Follow Us @soratemplates

3 tháng 4, 2012

Ân hận vì "yêu" sếp

19:40 0 Comments

Tôi đã đọc rất nhiều câu chuyện liên quan đến vấn đề ngoại tình trên chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống. Qua mỗi câu chuyện, tôi cũng đã rút ra cho bản thân mình ít nhiều kinh nghiệm quý báu. Vậy mà không ngờ, giờ đây chính tôi lại đang rơi vào con đường ngoại tình tội lỗi đó.

Tôi đã ngoại tình, đấy là điều mà chưa bao giờ tôi có thể ngờ tới và có lẽ, những người thân hay bất cứ kỳ ai đã từng quen biết tôi cũng không thể nào ngờ được. Vậy mà đó lại là sự thật… một sự thật xót xa, cay đắng đối với những người yêu quý tôi.

Tôi và anh làm cùng một cơ quan. Anh là cấp trên của tôi, đã có gia đình và hai con nhỏ. Nhưng cho dù là cấp trên của mình thì tôi cũng không bao giờ phải phụ thuộc người đàn ông ấy cả về công việc lẫn cuộc sống riêng tư. Trong con mắt của tôi cũng như tất cả mọi người trong cơ quan, anh là một người đàn ông hiền lành, tốt bụng và rất nghiêm túc.

Tôi và anh làm cùng phòng, cùng cơ quan với nhau đã 4 năm nay. Từ khi mới làm việc với nhau, tôi luôn tôn trọng anh và cũng coi anh như chính người anh của mình. Tôi thường xuyên cãi lại anh những lúc anh đưa ra ý kiến chưa thỏa đáng… Vậy mà không ngờ chúng tôi đã nảy sinh tình cảm với nhau tự lúc nào không hay biết? Tính đến thời điểm này thì mối quan hệ của chúng tôi đã kéo dài được một năm.

Mặc dù anh nói yêu tôi, có tình cảm với tôi nhưng thực sự, tôi không thể hiểu được tình cảm của anh dành cho tôi là thứ tình cảm gì. Cứ đến cơ quan, anh lại tỏ ra rất lạnh lùng với tôi. Khi tôi hỏi tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy thì anh giải thích rằng, "Anh làm như vậy vì không muốn mọi người để ý tới mối quan hệ của chúng mình". Còn khi ở bên cạnh tôi, anh lại là con người hoàn toàn khác, luôn quan tâm, chăm sóc tới tôi rất chu đáo. Tôi cũng rất hiểu điều này vì bình thường tôi cũng tỏ ra rất lạnh lùng với anh… bởi chỉ cần một dấu hiệu nhỏ thôi là mọi người đều có thể nhận ra được, mà chúng tôi lại hoàn toàn không muốn như vậy vì cả tôi và anh đều đang có gia đình riêng hạnh phúc.

Ân hận vì

Tôi không thể nào dứt khỏi mối quan hệ tội lỗi này (Ảnh minh họa)

Tôi thật sự xấu hổ khi kể ra câu chuyện này nhưng Bạn trẻ cuộc sống ạ! Tôi thấy khổ tâm lắm! Tôi muốn thoát khỏi cuộc sống giả dối này nhưng tôi không biết phải làm sao nữa?

Chồng tôi là một người đàn ông hiền lành, tốt bụng nhưng anh lại rất cầu kỳ và kỹ tính. Tôi đã không thể tìm được sự hòa hợp với chồng trong cuộc sống và đặc biệt là chuyện chăn gối. Tôi thường xuyên phải kìm nén cảm xúc của mình để cho mọi chuyện được diễn ra tốt đẹp.

Đã nhiều lần tôi quyết tâm từ bỏ mối quan hệ bất chính kia, mặc cho người ấy nhắn tin mong muốn được hẹn hò nhưng tôi vẫn nhất định từ chối. Ngày nào đến cơ quan, tôi cũng cố tìm cách để không chạm mặt anh… và tôi đã cố gắng không gặp anh liên tục suốt 3 tháng qua.

Vậy mà cách đây hai hôm, tôi đã không thể kìm nén được những cảm xúc của bản thân mình… để rồi, chúng tôi đã gặp nhau và lao vào nhau như muốn khỏa lấp những khoảng trống trong lòng. Và hôm đó trên đường về, tôi đã phải khóc rất nhiều vì cảm thấy ân hận, xấu hổ và có lỗi với chồng con.

Tuy chúng tôi không phải gặp nhau liên tục, một tháng chỉ một lần, hoặc hai tháng mới gặp nhau một lần. Và sau mỗi lần ân ái xong, tôi lại khóc trước mặt anh và nói, "Em xin anh! Anh đừng gặp em nữa". Nhưng tôi biết đấy không phải là lỗi của anh mà tất cả đều do lỗi của tôi. Nếu tôi không đi thì cũng không ai có thể ép tôi được… nhưng chẳng hiểu sao tôi lại không thể làm được điều đó.

Giờ đây tôi thấy mình như đang rơi vào trạng thái trầm cảm. Đến cơ quan, tôi chẳng muốn làm bất cứ việc gì. Cứ nhìn thấy anh tôi lại xấu hổ và tự hỏi, "Liệu anh có coi thường tôi không? Có nghĩ tôi là người đàn bà hư hỏng không?". Ở cơ quan là thế, khi về đến nhà, nhìn thấy chồng mình, tôi lại thấy dằn vặt, khổ tâm vô cùng. Tôi cố gắng bù đắp cho chồng bằng sự quan tâm nhẹ nhàng nhất… nhưng đáp lại sự ân cần của tôi vẫn là sự lạnh lùng, vô tâm của chồng.

Cứ mỗi lần chồng "muốn", tôi lại cố gắng để chiều anh… nhưng thật sự, tôi không còn có một chút cảm giác nào khi gần gũi với chồng nữa. Tôi cũng muốn cắt đứt quan hệ với người tình để toàn tâm toàn ý lo cho gia đình… nhưng cứ nghĩ đến những giây phút ngọt ngào bên anh, tôi lại không thể nào chấm dứt được.

Các bạn ạ! Hiện tại tôi đang rất đau khổ và ân hận. Tôi không biết phải làm sao để giải thoát cho bản thân mình khỏi hoàn cảnh này nữa? Tôi rất mong khi đọc được những dòng tâm sự này, các bạn hãy cho tôi những lời khuyên hữu ích để giúp tôi thoát khỏi cuộc sống này!

Tôi xin chân thành cảm ơn!

Theo blog (Bức thư tình)

5 loại quả giúp quý ông sung mãn khi 'lâm trận"

07:02 0 Comments

1. Quả vải

5 loại quả giúp quý ông sung mãn khi 'lâm trận

Vải có thể trị được chứng sưng đau tinh hoàn (Ảnh minh họa)

Dùng 15 – 20 hạt vải, tán nhỏ, cho nước sắc uống, có thể trị được chứng sưng đau tinh hoàn.

2. Quả nho

5 loại quả giúp quý ông sung mãn khi 'lâm trận

Nho có tác dụng chữa viêm tuyến tiền liệt (Ảnh minh họa)

Chọn 250 gr nho tươi, bỏ vỏ, hạt đem nghiền nhuyễn, trộn thêm một lượng nước ấm vừa đủ để dùng. Mỗi ngày uống một đến hai lần, dùng liên tiếp trong hai tuần, có tác dụng chữa viêm tiền liệt tuyến và tiểu buốt.

3. Quả kiwi

Quả kiwi là vị thuốc giúp điều trị chứng đau buốt khi đi tiểu (Ảnh minh họa)

Kiwi: Chọn 50gr trái kiwi tươi, nghiền nhỏ, cho thêm 250ml nước ấm (chừng một cốc trà) trộn đều rồi dùng. Đây là vị thuốc bổ giúp điều trị chứng đau buốt khi đi tiểu sau viêm tiền liệt tuyến.

4. Quả xoài

Xòai có tác dụng chống viêm tinh hoàn (Ảnh minh họa)

Xoài: Lấy 10gr hạt xoài, tán nhỏ rồi sắc uống mỗi ngày hai lần, dùng liên tục trong hai tuần để trị viêm tinh hoàn và tinh hoàn đau sưng.

5. Quả đu đủ

5 loại quả giúp quý ông sung mãn khi 'lâm trận

Đu đủ có tác dụng chống xuất tinh sớm (Ảnh minh họa)

Đu đủ: Lấy 250 gr đu đủ, thái nhỏ, đem ngâm với 1kg rượu nếp hoặc rượu trắng có nồng độ thấp trong hai tuần. Sau hai tuần, có thể sử dụng với liều lượng: 15ml/lần, mỗi ngày uống hai lần, uống liền trong hai tuần. Bài thuốc này giúp quý ông trị chứng thận hư, xuất tinh sớm.


Theo blog (Bức thư tình)

2 tháng 4, 2012

Lời muốn nói

13:31 1 Comments

Mai à! Chắc có lẽ ngoài mẹ ra, em là người con gái đầu tiên khiến tôi phải mượn ngòi bút để quên đi nỗi nhớ. Câu chuyện của bọn mình tuy thật là rời rạc nhưng nếu nghĩ kỹ hơn thì cũng là rất sâu và dày đó em nhỉ. Giờ đây mỗi khi những kỷ niệm ấy quay trở lại, nó khiến tôi không khỏi chạnh lòng và rưng rưng nước mắt.

Ấn tượng đầu tiên về em là khi tôi đang đứng trên bàn giáo viên và em tới hỏi mượn một vài cuốn sách lịch sử. Tôi cũng không còn nhớ là mình có đồng ý hay không nhưng lúc đó chính là lúc tôi chú ý tới sự hiện hữu của em trên cõi đời này.

Cả hai năm phổ thông tôi thực sự không ấn tượng mấy về em, nếu có cũng chỉ là những lời bình phẩm với đám con trai trong lớp. Đến tận năm cuối cấp, sự trùng hợp đã mang em đến gần tôi hơn và qua tiếp xúc, con tim của tôi đã bắt đầu nảy nở cảm tình với em từ đó.

Tôi nhớ cái ngày mà cả lớp thốt ồ lên chọc ghẹo khi tôi hỏi ngày sinh nhật của em, để rồi sau đó phải dắt xe theo em suốt cả quãng đường chỉ để làm công việc "xin lỗi". Và kể từ đó mỗi ngày tôi đều chạm nhẹ vào mái tóc của em, cũng phải thôi, vì em ngồi phía trước tôi kia mà. Thật sự lúc đó tôi biết tôi đã thích em.

Em còn nhớ vào học kỳ hai năm ấy, tôi có những hành động xa lánh em không nhỉ? Em cũng đã hỏi tôi một vài lần nhưng tôi im lặng, cho tới khi em bảo là sẽ lên nhà tôi hỏi cho ra lẽ thì tôi sợ hãi nói là "tôi mắc bệnh điên, đừng có lại gần nhá". Thực ra, nó có nguyên do đó. Ngay ngày em lên nhà mượn tôi cuốn tập toán. Ba! Một người đủ thông minh để nhận ra cái cảm tình của bọn mình không phải là bình thường. Ba đã la rầy tôi rất nhiều về chuyện đó, chắc em cũng biết mà, bọn mình không cùng chung một tín ngưỡng.

Kể từ đó tôi bắt đầu đẩy em ra khỏi bản thân của mình. Không rõ như thế nào lên đại học bọn mình lại liên lạc được với nhau nhỉ, có lẽ là qua yahoo. Tôi nhớ là em và tôi chỉ gặp nhau được khoảng ba lần. Một lần tôi ghé chỗ em, một lần em lên trường tôi và một lần bọn mình đi dạo phố bằng xe buýt và sau đó tôi lại tiếp tục lảng tránh em, lý do đơn giản cũng là vì "tín ngưỡng" và tôi… tôi chưa yêu em.

Vài tháng sau tôi đã quen với một người con gái khác, có lẽ em chưa bao giờ biết về câu chuyện đó, nhưng thú thật tôi đã rất yêu cô ấy. Tôi phải mất hơn hai năm để có thể ngồi nói chuyện với cô ấy như là một người bạn.

Cách đây khoảng hơn một năm, tôi đã gặp em trên mạng, tôi có hỏi xin em một vài tấm hình. Dường như để trêu chọc, em tặng tôi một vài tấm ảnh với anh chàng điển trai nào đấy, tôi tức lắm nhưng đành ngậm bồ hòn chứ biết sao giờ. Tiếp đó không lâu, tôi gặp người bạn cũ của mình, cô ấy bảo rằng em mới bị thất tình, cảm xúc trong tôi không kìm được, tôi đã phải đi ra ngoài và ngốn hơn hai điếu thuốc (có lẽ thông qua chuyện bọn bạn nên đâu óc tôi có phần hơi đen tối). Sai lầm lớn nhất của tôi là đã không đến với em ngay lúc đó.

Lời muốn nói

Tôi tự nhủ mình phải làm sao cho em quên được hết nỗi đau này đây (Ảnh minh họa)

Một ngày đẹp trời, tôi buồn chuyện bản thân và gia đình, lên internet và lại gặp em. Chủ động buzz em, tôi đã nói rất nhiều về mình, về những sự u uất giấu trong lòng đã lâu. Thật bất ngờ em đã khuyên tôi từng chút một, không nhiều nhưng đủ khiến tôi ấm lòng trở lại, em cũng bảo em có chuyện buồn nhưng em không nói.

Tôi vào facebook, không nhớ vô tình hay hữu ý tôi đã viến tường nhà em, toàn bộ câu chuyện của em đập mắt tôi, nó khiến lòng tôi đau quặn thắt. Lúc đó tôi phát hiện mình thương em rất nhiều, tôi tự nhủ mình phải làm sao cho em quên được hết nỗi đau này đây.

Có vẻ để cho tôi khuây khỏa em đã đồng ý đi chơi với tôi, chính sau lần đó, tôi phát hiện vết thương mà người con gái khi xưa để lại đã tan biến, sự tự tôn "tín ngưỡng" trong tôi cũng không còn. Tôi đã yêu em và tôi nhất định phải theo đuổi em.

Cuộc đời thật lắm bất công em nhỉ, tôi đã đến bên em không phải lúc em đau khổ nhất, để rồi nhận ra sự phũ phàng là đã có một cánh tay khác che chở cho em. Tôi buồn lắm, đã bao nhiêu lần em từ chối, đã bao nhiêu lần quyết tâm dừng lại, nhưng cái sự ích kỷ khiến tôi không thể làm được cái điều này, tôi đã cố gắng tất cả để có em.

Nhưng giờ đây tôi đã thông suốt rất nhiều, tôi không thể nào có em được. Không phải tôi không đủ tự tin, không phải bởi vì người kia lại là bạn của tôi, cũng không phải vì em sắt đá. Cái luôn khiến tôi chùn bước chính là tương lai sau này của em và tôi. Tôi không thể giật em từ tay người khác để rồi không đảm bảo được sự hạnh phúc sau này cho em. Tôi luôn đặt câu hỏi liệu em có chịu nổi áp lực hay không? Liệu em có thể chịu đựng cái sự đối lập tín ngưỡng hay không? Và liệu em có chịu cực được hay không khi mà trong tay còn chưa có một cái nghề chính vắt vai? Cái đó chính là điều khiến tôi trăn trở nhất.

Tôi hy vọng cái duyên của em và tôi chưa đứt hẳn để sau này tôi có thể tới với em trong một hoàn cảnh không khiến tôi phải toan tính nhiều như thế.

Con lật đật của em tặng tôi đã mất vào ngày nhà tôi xây lại. Ai nó đã quẳng nó đi cùng với tất cả những món vật kỷ niệm hồi phổ thông mà tôi cất giữ kỹ càng trong ngăn tủ. Nhưng em biết không, cái ngày mà em ngã ngay trong nhà của tôi, tôi đã nhận ra rằng nó chưa bao giờ bị mất.

Xin lỗi vì tối nay lại điện cho em, thật sự tôi không tài nào kìm nổi cảm giác của mình. Tôi thật sự xin lỗi dù tôi biết em cũng yêu tôi và cần động lực nơi tôi để em có thể tới với tôi.

Nguyên Phong


Theo blog (Bức thư tình)

Thư tình: Viết cho người ấy!

10:25 0 Comments

Nó đã rất muốn viết ra, nhưng không hiểu sao ngay lúc này lại thấy bối rối đến thế, không biết nên bắt đầu từ đâu nữa. Nó muốn viết cho người ấy, viết về những thương yêu, những cảm xúc, về tất cả. Tối hôm trước đóng đồ để chuẩn bị chuyển nhà, sau khi đã đóng gói xong tất cả, nó nhìn về phía bức ảnh đặt trên bàn, nó mỉm cười và người trong ảnh cũng đang cười với nó, tiến lại và tháo phía sau khung ảnh, nó đọc lại những dòng chữ trên bức thư ấy, không thể nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu nữa, nhiều, nhiều lắm rồi, nhưng sau mỗi lần nó đều có chung một cảm giác “bình yên” đến lạ.

“Anh yêu! Dù ở đâu thì anh cũng hãy sống thật tốt để mãi mãi giữ hình tượng trong mắt em, anh nhé. Hình tượng ấy thật diệu kì lọt vào mắt em rồi xuyên cả vào trái tim em ngay từ ngày em mới đến xóm trọ và gặp anh đấy anh yêu à!

Cứ như là duyên số ấy anh nhỉ? Cho một người thông minh gặp một cô nàng ngốc rồi họ yêu nhau sau đó lại xa nhau. Nhưng không sao vì trái tim họ đã thuộc về nhau thực sự rồi anh nhỉ?

Anh yêu hãy làm việc thật tốt anh nhé. Hãy yên tâm về em. Em hứa sẽ là những bông hoa loa kèn thủy chung chờ anh. Chỉ cần anh sẽ về với em thôi.

Yêu anh. Thương anh. Em trao trọn cho anh.

Luôn cười như em anh nhé!”

Đấy, người yêu của nó đấy, với những yêu thương nhiều đến thế!

Có lẽ sẽ chẳng ai hiểu được cảm giác đợi chờ của nó, nó mong chờ lắm mỗi buổi tối tiếng buzz từ nick yahoo của người ấy, mong chờ lắm cái biểu tượng nick online sáng lên, nó thèm được nghe giọng nói ấy, thèm được nhìn khuôn mặt ấy.

Có lẽ sẽ chẳng ai hiểu được niềm vui của nó mỗi khi nhận được những tin nhắn, email của người ấy, đôi khi chỉ là những tin nhắn vu vơ, hoặc chỉ đơn giản những tin nhắn nói người đó đang ở đâu làm gì cũng làm nó thấy yên lòng hơn rất nhiều.

Có lẽ sẽ chẳng ai hiểu được sự lo lắng của nó những khi người ấy đi đâu đó về muộn mà không thấy đâu cả, không tin nhắn, không yahoo, điện thoại tắt máy, những lúc như thế nó biết phải làm sao. Sự quan tâm, lo lắng dành cho người mình yêu thương sẽ chẳng bao giờ hết khi người ta còn yêu nhau.

Có lẽ sẽ chẳng ai hiểu được cảm giác của nó mỗi khi người ấy ốm hay có chuyện buồn mà nó chẳng thể ở bên ngay lúc ấy, và từ lúc nào đó nó ghét cả những ngày nghỉ, ngày kỉ niệm 8/3, 20/10… vì nó sợ những ngày ấy đến người ấy sẽ có cảm giác tủi thân, cô đơn, và nó biết đó là điều không thể tránh khỏi.

viet thu

Cuộc sống của nó luôn tràn ngập hình ảnh về người ấy (Ảnh minh họa)

Còn thật nhiều, thật nhiều điều nữa nhưng có lẽ chưa phải thời điểm để viết ra ngay lúc này.

Người ấy nói với nó hãy cứ để mọi thứ thật tự nhiên nhé, điều ấy đúng. Nhưng nó đang muốn nói với người ấy về một điều khác, cuộc sống đang không ngừng vận động, và làm sao để cái cây tình yêu của nó và người ấy lớn lên vững chãi mãi mãi xanh tươi, cần nhiều điều lắm, cần niềm tin, cần sự quan tâm, chăm sóc, vun đắp hàng ngày, hàng giờ và thực sự cần rất nhiều nỗ lực và cố gắng. Nó không muốn nói với người ấy phải luôn cố gắng thế này, cố gắng thế khác, vì như thế sẽ rất khó và tạo áp lực cho người ấy. Nó chỉ muốn người ấy hiểu sự cố gắng là cần thiết, và nó cũng biết cả nó và người ấy cũng đã đang cố gắng rất nhiều.

Trước đây nó không đọc nhiều về những trang báo tâm sự, cuộc sống, gia đình, phụ nữ, chuyện tình yêu… nhưng vì nó muốn hiểu hơn về người ấy, cảm giác của người ấy, học thêm những điều giúp cho tình yêu của nó và người ấy bền chặt hơn, nó đã đọc rất nhiều và nó cố gắng làm theo những điều nó thấy là thú vị và hợp lí.

Hôm qua người ấy viết email cho nó hỏi về việc chuyển nhà đến đâu rồi, nó vui khi đọc mail, nhưng cũng có một vài điều chưa vui trong đó, người ấy bảo tất cả các công việc nó đang làm đều không có sự hiện diện của người ấy. Chẳng có ai rảnh rỗi để đọc tin nhắn hay nghĩ về người ấy nữa nhỉ. Nhưng thực ra người ấy đâu biết rằng mọi việc nó làm, mọi lúc mọi nơi nó đều nghĩ về người ấy, đều có sự hiện diện của người ấy. Những tối nó làm đêm người ấy vẫn cùng nó chuyện trò, đơn giản là trông cho người ấy ngủ thôi nhưng người ấy vẫn bên nó đấy chứ.

Trước lúc chuyển nhà tuy đồ đạc đã xong nhưng nó vẫn không muốn cất cái laptop đi, chỉ để cố đợi đến 11h30 vì nó biết đó là giờ nghỉ trưa người ấy thường hay gửi mail cho nó. Trưa nay đi ăn, đi qua một cửa hàng bánh trông rất ngon và lạ, nó đã ước rằng người ấy có thể ở đây lúc này vì nó biết người ấy chắc sẽ thích mấy cái bánh này lắm. Đi qua cửa hàng quần áo, thấy treo rất nhiều váy, nó chợt dừng lại và mỉm cười… Đấy, cuộc sống của nó luôn tràn ngập hình ảnh về người ấy, từ những điều giản đơn nhất.

Hôm nay dừng lại ở đây thôi nhỉ, những dòng này đáng ra chỉ dành cho riêng nó, nhưng trong một phút bất giác lần này nó muốn gửi cho cả người ấy nữa. Mong người ấy sẽ hiểu hơn về nó, cảm giác của nó và biết đâu đấy người ấy cũng sẽ chia sẻ với nó điều gì đó như cách mà nó đang làm, vậy thì mọi thứ sẽ thật tuyệt. Giờ thì có lẽ người ấy đang quấn tròn trong chăn ngủ rồi, ngủ ngon ngốc nhé, nó thích gọi như thế, vì rõ là ngốc thật mà, ngốc lắm. Xin lỗi nhé vì tối nay đã không làm đúng như lời người ấy “anh đi ngủ luôn nhé”, vì còn bận viết cái này mà. Cậu em cùng phòng lại bật lên những giai điệu của bản nhạc không lời, nó đưa mắt ra cửa sổ, phía xa kia những vì sao đang tỏa sáng, phía xa kia có một thiên thần đa ng ngủ say, thiên thần của riêng nó mà thôi, mãi là như thế!


Theo blog (Bức thư tình)

Giông bão cuộc đời

10:22 0 Comments

Tốt nghiệp Đại học Sư phạm năm 1999, với tấm bằng khá chuyên ngành Văn, tôi trở về quê hương công tác. Hai năm sau, tôi nhận lời lên xe hoa với anh.

Chúng tôi quen nhau qua sự mai mối của chính mẹ anh – cô giáo chủ nhiệm thời cấp ba của tôi. Đến bây giờ tôi vẫn chẳng hiểu nổi: mẹ chồng chấm tôi ở điểm gì?

Ngày ấy mang tiếng là con gái chuyên văn nhưng trông tôi chẳng có tí dáng dấp nào, da đen nhẻm vì suốt ngày phải phơi muối cho cha (Quê tôi ở gần biển Đồng Châu, một vùng biển nhỏ thuộc huyện Tiền Hải, Thái Bình), cắt tóc nam ngắn cũn cỡn và lúc nào cũng lê dép quèn quẹt. Còn anh lại là "con vàng con bạc" của cô giáo tôi. Anh hơn tôi ba tuổi, học trường chuyên trên thành phố. Anh học chuyên Pháp, "ho ra ngoại ngữ, thở ra ngoại ngữ" còn tôi thì chủ trương: "Không gì đẹp và giàu có bằng tiếng Việt".

Dạo ấy vào dịp cuối tuần, mấy đứa chúng tôi hay đến nhà cô ôn thi đội tuyển văn, đấy cũng là dịp anh về thăm nhà. Mấy đứa cứ nhìn thấy anh là mặt đỏ tưng bừng như gấc, riêng có tôi là vẫn tỉnh bơ như củ khoai lang. Cô hay trêu: "Sau này cái Hoa (tên tôi), làm con dâu cô nhé!". Cả lớp cười ầm ầm còn anh ném cho tôi cái nhìn thờ ơ như quả mơ có hột. Lúc ấy, tôi chỉ biết cúi gằm mặt, vân vê đuôi áo.

Trước khi tôi tốt nghiệp đại học, chúng tôi giống như hai đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau. Thi thoảng vào những dịp lễ tết, tôi vẫn đến thăm cô, qua những câu chuyện vội vã giữa hai cô trò, bao giờ cô cũng đan cài thêm một vài thông tin về anh với niềm tự hào vô bờ bến và một câu nhắn nhủ đầy ngụ ý: "Mày chỉ được nhận trầu cau nhà cô thôi đấy!".

Thế rồi, duyên phận như muốn chiều lòng người, tôi và anh nên đôi thành lứa thật. Bấy giờ trong gia đình anh, chỉ có mẹ chồng là quý mến tôi, còn lại họ hàng nội ngoại gần xa ai cũng chê tôi đủ mọi mặt, từ gia cảnh cho đến ngoại hình. Nhưng buồn hơn cả là một năm đầu sau hôn nhân, anh vẫn chưa thể yêu tôi.

Trước khi kết hôn, anh đã nói rõ với tôi là người con gái anh yêu và muốn lấy làm vợ không phải tôi. Nhưng người phụ nữ bạc tình ấy đã bỏ anh chạy theo một gã đàn ông lắm tiền nhiều của nào đó. Anh không còn tin vào tình yêu nữa, bây giờ anh chỉ muốn yên bề gia thất để cho cha mẹ đỡ phiền lòng. Anh hỏi tôi có muốn lấy anh không? Chẳng hiểu sao khi ấy tôi lại gật đầu…

Thời gian qua đi, tôi cố gắng phấn đấu trong công việc để trở thành giáo viên giỏi của trường, đồng thời hoàn thành tốt vai trò của người con dâu trưởng trong gia đình. Mọi người trong nhà anh dần dần đã có cái nhìn trìu mến hơn với tôi, chỉ riêng anh vẫn mãi để tôi đợi chờ một tiếng yêu. Năm 2003, tôi sinh con gái đầu lòng. Hạnh phúc như nhân đôi khi anh bế con trao cho tôi cùng với tiếng yêu đầu tiên. Lúc ấy tôi đã đề vào trang nhật ký những dòng chữ không tên:

"Hạnh phúc khi có con bên đời.

Là lần đầu tiên, cha con nắm tay mẹ và ôm mẹ vào lòng bằng cả trái tim nóng ấm.

Là lần đầu tiên, cha gọi mẹ "vợ ơi" thay vì cái tên "Hoa" cụt lủn.

Là lần đầu tiên trong đêm mẹ không còn giật mình tỉnh giấc khi cha quờ quạng gọi nhầm tên ai đó trong chiêm bao.

Là lần đầu tiên, cha để ảnh mẹ trong ví: tay mẹ ôm con và miệng cha khẽ mỉm cười".

Thế nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, ba năm yên ấm sớm qua đi, để nhường chỗ cho những sóng gió cuộc đời. Tôi vẫn nhớ như in mùa hè năm 2006, nắng gắt gỏng và cáu bẳn như một mụ già độc ác…

Và em lại ngủ yên trong giông bão cuộc đời… (Ảnh minh họa)

Vài ngày trước khi anh mất, anh nói với tôi là phải đi công trình ở Vũng Tàu khoảng năm tháng. Tôi vội vã chuẩn bị hành lý cho anh mà không biết rằng, đấy là lần cuối cùng được nhìn thấy anh.

Ba ngày sau, ngày 8 tháng 6 năm 2006, khi tôi đang đứng lớp thì nhận được điện thoại của cơ quan anh gọi đến báo tin: anh mất tích ngoài biển trong lúc đi tắm chung cùng đội. Đất dưới chân tôi như sụp đổ, nhưng tôi tự trấn an mình là anh chỉ mất tích thôi chứ chưa chắc đã chết, nên ngay chiều hôm ấy, tôi vẫn có đủ sức khỏe và sự minh mẫn để theo cha chồng lên đường vào Vũng Tàu tìm anh.

Suốt cả quãng đường dài không lúc nào tôi ngừng cầu nguyện mong sao anh còn sống. Nhưng khi đến nơi, đứng trước sóng nước mênh mông, nhìn đâu cũng chỉ thấy một màu trắng đục, lòng tôi như tan nát.

Một ngày sau, gia đình tôi cùng các đồng nghiệp của anh cày nát bãi biển Vũng Tàu nhưng vẫn không tìm thấy anh. Trong những giấc ngủ chập chờn vì tác dụng của thuốc an thần, tôi mơ thấy anh trong tư thế ngồi bó gối, đang trôi nổi bồng bềnh giữa làn nước lạnh giá của biển khơi. Tỉnh dậy, tôi xin phép cha chồng mời sư thầy lập đàn cầu siêu cho anh. Sáu giờ chiều ngày 10 tháng 6 năm 2006, chúng tôi tìm thấy xác anh. Chồng tôi chết ngồi, trên gương mặt anh sự hoảng loạng dường như chưa bao giờ biến mất. Tôi ngất lịm ngay sau đó…

Gia đình tôi đưa anh về nhà trong cỗ áo quan mới mua vội. Đưa tang anh xong, mẹ chồng tôi ốm liệt giường. Còn tôi không một ngày nào thôi nghĩ đến cái chết. Tôi không đủ tự tin và dũng cảm để bước qua sự mất mát và nỗi đau quá lớn này. Nhưng rồi tôi buộc lòng phải tiếp tục đứng lên, không cho phép mình được yếu đuối, bởi tôi còn có con gái. Con tôi không thể nào mồ côi cả cha lẫn mẹ. Và hơn tất cả là đúng lúc tôi muốn buông xuôi mọi thứ để theo chân anh về thế giới bên kia thì tôi biết tin mình có thai. Em bé đã được năm tuần tuổi.

Mẹ đẻ khuyên tôi nên phá bỏ cái thai. Tôi còn nhớ nguyên văn câu nói của mẹ khi mẹ vừa nắm tay tôi vừa nói qua làn nước mắt: "Chồng con đã mất, chỉ riêng việc chăm sóc con gái thôi, con cũng đã vất vả lắm rồi. Nếu bây giờ có thêm một đứa nữa, gánh nặng ấy làm sao con kham nổi. Rồi còn tương lai của con nữa, con chưa đầy ba mươi tuổi, chẳng lẽ con định ở vậy suốt đời sao? Gái một con trông mòn con mắt, gái hai con…". Mẹ tôi bỏ lửng câu nói ở đấy. Tôi hiểu lòng mẹ, nhưng lúc ấy tôi có một linh cảm chắc chắn rằng, đứa bé nhất định là con trai. Nó chính là món quà vô giá mà anh gửi lại cho tôi.

Sau nỗi đau mất chồng, tôi dần lấy lại thăng bằng cuộc sống, để vừa chăm lo cho con gái, vừa nuôi dưỡng cái thai trong bụng. Trước đây, kinh tế không phải là nỗi lo lớn của tôi nhưng bây giờ tất cả tôi đều phải tự lực cánh sinh. Tôi nhận dạy thêm các lớp ôn thi đại học và chuyển cấp để kiếm tiền nuôi con.

Rồi ngày sinh nở cũng đã đến, tôi và gia đình háo hức chờ đón con. Nhưng… lại một lần nữa số phận tàn nhẫn lại đổ xuống đầu tôi. Con trai bé nhỏ của tôi ngay khi mới chào đời đã bị bệnh tim bẩm sinh.

Bán đi căn nhà nhỏ mà hai vợ chồng khó khăn lắm mới xây dựng được, cộng với khoản tiển vay mượn của người thân, bạn bè, tôi quyết định làm phẫu thuật cho con. May mắn là ông trời còn có mắt, ca phẫu thuật cuối cùng cũng thành công. Ngày ôm con vào lòng, nghe tiếng con khóc òa giữa lồng ngực, tôi tưởng như mọi nỗi bất hạnh của đời mình trong bỗng chốc đều tan thành hư không.

Đồng lương giáo viên cấp 3 ít ỏi, cùng với khoản tiền dạy thêm không thể bảo đảm đầy đủ cho tôi nuôi hai con khôn lớn. Tôi đã từng nghĩ đến việc bỏ nghề để đi làm kinh tế. Nhưng điều đó gần như là không tưởng, tôi không có khả năng kinh doanh và hơn tất cả là tôi vô cùng yêu nghề. Nhưng sau cùng, may mắn lại một lần nữa mỉm cười với tôi… đó là nhờ nhiều năm đạt giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh và xét hoàn cảnh gia đình khó khăn, sở quyết định cử tôi đi học cao học – đây là một cơ hội lớn đối với bản thân tôi.

Gửi lại hai con nhỏ cho bà nội và bà ngoại chăm sóc, tôi lên Hà Nội ôn thi vào hệ thạc sĩ của trường Đại học Sư phạm. Những ngày ôn thi, nỗi nhớ con luôn quay quắt cồn cào nên cứ mỗi cuối tuần, tôi lại bắt xe khách vượt quãng đường hàng trăm cây số để về thăm các con.

Đỗ cao học với số điểm xuất sắc, tôi được ở trong ký túc xá của trường. Sáng tôi đi học, chiều thì đi dạy ở một trường dân lập, đêm về lại đi gia sư thêm, tới khuya mới có thời gian nghiên cứu bài vở, nhưng vẫn đảm bảo kết quả học tập tốt. Cuộc sống với tôi không hề đơn giản và dễ dàng chút nào, nước mắt như cơm bữa và nỗi cô đơn luôn luôn thường trực, song vẫn cứ buộc mình phải vươn lên trên tận cùng mọi bất hạnh… Bởi tôi không chỉ sống cho riêng mình!

" Và em lại ngủ yên trong giông bão cuộc đời.

Trong đêm không anh chỉ có tiếng các con khóc đòi ba, tiếng chân mẹ tha thẩn ngoài thềm nhà gọi anh từ đất, từ lá xanh rụng rơi, từ nước mắt màu tóc bạc.

Em lang thang giữa miền tang tóc, gánh cùng đời cơn ác mộng chẳng có phút bình yên…

Anh ở đâu ngoài khơi xa, bỏ mình trong những con nước trắng?

Tiếng kinh cầu siêu gào thét bên bờ cát đá hoang vu…"

Gửi tặng cô giáo Phạm Thanh Hoa!


Theo blog (Bức thư tình)

1 tháng 4, 2012

Kinh nguyệt sau sinh

17:09 0 Comments

Còn với người cho con bú, chỉ có 15% phụ nữ có kinh trở lại sau 6 tuần. Tuy nhiên, họ đều có khả năng có thai. Hiện tượng rụng trứng có khả năng xảy ra trước khi có có kinh lần đầu ở người phụ nữ đang cho con bú tăng từ 33 – 45% trong 3 tháng đầu lên tới 64 – 71% trong tháng 4 đến tháng 12 và 87% sau tháng 12.

Trong 6 tháng đầu sau sinh, nếu người phụ nữ cho con bú hoàn toàn (90% dinh dưỡng của con từ sữa mẹ) và không có kinh thì người phụ nữ rất ít nguy cơ có thai, và không cần áp dụng một biện pháp tránh thai nào khác. Nguyên nhân là do khi cho con bú, prolactin gia tăng ức chế rụng trứng. Sau 6 tháng, hiệu quả tránh thai giảm xuống và cần phải áp dụng một biện pháp tránh thai khác. Hoặc nếu có kinh trở lại trong khoảng thời gian này thì cũng cần áp dụng biện pháp khác.

Sau sinh nên tham khảo ý kiến của bác sĩ để lựa chọn một biện pháp tránh thai an toàn. Ảnh: Hồng Vân

Ngay cả sau khi kinh nguyệt đã xuất hiện một vài chu kỳ đầu tiên ở phụ nữ sau sinh thì nó vẫn có thể không đều. Thậm chí những chu kỳ này có thể khác hẳn với các chu kỳ trước khi sinh con. Những thay đổi của các chu kỳ kinh nguyệt không đều sau khi bạn có em bé, có thể tiếp tục thay đổi vô thời hạn hoặc thậm chí thay đổi vĩnh viễn.

Chỉ có một phần rất nhỏ phụ nữ sẽ có chu kỳ kinh nguyệt đều đặn hoặc thất thường như những chu kỳ khi chưa có em bé của họ, bất kể họ đang cho con bú. Tuy nhiên không thể biết chắc chắn bạn có rơi vào nhóm những phụ nữ này không bởi vì quá trình này không phải luôn luôn giống nhau ở mỗi phụ nữ sau khi đứa trẻ được sinh ra.

Nhiều người cho rằng họ không thể có thai một lần nữa cho đến khi chu kỳ kinh nguyệt sau khi sinh em bé của họ bắt đầu đi vào quỹ đạo đều đặn như trước kia. Song điều này là hoàn toàn sai lầm. Bởi vì cho dù chu kỳ kinh nguyệt không đều, sự rụng trứng vẫn luôn luôn xảy ra và khả năng có thai vẫn có thể xảy ra do buồng trứng vẫn còn hoạt động.

Do đó, trong khoảng thời gian này, bạn vẫn nên tham khảo ý kiến của bác sĩ để chọn lựa một biện pháp ngừa thai cho an toàn nếu bạn thực sự chưa sẵn sàng cho việc có thai thêm một lần nữa và hy vọng một chu kỳ kinh nguyệt đều đặn như trước đây có thể xuất hiện trở lại.

Trong khoảng thời gian này, nên tham khảo ý kiến của bác sĩ để chọn lựa một biện pháp tránh thai cho an toàn nếu bạn thực sự chưa sẵn sàng cho việc có thai thêm một lần nữa và hy vọng một chu kỳ kinh nguyệt đều đặn như trước đây có thể xuất hiện trở lại.

Chồng mang tiền đi nuôi "gái"

17:06 0 Comments

Năm 22 tuổi, tôi lấy chồng, chúng tôi bằng tuổi nhau và khi đó cả hai đang là sinh viên. Mặc cho hai gia đình ngăn cản quyết liệt, đám cưới vẫn diễn ra trong nước mắt của mẹ tôi và trong màu áo tang của mẹ chồng khi đón tôi trong ngày cưới.

Nhưng chuyện đó cũng chẳng có gì là to tát so với cuộc sống diễn ra sau đó. Khi tôi sinh con, cả gia đình chồng coi như không ai biết, còn chồng tôi cũng không dám đưa con gái của mình về nhà. Không có đủ sức khỏe để chăm con nên chỉ 50 ngày sau khi sinh, cháu ốm nặng và đã qua đời.

Khi chồng tôi đưa con về nhà để làm lễ cho cháu nhưng mẹ chồng tôi vẫn không đồng ý cho vào nhà vì từ trước đến giờ, bà đang giấu hàng xóm chuyện tôi có thai. Hơn nữa, khi ấy bà đang mở một lớp trông trẻ ở nhà nên bà không muốn người khác biết đứa cháu nội đầu tiên của bà không chăm sóc đã mất. Không những thế, trước mặt vợ chồng tôi, bà còn nói đủ 13 lần một câu, "Con bọn mày chết một đứa chứ 10 đứa cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tao. Lần sau có đẻ cũng đừng có về cái nhà này mà đẻ".

Thời gian đầu, chồng tôi còn hay về nhà (chồng tôi học ở Hà Nội, còn tôi học ở Thanh Hóa) nhưng dần dà cứ một tháng chồng tôi mới về một lần. Từ đó, tôi ngậm ngùi về nhà sống với mẹ chồng.

Cứ mỗi lần tức giận, mẹ chồng tôi lại gọi điện về cho mẹ đẻ tôi chửi rủa, sỉ nhục mẹ tôi không ra gì. Mẹ tôi một mình chịu đựng, không dám có bất cứ phản ứng nào vì nghĩ tôi đang làm dâu bên này, nếu mẹ tôi "nói gì không phải" sẽ làm tôi khổ cực hơn.

Đôi lúc không chịu được cảnh bị mẹ chồng hắt hủi, tôi muốn buông xuôi tất cả để quay về với gia đình mình… nhưng khi về nhà, bố mẹ tôi lúc thì quát mắng, lúc thì động viên tôi cố gắng chịu đựng thêm một thời gian nữa. Mẹ tôi suy nghĩ rằng, "đàn bà bỏ chồng thì chẳng ra thể thống gì", còn bố tối bảo, "Lấy chồng rồi thì có làm sao cũng phải theo chồng, đừng về mà xấu hổ bố mẹ". Tôi biết bố mẹ thương tôi nhiều lắm. Dù trách mắng tôi nặng lời nhưng bố mẹ vẫn cố gắng cho tôi một mảnh đất để nương thân.

Lúc tôi mang thai đứa con thứ hai cũng là lúc tôi biết chồng ngoại tình với người yêu cũ. Cô ta còn nói thẳng vào mặt tôi rằng, "Chồng cô yêu tôi, theo đuổi tôi bao nhiêu năm nay. Anh ấy còn nói rằng, anh đã rất hân hận vì cưới một người như cô đấy". Tôi rất đau khổ khi nghe những lời nói đó… nhưng chẳng hiểu tại sao tôi lại chẳng dám nói thẳng với chồng mình.

Lúc phải vào bệnh viện mổ, tôi có gọi điện cho anh trai chồng thông báo tôi sắp sinh nhưng lại không dám đối mặt với người chồng phản bội đang ở ngoài Hà Nội. Cũng may thời gian đó, tôi chỉ có mẹ chồng là thù hằn, ghét bỏ, còn anh chị của chồng đều rất lo lắng và thương tôi.

Vì tình yêu quá lớn dành cho chồng, cùng với hy vọng một cuộc sống gia đình êm đềm, hạnh phúc nên tôi đã tha thứ cho anh. Thế nhưng từ khi quay về với vợ và gia đình, anh không nói với tôi bất cứ một lời xin lỗi nào mà luôn luôn im lặng.

Sau 5 năm làm dâu nhà anh, những vết thương mẹ chồng gây ra cho tôi cũng đã qua đi. Tôi không quên được những điều ấy nhưng cũng không cảm thấy ghét bà nữa vì bây giờ, bà đã chấp nhận và yêu thương tôi, chứ không còn đối xử tệ bạc với tôi như trước.

Tôi cảm thấy cuộc sống nhẹ nhõm hơn khi mẹ chồng đã thay đổi cách suy nghĩ, đối xử với tôi… nhưng càng ngày, tôi lại càng thấy bế tắc hơn trong quan hệ vợ chồng. Kể từ ngày anh về Thanh Hóa làm việc, được gần vợ, gần con… nhưng anh lại chẳng hề quan tâm gì đến tôi. Anh đối xử với tôi như một người xa lạ… Cả ngày, anh chỉ lo nhậu nhẹt, bài bạc mà chẳng bao giờ anh đưa đón mẹ con tôi đi đâu chơi hay dành thời gian chăm sóc con cùng vợ, chia sẻ với vợ những khó khăn trong cuộc sống…

Chồng mang tiền đi nuôi

Tôi đang bị sa chân trong vũng bùn đen mà không hề nhìn thấy một lối thoát (Ảnh minh họa)

Đã hai năm nay, tôi không được anh đưa tới bất cứ một đám cưới nào của bạn hay những ngày lễ, tết bên người thân, bạn bè. Anh luôn viện đủ những lý do để từ chối tôi đi cùng. Không những thế, từ ngày về quê làm việc, anh chưa bao giờ đưa cho tôi một đồng để gom góp chi tiêu, nuôi dạy con cái. Tôi nghe đồng nghiệp của anh bảo lương anh rất cao nhưng khi về đến nhà, anh lại kêu la rằng, mình làm ăn thua lỗ, không có tiền chi tiêu.

Tôi cam chịu tất cả những thói hư tật xấu của chồng… nhưng điều khiến tôi buồn và đau khổ nhất là anh thường xuyên bồ bịch lăng nhăng. Bao nhiêu lần tôi bắt được tận tay tay cặp bồ, rồi giận dỗi, khuyên nhủ nhưng anh vẫn không thay đổi. Chẳng nhẽ anh biết tôi yêu anh nhiều nên anh bắt tôi phải chấp nhận những thói hư tật xấu ấy?

Càng ngày tôi càng mệt mỏi với cuộc sống của mình. Tôi càng đau khổ hơn khi biết mình mang bầu lần nữa nhưng anh vẫn mặc kệ, anh còn thường xuyên đi chơi nhiều hơn, bỏ mặc tôi một mình, muốn sống ra sao cũng mặc.

Ngày hai vợ chồng đi làm, con tôi đi học về thì có ông bà ngoại đón, thi thoảng ông bà lại cho con ăn khi tôi chưa kịp đi làm về đón cháu. Còn anh thì đến đêm muộn mới về, lúc say thì ngủ, lúc tỉnh thì bảo "Anh bận công việc", khiến cả gia đình chúng tôi không bao giờ có dịp đoàn tụ, chia sẻ cùng nhau.

Đã không biết bao nhiêu lần tôi gọi điện và gặp mặt người tình của anh để nói chuyện nhưng khi anh kết thúc với cô này thì anh lại theo cô khác. Và hôm nay, một “giọt nước” đã làm tràn ly khi có một cô gái chủ động nhắn tin cho anh. Tôi giả vờ là anh nhắn tin lại thì mới biết, đó là nhân viên của chị gái chồng tôi.

Khi tôi gần tới nơi "hẹn hò" của hai người thì nhận được một tin nhắn nữa của cô ấy nhắn cho chồng tôi, "Anh ơi! Vợ anh đến tìm em hay sao ấy?". Đến lúc gặp nhau, tôi nói với cô ấy, "Nếu hai người không làm gì có lỗi thì có gì phải sợ chứ?". Và cuộc nói chuyện diễn ra… cô ấy nói rằng, "Đấy là do chồng chị suốt ngày nhắn tin và gọi điện cho em, chứ em không phải là người chủ động. Khi em hết tiền thì anh ấy lại nạp thẻ điện thoại cho em để em tiện nhắn tin, gọi điện. Ngày ngày, anh lại đưa đón em đi làm… chứ thực sự em không hề có ý định quyến rũ chồng chị". Nghe những lời nói của cô ấy, sao tôi thấy cuộc sống này chua chát thế?

Tôi biết chồng mình là người không đứng đắn nhưng tôi không ngờ được, anh lại đối xử tồi tệ với tôi như thế! Khi nghe cô ta nói chồng tôi suốt ngày đưa đón cô ta, tôi cảm thấy nghèn nghẹn nơi cổ họng vì điều đó đối với tôi là một điều rất xa xỉ. Trước đây tôi có nhờ anh đưa đi đón về mấy hôm nhưng anh bảo, "Lắm hơi mà đưa đi đón về như mấy thằng khác được, người ta còn bận trăm công nghìn việc ấy chứ?". Còn con tôi thì đã có bố mẹ tôi đưa đón… nhưng thật buồn thay khi anh không biết con mình đang học lớp nào, trường nào…

Mấy tháng nay anh bảo làm ăn thua lỗ nên không có tiền, còn tôi thì từ Tết đến giờ, do công ty làm ăn khó khăn nên vẫn chưa trả lương. Tôi hết bán vàng rồi vay mượn, mua nợ hết cái này đến cái kia. Cứ ngỡ rằng chồng mình cũng khó khăn… ai ngờ chồng lại mang tiền đi cho gái, nạp cho gái từng cái thẻ điện thoại để nhắn tin.

Dù đang mang thai nhưng tôi cũng không dám bồi bổ nhiều vì tôi còn bao nhiêu việc cần lo nghĩ. Tôi cũng không dám mua thức ăn ngon, không dám mua thuốc bổ… nếu có mua được cái gì ngon cũng để dành con trai, chứ mình không dám ăn.

Anh chưa bao giờ dành thời gian để ở bên tôi, chưa bao giờ đưa đón con đi học, vui chơi cùng con hay dạy dỗ con học bài. Tiền điện nước, sinh hoạt, chợ búa thì năm thì mười họa anh đưa cho tôi được một, hai trăm nghìn, chưa bao giờ anh đưa quá cho tôi năm trăm nghìn đồng… nhưng tại sao anh lại có thể đối xử tốt với nhân tình như thế?

Tôi chỉ nghĩ do anh bận công việc nên không chăm sóc được cho mẹ con tôi, anh vất vả làm ăn nên không có thời gian để ở bên cạnh vợ con… nhưng tôi nào đâu ngờ được? Tôi đã ngây thơ tin rằng, anh chỉ "vui vẻ" thoáng qua với họ thôi, chứ đâu nghĩ anh lại yêu đương, gần gũi như vậy? Vậy mà không ngờ chính anh đã xin cho cô gái này vào cơ quan chị anh làm, anh lo lắng cho cô ta từ những việc nhỏ nhặt nhất… còn tôi, 6 năm làm vợ anh, tôi chưa bao giờ nhận được một sự quan tâm nào từ anh.

Trước đây, khi mới ra trường, tôi phải chạy đôn đáo khắp nơi để tìm việc. Cho dù anh có rất nhiều mối quan hệ trong xã hội nhưng anh vẫn chưa một lần ngỏ ý giúp tôi. Nhà cửa bị dột nát, tôi nhờ anh sửa lại để lúc đẻ còn có chỗ nghỉ ngơi nhưng anh vẫn mặc kệ. Cái xe tôi đi đã hư hỏng, dự định sắp tới có ít tiền, tôi sẽ xin anh một ít để đổi xe… nhưng khi mới nghe được nửa câu, anh đã chửi rủa tôi không ra gì. Vậy mà anh sẵn sàng cho người ta tiền, dành phương tiện để đưa đón người ta, trong khi vợ con thì bỏ mặc như những kẻ không quen biết, không thân thích.

Nỗi đau này tôi biết chia sẻ cùng ai ngoài bản thân mình? Tôi phải làm sao để tiếp tục chung sống với người đàn ông vô tâm, bạc bẽo này? Tôi đang mang thai được 5 tháng và đứa con trai lớn cũng đã 5 tuổi… nhưng biết bao giờ, con tôi mới nhận được một sự quan tâm, dạy dỗ từ bố nó? Biết bao giờ anh mới thay đổi để về bên vợ con, gia đình?

Có lẽ, bản tính con người sẽ không bao giờ thay đổi được… và tôi sẽ khổ hơn rất nhiều nếu tiếp tục sống chung với anh. Nhưng tôi sẽ phải làm sao khi một nách xách hai đứa con? Có ngồi nói chuyện với anh rồi đâu cũng vào đó, cuối cùng cũng chỉ nhận lại được sự thờ ơ của anh.

Tôi đang bị sa chân trong vũng bùn đen mà không hề nhìn thấy một lối thoát nào…

Theo blog (Bức thư tình)