Follow Us @soratemplates

Hiển thị các bài đăng có nhãn Vui Cười. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vui Cười. Hiển thị tất cả bài đăng

27 tháng 7, 2011

Truyện cười: Gục ngã vì truyện cười

10:53 0 Comments

Một nhà thầu xây dựng nói với anh em:
- Tôi có một tin vui và một tin buồn cho các anh: Trước hết là tin buồn. Ngày hôm nay các anh cần phải xúc 5000 bao cát loại 100kg, tức trung bình mỗi người là 500 bao. Còn đây là tin vui: Cát luôn có sẵn trong tự nhiên.

*
* *

Một cậu bé bị cô giáo bắt quả tang trong khi chửi thề:
- Jen, em không được dùng ngôn ngữ đó. Em nghe nó ở đâu vậy?
- Từ bố em ạ!
- Ồ, nhưng em không biết ý nghĩa của nó phải không?
- Biết chứ ạ, nó có nghĩa là xe của bố em không nổ máy được ạ!

*
* *

Đứa con nói với mẹ:
- Mẹ ơi, có hai người đàn ông đang ca hát um sùm ở cửa nhà mình kìa!
- Con đưa cho họ mấy đồng và bảo họ đi sang nhà khác đi!
- Con không dám đâu! Một trong hai người đó là bố đấy!

*
* *

Một người phụ nữ tiến đến gần người bán hàng với vẻ mặt giận dữ, tay cô ta cầm một cái túi nhỏ:
- Đã xảy ra chuyện gì vậy, thưa cô? – Người bán hàng hỏi.
- Tôi đã mua món đồ chơi này từ ngày hôm qua và cô nói rằng nó rất khó vỡ.
- Thì đúng là vậy mà.
- Tôi biết, nhưng thằng con tôi đã dùng cái thứ rất khó vỡ này để đập phá tất cả đồ chơi khác của nó.

*
* *

Một khách hàng vào cửa hàng bán vải:
- Ông bảo thứ vải này hợp thời trang và tốt nhất hiện nay phải không?
- Đúng vậy, mốt nhất và tốt nhất, thưa bà.
- Ông cam đoan với tôi là nó không bị phai màu chứ?
- Tuyệt đối không. Chúng tôi bày nó trong tủ kính hơn một năm rồi mà nó có sao đâu.

*
* *

Trong cửa hiệu thời trang, một bà khách thử rất nhiều bộ quần áo. Đến chiếc váy thứ 50, bà mừng rỡ nói với chủ cửa hàng:
- Tôi đã tìm ra cái mình cần rồi. Bây giờ cô hãy tìm cho tôi chiếc trái ngược với chiếc này.

TAGS: cười,vui cười,biếm hoạ,dân gian,thư giãn,giải trí,hài hước, tiếu lâm, cười ngất ngây, cười vỡ bụng, truyện cười, chuyện cười, vui cuoi, cuoi, truyện cười dân gian, cười bể bụng, truyện cười thế giới, cùng vui cười, chọc cười, không thể không cười, yêu cười, cười tươi, chuyen cuoi, truyen cuoi, truyện khôi hài, truyện hài, chuyện hài, tranh cười, trang biếm họa, tranh vui,Truyen cuoi, truyen cuoi dan gian, truyen vui cuoi, truyen cuoi viet nam

26 tháng 7, 2011

Truyện cười: Hoang phí tiếng cười thì đã sao?

16:08 0 Comments

- Sao ông quảng cáo là mỗi ngày nó cưa được đến 10 cây to trong khi tôi cố lắm cũng chỉ cưa được có 2 cây nho nhỏ?
Người bán hàng cắm phích điện để thử chiếc cưa điện. Ông khách há hốc mồm sửng sốt:
- Ủa, sao nó kêu được vậy ta?

*
* *

Nhân viên một hãng kem đánh răng, đến một cửa hàng ở vùng quê xa xôi nọ để chào bán sản phẩm của mình. Anh cố sức miêu tả những tính năng nổi trội, ưu việt của sản phẩm. Người chủ cửa hàng cố đợi cho đến khi anh chàng nói hết rồi dẫn anh xuống tầng hầm. Đoạn ông chỉ tay vào những kệ cao chất đầy… giấy vệ sinh của những thương hiệu nổi tiếng. Chàng trai ngạc nhiên:
- Nhưng sản phẩm của tôi thì có liên quan gì đâu?
- Tôi bán hàng ở đây 20 năm rồi, ngay cả việc thuyết phục dân ở đây dùng giấy vệ sinh tôi còn không tài nào làm nổi, nói gì đến việc bảo họ đánh răng.

*
* *

Một khách hàng đùng đùng nổi giận ở quầy mỹ phẩm công ty bách hóa:
- Đây, tôi mua thuốc mọc tóc ở chỗ các người đây. Hãy nhìn đi, tóc rụng hết sạch rồi đây này.
- Ồ, muốn mọc tóc mới trước tiên ông phải "dọn chỗ" cho chúng chứ.

*
* *

Người đàn ông dắt một con chó hầm hè nhào vào cửa hàng bán vật nuôi:
- Chó của ông không biết giữ nhà à? Hôm qua kẻ trộm vào và cuỗm mất 500 đô-la tôi để trên bàn, thế mà nó không thèm sủa lấy một tiếng.
- Thưa ngài, thật đáng tiếc. Chủ cũ của nó là một tỉ phú nên với số tiền đó nó không thèm sủa cũng phải.

*
* *

Một khách hàng tới cửa hàng bán sách:
- Tôi muốn mua cuốn "Làm thế nào để nhanh chóng trở nên giàu có".
Cô bán hàng lấy ra 2 cuốn.
- Tôi chỉ muốn mua một cuốn thôi.
- Tôi biết, nhưng đây là cuốn Luật Hình sự. Vì quyền lợi của khách hàng nên chúng tôi luôn luôn bán kèm.

*
* *

Một thương gia hỏi bạn:
- Mẩu quảng cáo anh vừa cho đăng có kết quả không?
- Rất hiệu quả là đằng khác. Tôi đăng quảng cáo tìm một người gác đêm vào buổi sáng thì đến tối công ty chúng tôi bị ăn trộm sạch.

*
* *

Một người muốn bán căn nhà đang ở. Ông thuê một văn phòng địa ốc đăng quảng cáo. Ngày hôm sau, ông gọi điện đến văn phòng:
- Tôi không bán nhà nữa?
- Sao vậy?
- Đọc thông tin quảng cáo do các anh đăng, tôi thấy đây chính là ngôi nhà mà tôi đang mơ ước.


TAGS: cười,vui cười,biếm hoạ,dân gian,thư giãn,giải trí,hài hước, tiếu lâm, cười ngất ngây, cười vỡ bụng, truyện cười, chuyện cười, vui cuoi, cuoi, truyện cười dân gian, cười bể bụng, truyện cười thế giới, cùng vui cười, chọc cười, không thể không cười, yêu cười, cười tươi, chuyen cuoi, truyen cuoi, truyện khôi hài, truyện hài, chuyện hài, tranh cười, trang biếm họa, tranh vui,Truyen cuoi, truyen cuoi dan gian, truyen vui cuoi, truyen cuoi viet nam

Truyện cười: 7 khả năng Cười lạ… tai

09:45 0 Comments

- Ta có nên vào đây xem có gì không nhỉ?
- Anh điên à, chủ nhà ở đây là một quán quân quyền anh đấy, anh ta sẽ cho chúng ta ra cám.
- Anh không hiểu các tay đấm bốc nhà nghề rồi, nếu không có 10 triệu đô thì họ chả thèm động đậy ngón tay đâu!
- !!!

*
* *

Trưởng trại giam hỏi một cai ngục:
- Tù nhân ở phòng số 7 trốn trại bằng cách nào?
- Thưa sếp, anh ta có chìa khóa ạ!
- Thế anh ta lấy cắp của anh à?
- Sao lại lấy cắp, anh ta thắng một cách đàng hoàng khi chơi bài với tôi đấy chứ!

*
* *

Quan tòa hỏi:
- Anh có điều gì muốn nói để giảm án tù vừa tuyên không?
- Thưa tòa, tôi rất biết ơn nếu tòa cho đặt trong phòng giam của tôi bằng một đệm mút ạ!

*
* *

Quan tòa hỏi bị cáo:
- Anh không thấy xấu hổ khi thường xuyên phải ra hầu tòa hay sao?
- Thưa quan tòa, không! Tôi nghĩ đây là chuyện thuần túy mang tính hành chính sự nghiệp thôi ạ!

*
* *

Vị quan tòa hỏi một bị cáo:
- Harison, anh có bằng chứng không?
- Thưa, bằng chứng là gì?
- Đó là anh đã nhìn thấy ai đó đang thực hiện hành vi vi phạm pháp luật. – Ồ không, xin ngài hãy hiểu cho tôi là tôi hành sự luôn luôn thận trọng ạ!

*
* *

Một tù nhân già sắp chết thều thào nói với ông bạn tù:
- Tôi để lại cho anh mấy cái vòng và nhẫn vàng…
- Thật không? Cám ơn ông! Ông giấu chúng ở đâu?
- Ở quảng trường gần trung tâm, trong tiệm vàng, tủ bên phải, ngăn thứ hai…

*
* *

- Theo ông thì bị cáo là người trong sạch, đứng đắn. Vậy ông chứng minh điều đó như thế nào?
- Thưa tòa, tôi đã chính tai nghe thấy bị cáo nói: Đi cả ngày mà chẳng vớ được con cá nào!

TAGS: cười,vui cười,biếm hoạ,dân gian,thư giãn,giải trí,hài hước, tiếu lâm, cười ngất ngây, cười vỡ bụng, truyện cười, chuyện cười, vui cuoi, cuoi, truyện cười dân gian, cười bể bụng, truyện cười thế giới, cùng vui cười, chọc cười, không thể không cười, yêu cười, cười tươi, chuyen cuoi, truyen cuoi, truyện khôi hài, truyện hài, chuyện hài, tranh cười, trang biếm họa, tranh vui

Truyện cười: Hôn nhầm

08:24 0 Comments

Một anh chàng tự nhiên vớ bở , còn anh chàng kia sửng sốt nhìn bạn gái của mình ôm hôn thắm thiết người đàn ông khác .Một sự nhầm lẫn tai hại chỉ vì nàng quên mang theo cặp kính …


Tags: Truyện cười: Hôn nhầm, Truyen cuoi, truyen cuoi dan gian, truyen vui cuoi, truyen cuoi viet nam

25 tháng 7, 2011

Cười 24H: Nam sinh viên: Khoảnh khắc chộp được

20:56 0 Comments
TAGS: sinh vien, doi sinh vien, thi dai hoc, dau dai hoc, do dai hoc, tranh vui, truyen cuoi
Cười 24H: Nam sinh viên: Khoảnh khắc chộp được
Giới sinh viên không phải lúc nào cũng có đủ khả năng tài chính để mỗi người có một chiếc xe
*
1311491940 doi sinh vien 2
Ngắm chân dài: vỉa hè cũng có đầy
*
1311491940 doi sinh vien 4
Giải pháp khi đi mượn đồ
*
1311491940 doi sinh vien 5
Việc làm thêm của một số sinh viên: thật vất vả
*
1311491940 doi sinh vien 6
Không hiếm những cuộc tình sinh viên bị ngăn sông cách núi
*
Cười 24H: Nam sinh viên: Khoảnh khắc chộp được
Khi cả phòng ăn chung “mâm”

Cười 24H: Top 24 lý do để lấy chồng già

12:55 0 Comments

1. Chồng già nhìn rất giống ông già. Do đó mình sẽ không bị mang tiếng là bỏ nhà theo… trai.

2. Người già quen nhiều nên đông khách. Khách tới nhà nếu mình ra mở cửa hay hỏi: "Bố cháu có nhà không?" khiến ta có cảm giác lâng lâng rất sung sướng.

3. Chồng già luôn đi chậm, nên nếu chở vợ bằng xe máy, tai nạn giao thông rất ít xảy ra. Nếu có xảy ra, cảnh sát thường nghĩ lẽ phải về chồng mình.

4. Chồng già mắt kém, nên nếu ta có đi với bồ, chồng nhìn thấy thì vợ sẽ cãi: "Anh nhìn nhầm rồi" và chồng già vội vã tin ngay.

5. Chồng già răng yếu nên nhai lâu. Nhai lâu nên ăn chậm. Ta lợi dụng ra luật lệ: "Ai ăn sau phải rửa chén đĩa", thế là ta thoát.

6. Chồng già hay ho. Khi nghe tiếng ho, ta biết mùa đông đã về, khỏi phải xem dự báo thời tiết.

7. Chồng trẻ nhìn thấy một cô gái trẻ thường hỏi: "Em nào đấy?". Còn chồng già nhìn thấy gái trẻ thường hỏi: "Con nhà ai đấy?", khiến ta rất yên tâm.

8. Chồng trẻ đi đường hay để vợ nắm tay mình. Còn chồng già lại nắm tay vợ.

9. Chồng già hay bàn tới tương lai. Còn chồng trẻ thường bảo: "Tương lai là không biết".

10. Chồng trẻ hay nhìn vợ rồi thở dài. Còn chồng già hay nhìn bản thân mình rồi thở dài.

11. Chồng già hay hỏi thăm ba má vợ. Còn chồng trẻ hay hỏi về bạn bè vợ, nhất là bạn gái.

12. Khi cãi nhau, chồng trẻ gào lên: "Tôi lấy cô là một sai lầm" trong khi chồng già nói: "Tôi biết sai lầm nhưng vẫn lấy em".

13. Khi ra tòa ly dị, chồng trẻ nói: "Chúng tôi không hợp nhau", còn chồng già nói: "Chúng tôi cũng chả biết không hợp ở chỗ nào".

14. Khi vợ có bồ, chồng trẻ nói: "Cô làm cho tôi ngạc nhiên", còn chồng già nói: "Em làm cho anh tan nát".

15. Cứ tới cuối tuần, chồng trẻ nói: "Mình đi chơi", còn chồng già nói: "Mình đi nghỉ".

16. Khi đang ăn bị hóc xương, chồng trẻ càu nhàu: "Bỏ cái gì vào mồm cũng phải nhìn chứ", còn chồng già nói: "Sao em không đưa miếng đó cho anh?".

17. Gặp một cô gái bốc lửa mặc áo tắm, chồng trẻ nhìn cô ta, còn chồng già nhìn sang vợ.

18. Khi mua đồ tặng vợ, chồng trẻ nhìn túi tiền, còn chồng già nhìn xem đứa khác đã mua chưa.

19. Khi đi xa, chồng trẻ gọi điện thoại về hỏi: "Nhà có chuyện gì không?", còn chồng già hỏi: "Em có chuyện gì không?".

20. Khi nhà hàng xóm nhảy nhót điên cuồng, chồng trẻ mở cửa ra nhìn, nói: "Vui nhỉ", còn chồng già đóng cửa lại, lẩm bẩm: "Chúng nó làm gì mà ầm ĩ thế?".

21. Chồng trẻ hay tiếc những đồng tiền đã tiêu, còn chồng già hay tiếc những đồng tiền không tiêu.

22. Chồng trẻ khi đi tắm hay sai: "Em lấy cho anh cái khăn", còn chồng già luôn kiểm tra có khăn rồi mới chui vô phòng tắm.

23. Chồng trẻ hay nói: "Vui chung", còn chồng già tuyên bố: "Em vui là anh vui".

24. Chồng trẻ hay nhăn nhó: "Tôi mệt quá", còn chồng già hô: "Anh chả bao giờ mệt cả".

Cười 24H: Tin vịt cho ngành năng lượng

08:47 0 Comments

Trong đơn nói rằng họ có khả năng làm thay đổi hướng đi của các cơn gió, thậm chí họ có thể đẩy lùi cả những cơn bão về nơi xuất phát của nó dù cơn bão đó mạnh tới cấp 13, giật cấp 14, "Swaggerer Team" cũng có khả năng tạo ra các vụ nổ tầm cỡ Big Bang, nói tóm lại họ có khả năng "hô phong hoán vũ, lôi động thiên địa", điều đặc biệt, chi phí để thực hiện những việc này rất thấp, trang thiết bị để giúp họ làm việc đó chỉ bao gồm gậy, dao, bàn tay… thậm chí là miệng… trong đó miệng là dụng cụ chủ lực. Để tiện xác nhận kỷ lục, "Swaggerer Team" đã đưa ra danh sách hàng trăm các cơn bão, cơn gió bị các sát thủ của "Swaggerer Team" tiêu diệt, hàng chục các vụ nổ lớn nhỏ được họ tạo ra. Tại Việt Nam "Swaggerer Team" được gọi theo một cái tên rất dân dã: Tập Đoàn Cưa Bom –
Nếu sự thực đúng như "Swaggerer Team" nói thì khả năng ứng dụng kỹ thuật của họ vào việc tạo ra thời tiết thuận lợi phục vụ mùa màng, chống úng ngập, triều cường,… năng lượng phát ra từ các vụ nổ của họ cũng sẽ được hấp thụ, tái tạo ra điện phục vụ sản xuất, thắp sáng… là rất có ý nghĩa và cực kỳ… khỉ tha (xin lỗi – khả thi).

*
* *

Cầu đi bộ vượt sông Sài Gòn, hình chữ gì là hợp?
Gần đây trên các báo chí người ta đề cập nhiều đến cây cầu đi bộ vượt sông Sài Gòn, dù mới đưa ra ý tưởng nhưng đã có rất nhiều ý kiến, ý voi. Ý thì bàn tiến, ý thì bàn lùi, bàn ủi. Cười 24H thống kê được rằng, chỉ riêng ở hạng mục kiểu dáng thiết kế cây cầu đã thu hút hàng ngàn kiến trúc sư tự phong comment, người thì cho rằng cây cầu nên có hình chữ S, tượng trưng cho bản đồ đất nước (ý tưởng này được đông đảo các bạn trẻ trượt patin ủng hộ, bởi sự lên xuống lượn sóng của nó rất phù hợp cho trượt patin), một nhóm khác thì nói nên làm cầu hình chữ X, bởi Sài Gòn đã có cầu chữ Y, nay thêm chữ X là được một cặp, thêm nữa cầu chữ X sẽ có khả năng chống tắc đường khi lễ hội diễn ra trên sông, giao lộ cầu chữ X cũng sẽ trở thành điểm nhấn của cây cầu cũng như nơi điều hành giao thông của cảnh sát. Một nhóm bạn trẻ ở đường Đồng Khởi thì quả quyết nên xây cầu hình chữ O để chu vi cây cầu là lớn nhất, sức chứa của cầu sẽ nhiều nhất, tiện phục vụ chạy bộ buổi tối, tập thể dục buổi sáng, mặt khác với kiểu dáng hình tròn chữ O "tít mù nó lại vòng quanh" như thế, cây cầu sẽ giúp người dân Sài Gòn có cảm giác rất gần gũi với dòng sông bởi đi mãi vẫn ở trên sông. Một số cư dân của khu đô thị mới Thủ Thiêm thì đưa ra một ý tưởng khác: Cây cầu nên có hình chữ @ nhằm thể hiện sự năng động cũng như công nghệ của thành phố, với kiểu xoáy trôn ốc độc đáo này nó sẽ thu hút sự chú ý của khách du lịch, khi đó sẽ tha hồ hốt bạc, sau này không thích có thể nắn lại thành cầu chữ "q", chữ "d" cũng rất dễ dàng…v.v và v.v…
Quả thật với hàng núi ý kiến như vậy thì coi như việc xây cầu đã đi vào… rừng. Câu châm ngôn thời hiện đại: "Cái gì không muốn làm thì nên đem ra bàn rộng rãi" có vẻ đúng trong trường hợp này.

*
* *

Cuộc chiến quảng cáo
Liên tục gần đây các hãng thực phẩm đồ uống liên tục tố nhau là quảng cáo gây hiểu lầm cho khách hàng. Bắt đầu là một hãng nước tương quảng cáo không có chất 3MCPD, rồi đến mỳ ăn liền quảng cáo là không dùng dầu chiên đi chiên lại gây ung thư, không có chất béo transfat, không dùng phụ gia nhuộm mỳ độc hại E102 (Tartrazine)… khiến cho các hãng còn lại bất bình khiếu nại. Và gần đây nhất là khiếu nại của Hiệp hội Sữa gửi Bộ Y tế, Bộ Công thương và các đơn vị trực thuộc khiếu nại việc dùng từ “sạch” trong thông điệp quảng cáo "sữa tươi sạch".
Đại diện Hiệp hội Sữa cho rằng, việc quảng cáo như vậy vô hình trung hàm ý rằng tất cả các loại sữa khác là "không sạch". Điều này tác động tiêu cực đến hình ảnh sữa tươi của các doanh nghiệp trong Hiệp hội Sữa Việt Nam, gây ngộ nhận cho người tiêu dùng về chất lượng sữa tươi, khiến họ có thể hiểu rằng việc uống các loại sữa tươi khác là không sạch.
Đáp lại văn bản của Hiệp hội Sữa, Cục Vệ sinh an toàn thực phẩm có văn bản trả lời, khẳng định quảng cáo "sữa sạch" không vi phạm quy định. Cục này cho rằng, doanh nghiệp quảng cáo có câu slogan "sữa sạch" không có nghĩa là các sản phẩm sữa khác là "bẩn". Đại diện cơ quan này còn bổ sung thêm ví dụ, nếu một người nào đó đặt tên cho con mình là Hùng Dũng thì cũng không thể gây ngộ nhận hoặc hàm ý rằng rằng con của những người khác là hèn nhát. (Câu chuyện tương tự: Một công ty thuộc bộ Công Thương trước đây đặt tên có chữ "Công Nghệ Cao" khiến cho một số công ty khác trong bộ cho rằng tên như vậy chẳng khác nào các công ty còn lại là "công nghệ thấp"- Cười 24H).
Theo dự đoán (mò) của Cười 24H, nếu khiếu nại này của Hiệp hội Sữa không được chấp nhận thì có lẽ sắp tới nhiều công ty sữa sẽ cho quảng cáo sản phẩm sữa của họ là "cực sạch", "siêu sạch"…

23 tháng 7, 2011

Cười 24H: Chùm cười nước Đức (hàng mới nhập)

21:29 0 Comments

- Anh hãy khai ra nơi cất giấu số nữ trang đó, nếu không sẽ bị tử hình! Tên trộm sợ quá vội khai:
- Tôi chôn chúng ở cách nhà trọ 3 mét về hướng Đông.
Phiên dịch bèn quay lại nói với cảnh sát:
- Hắn nói: "Hãy bắn ngay chứ đừng mong tao khai ra!".

*
* *

Một kỹ sư nông nghiệp mới ra trường nói với một người nông dân:
- Các bác làm nghề nông nhưng lại thiếu kiến thức. Cây lê này năm nay mà thu hoạch được 2 kg quả thì thật là chuyện lạ.
- Phải. Tôi cũng thấy lạ, vì nó không phải cây lê mà là cây táo.

*
* *

Một bà lão mang chiếc radio tới tiệm đề nghị sửa. Nhân viên cắm điện kiểm tra thì thấy radio vẫn hoạt động tốt nên nói với bà lão:
- Radio của cụ vẫn hoạt động tốt, nhạc nghe cũng hay mà tiếng nghe cũng rõ.
- Phải, nhạc thì vẫn hay. Nhưng có mấy ông nghị sĩ cứ nói dối ra rả suốt ngày, nghe khó chịu quá.

*
* *

Bà chủ nhà nói với cô giúp việc mới:
- Cô chú ý bữa sáng vào đúng 8 giờ nhé.
- Được, thưa bà. Nhưng nếu có hôm tôi không dậy được lúc 8 giờ thì bà cứ dùng điểm tâm trước.

*
* *

Một hành khách tức tối nói với nhân viên nhà ga:
- Đưa cho tôi cuốn sổ góp ý. Suốt mấy tháng nay, ngày nào tàu cũng đến trễ 2 tiếng. Thế mà riêng hôm nay lại tới và đi đúng giờ làm tôi bị nhỡ tàu.

*
* *

Một người vào tiệm hớt tóc hỏi:
- Hôm nay có thợ mới nào không?
- Ý ông muốn gì?
- Tôi chỉ muốn biết để đề phòng thôi.

*
* *

Có người gọi điện thoại đến trạm cứu hỏa:
- Các anh tới ngay, rừng đang bị cháy.
Hai tiếng sau, một cú điện thoại khác:
- Các anh nhớ mang theo cuốc, xẻng để trồng lại rừng luôn thể.

22 tháng 7, 2011

Cười 24H: Sex thật nguy hiểm!!!

22:15 0 Comments

1311319847 sex that nguy hiem 1

Đừng chết vì thiếu hiểu biết!

*

1311319847 sex that nguy hiem 2

Hãy nhớ rằng máy ảnh như con mắt, cẩn thận kẻo nó bị… mù!

*

1311319847 sex that nguy hiem 6

Chỉ tại dấu hiệu quá đặc trưng của thành công

*

1311319847 sex that nguy hiem 3

Hiểm họa khôn lường

*

1311319847 sex that nguy hiem 5

- Vì sao trái tim lại tượng trưng cho tình yêu hỡi anh?
- Vì thế này này…

*

1311319847 sex that nguy hiem 4

Đôi khi “sex” đơn giản chỉ là “giới tính”, nhưng không vì thế mà vấn đề này bớt phức tạp hơn.

21 tháng 7, 2011

Cười 24H: Cái khó ló cái khôn

18:28 0 Comments

1311147600 cai kho lo cai khon 3

Em đang chữa “bệnh nghiện game” cho chồng

*

1311147600 cai kho lo cai khon 1

Trong nỗi lo bị “xé xác” của kẻ đa thê, tuyệt chiêu “vỗ vây bay vào không gian” được áp dụng thật nhuần nhuyễn

*

1311147600 cai kho lo cai khon 2

Đi thi em cứ… (mặc dù bị cấm)

*

1311147600 cai kho lo cai khon 4

Nhấp nhổm chờ xăng hạ lo xăng tăng

*

1311147600 cai kho lo cai khon 5

Giải pháp khi muốn cầu hôn mà tiếc cái nhẫn

*

Cười 24H: Cái khó ló cái khôn

1… 2… 3… Cười lên nào con yêu! Được rồi, xinh lắm!

Cười 24H: Nhật ký: Chuột, trường và thi cao đẳng

08:56 0 Comments

Ngày… tháng… năm…

Đã 3 ngày kể từ cái hôm mình làm thủng “kẹo cao su” nhà người ta. Vẫn chưa ăn uống gì được. Mình thấy sợ mùi dâu tây, sợ những âm thanh kỳ lạ và sợ cả bọn chuột gái… Mình như mê sảng.

Ngày… tháng… năm…

Thằng chuột lang nhà hàng xóm mang sang nửa cây xúc xích gọi là hỏi thăm. Thằng này thật tốt bụng, giàu sang vương giả là thế mà chẳng bỏ rơi bạn bè bao giờ. Từ hôm mình ốm đến nay, nó đã 3 lần tháo lồng chạy sang với mình. Lần thì mang đồ ăn, lần thì mang thuốc.

Nói đến vụ mang thuốc lại nhớ, rình lúc bà chủ quên cài cửa tủ thuốc, nó lẻn vào, tha ngay một lọ thuốc viên nhỏ nhỏ, vàng vàng xanh xanh mang sang cho mình điều trị. Chẳng hiểu nó lấy phải thuốc gì mà đắng ghét, hắc xì. Nhai được nửa viên thì mình ngậm mồm lại không kịp, “cho chó ăn chè” ngay lập tức. Không kìm được, mình chửi nó té tát. Khổ thân thằng chuột lang, cái mặt béo phị của nó tái xanh, ngượng nghịu: “Xin lỗi, tao có biết là thuốc gì đâu. Chỉ biết là thuốc thì tao mang sang…”. Đỏ mặt tía tai, mình gắt lên: “Nghe quảng cáo mãi mà không cho vào đầu, phải đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng, biết không hả?”. Thằng chuột lang quay mặt đi, thở dài: “Nhưng tao không biết chữ”.

Mãi sau này mình mới biết thứ thuốc hôm đó là Berberin, loại thuốc đặc trị… tiêu chảy.

Ngày… tháng… năm…

Mình đã lại sức được phần nào. Mấy ngày ốm đủ để mình tĩnh tâm nghĩ lại lời thằng bạn: “Nhưng tao không biết chữ”. Dốt nát thực sự là nguy hiểm, thà chết vì ngu còn hơn là chết vì thiếu hiểu biết. Một ý tưởng chợt lóe lên.

Ngày… tháng… năm…

Thằng chuột lang khệ nệ kéo sang một bắp ngô to vật vã còn đúng hai hàng hạt. Nó chưa kịp mở mồm thì đã bị mình đã vồ ngay lấy:

- Lang, mày muốn đi học không?

- Đi học? Thôi, tao chẳng dám đi đâu, ở trường học chẳng có đồ ăn…

Cái thằng, chắc dạ dày nó lộn lên đầu rồi hay sao mà suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn.

- Được, mày không đi thì tao đi. Nhưng tao cần mày dẫn đường.

- Đường thì tao biết, có lần tao chui vào ba lô của cậu chủ rồi ngủ quên trong đó. Mãi đến lúc cậu ấy đi học thì tao mới biết nhưng không dám chui ra. Được, để tao chỉ đường.

Ngày… tháng… năm…

Đã 4 tháng nay mình sống ở trường, quá nhiều thay đổi. Không chỉ nhận được mặt chữ mà mình còn biết được vô số chuyện hay ho của các cô cậu học trò.

Có một lần, mình đang thiu thiu ngủ trong góc ngăn bàn thì thấy cái gì nhấp nhô phía ngoài, tò mò chạy ra xem. Thì ra là mảnh giấy cậu học trò ngồi bên vừa nhét vào, chắc lại kiểu “bức thư trong ngăn bàn” để gửi cô nhóc ngồi chỗ này đây mà. Trong lúc mình còn đang loay hoay không biết phải quay người thế nào để đọc được lá thư ấy thì bỗng có cái gì âm ấm nhẹ nhàng đặt lên lưng. Giật mình quay lại thì thấy một bàn tay, cùng lúc ấy, tiếng cô học trò thét vang: “Á… Cái gì… nhũn nhũn… Chuột…”. Rồi thì tiếng bàn xô, ghế đổ. Mình chạy vội ra ngoài, vẫn kịp thấy cô bé con đang nức nở kể tội cậu bạn trai. Mặt cậu bé nghệt ra đến tội. Đấy cũng là lần đầu tiên mình biết thế nào là da thịt con gái, chẳng hề thú vị như mình vẫn tưởng.

Lần khác, chẳng biết giờ học môn gì, mình nghe rõ ràng tiếng thầy giáo hỏi: “Theo các em, những ai có thể mưu sinh trên bãi rác?”. Ký ức cũ lại ùa về… Câu hỏi quá dễ, ngồi trong ngăn bàn, mình vẫy đuôi xin trả lời nhưng thầy giáo không gọi.

Ngày… tháng… năm…

Trời nóng quá, chẳng hiểu mấy ngày nay thầy cô giáo, rồi lũ học trò đi đâu cả. Trường vắng tanh. Chẳng có chuyện gì để hóng hớt. Ngăn bàn cũng chẳng còn đồ ăn. Chỉ thỉnh thoảng bọn ve sầu hùa nhau giễu cợt. Mình thấy buồn.

Ngày… tháng… năm…

Hôm nay trường đông đến lạ. Ngỏng cổ chờ những gương mặt thơ ngây thân quen nhưng không thấy, thay vào đó là những bộ mặt đăm chiêu, nghĩ ngợi. E là có biến, vội phi về một phòng học, nép vào ngăn bàn.

Tiếng thầy giáo trên bục giảng oang oang: “Rất hoan nghênh các em đã đến tham dự kỳ thi tuyển sinh cao đẳng của trường…”.

Thi cao đẳng là gì? Mình có biết gì đâu. Thấy háo hức như thể mình đang ngồi khoanh tay lên bàn chứ không phải là đang ru rú trong đây nữa.

Ngày… tháng… năm…

Vẫn là những người hôm qua, họ vào lớp, lặng lẽ, từng người một. Khuôn mặt ai nấy đều căng thẳng đến lạ. Mình thấy không ưa mấy người này.

Trống báo hiệu, họ nhận giấy từ thầy giáo, rồi lặng lẽ viết viết…

Ngồi vào cái bàn chỗ mình đang nghỉ ngơi là một cô gái xinh xắn có hai bím tóc trên… đỉnh đầu. Cô ta cứ mải miết đọc đọc, ghi ghi, bấm bấm… Không nước hoa, không thức ăn, không giấy nọ tờ kia kiểu ruột mèo… tóm lại là tất cả những thứ có thể níu chân mình lại thì cô ta đều không có. Con gái gì mà thật thiếu hấp dẫn. Mình nhẹ nhẹ chuồn qua bàn khác.

Một anh chàng đang ngồi rung đùi, lắc lư theo một điệu nhạc tưởng tượng. Một cô nàng đang nhai ngấu nghiến cái vỏ bút đến nỗi bung cả lò xo. Một thi sĩ đang thả hồn lên cành phượng tàn để làm thơ. Đây đó vài cái tổ quạ mới được tạo hình do động tác vò đầu bứt tai tạo nên… Với mình, không ai có đủ sức hấp dẫn vì đơn giản là chẳng ai mang đồ ăn vào phòng thi cả. Tặc lưỡi: “Thôi, kiếm chỗ mà an giấc”. Có vẻ ngăn bàn chỗ cậu sĩ tử to béo đang mải nhắm mắt há mồm kia là một điểm đến tuyệt vời…

Bây giờ thì mình đã hiểu: Thi cao đẳng là cuộc thi của những con người không thích cười và không biết ăn.

20 tháng 7, 2011

Cười 24H: Nhật ký về với giai lớn của chuột

21:59 0 Comments

Mình ra trường.

Không phải là mình chán cái sự học mà cái chính là vì mình học mà chẳng được ai công nhận: đi học thì không ai cho phát biểu ý kiến, đến giờ kiểm tra cũng không ai cho làm bài thì nói gì đến chuyện chấm điểm, ấy là chưa kể hết năm học mình không được phát giấy khen, không được nhận phần thưởng… Đến lúc ra trường cũng không ai làm lễ tốt nghiệp cho. Mình nản chí quá! Bao nhiêu cố gắng của mình chẳng được ai ghi nhận.

Nhớ lúc ngoe nguẩy đuôi ra đi, thằng Mọt Sách còn vuốt đuôi thêm một câu: ”Thằng này mắc bệnh thành tích nặng lắm rồi”.

Bỏ ngoài tai lời nói khó chịu ấy của thằng kia. Mình quyết chí ra đi. Ở đời còn nhiều cái đáng học hơn nữa. Với mình chỉ cần biết đọc, biết viết đã là đủ lắm rồi. Mình quay lại đáp trả:

- Chịu khó tập thể dục đi, học nhiều quá đến lúc bị sách nó đè thì cũng không đẩy nó ra được, rồi lại bẹp ruột đấy em ạ.

- Á à, dám rủa nhau à? Này nhá, Krupxkaia đã nói rồi: “Vấn đề đọc sách của trẻ em là một trong các vấn đề quan trọng. Đọc sách đóng vai trò lớn trong cuộc sống của các em. Những sách được đọc trong thời niên thiếu không những có thể lưu lại trong trí nhớ các em suốt đời mà còn có ảnh hưởng đến sự phát triển tương lai của các em nữa”.

- Đây chả cần biết nhiều đến thế, chỉ nghe người ta nói: mọi lý thuyết chỉ là màu xám, còn cây đời mãi mãi xanh tươi.

- Hứ, dám đối chọi với ta à? Thế câu ấy là của ai?

- Biết chết liền. – Mình cười khẩy một cái rồi bước đi, để mặc thằng Mọt Sách tức tối uốn éo, lăn lộn trong cuốn sách cũ dày bịch ở góc thư viện. Chắc thằng này cũng chẳng biết ai là tác giả đâu, Goethe chứ ai, nhưng ngu gì mình nói cho nó biết.

Ngày… tháng… năm…

Từ ngày ra trường, mình đâm ra lại thành sống vất vưởng, nay xó này, mai xó kia. Lúc thì loanh quanh ở mấy quán cơm bụi, khi thì quanh ra quán cà phê, nhưng tuyệt nhiên không ghé vào bãi tập kết rác bao giờ. Thấy cuộc sống chòng chành quá!

Ngày… tháng… năm…

Sáng nay dậy sớm, tính chuyện thể dục cái…

Đến trước cửa hàng bán đồ ăn sáng, vừa hay có một cái xe máy dựng đấy, mình nhanh nhẹn leo tót lên đầu xe. Có một cái túi ni-lon. Quá hay! Nhẹ nhàng trườn đến, chỉ một giây sau mình đã nằm gọn trong túi, bên cạnh một ổ bánh mì và túi sữa đậu nành còn nóng hôi hổi. Chưa biết tính nên làm thế nào thì đã thấy cái xe đứng thẳng dậy và… chạy vù đi. Mình nằm im, sợ rúm người.

Tiếng phanh xe làm mình choàng tỉnh, hình như mình bị ngộ độc mùi túi ni-lon. Công nhận bọn túi này độc hại thật. Ngày xưa thằng Chuột Lang chả bị hóc suýt chết cũng vì túi ni-lon còn gì.

Vị chủ nhân xách túi đồ ăn sáng (trong đó có mình) vào nhà. Chủ nhân khoan khoái mở cái túi ra và…

- Ợ… Á… Á… Á… Á… Á…

Cậu chàng hét lên rồi bình tĩnh nhón lấy chóp đuôi mình, quay quay mình lên không trung. Rồi anh ta đắc chí:

- Cho biết thế nào là đi tàu vũ trụ nha em.

Ruột gan mình lộn hết cả lên.

Rồi vù… ù…, cậu chàng quăng mình đi. Đây là lần thứ hai trong đời mình bị đối xử thô bạo đến thế (lần đầu tiên là ngay khi mình còn chưa mở mắt, nhớ mang máng là như vậy). Nhưng mình chẳng để người ta bắt nạt mãi đâu. Hứa đấy!

Mình bị quăng vào cái sọt rác trong góc nhà. Ối cha mẹ ơi, toàn túi ni-lon là túi ni-lon, mà cái nào cái ấy, thơm nức mùi bánh mì và nồng nàn mùi nhựa. Mình như thằng say, ngồi trong cái sọt rác êm ái mà lử đử cả người. Bỗng đâu nghe “sầm” một cái trên đầu, ra là ổ bánh mì hồi nãy. Quá tuyệt vời, trên cả tuyệt vời! Công nhận anh chủ này hiếu khách thật, tấm lòng anh ta thơm thảo thật, y như cái ổ bánh mì trên đầu mình vậy! Chèm chẹp…

Anh chủ (mà mãi sau này mình mới biết anh í tên là Giai Lớn) đáng yêu quá! Này nhé, cao ráo, sáng sủa nhé, tốt lòng tốt dạ nhé, lại còn hơi bị thơm thơm mùi… mồ hôi nữa chứ. Đấy, ngay từ cái nhìn đầu tiên và cái ngửi thứ nhất mình đã thấy “bồ kết” anh này rồi. Phải công nhận là trực giác của mình nhạy bén thật í, hí hí.

Bất chợt, mình nhìn nhanh xuống… phía dưới. Suýt té xỉu vì nhớ ra mình là chuột đực. Nếu thế thì tại sao mình lại yêu được anh kia? 2 tên đực rựa… chẳng có nhẽ mình có vấn đề???

19 tháng 7, 2011

[love] Cười 24H: Nhật ký về với giai lớn của chuột

16:20 0 Comments
Ngày… tháng… năm…

Mình ra trường.

Không phải là mình chán cái sự học mà cái chính là vì mình học mà chẳng được ai công nhận: đi học thì không ai cho phát biểu ý kiến, đến giờ kiểm tra cũng không ai cho làm bài thì nói gì đến chuyện chấm điểm, ấy là chưa kể hết năm học mình không được phát giấy khen, không được nhận phần thưởng… Đến lúc ra trường cũng không ai làm lễ tốt nghiệp cho. Mình nản chí quá! Bao nhiêu cố gắng của mình chẳng được ai ghi nhận.

Nhớ lúc ngoe nguẩy đuôi ra đi, thằng Mọt Sách còn vuốt đuôi thêm một câu: ”Thằng này mắc bệnh thành tích nặng lắm rồi”.

Bỏ ngoài tai lời nói khó chịu ấy của thằng kia. Mình quyết chí ra đi. Ở đời còn nhiều cái đáng học hơn nữa. Với mình chỉ cần biết đọc, biết viết đã là đủ lắm rồi. Mình quay lại đáp trả:

- Chịu khó tập thể dục đi, học nhiều quá đến lúc bị sách nó đè thì cũng không đẩy nó ra được, rồi lại bẹp ruột đấy em ạ.

- Á à, dám rủa nhau à? Này nhá, Krupxkaia đã nói rồi: “Vấn đề đọc sách của trẻ em là một trong các vấn đề quan trọng. Đọc sách đóng vai trò lớn trong cuộc sống của các em. Những sách được đọc trong thời niên thiếu không những có thể lưu lại trong trí nhớ các em suốt đời mà còn có ảnh hưởng đến sự phát triển tương lai của các em nữa”.

- Đây chả cần biết nhiều đến thế, chỉ nghe người ta nói: mọi lý thuyết chỉ là màu xám, còn cây đời mãi mãi xanh tươi.

- Hứ, dám đối chọi với ta à? Thế câu ấy là của ai?

- Biết chết liền. – Mình cười khẩy một cái rồi bước đi, để mặc thằng Mọt Sách tức tối uốn éo, lăn lộn trong cuốn sách cũ dày bịch ở góc thư viện. Chắc thằng này cũng chẳng biết ai là tác giả đâu, Goethe chứ ai, nhưng ngu gì mình nói cho nó biết.

Ngày… tháng… năm…

Từ ngày ra trường, mình đâm ra lại thành sống vất vưởng, nay xó này, mai xó kia. Lúc thì loanh quanh ở mấy quán cơm bụi, khi thì quanh ra quán cà phê, nhưng tuyệt nhiên không ghé vào bãi tập kết rác bao giờ. Thấy cuộc sống chòng chành quá!

Ngày… tháng… năm…

Sáng nay dậy sớm, tính chuyện thể dục cái…

Đến trước cửa hàng bán đồ ăn sáng, vừa hay có một cái xe máy dựng đấy, mình nhanh nhẹn leo tót lên đầu xe. Có một cái túi ni-lon. Quá hay! Nhẹ nhàng trườn đến, chỉ một giây sau mình đã nằm gọn trong túi, bên cạnh một ổ bánh mì và túi sữa đậu nành còn nóng hôi hổi. Chưa biết tính nên làm thế nào thì đã thấy cái xe đứng thẳng dậy và… chạy vù đi. Mình nằm im, sợ rúm người.

Tiếng phanh xe làm mình choàng tỉnh, hình như mình bị ngộ độc mùi túi ni-lon. Công nhận bọn túi này độc hại thật. Ngày xưa thằng Chuột Lang chả bị hóc suýt chết cũng vì túi ni-lon còn gì.

Vị chủ nhân xách túi đồ ăn sáng (trong đó có mình) vào nhà. Chủ nhân khoan khoái mở cái túi ra và…

- Ợ… Á… Á… Á… Á… Á…

Cậu chàng hét lên rồi bình tĩnh nhón lấy chóp đuôi mình, quay quay mình lên không trung. Rồi anh ta đắc chí:

- Cho biết thế nào là đi tàu vũ trụ nha em.

Ruột gan mình lộn hết cả lên.

Rồi vù… ù…, cậu chàng quăng mình đi. Đây là lần thứ hai trong đời mình bị đối xử thô bạo đến thế (lần đầu tiên là ngay khi mình còn chưa mở mắt, nhớ mang máng là như vậy). Nhưng mình chẳng để người ta bắt nạt mãi đâu. Hứa đấy!

Mình bị quăng vào cái sọt rác trong góc nhà. Ối cha mẹ ơi, toàn túi ni-lon là túi ni-lon, mà cái nào cái ấy, thơm nức mùi bánh mì và nồng nàn mùi nhựa. Mình như thằng say, ngồi trong cái sọt rác êm ái mà lử đử cả người. Bỗng đâu nghe “sầm” một cái trên đầu, ra là ổ bánh mì hồi nãy. Quá tuyệt vời, trên cả tuyệt vời! Công nhận anh chủ này hiếu khách thật, tấm lòng anh ta thơm thảo thật, y như cái ổ bánh mì trên đầu mình vậy! Chèm chẹp…

Anh chủ (mà mãi sau này mình mới biết anh í tên là Giai Lớn) đáng yêu quá! Này nhé, cao ráo, sáng sủa nhé, tốt lòng tốt dạ nhé, lại còn hơi bị thơm thơm mùi… mồ hôi nữa chứ. Đấy, ngay từ cái nhìn đầu tiên và cái ngửi thứ nhất mình đã thấy “bồ kết” anh này rồi. Phải công nhận là trực giác của mình nhạy bén thật í, hí hí.

Bất chợt, mình nhìn nhanh xuống… phía dưới. Suýt té xỉu vì nhớ ra mình là chuột đực. Nếu thế thì tại sao mình lại yêu được anh kia? 2 tên đực rựa… chẳng có nhẽ mình có vấn đề???

14 tháng 7, 2011

Cười 24H: Nhật ký vú em rơi vào tay... chuột

09:31 0 Comments

… “Mà đúng là bị bỏ rơi thật. Thấy thân hình tàn tạ của mình, giai bé liền vứt ngay mình vào tủ sách cũ. Tại đây mình gặp bết bao nhiêu là bạn cũ: này anh Đô-rê-mon tuột gáy, này anh Tam Quốc chí mọt xuyên táo, này anh Giáo trình toán cao cấp khỏa thân… Thôi thì đủ cả.

Nhưng cái mình mừng nhất là gặp lại người tình trong mộng thuở nào: Em Pờ-lây-Boy. Mình đã từng khao khát em hằng đêm. Cho đến đêm nay ở bên em, dẫu cho mùi hương đã từng ăn sâu vào tâm trí mình nay đã không còn, thay vào đó là mùi ẩm, mùi mốc, mùi phân chuột… thì nỗi khao khát ấy vẫn còn và càng bùng lên dữ dội. Mình hít hơi, chuẩn bị tinh thần. Em chớp mắt…

Chưa kịp hàn huyên tâm sự thì màn đêm đã buông xuống. Hai anh em cậu chủ đã khóa cửa đi chơi. Phòng tối thui. Mình vốn quen với bóng tối nhưng mình không quen với cái nơi bí bách này. Sợ hãi. Mình khẽ huých anh Những người khốn khổ:

- Anh này…

- Suỵt. Đây là lúc nguy hiểm nhất, giặc sắp tràn vào. Chú liệu mà giữ mồm giữ mệng.

Mình chưa kịp hỏi lại thì đã nghe thấy tiếng thét hiệu lệnh của quân địch: “Chít… Chít…”. Mình chỉ kịp rú lên: “A, bây giờ thì em đã hiểu…”. Tiếng rú ấy chưa tròn câu thì đã nghe đau nhói ở phía góc: Một tên giặc chuột đã phát hiện ra mình và ngay lập tức tấn công.

Mình mê đi, không biết gì nữa…”

*
* *

Ngày hôm qua:

Thật là một ngày may mắn. Lão giai bé dọn dẹp nhà cửa. Biết chuyện, mình đã chuồn đi từ sớm nên thoát thân. Gớm, nom cái thây thằng chuột nhắt mà sợ chết khiếp. Cái thằng liều mạng ấy, mình đã bảo chuồn đi mà nó không tin. Ngu thì chết cứ bệnh tật gì.

Tối:

Trở lại giang sơn cũ, gọn gàng đến mức khó tin.

Có mùi gì thoang thoảng đâu đây, nghe như mùi bánh mì trứng. Hít hít… Đúng mùi bánh mì trứng rồi. Lao vội đến theo tiếng gọi của cái dạ dày, đâm ngay vào một cuốn sổ cũ. Đen thế chứ lại. Ngửi đi ngửi lại, mùi hương quyến rũ ấy đúng là nằm trong cuốn sổ này chứ không phải ở đâu khác. Bới đi bới lại, thấy mỗi mẩu vụn bánh bé tí dính lại trên cái bìa sổ. Điên tiết, đã thế ta nhay cho bằng nát.

Nhai mãi cũng mỏi răng, mình đành tha quyển sổ về ổ để xả stress dần.

Ngày hôm nay:

Ngao ngán mở mắt ra. Sực nhớ đến chiến lợi phẩm hôm qua. Vội bò đến.

Nhớ rồi, cuốn sổ này mình vẫn thấy giai lớn thỉnh thoảng lôi ra ghi ghi chép chép. Sẵn tò mò, mình mở ra xem. Thấy may mắn vì ngày xưa “tác nghiệp” ở trường học nên cũng học mót được cái chữ.

“Ngày… tháng… năm…


Ngày… tháng… năm…

…”

Thì ra là nhật ký của giai lớn. Một ý tưởng chợt lóe lên: ta sẽ viết nhật ký tiếp sức cho giai lớn. Ta sẽ kể lại những chuyện từ ngày xửa ngày xưa, những chuyện còn sót lại trong bộ óc đã sắp thành tinh này…

11 tháng 7, 2011

Cười 24H: Nhật ký vú em bất đắc dĩ (chiều qua)

21:10 0 Comments

Đang thong dong đi ra sân vận động cùng mấy thằng bạn, bất ngờ một cành cây bị gió quật gãy, rơi xuống, đè lên ngực mình. Khó thở quá, mình lơ mơ nhìn thấy ánh mắt lo lắng của bố mẹ, cái mặt nhăn nhó của thằng em. Khó thở quá! Vĩnh… vĩnh… Yêu mọi người quá! Vĩnh… vĩnh…

Mình mê man đi.

Bỗng cái cành cây khẽ… cựa quậy. Dồn nốt chút hơi tàn, mình mở mắt ra. Ôi, má ơi, 2 cái cành… chân của giai bé đang vắt vẻo trên ngực mình, 2 cái “cành” ấy đang khẽ đưa theo nhịp một bài hát. Hất chân thằng ranh ra, mình gằn giọng: “Êm nhỉ?”.

Vậy mà nó còn vênh mặt lên:

- Dậy thôi anh, gà sắp đi ngủ rồi.

Thằng này chém gió, mới có 5 giờ chiều. Bực mình quá!

Vào chỗ vòi nước, hình ảnh quen thuộc của cái chậu bát “đầy có ngọn” đâu rồi? Chả có nhẽ… Suy luận nhanh lạ thường, mình quay lại chỗ thằng em:

- Này nhóc, cái chậu…

- Bát hả, ông lười?

- Ừ. Rửa rồi hả?

- Em không rảnh. Em quăng nó ra sân rồi, để trong nhà ô nhiễm chết.

- Cái gì? Có biết một đống tiền của tao khô… ô… ông? – Mình nhảy dựng lên, chưa kịp thụi cho nó một quả thì đã thấy cái rổ bát đang nằm tắm nắng rất yên lành, sạch sẽ.

Thằng bé dạo này biết điều ghê. Mình phải nghĩ cách để tranh thủ cái biết điều của nó mới được, keke…

Điện thoại chợt kêu: số của bố! Á, quên mất chưa gọi điện thông báo tình hình với nhị vị phụ mẫu.

- A lô bố ạ! Bố ơi tình hình là thằng cu làm bài tạm ổn rồi. Tình hình là con định gọi điện cho bố mẹ ngay lúc ấy nhưng nó quấy quá, tình hình là con phải trông nom giai bé của bố rất là vất vả. Tình hình là…

- Thôi thôi được rồi. Mẹ đây. Mẹ nghe giai bé khoe rồi, không cần anh phải “tình hình là” nữa đâu.

Thôi rồi, thì ra là nó đã kịp hầu chuyện mẹ. Mà cái mồm thằng này thì… có giời mới biết là nó ton hót những gì.

- Cho em ở đó mấy hôm chơi cho thoải mái nhé con. Không phải lo gì ở nhà đâu, bố mẹ mỗi ngày làm thịt một con gà chắc cũng đủ cầm hơi. Thế nhé con. Mà nhớ không được đánh nhau đâu đấy.

Mỗi lời nói của mẹ như cắt từng khúc ruột mình. Lại phải ôm cái của nợ này vài ngày nữa chắc mình chết quá.

Không sao, mình sẽ lên một kế hoạch…

6 giờ tối:

Giai bé đưa cho mình một tờ giấy be bét chữ, dài như tờ sớ. Nó trịnh trọng:

- Qua tìm hiểu chúng tôi được biết, tại thành phố nơi anh đang sống có rất nhiều những món ăn ngon bổ rẻ. Vậy anh có thể giúp chúng tôi tìm hiểu nền ẩm thực của mảnh đất này được không?

- Bóc lột người ta vừa thôi nhá.

- Quần anh anh cứ mặc, áo anh anh cứ mặc. Em lột của anh làm gì. Để yên em tiếp tục chương trình: Chúng tôi dự định sẽ làm một phóng sự dài kỳ ở đây, rất mong anh hợp tác.

- Còn lâu nhá.

- Nếu anh không hợp tác với chúng tôi, đoạn băng ghi âm này sẽ là bằng chứng để cấp trên cắt khẩu phần gạo, trứng và hoa quả của anh từ dưới quê nhà. Tùy anh quyết định.

Nếu như mình không nhớ đến cái kế hoạch đang nung nấu trong đầu thì chắc chắn thằng này hôm nay… ‘húp cháo”. Được, lần này mình nhường nó, gọi là bỏ con săn sắt…

Mới phá được vài món, mò về đến nhà cũng đã 10 rưỡi, chỉ kịp tắm nhẹ một cái trước khi xõa cánh.

Nhớ mang máng ngày mai là chủ nhật…

10 tháng 7, 2011

Cười 24H: Đố vui "Mất giấc ngủ trưa" (10/7/2011)

13:37 0 Comments

Nhìn thấy hình ảnh như thế này, có ai nuốt nổi không? Không ăn thì chết đói, ăn thì… chết bệnh. Không biết nên chọn đường nào để khỏi chết? Hôm nay là chủ nhật, ngày cuối tuần ít phải lo nhiều về công việc, Hội quán Cười tranh thủ “kiếm chác” tí thời gian của mọi người bằng chủ đề “tổng xỉ vả” những quá ăn bẩn: Cuối tuần không dám đi ăn!

1310172634 Ve Sinh An Toan Thuc Pham

8 tháng 7, 2011

Cười 24H: Nhật ký của một nàng dâu

21:58 0 Comments

Ngày… tháng… năm
Mở mắt dậy vào lúc 6h sáng. Anh yêu vẫn nằm bên cạnh, ngáy đều như một bản nhạc du dương. Mình lén dậy, nhìn qua khe cửa thấy mẹ chồng đang làm đồ ăn sáng. Bèn nhón chân về giường, trùm chăn nằm tiếp. Và lấy ra cuốn sách, thả rơi xuống cạnh đầu mình. Miên man nghĩ về chiếc áo đầm hôm qua con Mai mặc. Áo đẹp quá nhưng tròng vào thân nó thực phí đi. Phải mình thì biết, cứ làm các anh lác mắt. Anh nào? Sực nhớ mình đã có chồng. Ờ, có chồng không được diện à?
Anh yêu nhỏm dậy, lay lay, mình nhắm mắt, đầu hơi ngoẹo ngoẹo (biết rằng dáng ấy dễ thương). Anh nhón chân ra ngoài nói với mẹ chồng: "Vợ con hơi mệt. Đêm qua đọc sách về gia chánh đến khuya". Mẹ la anh: "Thế thì để cho nó ngủ". Kha, kha, ta ngủ tiếp là chuyện đã rõ ràng.

*
* *

Ngày… tháng… năm
Đi làm về, thấy mẹ chồng lôi ra một con cá lóc. Eo ôi, lại nấu canh chua, lại nhặt rau, thái hành, gọt thơm mệt xỉu. Vội vàng lén rút điện thoại, nhắn tin cho Mai. Nó lập tức phôn vào điện thoại để bàn. Mẹ chồng nhấc lên: "Alô, cho cháu gặp Trang, cháu muốn báo là sếp ở cơ quan vừa vào viện vì lên cơn tai biến". Mẹ chồng hốt hoảng dập máy, bảo mình vô viện thăm ngay. "Nhưng con còn nấu canh, làm cá", mẹ gắt: "Để đấy mẹ lo". Ra vẻ khó nhọc đứng lên. Vù ra ngoài. Thoát. Rủ Mai đi "sốp" coi giày. Nó dặn nếu nó nhắn tin, cũng phải phôn cứu nó. Yên tâm. Cảnh ngộ cả mà.

*
* *

Ngày… tháng… năm
Muốn rủ anh yêu đi ăn cơm Nhật. Anh ngần ngừ "Mẹ ở nhà buồn". Khổ quá, mẹ không thích và không hiểu Sushi, đã thế cứ bước vào những chỗ này là kêu rên rằng mắc, tiền đó về nhà mua cả tạ cá mà xơi. Giận dỗi quay mặt vào tường "Anh muốn sao cũng được". Chàng len lén sờ tay vào vai. Gạt ra. Phải rồi, ở nhà này tôi là con sen, con ở, tôi chỉ nên đổ rác, lau nhà. Bỗng hai hàng nước mắt chảy ra. Nhớ mới thuở nào tung tăng trên phố, giờ co ro giữa bốn bức tường. Trời ơi là trời, lấy chồng làm chi cho khổ. Có tiền ăn tiệm mà không được đến ăn. Lại gạt tay. Để mặc tôi. Tôi chỉ muốn là tôi chết quách.

*
* *

Ngày… tháng… năm
Đánh liều mua cai váy đầm về. Gói kỹ để vào trong tủ. Nó đẹp nhưng khổ cái lưng trần. Cần chuẩn bị thời cơ chu đáo.
Tối cả nhà ăn cơm, cố tình mở một phim Mỹ. Nói xa xôi đến văn hóa Âu Tây, tới cái xu hướng trẻ trung hiện tại. Bà già y như mắc bẫy, phát biểu vẻ tự hào: "Mẹ hiểu, mẹ không phải như người ta, cứ thấy con cái thò ra là cấm". Mình bồi: "Con biết ngay từ hôm đầu gặp gỡ, mà mẹ hình như thuở bé có học trường Tây". Bà nói: "Không, nhưng mẹ hay đi qua cổng trường, nhiều cô đầm còn thua đấy". Cả nhà cười ha hả. Ta tung tăng lấy váy ra khoe: "Bạn con ở Pháp mới gửi cho (thực ra là mua gần chết). Mẹ thấy thế nào?". Bà đang vui lại không coi kỹ phần lưng: "Được, được". Anh yêu sung sướng. Mình sung sướng, trừ con Mai. Nó tưởng chỉ mình nó có cơ hội mặc!

*
* *

Ngày… tháng… năm
Mình sợ nhất những lúc không có anh yêu ở nhà. Bà già muốn nói chuyện với mình, còn mình chỉ muốn xem tivi rồi ngủ. Đã thế, chuyện của bà toàn chuyện chán. Nào nhà bên mới mua con chó, nào trước cửa có ông lão làm sao ấy, nhìn ta lại cứ cười cười. Rồi chuyện ngày xưa ta khổ lắm, đẻ con trai xong không có trứng vịt muối mà ăn, các cậu các cô bây giờ sướng quá. Mình ậm ừ, quẫy đạp trên giường, vùi sâu tai vào gối. Ôi, đời tôi khổ thế. Cùng lúc phải nghe hai cái tivi, mà một cái không là sao nhỏ tiếng.
Ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Giật mình thức dậy, thấy mẹ vẫn ngồi, vẫn nhìn lên đài CNN dù không hiểu tiếng Anh. Chắc bà sợ chuyển kênh sẽ đánh thức mình.
Ôi đàn bà. Ôi phụ nữ. Chắc là bà còn khổ dài dài!

 p 89EKCgBk8MZdE

Cười 24H: Tân Tây Du Ký (64): Cuộc chiến quạt Ba Tiêu

16:59 0 Comments

Thứ Sáu, ngày 08/07/2011, 08:00

(cuoi 24h) – Sau khi biết mình bị đầu độc, Ngộ Không phản ứng thế nào đối với Ngưu Ma Vương?

Đón xem những VIDEO HÀI đau bụng nhất, TRANH VUI hài hước, TIN VỊT, TRUYỆN CƯỜI , THƠ VUI khó đỡ nhất tại CƯỜI 24h.

TAGS: tay du ky hai 64, tan tay du ky hai, ton ngo khong, su phu, ba la sat, quạt ba tieu

Xin mời các bạn đón đọc Tân Tây Du Ký Hài vào 8h thứ 2, 4, 6, và chủ nhật hàng tuần trên Cười 24H

XEM THÊM CÁC KỲ: Kỳ đầu tiênKỳ trước585960616263[64]

Mei Ying – dịch (24H.COM.VN)

 p 89EKCgBk8MZdE

Cười 24H: Đố vui "Mất giấc ngủ trưa" (8/7/2011)

16:59 0 Comments

Giả sử vào một ngày nào đó, bỗng nhiên tất cả con đường, con phố của Tp HCM vắng vẻ quang đãng, đi lại thoải mái không bị chen lấn, người đi bộ tha hồ dạo trên những vỉa hè rộng thênh thang, người đi xe đạp vừa đi vừa ngắm cảnh không lo đụng ô tô, xe máy… Hẳn lúc đó tất cả anh chị em Hội quán Cười chúng ta phải ngạc nhiên lắm lắm. Không hiểu chuyện gì đang xảy ra?! Khi đó, có ai “cảm xúc suy tư” được một vài câu thơ không? Hôm nay, đến hẹn lại… mất ngủ, xin mời anh chị em cùng tham gia chủ đề NẾU NHƯ CHUYỆN ĐÓ XẢY RA.

Xin nhắc lại "nội quy" của Hội ta:

1 – Những bài tham gia bằng thơ có thể viết luôn vào phần bình luận, nhưng nếu hay và độc đáo sẽ bị… ém lại, 15h hôm nay (8/7/2011) sẽ đăng tiếp theo nội dung của bài này.
2 – Sau 15h hôm nay không đăng thêm bình luận vào bài viết.
3 – Chỉ nhận bình luận bằng tiếng Việt có dấu.

Mời bạn tham gia Hội quán Cười 24H ở mục Đố vui tất cả các ngày trong tuần.

1309962064 Tai Sao Pho Vang

Phố vắng, tại sao?

Blacksky_3t [trieutrantrung@...]: Tại vì anh!

Cuộc đời thật lắm đắng cay
Buồn theo một lối, đắng cay đi cùng
Ví đời chỉ có thế thôi!
Đường xưa vắng bóng lòng ta như thường…
Sao nay lại vấn lại vương
Đôi hàng cây nhỏ ven đường em qua
Lá vẫn xanh, chim vẫn hót trên cành
Tình anh còn đó, em giờ… nơi đâu?
Thôi, nhớ làm chi, nhớ làm chi nữa
Chỉ tội con đường, góc phố rêu phong.

Phố vắng ơi, cho ta một lời xin lỗi
Tại ta, cả "Hội quán Cười" buồn theo icon sad

*

MSC [nuocchaybeotroi241@...]: Băn khoăn

Mặt trời mọc ở đằng tây
Tất cả mọi người trên trái đất này
Thức dậy nhìn nhau và tự hỏi
Tỉnh dậy hay là ngủ tiếp đây?

*

MSC [nuocchaybeotroi241@...]: Nếu như

Nếu như chuyện đó xảy ra
Mọi người kéo đến xem là tại sao (cả Tú Jap nữa icon smile )
Mật độ người đến càng cao
Đến xem đông đúc hao hao tắc đường
Tắc đường là chuyện bình thường
Người đông đường tắc bình thường, có chi
Xem không thấy lạ lại đi
Người đi đường vắng như khi chụp hình
Cho nên chuyện đó xảy ra
Mọi người quay lại xem là tại sao
Thôi thà đừng có ước ao
Đi qua đường tắc còn về nhà nhanh

*

Trần Sỹ Lương [syluongsnvht@...]: Phố vắng

Nếu như chuyện đó xẩy ra
Hình như thiên hạ chắc là đang xem
Bao nhiêu người lớn, trẻ em
Đàn ông, phụ nữ – da đen da màu
Mọi người tất cả giống nhau
Đều cùng sở thích đau đầu buổi trưa
Thi nhau giải đố làm thơ
Đăng lên web hai tư giờ thật nhanh
Thế nên phố xá vắng tanh
Chẳng ai qua lại, yên lành làm sao.

*

Tuannd [tuanndhn.aca@...]: Điều ước cho một thành phố

Phố phường chật hẹp, người đông đúc
Giá cả leo thang, ví trống không
Một đời lăn lộn xây nhà cửa
Mua tậu xe hơi hoá bằng không.


Nuôi mồm chưa đủ, nữa nuôi xe
Cày nát thời gian, xác như ve
Lĩnh lương hàng tháng lòng chua xót
Thương ngày công cốc bởi kẹt xe.

Cho nên
Ước gì cho đến ngày xưa ấy
Người bước theo người nối gót chân
Ô tô, xe máy thời chưa có
Đi lại thảnh thơi biết mấy phần.

*

Tùng Lâm [daojoton@...]: Phố vắng mùa này

Sài thành mùa này phố vắng tênh
Mọi người chắc sẽ rất hoan nghênh
Vì không còn xe đi chềnh ềnh
Cảm giác thoải mái thật mông mênh
Nhưng thật ra đó là lệnh
Cấm mọi người đi lại vì đào kênh
Thoát nước cho mùa nước lũ dềnh
Tránh cho thành phố ngập lênh đênh

*

Duy Dũng Trần [dunghieungan@...]: Khi em đi lấy chồng

Cái ngày em chửa lấy chồng
Phố em đông lắm vòng trong vòng ngoài
Anh thì bán mía bán khoai
Anh thi bán đậu, bán xoài, bán kem
Từ ngày em đi lấy chồng
Quay về thấy phố vắng không thế này
Chỉ còn có phố và cây
Lòng em hiu hắt cái ngày xưa đâu?

*

Lê Quang Đô [thegioi_chi_minhtoi_hug@...]: Buồn

Tình yêu xa thẳm chân trời
Nhìn qua phố vắng, nhớ người phương xa.
Người ơi người có nhớ ta
Đi qua phố vắng, xót xa tình buồn.

*

Duy Dũng Trần [dunghieungan@...]: phố vắng

Hôm rồi bán đất măt trăng
Thiên hạ ta đổ lên trên đó rồi
Hàng cây cũng đứng bồi hồi
Một cơn gió thổi lá rơi lại buồn.

*

Tuyen [tien_tuoi2006@...]: Ngõ vắng

Thành phố mùa này vắng những tiếng xe
Chắc Tết về đây dân đi thưởng ngoạn
Dân tỉnh nối đuôi về quê vui Tết
Để nét đìu hiu lặng ngắt bên đàng!

*

Đinh Đại Hoàng [dinhdhoang@...]: Con đường vắng – tử thần kêu

Thấp thoáng ở giữa hai hàng cây
Một con đường bé tí tẹo teo
Trên mặt gồ ghề đầy vết trám
Phía dưới thung sâu hố tử thần.

*

Taolao [hiendq@...]: Cóc Văn Nhái

Hôm nay đường bỗng vắng tanh
Chắc là các bác muốn giành gì đây
Một là chuẩn bị đốn cây
Hai là đường mới đổ đầy nhựa keo
Hay là bảng cấm đã treo
Hai đầu lô cốt nẻo nào mà đi
Muốn đi thì cứ đi đi
Sao toàn ngồi ngó lấy gì đường đông?

*

Võ Tâm [votamtv533@...]: Nếu…

Nếu một ngày nào đó
Những con phố vắng tanh
Bởi là tại vì “anh” (Hội quán Cười)
Có chủ đề nóng hổi
Mọi người đều nhập hội
Hội quán sẽ hết kho
Những lời bình thật to
Là những lời tôi bảo
Nếu… là nếu khi mô!

*
* *

HỘI QUÁN CƯỜI GIAO LƯU

Trần Sỹ Lương [syluongsnvht@...]:

Đã bấy lâu nay chẳng viết bài
Bao nhiêu hứng thú cũng phôi phai
Ngày qua kiếm sống nên hì hục
Tháng lại tìm ăn vẫn miệt mài
Cứ thế mà đâu còn bút lực
Cho nên cũng mất hết văn tài
Hôm nay rảnh rỗi tìm lên mạng
Thỏa ước mê say mấy tháng dài

Lâu lâu không biết chuyên mục này mở lại, hum nay tham gia cho vui, post bài bình cho bức tranh. Chúc Tú Jap huynh và mọi người vui vẻ!

 p 89EKCgBk8MZdE