Follow Us @soratemplates

16 tháng 3, 2013

"Cháy" hết mình với nhân tình

20:49 0 Comments
Đã lâu lắm rồi em mới có cảm giác như thế, cảm giác hồi hộp mong muốn gặp một người. Em đã không ngủ được vì mong trời sáng để có thể được gặp anh. Và hôm nay, sau bao nhiêu năm, em mới lại có cảm giác bình yên bên cạnh một người đàn ông như thế!

Em cũng không hiểu tại sao anh lại có thể lọt vào mắt xanh của em? Anh không đẹp trai, không khéo ăn nói nhưng ở anh, em cảm nhận được một sự chân tình, một niềm tin vững chắc… Và điều quan trọng nhất là em thấy bình yên khi bên anh.

Khi em nhìn vào mắt anh, được nhìn thấy nụ cười của anh, em cảm giác không gì hạnh phúc hơn thế! Em thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu đuối khi bên anh. Dù là một đứa rất cứng đầu nhưng khi bên anh, em lại ngoan ngoãn như một đứa trẻ. Với anh, em đã không ngần ngại chia sẻ mọi chuyện, kể cả chuyện tế nhị giữa hai vợ chồng em. Anh là người đầu tiên và có lẽ là duy nhất khi được nghe em tâm sự chuyện cuộc đời và cả những chuyện thầm kín nhất. Mẹ em, chị gái em hay những người bạn thân nhất của em cũng chưa khi nào em dám tâm sự chuyện ân ái vợ chồng… Vậy mà không hiểu sao, khi ở bên anh, nói chuyện với anh, em lại có thể dễ dàng tâm sự mọi điều như thế!

Em là người đàn bà hư hỏng đúng không anh? Dù chúng ta mới chỉ quen nhau có hai ngày nhưng em đã sẵn sàng lao vào vòng tay anh. Em cũng không có lý do gì có thể biện minh cho hành động đó của mình… Có lẽ, cũng vì em là người đàn bà sống xa chồng một thời gian quá dài. Trong suốt mấy năm yêu anh ấy, rồi chung chăn gối với người đàn ông của đời mình nhưng em chưa bao gờ cảm nhận được sự bình yên, cũng như chưa tìm thấy được sự thỏa mãn bên cạnh người đàn ông đó. Nhưng khi ở bên anh, em như trở thành một người khác, bùng nổ, dữ dội và đầy ham muốn… đó là những điều mà ở bên chồng, em chưa bao giờ có được.

Giờ em ngồi đây, em cảm thấy rất nhớ anh! Đứng trước anh, sự kiêu hãnh trong em dường như tan biến mất. Em không hề ngại ngùng khi nhắn tin bảo nhớ anh hay buông những câu nói tình tứ, tán tỉnh và khiêu khích. Tất cả những điều đó em nghĩ nó thật xa vời với một người đàn bà vốn được đánh giá là “đức hạnh”, kiêu hãnh như em… vậy mà chẳng hiểu sao mỗi khi nhớ anh, em lại không kiềm chế được những cảm xúc của mình.

"Cháy" hết mình với nhân tình, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, ngoai tinh, ke thu ba, sex, tinh duc, quan he tinh duc, ham muon, chuyen chan goi, ai an, chuyen gia dinh, hanh phuc, ban tre, gioi tre, bao

Em không đủ dũng khí để quên anh (Ảnh minh họa)

Anh à! Anh có bao giờ hiểu được nỗi lòng của em không? Giờ đây, trong lòng em đang bị giằng xé dữ dội vì em biết chúng ta mãi mãi chẳng bao giờ là của nhau. Vì anh đã có một tổ ấm hạnh phúc bên vợ hiền, con ngoan, còn em cũng đã ràng buộc bởi một gia đình.

Anh có biết rằng, em đã phải ghi tên anh trong điện thoại bằng hai từ “nguy hiểm” không? Em làm như vậy vì nó sẽ nhắc nhở em rằng, chúng ta đang ở trong mối quan hệ nguy hiểm và anh không bao giờ thuộc quyền sở hữu của em. Chính vì điều đó nên em luôn tự nhủ với lòng mình mỗi khi cầm điện thoại là không được liên lạc với anh… bởi sau cuộc điện thoại hay tin nhắn đó thì mọi chuyện tồi tệ có thể sẽ xảy ra với chúng ta.

Em muốn giữ gìn cho anh và cho cả bản thân em nữa. Em biết gia đình anh đang rất hạnh phúc và em cũng không muốn cuộc sống gia đình anh bị xáo trộn bởi người đàn bà hư hỏng như em. Còn cuộc sống của em, hạnh phúc của em như thế nào thì chắc chắn, anh là người hiểu rõ hơn ai hết, đúng không anh?

Anh biết không, đôi khi em nghĩ rằng, nếu tình yêu của anh dành cho em đủ lớn thì em cũng dám đánh đổi tất cả mọi thứ để được ở bên anh. Em đã luôn dặn lòng mình là không được nhắn tin, không được gọi điện cho anh… và cả không được nhớ đến anh nữa. Vì em là người hiểu hơn ai hết, cuộc tình của chúng mình sẽ chẳng đi đến đâu cả.

Em rất ghét cái cảm giác phải đợi chờ, phải san sẻ anh cho người phụ nữ khác. Em đã luôn nhắc nhở bản thân mình rằng, phải kìm nén tình cảm để giữ gìn hạnh phúc cho gia đình anh. Cứ mỗi lần nhớ anh, cầm điện thoại lên định gọi cho anh thì em lại đặt điện thoại xuống. Em sợ vợ chồng anh sẽ bất hòa, sợ anh buồn, sợ ánh mắt mọi người nhìn em khinh thường và em sợ khi nói chuyện với anh nhiều, em sẽ không thể nào quên được anh.

Anh đã từng nói rằng, anh rất yêu em… nhưng em biết đó chỉ là điều phù phiếm. Anh cũng nói rằng, nếu mối quan hệ của chúng mình bại lộ, anh sẽ sẵn sàng đón em về làm vợ. Nhưng anh à! Những lời nói khi nào cũng quá dễ dàng phải không anh? Vì làm được điều đó, đâu có dễ gì với những người đã ràng buộc bởi mối quan hệ gia đình như chúng ta? Hơn nữa, em cũng là người đàn bà từng trải, em cũng hiểu được một điều rằng, không có người đàn ông nào muốn đánh đổi tổ ấm gia đình của họ vì một người đàn bà hư hỏng như em. Dù họ có ham vui như thế nào đi chăng nữa thì cuối cùng, họ vẫn trở về với gia đình, với vợ con họ mà thôi. Và anh, em tin chắc anh cũng là người đàn ông như thế! Em không đủ tự tin để bước tiếp bên anh nhưng em cũng thấy mình không đủ dũng khí để quên được anh!

Em và anh, tình không ràng buộc nhưng em rất sợ mình sẽ yêu anh. Em đang nghĩ gì anh có biết không? Em đang ao ước, sáng mai thức dậy, ánh mắt anh, nụ cười anh, vòng tay ấm áp của anh… sẽ bị xóa hoàn toản khỏi tâm trí em, để em được trở về làm người đàn bà đoan chính, vun vén cho hạnh phúc gia đình mình. Và em cũng muốn mình sẽ không bao giờ phải đau khổ thêm một lần nào vì tình yêu nữa…

15 tháng 3, 2013

Chỉ có thể là bạn

11:11 0 Comments


Vào lớp 10, ngôi trường mà dường như ai đó không mong muốn lắm, một lớp học dường như không hợp ý lắm. Một cuộc sồng mới bắt đầu. Phía đằng xa, chân trời còn đang lé sáng những ánh sáng vàng, màu vàng của tình bạn. Những tia nắng cam, màu cam của sự tự tin... Vậy thôi... Có lẽ đủ... Chắc vậy!!!

   Có thật, đã xảy ra cái kết... như mơ, như thực.
   Nó nhớ, chắc cũng vào tầm này, ngày này, tháng này, 4 năm trước, trái tim lần đầu... gõ nhịp
   Nó à? Ừm, theo nhận xét của mọi người là xinh. Nhưng hơi mập, hòa nhập tốt còn bụng dạ thì rộng rãi nhiều đủ để có thể giúp mọi người những gì... She can
  OK. Bạn thân? Toàn con trai. Người hiểu nó nhất: Pa pa chăng? Ờm, nói chung thế giới riêng của nó: Một đàn gấu bông, trong một góc phòng bé nhỏ cùng một vài ngôi sao dạ quang
   ... Khoảng chừng 4 năm trước...
-         Cậu ơi! Bạn gì ơi! Cho tớ hỏi bài này...
   Một đứa con trai, lịch sự, nhã nhặn, ít nói... hỏi bài nó. Một cách nhiệt tình, đứa con gái (nó ) giảng bài cho thằng con trai. Một cách lịch sự, đứa con trai cảm ơn đứa con gái...
   Một vài lần như vậy, chúng nó, quen nhau!!!
   Một cách tình cờ, nhưng khá đặc biệt.
   Và từ đó, từ sự lạnh lùng vô hình, đã biến thành nụ cười nho nhỏ khi gặp nhau. Rồi từ chuyện hỏi bài, lan man, lan man sang những chuyện linh tinh khác và từ bàn trên bàn dưới dịch xuống ngồi cạnh nhau. Từ chung một đoạn đường ngắn rẽ thành hai ngả nay đã chung một con đường ngược chiều... nhiều nữa... nhiều nữa
   ... Ba năm trước...
-         Ô! Cậu cũng học ở đây à?
   Như một sự tình cờ nhưng cố tình để tình cờ... Giả tạo ư? Chẳng ai biết được ngoài đạo diễn
   Và lại thân thiết từ đó, rất thân. Thân như hai đứa con trai vậy. Nhưng có người thích, có người không. Người không thích? Vì sao? Vì bạn ấy hiểu rằng trong suy nghĩ của bạn kia, không có cái gì cao hơn tình bạn dù chỉ một chút. Điều cả thế giới biết, chỉ có một người không biết.
   ... Ba tháng sau của ba năm trước...
bốngkute: buzz
Chuột: buzz
Bốngkute::D... Đang làm gì thế
Chuột: Gấp sao, trái tin và hạc giấy,...vv
Bốngkute:Tặng ai ta?
Chuột: Người tớ thích!! Tỏ tình...
Bốngkute: Kinh à nha... Khi nào cậu cho tớ xem mẹt nhé...
Chuột: Cậu biết rõ bạn ý rùi còn hỏi.
Bốngkute:Ai thế?
Chuột: Đoán đi
Bốngkute: Biết sao được. Híc :((
Chuột: Thế thì cậu sẽ biết ngay sau vài ngày nữa, nếu tớ đủ cam đảm
Bốngkute: Tớ sẽ tiếp thêm can đảm cho cậu! Yeah
   Thực sự lúc này, có ai đó lại rất vui, rất muốn nói một điều gì đó ra, ngay bây giờ. Nhưng nếu làm vậy, kề hoạch sẽ đổ bể hoàn toàn. Nhưng có ai đó lại rất vô tư, chẳng hề nghĩ ngợi gì cả. Vì có lẽ nó nghĩ anh chỉ là bạn- người bạn thân
Chuột:  Này! Chiều thứ năm tuần sau cậu được nghỉ hả?
Bốngkute: Ừ! Có chuyện gì thế?
Chuột: Trà sữa nhé! OK
Bốngkute: OK! trà sữa
   ... Chiều thứ năm... Một buổi chiều nắng đẹp
-         Đây này!- Một nụ cười rạng rỡ kèm theo tiếng gọi của sự chờ đợi
-         Hi hi... Đợi tớ lâu chưa?
-         Mới ấy mà... Cậu uống gì?
-         Cậu đoán đi
-         Socola?
-         Trúng phóng... Tớ thích chocolate
   Hai lay trà sữa ấm, không nguội để rồi lạnh toát trong lúc này cũng không nóng để rồi bỏng lưỡi thưởng thức. Chợt hôm nay, Chuột thấy Bống thật xinh. Xinh một cách rất đáng yêu và tinh nghịch. Trước mặt cậu đây, người mà cậu đã chờ đợi, từ rất lâu rồi, rất lâu. Nhưng chỉ một chút nữa thôi, chút nữa thôi, cậu cần đủ tự tin để làm việc cậu chuẩn bị từ rất lâu rồi.
-         Tớ thích một người!!!
-         Thế à? Tớ biết mà, nhưng tớ vẫn chưa đoán được là ai. Ai mà để cho thắng bạn thân nhất đời của tớ siêu lòng thế!!!- Rất vô tư, tự nhiên, Bống nói. Những lời nói thật lòng, không giả tạo, không che đậy. Giả sử khuôn mặt xinh tươi của cô bạn có chút sắc thái gì đó, nuối tiếc hay buồn thì chuột sẽ không ngần ngại gì. Nhưng lúc này, ngay tại đây, khôn mặt đó không có gì thay đổi, rất bình thường
-         Nhưng người đó có vẻ không thích tớ- Cậu bạn dè chừng
-         Thế à? Người này mù ùi... Xí
-         Người mù ấy đang ở ngay trước mặt tớ...!!!- Cậu bạn nói chậm chậm, từ từ, rất từ từ
   Trong thoáng chốc, nó như đơ người. Một điều mà nó chưa hề, chưa bao giờ và có lẽ không bao giờ nghĩ tới lại xảy ra. Nó chớp chớp mắt quay sang chỗ khác, mang theo ly trà sữa trên tay. không dám nhìn vào đôi mắt ấy. Nó vẫn cười, ung dung như chưa hề có chuyện gì xảy ra như trong thâm tâm nó lại nghĩ mình đã từng,  khi nào, bao giờ động lòng trước cậu ấy chưa?
   Tất nhiên, cậu bạn sẽ ra về trong sự buồn tủi. Nhưng những ngày sau đi, lại như mọi ngày cùng đi học, như không có chuyện gì xảy ra, như chẳng làm sao hết... Thật lạ lùng và khó tin nhưng đó là sự thật
   ... Những ngày tháng gần đây nhất. Hai tháng trước...
   Những ngày vật lộn với sách vở để thi vào 10 xong xuôi, cậu bạn và nó ít gặp nhau hơn. Cả hai đều muốn nghỉ xả hơi sau bao ngày học tập căng thẳng và mệt mỏi biết nhường nào. Cho đến một hôm, nó tình cờ gặp lại cái dáng người quen quen đó trong một lớp học của bác nó mà ba má nó phải động viên mãi nó mới chịu đi. Cái dáng quen quen khiến cho nó có một cảm xúc thật lạ, thật lạ. Trong phút chốc, nó đơ người nhìn cái dáng người ấy quay xuống nói chuyện với mấy thằng con trai bàn sau. Con bạn vội vàng đập nó:
-         Mày bị hút hồn rồi à?
   Một câu nói tự nhiên thôi cũng đủ để khiến cho không gian xôn xao yên lặng, cũng có thể là do nó tự dưng cảm thấy yên lặng thì đúng hơn. Cậu bạn quay người lại, nở một nụ cười rõ tươi và cử chỉ vẫy tay chào. Nó chỉ vội lóng ngóng, cúi đầu đáp lại bằng một nụ cười tươi không kém
-         Người quen của bồ à?
   Nó không trả lời, chỉ hơi mỉm cười rồi nhẹ nhàng tìm chỗ ngồi. Cậu bạn vội thu sách vở và chuyển dần vào bên trong dãy bàn 3
-         Chưa ai ngồi đâu. Cậu ngồi đi
   Nó ngượng ngùng, trước điệu bộ ngơ ngác của nó, con bạn thân vội đùn nó vào giữa:
-         Ngồi đi còn ngần ngại gì nữa? Định tính ngồi đất à? Đẹp zai thế mày? Quen lâu chưa? Bao giờ thế?
-         Cái con mê zai đẹp này- Chỉ câu bông đùa của đứa bạn làm xua tan đi cái cảm giác ngại ngùng khi nãy
   Thế là lại một thời gian ngồi cùng nhau học thêm, hình như tròn 4 năm, à 3 năm thì phải. Chắc vậy, nó cũng chẳng nhớ rõ nữa
   Cậu chuyện sẽ tẻ nhạt mà kết thúc ở đó nếu như buổi trà sữa không hiện ra    
   Vẫn là... Một ngày nắng đẹp
-         Chiều nay cậu được nghỉ sớm à?- Cậu bạn gọi điện hỏi
-         Ưm... Sao thế
-         Tuti... Chỗ cũ nhé! Không đến là tớ không về đâu!
   Và nó chưa kịp nói gì thì những tiếng tút... tút ở đầu dây bên kia đâu đã chèn ngang họng nó như mắc phải xương vậy. Chiều, có đi học về, ngồi không xong, mà đứng cũng không yên. Hết hí hoáy ngồi gấp sao, hạc giấy xong lại đến sửa cái cúc áo hỏng cho papa, rồi thì xông vô phòng tập nhảy. Sao thời gian hôm nay trôi qua chậm thế không biết. Nó bồn chồn không yên vị được chút nào. Và cuối cùng, nó quyết định ra điểm hẹn. Xe cậu ấy vẫn dựng ở đó, nó đứng trước cửa chừng 10 phút, không dám bước vào, nó lại quay về, lang thang. Nhưng có đi xa được đâu chứ, cuối cùng, nó quyết định bước vào
-         Chào, đợi tớ lâu chưa?
-         Cổ dài thêm mấy cm rồi đây này
-         Thế à? Có chuyện gì thế?
-         Mời cậu đi uống nước không được à?. Khiếp, gì mà cao xa thế không biết
-         ...
-         Ồ... Có gì sau lưng cậu kìa?
   Nó quay lại, nhưng không thấy gì. Và khi quay trở về nhìn cậu bạn, trước mặt nói là con gấu bông xinh xắn vô cùng. mang bộ lông màu hồng phấn với đôi mắt tròn to đen nháy và miệng cười toe toét. Gấu bông ôm trái tim mang chữ I. LUV.U và đeo một chiếc vòng nhẫn thật tuyệt. Nó ngạc nhiên, sững sờ trước vẻ đẹp của con gấu mà không hề biết con gấu bông đó mang thông điệp gì. Một hình ảnh ngây thơ đến khó tả:
-         Tặng cậu. Tớ thích cậu- Chuột nhìn thẳng vào mắt nó nói từng chữ rõ ràng.
   Khuôn mặt xinh xắn của nó ửng đỏ lên. Nó cảm nhận được cái nóng từ bên trong người nó phát ra. Như một tiếng sét đánh, nó chợt thấy chuột trước mặt nó thật đáng yêu- một vẻ đáng yêu nó đã nhận ra từ lâu nhưng không hề có chút rung động
   Và nó nhận lời... Thế rồi, hai đứa nó thành một đôi.
   Tất nhiên, nó và chuột, có giận hờn, có vui vẻ. Nhưng tất cả giận hờn đều được hòa giải từ phía chuột. Khi thì bỏng ngô, khi thì trà sữa, khi thì những con gấu nhỏ xinh...
   Mọi việc sẽ vẫn tốt đẹp như vậy, cho tới một ngày, khi nó cùng bạn đi chơi 20-11. Ngồi sau xe Phong, nó và Phong nói chuyện vui vẻ, cười thật tươi. Nếu như ai không biết nó đã có ny thì chắc họ sẽ nghĩ nó và Phong là một đôi trời sinh. Buổi đi chơi thú vị và tràn đầy tiếng cười. Phong đưa nó về nhà và chợt cầm tay tay nó khi giơ tay chào tạm biệt. Như một phản xạ, nó rụt tay lại, nhẹ nhàng từ chối. Phong không biết Chuột với nó là một đôi mặc dù hằng ngày Phong vẫn nghe Chuột thao thao bất tuyệt về một cô bạn gái cảu cậu và ngược lại, Chuột cũng thế, nghe Phong kể về một cô gái xinh xắn trong mắt nó
   Có những điều thật trong câu truyện hai người
   Ở chuột, cô gái đó đã nhận lời và hai người đã thành đôi
   Còn ở Phong, cô gái đó chỉ nhận là bạn, bạn thân
   Nhưng cả hai con người ngốc nghếch này đều không biết họ đang kể về một người. Và bí mật ấy mãi mãi được dấu kín nếu như ngày hôm nay. Chuột không đứng trước nhà nó một đoạn chờ nó đi chơi về. Và cũng sẽ đơn giản hơn nếu Chuột đủ kiên nhẫn ở lại cho tới khi nó nhẹ nhàng rụt tay lại khỏi bàn tay của Phong
   ... Câu truyện lúc 11 giờ khuya... Rất khuya...
Bốngkute: Sao online muộn thế, ngủ đi chứ!!!^^
Chuột: Tớ muốn hỏi cậu một chuyện
Bốngkute: Hỏi đi...
Chuột: Hôm nay cậu đi chơi với ai thế?
Bốngkute: Cậu điều tra tớ đấy à?
Chuột: Trả lời đi...- Tuy không nhìn thấy được mặt chuột lúc này nhưng nó có cảm nhận được cậu đang cáu
Bốngkute: Với Phong
Chuột: Và cầm tay cầm chân nhau chứ gì? Cậu không thực sự yêu tớ, không thực sự thích tớ phải không? Cậu thật đáng ghét. Cậu chưa từng thích tớ đúng không? Một chút một chút thôi cũng chưa có đúng không?
   ... Và còn nhiều nhiều nữa, nó không đáp trả lại câu nào. Nó muốn để cậu nói hết, cho thanh thản, nhưng mọi chuyện không như nó nghĩ
Chuột: ... Tớ thật ngốc nghếch khi yêu cậu. Vậy là bây giờ tớ biết vì sao cậu lại muốn giấu chuyện tụi mình là một cặp... Tớ không ngờ cậu là người như thế
   Lúc này nó không thể không nói
Bốngkute: Cậu đã xúc phạm tới lòng tự trọng của tớ, tớ đã tin rằng cậu sẽ tin tớ, để tớ giải thích. Nhưng cậu đã xúc phạm tớ. Chào cậu!!!
   Nó không hẹn Chuột ra đâu hết, không gặp chuột. Những cuộc gọi của Chuột nó không nghe, tin offline của chuột nó không trả lời, và face thì đóng cửa bao ngày. Cho đến khi kết thúc một tuần sau. Nó gửi cho cậu một lời nhắn offline: “ 14 h, chiều thứ 5, trời nắng đẹp...”
   Chột đến đó, rất sớm. Nhưng nó không tới. Không phải vì lỡ hẹn, cũng không phải vì muốn để chuột phải đợi. Nó đứng từ xa, nhìn vào quán. Cho đến  khi chuột ra khỏi quán với chiếc thùng các tông to bự. Nó đi về, nhưng lúc này, nó mới rớm nước mắt. Giọt nước mắt khó tả
   Trong thùng các tông: Vẫn chú gấu bông ấy, một bìa thư, 1000 con hạc giấy và 1000 ngôi sao ấy.
   “ Đây có lẽ là những lời cuối cùng tớ dành cho cậu và tớ... Tớ đã thực sự có những giây phút  thật tuyệt vời bên cậu. Tớ thích hình ảnh của cậu chăm cho tớ, thích sự lo lắng của cậu dành cho tớ và cả sự giận hờn của cậu nữa. Nó làm cho tớ thấy mình được yêu và thật hạnh phúc. Nhưng tớ không thích lời nói của cậu dành cho tớ hôm đó. Nó như xúc phạm tớ. Tớ không hề thích Phong. Cậu đã coi tớ như của riêng cậu vậy, khi ấy tớ không được tự do và thoải mái như con chim sẻ bị nhốt trong lồng vậy. Cảm ơn về những gì cậu làm cho tớ, về những tình cảm cậu dành cho tớ. Nhưng xin lỗi vì chúng ta phải lìa xa... 1000 con hạc giấy ấy tặng cậu, 1000 ngôi sao giấy ấy tặng cậu. Hãy coi đấy là một kỉ niệm cậu nhé! Hẹn gặp cậu khi chúng ta là bạn của nhau. Tớ luôn chào đón cậu trên danh nghĩa bạn bè”
   Ngày đêm hôm đó, có những giọt nước mắt tuôn rơi. Có một góc nhà đã đủ ồn ào. Có thể con trai khóc là hèn. Nhưng cái hèn ấy đâu thấm ngầm gì với việc chình mình để mất đi người mà mình yêu thương phải không?
_ Yue_

   Tái bút: Có lẽ bạn yêu người ấy và người ấy cũng yêu bạn. Nhưng yêu không có nghĩa là của riêng mình. Hãy để người ấy biết họ được yêu theo cách thoải mái nhất

14 tháng 3, 2013

tình yêu và bạn (3)

13:45 0 Comments
Phần 3: Tình yêu
   Đã lâu tôi không thấy cô bạn Alice của mình, tôi khong cho rằng cô ấy giận tôi về những vấn đề nhỏ nhặt như vậy nhưng xem ra đúng là thế. Tôi vẫn không hiểu mình đã làm gì sai nữa, bọn con gái trong tuổi này đều làm như thế, tôi đã lên lớp 10 và trong khi bọn bạn hẹ hò với những bạn trai thì chẳng nhẽ tôi ngồi ở nhà hay di chơi cùng để thành người thừa chắc. Tôi có bạn trai là chuyện một sớm một chiều. Đầu tiên Alice cũng rất ủng hộ tôi, nhưng về sau khi thấy tôi cứ tầm vài tháng lại thay bạn trai mới thì cảm giác bực bội bắt đầu hiện lên trên khuôn mặt cô ấy, tôi không hiểu được và tôi không chấp nhận mình sai nên cả hai cứ thi nhau hầm hè, không nói với nhau tiếng nào nhưng tôi biết cô ấy đang giận tôi lắm
   Tôi lại thay bạn trai mới, không biết đây là bạn trai thứ bao nhiêu của tôi, cứ yêu rồi lại chia tay, yêu rồi lại chia tay. Mỗi lần chia tay là mỗi lần phải chịu đau... Tôi cũng chán lắm rồi, nhưng biết làm sao được, họ cứ bám víu lấy tôi. Mặc dù Alice hết lần này đến lần khác can ngăn nhưng tôi cũng mặc, ai ngăn cấm được tôi cơ chứ?
   Alice phải đi đến mọt nơi nào đó mà tôi không biết để thăm một người bạn cũ mà tôi cũng không biết,   cô ấy có vẻ thần bí. Chắc cũng là một pháp sư như tôi, đến giờ này tôi vẫn chưa biết cái yêu cầu mà Alice đưa cho tôi là gì? Tôi cũng chẳng quan tâm lắm về nó bởi tôi biết cô ấy không bao giờ đưa cho ai một yêu cầu nằm ngoài khả năng của người ấy cả
   Alice trở về, tự dưng tôi thấy co bạn thật rác rối, lúc nào cũng nói những chuyện không đâu, thích nổi cáu với tôi... Thử hỏi tôi có bao nhiêu thời gian rảnh cơ chứ, tôi có bạn trai mà, đâu rảnh rang như những người khác, vậy mà cô ấy hết kéo tôi đi chỗ nọ lại rủ tôi di chỗ kia. OK, đi thì đi nhưng phải mang bạn trai của tôi theo, đấy là cái điều khiến cho Alice luon nổi cáu, cô bạn không thích những người bạn trai của tôi
   Hôm ấy là một ngày đẹp trời, tôi cùng Sơn, bạn trai mới của tôi và Alice đến nhà thờ. Chúng tôi không phải là người theo đạo nên chỉ đến đây để chụp ảnh... Hầu hết là chụp tôi chứ Alice chẳng thích cái vụ chụp ảnh chút nào. Cô bạn chỉ thích ra đây để hưởng thụ cái không khí trong lành thôi. Chúng tôi nói chuyện thật vui vẻ mặc dù cái không khí giữa Alice với Sơn có phần căng thẳng... Tôi muốn hai người hòa nhau bởi tôi cũng thích Sơn như thích Alice...
   Chúng tôi nói chuyện rất lâu sau thì tôi có việc phải ra ngoài một chút, cứ ngỡ hai người sẽ làm hòa được, hoặc là sẽ ngồi không nói gì như hai đường thẳng song song, nghĩ đến đây làm tôi phì cười khi tưởng tượng ra khuôn mặt của Alice... Trời đang rất nắng có nghĩa là cái làn da của cô bạn toi sẽ rất dễ bị nhạy cảm. Không biết tôi đã nói điều này chưa nhưng Alice thực sự rất kì quặc, nhìn bề ngoài tưởng là một cô gái gan dạ dũng cảm nhưng thực ra lại sợ những thứ mà chẳng ai sợ. Theo như tôi nhớ cô bạn rất sợ các loại mùi như mùi khét, và mùi máu. Cô bạn còn sợ bị người khác chạm vào người, bởi thế mà lúc nào cô ấy cũng phải đeo cia găng tay màu đen như thế... Còn nhiều nữa nhưng tôi cũng chẳng muốn nhớ làm chi cho mệt
   Tôi đang nghe điện thoại thì thấy những tiếng động lạ, tôi thấy lo lo, liền chạy vào thì thấy Alice đang cầm một con dao nhỏ trên tay, Sơn nằm lăn dưới đất, dường như đã bị cô bạn của tôi đấm đá túi bụi, mắt của Alice đỏ rực, những ngón tay cầm con dao thì co chặt đến nỗi có thể nhìn thấy những đường gân xanh nổi lên
" Alice..... Cậu đang làm gì vậy?" Tôi hoảng sợ, kêu lên
   Tôi chạy tới chỗ Sơn, đỡ cậu dậy " Cậu có làm sao không?" Tôi nhẹ nhàng hỏi, tôi không chắc là Sơn không sao, chỉ cần nhìn mấy vết thương trên tay cậu ấy là biết Alice đã mạnh tay thế nào
   Tôi tưc giận, tôi rất tức giận, tội giận Alice, tại sao cô ấy có thể làm như thế, Sơn đã đắc tội gì đi chăng nữa thì cô ấy không thể nể mặt người bạn này hay sao. Toi ngước nhìn lên, Alice vẫn vậy, khuôn mặt từ lúc nào đã trở nên lạnh lùng, tôi không còn nhận ra cô ấy nữa, đâu rồi, Alice của tôi đâu rồi?
" Cậu làm cái quái gì vậy Alice" Cơn giận khiến tôi khuôn nói năng lịch sự như cái cách mà Alice vẫn thường dạy cho tôi nữa, tôi cũng mặc, tôi chỉ muốn biết chuyện gì đã xảy ra
" Cậu di mà hỏi hắn!" cô ấy hất đầu về phía Sơn
" Tớ không muốn hỏi Sơn, tớ muốn hỏi cậu.... Tại sao cậu lại đánh cậu ấy!"
" Cậu ta đáng bị như thế... Tớ chỉ giúp cậu thôi! cậu có biết là..."
" Thôi! Khong cần nói nữa..." Lần này tôi không thể nghe được những lời lẽ của Alice nữa, tôi chỉ cảm thấy giọng nói của cô bạn thật đáng ghét " Sơn đã muốn làm hòa với cậu mà, cùng lắm là cậu ấy chạm vào người cậu chứ gì! Sao cậu vẫn không thể từ bỏ cái tật đấy đi được nhỉ?"
   Nếu như lúc nãy tôi nhìn thấy đôi mắt cô bạn có những ánh đỏ thì bây giờ đôi mắt ấy đã chuyển hàn toàn sang màu đỏ
" OK... cậu không tin tớ chứ gì, cậu tin hắn chứ gì... Được, cậu giỏi rồi..." Alice gật gật đầu, Cô ấy rút con dao đang cầm trên tay ra, cắt một dường cào cánh tay mình, một dòng máu đỏ tươi chảy ra." Thế đã đủ chưa?"
   Tôi bàng hoàng cả người, toi không biết phải nói sao, chẳng nhẽ là tôi sai thật
" Chị Alice..." Giọng nói từ đâu vọng lại, giọng nói giống hệt Alice mà mấy lần tôi gặp ở đâu rồi thì phải
   Bốp... Một bàn tay nhỏ nhắn va thẳng vào mặt tôi, đầu tôi hoa lên sao cái tát như trời giáng đó. rong cái ảo ảnh phía trước tôi nhìn thấy một cái tát tiếp theo đang phi thẳng đến, tôi không tránh được, nó quá nhanh. Nhưng một bàn tay đã chặn nó lại, bàn tay có một vết máu đỏ
" Lauren, em đang làm cái gì vậy? Sao em lại ở đây?" Alice nhẹ nhàng hạ bàn tay đó xuống 
" Chị Alice, lần trước em đã cảnh báo với chị là không nên giao du với những người như thế này, chị đâu có chịu nghe em" Giọng cô gái đó bực bội " Chị thật là ngốc quá, chị thấy chưa? Nếu em không đến kịp cô ta đã làm gì chị rồi, cô gái đó chưa xông vào bóp cổ chị là may rồi. Mà sao chị lại hiền vậy, hồi ở M.A.X chị đâu có như vậy. Thật là!"
   Alice mỉm cười, đôi mắt cô ấy đã trở lại bình thường, chắc đây là người em gái mà cô ấy hay nói tới trong những câu chuyện mà tôi chẳng bao giờ nghe
" Thiên Vũ... Cậu ra đây ngay cho tôi..." Giọng nói của Lauren lại vang lên
_Evangeline_

Sưu tầm wWw.Khocviem.org

10 tháng 3, 2013

Tình yêu và bạn(4)

11:10 0 Comments

   Lauren gọi to tên một người, hình như là Thiên Vũ, người này cũng có lần mình được nghe Alice kể nhưng không rõ lắm... Lauren gọi lần nữa, như hét lên
   Một cậu bé từ đâu chạy lại, mái tóc màu vàng óng, chiếc áo choàng màu trắng xanh này quen quen, hình như tôi dã từng thấy trong tập thiết kế của Alice, 
" Lauren, có chuyện gì vậy?" Cậu ta hốt hoàng chạy lại, đôi mắt cùng màu với mái tóc... Không phải, chắc do tôi nhìn nhầm
" Alice nguy rồi, cậu mau lên"
   Lúc này tôi mới để ý Alice đã ngất đi trên vòng tay Lauren, tôi chợt cảm thấy tội lỗi quá mặc dù tôi vẫn cứ khăng khăng rằng mình không có lỗi, nhưng sự thật là tôi rất lo lắng
" Không xong..." Thiên Vũ lắc đầu, mái tóc của cậu lúc lắc theo, dưới ánh mắt trời trông chúng thật rực rỡ " Trời nắng quá! Alice sẽ không chịu nổi đâu!"
" Thế phải làm thế nào" Tôi nghe thấy giọng của Lauren run lên, không biết tại sao tôi thấy sợ hãi, không biết tại sao tôi cảm thấy có lỗi, không biết tại sao toi thấy mình thật vô dùng, không biết tại sao tôi lại không thế rời mắt khỏi Alice, người vừa mới khiến tôi bực bội, tôi đang lo lắng cho cô ấy. Mái tóc cô ấy bây giờ đã hoàn toàn chuyển sang màu đen óng ánh, đôi môi Alice tự lúc nào đã trở nên nhợt nhạt, đôi mắt nhắm nghiền, nếu... Nếu như không có Alice thì tôi sẽ ra sao? Tôi đâu có được như ngày hôm nay, tôi nhớ lại những ngày chưa có Alice, tôi như thế nào? Tôi còn không thể nhớ lại mình đã tệ như thế nào nữa
   Lauren nhấc điện thoại lên, bấm một số nào đó, giọng nói cô ấy khẩn khoản thiết tha với cái người đang ở trong điện thoại nhưng cái có chút âm điệu kính nể và... Không thể diễn tả được
" Alo... Khánh Nguyên, cậu đang ở đâu vậy? Tôi là Lauren, tôi cần cậu giúp, nhầm... Chị tôi cần cậu giúp, cậu có thể tới đây bằng tốc độ nhanh nhất được không? Tôi xin cậu đấy, nếu không chị tôi sẽ chết"
   Một cơn mưa đổ xuống, những giọt nước bắn tung tóe... Lúc nãy trời vẫn còn nắng cơ mà, sao bậy giờ lại đổ mưa nhỉ? Tôi không hiểu nó có ý nghĩa gì nhưng tôi thấy Alice và Thiên Vũ nhìn nhau mỉm cười. Thiên Vũ đưa tay ra, ánh sáng màu vàng len qua những hạt mưa... Vết thương trên tay Alice lành lại như bình thường
   Từ trong cơn mưa xuất hiện một bóng người, tôi không biết nhiều ngôn từ để tả lại cái ấn tượng khi gặp cậu ta. Khi cơn mưa đổ xuống, nhưng hạt mưa ở một chỗ nào đó không rơi như những chỗ khác, cứ như là có ai đó vô hình đang đứng ở đó vậy! Dần dần, vật cô hình trở thành hữu hình, cậu ta mặc một chiếc áo choàng màu xám, hình như phù thủy thường có sở thích mặc áo choàng thì phải, mái tóc màu xanh nhạt... Đôi mắt vừa mở tôi đã có một cảm giác lạnh toát sống lưng... Lạnh giá quen thuộc
   Cậu ta chạy ngay đến chỗ Alice, Lauren nhìn câu ta rồi lạnh lùng nói " Thật ra toi chẳng định nhờ cậu đâu! Nếu không vì tình huống quá nguy cấp thì..."
   " Suỵt!" Cậu ta đưa tay đặt lên miệng khiến Lauren không nói gì thêm, khuôn mặt này quen thuộc quá, giọng nói cậu ta ấm áp quá, tôi không thể nhớ đã gặp cậu ta ở đâu, nhưng chắc chắn cậu ta là người rất đặc biệt đã xuất hiện trong chuỗi kí ức của tôi
" Alice sao rồi?" Cậu ta nhìn Thiên Vũ trị bệnh cho Alice còn miệng thì hỏi Lauren
" Hơi tệ! Cậu đến muộn hơn tôi tưởng"
" Này Lauren! Tôi lớn tuổi hơn cô mà?" Cậu ta mỉm cười nhìn Lauren
" Tôi không có thời gian nói chuyện phiếm với anh, Alice gây chuyện đã quá đủ rồi... Anh không thấy gì đây à?" Lauren như hét lên
" Không sao đâu! Alice rất giỏi, cô ấy không thể chết như thế... Cái này không phải cô cũng biết sao?"       Giọng của con người này sao nghe quen thuộc quá, nhưng tôi lại khong nhớ ra được mình đã từng gặp nó ở đâu? Đầu tôi quay mòng mòng, mắt tôi mờ đi. Tôi còn không để ý cả Sơn vẫn đang ở đây và từ từ biến mất. Cậu ta vẫn vậy, nhát gan...
" Được rồi..." Thiên Vũ ngẩng mặt lên, mỉm cười yếu ớt " Tình trạng đã tốt hơn rồi!"
   Cả Lauren và cậu ta, tên là gì ấy nhỉ? À... Khánh Nguyên đều thở phào nhẹ nhõm... Nguyên mỉm cười " Để  tôi đưa cô ấy đi!"
   Lauren nhìn Nguyên một hòi, rồi quả quyết lắc đầu " Không! Tôi và Vũ sẽ chăm sóc cho chị Alice"
" Không được! Cô chăm sóc Alice lại như lần này thì..." Nguyên xua tay, lạ thật, tại sao họ lại nói chuyện với nhau như thể tôi không có mặt ở đây vậy? Tô là người vô hình sao? Mà " Người vô hình" Sao lại quen thế nhỉ? Chẳng phải đó là tôi ngày trước sao? Không, tôi không muốn là Linh của ngày trước... Không thể nào
   Nguyên và Lauren cứ giằng co nhau dưới cơn mưa. Tóc của họ ướt sũng, nhưng giọng điệu thì cứ như họ đang đùa cợt nhau vậy
" Mấy người làm cái gì vậy?" Không để ý, Alice đã tỉnh dậy, tóc cô gái ướt sũng, khuôn mặt cau có khi nhìn thấy Nguyên
" Cậu làm gì ở đây thế hả Nguyên!" Giọng Alice giận dữ

Thư tình: Gửi em tình yêu trong anh!

11:04 0 Comments
Khi em đọc những dòng này có nghĩa anh đã quyết định rời xa em. Anh sẽ đi một con đường khác, đi con đường của riêng anh, như lần đầu em ra đi vậy.
 
Chắc em đang trách anh, hay hỏi sao anh im lặng như vậy. Anh thực sự không biết phải nói gì nữa. Nói mình chia tay ư? Em không yêu anh mà. Làm sao anh nói vậy được. Nói mình sẽ làm bạn à? Thực tình em biết rõ anh chờ mong nhiều hơn thế. Anh hận em? Anh không làm được. Mình là người dưng ư? Anh đã quá yêu em. Làm sao anh vô tâm như vậy được. Không phải anh không đủ can đảm để đối diện với em. Anh hiểu có nói gì đi nữa, thì cả anh và em cũng đều giữ im lặng tiếp tục thôi. Mình đến với nhau trong nhẹ nhàng mà nên anh chọn cách ra đi trong im lặng. Trái tim anh lúc này chỉ thấy tê dại cảm giác đau, anh không thể bật lên thành tiếng nữa. Anh muốn một thời gian, không gian riêng giống như đêm nay vậy. Một mình anh thoải mái vạ vật với nỗi đau bằng thuốc lá và cafe.
 
Ngày mình gặp nhau, anh cứ nghĩ chúng ta sẽ hạnh phúc sau 6 tháng thử thách. Nhưng anh lại lầm tưởng. Anh đã không nghĩ sẽ quay lại với em vào lúc ấy. Không phải vì anh không còn yêu em, chỉ vì anh muốn cố gắng để hạnh phúc ngày sau cho em. Nhưng trái lý trí của anh chẳng thể thắng nổi cảm giác của trái tim. Em hiểu không? Anh đau!
 
Đã hơn 2 tháng trôi qua rồi, 1 tháng đưa đón. Chắc sẽ chẳng bao giờ em biết, những lần nói dối em là anh đi vì công việc, nên tiện đường đưa đón em. Thực ra đâu phải vậy, anh chờ đợi em đấy, 3 tiếng, 4 tiếng anh ngồi một chỗ chờ đợi em. Cảm xúc gì ư? Hạnh phúc thì nhạt nhòa quá, mà sao niềm đau lại khắc sâu đến vậy?

Em trách anh lạnh lùng nhưng em nào hiểu trong trái tim anh nghĩ gì. Anh đã thay đổi thật đấy, nhưng vì điều gì em biết không?
 
Gần 3 năm yêu em, anh chờ đợi, chiều chuộng em, bảo vệ em. Em cảm nhận được mà, phải không? Đến bây giờ, thực sự anh đã không thể nhớ nổi hết số lần mà anh đã đi qua 65km chỉ để nhìn thấy em cho vơi nỗi nhớ. Nhưng em nào biết.

Thư tình: Gửi em tình yêu trong anh!, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, bao, xa em, yeu em, noi nho, tinh yeu, xa nhau, quen em, cho em, hanh phuc, loi yeu, noi dau, thu tinh cho em, thu tinh yeu

Anh chấp nhận nếu mất em mãi mãi, chỉ cầu mong em sẽ mãi hạnh phúc! (Ảnh minh họa)

Anh đã cố gắng, rất nhiều. Nhưng trái tim anh tổn thương nặng nề quá rồi em à. Anh mong hạnh phúc lắm chứ, nhưng mình anh đâu thể xây hạnh phúc được, em thì lại không muốn. Vậy anh sẽ ra đi. Trả lại cho em khung trời riêng, như lúc không có anh. Sao không phải là người khác mà lại cứ phải là em à? Đơn giản thôi mà, vì trái tim anh nhỏ bé lắm, chỉ có thể yêu mình em thôi.
 
Bao bạn bè nói anh hạnh phúc, tìm lại được tình yêu. Anh chỉ cười. Nhưng họ nào biết, em đã làm nó lụi tàn đi. Thằng bạn thân nhất của anh nói sao không tìm người khác có thể yêu anh hơn em. Anh đâu có làm được. Trái tim anh lúc này đây nguội lạnh những yêu thương quá rồi. Anh thật sự muốn lắm, nhưng không dám tin vào tình yêu nữa. Anh cũng không biết đến bao giờ mình mới thoát khỏi tình trạng này nữa. Anh sợ mình không làm được.
 
Bó hồng sáng nay anh đã chuẩn bị rất kĩ để thay cho lời yêu cuối mà anh thể hiện với em. Chắc em cũng chỉ nghĩ nó cũng bình thường thôi phải không, có chăng chỉ là màu sắc hơn, đẹp hơn những bó hồng ngày trước. Lần cuối cùng nhìn nhau anh cũng chỉ biết nắm nhẹ bàn tay của em và chào tạm biệt. Em nào biết đó cũng là cuối cùng mình nói với nhau. Đoạn đường về ngắn mà sao anh vẫn không thể giữ lại được giọt nước mắt. Vương lại trên môi, mà sao anh chỉ muốn gào thét lên thật to.
 
Ra đi lần này không phải anh đã hết yêu em, chỉ là anh chọn cách yêu khác mà thôi. Anh sẽ đứng phía sau, dõi theo em. Anh chấp nhận nếu mất em mãi mãi, chỉ cầu mong em sẽ mãi hạnh phúc!

Nếu có thể hãy nghe bài "Soleda" nhé để em biết trái tim nghẹn ngào đến nhường nào!

Tạm biệt em - Tình yêu trong anh!

(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

8 tháng 3, 2013

Dạy đồng nghiệp "yêu"

11:03 0 Comments
Tôi, một cô gái trẻ măng bước chân vào công sở và được chào đón như một làn gió mới của phòng. Các gương mặt nam của phòng tôi sất sáng láng, ngược lại, phụ nữ thì trông chán kinh khủng. Vì thế, mà tôi chẳng ngạc nhiên gì khi các anh dành cho tôi toàn lời có cánh. Tuần làm việc đầu tiên, không có bữa trưa nào tôi không có lời mời đi ăn với các anh. Anh nào cũng cố gắng lấy lòng tôi, điều này tôi biết, vì tôi trẻ nhưng không phải là một cô gái ngu ngơ giả nai. Tôi đã từng trải qua vài chuyện tình cảm và cũng đủ thông minh để biết mình có giá thế nào trong mắt đàn ông. Nhất là ở môi trường này, khi tôi đang giữ những lợi thế tuyệt đối.

Tôi đã từng rất tinh vi khi tuyên bố với đứa bạn thân rằng, đám đàn ông trong văn phòng của tao là của riêng tao sử dụng. Bất kể ai. Bất kể lúc nào tao muốn. Và tôi đã chứng minh điều đó bằng cách khiến cho anh giám đốc đến gã bảo vệ hóa thành thi sĩ hết khi tôi nói tôi rất thích đọc thơ .

Có một lần tôi còn làm cho một chị chuyên gia khó chịu trong văn phòng phải nghỉ việc vì tôi muốn thế. Lần ấy, tôi cho anh chàng trưởng phòng nhân sự cơ hội được ôm tôi vỗ về khi tôi bị chị kia làm khó. Vài hứa hẹn, vài cảm xúc giả tôn vinh anh trưởng phòng, ngay hai tuần sau, chị kia ra đi khẩn trương. Tất nhiên rằng một phần nữa cũng là do chị ấy chuyên môn quá kém nhưng luôn tỏ ra nguy hiểm nên mọi người trong văn phòng đều ghét.

Lần đó, cả văn phòng đều mở tiệc ăn mừng ghi công lớn cho tôi. Kể vậy để thấy quyền lực của tôi không phải là xoàng. Vậy mà trong văn phòng có một người dường như không thuộc phạm vi phủ sóng quyền lực của tôi. Anh ấy làm cùng văn phòng và có ngoại hình rất ổn nhưng nghe đâu từng bị sốc vì tình cũ nên giờ đâm ra lạnh lùng, vô cảm, thấy gái thì tránh cho càng xa càng tốt. Dĩ nhiên, anh chàng đó chẳng buồn đoái hoài gì tới tôi.

Từ tò mò, tôi bắt đầu thấy tự ái, chẳng lẽ anh ta lại thành một ngoại lệ ư? Như thế thì bất công quá! Thế là tôi bắt đầu làm đủ trò để thu hút sự chú ý của anh, trừ những việc nhỏ nhất như đi qua anh, giả vờ đánh rơi đồ vật và cúi xuống nhặt, cố tình chạm vào tay anh. Tôi có cảm nhận được những rung động như điện giật từ anh ta, thầm thấy hứng thú vì ít nhất là anh ta cũng là đàn ông thẳng! Rồi chúng tôi cũng chat với nhau những dòng đầu tiên buổi đêm, do tôi chủ động kiếm cớ để lấy nick và nhắn nhắn tin. Điều tôi bất ngờ nhất là câu chuyện đầu tiên chúng tôi nói với nhau lại là… chuyện sex.

Dạy đồng nghiệp "yêu", Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, sex, quan he tinh duc, yeu, chuyen tinh yeu, ban tre, gioi tre, bao, ngoai tinh cong so, tinh yeu cong so, dong nghiep, tinh yeu nu gioi

Tôi bắt đầu nhớ anh, thèm cảm giác được anh vồ vập (Ảnh minh họa)

Hóa ra anh ta có một cô bạn gái khoảng 3 tháng nay nhưng chắc chỉ để làm cảnh thôi vì tôi thấy anh chẳng mặn mà gì với cô này. Anh ta thú nhận đã không quan hệ tình dục trong suốt một năm qua. Với cô nàng hiện tại, cô ta cứ giữ nguyên tư tưởng kiểu yêu là phải giữ gìn đến sau đám cưới và họ chỉ hôn, chỉ ôm. Hết. Chưa kể cô nàng còn sắp đi học 3 tháng ở Úc nữa. Tôi thấy buồn cười. Cũng không hẳn, tôi thấy bị kích thích thì đúng hơn. Tôi tò mò nghĩ rằng anh chàng này sẽ điên cuồng ra sao khi suốt cả năm trời anh ta chẳng làm gì với một cô gái? Anh ta cần được… dạy dỗ, rõ ràng!!

Trí tò mò quái đản khiến tôi muốn tiếp cận với anh ta nhiều hơn. Tôi bắt đầu theo cách rủ anh ta đi xem phim với lý do "không ai hợp gu phim" với tôi như anh (tôi bịa ra là tôi thích xem phim hành động, thực ra tôi cực ghét).

Tôi chuẩn bị cho buổi xem phim bằng bộ đồ sexy nhất. Tôi tạo ra những cái bẫy để anh sa vào. Anh ta cứ từng chút một vào trong tôi. Rạp chiếu phim tối om đồng lõa với những cái vuốt ve run rẩy. Tôi ưỡn người lên để anh đi xuyên qua những thứ vướng víu. Và tôi cũng không chịu “thiệt” khi mở bung những cảm xúc kìm nén của anh ấy bấy lâu. Anh luống cuống khi không thể kìm giữ lại được, còn tôi thì nuốt trọn từng dòng cảm xúc của anh bằng sự hưng phấn điên loạn của mình. Không một giọt cảm xúc nào từ anh bị tôi lãng quên. Từng chút một. Từng chút một. Và cuối buổi chiếu phim, khi đèn sáng trở lại, anh đã đề nghị tôi về nhà anh. Đương nhiên tôi đã đồng ý. Bằng sự đắc thắng. Bằng phần thưởng là vẻ mặt háu đói của anh, trái tim đập mạnh kinh khủng của anh và cả một đêm khám phá, trải nghiệm mới mẻ đang chờ đón tôi phía trước. Xét cho cùng, đi xem phim là để tạo ra một cánh cửa.

Và tôi đến nhà anh. Anh ta đúng là ngố kinh khủng. Đầu tiên là luống cuống hỏi xem có cần phải đi tắm trước không. Hỏi tôi có cần uống nước không? (Trời ạ, tôi đang tò mò phát điên để ngấu nghiến anh ta chứ ham hố gì nước nôi?) Đến cái váy cài khóa bên hông của tôi mà anh ta loay hoay mãi không gỡ ra nổi. Phải nói rằng anh ta là dân thể thao nên có một hình thể rất đẹp. Tôi say mê nhấm nháp, khám phá thân thể anh, chỉ cho anh biết những vùng cảm xúc mãnh liệt nhất trên cơ thể tôi, giúp anh dần dần thâm nhập và thăng hoa.

Tôi không nhớ nổi chúng tôi đã lăn ra khỏi cái đệm từ bao giờ. Khi tôi phủ phục trên người anh, để anh tận hưởng nốt cảm giác mãn nguyện, tôi thấy khá là hứng thú khi anh hồn nhiên nói với tôi trong nhịp thở gấp gáp: “Anh chưa bao giờ có cảm giác như bây giờ. Thật sự là kỳ lạ quá sức!”. Rồi anh ta ngượng ngùng: “Trong chuyện này anh tệ lắm đúng không? Giờ chắc em tin là anh đã không quan hệ tình dục trong từng ấy thời gian rồi chứ?”. Anh ta đâu biết rằng tôi cũng chẳng quan tâm đến việc đó lắm. Với tôi, tất cả chỉ là tò mò và thích thử nghiệm. Nhưng có lẽ, nếu chỉ vậy thôi thì với tôi mọi thứ thật tuyệt…

Tôi không nên tiếp tục gặp anh ta. Nhưng sự thật là mỗi lần nhìn thấy anh ta ở cơ quan, tôi lại bị ám ảnh về khuôn mặt đê mê, gợi cảm của anh trong đêm hôm ấy. Tôi lại rùng mình. Và anh ta cũng như tôi, cứ có luồng điện chạy qua mỗi khi tay tôi vô tình chạm vào anh. Chúng tôi gặp lại nhau. Lần thứ hai, thứ ba… Lén lút sau giờ làm, giờ cơm trưa. Tôi đã không còn thiết tha bất cứ lời mời mọc nào của đồng nghiệp khác và chúng tôi biến mất.

Giờ thì anh như con hổ đói, thậm chí còn sáng tạo gấp nhiều lần những chiêu trò tôi bày cho anh. Tôi bắt đầu thấy nhớ, thấy thèm cảm giác được anh vồ vập. Tôi mãn nguyện không phải vì sex, mà vì thỏa mãn bởi được là người tuyệt với nhất đến với anh, thậm chí còn được anh luôn ca ngợi, mang ơn vì giúp anh như tìm thấy một con người bản năng khác…

Vậy mà đến một ngày, anh đột ngột không trả lời tin nhắn của tôi. Đến cơ quan, tôi chợt nhận ra ánh mắt anh nhìn tôi đã khác. Tôi hoang mang. Dù biết là mọi thứ với chúng tôi chỉ là tạm bợ, chưa bao giờ tôi hay anh nói ra một từ thích, hay yêu gì với nhau hết. Nhưng ít ra, tôi cần một lý do. Tôi thấy mình bị xúc phạm! Tôi đến nhà anh, vẫn chẳng có gì thay đổi, vẫn lao vào nhau và điên cuồng và thỏa mãn. Nhưng rồi anh bảo: “Chắc mình nên chấm dứt thôi. Bạn gái anh sắp đi du học rồi và anh cũng sẽ sang cùng cô ấy. Bọn anh giờ cũng đã khá hơn rất nhiều. Gần đây, anh đã ngủ với cô ấy. Anh muốn bọn anh bắt đầu một tương lai mới!”

Tôi buộc phải chấp nhận cuộc chia tay này. Dù lúc đó, tôi cũng mất hết bình tĩnh và khóc nức nở. Tôi mắng anh: “Anh chỉ coi tôi như trò đùa, phải vậy không?”. Anh từ tốn bảo: “Chẳng phải là anh và em đều đã xác định ngay từ đầu đây là cuộc thử nghiệm. Và anh cũng không nghĩ em có tình cảm gì với anh. Em còn người yêu em cơ mà. Hãy tỉnh táo lại đi!”.

Tôi không nhớ mình đã cảm thấy đau đớn thế nào suốt quãng đường về nhà và những đêm không ngủ nổi sau đó. Tôi chỉ nghĩ về anh ta, về những gì chúng tôi có. Và trên hết là tôi thấy đau đớn vì tôi cứ ngỡ anh ta đã yêu tôi! Thật sự. Đau đớn hơn là tôi chẳng có lý do gì, tôi cũng chẳng là gì để giữ anh ta lại, bắt anh ta phải tiếp tục lén lút cùng tôi. Tôi không biết phải làm sao cả. Thậm chí là tôi từng tưởng tượng đến lúc nào đó sẽ tìm cách bắt anh ta phải nói yêu tôi, và chúng tôi sẽ từ bỏ tất cả để yêu nhau thế nào… Tôi không hiểu nổi nữa…

7 tháng 3, 2013

Cô đơn nhiều khi còn hơn cả nỗi đau

19:48 0 Comments

Người ta sống thấy cô đơn nhất là khi nào?

Sự cô đơn có đồng nghĩa với hai chữ “một mình”?

Sự cô đơn có phải được tạo nên bởi sự cô lập về không gian, sự vô cùng của thời gian? Sẽ có những người cảm thấy như thế. Nhưng suy cho cùng, sự cô đơn của đời người có lẽ không giản đơn là khi quay nhìn xung quanh vắng tiếng cười, hay khi mở mắt thấy chỉ có mình đối diện với mình. Hay ít nhất là sự cảm nhận của chính bản thân tôi về sự cô đơn không chỉ có thế. Nó là một cảm giác đơn độc hơn thế rất nhiều lần.


Ngay từ khi còn nhỏ tuổi, đôi khi tôi thoáng thấy sự cô đơn bay qua và chạm khẽ vào mình. Cái chạm rất nhẹ nhưng cũng đủ khiến tôi rùng mình và để lại một vết dấu lạnh lẽo trong tâm hồn thơ trẻ. Cho đến sau này, khi chạm mặt với cuộc sống, với tình yêu, với những vấp ngã, sự cô đơn càng không còn là một cái chạm nhẹ nữa, mà nhiều khi là những vết khứa buốt nhói, những ngày đông u ám kéo dài. Và tôi cảm thấy những lúc tôi cô đơn không phải là những khi tôi một mình không có ai bên cạnh, mà là khi tôi ở giữa cuộc vui mà thấy lòng mình u uẩn, giữa tiếng cười mà trong lòng mưa rơi, giữa bạn bè mà tôi không cười nói, giữa yêu thương mà thấy dửng dưng. Và cảm giác tột cùng cô đơn nhất chính là khi tôi thấy tôi ở đó mà không phải ở đó, tôi ngồi bên một người mà không phải một người. Khi không ai thấu hiểu và chia sẻ được với tôi. Khi tôi không thuộc về một nơi chốn hay một người nào cả. Cảm giác cô đơn đó sâu đến đáy của những cái rùng mình...

Tôi thường nhìn sâu vào mắt một người nào đó tôi quan tâm để biết họ có thực sự cảm thấy hiện tại không. Bởi có những miệng cười, những câu chuyện vui mà mắt người nói lạc vào đâu đó xa xăm không chịu nổi. Những cơn mưa tuôn trong lòng nhiều khi khiến người ta không vượt qua được nỗi cô đơn của mình. Tôi hiểu, và tôi cố gắng chia sẻ với họ.


Người ta khó mà chịu được sự cô đơn, thường lao vào đám đông để thấy mình không lẻ, thường cười nói đến tận cùng vẻ hân hoan để thấy mình không buồn tủi. Nhưng nhiều khi, ngay giữa đám đông và tiếng cười ấy người ta mới thấm sự cô đơn dâng đến tột cùng. Tôi sợ, rất sợ cảm giác bỗng dưng giữa cuộc vui thấy mình như trôi tuột đi vào một vùng nào đó xa lắc, giữa quen thuộc nói cười thấy mình như đi lạc, thấy lạ xa. Lúc đó, chỉ muốn mình tan biến đi. Mới biết, đâu chỉ khi một mình mới thấy mình đơn độc. Đơn độc nhất là khi thấy tâm hồn mình chẳng neo, chẳng thuộc về đâu, về ai...

Nhưng đi qua những lúc cô đơn, tôi đã học được cách sống thật với bản thân mình. Học cách không tự nhủ mình đây là tình yêu, đây là hạnh phúc. Bạn không thể yêu ai đó mà khi bên họ thấy cô đơn, đó là người hoặc bạn không yêu hoặc không thuộc về bạn. Tôi có những người bên tôi hàng năm trời, tôi có thể, hoặc thậm chí nên gật đầu trước sự nhẫn nại và tình yêu vô bờ bến người dành cho tôi, để dựa mái đầu yếu mềm lên vai người mà sống đời yên ổn, Nhưng tôi không làm thế, không thể làm thế, dẫu có những lúc cô đơn tôi cũng nhiều lần muốn tặc lưỡi, nhắm mắt. Đơn giản bởi vì khi bên họ, tôi vẫn thấy mình cô đơn quá đỗi. Tâm hồn tôi chưa được sẻ chia. Biết làm sao, trái tim và tâm hồn có lý lẽ riêng của nó. Tôi là người cực đoan nên tôi vẫn hay lắng nghe trái tim mình.

Tôi mong trong cuộc đời, những người tôi yêu thương không ai phải chịu đựng nỗi cô đơn.

Tôi mong bạn tìm thấy người tri kỷ có thể sẻ chia tâm hồn bạn.

Bởi vì, nỗi cô đơn, nhiều khi còn hơn cả một nỗi đau...

Sưu tầm wWw.Khocviem.org