh đã nói với em hãy sống với hiện tại, vì không một ai có thể biết được tương lai của mình thế nào cả. Anh đã nghĩ sẽ cưới được em là vợ, chúng mình sẽ hạnh phúc lắm, anh cũng nghĩ xa chứ. Anh biết bố mẹ em thích một người học y như em, vì em hay ốm đau, chứ không phải là một người như anh phải không? Anh đã biết thứ gì không thuộc về anh sẽ mãi mãi không thuộc về anh nhưng anh vẫn cứng đầu lao vào để giờ chỉ nhận lấy toàn là đau khổ.

1 năm 1 tháng 21 ngày không phải là dài cũng không phải là ngắn, nó đủ khiến anh biết anh cần em như thế nào trong cuộc sống. Hôm qua anh đã hút thuốc em à, lần đầu tiên anh hút thuốc, điếu thuốc khiến anh nhận ra mình thật tồi tệ khi không giữ được tình yêu nữa, khi không làm nhiều cái tốt hơn mà anh có thể làm? Người thứ 3 xuất hiện khi anh và em đang chia tay, mà cũng không biết đó là người thứ 3 hay anh là người thứ 3 nữa, bởi vì trước khi yêu anh em cũng đã có tình cảm với người đó và người đó cũng vậy nhưng em và người đó không dám nói, và rồi em yêu anh. Người đó lại ở gần nhà anh, học giỏi hơn anh, lại học nghề y như gia đình em mong muốn nữa. Em có biết khi anh nghe thì anh biết anh chuẩn bị mất em thật rồi, mất em mãi mãi. Buồn lắm em à, nỗi buồn lúc nào cũng dày xé trong anh. Anh biết người đó sẽ tốt hơn anh, có thể yêu em nhiều hơn anh nữa, làm được nhiều thứ cho em mà anh không làm được, làm em hạnh phúc hơn khi bên anh, cuộc sống là vậy phải không em.

Anh ích kỉ lắm, anh chỉ muốn em là của riêng anh nhưng không muốn em chia sẻ tình yêu của mình cho người nào ngoài anh cả. Hôm qua anh đã bắt em lựa chọn giữa anh và người đó, nhưng em biết không anh chỉ hỏi vậy thôi vì nếu em yêu anh thật nhiều thì anh biết em sẽ không suy nghĩ mà trả lời là chọn anh, anh đã nghĩ vậy đấy em à, nhưng em lại khác em không trả lời được anh câu đó. Em đã thay đổi nhiều lắm em biết không? Anh không biết sao lại vậy nữa, anh không tốt hay là vì khoảng cách giữa anh và em quá xa? Ngày nào khi đi ngủ anh cũng đặt tay lên trái tim anh bởi vì anh tin anh sẽ mơ về em và em luôn luôn ở trong trái tim của anh.

Có lẽ em sẽ quên được anh thật khi yêu người đó nhưng anh không làm vậy được em à, anh sẽ cố gắng sống qua thời gian xa cách này, sẽ dõi bước theo em từ xa vì anh và em chỉ là hai đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau cả. Em hãy sống hạnh phúc bên người đó nhé, anh sẽ vẫn giữ em trong tim, vẫn chờ em quay lại với anh, nhưng có lẽ lúc đó tình cảm giữa hai đứa không còn được bền đẹp nữa, hạnh phúc em nhé. Chỉ một mình anh đau là được rồi.

***
(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

25 tháng 9, 2013

Sống trọn vẹn từng ngày

13:34 0 Comments
Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, Brian Dison - tổng giám đốc của tập đoàn Coca Cola đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người.

Cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có năm quả bóng mang tên: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần.

Công việc là một quả bóng cao su, khi bạn làm rơi xuống đất nó sẽ nẩy lên lại.

Nhưng còn bốn quả bóng kia đều là những quả bóng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi, chúng sẽ bị trầy xước, có tỳ vết, bị nứt, hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn hãy hiểu điều đó để cố gắng phấn đấu giữ sự quân bình trong cuộc sống của bạn.

Phải làm thế nào đây?

Bạn đừng tự hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với người khác vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau. Mỗi chúng ta là một cá nhân đặc biệt.

Bạn chớ đặt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết rõ điều gì tốt nhất cho chính mình.

Chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn phần nào sẽ mất đi ý nghĩa.

Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảng khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.

Chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó để cho đi. Không có gì là hoàn toàn bế tắc, mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi ta thôi không cố gắng nữa.

Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những cơ hội của đời mình mà bạn biết cách sống dũng cảm.

Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là níu giữ thật chặt. Còn phương cách tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh.

Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh đến nỗi không những bạn quên mất nơi mình đang sống mà còn có khi quên cả nơi mình định tới.

Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng.

Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng, nó là kho báu mà bạn luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng.

Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không bao giờ lấy lại được.

Cuộc đời không phải là đường chạy.
Nó là một lộ trình mà bạn phải thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.

Hạnh Nguyễn dịch.
Sưu tầm wWw.Khocviem.org

Sống

13:10 0 Comments
♥ Đừng
..♥..♥ Buồn
...♥...♥...♥ Khi
...♥...♥...♥... ♥ Mình
...♥...♥...♥... ♥...♥ Không
... ...♥...♥...♥... ♥...♥...♥ Có
...♥...♥...♥... ♥...♥...♥...♥ Được
...♥...♥...♥... ♥...♥...♥...♥.. .♥ Người
...♥...♥...♥... ♥...♥...♥...♥.. .♥...♥ Đó

----------> MÀ HÃY SỐNG SAO

♥ Cho
♥...♥ Người
♥...♥...♥ Đó
♥...♥...♥...♥ Phải
♥...♥...♥...♥.. .♥ Buồn
♥...♥...♥...♥.. .♥...♥ Vì
♥...♥...♥...♥.. .♥...♥...♥ Không
♥...♥...♥...♥.. .♥...♥....♥...♥ Có
♥...♥...♥...♥.. .♥...♥...♥...♥. ..♥ Được
♥...♥...♥...♥.. .♥...♥...♥...♥. ..♥..♥ Mình



Sưu tầm wWw.Khocviem.org

24 tháng 9, 2013

Truyện Bài học từ Socrates

19:26 0 Comments
Ngày ấy có một cậu học trò hăm hở muốn có được trí tuệ và sự sáng suốt. Cậu ta tìm đến Socrates, người thông thái nhất thành Athen để xin chỉ dẫn. Ngưỡng mộ Socrates là một người già dặn và uyên bác, cậu học trò cũng muốn biết làm cách nào ông đạt được sự tinh thông như thế.

Vốn ít lời, Socrates quyết định không nói mà dùng hành động để minh họa. Ông đưa cậu học trò đến bãi biển rồi đi thẳng xuống nước với bộ áo quần còn nguyên trên người. Socrates vẫn thích làm những chuyện kỳ quặc như vậy, nhất là những khi ông muốn làm sáng tỏ một điều gì đó. Cậu học trò thận trọng bước theo Socrates đến khi nước biển lên đến cằm hai người.

Đột nhiên Socrates đến nắm lấy hai vai cậu bé, nhìn thật sâu vào mắt cậu rồi dùng hết sức nhấn đầu cậu bé xuống nước. Cậu bé vùng vẫy dữ dội và khi chỉ còn một khắc nữa thôi tính mạng cậu bé sẽ nguy kịch, Socrates mới chịu buông tay.

Sau khi cố hết sức ngoi nhanh khỏi mặt nước, hớp vội lấy không khí và sặc sụa vì nước biển, cậu bé tức tối nhìn quanh tìm Socrates, không ngờ lại thấy ông đang kiên nhẫn chờ sẵn trên bờ. Lên đến bãi cát, cậu bé giận dữ gào lên: "Tại sao ông muốn dìm chết tôi?"

Socrates chậm rãi đáp lại bằng một câu hỏi: "Này cậu bé, thế trong lúc cậu suýt chết ngạt dưới biển, cậu đã mong muốn điều gì hơn bất kỳ mọi thứ trên thế gian này?"

Cậu bé suy nghĩ một lúc rồi trả lời theo trực giác: "Tôi muốn thở".
Ngay lúc bấy giờ gương mặt Socrates bừng sáng với một nụ cười rạng rỡ. Ông trìu mến nhìn cậu bé rồi ôn tồn nói: "Thế đấy, khi con muốn có được trí tuệ và sự sáng suốt mãnh liệt như khi con muốn được thở dưới mặt biển ban nãy, con sẽ có được chúng."

Sưu tầm wWw.Khocviem.org

23 tháng 9, 2013

CÔ ẤY KHÔNG XINH . . .

23:49 0 Comments
Gặp vợ sắp cưới của Nhân, ngay cả người bạn thân nhất của cậu ấy chỉ ậm ừ, rồi buông một câu: “Ờ, mà cô ấy không được xinh cho lắm, nhỉ?”. Đã quen rồi, Nhân cũng chẳng bận lòng. Là bạn thân, nên cậu ta nhận xét vậy là còn tế nhị chán. Ngày Nhân dẫn Lê về gia mắt ra đình, mặt mẹ Nhân sa sầm, Lê về rồi, bà và chị gái Nhân phản đối kịch liệt, bảo Nhân điên rồi, giữa bao cô gái xinh tươi, lại đi quen con bé xấu như ma. “Mẹ nhất quyết là không, con mà cứ ưng nó, thì đừng bao giờ dẫn nó về đây gặp mẹ nữa.”

Mẹ Nhân ngày xưa là hoa khôi Sài Gòn, chị gái Nhân cũng từng tham gia vài ba cuộc thi người đẹp. Nhân lớn lên, cặp bồ cũng toàn những cô xinh như mộng. Thế nên bây giờ, việc Nhân chọn một cô gái ngoại hình không đẹp về làm vợ, đã khiến nhiều người không tài nào hiểu nổi.

Quả là Lê không xinh tí nào. Da Lê ngăm đen, mắt một mí, dáng người hơi thấp và tròn. Phải nhìn thật lâu, thật lâu mới nhận ra cái nét duyên ngầm lặn vào trong. Mà cái duyên này chỉ có Nhân, và một vài người thân thiết với Lê nhận thấy. Còn hầu như, người ta bị cái vẻ “không xinh” của cô ấy át mất rồi.

Mọi sự phản đối cuối cùng cũng bị đánh bật bởi quyết tâm của Nhân. Mẹ Nhân đành chịu thua cậu con cứng đầu. Các cô bồ cũ của Nhân dè bỉu. Bạn bè lôi chuyện của Nhân làm đề tài vui đùa. Bạn thân của Nhân thì bảo: “Nó lấy Lê vì ơn nghĩa…”.

Chỉ có Nhân và Lê là rất bình thản, đi ngang mọi sự, như không hề biết đến những lời bàn tán xôn xao. Ngày cưới, nhìn cả hai tươi rói, mẹ Nhân thở dài, nói với mấy bà bạn: “Chẳng biết có được dăm bữa nửa tháng không đây?”. Mấy người bạn Nhân xì xào: “Cũng tội con bé, xấu mà lấy chồng đẹp trai thì phải khư khư canh giữ, khổ cả đời!”

Ngày tháng trôi qua, bạn Nhân cũng lần lượt lấy vợ lấy chồng, vài ba cặp cãi cọ, vài ba cặp ly hôn. Riêng Nhân và Lê, cái sự đổ vỡ mà người ta tiên đoán đã không xảy ra. Bây giờ, bạn bè thích đến nhà Nhân vào mỗi dịp lễ. Căn nhà nhỏ, gọn gàng và ấm cúng. Lê có gu thẫm mỹ nên mọi thứ sắp xếp đâu ra đấy. Bạn của chồng, Lê niềm nở tiếp đón như bạn của mình. Đôi khi Lê cũng ngồi góp chuyện. Lê ít nói, nhưng mỗi lời nói ra lại khiến mọi người bật cười vì sự thông minh, hóm hỉnh. Hai đứa con gái giống bố, trắng trẻo và xinh xắn; giống mẹ ngoan ngoãn và ý tứ.

Ở cơ quan, chị em ngưỡng mộ Nhân hết mức, vì anh thương vợ thuơng con. Nhân đi đâu, làm gì cũng không muốn bỏ bữa cơm gia đình. Ai nói gì, Nhân cũng cười: “Vợ nấu cơm vừa nóng hổi, vừa ngon lành. Trước khi ăn hai đứa con gái còn đấm lưng cho, tội gì phải đi la cà!”. Đó là Nhân còn chưa kể, trong bữa ăn, không lúc nào vắng những tiếng cười rộn ràng. Cũng có đôi lúc cơm không lành canh không ngọt, nhưng vợ Nhân rất biết lùi, nên chẳng khi nào đẩy sự việc đi quá xa… Vợ chồng Nhân làm ở hai công ty nhỏ, lương cũng chỉ ở mức kha khá, thế mà Lê xoay xở giỏi, tháng nào cũng dư chút ít để gửi ngân hàng, lại còn biếu mẹ Nhân ít tiền tiêu vặt. Giờ bà cụ đi đâu cũng khoe thẳng Nhân nhà tôi có phúc, vợ giỏi, con ngoan.

Kỷ niệm mười năm ngày cưới, Nhân làm bữa tiệc, mời thêm chục người bạn lâu năm. Ngà ngà say, Nhân cười cười, nhìn vợ đắm đuối như ngày mới yêu: “Hồi xưa tôi đi công trình về, ngang Củ Chi, bị xe tông gãy chân. Sợ nhà lo nên không cho ai biết. Chị em Lê không biết tôi là ai, thấy tội nên đưa vô nhà chăm sóc, thuốc thang. Đưa lên trạm y tế, cha y sĩ thay băng bị chửi quá trời, ông thay băng thí mồ, cái cô gái hôm trước đâu phải y sĩ, mà thay êm ru. Mấy ngày đó Lê thường lên trạm y tế chăm tôi, tôi mang ơn lắm. Đến khi lành hẳn, chuẩn bị về lại thành phố, mới thấy hình như mình không phải chỉ biết ơn. Ngay lúc đó, nói thật với mấy ông, tôi đã nghĩ, ước gì cô gái này sẽ làm vợ mình…”

Nhân kể xong, cười ha hả. Lê thì đỏ mặt, mắt mơ màng nhớ chuyện ngày xưa. Vài người bạn cũng hơi sượng sùng, có lẽ thoáng nghĩ lại thái độ chê bai của mình ngày trước.

Bây giờ thì bạn Nhân hay nói: “Lấy vợ mà được như Lê, vợ Nhân là nhất!”


Đẹp không có nghĩa là hạnh phúc, và Xấu không có nghĩa là bất hạnh, phải không nào ?

~♥~
Sưu tầm wWw.Khocviem.org