Follow Us @soratemplates

15 tháng 3, 2012

Khi em ra đi

19:09 0 Comments

Em hỏi: "Khi em ra đi, anh sẽ thế nào?"

Anh trả lời: "Anh sẽ chết".

Anh nói vậy thôi, chứ sự thực là em đã ra đi. Và anh chẳng thể nào chết được.

Vì với anh cuộc sống này còn nhiều điều đáng để làm và để sống.

Em hỏi: "Khi em ra đi, anh có thương tiếc em?"

Anh trả lời: "Anh sẽ đứng lặng khóc thương em"

Sự thật là em đã ra đi. Và anh hoàn toàn không hề rơi một giọt nước mắt. Có chăng đó chỉ là những giọt nước mắt vô tình rơi cho một người xa lạ xấu số.

Em hỏi: "Khi em ra đi, trái tim anh có còn thổn thức?"

Anh trả lời: "Trái tim anh sẽ mãi thổn thức vì em"

Và sự thật là em đã ra đi. Khi chỉ còn là một bóng ma vương vất trên cõi trần, em mới nhận ra rằng trái tim anh chưa bao giờ thổn thức.

Em hỏi: "Khi em ra đi, anh có tiễn đưa em về nơi yên bình nhất?"

Anh trả lời: "Anh sẽ đi cùng em đến nơi yên bình nhất"

Và rồi em ra đi. Nhưng anh không những không đi cùng em mà thậm chí còn không đến tiễn đưa cho mối tình một thời được coi là say đắm.

Em hỏi: "Khi em ra đi, anh sẽ làm gì?"

Anh trả lời: "Anh sẽ chẳng làm gì, vì lúc đó anh không biết làm gì khi anh đã mất em"

Nhưng anh ạ, em đã ra đi. Và không phải anh không làm gì.

Anh vẫn nhắn tin cho người con gái khác. Anh vẫn đi uống cafe với bạn bè hàng tối, anh vẫn online nói chuyện với anh em chiến hữu, và hơn nữa, anh vẫn nghĩ rằng chỉ có mình em yêu anh.

Khi em ra đi

Khi em ra đi, tình yêu cũng theo em đi sâu dần vào quên lãng (Ảnh minh họa)

Khi em ra đi, trái tim em tan vỡ trăm mảnh, không phải chỉ vỡ đôi như bông hoa tigon trong bài thơ tình yêu.

Khi em ra đi, ruột gan quặn thắt những cơn đau tưởng chừng không chịu nổi, những đêm không ngủ khiến đôi mắt trũng sâu theo từng cái chớp mắt.

Khi em ra đi, tình yêu cũng theo em đi sâu dần vào quên lãng. Và đó là điều đáng sợ nhất.

Khi em ra đi, anh không hề nói chuyện mà chỉ trách móc rằng em chưa bao giờ yêu anh thì phải. Có lẽ thế!

Khi em ra đi, anh chẳng thèm đưa tay níu em ở lại dù chỉ một lần. Và có lẽ đó là tình yêu còn sót lại khi anh không thể níu kéo em.

Khi em ra đi, ngọn lửa tình yêu như bị dội tắt bởi những xô nước lạnh, tàn nhẫn và đau thương.

Khi em ra đi, anh thản nhiên vẫy tay chào và hẹn ngày gặp lại em sớm nhất.

Khi em ra đi, anh chẳng thể nói lời yêu cuối cùng và mãi mãi vĩnh biệt em.

Khi em ra đi, anh đứng trên những nỗi đau của em và dày xéo nó bằng một trái tim lạnh lẽo.

Khi em ra đi, anh khoanh tay và nhếch mép cười những nụ cười của kẻ chiến thắng.

Khi em ra đi, em đã tự hứa với anh và với mình, em không bao giờ rơi nước mắt.

Khi em ra đi, cuộc đời em sẽ rẽ theo một hướng khác. Trong đó không có anh!


Theo blog (Bức thư tình)

14 tháng 3, 2012

Thư tình: Hạnh phúc mong manh

20:51 0 Comments

Hạnh phúc không dễ tìm phải không anh? Và để giữ được hạnh phúc thì càng khó, đúng không anh? Tại sao anh mang hạnh phúc đến cho em nhiều đến vậy? Rồi cũng chính anh, anh là người đã lấy đi mọi thứ? Anh như là cơn gió vậy. Khi anh đến mang cho em chút gió ấm áp của mùa xuân, để rồi khi anh đi để lại trong lòng em cái rét của mùa đông. Lòng em se lại với cái lạnh của mùa đông. Nó lạnh lắm anh biết không?

Nếu biết trước quên anh khó đến vậy thì ngày đó em đã không quen anh. Nhưng như vậy mới là cuộc sống đúng không anh? Cuộc sống thì đâu ai biết trước anh nhỉ!? Nhưng em nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao ngày đó anh lại quen em? Và rồi tại sao anh lại ra đi lặng lẽ như vậy? Ra đi không một lời chia tay. Có phải em đã làm sai việc gì? Do em không hiểu anh? Hay em không xứng để anh yêu? Bao nhiêu câu hỏi tại sao cứ mãi bủa vây tâm trí em.

Anh à! Anh có biết không? Để có thể quên được anh là rất khó. Thà rằng ngày xưa anh đừng đến. Thà rằng ngày xưa anh đừng hứa hẹn nhiều đến vậy. "Nếu không là hạnh phúc em đã chẳng mơ thật nhiều, nếu không là của nhau em đã chẳng đau vì anh…" Mỗi khi nghe câu hát đó em lại cảm thấy tim mình đau nhói, anh có biết không? Nếu đã không yêu em thì sao anh lại hứa hẹn với em bao điều như thế? Sao anh lai phải làm em nghĩ về một gia đình thật hạnh phúc? Nếu đã không yêu em thì sao anh lại đùa cợt với tình yêu của em như vậy? Có phải anh đã quá nhẫn tâm khi đối xử với em như thế không anh? Nhưng anh có biết không, dù thế nào thì em vẫn không thể giận anh được, mà em giận bản thân mình hơn. Giận em tại sao yêu anh nhiều đến vậy? Em giận lắm anh à.

Chạy trốn không có nghĩa là sẽ quên được anh… (Ảnh minh họa)

Em đã cố xóa mọi thứ về anh. Từ số điện thoại của anh, nick chat của anh, xóa những gì liên quan đến anh, nhưng dù em cố xóa đi mọi thứ nhưng em vẫn không thể quên anh, em vẫn không sao xóa mọi ký ức về anh. Nó vẫn cứ hiện hữu trong tim em. Em phải làm sao để có thể quên anh? Đôi khi em muốn bỏ đi thật xa, em muốn chạy trốn tất cả để lãng quên anh, nhưng em không đủ can đảm anh à. Chạy trốn không có nghĩa là sẽ quên được anh, chạy trốn là yếu đuối phải không anh? Và rồi em đã chọn cách đối mặt. Đối mặt với sự thật là anh đã xa em, và em đã tập cho mình cách sống khi không có anh bên cạnh.

Anh à! Dù rất đau nhưng em vẫn cảm ơn anh. Cảm ơn anh vì đã mang đến cho em khoảng thời gian thật vui và hạnh phúc, dù là rất ngắn. Anh đã cho em biết thế nào là tình yêu, thế nào là hạnh phúc khi yêu và được yêu. Dù sau này ở bất cứ nơi đâu, em sẽ vẫn âm thầm lặng lẽ đứng bên lề cuộc sống của anh, và luôn thầm chúc cho anh hạnh phúc, thứ hạnh phúc mà em không thể mang đến cho anh.

Mãi yêu anh và nhớ anh!


Theo blog (Bức thư tình)

12 tháng 3, 2012

Thư tình: Tạm biệt tình yêu của tôi

22:21 0 Comments

Người ta bảo thế giới mạng là ảo và em cũng đã từng nghĩ như thế cho đến khi em gặp anh. Em còn nhớ hôm đó là một buổi tối thứ 7 trời mưa nên em đã lang thang vào mạng chỉ đơn giản là muốn tìm một người nói chuyện cho thời gian trôi đi nhanh hơn. Em đã vào làm quen với anh và không ngờ chúng ta nói chuyện lại vui vẻ như thế và em còn vui hơn khi biết anh và em cùng quê. Anh đã xin em số điện thoại nhưng em bảo là sau một tuần nói chuyện nếu chúng ta hợp nhau em sẽ cho anh, vì em sẽ không nói chuyện với ai trên mạng quá một tuần, vậy mà em với anh đã nói chuyện với nhau hơn 1 năm rồi anh nhỉ. Hằng đêm chúng ta vẫn nói chuyện và kể cho nhau nghe về cuộc sống về gia đình, có những hôm chúng ta tranh luận đến 1h đêm nhưng anh luôn là người chiến thắng. Anh biết không em là một cô bé hiếu thắng không chịu thua ai nếu như em thua ai em sẽ rất buồn vậy mà em luôn thua anh nhưng em cũng không hiểu nổi sao mình không thấy buồn mà lại thấy vui.

Đã từ lâu em quen với việc có chuyện buồn vui gì cũng muốn chia sẻ với anh, đôi lúc chỉ cần được nghe giọng nói của anh em cũng thấy vui. Khi em bị tai nạn anh đã rất lo lắng, em còn nhớ hôm đó anh đang họp vậy mà anh đã chạy đến bên em, từ giây phút đó em đã yêu anh mất rồi. Em luôn bảo trái tim mình không được thổn thức vì anh nhưng nó vẫn đập loạn nhịp khi nghĩ đến anh. Chỉ hai hôm em không mở điện thoại vậy mà anh đã rất lo và hỏi sao em không gọi điện cho anh, em đã cười và bảo ngày nghỉ phải để không gian riêng cho anh với người ấy. Anh đã giận rồi còn bắt em hứa ngày nào cũng phải liên lạc với anh, lúc đó em vui lắm anh ạ vì em cảm nhận được anh cũng quan tâm em.

Thư tình: Tạm biệt tình yêu của tôi

Cảm ơn anh vì đã là người yêu em trong thời gian qua… (Ảnh minh họa)

Chỉ cần hết 8h làm việc là em lại nhớ về anh và mong chờ điện thoại của anh, thời gian đó em thấy cuộc sống của mình vui vẻ hẳn lên. Có những người con trai tốt đến với em nhưng em đã từ chối họ chỉ vì trái tim em đã thuộc về chàng trai trên mạng. Anh là người con trai đầu tiên bước vào trái tim em, anh đã cho em biết về cảm giác yêu một người như thế nào nhưng anh cũng đã mang đến cho em nhiều nỗi buồn. Trước đây chỉ cần em nhắn tin thì ngay lập tức anh sẽ hồi âm hoặc anh sẽ bảo lát về anh gọi lại nhé anh đang đi công chuyện và dù anh có bị say về đến nhà anh vẫn gọi điện cho em nhưng dạo này anh đã khác, anh không còn muốn nói chuyện với em nữa, em nhắn tin anh không trả lời. Em biết tình yêu chỉ bất tử trong khoảng khắc chứ không phải theo thời gian nên em đã bảo nếu lúc nào anh chán em thì hãy nói cho em biết chúng ta sẽ chia tay em sẽ chúc anh gặp được người con gái tốt hơn.

Và nếu như anh giữ lời hứa với em thì có lẽ em đã không buồn như thế này. Em đã rất lo sợ anh gặp chuyện gì nên em đã đến gặp anh xem anh có sao không, từ đằng xa em thấy anh vẫn khỏe mạnh và vẫn nụ cười trên môi. Cảm ơn vì anh vẫn khỏe mạnh nhưng em lại rất đau vì anh đã đối xử như thế với em. Anh nói ra câu chúng ta chia tay chẳng tốt hơn là anh cứ im lặng như vậy. Người ta bảo có thế yêu một người ngay giây phút đầu tiên nhưng để quên một người thì phải mất cả đời, em cũng không biết mình sẽ không nhớ về anh trong bao lâu nữa hay cũng có thể chẳng bao giờ em quên anh được. Nhưng có một điều chắc chắn là em sẽ không bao giờ liên lạc với anh nữa. Nếu như anh đọc được lời tâm sự này của em thì anh đừng đối xử với người con gái đã từng yêu anh như thế. Em nghĩ trong cuộc sống cái gì rõ ràng cũng tốt hơn là mập mờ.

Em đau vì anh nhưng em không hận anh. Cảm ơn anh vì đã là người yêu em trong thời gian qua. Em chúc anh sẽ hạnh phúc.

Tạm biệt mối tình đầu của tôi!


Theo blog (Bức thư tình)

11 tháng 3, 2012

Tạm biệt yêu thương…

20:40 0 Comments

Dù biết bây giờ người ta cũng đau như mình, rất đau nhưng rồi nỗi đau sẽ nguôi ngoai. Mình phải ra đi thôi… Cuộc đời có gặp gỡ, có chia ly, ra đi là cách tốt nhất cho cả hai. Đừng buồn, đừng khóc yêu thương nhé bởi mình bên nhau chẳng thể hạnh phúc được đâu. Em chẳng thể mang hạnh phúc đến cho anh… một cô bé bướng bỉnh, ích kỷ như em sao có thể làm anh vui, anh hạnh phúc được chứ?

Hãy biết quên lãng và biết kiếm tìm. Hãy quên em đi và tìm hạnh phúc mới. Sẽ có một người con gái khác tốt hơn em đến bên anh và mang lại cho anh hạnh phúc thật sự.

Yêu thương ơi! Đừng ngỡ ngàng, đừng đau khổ khi em ra đi anh nhé! Bởi biết đâu chúng mình xa nhau là tốt nhất cho cả hai. Em ra đi nhưng con tim em vẫn mãi mang bóng hình anh, vẫn mãi yêu anh. Bởi từ lúc yêu anh em đã biết rằng tình đầu là tình cuối. Em sẽ chôn chặt, chôn chặt tất cả quá khứ, tất cả những kỷ niệm vào trái tim mình, để mình em bước tiếp trên con đường chỉ có riêng mình, nơi mà không có anh đứng chờ em, sẽ không có anh nắm tay em… Tất cả những điều hạnh phúc ấy giờ chỉ còn là dĩ vãng…

Rồi anh sẽ sánh bước bên người con gái khác, người con gái anh sẽ yêu, anh sẽ nắm tay cô ấy dìu trên con đường của hai người như đã từng nắm tay em. Nhưng xin đừng, xin anh đừng đưa cô ấy đến những nơi mà mình đã từng đến, đi trên những con đường mà mình đã từng đi. Bởi lúc đó, ở một nơi nào đó có một người sẽ chết lặng vì đau…

Tạm biệt yêu thương…

Cảm ơn anh thời gian qua đã luôn bên em… (Ảnh minh họa)

Hãy mạnh mẽ lên yêu thương nhé! Đừng buồn, đừng khóc khi nghĩ rằng đã mãi mất em… bởi anh sẽ không bao giờ mất em cả, bởi trái tim em vẫn mãi thuộc về anh. Có chăng là em mất anh, vì em biết rồi sau một thời gian, nỗi đau sẽ nguôi ngoai, bóng hình em chỉ còn là kỷ niệm và anh sẽ tìm được tình yêu mới cho mình. Nhưng em không trách anh bởi đây là điều em lựa chọn…

Đừng hỏi vì sao em lại làm vậy anh nhé! Đừng hỏi vì sao em lại ra đi khi mình vẫn còn rất yêu nhau, đừng hỏi vì sao em bỏ lại tất cả khi mình vẫn đang hạnh phúc. Rồi đến một ngày anh sẽ hiểu ra tất cả và em biết lúc đó anh sẽ không trách em, bởi tất cả những gì em làm cũng chỉ vì để anh được hạnh phúc mà thôi…

Cảm ơn anh thời gian qua đã luôn bên em, quan tâm em và yêu em nhiều đến vậy, những ngày bên anh là những ngày thực sự hạnh phúc đối với em.

Cảm ơn anh đã cho em biết thế nào là hạnh phúc khi yêu và được yêu… Nhưng em không phải là một người may mắn, thần tình yêu đã không cho em có được tình yêu của anh đến hết cuộc đời này. Vậy nên em phải ra đi thôi…

Hãy sống thật vui và thật hạnh phúc yêu thương nhé! Dù rằng những ngày tiếp theo con đường anh đi sẽ không có em… Nhưng anh đừng buồn bởi anh không hề cô đơn, vì ở phương xa em luôn dõi theo từng bước đi của anh và luôn cầu chúc cho anh được hạnh phúc… Em mãi yêu anh…

Tạm biệt yêu thương…


Theo blog (Bức thư tình)

Ở bên chồng... nhớ đồng nghiệp

20:34 0 Comments

Tôi là một người vợ, một người mẹ nên tôi đã từng ghét cay ghét đắng những kẻ thứ ba chen chân vào hạnh phúc gia đình của người khác. Tôi cũng rất sợ chồng mình không chung thủy, sợ chồng mình lén lút với người phụ nữ khác bên ngoài… Vậy mà giờ đây, tôi cũng không hiểu được tại sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này? Tôi đang phải đấu tranh tư tưởng để không trở thành kẻ thứ ba phá vỡ hạnh phúc gia đình của người khác.

Trước khi lấy nhau, chúng tôi đã có một tình yêu rất đẹp suốt 3 năm. Tôi cũng nghĩ rằng, khoảng thời gian đó đủ để chúng tôi hiểu và xây dựng một hạnh phúc bền vững. Chồng tôi là một người tốt, có thể nói anh là một người đàn ông lý tưởng mà nhiều phụ nữ mơ ước. Anh hết lòng yêu thương vợ con, hiểu tâm lý tôi và trong chuyện chăn gối, anh cũng là người tình rất tuyệt vời. Anh luôn mang đến cho tôi cảm xúc thăng hoa trong chuyện ấy, luôn cho tôi được thỏa mãn han muốn của mình. Tôi cảm thấy rất hài lòng về chồng và tất nhiên, tôi tin tưởng anh tuyệt đối, tôi chưa bao giờ nghĩ anh sẽ đến với một người phụ nữ khác, ngoài tôi. Và tôi cũng nghĩ rằng, mình sẽ không bao giờ phản bội chồng… Vậy mà hôm nay, tôi đã phản bội anh, dù chỉ là trong tư tưởng.

Tôi và người ấy đều là giáo viên, chúng tôi đã làm việc cùng nhau gần 7 năm nay nhưng không hiểu sao thời gian gần đây, tôi lại rất hay nhớ nhung đến người ấy. Tôi không muốn như thế… hoàn toàn không muốn như vậy một chút nào! Những lúc như thế, tôi lại thấy có lỗi với chồng, với con, với tất cả mọi người yêu thương, tin tưởng mình. Mặc dù chúng tôi chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi, cũng chưa bao giờ nhắc đến chuyện yêu đương một cách trực tiếp nhưng cả hai chúng tôi đều cảm nhận được những tình cảm của đối phương dành cho mình. Dù chỉ gặp nhau hằng ngày với những câu chuyện không đầu không cuối nhưng chẳng hiểu sao, khi về đến nhà, tôi lại nhớ đến anh ấy điên dại.

Ở bên chồng... nhớ đồng nghiệp

Giờ đây, tôi đang cố gắng để quên đi hình bóng anh, quên đi những yêu thương trong lòng mình… (Ảnh minh họa)

Tôi cảm thấy rất khổ sở vì lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ngoại tình, lúc nào cũng ám ảnh hình ảnh của anh ấy. Tôi càng cố quên anh bao nhiêu thì tôi lại càng nhớ anh nhiều bấy nhiêu. Có những lúc, tôi như muốn điên lên khi không được gặp anh ấy, không được nói chuyện với anh ấy. Nhiều lúc không kiềm chế được bản thân mình, tôi lại nhắn tin cho anh, dù chỉ là những tin nhắn bình thường hỏi thăm về cuộc sống của nhau… nhưng tôi cảm thấy rất vui!

Ngay lúc này đây, tôi cảm thấy rất buồn và nhớ anh! Tôi đang phải kiềm chế lòng mình để không được nhắn tin cho anh nữa. Đã có lúc tôi muốn cho anh biết tình cảm của mình, chỉ cần nói ra thôi… để không phải ôm mang nỗi nhớ nhung trong lòng như bây giờ. Nhưng tôi sợ khi nói ra hết tình cảm của mình, chúng tôi sẽ không có được mối quan hệ như trước đây nữa…

Tôi không biết bây giờ mình phải làm thế nào vì tôi hiểu anh ấy cũng đang tìm mọi cách để giữ mối quan hệ bình thường với tôi. Tôi biết anh là một người tốt, một người đàn ông có trách nhiệm với gia đình, con cái nên anh ấy sẽ không làm gì ảnh hưởng đến cuộc sống của gia đình mình.

Giờ đây, tôi đang cố gắng để quên đi hình bóng anh, quên đi những yêu thương trong lòng mình… Nhưng càng cố quên, tôi lại không thể nào gạt bỏ hình ảnh của anh ra khỏi tâm trí mình!

Các bạn ạ! Tôi phải làm sao đây? Phải làm sao để giữ được hạnh phúc gia đình mình? Và phải làm thế nào để không cho anh ấy biết được những tình cảm của mình dành cho anh bấy lâu nay?


Theo blog (Bức thư tình)

9 tháng 3, 2012

Thư tình: Anh! Mối tình đầu

20:08 0 Comments

Anh! Sáng nay trời mưa dầm, em nhớ khoảng thời gian này của 2 năm trước em ấp ủ cho mình một mối tình, một nỗi nhớ, một nỗi yêu thương! Anh đó, mối tình đầu của em khi em tròn 18. Yêu thương quá đỗi, em nhìn cuộc đời này sao mà đẹp quá, tình yêu của em cũng đẹp quá. Em cứ ngỡ ông trời mang anh đến cho em. Nhưng giờ khi mình đã chia tay nhau, em không biết ai mang anh đi hay tự em đã cố ép mình như thế.

Em vẫn nhớ anh mỗi ngày, vẫn nhắc đến tên anh trong những câu nói, vẫn nghĩ về anh trước khi đi ngủ và mỗi sáng thức dậy, vẫn lo anh có mang theo áo mưa hay không, tình yêu của em vẫn thế, chưa bao giờ thay đổi, nhưng em biết em sẽ không quay về bên anh nữa!

Em đã buông tay anh, hay cố gỡ tay em ra khỏi bàn tay ấm áp của anh khi cả hai vẫn yêu nhau nhiều như thế. Em không muốn mình trở thành người làm anh khó xử, má anh không thích em, chưa bao giờ xem em là người yêu anh! Trong đôi mắt má anh, em chỉ là đứa con gái Sài Gòn hay giận hờn vô cớ, hay thay đổi và làm anh đau khổ, tất cả mọi sai lầm là ở em, luôn luôn là như thế. Em không cần người khác nghĩ về em như thế nào, chỉ có anh mới hiểu em là người ra sao, nhưng anh chưa bao giờ bênh vực em! Em tôn trọng gia đình anh, yêu thương những người anh yêu thương, đổi lại, em nhận được là sự nghi ngờ, là những lời cay đắng! Em đau!

Thư tình: Anh! Mối tình đầu

Cầu cho anh ở nơi nào đó sẽ bình yên và hạnh phúc! (Ảnh minh họa)

Em chưa bao giờ nói với anh về điều đó, em không muốn anh mang tiếng có lỗi với gia đình là vì em. Anh sẽ nghe và tin những gì má anh nói vì đó là má anh. Em cũng muốn anh tin rằng "Em đã bỏ anh. Em bỏ anh để yêu một người khác" để có thể quên em trong cuộc sống tương lai của anh. Thế nhưng em đã khóc rất nhiều!

Có lẽ mình có duyên để được gặp nhau nhưng chưa có đủ phận để đi cùng nhau hết cuộc đời này. Em vẫn sẽ giữ những gì mình đã có, vẫn sẽ nhớ những gì đã qua, nhưng tất cả chỉ còn là kỉ niệm.

Anh có thể trách em không giữ lời hứa, trách em đã lừa dối anh, trách em đã không cùng anh vượt qua để ở bên nhau, anh cứ trách. Em như thế chỉ muốn anh có một cuộc sống, một hạnh phúc trọn vẹn hơn và tốt hơn khi ở bên em!

Cầu cho anh ở nơi nào đó sẽ bình yên và hạnh phúc! Em mong được nhìn thấy anh cười, nụ cười hạnh phúc thật sự.

Mối tình duy nhất của em, tình đầu!


Theo blog (Bức thư tình)

Có nên bỏ nhà theo anh?

20:05 0 Comments

Tôi và anh gặp nhau khi tôi vào cửa tiệm anh sửa máy tính, lúc đó tôi chẳng hề để ý gì đến anh ngoài việc anh ăn nói rất nhỏ nhẹ, tôi nghĩ có lẽ người buôn bán phải như vậy thôi. Rồi cứ vài tháng tôi lại ghé chi để mua những thứ linh tinh. Cứ như vậy khoảng hơn 1 năm, rồi có hôm tôi nhờ tiệm anh cài lại window cho laptop của tôi, xong việc tôi lại mang về nhà khi mở lên có file "Chào em! Làm quen nhé.!" Tôi mở lên đọc:

- Anh có thể làm quen với em được không? Anh biết em lâu rồi mà không dám nói lần này anh tự cho mình cơ hội mà không biết em có cho anh cơ hội không. Nhắn tin cho anh nha 09xxxx…

Trò "cưa gái" cũ rích làm tôi không mấy bận lòng nhưng chị tôi thì bảo cứ nhắn tin thử đi có thêm người bạn cũng vui mà. Rồi tôi cũng thử nhắn tin cho anh:

- Anh cho số nhưng quên cho tên kìa!

- Vậy mà anh nghĩ em không nhắn cho anh chứ. Anh tên Văn, còn em?

- Em tên Hồng.

Anh bảo anh để ý tôi từ lần đầu gặp tôi nhưng không dám ngỏ lời. Từ đó anh thường nhắn tin, điện thoại cho tôi hơn. Thời gian lâu dần trước sự quan tâm, lo lắng, tấm lòng chân thật của anh làm tôi cảm mến anh. Chúng tôi trở thành một cặp.

Ngày sinh nhật của tôi anh mua bánh kem mang lên nhà tôi, từ đó gia đình tôi biết anh cứ như vậy chúng tôi công khai mối quan hệ. Bên cạnh anh tôi cảm nhận được hạnh phúc đang dâng lên trong tôi và anh cũng vậy một hạnh phúc mà cả anh và tôi điều mong muốn có được cái kết là một gia đình. Cứ mỗi lần anh lên thăm tôi là không muốn về tôi cứ giục mãi anh mới chịu về. Anh bảo:

- Anh muốn được cưới em ngay bây giờ để được lúc nào cũng bên cạnh em không còn phải người về người ở lại như vậy.

Có nên bỏ nhà theo anh?

Tôi mệt mỏi nhưng không muốn chia tay với anh vì tôi yêu anh quá nhiều rồi! (Ảnh minh họa)

- Đợi em 2 năm nữa nha anh khi em có công việc ổn định lúc đó hạnh phúc mới lâu dài.

- Anh đợi! Chỉ cần được sống bên cạnh em thì bao lâu anh cũng đợi.

Chúng tôi hay ôm nhau thật chặt và anh đặt lên môi tôi nụ hôn ngọt ngào trước khi ra về.

Quen nhau hơn nửa năm thì gia đình tôi lên tiếng phản đối chúng tôi vì tuổi tôi (thân) và anh (dần) không hợp nhau xung khắc lấy về không được hạnh phúc mà còn làm ăn không được nữa. Gia đình tôi nói “quen thì quen chứ không bao giờ gả, có đi theo thì bắt về cho một trận nên thân”. Năm nay tôi đã hơn 20 tuổi nhưng vẫn bị xem là con nít muốn làm gì gia đình phải đồng ý mới được làm, tôi bị áp lực gia đình rất nhiều ban đầu gia đình tôi dùng "bạo lực" sau đó thấy không được chuyển sang "mềm yếu" với tôi. Tôi cũng không tin vào mê tín nên cũng đi xem thử để mong có sự thay đổi nhưng hoàn toàn ngược lại.

- Cô với cậu không hề có duyên với nhau sẽ chia tay trong năm tới đừng cố thay đổi..!

Câu nói đó cứ ám ảnh tôi mãi, tôi mệt mỏi đến lúc không thể chịu được nữa tôi đã nói chia tay với anh. Anh hỏi lý do tôi nói thật tất cả cho anh biết anh bảo:

- Không phải anh không tin nhưng cuộc sống này do mình đến 80%-90% em à. Sao em không tin anh mà tin người ta, trong khi anh rất yêu em. Anh đã chọn em và chỉ lấy em làm vợ mà thôi.

Nhưng tôi quá mệt nên đã cương quyết chia tay. Anh khóc cầu xin tôi anh nói sẽ cưới hỏi tôi như bao người khác nhưng nếu không được đồng ý anh có thể cho tôi một gia đình nếu tôi muốn rồi có con chúng tôi quay về xin tha thứ. Tôi không thể nào chia tay được nhưng giờ đây bên gia đình tôi nhất quyết không đồng ý. Cứ như vậy chúng tôi đã cố gắng quen cho đến tận bây giờ đã được 1 năm nhưng tôi vẫn đang rất sợ lời "tiên tri" dự báo là cuối năm nay chúng tôi sẽ xa nhau mãi mãi.

Cho dù chúng tôi có cố gắng nắm giữ hạnh phúc mong manh này như thế nào và thuyết phục gia đình ra sao vẫn không thể thay đổi được gì. Tôi không biết bây giờ phải làm gì nữa, tôi mệt mỏi nhưng không muốn chia tay với anh vì tôi yêu anh quá nhiều rồi! Hãy cho tôi lời khuyên trong lúc này, tôi phải chọn gia đình hay là anh? Tôi có nên theo anh xây dựng gia đình riêng không? Tôi phải làm gì để tốt cho tất cả đây?


Theo blog (Bức thư tình)