Follow Us @soratemplates

28 tháng 10, 2010

Những giá trị trong cuộc sống

11:16 0 Comments
Cơ hội thành công
luôn đến với tất cả mọi người

Không phải tất cả mọi người đều yêu thương hay hiểu bạn như bạn mong đợi. Nhưng hãy trân trọng những giây phút bên cạnh họ, bày tỏ tình cảm của mình với họ, vì có thề bạn sẽ không còn cơ hội để làm điều đó.


Sai lầm không biểu hiện cho giá trị và phẩm cách của bạn. Hãy can đảm nhìn vào những sai lầm của mình và chấp nhận khiếm khuyết của người khác vì không ai là hoàn thiện cả. Điều quan trọng là đừng bao giờ cho phép mình lập lại những sai lầm cũ trong một tình huống tương tự.

Hãy chấp nhận mọi việc như bản chất vốn có của nó. Không có lý do gì để nỗi giận khi bạn không thể thay đổi sự việc sao cho phù hợp với suy nghĩ của mình. Và cũng không có lý do gì khiến bạn phải yêu thích tất cả mọi thứ. Nhưng bạn vẫn có thể chung sống với những điều đó.

Hãy làm chủ tình cảm và hành động của mình. Không ai có thể quyết định cảm xúc của bạn, ngọai trừ bản thân bạn. Nếu bạn trải qua một ngày tệ hại thì đó là do bạn đã tự tạo ra một ngày như vậy. Còn nếu bạn tin rằng một ngày của mình sẽ sáng sủa hơn thì bạn sẽ có một ngày tuyệt vời như thế.

Hãy luôn cố gắng, nhất là khi đối diện với những khó khăn, thử thách tưởng chừng không thể vượt qua.

Bạn không thể giải quyết vấn đề của người khác thay cho họ. Nhưng sự quan tâm, động viên và chia sẽ của bạn là rất thiết để giúp họ vượt qua.

Không bao giờ là quá muộn, không bao giờ là tuyệt vọng, không bao giờ là bế tắc hoàn toàn một khi bạn cố gắng và có niềm tin.

Những lá thư

11:15 0 Comments
Andy mới tám tuổi nhưng đã mắc phải một căn bện nan y. Khi đang điều trị ở một bệnh viện, Andy nhận được rất nhiều thư chia sẻ, an ủi động viên của bạn bè, người thân. Cậu trân trọng và cẩn thận giữ gìn chúng như một phần cuộc sống của mình. nhưng khi Andy ra viện thì những lá thư đến với cậu thưa dần. Có lẽ mọi người nghĩ căn bệnh của cậu bé đã thuyên giảm, không còn nguy kịch nữa.

Thế nhưng Andy vẫn luôn hy vọng được đón nhận những lá thư như trước đây. Ngày nào cũng lần giở những bức thư, tấm thiệp cũ ra xem và ngước nhìn ra cửa như mong chờ điều gì. Mẹ andy nhìn con thấp thỏm mà đau lòng. Bà biết mình không đủ khả năng ngăn chặn những cơn đau hành hạ con mình trong những lần xạ trị. Không thể giúp gì cho con khi cơn đau ập đến. Tình thương của một người mẹ thôi thúc bà phải làm điều gì đó cho Andy.....Thế là ngày hôm sau Andy nhận được lá thư ký tên Người bạn Bí Mật. Andy vô cùng mừng rỡ, cầm bức thư khoe với tất cả mọi người. " Con có thư nè mẹ !" Cậu chạy đến bên mẹ la to, mắt bừng sáng. Từ đó Andy rất thích thú với người bạn mới này. Ngày nào cậu cũng xem thư và trả lời thư rất đều đặn. Bí mật này kéo dài được sáu tháng, khi Andy qua đời. bà mẹ đã tìm thấy bức chân dung do chính cậu vẽ, gác trên giá sách của mình. Dưới bức tranh, Andy đề : " Thân tặng người bạn bí mật của con. Con yêu mẹ nhiều lắm. Andy "

Bà còn tìm thấy một danh sách các địa chỉ bạn bè mà Andy làm quen trong dịp hội trại những trẻ em mắc bệnh hiểm nghèo. Thế là bà quyết định viết thư cho tất cả những người bạn của Andy. Bà phải chờ đợi rất lâu sau mới có hồi âm từ một cậu bé :

" Xin cảm ơn lá thư của cô. Con không hề nghĩ có người vẫn tin rằng con vẫn còn sống. Lá thư đã cho con thêm niềm vui sống trong những ngày cuối cùng này."

Hãy dành một chút thời gian để quan tâm, yêu thương, chia sẻ hay an ủi một ai đó. Đôi khi, đó chính là nguồn động lực vô cùng quí giá để giúp họ tìm lại được chính mình, giữ vững được niềm tin và mạnh mẽ hơn.

25 tháng 10, 2010

QUÀ TẶNG CỦA THƯỢNG ĐẾ

11:14 0 Comments
Trong khi tâm trạng tôi còn đang rối bời với nỗi đau mất chồng và vẫn chưa tìm được cách nào để có thể an ủi giúp đỡ bọn trẻ, Robbie và Krista, chỉ vài giờ sau khi chôn cất cha chúng, Davey. Tôi như người rơi xuống vực thẳm, rơi mãi rơi mãi mà vẫn không chạm đến đáy. Còn bọn trẻ như người mất hồn, Robbie cứ ngồi thẫn thờ, mắt nhìn ra đám cỏ trước sân, chỗ cha và nó vẫn thường chơi trò trốn tìm mỗi khi cha tan sở về đến nhà, Krista thì cứ úp mặt vào tường khóc rưng rức. Davey vừa là cha vừa là người bạn thân thiết của nó. Ôi chúng nó cần cha chúng biết bao nhiêu. Sự mất mát này quá lớn so với sức chịu đựng của bọn trẻ. Tương lai của các con tôi ra sao khi không còn cha chúng???

Có lẽ thượng đế như thấu hiểu nỗi đau ấy. Người đã gởi cho chúng tôi một món quà vô giá, một món quà chỉ dành cho chúng tôi mà thôi.!!!

Đó là một buổi sáng u ám, bầu trời xám xit, mưa phùn rơi lất phất. Tang lễ đã hoàn tất. Sự đau đớn mất đi người bạn đời đã nhiều năm đầu ấp tay gối giờ đây nhường chỗ cho một nỗi lo khác: Làm sao có thể giúp bọn trẻ vượt qua nỗi mất mát này ???


Cả nhà chúng tôi chật ních những người: họ hàng và bạn bè thân thích. Trong giây phút đau buồn này, mọi người ai cũng cố gắng làm một cái gì đó để chia sẻ động viên tinh thần chúng tôi, đặc biệt là Robbie và Krista. Cha tôi dẫn bọn trẻ ra vườn sau chơi để chúng có đôi chút thời gian yên tĩnh. Cuối cùng thì mọi người cũng lần lượt ra về, tôi cũng đi theo ra đến bậu cửa để chào tạm biệt mọi người. Khi chúng tôi vừa mới tiến ra đến cửa , một cảnh tượng hiện ra trước mắt mà cho đến tận lúc này vẫn còn khắc sâu mãi trong tâm trí tôi: Một nửa cầu vồng hiện ra lầp lánh trên bầu trời ở vị trí ngay sân trước nhà tôi. Mọi người đều sững người, miệng há hốc, mắt nhìn lên bầu trời. Chỉ đồng thanh "Ồ" lên một tiếng rồi chẳng ai nói được thêm câu nào.


Trước khi có thể định tâm lại, tôi nghe thấy tiếng gọi của bố tôi và bọn trẻ. Tôi chạy bổ nhào ra sân sau. Không thể tin vào mắt mình!!!! Nửa kia của cầu vồng nằm ở ngay sân sau của nhà tôi. Khi tôi nhìn lại toàn bộ ngôi nhà, mới phát hiện ra rằng cả chiếc cầu vồng đang chiếu toàn bộ ánh sáng trực tiếp xuống nhà của chúng tôi: Một chiếc cầu vồng hoàn hảo hiện ra ngay mắt. Một cảnh tượng rực rỡ và đẹp đến nỗi tôi tin chắc rằng không có một nhà nhiếp ảnh tài ba nào có thề chụp đươc một cảnh đẹp tương tự vậy. Không có từ ngữ nào có thể diễn tả được tâm trạng của tôi lúc đó, tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm và ấm áp đến lạ. Thượng đế ơi! Ngài đã gởi cho con và bọn trẻ một món quà kì diệu. Phải chăng Ngài muốn nói rằng Ngài luôn luôn ở cạnh chúng con và tạo cơ hội cho chúng con được đoàn tụ, xóa đi khoảng cách giữa trần gian và cõi vĩnh hằng ????. Cho đến tận lúc đó tôi mới cảm hết được tâm trạng của người vợ khi lần cuối gặp mặt chồng trước khi anh ấy lên thiên đàng trong bộ phim mà tôi rất ưa thích " Ghost" . Một cảm xúc khó tả , nước mắt trào ra trong niềm vui bất tận.


Tối hôm đó , tôi đưa bọn trẻ vào giường. Krista ôm lấy mặt tôi và thì thầm :" Mẹ ơi! Có phải cha đã gởi cho chúng ta chiếc cầu vồng đó không hả mẹ?" Tôi không biết giải thích như thế nào cho hợp lẽ nhưng tôi tin chắc rằng anh ấy đã làm một điều gì đó để biểu lộ tình yêu và sự hiện diện của anh ấy dành cho vợ và các con. Cảm ơn Thượng Đế vì món quà của Người, một chiếc cầu vồng đẹp nhất, hoàn hảo nhất mà còn từng thấy trong cuộc đời này.

24 tháng 10, 2010

Chiếc dù màu đỏ

11:33 0 Comments
Với niềm tin bạn có thể thấy được những điều vô hình

Bên sườn đồi, một ngôi làng nhỏ đang phải ghánh chịu nạn hạn hán kéo dài nhất từ trước đến nay. Đã qua mùa khô từ lâu mà không có lấy một giọt mưa. Mặt trời tỏa sức nóng như thiêu đốt vạn vật, đến những làn do cũng phả vào người hơi nóng hừng hực. Mặt đất đã bắt đầu nức nẻ, khiến bao cánh đồng lương thực và hoa màu héo khô.

Người dân trong làng buồn bã, lo âu trước dấu hiệu của một mùa thu họach thất bại. Họ lo sợ cuộc sống của mình rồi đây cũng sẽ bị đe dọa một khi không còn nước để dùng. Không còn cách nào hơn, mọi người thống nhất sẽ cùng nhau cầu nguyện với hy vọng Chúa Trời nghe thấu những lời cầu khẩn mà thương tình đổ mưa xuống.

Tối hôm đó, tất cả dân làng đến nhà thờ như đã hẹn. Vì ít khi được gặp mặt đông đủ nên mọi người tay bắt mặt mừng hỏi thăm nhau. Họ say sưa, mãi mê trò chuyện đến mức dường như quên mất mục đích đến nhà thờ.

Vị cha xứ già lặng lẽ nhìn quanh. Sư hiện diện của ông không được mấy ai để ý. Bỗng ông chú ý đến một bé gái quỳ ngay hàng ghế đầu tiên. Cô bé đang cầu nguyện - bình thãn, thánh thiện giữa đám đông ồn ào. Ngay cạnh cô bé lả một chiếc dù màu đỏ - chiếc dù duy nhất xuất hiện trong nhà thờ. Ông trìu mến ngắm nhìn khuôn mặt ngây thơ, đáng yêu nhưng tràn đầy niềm tin của cô bé, lòng xúc động vô cùng. Thiên thần không ở đâu xa, mà chính là đây.

Buổi cầu nguyện cuối cùng cũng diễn ra và kết thúc trong sự nôn nóng của phần đông những người tham dự. Khi họ đang vội vàng chuẩn bị trở về nhà thì lạ thay, một cơn mưa ào tới. Tất cả đều hò reo, vui mừng vì bao trông ngóng suốt thời gian qua cuối cùng đã trở thành hiện thực. Chợt mọi người lặng yên, bối rối nhường đường cho cô bé với khuôn mặt rạng ngời, cầm trên tay chiếc dù màu đỏ nhẹ nhàng buớc ra làn mưa.

Tất cả đều đến nhà thờ để cầu nguyện, nhưng chỉ có mỗi cô bé là tin vào những lời cầu nguyện của mình.

23 tháng 10, 2010

CÁNH DIỀU TUNG BAY TRONG GIÓ

11:12 0 Comments
Con bé có một nước da màu sô cô la tuyệt đẹp và đôi mắt màu nâu ánh lên vẻ thông minh và một chút tinh nghịch. Tên nó là Michelle .Không như những đứa trẻ bình thường khác có thể chạy nhảy trên dôi chân của mình, đối với Michelle, thay vào đó là một chiếc xe lăn màu hồng .Khi nó được sinh ra , bác sĩ phát hiện ra rằng Michelle đã bị chứng bại não. Tim tôi như thắt lại khi thấy một bé gái khoảng chừng 3 tuổi từ từ lăn xe vào lớp học. Sự dũng cảm của nó đã truyền cho tôi thêm sức mạnh và tinh thần lạc quan của nó đã làm tim tôi đau nhói. Bé con ơi! Cháu có tội tình gì!

Có lần Michelle và mẹ tặng tôi một hình nhân một bé gái da đen ngồi trên chiếc xe lăn.Tôi trân trọng đặt lên kệ sách, cạnh những món đồ mà tôi yêu thích nhất. Nó luôn luôn làm tôi nhớ đến đứa bé mà tôi yêu quí vô cùng .

Khi Michelle được 7 tuổi, con bé phải nhập viện để chuẩn bị cho cuộc phẩu thuật tim hở lần thứ ba. Đêm trước ca phẫu thuật tôi ngồi cạnh giường và nắm thật chặt tay con bé.

- "Con mệt lắm , sơ à " Nó thì thầm một cách yếu ớt.

- " Tại sao con không nhắm mắt lại và cố ngủ một chút đi hả bé con?"

- "Không! Con không buồn ngủ, mà chỉ mệt thôi sơ ạ!" Con bé nói một cách khó nhọc.

Tôi nghĩ chắc có lẽ trái tim nhỏ bé bệnh tật đã phải làm việc quá sức, những cơn nhức đầu triền miên và những bắp cơ co cứng đã làm cho con bé rất đau đớn và khó khăn trong mỗi cử động. Tôi thấy đau nhói trước sự thông minh của con bé . Ở lứa tuổi đó mà nó có thể nhận ra được sự khác biệt giữa cảm giác buồn ngủ và mệt mỏi.

-" Con sẽ sớm được lên thiên đàng phải không Sơ?"

Tôi đặt tay lên trán nó và nói :

-" Sơ cũng không biết nữa. Còn tùy thuộc vào Chúa nữa bé con ạ!"

Nó ngước mắt nhìn các vì sao qua khung cửa sổ.

-"Không biết con sẽ lên đó bằng cách nào Sơ nhỉ? .Chắc có lẽ bằng máy bay."

Tôi suýt nữa bật cười vì sư trong sáng của con bé. Biết nói với nó thế nào nhỉ???

"Không phải đâu bé con ạ. Chúa sẽ phái một thiên thần đặc biệt xuống trần gian và thiên thần ấy sẽ mách bảo cho con biết cách lên thiên đường như thế nào. Lúc đó con không cần phài sử dụng xe lăn hoặc nạng gỗ. Cũng chẳng cần đem theo thuốc men hay phẫu thuật đâu bé con ạ, vì trên thiên đàng không cần đến những thứ đó. Con sẽ được chạy nhảy và nô đùa thỏa thích giống như anh của con vậy.

"Sơ nghĩ con có được thả diều không?" Mắt con bé tràn ngập tia hi vọng.

Tôi cố nén giọng và mỉm cười.

- "Sơ chắc rằng nếu con xin một con diều thì Chúa sẽ ban cho con một con diều đẹp nhất mà con từng thấy, cưng ạ"

- " Con cũng hi vọng như vậy. "

Nói xong con bé ngủ thiếp đi với nụ cười nở trên môi.

Vào sáng sớm hôm sau, trong khi tôi đang cầu nguyện thì hình nhân của Michelle, không biết vì lí do gì mà bỗng rơi từ trên kệ xuống đất. Tôi khẽ rùng mình. Linh tính mách bảo đã có chuyện chẳng lành.

Ngay sau đó mẹ của Michelle gọi báo cho tôi biết tim con bé đã ngừng đâp và nó đã ra đi nhẹ nhàng trong giấc ngủ.

Tôi đã bỏ đi chiếc xe lăn màu hồng và hình nhân cô bé da đen ngồi trên chiếc xe lăn vì giờ đây ắt hẳn trên ấy những thứ này chẳng cần cho nó nữa. Giờ đây thay vào đó là một hình nộm một cô bé da màu sô cô la, tay chân như đang nhảy múa chơi đùa, miệng mỉm cười mắt hướng nhìn lên bầu trời.

Vào những ngày trời ấm áp, có gió, ngước mắt nhìn lên bầu trời, tôi thường tưởng tượng ra cảnh một bé gái đang tung tăng cùng với những cánh diều trên những đám mây.

20 tháng 10, 2010

CHIẾC NHẪN CỦA MẸ

11:09 0 Comments
Từ khi tôi còn bé xíu đã thấy mẹ đeo một chiếc nhẫn. Đó là chiếc nhẫn duy nhất mà mẹ đeo trong suốt thời thơ ấu của chúng tôi. Nó không phải được làm bằng vàng, cũng chẳng phải bằng bach kim, thứ trang sức quí tộc mà các bà các cô hay tranh thủ khoác vào người để khoe sự giàu có hay sành điệu của mình trong những buổi tiệc. Chiếc nhẫn của mẹ tôi được làm bằng kim loại tráng một lớp bạc lấp lánh. Chính giữa đính một miếng kim loại màu nâu, phía trên có hình hai trái tim đan vào nhau.

Chiếc nhẫn theo bà khi bà buồn phiền, khi bà cảm thấy thất vọng, khi bà làm bếp, khi bà giặt hàng đống quần áo, khi bà cặm cụi vá lại từng cái áo sau một trận hỗn chiến với lũ trẻ hàng xóm, khi bà đánh vật với hàng đống chén bát. Và nó cùng đồng hành với bà với niềm vui khôn xiết khi nhận được phiếu điểm của các con.

Mẹ tôi thật sự chẳng có một món trang sức nào ngoài chiếc nhẫn. Trên thực tế tôi chợt nhớ có lần cha nói rằng thậm chí ông ấy đã không mua nổi chiếc nhẫn cho mẹ vào ngày hai người thành hôn. Ông ấy thậm chí cũng chẳng nghĩ đến nó, và trong lúc làm lễ ở nhà thờ mẹ phải mượn nhẫn cưới của câu mợ Charlie.

Đã nhiều năm trôi qua. Cha tôi, dân nhâp cư đến từ Mexico từ đầu những năm 20, đã làm việc cật lực, đầu tắt mặt tối từ sớm tinh mơ đến khi tối mịt tại một trạm sửa xe mà ông ấy làm chủ. Và mẹ tôi, cũng là dân nhập cư đến từ Mexico, quần quật cả ngày với hàng đống công việc không tên, chăm sóc chồng và tám đứa con yêu dấu của bà đang tuổi ăn tuổi ngủ. Cùng với sự vất vả của cha và sự tằn tiện của mẹ, lũ nhóc chúng tôi từng đứa một lần lượt vào đại học. Đứa lớn cố gắng kiếm việc làm thêm để phụ giúp ba mẹ trang trải việc học cho đứa tiếp theo.


Ngay khi hai đứa nhỏ nhất vừa tốt nghiệp đại học, cha tôi mất đột ngột sau một cơn đau tim, nhưng mẹ tôi vẫn tiếp tục sống thêm hai mươi ba năm nữa để chứng kiến những thành quả mà phải mất cả đời cực nhọc ông bà mới gặt hái đươc. Những đứa trẻ của ông bà giờ đây đã trở thành những luật sư, doanh nhân, giáo viên. Vào những năm cuối đời mẹ tôi đã có thể tận hưởng những thứ xa xỉ mà cả đời bà cũng không dám nghĩ đến. Bà có thể mua những món trang sức đắt tiền và điều làm tôi rất kinh ngạc, mẹ tôi đặc biệt rất thích những món trang sức đó.

Một vài năm trước khi bà mất, mẹ đề nghị với tôi bà muốn tặng lại tất cả những món trang sức của mình cho tất cả những đứa cháu gái. Và khi bà mất, điều đó đã được thực hiện. Chiếc nhẫn kim cương được trao cho Kathie, chiếc nhẫn có đính ngọc thuộc về Magaret ..., lần lượt từng đứa cháu một đều được nhận quà của bà. Cuối cùng tôi cũng nhận ra chiếc nhẫn đầu tiên của mẹ. Nó được gói lạị một cách cẩn thận trong một tấm vải bằng nhung. Chiếc nhẫn vẫn bóng loáng, điều đó chứng tỏ mẹ vẫn thường lấy nó để ngắm. Chiếc nhẫn sau nhiều năm đồng hành với mẹ, nay nó đã mòn nhẵn, thậm chí miếng kim loại hình chữ nhật chỉ còn bám chút ít vào chiếc nhẫn. Nó chẳng có giá trị gì cả .


Tôi cầm lấy chiếc nhẫn, nhìn lại nó bồi hồi nhớ lại những năm tháng cực nhọc của cha mẹ tôi và quyết định đem đến ngân hàng cất nó vào một két sắt. Đối với tôi, chiếc nhẫn đầu tiên của mẹ là một món quà thừa kế vô giá của mẹ. Nó chính là vật chứng, là thước đo sự hi sinh to lớn của mẹ dành cho chúng tôi và cả những thành quả mà bà đạt được. Đôi khi tôi tự chất vất mình. Không biết mẹ đã đeo chiếc nhẫn từ lúc nào. Bao nhiêu lần mẹ hi sinh những niềm vui riêng của mình để chúng tôi có thể đat được thành công nhưng ngày hôm nay? Tại sao mẹ luôn mang chiếc nhẫn khi nó chẳng có giá trị gì cả. Phải chăng chiếc nhẫn là một vật tâm linh của mẹ?
Tất cả mọi người trong nhà không ai có thể lý giải nổi điều này, nhưng mỗi khi nhìn lại chiếc nhẫn , tôi lại thấy một sức mạnh vô hình của mẹ từ một chiếc nhẫn vô giá trị và tình yêu vô bờ bến mà mẹ đã dành cho chúng tôi từng ngày trong cuộc đời của bà.

BÀ SẼ LUÔN LUÔN GHI NHỚ

11:08 0 Comments
Cho đến tận khi tôi lên tám tuổi, tôi vẫn luôn nghĩ rằng người ta gọi ngày cuối cùng trong tuần, ngày Chủ Nhật (Sunday) vì là ngày mà bạn có thể dầm mình trong nắng ấm cả ngày. Tôi nghĩ như vậy vì tất cả những chủ nhật tôi đều tha thẩn ở ngoài vườn suốt ngày với bà Nana. Và tôi đã nhanh chóng kết bạn với tất cả cây cối trong vườn, trong đó người bạn mà tôi yêu thích nhất la Zucchini. Zucchini có họ với bầu bí và hình dạng trông rất giống trái dưa leo nhưng mềm và có vị ngọt hơn. Những thân dây mảnh khảnh yếu ớt nhưng vẫn cố vươn lên và bám chặt vào hàng rào trông như những cánh tay bé xíu bám chặt lấy mẹ trong trời mưa bão. Trông chúng mới tội nghiệp làm sao! Tôi thường ngồi bệt xuống đất, nhẹ nhàng vuốt ve chúng, thì thầm trò chuyện với chúng và cảm nhận được rằng chúng cần đến sự chở che của tôi biết bao nhiêu. Bà Nana cũng thường ngồi cạnh đó, bên cạnh hàng đống dụng cụ làm vườn của bà, thì thầm trò chuyện và khẽ vuốt ve âu yếm những cây cà chua .


"Bà Nana này! "Một ngày kia tôi thắc mắc với Nana" Liêu cháu có thể bứt bỏ hết những nụ hoa vàng bé nhỏ này không?"
"Nhưng tại sao cháu lại muốn hái hết những bông hoa đó đi?" Bà ấy hơi ngạc nhiên."
"À! Chẳng qua cháu nghĩ rằng những nụ hoa vàng này sẽ thu hút những con rệp đến và chén sạch chúng mất"
"Không đâu bé con ạ! Những bông hoa bé nhỏ này trong vài ngày tới sẽ biến thành zucchini đấy". Bà ấy mỉm cười trả lời.
"Thật vậy chứ bà "Tôi vẫn còn rất nghi ngờ về những gì mà Nana vừa nói."
"Cháu hãy đợi xem. Rồi cháu sẽ thấy những thứ bé nhỏ kia sẽ biến thành những điều kì diệu. Cháu nên ghi nhớ điều bà vừa nói."
"Những điều nhỏ bé sẽ biến thành những điều kì diệu hả bà". Tôi lặp lại.
"Chính xác là như thế đấy cháu ạ". Bà khẽ trả lời.

Và cứ thế, cứ đến mỗi chủ nhật, tôi đều ra vườn để kiểm tra những cây zucchini, và kì diệu thay, mỗi lần tôi lại phát hiện ra rằng có thêm nhiều trái zucchini bé xíu.


"Bà có nghĩ rằng có nhiều quả zucchini như thế là do cháu đã chăm sóc chúng cẩn thận không?"
"Chắc chắn rồi! Cháu nên nhớ khi được chăm sóc cẩn thận thì những điều tốt đẹp sẽ phát triển. Cũng giống như những đứa trẻ được chăm sóc và nuôi dưỡng trong tình yêu thương thì chắc chắn khi chúng lớn lên sẽ là những thành viên ưu tú của xã hội. Cháu nhớ chưa?"


Thế là từ đó tôi càng tích cực chăm sóc những người bạn bé bỏng của mình. Tôi nhặt hết những lá úa vàng đi, và nếu có ngọn zucchini nào không thể với tới được hàng rào thì tôi di chuyển chúng đến gần hơn. Nana cũng làm như thế với những người bạn cà chua của bà.


Một ngày kia tôi thấy Nana tỉa bớt những ngọn cà chua và cắt luôn một nhánh lớn của cây cà chua.


"Nana" Tôi há hốc miệng vì kinh ngac "Sao bà lại làm thế?"
"Á! Bà làm thế vì cây cà chua không đủ sức nuôi cả hai nhánh cùng một lúc. Nếu bà cắt một nhánh đi thi nhánh còn lại sẽ có thêm nhiều thức ăn và như vậy sẽ có trái nhiều hơn rất nhiều."
"Ồ! Thật vậy hả bà?"
"Trong cuộc sống đôi khi cháu cũng phải có những sự lựa chọn tương tự như vậy."
"Bà nói như thế có nghĩa là gì? Thế cháu phải chặt bớt đi thứ gì à?"
"Không phải như vậy" Nana mỉm cười và nháy mắt với tôi. "Đôi khi trong cuộc đời, cháu phải lựa chọn và chấp nhận mất mát vì chúng ta không thể có tất cả trong cùng một lúc."
"Cháu nhớ rồi, thưa bà."

Và cứ thế trong vòng nhiều tháng , chủ nhật nào tôi cũng đến vườn của Nana để xem chừng những người bạn của mình như thế nào, và lần nào trong lòng tôi cũng khâp khởi một niềm vui khi thấy càng ngày càng có nhiều quả Zucchini xinh xắn. Cho đến một ngày kia, những quả zucchini mới không còn xuất hiện nữa, và vài tuần sau trên cây không còn lấy một quả.


"Nana! có chuyện gì xảy ra với những cây zucchini của cháu vậy?". Tôi òa khóc tức tưởi. "Nó không phát triển nữa rồi!"
"Bé cưng ạ. Đó là qui luật của sự sống. Mọi vật được sinh ra, phát triển rồi đến một lúc nào đó thì sẽ chấm dứt. Chẳng có cái gì là tồn tại mãi với thới gian."
"Nhưng cháu chăm sóc chúng rất chu đáo mà."
"Đúng vậy! Nhưng cháu có biết không: điểm kết thúc của cái cũ sẽ là sự khởi đầu của cái mới."
"Và đó là những gì mà bà muốn cháu phải ghi nhớ?"
"Đúng vậy! Nana nói tiếp "Khi thời tiết thay đổi, những cây cũ sẽ chết đi và sẽ được thay thế bằng những mầm sống mới"
"Cháu sẽ luôn luôn ghi nhớ điều đó."

Và tôi vẫn tiếp tục đến giúp Nana chăm sóc cây cối trong vườn, nhưng một hôm tôi thú thật với Nana:


"Nhưng cháu vẫn rất nhớ những cây zucchini."
"Bà biết điều đó, bé cưng ạ!"
"Cháu đang nghĩ tại sao chúng ta không nhờ Poppy làm cho chúng ta một cái nhà kính và chúng ta có thể trồng zucchini quanh năm?"
"Bà không biết nữa. Nhưng chúng ta cũng có thể chờ đến năm sau mà."
"Nhưng chúng ta cũng có thể thử, phải không bà! Cháu xin bà đấy! Cháu có thể hỏi Poppy mà!"
"Bà đoán là chúng ta có thể thử."

Sau một hồi thuyết phục thì cuối cùng Poppy cũng đồng ý. Và tuần sau khi tôi đến đã thấy một cái nhà kính xinh xắn đã sẵn sàng ở trong vườn. Và điều tuyệt vời nhất chính là ở sau các bức tường kính, có những hàng rào kẽm gai dành cho zucchini.


"Đây sẽ là ngôi nhà tuyệt vời nhất cho những cây zucchini". Tôi reo lên.
"Và cả những cây cà chua nữa chứ". Nana thêm vào.

Rồi chúng tôi bắt tay vào trồng những cây zucchini ở một bên , còn bên kia thì dành cho những cây cà chua .Thời gian trôi qua, những thân zucchini càng ngày càng khỏe mạnh, và những cây cà chua cũng tốt không kém. Và khi các quả zucchini và cà chua xuất hiện, chúng tôi mới nhận ra rằng cái nhà kính này đã làm việc rất hiệu quả.


"Bà nhìn này! Cháu có những cây zucchini bé xíu nhưng trĩu hoa nhé! Những cây này sẽ sống mãi bà nhỉ!"
"Cháu có một sáng kiến rất tuyệt vời". Nana nói và lắc lắc lấy tay tôi.
"Nana này! Cháu nghĩ bà sẽ có một cái gì đó để ghi nhớ"
"Điều gì thế?"
"Nếu chúng ta thật sự quyết tâm làm điều gì thì chúng ta sẽ thực hiện được ước mơ của mình"

Nana quay người lại và nhìn thật sâu vào mắt tôi. Ánh mắt bà ấy long lanh, tôi nghĩ là bà ấy sẽ khóc. Đột nhiên bà ấy cười phá lên thật giòn giã. Bà khẽ gật đầu và lắc nhẹ tay tôi một lần nữa.


"Cảm ơn bé con. Bà sẽ luôn ghi nhớ điều này"