Follow Us @soratemplates

4 tháng 4, 2010

Muốn nói cùng anh

11:43 1 Comments
Ngỡ như còn hôm qua, trái tim em tan nát và đau đớn đến tận cùng. Ngay bây giờ đây sao em lại cảm thấy nhớ anh quá, nhớ anh đến da diết và cay đắng.

Ngày đó mình khó khăn lắm mới đến được với nhau, với trái tim non nớt của một cô bé mới 18 tuổi đầu, em yêu anh bằng tất cả trái tim mình. Ngày đó anh hi sinh cả tính mạng mình để chứng minh cho em thấy anh yêu em đến chừng nào. Và rồi bằng tình yêu mãnh liệt em đã trao cả trái tim và cả cuộc đời mình cho anh.

Nhưng anh ơi! Cuộc sống đôi khi bất công và tàn nhẫn lắm. Em ngỡ ngàng như vừa tỉnh giấc mà không tin rằng mình đã mất nhau, anh đã phản bội em... Nỗi đau lớn nhất của người con gái.

Em tin tưởng khi yêu anh và chưa bao giờ nghĩ rằng ngày này sẽ đến, ngày mà tận mắt em được chứng kiến anh chờ đợi và chở người con gái khác đi chơi. Anh là một nửa cuộc sống của em, em sẽ không sống nổi nếu mất anh trong đời. Em đã nghĩ như thế khi đôi mình còn bên nhau. Nhưng rồi khi sự thật diễn ra, em cũng phải mạnh mẽ mà tiếp tục sống.

Em chỉ mong một lần được nói với anh tất cả nỗi lòng em, thế mà anh ra đi không một lời từ biệt, không lần gặp mặt cuối cùng, không một lí do.



Mỗi ngày em đều nghĩ về anh, nhớ về bao nhiêu kỉ niệm khi mưa chợt đến...

Anh để lại cho em nỗi đau đến bất tận, nước mắt giàn giụa chảy dài trên đôi môi lúc nào cũng tíu tít cười khi được ở bên anh. Ngay lúc này đây, tay viết những dòng này cho anh nhưng em biết chắc rằng anh sẽ không bao giờ đọc được nước mắt em lại rơi sau 4 tháng xa anh. Hình ảnh anh mãi hiện diện trong tim em dù em đã cố lắm để xoá bỏ nó.

Anh đành tâm xoá hết bao kỉ niệm của 3 năm yêu thương nhau. Còn em thì lại dằn vặt sống với quá khứ và nỗi đau tình phụ. Thế nhưng em lại không thể hận anh được, lại cứ yêu anh... Đôi lúc em ghét chính bản thân mình, anh đã tàn nhẫn, phũ phàng biết bao nhiêu thế mà em vẫn mong anh được hạnh phúc bên người mà anh chọn lựa. Và dù có ra sao đi nữa em vẫn cứ yêu anh, mối tình đầu của em. Dù phải sống với nỗi đau nhưng em vẫn sẽ sống tốt vì đã hứa với người em yêu như thế. Mỗi ngày em đều nghĩ về anh, nhớ về bao nhiêu kỉ niệm khi mưa chợt đến. Tình yêu bắt đầu từ một mùa mưa và kết thúc cũng bằng một mùa mưa. Ngồi một mình thầm mỉm cười và rồi tự khóc.

Khi đôi môi vắng bóng nụ cười, em biết rằng hạnh phúc đã ra đi, em đã mãi mãi mất anh, mất những giây phút nồng ấm bên nhau. Và sâu tận cùng của nỗi đau vẫn là một tình yêu tha thiết cho anh. Mong anh nhớ đến em dù chỉ trong những giây phút cô đơn, hãy sống thật khoẻ mạnh và hạnh phúc anh nhé.

Em mãi yêu anh!

* * *

Chia tay đơn giản là chia tay
Anh ơi, vì sao thế?
Mình lại mất nhau, phải không anh!?
Gửi anh - người em từng yêu
emsetinnhunggianhnoiviyeuanh@yahoo.com

Tâm sự gửi em

11:40 0 Comments
Xa em, anh nhớ em thật nhiều. Cơn mưa chiều càng làm anh thấy nhớ em hơn, anh biết là em cũng thế...

Thời gian và khoảng cách luôn làm mình phải cách xa nhau. Mỗi khi bên em, anh rất muốn cho thời gian ngừng lại để anh bên em lâu hơn nhưng sao nó cứ trôi thật nhanh. Còn giờ đây, khi anh đang nhớ em, muốn bên em thì thời gian lại như muốn ngừng lại. Em có biết sao lại thế không? Tại vì anh yêu em ngốc ạ.

Đã gần ba năm rồi kể từ khi em bước vào cuộc đời anh, anh rất hạnh phúc khi được yêu và đón nhận một tình yêu ngây thơ từ em. Em đã đến bên anh khi anh cô đơn và đau khổ. Em đã cho anh dựa vào bờ vai em, cho anh niềm vui, cho anh hiểu ý nghĩa cuộc sống để anh vượt qua tất cả. Khoảng thời gian đó thật đẹp phải không em? Rồi cũng đến lúc phải cách xa, mỗi đứa một nơi trau dồi tri thức lo cho cuộc sống tương lai.

Xa em, không thể liên lạc khiến anh thấy nhớ em vô cùng, không khi nào anh quên được em. Có lẽ khi ấy, em cũng rất mong anh, rồi em sẽ nghĩ anh đã quên em phải không? Chắc em đã rất buồn? Cả khi anh muốn rời xa vì không thể ở bên chăm sóc cho em được. Anh không nghĩ một người con gái nhỏ bé như em lại có khả năng chịu đựng thật giỏi. Em vẫn muốn bên anh khi anh nhất quyết ra đi. Anh đau lòng lắm khi thấy em đau khổ, anh đã quay lại cố bù đắp cho em. Mọi chuyện cũng qua, anh và em càng yêu nhau hơn cho đến khi em nói rằng: "Trước kia em nói yêu anh chỉ là một trò đùa". Trái tim anh quặn đau vì em đã lấy tình cảm của anh làm trò đùa. Anh mất hết niềm tin nơi em vì đây không phải lần duy nhất em làm như vậy.

Tình yêu của chúng mình trôi qua êm đềm tuy đôi lúc có những gợn sóng nhưng điều đó càng làm mình yêu nhau hơn mà thôi...

Một lần nữa anh nói lời chia tay vì trong tình yêu đâu thể có sự giả dối, mà sự giả dối đó lại bắt đầu cho tình yêu của chúng ta. Anh tự hỏi rằng tình yêu đó có thể bền vững được chăng? Anh đã không ra đi như lời anh nói vì anh biết điều đó chỉ làm cả hai phải đau khổ và tình yêu có thể tha thứ. Hơn nữa, anh đâu phải không có lỗi với em. Sau mỗi chuyện buồn, anh với em hiểu và gần gũi nhau hơn. Tình yêu của chúng mình trôi qua êm đềm tuy đôi lúc có những gợn sóng nhưng điều đó càng làm mình yêu nhau hơn mà thôi. Mình liên lạc và gặp nhau nhiều hơn trước nhưng như thế anh càng thấy nhớ mong em hơn, càng thấy không đủ. Anh có tham lam quá không nhỉ?

Mỗi khi nghĩ về em, anh rất vui và hạnh phúc. Sau những gì đã qua, những kỉ niệm buồn vui, anh cảm thấy mình yêu em hơn bao giờ hết. Anh tự hứa sẽ không bao giờ rời xa, không làm em phải buồn, phải khóc vì anh nữa. Nhất định anh sẽ làm được như vậy. Tin anh nhé! Em là tất cả đối với anh, là niềm vui, là hạnh phúc và là cuộc sống của anh. Anh sẽ không để mất em. Hãy luôn bên anh như em đã từng làm. Hãy cùng anh bước chung một con đường vượt qua mọi khó khăn thử thách để đến được bến bờ hạnh phúc em nhé. Anh yêu em và mãi mãi như vậy...

* * *
thời gian quay trở lại
Món vịt quay ngon nhất
Khoảng lặng
Đoạn kết yêu thương
dauangiotle0123@yahoo.com

Những tờ 500 đồng của mẹ

10:34 0 Comments
Lúc tôi còn nhỏ, đi học sáng nào mẹ cũng mua cho 500 đồng xôi để ăn sáng, còn mẹ chỉ uống căng một bụng nước rồi vội vã gánh hàng đi bán rong. Ăn xôi hoài tôi chán, phụng phịu không chịu ăn nữa. Mẹ hứa hẹn sẽ đổi món ăn khác cho tôi. Sáng sớm hôm sau tôi ngửi thấy mùi thơm từ trong bếp. Tôi cằn nhằn mẹ nhưng vẫn bưng chén cơm ăn ngon lành.
Kể từ đó, ngày nào món ăn sáng của tôi không cơm chiên cũng là vắt xôi nhỏ. Thấy đám bạn đi học ăn đủ thứ quà vặt tôi rất thèm, đòi mẹ cho tiền để vào trường mua thức ăn như chúng bạn. Mẹ chỉ phát cho tôi mỗi sáng 500 đồng. Tôi vô tư không biết mẹ kiếm những đồng 500 ấy khó nhọc như thế nào, mẹ không dám mua một vắt xôi cho riêng mình mà nhường cả cho tôi.

Mẹ ki cóp từng tờ 500 đồng để nuôi gia đình từ gánh hàng rong nặng trĩu. Tôi lớn lên một chút, biết đi bỏ mối bánh mì, xách thùng yaourt ra ngồi ở cổng trường, góp nhặt từng tờ 500 đồng mang về cho mẹ.

Tôi đã biết khóc ròng những hôm trời mưa bán ế, biết tiếc đứt ruột những tờ 500 đồng bị rách do vội vã lấy nhầm. Ngày còn bé, tôi chỉ ao ước có nhiều tiền để ăn sáng với những thức ăn ngon như chúng bạn, có áo quần đẹp như chúng bạn.

Bây giờ kiếm được tiền nhưng 500 đồng tôi cũng không dám xài phí. Tôi phung phí sao được khi mẹ còn rong ruổi ngoài đường giữa trưa nắng như đổ lửa với gánh hàng nặng trĩu trên vai. Nhiều tờ 500 đồng góp lại mẹ sẽ được về nhà sớm hơn, con đường mẹ đi sẽ ngắn hơn...

Mẹ nuôi mấy chị em tôi vào đại học, nên danh nên phận bằng những tờ 500 đồng nhọc nhằn, chắt chiu. Đi học xa, mỗi lần nhận giấy báo ra bưu điện lĩnh tiền, tôi hình dung dáng mẹ gầy gò, ngồi đếm từng tờ 500 đồng góp nhặt gửi cho con mà trào nước mắt.

Bây giờ khi con cái đã lớn khôn, mẹ tôi cũng đã già. Không còn gánh nổi gánh hàng rong, mẹ lại mở quán bên đường. Tôi năn nỉ mẹ nghỉ ngơi, mẹ bảo mẹ làm việc quen rồi, ngồi không sẽ buồn. Mẹ còn nói: "Mẹ ki cóp tiếp những đồng 500 cho đời sau của con". Tôi trào nước mắt.

Tôi quyết tâm thay đổi cuộc đời mình và cho mẹ bớt khổ. Tôi dành dụm được chút vốn, mở cửa hàng kinh doanh. Mẹ tôi lo lắng gọi điện lên: "Làm ăn cẩn thận nghe con, đừng ham lợi lớn, ki cóp từng đồng 500 mà chắc ăn".

Tôi cười xòa, tôi kinh doanh lớn mà mẹ làm như bán quán cóc của mẹ không bằng. Nhưng rồi tôi bị lừa một cú hầu như mất hết tất cả, tôi suy sụp hẳn, muốn buông xuôi. Những đồng tiền mồ hôi nước mắt dành dụm bao ngày bỗng chốc tiêu tan. Giữa lúc ấy, mẹ gửi người quen mang lên cho tôi 1 triệu đồng: "Thất bại rồi sẽ thành công con à! Con hãy bắt đầu lại lần nữa".

Tôi mở túi tiền của mẹ, toàn những tờ tiền lẻ mẹ góp nhặt từng ngày. Mẹ luôn bắt đầu từ những tờ tiền lẻ 500 đồng, tại sao tôi không thể, trong khi bây giờ tôi có cả triệu đồng góp nhặt của mẹ và còn kinh nghiệm, kiến thức và sức trẻ trong tôi?

Tôi đã đứng lên và làm lại từ đầu. Mỗi lần gặp khó khăn, nản chí, tôi lại nhớ đến mẹ, đến những tờ 500 đồng của mẹ. Mẹ luôn gửi thư động viên tôi. Bây giờ tôi đã có một cửa hàng điện máy khang trang, việc kinh doanh tiến triển tốt.

Trong quyển nhật ký của mình, tôi ép một tờ 500 đồng kỷ niệm của mẹ để nhớ lời mẹ dạy: "Hãy luôn bắt đầu cuộc sống từ những tờ 500 đồng. Nếu cố gắng con sẽ có tất cả".


------------------------------------------------------------------------------

NGUYỄN THỊ THU NGA (Phú Nhuận, TP.HCM)

2 tháng 4, 2010

Chuyện 2 người ăn cắp cừu

12:42 0 Comments
Tại một vùng nông thôn nước Mỹ, có hai anh em nhà kia vì quá đói kém, bần cùng đã rủ nhau đi ăn cắp cừu của nông dân trong vùng. Không may hai anh em bị bắt. Dân trong làng đưa ra một hình phạt là khắc lên trán tội nhân hai mẫu tự “ST”, có nghĩa là quân trộm cắp (viết tắt từ chữ stealer).

Không chịu nổi sự nhục nhã này, người anh đã trốn sang một vùng khác sinh sống hòng chôn chặt dĩ vãng. Thế nhưng anh chẳng bao giờ quên được nỗi nhục nhã mỗi khi ai đó hỏi anh về ý nghĩa hai chữ “ST” đáng nguyền rủa này.

Còn người em, anh tự nói với bản thân mình: “Tôi không thể từ bỏ sự tin cẩn của những người xung quanh và của chính tôi”. Thế là anh tiếp tục ở lại xứ sở của mình. Chẳng mấy chốc anh đã xây dựng cho mình một sự nghiệp cũng như tiếng thơm là một người nhân hậu. Anh sẵn sàng giúp đỡ người khác với tất cả những gì mình có thể. Tuy nhiên, cho dẫu thời gian có qua đi, hai mẫu tự “ST” vẫn còn in dấu trên vầng trán anh.


Ngày kia, có một người lạ mặt hỏi một cụ già trong làng về ý nghĩa hai mẫu tự này. Cụ già suy nghĩ một hồi rồi trả lời: “Tôi không biết rõ lai lịch của hai chữ viết tắt ấy, nhưng cứ nhìn vào cuộc sống của anh ta, tôi đoán hai chữ đó có nghĩa là người thánh thiện (saint)”.

Con yêu mẹ

12:39 0 Comments
Người mẹ mệt mỏi trở về từ cửa hàng sau một ngày làm việc dài đăng đẵng, kéo lê túi hàng trên sàn bếp. Đang chờ bà là đứa con trai tên David lên 8 tuổi, đang lo lắng kể lại những gì mà em nó đã làm ở nhà: “… lúc con đang chơi ngoài sân còn bố đang gọi điện thoại thì Tom lấy bút chì màu viết lên tường, lên chính tờ giấy dán tường mới mà mẹ dán trong phòng làm việc ấy! Con đã nói với nó là mẹ sẽ bực mình mà!”.

Người mẹ than thở rồi nhướng lông mày: “Bây giờ nó đâu?”. Thế rồi bà bỏ hết hàng ở đó, sải bước vào phòng của đứa con trai nhỏ, nơi nó đang trốn. Bà gọi cả tên họ của đứa bé, mà ở các nước phương Tây, khi gọi cả tên lẫn họ như thế này là thường thể hiện sự tức giận. Khi bà bước vào phòng, đứa bé run lên vì sợ, nó biết sắp có chuyện gì ghê gớm lắm. Trong 10 phút, người mẹ nguyền rủa con, là bà đã phải tiết kiệm thế nào và tờ giấy dán tường đắt ra sao! Sau khi rên rỉ về những việc phải làm để sửa lại tờ giấy, người mẹ kết tội đứa con là thiếu quan tâm đến người khác. Càng mắng mỏ con, bà càng thấy bực mình, cuối cùng bà ra khỏi phòng con, cảm thấy cáu đến phát điên!

Người mẹ chạy vào phòng làm việc để xác minh nỗi lo lắng của mình. Nhưng khi nhìn bức tường, đôi mắt bà tràn ngập nước mắt. Những gì bà đọc được như một mũi tên xuyên qua tâm hồn người mẹ. Dòng chữ viết: “Con yêu mẹ” được viền bằng một trái tim!

Và giờ đây bao thời gian trôi qua, tờ giấy dán tường vẫn ở đó, y như lúc người mẹ nhìn thấy, với một cái khung ảnh rỗng treo để bao bọc lấy nó. Đó là một sự nhắc nhở đối với người mẹ, và với tất cả mọi người: Hãy bỏ một chút thời gian để đọc những dòng chữ viết trên tường!

1 tháng 4, 2010

Viết cho em

11:33 1 Comments
Em ạ! Anh vốn là một kẻ đầy khiếm khuyết nhưng anh tin mình đủ tự trọng để biết sống hết mình vì em. Nếu thấy tình cảm nhạt và thay đổi chính bản thân vì sợ nhàm chán không phải điều để hâm nóng tình yêu...

Anh cần một người yêu mở lòng cho anh, để anh được ân cần, để anh được yêu chính người đó. Anh không cần một chú tắc kè biết thay nhiều lớp áo.

Anh vẫn nghe đời rả rích những thay lòng và giọt nước mắt của kẻ đến người đi. Tình yêu không phải là điều bất biến. Hôm nay, thật sự anh mới hiểu và rất buồn, em không hề có chút tình cảm gì với anh. Sao em phải ngượng ép như vậy? Anh chợt nhận ra rằng em đã có một người khác chứ không phải anh. Anh không muốn mình là con rối hay là cái chong chóng quay theo chiều gió trong mắt em. Anh đâu còn trẻ phải không em? Anh cũng trải qua không ít những mối tình, kinh nhiệm không nhiều nhưng anh cũng nhận thấy điều đó. Với em anh chỉ là một vật thế thân, chắc gì đã thế? Tình yêu vốn chẳng phải sợi xiềng sợi xích để trói đời ta vào với nhau, cầm lên được ắt sẽ bỏ xuống được. Ai chẳng khóc khi tình yêu rời xa mình, nhưng ai sẽ thay lòng và ai sẽ bước đi khi tình yêu chưa tì vết? Những giữ gìn, những cố gắng để trái tim thuộc về nhau thêm một ngày, và thêm một ngày... chẳng phải sẽ là "mãi mãi" ép buộc nhau?!
Anh cần câu trả lời em có thật lòng đến với anh không hay đúng như những điều anh nghĩ...
Nhiều lúc anh tự hỏi người ta cứ đến và đi trong đời nhau là để chọn lựa? Anh không ép buộc em yêu anh, em cũng không bắt anh thề thốt tiếng yêu đương! Tình yêu vốn không phải điều chia sẻ để quơ tay cho mình có nhiều chọn lựa, vì tình yêu khi đã bước đi không thể quay lại nếu nhận ra chọn lựa thứ hai của mình là sai lầm. Em hãy suy nghĩ kỹ nhé, anh cần câu trả lời em có thật lòng đến với anh không hay đúng như những điều anh nghĩ. Anh mong rằng mình sai, anh xin lỗi.

Anh không phải là một người đẹp trai, không phải là một người giàu có, cũng như không phải là một người luôn chân thật. Có đôi khi, anh sẽ dối em, em có biết chiều nay khi đưa em ra phi trường và khi về anh nhận được sự ngượng ép bibi anh về nhé, được gì và mất gì nhưng anh thật lòng thấy mình ngốc nghếch của một ngã khờ tuổi sấp sỉ 30. Anh không giận em mà anh tự trách mình. Thôi chắc em tự hiểu.

Hãy giữ những gì tốt đẹp nhất của anh trong em. Bởi vì anh biết em đã và đang có một người khác ở bên? Hãy để anh lưu giữ những hình em, những kỷ niệm giữa 2 đứa mình trong khoảng khắc ngắn ngủi. Ở một góc sâu nào đó, một góc mà không ai có thể chạm đến được em nhé...

* * *
Viết cho em
Tâm sự gửi em
Khoảng lặng
Tôi yêu em thật lòng
phanchunghieu@gmail.com

Tình mong manh

11:15 0 Comments
Hai tháng 15 ngày rồi tôi chưa gặp anh. Suốt quãng thời gian ấy tôi vẫn mong từng ngày được gặp anh. Nhất là khi tôi xuống dưới Hà Nội để tiếp tục một năm học mới, tối nào tôi cũng mong anh đến. Để rồi mỗi khi biết được rằng anh không đến lòng tôi lại thất vọng tràn trề. Ông trời cứ thích trêu đùa tôi như vậy...

Nhưng cũng phải thôi, tôi gặp anh thì có ý nghĩa gì đâu nhỉ, chỉ càng làm cho tôi lưu luyến thôi. Anh đâu có thuộc về tôi. Một người vốn đã không thuộc về mình thì sao ông trời có thể cho mình gặp người ta được chứ.

Cách đây 3 năm tôi đã từng yêu anh, và rồi tôi cũng đã từng quên anh, quên anh trong một thời gian khá lâu. Thế mà anh lại quay trở lại và ngự trị trong trái tim tôi. Vậy là sao chứ?
Nếu như không có những lần gặp gỡ, không có những dòng tin nhắn, không có ánh mắt những khi anh nhìn tôi, không có sự quan tâm một cách nhẹ nhàng, không có những cử chỉ ân cần của anh... có lẽ tôi đã mãi mãi quên anh rồi. Nhưng anh lại làm thế và trái tim tôi lại rung động, lại xao xuyến và lại nhớ về anh.

Có lẽ mỗi người trên cõi đời này sinh ra đã có số kiếp. Có người luôn luôn được yêu, luôn luôn được may mắn và không khó gì để có được những điều họ muốn. Lại có những người chỉ biết yêu mà không hề biết thế nào là được yêu. Mãi mãi họ chỉ có thể biết mơ ước mà không bao giờ có thể chạm tay vào ước mơ của mình. Trên đời này có mấy ai đã bước qua được rào cản của số phận? Có lẽ là ít lắm. Và tôi cũng nằm trong số đó, có nhiều ước mơ, nhưng ước mơ về tình yêu thì có lẽ chẳng bao giờ chạm tay được vào nó. Tình yêu đối với tôi là một cái gì đó xa vời quá, tôi thực sự không dám nghĩ tới.
Tại sao anh lại bước vào trái tim tôi một lần nữa như vậy chứ? Có lẽ cũng là cái duyên. Vì cái duyên nên tôi và anh mới có những lần gặp gỡ, vì cái duyên nên tôi và anh mới có những giây phút được ngồi bên nhau dù là rất ít ỏi, vì cái duyên nên cảm thấy quý mến nhau tuy rằng điều đó chưa bao giờ được nói lên thành lời. Nhưng qua ánh mắt anh, những lời nói vô tình anh tuôn ra và tôi biết được điều ấy. Vâng, tôi yêu anh, anh lại ngự trị trong trái tim tôi một lần nữa, và tôi cũng biết rằng lại là một tình yêu đơn phương. Có lẽ số kiếp của tôi là vậy.

Đôi khi thà rằng có cái gì đó để mình mong chờ và hi vọng vẫn còn hạnh phúc hơn rất nhiều lần khi tâm hồn mình trống rỗng không còn gì nữa để mà chờ đợi hi vọng...
Giá như anh chưa có người yêu nhỉ? Giá như anh chưa có một sự ràng buộc nào cả thì có lẽ mọi chuyện đã tốt hơn rồi. Nhưng số kiếp thì mãi mãi vẫn là số kiếp, ai bảo số kiếp của tôi là yêu đơn phương.
Nhưng đôi khi thà rằng có cái gì đó để mình mong chờ và hi vọng vẫn còn hạnh phúc hơn rất nhiều lần khi tâm hồn mình trống rỗng không còn gì nữa để mà chờ đợi hi vọng.

Ít ra thì giờ anh cũng chưa làm đám cưới, từ giờ cho đến lúc cưới anh còn khoảng 3 tháng nữa. Một khoảng thời gian quá ngắn, nhưng biết đâu tuy nó chỉ ngắn như vậy nhưng nó cũng có thể làm thay đổi mọi thứ. "Có những phút làm nên lịch sử", một phút cũng có thể làm nên được lịch sử, huống chi còn những 3 tháng nữa kia mà. Ba tháng là 90 ngày, như vậy có nghĩa là tôi vẫn còn có 90 ngày nữa để mà chờ đợi và hi vọng. Phải, như vậy cũng còn hạnh phúc hơn rất nhiều rồi.

Cuộc đời có ai nói trước được điều gì đâu, "sông có khúc, người có lúc" kia mà, "lúc lên voi, lúc xuống chó" làm sao biết được. Tuy hôm nay buồn bã và cô đơn vô hạn, nhưng biết đâu ngày mai lại đầy ắp những tiếng cười và khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc. Có thể hôm nay mình chưa gặp được ai, nhưng biết đâu ngày mai lại không biết nên lựa chọn ai?
Cuộc sống luôn là thế mà. Vậy nên những ai đang rất buồn thì xin hãy cười lên và hi vọng vào ngày mai nhé. Vòng quay may mắn sẽ quay đều cho tất cả.

Phải, cái gì đó quá dễ dàng để có được thường con người ta chẳng biết trân trọng. Tình yêu cũng vậy, nếu như ai đó quá dễ dàng để có được tình yêu thì họ cũng rất dễ dàng rũ bỏ nó. Thà rằng rất khó khăn để có được thì mình lại biết trân trọng và nâng niu nó. Những ai đó đang cảm thấy mình không may mắn trong tình yêu hãy luôn tin như thế để vững vàng bước đi và tiếp tục tìm kiếm nhé.

* * *
Tình đơn phương
Bờ vai anh chẳng phải cho em
Tạm biệt một tình yêu
Ảo ảnh