Follow Us @soratemplates

2 tháng 3, 2013

Có bao giờ bạn phát hiện ra rằng:

11:00 0 Comments
- Có ai đó rất tự hào về bạn.
- Có ai đó đang nghĩ đến bạn.
- Có ai đó quan tâm đến bạn.
- Có ai đó rất nhớ bạn.
- Có ai đó muốn nói chuyện với bạn.
- Có ai đó muốn ở cạnh bạn.
- Có ai đó luôn mong sự bình yên cho bạn.
- Có ai đó luôn biết ơn mọi sự cổ vũ của bạn.
- Có ai đó muốn nắm tay bạn.
- Có ai đó luôn muốn bạn hạnh phúc.
- Có ai đó muốn tặng quà cho bạn.
- Có ai đó thán phục sự mạnh mẽ của bạn.
- Có ai đó muốn bảo vệ bạn.
- Có ai đó yêu thương bạn vì chính bạn là bạn.
- Có ai đó rất vui khi bạn là bạn của họ.
- Có ai đó muốn bạn biết rằng họ sẵn sàng ở bên bạn.
- Có ai đó muốn làm mọi điều dành cho bạn.
- Có ai đó muốn chia sẻ cùng bạn.
- Có ai đó vẫn thiết tha với cuộc sống chỉ bởi vì bạn.
- Có ai đó luôn cần sự động viên của bạn.
- Có ai đó cần niềm tin ở bạn.
- Có ai đó rất tin tưởng bạn.
- Có ai đó thích một bản nhạc nhắc họ về bạn.
- Và có ai đó sẽ khóc khi đọc những dòng này về bạn.


Sưu tầm wWw.Khocviem.org

tình yêu và bạn(2)

10:59 0 Comments
  Tôi biết được nó bởi vì ba mẹ đã nói với tôi như thế. Khi ấy trong tôi không hề có một chút cảm xúc kì lạ, bởi vì vốn dĩ phải thế. Tôi không muốn tin đó là sự thật nhưng bắt buộc phải thế. Tôi bị một tai nạn vào năm 13 tuổi, tại Anh. Tôi không nhớ gì về việc xảy ra trước đó, nó giải thích được  một phần trống vắng trong người tôi, nhưng cũng không thể giải thich được hết. Tôi không có ảo tưởng, cũng không có hi vọng vào nhữn phép màu kì lạ bởi tôi không tin vào chúng.

Tôi muốn là một con người thực tế, tôi không muốn trốn tránh cái sự thực rằng tôi là một đứa con rơi, tôi nên cảm kích cha mẹ mình bây giờ đã cứu tôi, nhưng tôi lại không thể làm điều ấy, hay nói chính xác hơn là tôi không thể. Vì những lý do đó mà tôi làm bộ mặt lạnh lùng suốt mấy năm qua. Thời gian qua đi, có những lúc tôi còn không cảm thấy được rằng mình đang sống, mình đang hít thở, mình có gia đình, tất cả... tất cả tôi đều không có. Tôi tưởng tượng mình như một người vô hình, không ai nhìn thấy không ai quan tâm. Những lúc như thế, tôi lại thầm mong có một cơn gió đến cuốn tôi đi, để cho tôi được bay lên, cao và xa... Tôi không biết tại sao tôi không tin vào phép màu nhưng tôi lại mong muốn cái điều thàn tiên kì quái ấy. Nhiều lúc tôi còn không hiểu được bản thân, cũng như không hiểu được những suy nghĩ của mình. Cho đến khi, Alice xuất hiện. Ailce như một cô gái bước  ra từ xứ xở diệu kì, không âu lo, không phiền toái. Cả con người toán ra một nét thanh tú trong dáng đi, lời nói và cử chỉ. Cô ấy làm những gì mà mình thich, nói những gì mình muốn, cô ấy cũng giống tôi một điểm, cô ấy thích nhìn thấy nụ cười của người khác. Từ những câu chuyện được thêm thắt cẩn thận đến những câu chuyện bình dị chẳng có gì đáng cười nhưng dưới giọng nói ấy, câu chuyện dường như có sức hút rất lớn với người đối diện. Tôi co hỏi, cô ấy cũng chỉ mỉm cười thật tươi rồi nói,    

" cậu cũng có thể làm được mà, đừng thu mình vào vỏ ốc như vậy, cậu không cảm thấy nó rất chật chội à?"
   Tôi ngưng một lúc nhưng rồi cũng đáp, tôi nói nhỏ nhẹ, đủ nghe " Nhưng tớ ... sợ"
   Cô bạn cười phá lên, như là cách bố mẹ tôi hay cười mỗi khi cô bạn đến nhà tôi và thao thao bất tuyệt như cái máy khâu, nghĩ đến lại thấy chạnh lòng quá, bố mẹ chưa từng như thế với tôi. " Cậu không biết chứ đâu phải sợ. Tớ nói cho cậu nghe nhé. Nếu cậu nghĩ rằng không được mọi người quan tâm, thì có hai trường hợp xảy ra: một là cậu không quan tâm đến những người xung quanh, hai là cậu không biết những người đó quan tâm đến cậu. Nói túm lại là, do cậu vô tâm thôi" Cô bạn nhếch mép cười, vẫn là cái nụ cười tôi yêu thích nhưng lại ẩn chứa một ý nghĩa gì đó, rồi nụ cười tắt nhanh chóng, khuôn mặt trở thành một vẻ nghiêm túc " 11 giờ 30 phút cậu còn thức không?"
   Tôi lắc đầu, giờ đó ai còn thức cho được
" Vậy hôm nay cậu thức đi" Cô lại nhoẻn cười " Giả vờ ngủ đấy"

   Tôi không chắc rằng những gì sẽ xảy ra, nhưng tôi vẫn cứ thấp thỏm không yên. Tôi thức đến đúng cái giờ mà Alice bảo với tôi
   Cạnh, cánh cửa phòng ngủ của tôi bật mở, tôi nhắm mắt lại, giả vờ ngủ, tôi tự nhủ như thế. Nhưng tôi vẫn hơi hé mắt một chút để nhìn, hơi ngạc nhiên một chút. Người đó- mẹ tôi đang đứng đây như bà luôn đứng ở đấy, bà nhẹ nhàng cui xuống, kéo chăn lên cho tôi, rồi nghĩ thế nào bà ngồi xuống bên cạnh giường, khẽ lẩm nhẩm " Linh! Nếu con vô tư được như Alice thì tốt quá"
   Tôi ngẩn người ra, bà vẫn luôn quan tâm đến tôi sao? Tại sao tôi lại không biết điều này, hay là như Alice nói, tôi đã quá vô tâm.
   Chẳng nhẽ cái điều mà cô ấy muốn nói với tôi chính là người phụ nữ này vẫn thường hay ngồi đây như vậy... Tôi đang làm cái gì vậy? Tôi muốn ngồi dậy, ôm lấy bà nhưng lại không muốn mở mắt , tôi muốn ôm lấy bà nhưng tôi lại không... không thể cử động được, tôi muốn nói tôi yêu bà nhiều lắm nhưng cổ họng lại khô đắng... Đến khi bà nhẹ nhàng bơcs ra khỉ phòng thì tôi mới hối hận vì đã để cơ hội vụt mất... Tôi muốn gọi Alice, tôi biệt rằng cô ấy đang ở quanh đây nhưng cái nỗi sợ vì mẹ đang ở ngoài sẽ nghe thấy khiến tôi không dám mở lời... Lần đầu tiên tôi thấy tôi thật nhát gan... Tôi tự giận chính bản thân mình.

   Ngày hôm sau, tôi chủ động tìm đến lớp học của Alice... Cô bạn tôi học ở lớp A nên tôi chưa bao giờ đến đây cả... Tôi hỏi tìm Alice nhưng thấy bảo cô ấy nghỉ học, thật tình... Tôi chẳng biết nói sao nữa. Lúc  cần thì cổ lại không có mặt... Chán!

   Chiều hôm đó, tôi gặp cô bạn đang nói chuyện điện thoại trong quán trà sữa, tôi không ngạc nhiên khi thấy cô bạn ngồi ở đây nhưng lại ngạc nhiên khi thấy điệu bộ của cô bạn, mái tóc màu vàng nhạt biến mất thay vào đó là mái tóc màu đen, hơi hung đỏ
" Cậu đang làm gì ở đây vậy? Cậu không đi học sao?" Tôi vội chạy đến
" Không" Alice bỏ chiếc điện thoại xuống, buông một câu lãng xẹt " Tớ không thích học những cái thứ biết rồi... Nó quá nhàm chán" Alice nhún vai, vẻ bất cần đời
" Alice..." Tôi hơi khựng lại sau câu nói đó
" Cậu đã cảm nhận được tình cảm gia đình chưa?" Alice hỏi tôi, tôi thực sự không biết trả lời như thế nào... Tôi thực sự
" Mình không biết..."
   Tôi thấy mặt Alice tối sầm lại, đôi tay cảu cô bạn đập vào bàn cái rầm... Giọng nói của cô như nghẹn lại. "Cậu thật là một con người không biết điều, kiểm điểm lại mình đi"
   Noi rồi cô bạn bỏ đi... Tôi thấy chợt trống trải
_ Evangeline_

Sưu tầm wWw.Khocviem.org

Phụ nữ thời hiện đại (P.4)

10:56 1 Comments
Giờ cao điểm
An Di tiếc trời tiếc đất. Đang yên đang lành mà cô phải mất thêm 1/3 khoản lương tháng này để mua quà cho bà sếp Trần Châu. 1/3 thì mua nước hoa biếu mẹ chồng. Còn 1/3 cỏn con còn lại thì quy thành bốn mét vải màu xanh cốm chẳng biết nên làm gì với chúng nữa.
Dù có tiếc tiền của Triều Vĩ thì cái tính cách hớn hở, vui đùa của An Di cũng chẳng khiến cô buồn rầu lâu. Cô chạy như bay vô phòng làm việc và hồi hộp chờ đến tối nay, không biết Triều Vĩ sẽ tặng cô món quà gì nhỉ?
Thụy Khanh đi kiểm kho hàng từ sớm. Vân Khánh phải làm giấy thu nợ các công ty khác và thay mặt chị em trong phòng nhận tiền thưởng của quý ba trong năm. An Di ngẫm bụng, một mình cô lộng hành trong phòng, một mình cô một giang sơn trong ngày hôm nay… 20/10 thế này mới là ngày 20/10 chứ!
Dù đã rất “cố gắng làm chậm” công việc được giao trong ngày nhưng An Di vẫn trở nên nhàn rỗi. Cô ngồi xé giấy và bói toán linh tinh. Nhưng hỡi ơi, cô toàn bốc trúng mảnh giấy có ba chữ “trứng gà ta”. Tức là năm nay, hoặc là Triều Vĩ sẽ vẫn tặng hoa cho cô, và cô sẽ phải yêu cầu anh đi đổi thành trứng gà ta ngay lập tức. Hoặc là sự thật phũ phàng hơn, Triều Vĩ sẽ tặng cô một giỏ trứng gà ta ngay từ ban đầu.
An Di than vãn với cái màn hình vi tính. Cô thấy hoa lãng mạn nhưng nhàm chán và lãng phí quá. Cô thấy trứng gà ta ngon lành nhưng thực tế lại trở thành vô duyên. Cô lẩm bẩm: "Triều Vĩ, nếu bói toán này là linh nghiệm, thì em muốn có cả trứng và cả hoa cơ…”

***

Vân Khánh hí hửng trên đường đi làm đẹp và sẽ tạt qua siêu thị mua sắm vài thứ đồ lặt vặt. Thiện Ân dám chê cô già và xuống sắc à? Được rồi, được rồi, 20/10, anh sẽ chết với cô.
Tranh thủ lúc chờ đợi đến lượt mình làm tóc, Vân Khánh điện thoại cằn nhằn:
- Thiện Ân à! Hôm nay anh về sớm đón con và nấu ăn cho tụi nhỏ giùm em, liệu có được không?
Thiện Ân há miệng. Chuyện quái quỷ gì thế này? Cách đây mới vài phút, anh vỗ tay đôm đốp trước ngực và khoác lác khoe khoang với đám bạn rằng, dẫu một năm có mấy ngày dành cho phụ nữ thì chuyện bếp núc, chăm con cũng đừng hòng dồn vào tay anh dù chỉ là một phút.
- Anh nghe có nhầm không đó? Vân Khánh? Em bận chuyện gì à?
- Tất nhiên là không nhầm. Em và đám bạn ở công ty có tổ chức bữa liên hoan mặn nên về trễ.
- Nhưng anh chẳng biết gì về công việc trong nhà cả? – Thiện Ân vẫn cố tình từ chối…
- Nhưng tụi nhỏ cần anh, và anh là ba của chúng. – Vân Khánh vẫn dịu dàng nói.
- Được rồi. Anh sẽ cố gắng. Lời nhắc nhở của em quả là làm khó cho anh.
Thiện Ân cứng họng. Anh còn biết làm gì hơn, “bởi anh là ba của chúng” cơ mà. Nhìn đám anh em cùng phòng công nghệ, ai nấy mặt mày cau có và phàn nàn vì phải về sớm làm “bà nội trợ” nhưng Thiện Ân vẫn phải cười tươi. Ai bảo anh khoe khoang, ta đây gia trưởng và có cô vợ ngoan ngoãn, không bao giờ đòi hỏi cơ.
Anh đi đón hai đứa con và bắt đầu giao nhiệm vụ. Con gái lớn đi chợ, đứa con trai thứ thì cùng anh ở nhà lau dọn bàn ghế, bếp núc. Thằng con trai anh hỏi:
- Ba Ân. Ba Ân à? Theo ba Ân thì con nên tặng quà gì cho chị Hai ạ?
- Làm sao mà ba biết được chuyện đó. – Thiện Ân vẫn hì hục với cây lau nhà. Anh đang lẩm bẩm, “ba tầng nhà, có bẩy phòng cả thảy, thì đến bao giờ mới xong đây?”.
- Sao ba Ân lại không biết. Thế hôm nay, theo ba Ân thì con nên tặng quà gì cho mẹ Khánh ạ?
- Chuyện này thì ba lại càng không biết. – Anh quệt tay ngang trán lau mồ hôi. Anh tưởng tượng lại, vào đúng thời gian này ngày hôm qua, rõ ràng là anh đang nhậu cùng bạn bè ở quán cóc cơ mà.
- Sao chyện gì ba Ân cũng không biết thế! - Thằng con trai anh vẫn không thôi hỏi.- Thế hôm nay, ba Ân tặng quà gì cho mẹ Khánh ạ? Ba bật mí đi ba. Ba Ân à. Ba nói đi…
Thiên Ân dừng tay. Anh đứng thẳng lưng và chống tay vào cây lau nhà.

- Bí mật.

- Hừ. Gì mà bí mật chứ? Thế thì ba Ân giữ bí mật và lau nhà một mình đi ba Ân.
Thằng con trai anh bĩu môi và chạy béng lên lầu chơi điện tử. Nó còn chưa vào lớp một cơ mà. Nó thì giúp gì được cho anh cơ chứ? Đã thế lại còn nói nhiều. Nó không biết là bố nó đang nóng trong người đây à?

Eva thời hiện đại (P.4), Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, eva thoi hien dai, co dau, lam dau, chuyen nang dau, ban tre, truyen ngan, lam phuong lam, chuyen tinh yeu, gioi tre ngay nay, bao

Vân Khánh muốn Thiên Ân phải hối hận vì đã lỡ lời xúc phạm cô (Ảnh minh họa)

Lúc lau sàn nhà ở gần phía ô cửa sổ. Thiên Ân tròn mắt khi nhìn thấy vợ. Vân Khánh trong chiếc váy tím rất đẹp mắt mà anh chưa hề thấy cô mặc chúng bao giờ. Tóc cô làm lọn xoăn nhỏ thả buông trước ngực. Trong tay cô là cả một bó hoa hồng nhung còn tươi rói. Đi bên cạnh cô chẳng phải ai khác mà là một “thằng trẻ ranh”. Máu đang bắt đầu dồn lên não anh, sôi sùng sục.
- Thiên Ân. Thiên Ân à? Mở cửa giùm em đi. Nhanh nhanh đi…
Nét mặt Vân Khánh hớn hở, cô dựa cả người vào cửa và đẩy nhưng không có kết quả gì. Thiện Ân hậm hực đi về phía trước, anh hỏi:
- Hoa của “thằng – nào –cho” mà xấu thế? – Thiện Ân nhấn mạnh từng từ.
Cô hẵng giọng: “Ai bảo tối qua anh khích tôi làm gì?” – Vân Khánh ngẫm bụng rồi lại tỏ vẻ đang rất cần sự giúp đỡ của anh – một người đàn ông trong gia đình.
- Chao ôi. Nặng. Nặng quá! Anh mang chỗ đồ này vô nhà và phân loại chúng ra giùm em nhen. Em phải tỉa tót hoa và cắm vô bình bông mà.
Vân Khánh đẩy túi đồ vừa mua ở siêu thị về phía anh, rồi hai tay ôm bó hoa cẩn thận đi vào phòng bếp. Thiện Ân như muốn nổi điên lên, anh lẩm bẩm: ”Đi siêu thị với thằng ranh con mà dám bảo có liên hoa mặn à? Cô được lắm. Vân Khánh. Cô dám lừa dối cả tôi à?”
Nhưng anh phải bình tĩnh, phải khiến cô bất ngờ. Đêm qua, cô cũng tỏ ra dửng dưng với câu chuyện của anh còn gì nữa. Anh ném cây lau nhà sang một bên rồi xách túi đồ vào phòng bếp. “Vân Khánh hát nhạc trẻ à?” – Thiện Ân sững người nghe gọng hát cao vút như chim họa mi của cô. – “Vân Khánh còn tỉa tót cẩn thận từng cành hồng để cắm vào bình bông nữa ư?” – Thiên Ân bực mình lắm rồi đó.

- Vân Khánh…?
– Anh gọi giật lại.
- Có chuyện chi hả anh? Mà anh nấu cơm và lau nhà xong rồi à? Vậy anh giúp em phân chia đồ và xếp chúng vô tủ lạnh đi.
“Cô nằm mơ à? Tôi nấu cơm và dọn nhà cho cô đi hẹn hò chắc?” – Anh tự nhéo vào tay mình một cái. Anh phải hỏi đùa. Anh phải “khích” cô.
- Cái thằng nhóc ngày xưa ở công ty mà nó bảo “mến” em đó? Giờ nó đâu rồi?
- Nó vẫn làm ở công ty em mà. – Vân Khánh cười khúc khích.
- Thế nó vẫn “mến” em à?
- Tất nhiên rồi. Em đâu phải Thị Nở. Chỉ chính chắn và đẹp mặn mà hơn thôi. Như anh thừa biết đó, “càng già càng cay” chứ bộ.
Thiên Ân nổi giận đùng đùng. Anh ném tập hồ sơ mà mình đã tìm kiếm suốt đêm qua vào ngăn kéo, khóa chặt lại rồi vơ chùm chìa khóa xe bỏ đi…
Vân Khánh cười khoái trá: "Anh tính đi mua hoa hồng cho em hả? Em biết chắc là sẽ nhiều gấp đôi và đẹp hơn mà. Ai bảo đêm qua, anh “khích” em làm gì".

***

Thụy Khanh ký tên vào hóa đơn nhận hàng và cầm lấy hộp quà. Người gửi hàng không phải ai khác mà là mẹ chồng cô. Chấn Hưng và nốt miếng cơm trong bát rồi trọc ghẹo:
-

Story: Cơn Mưa Phùn - phần đầu

10:55 0 Comments

Truyện ngắn: Cơn mưa phùn


Dẫu cuộc sống luôn có sự khắc nghiệt, dẫu cuộc sống còn biết bao bon chen nghi ngờ mà sao con người vẫn luôn phải có niềm tin vào cuộc sống, vì nó là phương thuốc hữu hiệu nhất cho những ai đã đôi lần đối mặt với thử thách và đau khổ, để họ có thêm nghị lực vượt qua chính mình. Không gian và thời gian không chờ đợi những kẻ thua cuộc, đau khổ sẽ giết chết đi sức mạnh của con người dù biết rằng có những nỗi đau đến muôn đời không bao giờ tắt hẳn, phải chăng người ta chỉ cất giấu nó vội vàng vào trong một “ khoảng lòng”, một miền kí ức vừa xa vừa gần, để rồi đôi lần vô tình nhớ lại càng thêm xót xa…

“ Cơn mưa phùn bay qua thành phố nhỏ, hàng cây dật dờ rụng hoa tàn úa, buồn chìm vào mắt em người con gái hát một mình, bài hát buồn như cuộc tình…” Âm thanh từ chiếc radio nhỏ tỏa ra nhẹ nhàng khiến không gian trở nên thêm lạnh lẽo, Lam nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời lúc này u ám quá, những đám mây đen lang thang trôi lững lờ không bờ bến, cũng giống như lòng Lam lúc này dường như đã mất đi điểm tựa. Cô nhìn ra xa xăm, không mục đích không suy nghĩ, chỉ thấy buồn đến nao lòng, mùa thu ở đây không có lá vàng rơi, không có những cơn gió heo may thoang thoảng mà chỉ có những cơn mưa phùn nhẹ nhàng như phủ sương lên những nhánh hoa nguyệt quế trước mái hiên. Hôm nay trời mưa nên Lam ở nhà, mọi khi giờ này cô đang đọc sách ở trong thư viện, với Lam chỉ những cuốn sách mới làm lòng cô trở nên thoải mái và quên đi phần nào cuộc sống không mấy dễ chịu trong thực tại. Lam đã phải đối mặt với những đau khổ, mà khi nếm trải mới biết được địa ngục cũng chỉ đến thế đối với một cô gái hơn hai mươi tuổi.



Lam là sinh viên năm cuối của trường đại học văn hóa và du lịch Đà Lạt, cô thông minh, nhanh nhạy và rất nhẹ nhàng, nhưng Lam không thuộc tuýp người cởi mở mặc dù cô luôn tỏ ra thân thiện và biết giúp đỡ người khác, có lẽ đó là cá tính riêng của cô. Lam không xinh đẹp cuốn hút như Thục Linh, không tươi trẻ năng động như Mỹ Kỳ, đó la hai người bạn gái thân nhất của cô bé. Lam có nét đẹp khe khẽ nhẹ nhàng như mùa thu sâu lắng, có gì đó lạnh lùng của cái lạnh đầu đông, khuôn mặt cô toát lên vẻ mềm mại nhưng kiêu kỳ.
Chính nét đẹp ấy đã làm xao xuyến trái tim của bao chàng trai ở trường đại học, trong đó có Minh. Minh học trên Lam một khóa, ngược lại với Lam, Minh không đẹp trai, không cuốn hút như bao chàng trai thành thị khác, anh giản dị và chỉ sống bởi tấm lòng.

Cũng chính vì thế mà Lam đã từ chối biết bao lời tỏ tình của những chàng trai khác và đến với Minh. Tình yêu của hai người là niềm mơ ước của biết bao đôi trai gái khác, họ yêu nhau với một tình yêu trong sáng, chân thành và không điều kiện. Lam yêu anh nhiều lắm, với cô có lẽ đi tìm cả trái đất này cô cũng không thể tìm thấy ai cô yêu nhiều hơn thế. Lam nhớ lại cứ mỗi lần Minh chở cô bằng xe đạp để leo lên con dốc phía sau trường là cô vừa thương anh lại vừa buồn cười, mặt anh nhễ nhãi mồ hôi, dùng hết sức đạp từng bước nặng nề lên con dốc dài hun hút ấy, Lam đòi xuống đi bộ anh không cho,chỉ đáp lại bằng nụ cười hiền lành. 

Nghĩ đến đây hình ảnh của Minh trong Lam sao gần gũi quá, nhưng sao cô không thể đến bên anh, không thể chạm vào anh dù chỉ một lần. Vụ tai nạn kinh hoàng 2 năm trước đã cướp anh rời xa cô vĩnh viễn, Lam như sống trong ảo giác, tinh thần của cô như cào xé trong đau khổ, còn nỗi đau nào lớn hơn thế vì đối với Lam Minh là tất cả những gì quí giá nhất cô còn lại trên thế gian này. Giờ đây cô phải sống sao với những chuỗi ngày dài đằng đẵng phía trước khi bên cạnh cô đã mất đi tất cả…
Bỗng tiếng chuông điện thoại của Lam reo lên khiến cô bừng tỉnh khỏi những kỷ niệm xa xưa ấy. Thì ra là điện thoại của Thục Linh
- Có gì không Linh? Lam hỏi.
- Có gì mới gọi được à? Linh hỏi vặn.
- À không, thế rủ tui đi đâu à?
- Ừ, tui biết hôm nay bà ở nhà vì đến thư viện không thấy, tui qua đón bà đi chơi nhé!
- Thôi chắc không được đâu, lát tui đi rồi! Lam trả lời
- Đi đâu vậy?
- Tui phải ra mộ anh Minh, ngày mai giỗ anh ấy mà! Lam nói giọng nhỏ hẳn lại.
- Uhm, tui quên mất xin lỗi nhé, vậy hai đứa mình cùng đi. Linh đáp lại.
- Thôi Lam muốn đi một mình. Xong sẽ ghé Linh sau vậy. Được không? Lam hỏi.
- Uhm, vậy đi, bye nhé.
- Uhm, bye.

Nói rồi Lam cúp máy không quên lau những giọt nước mắt còn xót lại trên gương mặt của mình. Cô thay quần áo, cầm trái cây và bó nhang ra viếng mộ Minh, hôm nay là ngày giỗ thứ hai của anh, Lam cũng không quên mang khay thức ăn ra mộ, đó là những món ăn mà khi còn sống Minh rất thích Lam nấu cho anh. Trời vẫn mưa phùn, mưa không to nên Lam chỉ cầm theo cây dù nhỏ, đó cũng là cây dù Minh mua tặng Lam nhân ngày sinh nhật lần thứ 19 của cô.

Hai bên đường thỉnh thoảng mới có vài người đi bộ, họ khoác áo mưa rảo bước thật nhanh để về nhà tận hưởng cảm giác ấm cúng của gia đình, Lam ao ước có được một mái ấm như họ, cô sẽ nấu những món ăn thật ngon cho Minh và cho cả những đức con của hai người…Có lẽ giờ này anh Minh đang lạnh lắm, nghĩ đến đây chợt nước mắt Lam trào ra hòa lẫn với nước mưa trên khuôn mặt của cô gái trẻ. Cố nén nỗi đau vào lòng, cô bước thật nhanh đến với anh…

Mộ của Minh nằm khuất sâu trong rừng thông hun hút, khi còn yêu nhau Minh thường đùa với Lam rằng: “ sau này anh mà chết trước, em nhớ để anh nằm ở đây nhé, anh thích nghe tiếng gió vi vu từ những cây thông già ở đây em à, nghe rất dễ chịu…” Những lúc như thế Lam thường véo mạnh vào tay anh và nói “ Anh mà chết thì em cũng chết theo đấy, đừng nói thế nữa em sợ lắm…” Khi ấy Minh chỉ cười và không ngờ rằng đó lại là sự thật, giá như cô được ở đây mãi với anh, được nói chuyện và sưởi ấm cho anh trong những mùa giá rét. Có thể năm sau khi cô tốt nghiệp đại học cô sẽ phải xa anh mãi mãi để sang định cư cùng gia đình bên Canada, bố mẹ cô đã muốn thế từ rất lâu, đặc biệt là sau mất mát lớn mà cô phải gánh chịu, hiện tại Lam sống một mình ở đây và đó là vấn đề lớn với gia đình cô bây giờ.

Chắc có lẽ mai gia đình anh mới viếng mộ, chỉ có một mình Lam cô có thể thì thầm bên anh một cách tự nhiên mà không bị ai làm phiền, tất cả mọi chuyện vui hay buồn Lam đều kể cho anh hết. Đặt bàn tay nhỏ nhắn lên bia mộ, cô lấy khăn lau chùi cẩn thận, nhổ từng bụi cỏ mới mọc xung quanh, hai cây hoa cúc vàng cô trồng vẫn xanh tươi mơn mởn, hoa nở rộ hơn và thấm đẫm sương đêm. Lam dùng tay vuốt ve bia mộ như ân cần chính với Minh khi còn sống. Cô nhớ anh quá, không kìm được lòng mình Lam nức nở như một cô bé nhỏ:
- Em nhớ anh nhiều lắm,… anh có nghe được em nói gì không anh, anh có biết em đau lòng biết nhường nào không anh, những ngày qua là chuỗi ngày em sống trong tuyệt vọng, mọi người đâu biết được em nghĩ gì, cảm thấy gì, em biết chỉ có anh cảm nhận được điều đó, chỉ có anh mới hiểu em phải không anh…?

Những câu hỏi dồn dập như kìm nén trong lòng cô bấy lâu, những câu hỏi ấy được đưa ra và phải chăng sẽ mãi vẫn không có câu trả lời .Hỡi ôi, Hạnh phúc là gì mà sao con người cứ mãi đi tìm, với Lam bây giờ cô như người say rượu đi tìm nhà mà chỉ biết được lờ mờ rằng nó đang ở đâu đó trên con đường cô chọn, sau bao nỗ lực trong cuộc sống cô còn lại được gì cho cuộc đời này khi tình yêu cô dành trọn niềm tin đã ra đi mãi mãi.

Có lẽ bây giờ cũng đã xế chiều, bầu trời giờ đây sáng hơn một chút, những tia nắng mỏng manh còn xót lại của một ngày dài như không thể làm ấm lên không gian lạnh lẽo và sưởi ấm cõi lòng tan nát của một cô gái. Với gương mặt mệt mỏi và đôi mắt trĩu nặng, Lam hôn lên chiếc bia đá lạnh lùng để từ biệt người yêu. Cô đi bộ trên những con phố dài nơi ghi lại những kỉ niệm đẹp đẽ, những hình ảnh thân quen của hai người, vẫn chiếc ghế đá ven sông Hồ Xuân Hương, vẫn quán kem ngày nào hai đứa cùng ngồi tận hưởng những bản tình ca không lời da diết, tất cả vẫn ở đó, Lam cũng vẫn ở đó, dường như chỉ thiếu mình anh mà thôi…!
Lam đi bộ lên con dốc về nhà, nhà Lam nằm trên ngọn đồi nhỏ, ngôi nhà xinh xắn được trồng rất nhiều những loại hoa khác nhau, vì sở thích của Lam là trồng hoa. Đã về gần tới nhà, bỗng từ xa một chiếc xe hơi rất lạ tiến thẳng về phía cô, Lam hơi giật mình thì trong xe tiếng Thục Linh vọng ra:
- Lam vừa đi về à, Linh đợi Lam mãi mà không thấy.
- Vậy à, Lam đi dạo một chút cho thoải mái thôi, có chuyện gì không Linh?
- Ừ định rủ Lam đi chơi cho đỡ buồn, Lam đi nhé? Linh nói.
- Nhưng..Lam…Lam ngập ngừng chua trả lời thì Linh đã tiếp.
- Nhưng gì nữa, đi đi mà, lâu lắm rồi Lam có đi đâu đâu.À quên mất, Linh giới thiệu anh họ Linh luôn, anh mới ở Sài Gòn ra. Đây là anh Huy. Linh nhanh nhẩu giới thiệu
- Chào em, anh là Huy. Huy trả lời rồi bước xuống xe.
- Chào anh! Lam nhẹ nhàng đáp lại.
- Em đi chơi cùng bọn anh luôn nhé! Huy hỏi.
- Có lẽ hôm nay không được rồi, em xin lỗi, hẹn anh hôm khác nói chuyện nhiều hơn, giờ em phải về nhà rồi…Lam khéo léo từ chối lời đề nghị của Huy.

Cả hai người cũng không nói thêm gì nữa, Lam chào tạm biệt hai người rồi về thẳng nhà, cả ngày nay cô chưa ăn gì và cảm thấy rất mệt mỏi, giờ cô chỉ muốn yên tĩnh nghỉ ngơi, mà với cô từ ngày Minh mất những cuộc đi chơi càng trở nên xa xỉ, và dường như cô không bao giờ tham gia. Lam chỉ muốn ở nhà, mở đĩa nhạc mà Minh tặng, cô thích bài hát Cơn mưa phùn, đó cũng là bài hát đầu tiên Minh hát tặng cô.
“…. Một sớm mai thức dậy, tình yêu rời chăn gối bay theo những cơn mưa phùn lạnh lùng, làm cánh chim bé nhỏ, chiều nay nhiều mây xám bay theo những cơn mưa phùn…” Lời bài hát như nói hộ tất cả những nỗi niềm trong trái tim cô bây giờ. Lam nhắm mắt, cô nhẹ nhàng thiếp đi trong giấc ngủ, và không quên mang theo những hình ảnh về người cô yêu dấu.

Tiếng chim hót ríu rít trong vườn, và những tia nắng đầu tiên của một ngày như là chiếc đồng hồ báo thức khiến Lam thức giấc. Cô vội nhìn đồng hồ, đã 6h30 sáng, cô phải nhanh chóng rửa mặt và thay quần áo để ghé qua nhà Minh một lúc, vì hôm nay là ngày giỗ chính thức của anh sau đó cô phải lên trường để chuẩn bị bài báo cáo tốt nghiệp của mình. Lam ăn vội bát mì rồi lái xe đến thẳng nhà Minh, thỉnh thoảng Lam vẫn thường ghé thăm mẹ Minh vì sức khỏe của bà không còn được tốt như trước sau cái chết của con trai. Lam thương bà và đối xử ân cần như mẹ ruột. Thấy Lam đến bà vội ra đón:
- Lam đến đấy à, hôm nay con không đi học à?
- Có bác ạ, lát con mới đi con ghé qua thăm bác một lúc. Lam trả lời.
- Con ra mộ của Minh rồi đúng không? Bà hỏi.
- Vâng, con ra hôm qua bác à. Lam nhỏ nhẹ đáp.
Lam vào nhà thắp cho Minh nén nhang, Lam mong Minh hãy phù hộ cho mẹ anh thật khỏe mạnh, Lam rất thương bà. Nhà của Minh nho nhỏ, phần lớn là để làm vườn trồng hoa, đến mùa mẹ Minh lại mang đi bán, trước đây và bây giờ cũng vậy Lam đều sang phụ bà cắt hoa, chăm sóc cây cối trong vườn, Minh có một chị gái nhưng lấy chồng xa nên hầu như công việc trong nhà hoàn toàn do một tay Minh chăm sóc, giờ Minh không còn, nên mọi vất vả đều dồn hết vào người đàn bà đã ngoài 50 này. Nói chuyện với mẹ Minh một lúc Lam xin phép bà lên trường, tiễn Lam ra cửa mà mắt bà ngấn lệ:
- Khi nào rảnh con ghé bác chơi nhé, nhìn thấy con bác đỡ tủi thân hơn..
- Vâng, bác yên tâm con nhất định sẽ ghé thường xuyên thăm bác. Con chào bác con đi. Lam cúi đầu chào bà.
- Uhm, con đi cẩn thận nhé.
Gặp thầy giáo hướng dẫn xong, Lam định sẽ ghé qua chỗ mộ Minh một lát rồi về nhà, nhưng Thục Linh đã xuất hiện:
- Công chúa hôm nay khỏe chưa, có bận gì không đi với tui một lát được không?
- Lại đi đâu vậy? Lam chưa biết nữa chắc không đi được, hay Linh ghé nhà Lam đi, tui nấu cơm cho ăn. Lam nói.
- Thôi nấu cơm cho mình tui thì nói làm gì, anh Huy cũng đòi ăn cơm Lam nấu kìa. Anh đang đợi ngoài cổng đó.
- Thôi vậy thì Lam nấu cho mình Lam ăn thôi, Linh nhiều chuyện quá à, Lam về đây. Nói rồi Lam đi ra cửa. Linh gọi với lại:
- Ấy..ấy tui nói giỡn mà đâu có anh Huy nào đâu, có tui thoi.
- Ừ, vậy thì đi nào! Lam cười hiền lành.
Thục Linh cùng Lam về nhà, hai người vừa nấu ăn vừa nói chuyện, Linh biết Lam ở một mình buồn nên cũng hay đến chơi với Lam cho khuây khòa, và cho Lam thoát khỏi sự ám ảnh về nỗi đau ngày xưa mặc dù cô biết điều đó là vô cùng khó khăn.
- Lam này, Lam không định yêu ai nữa hay sao mà không giao thiệp với ai hết vậy? Linh hỏi.Lam im lặng không trả lời, Linh tiếp lời:
- Anh Huy khen Lam lắm, anh thấy Lam dễ thương và thùy mị, khác hẳn con gái Sài Gòn đó.
- Anh biết gì về Lam mà đã khen chứ. Lam nói.
- Biết chứ, tui kể với anh về Lam nhiều lắm. Linh trả lời
- Thôi , Linh đừng nói gì về Lam nữa, Lam ko thích thế đâu. Lam gạt đi.
- Nhưng mà.. thôi Linh biết rồi.

Linh biết tính Lam nên không nói thêm gi nữa, thực sự Linh không muốn nhìn thấy Lam người bạn thân nhất của cô cứ sống mãi trong đau khổ của ký ức về Minh như thế, cô muốn thay đổi cách sống ấy của Lam, muốn cuộc đời cô bước sang trang mới, thế nhưng dường như đó là thử thách vì bức tường ngăn cách Lam với cuộc sống hiện tại là rất lớn. Anh họ của Linh, Huy là một người đàn ông mạnh mẽ anh hơn Lam 5 tuổi, hiện đang làm cho một công ty phần mềm của nước ngoài. Huy hấp dẫn, khéo léo trong cách cư xử và được lòng mọi người, anh vì áp lực công việc nên muốn lên Đà Lạt một thời gian cho thoải mái đầu óc, sau đó sẽ về Sài Gòn với dự định thành lập công ty riêng. Huy với cá tính lạnh lùng nhưng mạnh mẽ nên đã cuốn hút rất nhiều cô gái ở thành phố, anh yêu nhiều nhưng cũng chẳng được bao nhiêu người để lại trong anh dấu ấn gì sâu sắc. Ngay lần đầu gặp Lam, anh đã thấy có gì khác biệt nơi người con gái này, chưa ai nhìn anh với ánh mắt hờ hững đến thế, đôi mắt cô đong đầy một nỗi buồn sâu thẳm, hình ảnh cô bé với chiếc dù nhỏ bước nhẹ nhàng dưới cơn mưa phùn trên con dốc dài khiến anh không thể nào quên được.

(còn tiếp...)

Sưu tầm wWw.Khocviem.org

Phụ nữ thời hiện đại (P.5)

10:53 0 Comments
Chọn hoa để làm quà
An Di với khuôn mặt rạng rỡ, cô đẩy cửa phòng bước về phía bàn làm việc.  Trong phòng, chỉ có Vân Khánh đang photo tài liệu và bản báo cáo tài chính của tháng.
An Di hí hửng ném túi xách lên ghế và khom người nhấn nút khởi động máy tính, rồi chạy như bay về phía cuối phòng. Cô “hù” Vân Khánh một tiếng rõ to. Vân Khánh như gặp phải ma và ngã ngửa về phía sau. An Di hét toáng: "Ối trời ơi… Chị của tôi”. Cô vẫn tiếp tục đùa giỡn...

-    Em bị làm sao đấy? Mới sáng ra đã tính dọa ma cho người ta chết đấy à?
Vân Khánh cau mày. Cô đứng thẳng người dậy và tiếp tục công việc của mình. An Di ngạc nhiên lắm. Sao thái độ của Vân Khánh lại lạ lùng thế này? Cô chưa kịp gặng hỏi thì Thụy Khanh đã đẩy cửa bước vào phòng… An Di cười tươi rói, cô không ghẹo trêu Vân Khánh nữa.
-    Chị Thụy Khánh hôm nay rất là điệu đà nhé. Bộ vá đen nè, giày cao gót màu đen nè. Và… chiếc kính gọng đen mới toanh nữa chứ.
-    Ơ… Em thấy chị điệu lắm à? Chị bị đau mắt thôi. Chứ ai đâu rảnh mà bày đặt đeo kính làm gì. 
Thụy Khanh vẫn điềm đạm như mọi ngày. Cô mở hộc tủ cất túi xách, trong thời gian chờ máy tính khởi động, cô cũng tự mình đi pha một tách café nóng.
-    Chị Vân Khánh và bé An Di cũng dùng café chứ ạ?

-    Không. Em pha cho con bé An Di. Nhìn cái bộ mặt nó hí hửng thế này thì chắc chắn đêm qua đã chiến thắng cả việc làm nũng chồng và lấy lòng mẹ chồng rồi.

Vân Khánh cố gạt chuyên riêng tư và hòa mình vào cuộc đối thoại ngày hôm nay. Bởi ngày mai và ngày kia, công ty đều nghỉ làm. Hai ngày nghỉ cuối tuần sẽ khiến cô nhớ hai cô em gái này đến chết mất.
An Di cảm giác hai bên má nóng phừng phừng. Nhưng cô vẫn trề môi và tỏ ra chẳng có chuyện gì xảy ra hết…
-    20/10 năm nay, Triều Vĩ vẫn tặng hoa cho em.
   Sao cơ? Hoa á? – Vân Khánh bật cười. – Thế em đổi được bao nhiêu trứng gà ta?
-    Đổi được… - An Di đã kịp bịt miệng mình lại: "Bí mật thì phải từ từ tiết lộ mới hay ho chứ!”. Cô cười đắc thắng. – Nhưng hai chị chưa kể chuyện nhà mình mà. Em bé nhất, em xin kể chuyện của mình cuối cùng.
Vân Khánh và Thụy Khanh nhìn nhau. Hai người, hai nỗi lòng riêng. Họ đang cố gắng che giấu nỗi niềm của mình. Họ đều cảm thấy xấu hổ nếu như người khác nhỡ có biết chuyện. Nhất là tính cách thẳng thắn, bộp chộp của An Di, nghĩ gì là nói nấy, chẳng kịp để bụng ai…
-    Chị được anh Chấn Hưng tặng sách…- Thụy Khanh cười mỉm. Cô cố gắng gạt bỏ món quà của mẹ chồng sang một bên. – Hai cuốn tiểu thuyết tình cảm, lãng mạn, hết sức tuyệt vời…
-    Ôi. Ghen tị quá. Ghen tị quá. Tại sách hay, và vì thế mà hôm nay, đôi mắt đẹp của chị đã bị sưng ư?
Thụy Khanh gật đầu. Đôi kính quả là tuyệt. Nó giúp cô che giấu đi cái cảm xúc, suy tư bên trong. An Di cũng thật trẻ con, cô vỗ tay vào nhau đôm đốp ra chiều ngưỡng mộ.
-    Còn chị Vân Khánh, chị nói đi. Anh Thiện Ân tặng gì cho chị thế?
-    Một bó hồng nhung cực kì to. Chị cũng không biết là bao nhiêu bông nữa.
Vân Khánh cười tươi trả lời. Cho dù hôm qua, Chấn Hưng có tặng cô vài cái tát, thì cô cũng phải khoe khoang là vài thanh chocolate ngọt hơn mật ong. Chứ biết làm sao bây giờ?
-    Ồ, hương hoa hồng ngây ngất quá cho nên hôm nay cả hai chị vẫn đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê chứ gì? Hai chị thèm 20/10 nên kéo dài hơn một chút chứ gì… Hèn chi.. Em vô phòng mà nhìn các chị như người phiêu bồng trên mây.
Thụy Khanh cười mỉm. Cô đưa tách café nóng lên trước mặt, hà hít mùi thơm quyến rũ của nó rồi nhấp miệng một chút. Cô cần phải bình tĩnh… 20/10 cũng chỉ là một ngày bình thường thôi. Mẹ chồng tặng quà là một điều hạnh phúc. Những cuốn sách, những kinh nghiệm nhắc nhở dành cho phụ nữ hiếm muộn thì đã sao… Chẳng có lí do gì để cô không nghĩ đến một ý nghĩa tốt đẹp cả, chỉ là mẹ chồng đang quan tâm và luôn luôn lo lắng cho cô thôi.
Thụy Khanh im lặng, một giọt nước mắt rơi bẫng xuống ly café nóng. Một bông hoa nước chợt hình thành, dần dần nở bung… và biến mất.
Vân Khánh thì ngược lại, tính cách của cô là phải cười vang, nói lớn. Cô ngồi vào bàn làm việc rồi nhưng vẫn không thể tập trung. Cô đang nghe câu chuyện tình yêu dí dỏm, hài hước mà không kém phần lãng mạn của vợ chồng Triều Vĩ và An Di.

***

An Di rón rén mở khóa cửa. Mẹ chồng cô không có ở nhà… Phòng khách và nhà bếp đều vắng hoe. An Di lại bắt đầu nhăn mặt. Điều này có nghĩa là, cô phải lau nhà và vào bếp nấu cơm. Cái khuôn mặt phụng phịu bắt đầu xuất hiện. Trông cô như đứa con gái mới lớn trong nhà, chứ ai dám bảo, cô ấy đã lập gia đình?
An Di lẩm bẩm, chén bát và nồi niêu từ bữa trưa mà vẫn không có người rửa. Sàn nhà đầy bụi bẩn dơ và rác vỏ bánh kẹo vung vãi khắp nơi. Cô trách móc cả Triều Vĩ nữa, 20/10 mà anh không về nhà cùng cô làm việc bếp núc.
Một vòng tay săn chắc lại khẽ luồn qua vòng eo nhỏ nhắn của cô. Cô biết tỏng là ai rồi. Thay vì nên dịu dàng hơn, cô quay người 180 độ kêu lên.
   Triều Vĩ. Quà của em đâu?
-    Hả? – Triều Vĩ mở to mắt. – Cái gì vậy? Quà nào cơ?
-    Quà 20/10 chứ quà nào?
-    Nè. Quà nè. – Triều Vĩ chớp mắt. Anh tự đập tay vào ngực mình rồi chỉ vào chiếc đồng hồ đeo tay. – Anh đã về sớm hơn mọi ngày gần hai tiếng. Một món quà thời gian có ý nghĩa to tát mà không gì so sánh nổi.
-    Ờ ha.
An Di cố kéo dài giọng. Câu trả lời của Triều Vĩ quá hoàn hảo rồi còn gì nữa. Cô làm mặt vờ vịt giận dỗi rồi lại quay người đi. Cô nên rửa bát và dừng “cuộc chiến” đòi quà lại.

Eva thời hiện đại (P.5), Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, eva thoi hien dai, co dau, lam dau, chuyen nang dau, ban tre, truyen ngan, lam phuong lam, chuyen tinh yeu, gioi tre ngay nay, bao

Vân Khánh luôn cố gắng che giấu cảm xúc buồn bã của mình (Ảnh minh họa)

Triệu Vĩ cười tủm tỉm. Anh vẫn vòng tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của An Di. Anh hôn vào phía gáy của cô. Rất lâu rồi, anh đã không làm điều đó… bởi An Di lười nấu ăn nên cô hay biện lí do làm tăng ca để mẹ chồng đành phải vào bếp nấu nướng. Khoảnh khắc riêng tư của đôi vợ chồng trẻ cũng luôn bị hạn chế cho dù đó là ngày nghỉ cuối tuần…
An Di thôi giận dữ. Cái kiểu lãng mạn thế này cô cũng chẳng biết mình không còn được hưởng trong khoảng thời gian bao nhiêu lâu rồi. Cô làm việc bếp núc và anh vòng tay ôm cô từ phía sau. Chưa bao giờ, cô thèm khát một cuộc sống, nơi ấy chỉ có cô và Triều Vĩ….
Triều Vĩ hỏi nhỏ:
-    Vợ. Nếu năm nay, anh vẫn tặng hoa thì vợ còn nổi đóa lên và bắt đi đổi thành trứng gà ta như năm ngoái không?
Nụ hôn mơn trớn ở phần gáy An Di từ phía Triều Vĩ đã thôi miên cô. Anh phải hỏi lại đến lần thứ ba, An Di mới quay người lại. Cô cười ma mãnh…
-    Chắc chắn là có. – An Di đang nhớ lại cuộc bói toán vớ vẩn của mình vào đầu giờ chiều nay.
-    Thế anh đưa luôn cho vợ một giỏ trứng gà ta nha…
Triều Vĩ vẫn nhẹ nhàng nói. Anh dứt lời rồi hôn lên trán cô. An Di tỏ ra không thích điều này. Cô không muốn người khác coi mình là trẻ con. Cô đã được cả xã hội thăng cho chức làm vợ, làm dâu trong gia đình rồi cơ mà.
-    Anh nói đi.
Triều Vĩ không hề tỏ ra sốt ruột. Anh lại hôn lên chóp mũi của cô. Hôm nay, cô vợ An Di của anh lạ thật đấy. Cái tính mè nheo biến đi đâu mất rồi?
-    Vậy… - An Di ra điều đăm đăm suy nghĩ… - Vậy anh tặng hoa cho mẹ đi, còn giỏ trứng thì… nhét vô tủ lạnh cho anh ăn sáng với mì tôm, hoặc bánh mì hàng ngày… chứ biết làm gì nữa.
Triều Vĩ cười phá lên. An Di cũng gượng gạo một nụ cười méo xệch điểm lên khuôn mặt cố kìm nén bực tức.
-    Tốt… tốt. Anh sẽ làm theo lời em dặn. Hôm nay, em nói gì, anh nghe hết, không cãi lại câu nào luôn.

“Trời ơi… Chồng ơi là chồng.
” – An Di nhăn nhó. Triều Vĩ thì đã chạy biến về phía phòng khách rồi… Điện thoại bàn đang đổ chuông inh ỏi.
Dạ. Mẹ ạ? … Ủa, mẹ đi liên hoan cùng bạn bè ở công ty cũ ạ? … Dạ da. Vậy mấy giờ mẹ về để con tới rước?... Hì… Làm gì có mây mưa, bão gió gì chứ… Dạ… Dạ… Vâng. Con chào mẹ.
Triều Vĩ cúp điện thoại. Anh gọi tướng lên:
-    An Di. Hoan hô cho em là hôm nay mẹ không có ở nhà…
An Di cũng nhẩy cẫng lên: "Vậy em không nấu cơm đâu. Anh tự pha mì và ăn trứng của anh đi. Khi nào hết cái giỏ trứng gà ta đó thì em đích thân vào bếp nấu cơm cho anh ăn”.
An Di giận dỗi rồi kéo túi xách bước lên lầu.  Trong khi đó, Triều Vĩ vẫn không chịu buông tha cho cô.
-    Vậy anh sẽ làm hai tô mì nhé. Em cũng phải ăn đỡ giùm anh nữa chứ bộ. Một giỏ trứng lận mà…
-    Không …. – An Di từ trên lầu hai nhìn xuống. Cô hét lên.
Triều Vĩ chỉ kịp kéo chiếc cặp da và chạy vội theo. Anh bế bổng cô lên lầu ba, thủ thỉ:
-    Ai kêu em đi nhanh làm gì. Đi từ từ thôi thì có phải anh sẽ bế em thêm một đoạn đường nữa rồi không?
-    Ai mà thèm chứ? - Tuy nói thế nhưng An Di vẫn bám chặt vào cổ anh và cười toe toét. Cô láu cá hỏi: – Triều Vĩ, anh tặng em một giỏ trứng gà như năm ngoái thật đó à?
Anh không trả lời. Anh cứ thế hôn lên khắp mặt cô cho đến khi vào tới phòng ngủ và đặt cô nằm ngay ngắn trên giường…
-    Đàn bà thật là quái. Bọn đàn ông công ty anh nó nghĩ thế nào mà hôm nay lại dắt tay nhau lên mạng tìm kiếm váy áo và phụ kiện đồ dành cho nữ nữa chứ. – Triều Vĩ vẫn ôm cô vào lòng và thủ thỉ.
-    Thế chồng em thì sao?
-    Không đời nào. – Triều Vĩ nói giọng chắc chắn như đinh đóng cột.
An Di hất tung chăn ra ngoài, vơ lấy tấm áo choàng toan định bỏ sang phòng làm việc. Triều Vĩ đã kịp đưa tay kéo lại và lôi cô nằm xuống vị trí cũ.
-    Anh tưởng đàn ông công ty anh nó quái, ai dè nhiều gã còn quái hơn, vợ ạ. Anh can đảm lắm mới đặt chân vào được shop đồ dành cho nữ, chưa kịp đeo khẩu trang thì đã thấy khoảng chục gã hào hứng, cười toe đang nghe tư vấn chọn màu sắc và kiểu dáng rồi.
Triều Vĩ giựt mạnh chiếc khóa cặp da và lôi ra một bộ váy ngủ màu đỏ cùng bông hồng nhung đã bị thâm viền cánh do bị “giam cầm” trong cặp quá lâu. An Di không tránh khỏi những ngạc nhiên. Nhưng cô vẫn giữ im lặng. Chính xác là cô đang xúc động nghẹn ngào và không thể cất lên thành tiếng.
An Di đã nghĩ, phải chăng hôm nay là đên trăng mặt thứ hai của vợ chồng cô. Họ tự do, không gì ràng buộc, ngăn cản; hoặc phải giữ ý xem bên ngoài cánh cửa phòng có ai rình mò và đập cồm cộp không? Họ được tự do ngôn luận và được đi chơi suốt cả ngày. Họ nhìn nhau riết mà chẳng biết chán. Họ cùng mòn mỏi chờ mặt trời xuống núi và một đêm vô tận trong tình cảm thiêng liêng mà không kém phần ngọt ngào.

(Còn tiếp)

(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search:thu tinh hay,  goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh.

7 tháng 2, 2013

Hãy dũng cảm lên

13:33 0 Comments
Hôm nay, khi nói chuyện với một người bạn, tình cờ tôi được đọc một câu nói ảnh hưởng rất lớn đến suy nghĩ của tôi. Chính nó đã làm tôi ngộ ra được những sai lầm mà tôi mắc phải trước đây. Những sai lầm đó đã ảnh hưởng không nhỏ tới hành trình đi tới thành công của tôi. Hôm nay xin chia sẻ lại với các bạn.

Trong cuộc sống, hẳn không ít lần tôi và bạn đã không thể chiến thắng được lý trí của mình. Bạn còn nhớ, có lần trong tiết Văn, cô giáo hỏi một câu thật “dễ” mà bạn hoàn toàn có thể trả lời, ấy vậy mà bạn lại “chẳng dám” giơ tay hay không? Hay mỗi lần đi tham dự cuộc họp, thay vì ngồi trên hàng ghế đầu, bạn lại chui tọt xuống phía sau để tránh ánh mắt của người chủ trì? Hay như lần đi xin việc, mặc dù bạn hoàn toàn có đủ khả năng để đảm nhận vị trí mà công ty đó giao cho nhưng vì thiếu tự tin, bạn đã để người khác giành mất? Trong công việc, bạn có nhiều chính kiến, sáng tạo nhưng lại chẳng dám đề xuất, góp ý cho “sếp”…. Bạn ngại? Chính thái độ sống “hèn nhát”, hay “e ngại” đó đã khiến chúng ta bỏ lỡ rất nhiều cơ hội mà đáng lý ra, nếu năm bắt được nó, cánh cửa thành công có lẽ đã rộng mở hơn.

Có những người không dám bước đi vì sợ gãy chân, nhưng sợ gãy chân mà không dám bước đi thì có khác nào chân đã gãy (Turgot). Đó là câu nói đã gây ấn tượng mạng cho tôi, giúp tôi nhận ra rằng muốn thành công, không gì khác hơn là phải “đối mặt” với những vấn đề sẽ xãy đến. Hãy dũng cảm bước tiến và chúng ta sẽ dần tới thành công.

Sưu tầm wWw.Khocviem.org