Follow Us @soratemplates

30 tháng 12, 2012

Người đi một nửa hồn tôi chết

22:17 0 Comments
Em đi, đi trong lặng lẽ, chẳng một buổi chia tay, không một lời giã từ, và cũng không nốt một tin nhắn tạm biệt dành cho tôi, dù ở thì trước đây chúng ta luôn sánh bước bên nhau như hình với bóng, bảo là bạn thôi có lẽ không phải thế, mà yêu thì không trọn vẹn vì tất cả chỉ một phía từ tôi, bởi thế mà tôi như chết lặng.

Em đi, đi thật xa, đến một nơi mà tôi sẽ chẳng có thể giả vờ dạo xe ngang để được nhìn thấy nữa khi hờn giận, một cảm giác hụt hẫng xen lẫn trong tôi, khó chịu lắm em à! Sau những vỡ vụng mà cả hai chúng ta gây ra, dù tôi và em chẳng cho nhau lời gì, nhưng tôi vẫn không trống rỗng như bây giờ vì biết rằng em vẫn bình yên ở một nơi mình có thế đến để gặp, để nhìn từ xa, trái tim tôi lại nhói khi nghĩ về em, em biết vì sao không, vì tôi nhận ra rằng tôi chưa yêu ai nhiều hơn như đã từng yêu em.

Em đi, đi để tìm quên những đau thương đã làm mình tổn thương, để bắt đầu một cuộc sống mới trên đôi vai của chính mình mà không cần một ai nâng đỡ hay thương hại, để tất cả biết rằng em vẫn vững vàng sau bao biến cố không thể tồi tệ hơn, tôi biết đó cũng là một cách tốt để em đối diện với cuộc sống luôn trắc trở và gập ghềnh, nhưng lo vẫn lo, xót vẫn xót và thương vẫn thương. Âu thì ai sống trên đời này cũng phải một lần đớn đau, hụt hẫng, em cũng thế, nhưng tôi tin rằng rồi em sẽ được hạnh phúc sau tất cả những gì em đã cố gắng để bước đi.

Tôi còn nhớ, nhớ rất rõ những gì em đã nói, đã khuyên bảo mình, em bảo nếu ai được tôi yêu sẽ rất hạnh phúc, nếu có thể em đã yêu tôi mất rồi, nhưng trái tim em lại không dành cho tôi, em bảo tôi quên em đi, hãy tìm một người tốt hơn, xứng đáng hơn, yêu thương tôi như tôi đã từng yêu, tôi chỉ lặng cười và bảo em hãy mặc kệ, vì lời lẽ của tình yêu bao giờ cũng mạnh hơn lí trí em à, bởi thế mới có một chuyện tình lặng lẽ, một tình “bạn thân” nhùng nhằng mãi bao năm giữa tôi và em. Em ghét, rất ghét sự cố chấp nơi tôi, và em ghét cả sự yếu đuối, mau nước mắt của tôi, có lẽ thế mà em đã ra đi lạnh lùng, không ngoảnh lại, thậm chí cố tình buông những lời đắng cay để gieo trong tôi tì hằn, căm ghét, dù em đủ hiểu, đủ biết rằng cái cố chấp, bướng bỉnh nơi tôi sẽ chẳng bao giờ cho phép mình ghẻ lạnh trước em. Tình yêu tôi dành cho em có người bảo mụ mị, ngốc nghếch, điên rồ nhưng đến tận giờ phút này vẫn chưa một ai có thể khiến tôi nghĩ nhiều, nhớ nhiều, và yêu nhiều hơn em thì làm sao có thể bảo quên là quên.

“Người đi một nửa hồn tôi chết…”, bây giờ tôi mới thấm nhuần hơn câu nói này, em đi, tôi đã buồn, buồn rất nhiều, một khoảng lặng vô chừng khó ở hiển hiện, nhưng tôi không khóc như trước nữa vì tôi không muốn mình yếu đuối, tội nghiệp trước em, tôi sẽ đổi thay để tốt hơn, và sẽ đợi ngày em trở về dù thế nào em à…

Cao Vân

Chân dung của con trai!

22:16 0 Comments
Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng.
Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.
Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra…

Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình.

Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh. Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn.

Chàng trai nói “Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu.”

Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai “Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này.”

Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên và nói “Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này…”

Có người la lên “Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?”

Người điều khiển nói “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!”

Người điều khiển bắt đầu “Ai sẽ mua với giá $ 100?”

Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp “Ai sẽ mua với giá $ 50?”

Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi “Có ai mua với giá $ 40?”

Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi “Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?” Một người đàn ông già đứng lên “Anh có thể bán với giá $ 10 được không? Anh thấy đấy, $ 10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?”

Người điều khiển nói “$ 10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!”

Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau “Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!” Người điều khiển nói “Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!”

Đám đông nổi giận “Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?” Người điều khiển nói “Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây, NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”

Sưởi ấm tình yêu

22:12 0 Comments
Sau một thời gian thắm thiết ở cực đại, tình yêu tự nhiên bỗng chuyển động xuống mức…hổng còn gì hết. Đừng nghĩ rằng hai bạn đã hết tình cảm vì đây có thể chỉ là sự nhàm chán nhất thời nhưng cũng rất nguy hiểm nếu bạn để tình yêu “rơi tự do”. Hãy sưởi ấm cho tình yêu nhé.
Ôn lại những kỉ niệm xưa
Nghe có thể hơi sến nhưng rất cần thiết để cứu tình yêu nha. Sở dĩ ngày xưa hai bạn khắng khít thế là do mới quen nên luôn quan tâm đến nhau, nhất là thời cưa cẩm.

Đến khi “là của nhau” trong thời gian dài sẽ khiến bạn “ngủ quên trong chiến thắng”. Đến nơi hẹn hò đầu tiên, đọc lại lá thư đầu tiên sẽ giúp bạn gợi nhớ và thấy sao tình yêu của mình đẹp vậy ta.

Tặng nhau những món quà

Không nhất thiết là món quà vật chất đâu mà điều quan trọng nhất là món quà ấy phải có ý nghĩa và người nhận cảm thấy sự quan tâm, chăm sóc cho mình. Đâu phải có dịp gì mới tặng nhau được. Những món quà bất ngờ ấy còn nói gửi giúp thông điệp: “Chỉ cần gặp ấy, với tớ, ngày nào cũng là ngày lễ”.

Siêng năng… yêu

Nghe có vẻ “trìu tượng” nhỉ nhưng có thể hiểu nôm na là hãy dành thời gian cho tình yêu hơn nữa như thay vì viết mail, bạn có thể nắn nót một bức thư tay, gửi một tin nhắn chúc ngủ ngon vào buổi tối. Những điều tưởng chừng như đơn giản thôi sẽ khiến người ta xao động lại như xưa và truyền cảm giác đó sang cho bạn.

Refresh bản thân

Đừng nghĩ rằng khi yêu, người ta sẽ mãi mãi thuộc về bạn nhé vì thực tế cuộc sống luôn thay đổi cơ mà. Thử nghĩ mỗi lần gặp nhau vẫn những câu chuyện ấy, hình ảnh ấy thì cũng hơi ngán. Một kiểu tóc mới, một câu chuyện mới bạn học được từ internet, sách báo sẽ khiến người ta ngạc nhiên cho xem. Theo tâm lí, những cái mới, cái lạ luôn kích thích trí tò mò của con người và họ sẽ chú ý đến nó hơi.

Tạm xa nhau một thời gian

Đôi khi gặp nhau nhiều cũng khiến bạn nhàm chán đó. Hãy dành thời gian đọc sách, nghe một CD mà bạn thích hoặc tám cùng đám bạn thân. Đến một lúc nào đó, bạn sẽ cảm thấy nhơ nhớ người ta và gặp nhau. Khi ấy, hai bạn sẽ biết quý những giây phút bên nhau hơn và không để tình yêu rơi tự do đến điểm cực tiểu đâu.


Hẹn hò nhiều người không hẳn là lẳng lơ

22:11 0 Comments
Nghe có vẻ phi lý nhưng sự thật là việc gặp gỡ nhiều người chỉ là hành động để bạn có thể tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình. Và đừng lo ngại khi người khác cho rằng bạn là tay chơi đang ‘bắt cá nhiều tay’ hay một cô nàng lẳng lơ. Với những ích lợi mà việc gặp gỡ nhiều người mang lại, bạn sẽ thay đổi suy nghĩ của mình và biết đầu, bạn cũng sẽ khiến người khác cũng thay đổi.

Cải thiện kỹ năng hẹn hò

Thực hành, thực hành và… thực hành. Thực hành càng nhiều, kỹ năng hẹn hò của bạn càng cải thiện. Với những chàng trai mà bạn gặp gỡ, không nên đóng khung trong một hình mẫu nhất định. Gặp nhiều chàng trai khác nhau bạn mới xác định được ai mới thật sự là người thích hợp với bạn. Không chỉ vậy, việc gặp gỡ nhiều chàng trai còn giúp bạn có thêm nhiều kinh nghiệm trong việc thấu hiểu người khác, giao tiếp, tự tin,….

Hẹn hò nhiều người không hẳn là lẳng lơ

(Ảnh minh họa)

Giải tỏa áp lực

Khi bắt đầu làm một việc gì đó, chắc chắn bạn sẽ bỡ ngỡ ở những lần đầu tiên. Hẹn hò cũng vậy, lần đầu tiên sẽ khiến bạn cảm thấy vô cùng lo lắng, thậm chí bạn đã từng suýt phá hỏng một buổi hẹn hò thú vị. Vì thế, gặp gỡ nhiều người sẽ giúp bạn trở nên quen dần và bạn sẽ bắt đầu cảm thấy không còn áp lực trong mỗi lần gặp gỡ.

Bạn trở nên thu hút hơn

Bạn đã bao giờ để ý đến một người chỉ vì anh ấy đang được dõi theo bởi nhiều ánh nhìn khác chưa? Bạn có thật sự muốn mình trở nên nổi trội hơn, thu hút hơn và trở thành tâm điểm chú ý trong mắt của người đó chưa? Bạn hoàn toàn có thể thực hiện được điều đó, càng nhiều lần gặp gỡ, bạn càng biết cách thu hút sự chú ý và làm nổi bật mình hơn.

Xây dựng sự tự tin

Phương pháp tuyệt vời để xây dựng sự tự tin ở mỗi người là nên có nhiều hơn một người đang để tâm, “thăm dò” chính bản thân mình. Điều này sẽ là động lực thôi thúc bạn cố gắng tìm kiếm người thực sự dành cho mình hơn là chấp nhận bị lãng quên trong một mối quan hệ được sắp đặt sẵn.

Thông minh hơn trong cảm xúc

Sự phân tích trong cảm xúc với người này, người kia là cách thực hành tốt để phát triển sự thông minh trong cảm xúc của bạn.
Xác suất tìm đúng người tăng cao

Sẽ là sai lầm khi nghĩ rằng việc hẹn hò với nhiều người khiến bạn thích cảm giác độc thân hơn là việc tìm kiếm nửa kia cho riêng mình. Sự thật là việc hẹn hò nhiều người chẳng liên quan gì đến việc bạn có muốn yêu đương hay không, nhưng gặp gỡ càng nhiều người thì xác suất tìm được người thích hợp đang đợi bạn để bắt đầu một mối quan hệ dài lâu là càng lớn.

(Theo blog Bức thư tình)

Phụ nữ thời hiện đại (P.2)

22:07 0 Comments
Kỳ 2: Quà biếu sếp lớn, tặng sếp nhỏ
Trần Châu nghiêm mặt. Cái vẻ uy quyền của sếp ở độ tuổi ngoài bốn mươi nó lạnh lùng làm sao. An Di thì khác, một cô gái mới tốt nghiệp, mới lập gia đình, tính cách lại tiểu thư vừa đành hanh lại pha một chút trẻ con nữa…
-    Giờ làm việc chứ có phải cái chợ đâu mà nước hoa nước hiếc. Muốn ăn phạt à?
An Di bặm chặt môi. Cô cười gượng chữa thẹn nhưng không biết phải nói gì tiếp. Vân Khánh đáp vội:
-    Chị Trần Châu đừng có nổi nóng. Con bé An Di nó kêu nước hoa Charlie Red By Revlon For Women mới ra tháng này tốt lắm. Chắc con bé nó có ý tốt nên tranh thủ tham khảo hàng trước để mua biếu chị làm quà 20/10 đấy mà.
-    Hừm. -  Nét mặt Trần Châu như giãn ra ngay sau đó. Nhưng sự già đời và cái uy của người làm sếp đang bắt ép cô phải nghiêm chỉnh. Cô đành cười giả lả cho qua chuyện. – An Di, vậy thì chị gửi lời cảm ơn em trước nhé. Ừ, chị mới họp xong, giờ phải qua ngân hàng có chút chuyện nữa. Vậy gặp em sau. Chị đi nghen…
Cánh cửa phòng vừa khép lại cũng là lúc tràng cười giòn tan của Vân Khánh cất lên. Thụy Khanh thì từ tốn hơn, cô cười tủm tỉm vả cảm thương An Di quá.
-    An Di. Em đừng có nhăn nhăn mặt như khỉ nhai ớt vậy chứ. Trước 20/10, em cũng có lương rồi chứ bộ. Tiện thể, chiều lòng sếp bà nhà, giờ chiều lòng nốt sếp bà ở cơ quan luôn. Em cứ nghĩ là điều đó tốt cho cả đôi đường đi.

-    Gớm. An Di nhà ta có cái két sắt mang tên Triều Vĩ ấy thôi. Nhăn nhăn cái gì mà nhăn…
- Vân Khánh vẫn không ngừng trêu ghẹo cô.
Cô nàng thấy người mình như đang nóng ran lên, chính xác là cơn bão áp thấp nhiệt đới đang dần hình thành và đổ bộ tới. An Di tắt hết những phần mềm kế toán mà cô mới đăng nhập mật khẩu cách đây ít phút. “Này thì cả nước hoa Charlie Red nữa…”, cô nghiến răng ken két. Rồi bịch đựng vài mét vải màu xanh cốm nằm chỏng chơ trên mặt bàn cũng bị ném gọn vào ngăn kéo. An Di đăng nhập vào Yahoo. Nick name của Triều Vĩ đang ở chế độ sáng. An Di vội Buzz đến cả n lần…”Triều Vĩ. Anh đang lặn ở chỗ nào thế này?”.

***

Triều Vĩ ngáp ngắn ngáp dài. Anh đang cố mở căng mắt xem lại những số liệu của công trình sắp được khởi công trong thời gian chờ đợi đối tác. Một ngón tay anh lướt theo hàng số với những cái chân mày nhíu đăm đăm. Bàn tay kia lại cầm chắc chiếc muỗng khuấy ly café loãng đá không ngừng. Vô tình, ly café trượt theo phần nước loang ra trên mặt bàn kính và vỡ choang dưới nền nhà.
Triều Vĩ sực tỉnh nhìn xuống phần gấu quần của mình đã bị ướt, cả phần mũi giày đang dính đầy vết café loang lổ. Chưa tới một phút sau, một cô bé nhân viên trẻ đẹp khác đã cầm trên tay chiếc khay inox và khăn lau bàn tới chỗ anh đang ngồi. Giọng cô bé nhỏ nhẹ.

-    Anh cẩn thận, kẻo đứt vô tay.

Triều Vĩ bật cười. Chẳng phải, anh mải mê ngắm nhìn gì cái nét mặt thơ ngây hay giọng nói ấm áp của cô bé phục vụ này. Mà là… cái váy đồng phục màu đỏ chót kia làm anh nhớ tới bộ đồ ngủ của An Di đã bận nó lên người vào đêm qua. Chiếc váy đỏ đó đã quyến rũ anh. Không đúng, mà là An Di đã quyến rũ anh. Và sau những phút giây tưởng chừng như quên hết mọi thứ trên đời, An Di lại thủ thỉ: "Vậy mà mẹ chồng chê, váy với chẳng áo, cái kiểu ăn mặc ở đâu không biết nữa…”.
Triều Vĩ day day hai bên thái dương. Anh ngẫm thầm: "Không biết tối nay về nhà, quả bom nào sẽ nổ trước đây ta?...”
Rồi anh lại phân vân không biết phải biếu quà gì cho mẹ. Lời chúc nào cho hai người chị dâu ở xa, rồi cả cô vợ bé bỏng An Di nữa…? Anh “không chán” tặng hoa. Chính xác là, anh thích phát điên lên vì điều đó. Bởi ngày 20/10 tuy giá cả hoa có đắt hơn so với ngày thường nhưng lại thuận tiện và chẳng tốn nhiều thời gian. Nhưng năm nay, anh tặng hoa cho mẹ mình thì được, chứ An Di thì không. An Di sẽ nổi điên lên mất…

Eva thời hiện đại (P.2), Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, co dau, lam dau, chuyen nang dau, ban tre, truyen ngan, lam phuong lam, chuyen tinh yeu, gioi tre ngay nay, bao

Triều Vĩ thấy đau đầu không biết phải làm sao để chọn được món quà ưng ý cho cô vợ hay nhõng nhẽo của mình (Ảnh minh họa)

Anh nhớ…
Gần ngày 20/10 năm ngoái, anh đã chẳng nghe lẻn được câu chuyện của An Di và đám bạn thân của cô ở quán café là gì.
-    Lại là hoa? Đàn ông gì mà kém sáng tạo thế không biết nữa. Không biết tự đi mua đồ lót hay váy ngủ à? Như thế chẳng phải là tốt hơn sao? – Vân Khánh cằn nhằn.

An Di tiếp tục đổ dầu vào lửa. Giọng cô hùng hồn, mà tại ngay thời điểm đó, Triều Vĩ đã phải đau tim mất nhiều ngày sau…
-    Sau này cưới rồi ý, bác trai Triều Vĩ nhà em mà còn tặng hoa. Em thề là em sẽ yêu cầu anh ta mang hoa đi đổi lấy trứng gà ta ngay lập tức. Hoa gì mà năm nào, ngày lễ nào cũng hoa. Đổi lấy trứng gà ta về nhà ăn còn bổ người. Nếu mang một giỏ hoa tới thì phải cầm về một giỏ trứng gà ta tương đương về mặt số lượng.
Rồi cả nhóm cười phá lên. Triều Vĩ vẫn cố ngồi yên và lẩn mình sau chậu cây cảnh. Hai tai anh đỏ tía, hai bên thái dương đâp rần rật liên hồi… Anh đang bị sốc. An Di vẫn chưa chịu thua, cô lại đập tay xuống bàn chan chát…
-    Mấy chị đừng có cười. Em là em nói thiệt đó. Năm nay, Triều Vĩ mà còn cầm hoa đến xem, em bắt đổi lấy trứng gà ta ngay…
Nghĩ lại chuyện cũ, Triều Vĩ cảm thấy tím tái mặt mày. Anh tự nhắc bản thân, sau bữa tiếp đãi khách hàng chiều nay, có lẽ anh phải dùng khẩu trang bịt mặt để vào shop bán đồ nữ chọn quà cho An Di hoặc lang thang tìm hàng online và được gửi tới tận nhà. Anh cũng cầu mong, anh sẽ không phải giống như những gã trai ở công ty từng than vãn, nào thì đi chợ nấu cơm, nào thì lau nhà lẫn giặt quần áo. Và tất nhiên, anh cũng không phải cho con bú … bình nữa rồi…
Cứ nghĩ thế, Triều Vĩ lại tủm tỉm cười một mình suốt khoảng thời gian ngồi chờ đối tác đến… Tại An Di mà ra… Tất cả cũng chỉ tại cô nàng An Di xinh đẹp đã “nuốt gọn” trái tim anh.

***

-    Triều Vĩ. Triều Vĩ à… Xiền…xiền…
An Di hết nháy mắt rồi lại cong cớn đôi môi, thi thoảng còn chìa cả hai bàn tay ra trước mặt trọc ghẹo chồng. Còn Triều Vĩ thì cười khoái trá sau khi nghe câu chuyện “Lấy lòng mẹ chồng còn chưa xong lại phải gánh thêm trách nhiệm chiều chuộng bà sếp công ty nữa”.
Thi thoảng, Triều Vĩ lại lắc lắc đầu:

-    Không được. Không được. Lấy lòng mẹ chồng thì phải tự mổ heo của mình ra chứ… Thế mới phải đạo, vợ ơi…


-    Nhưng con heo của em chưa bị ốm nên chưa thể mổ. Với lại uổng lắm à. Heo vẫn chưa trưởng thành mà. Thịt heo như thế đâu có ngon, chồng ha.

An Di vẫn nhõng nhẽo như thường ngày. Cô hết nắn vai rồi chuyển sang xoa lưng cho chồng. Triều Vĩ dùng ngón tay trỏ ấn nhẹ vào vầng trán thông minh của vợ.

-    Em chỉ được cái thói mè nheo là nhanh thôi…
An Di lại cười hì hì. Cô chưa kịp ghé môi hôn lên trán Triều Vĩ thì đã bị anh ghì ngược trở lại xuống tấm nệm êm. Nụ hôn ngọt ngào của đôi vợ chồng son còn chưa sâu, chưa nồng… thì tiếng mẹ chồng đã vang lanh lảnh, kèm theo tiếng gõ cốp cốp vào cửa phòng ngủ…
-    Đêm hôm còn không được yên giấc nữa…
An Di cắn mạnh một cái vào môi anh. Triều Vĩ cố nén cơn đau rồi xoa xoa đầu vợ: "Ngoan nào… Ngoan nào… Ngày mai 20/10 rồi mà. Phải ngủ sớm, hiểu không? Nếu không sáng mai thức dậy, hai mắt sưng vù thế này này…".
Mặc kệ Triều Vĩ cố pha trò cười. An Di lẩm bẩm, lẩm bẩm một lúc rồi cũng chìm vào giấc ngủ. Những giấc mơ đi hoang bắt đầu len lỏi vào cả suy nghĩ của hai người.

(Còn nữa)

29 tháng 12, 2012

Đào hố

18:10 0 Comments
Hai anh em nọ quyết định đào một cái hố sâu phía sau nhà mình. Trong khi cả hai đang đào, những đứa trẻ khác tập trung lại xem.
- Cậu đang làm gì đấy? - một đứa hỏi.

- Anh em mình đang đào một cái hố xuyên qua Trái đất! - người em tự hào đáp.
Những đứa trẻ kia bắt đầu cười, bảo rằng đào hố xuyên qua trái đất là việc không thể thực hiện được. Sau một hồi lâu im lặng không nói gì, người anh nhặt một lọ đầy sâu bọ, giun đất, cùng những hòn đá hình thù kỳ dị. Cậu ta mở nắp ra khoe với bọn trẻ đang cười chế giễu rồi nói đầy tự tin: "Cho dù không đào xuyên qua được Trái đất nhưng hãy nhìn xem những gì chúng tôi có được khi đào nè!".

Không phải mục tiêu nào cũng sẽ đạt thành tựu như mong muốn. Không phải mối quan hệ nào cũng tốt đẹp hay bất kỳ niềm hy vọng nào cũng như ý. Chẳng phải cuộc tình nào cũng sẽ tồn tại lâu dài. Không phải mọi cố gắng đều hoàn thành và giấc mơ nào cũng thành hiện thực. Nhưng ngay cả khi thất bại, chúng ta cũng có thể tự hào nói: "Hãy nhìn những điều tuyệt vời xuất hiện trong cuộc sống khi tôi nỗ lực thực hiện công việc của mình".
 


Sưu tầm wWw.Khocviem.org

19 tháng 12, 2012

Sẽ có hơn một người yêu thương em

15:46 0 Comments
Sẽ có hơn một người yêu thương em
Có phải em luôn nghĩ rằng, mỗi người chúng ta đều có một ai đấy – chỉ một ai đấy, được số phận sắp đặt để ở bên nhau? Là một người sẽ bước vào cuộc đời ta, và ở lại đó, cùng với ta đi qua những ban mai ửng hồng, những chiều mưa xám buốt, những đêm xanh dặt dìu hay những hoàng hôn tím biếc tựa cánh hoa. Một người sẽ làm cuộc đời ta reo lên nhưng tiếng tươi vui và hồ hởi, như tiếng gió mùa thu khua trên đỉnh cây, hay tiếng những viên đá lanh canh trong ly chè kem ngọt lịm. Vì ta đã bắt gặp một nửa trùng khít của mình. Vì những đợi chờ từ nay đã khép lại, bằng những hẹn hò, yêu thương và nhung nhớ.
Và những điều đó nghe đẹp tự như thơ.

Nhưng không phải thế đâu, không phải là như thế. Không phải ngay khi sinh ra ta đã có một bản thể vừa khít với mình. Chúng ta luôn là những cá thể riêng biệt, có đôi điều giống nhau, và rất nhiều điều khác nhau. Một vài khi chúng ta quên đi những điều khác biệt để đến với nhau, nhưng phần lớn thời gian, lại mượn chính những điều ấy để rời xa nhau. Tình yêu cũng là một dạng tình cảm bắt nguồn từ cảm xúc. Cái cách chúng ta yêu mến, ngưỡng mộ một ai đấy, về bản chất, cũng giống như cách ta yêu một con đường ban trưa, một chiếc áo thật vừa, một bông hoa vừa đến độ hương đưa …

Điều làm cho ta yêu nhau khác với ta yêu một bông hoa hay một chiếc áo, chính là ta không chỉ yêu, mà ta sống cùng với Tình yêu đó. Nghĩa là buồn vui, hờn giận, hẹn hò, thương nhớ. Nghĩa là tình cảm đến từ hai phía, ta không chỉ lo cho ta, mà còn phải nghĩ tới người yêu của mình. Như những bánh răng của đồng hồ, phải chạy thật khớp, thì giờ mới nối giờ, nếu không thời gian sẽ ngưng đọng mãi. Bản thân Tình yêu cũng là một thực thể sống. Ta có thể yêu nhau nhiều hơn một chút mỗi ngày, và cũng có thể yêu nhau ít hơn một chút mỗi ngày. Tình yêu đỏng đảnh là thế, nếu không được nuôi dưỡng, nuông chiều, thì một sớm mai kia Tình yêu sẽ chỉ còn là hoài niệm, và chúng ta sẽ chỉ là những người từng có lúc nhớ thương nhau.

Thế nhưng, những cái bánh răng của đồng hồ vốn được chế tạo để chạy cho khớp. Còn chúng ta, không ai sinh ra là để yêu ai cả. Em có thể yêu một người, thấy rằng không “khớp”, chia tay, rồi lại yêu người khác. Cứ thế, đến một lúc em gặp một người khiến em muốn thay đổi, và cũng sẵn sàng thay đổi vì em. Thì khi đó, em đã thấy một nửa hoàn hảo của mình. Một nửa ấy vốn không có sẵn trên đời, mà được hình thành nên bởi cả một quá trình tự thay đổi, thích nghi và hoàn thiện. Như người ta vẫn nói, để ở bên nhau, không chỉ cần Tình yêu, mà còn cần trách nhiệm – trách nhiệm không phải chỉ với Tình yêu, mà với chính sự lựa chọn của mình.

Bởi vậy, em đừng buồn vì một mối tình dang dở, đừng nản khi kiếm tìm mãi vẫn chưa thấy được một nửa vẹn tròn. Chỉ cần em hiểu, chỉ cần em tin, chỉ cần em không bỏ cuộc, thì người ấy sẽ đến, sẽ ở bên em, khi em thật sự sẵn sàng. Và như nắng vàng rạng ngời trên trảng cỏ, em chắc chắn sẽ hạnh phúc với lựa chọn của mình, khi em tỉnh thức với Tình yêu mỗi bình minh.