Follow Us @soratemplates

Hiển thị các bài đăng có nhãn Viết về cuộc tình của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Viết về cuộc tình của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

11 tháng 9, 2012

Tất cả đã quá muộn

09:20 0 Comments
Anh nói lời chia tay rồi lẳng lặng đứng cách xa cô trong bến xe bus vắng lạnh sau một chiều mưa. Xe xuất bến, anh cũng chọn một góc ngồi rất xa cô. Cô nhìn anh từ phía sau, lặng lẽ khóc… nước mắt chực trào ra khiến bờ mi cô không dám hé. Cô nhắn tin cho anh vỏn vẹn ba chữ “em đồng ý”.

Cô cố tỏ ra mình bản lĩnh dù tận sâu đáy lòng quặn thắt nỗi đau. Những ngày này, cô sống trong lo lắng, u hoài, sợ hãi để rồi nhiều lúc tỏ vẻ bất cần với anh. Và vô tình điều đó khiến anh nghĩ rằng cô không còn yêu anh nữa. Chiều nay, anh chọn con đường xa nhất ra bến xe để có thời gian nói với cô lời chia tay.

Cô đồng ý để anh rời xa cô vì cô biết như thế tốt hơn cho anh và tốt hơn cho cô. Có lẽ, cuộc đời cô đã quá nhiều nước mắt, cô không muốn khóc trên vai anh thêm một lần nào nữa. 22 tuổi, cô không nhớ mình đã khóc bao nhiêu đêm. Quá khứ đối với cô nhiều nỗi đau và bây giờ cô cũng đau không kém. Hôm nay, khi cô biết mình mang trong mình giọt máu của anh cũng là ngày anh nói lời chia tay với cô. Anh quá trẻ con đến nỗi không nhận ra được cô đang rất buồn, cô đang lo lắng, đang suy nghĩ rất nhiều về một điều gì đó. Anh chỉ đơn giản để biết trách móc cô sao không quan tâm, sao không nói nhớ anh như ngày đầu… Cô cũng không muốn trách anh vì cô biết cô là mối tình đầu của anh, anh chưa từng trải, chưa từng yêu.

Những ngày sau đó, cô có gặp anh hai lần. Nhìn vào mắt anh, cô biết anh yêu cô rất nhiều và cô cũng thế. Có lúc, cô không giấu nổi nỗi niềm, gục mặt trên bàn rồi bật khóc. Anh chở cô về, bàn tay anh nắm chặt tay cô nhưng cô cố tỏ ra vô cảm. Tối đến, anh nói với cô anh muốn trở về những ngày trước đó. Nhưng cô không thể… Và rồi, anh trả cô về với những ngày chưa quen anh với một lời cảm ơn tất cả những gì cô đã dành cho anh. Cô khóc, những giọt nước mắt lăn dài, mặn chát và xót xa.

Cô lẳng lặng giải quyết mọi việc một mình và cũng lẳng lặng chịu đựng nỗi đau mà có lẽ là cái giá cô phải trả cho cuộc đời. Cô đã không đủ can đảm để giữ lại đứa trẻ dù biết nó vô tội. Quá khứ cô cũng đã từng sai lầm. Cô đau lòng nhưng không thể có một chọn lựa nào khác. Anh từng nói nếu chuyện đó xảy ra, anh sẽ không cho cô từ bỏ nó, sẽ cố gắng như bao đôi bạn trẻ vẫn làm được. Nhưng cô không suy nghĩ giống anh, cô còn gia đình, còn những kì vọng in hằn trên mái tóc bạc pha sương, trên gương mặt già nua khắc khổ của mẹ cha, còn rất nhiều dự định cô chưa thực hiện… Cô không đủ can đảm… Cô nguyện cầu bao đêm xin anh một lời tha thứ, xin cả chúa trời.

Cô cố gắng xem anh như một người bạn, nhưng anh đã không giúp cô điều đó. Anh lạnh nhạt, cố tìm mọi cách rời xa, cố tìm mọi cách xóa đi kí ức về cô mà không biết cô đang rất đau.

Tất cả đã quá muộn, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, chia tay, noi dau, moi tinh dau, pha thai, bo con, ky niem, qua khu, yeu anh, nho anh, gia dinh, nguoi yeu, dam cuoi, chuyen tinh yeu cam dong

Hình như cô đang cảm thấy mất đi một cái gì đó rất thiêng liêng (Ảnh minh họa)

Ba năm sau, sau một thời gian rất dài không vào facebook, không online yahoo, cô gặp lại anh trong quán café ấy, cái quán café một thời anh và cô vẫn thường ghé vào cuối tuần. Lần cuối cùng đi cùng anh đến đó là tối thứ 6. Ba năm qua, cô vẫn giữ thói quen đến quán café ấy vào tối thứ 6 hàng tuần. Cô nghe không biết bao nhiêu bản nhạc, có những bản tình ca anh đã từng hát tặng cô. Chiếc bàn ấy, cô ngồi một mình, nhưng lần nào cũng gọi hai tách café đen. Cô không biết anh có hay đến đây không, nhưng từ ngày xa anh, hôm nay là ngày đầu tiên cô gặp lại anh. Anh trông chững chạc, “man” hơn, đẹp trai hơn thì phải, và bên anh có một người con gái, trông hai người rất hạnh phúc. Cô nhận ra anh từ khi anh bước chân vào, nhưng anh chỉ nhận ra cô khi vô tình quay lại góc quán. Anh dắt cô bạn gái đến ngồi cùng cô. Cô mỉm cười chào anh như một phép lịch sự. Anh vui vẻ bình thường và giới thiệu cô bạn đi cùng là người yêu. Cô ngồi lại cùng anh một chút, hỏi han xã giao vài câu rồi xin phép ra về. Không biết, anh đã đủ trưởng thành và tinh tế để nhận ra nỗi buồn giăng kín trong mắt cô, trong nụ cười có vị mặn đắng trên bờ môi?

Cô chạy xe một mình trên con đường quen thuộc mà nước mắt cứ rơi, nhạt nhòa. Sau buổi tối ấy, anh có hẹn cô café và ăn tối với người yêu anh hai lần nhưng cô từ chối. Cô không muốn gặp vì không muốn làm mình đau thêm nữa.

Ba tháng sau lần gặp lại, anh gửi cô tấm thiệp hồng in tên anh và người con gái ấy. Cô mỉm cười rồi thấy lòng quặn thắt. Dường như cô đang cảm thấy mất đi một cái gì đó rất thiêng liêng, cái cảm giác như đợi chờ một điều gì đã rất lâu mà cuối cùng mới biết mình chờ vô ích!

Anh mời cô và chồng cô đến dự tiệc cưới của anh. Chả phải là bữa gặp anh ở quán café, cô gật đầu khi anh hỏi “em có gia đình rồi chứ?”. Cô còn nói thêm, “một chồng, hai con rồi anh ạ”.

Ngày cưới anh, cô đến dự một mình. Lặng nhìn anh từ ngoài sảnh cưới, cô mỉm cười chúc phúc cho anh một cách chân thành, và cũng không tránh khỏi những khoảnh khắc mơ mình đang đứng cạnh anh. Cô rót ly rượu hồng uống cùng anh rồi xin phép đi ngay sau khi cạn chén rượu.

Một năm sau ngày cưới, anh giờ đã là bố của một cậu con trai kháu khỉnh. Anh có một gia đình hạnh phúc, một người vợ yêu chồng thương con. Cô không biết anh có từng nghĩ về cô thêm một lần nào nữa không?

Mùng 2 tết, anh một mình bế đứa con trai đi chùa cầu an khi vợ anh về nhà ngoại. Bước vào ngôi chùa lớn, trong anh muốn cầu nguyện thật nhiều cho gia đình mình, cho vợ, cho con anh. Anh đốt nén nhang, chưa kịp thắp, bất chợt nhận ra một bóng dáng quen thuộc. Anh giật mình nhìn theo và bủn rủn cả người khi nhận ra cô trong bộ đồ của nữ tu. Anh gọi tên cô, cô quay lại chắp tay nhìn anh không một chút cảm xúc, như người xa lạ rồi bước đi.

Anh tìm về nơi cô từng sống, tìm cách liên lạc với mọi người thân thích với cô. Em gái cô cho anh biết, ngày đó, chị yêu một người, nhưng vì không có lựa chọn nào khác, chị đã bỏ đi đứa trẻ chưa hình hài để rồi vĩnh viễn mất đi cơ hội là mẹ. Từ đó, chị sống một mình, bao nhiêu người tìm đến với chị, chị đều chối từ. Hình như chị đang đợi chờ một điều gì đó. Cách đây một năm, nghe tin người đó cưới vợ, chị nói rằng chị đã toại nguyện vì người chị yêu đã tìm được hạnh phúc thực sự. Và chị gửi những ngày tháng còn lại nơi cửa phật để trả những lỗi lầm cho quá khứ của mình. Chị nói chị đã sai, sai quá nhiều…

Anh lặng người và thấy lòng đắng nghẹn… nhưng có lẽ, tất cả đã quá muộn…


(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search:thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh.

5 tháng 9, 2012

Cô ấy không xinh…

22:25 0 Comments
Gặp vợ sắp cưới của Nhân, ngay cả người bạn thân nhất của cậu ấy chỉ ậm ừ, rồi buông một câu: “Ờ, mà cô ấy không được xinh cho lắm, nhỉ?”. Đã quen rồi, Nhân cũng chẳng bận lòng. Là bạn thân, nên cậu ta nhận xét vậy là còn tế nhị chán. Ngày Nhân dẫn Lê về gia mắt ra đình, mặt mẹ Nhân sa sầm, Lê về rồi, bà và chị gái Nhân phản đối kịch liệt, bảo Nhân điên rồi, giữa bao cô gái xinh tươi, lại đi quen con bé xấu như ma. “Mẹ nhất quyết là không, con mà cứ ưng nó, thì đừng bao giờ dẫn nó về đây gặp mẹ nữa.”
Mẹ Nhân ngày xưa là hoa khôi Sài Gòn, chị gái Nhân cũng từng tham gia vài ba cuộc thi người đẹp. Nhân lớn lên, cặp bồ cũng toàn những cô xinh như mộng. Thế nên bây giờ, việc Nhân chọn một cô gái ngoại hình không đẹp về làm vợ, đã khiến nhiều người không tài nào hiểu nổi.

Quả là Lê không xinh tí nào. Da Lê ngăm đen, mắt một mí, dáng người hơi thấp và tròn. Phải nhìn thật lâu, thật lâu mới nhận ra cái nét duyên ngầm lặn vào trong. Mà cái duyên này chỉ có Nhân, và một vài người thân thiết với Lê nhận thấy. Còn hầu như, người ta bị cái vẻ “không xinh” của cô ấy át mất rồi.

Mọi sự phản đối cuối cùng cũng bị đánh bật bởi quyết tâm của Nhân. Mẹ Nhân đành chịu thua cậu con cứng đầu. Các cô bồ cũ của Nhân dè bỉu. Bạn bè lôi chuyện của Nhân làm đề tài vui đùa. Bạn thân của Nhân thì bảo: “Nó lấy Lê vì ơn nghĩa…”.

Chỉ có Nhân và Lê là rất bình thản, đi ngang mọi sự, như không hề biết đến những lời bàn tán xôn xao. Ngày cưới, nhìn cả hai tươi rói, mẹ Nhân thở dài, nói với mấy bà bạn: “Chẳng biết có được dăm bữa nửa tháng không đây?”. Mấy người bạn Nhân xì xào: “Cũng tội con bé, xấu mà lấy chồng đẹp trai thì phải khư khư canh giữ, khổ cả đời!”

Ngày tháng trôi qua, bạn Nhân cũng lần lượt lấy vợ lấy chồng, vài ba cặp cãi cọ, vài ba cặp ly hôn. Riêng Nhân và Lê, cái sự đổ vỡ mà người ta tiên đoán đã không xảy ra. Bây giờ, bạn bè thích đến nhà Nhân vào mỗi dịp lễ. Căn nhà nhỏ, gọn gàng và ấm cúng. Lê có gu thẫm mỹ nên mọi thứ sắp xếp đâu ra đấy. Bạn của chồng, Lê niềm nở tiếp đón như bạn của mình. Đôi khi Lê cũng ngồi góp chuyện. Lê ít nói, nhưng mỗi lời nói ra lại khiến mọi người bật cười vì sự thông minh, hóm hỉnh. Hai đứa con gái giống bố, trắng trẻo và xinh xắn; giống mẹ ngoan ngoãn và ý tứ.

Ở cơ quan, chị em ngưỡng mộ Nhân hết mức, vì anh thương vợ thuơng con. Nhân đi đâu, làm gì cũng không muốn bỏ bữa cơm gia đình. Ai nói gì, Nhân cũng cười: “Vợ nấu cơm vừa nóng hổi, vừa ngon lành. Trước khi ăn hai đứa con gái còn đấm lưng cho, tội gì phải đi la cà!”. Đó là Nhân còn chưa kể, trong bữa ăn, không lúc nào vắng những tiếng cười rộn ràng. Cũng có đôi lúc cơm không lành canh không ngọt, nhưng vợ Nhân rất biết lùi, nên chẳng khi nào đẩy sự việc đi quá xa… Vợ chồng Nhân làm ở hai công ty nhỏ, lương cũng chỉ ở mức kha khá, thế mà Lê xoay xở giỏi, tháng nào cũng dư chút ít để gửi ngân hàng, lại còn biếu mẹ Nhân ít tiền tiêu vặt. Giờ bà cụ đi đâu cũng khoe thẳng Nhân nhà tôi có phúc, vợ giỏi, con ngoan.

Kỷ niệm mười năm ngày cưới, Nhân làm bữa tiệc, mời thêm chục người bạn lâu năm. Ngà ngà say, Nhân cười cười, nhìn vợ đắm đuối như ngày mới yêu: “Hồi xưa tôi đi công trình về, ngang Củ Chi, bị xe tông gãy chân. Sợ nhà lo nên không cho ai biết. Chị em Lê không biết tôi là ai, thấy tội nên đưa vô nhà chăm sóc, thuốc thang. Đưa lên trạm y tế, cha y sĩ thay băng bị chửi quá trời, ông thay băng thí mồ, cái cô gái hôm trước đâu phải y sĩ, mà thay êm ru. Mấy ngày đó Lê thường lên trạm y tế chăm tôi, tôi mang ơn lắm. Đến khi lành hẳn, chuẩn bị về lại thành phố, mới thấy hình như mình không phải chỉ biết ơn. Ngay lúc đó, nói thật với mấy ông, tôi đã nghĩ, ước gì cô gái này sẽ làm vợ mình…”

Nhân kể xong, cười ha hả. Lê thì đỏ mặt, mắt mơ màng nhớ chuyện ngày xưa. Vài người bạn cũng hơi sượng sùng, có lẽ thoáng nghĩ lại thái độ chê bai của mình ngày trước.

Bây giờ thì bạn Nhân hay nói: “Lấy vợ mà được như Lê, vợ Nhân là nhất!”

Sưu tầm Khocviem.org.

4 tháng 9, 2012

Khuông nhạc thứ sáu

09:33 0 Comments
Ở đây em thấy mọi thứ dễ chịu và thoải mái lắm!
Náo nhiệt và sôi động khi mở cửa ra, tĩnh lặng và hoang hoải khi đóng cửa lạị, nhẹ nhàng và êm dịu khi đi bách bộ… tính cá nhân được đặt lên hàng đầu. Có lẽ em là thế, lạnh lùng, không quen đám đông, ghét sự phiền hà và nhiêu khê. Đối lập hoàn toàn với anh nhỉ? Hai cá thể, hai “miếng ghép” thì đương nhiên sẽ có những độ vênh tương đối rồi, huống hồ là hai xuất phát điểm, hai nền văn hóa khác nhau tương đối nhiều, vấn đề là “vênh nhau” ở một góc bao nhiêu độ mà thôi.

Nửa năm, khoảng thời gian không ngắn, cũng chưa đủ dài để biết thật nhiều về đối tác. Anh thì thích trẻ con, môi trường tiếp xúc nhiều với trẻ con và những người yêu thích trẻ con. Em thì không phải là một cô giáo mầm non, biết chăm sóc, nhẹ nhàng và biết dỗ dành các cháu lớp lá. Em cho rằng ai làm gì cũng đều có cái lý của họ, đặc biệt là những người trẻ tuổi. Chúng ta có những điểm chưa hài lòng về nhau, em hiểu là do xuất phát điểm, môi trường và làm việc khác nhau, không thể không kể đến các yếu tố vô cùng quan trọng như quan điểm sống, chí hướng, mục tiêu, hệ tư tưởng…

Nói chung, mỗi người là một cá thể độc lập, không thể nói ai hay – ai dở, ai hơn – ai kém và thay đổi nhau. Có điều, mình thấy có phù hợp được hay không thôi. Nói một cách khác, ai cũng mong muốn có được một miếng ghép hoàn hảo, tuy nhiên, độ bền của miếng ghép được bao lâu cũng phụ thuộc vào độ vênh của chúng nữa đúng không nhỉ?

Em thấy là dạo này anh hơi khó tính hơn một xíu. Em giải thích: một phần vì tuổi tác, phần khác quan trọng hơn là vì cái chân đau. Có sự đau đớn nào là thoải mái và dễ chịu đâu. Nhưng đó cũng không phải là điều tệ hại nhất. Có thời gian ở nhà mà không bị cuốn đi bởi quan hệ, công việc hối hả, cũng là nhịp dừng cần thiết để suy nghĩ mọi thứ kỹ và chín chắn hơn dưới sự tư vấn của những “người quan trọng xung quanh”. Anh có những công việc, kế hoạch, dự định phải theo đuổi. Em cũng có những áp lực, mong muốn, mục tiêu, hoài bãi cần hoàn thành. Ai làm gì cũng có sự hợp lý của riêng mình.

Anh ạ, 5 khuông nhạc, 5 dòng kẻ đã đầy đủ các nốt với các dấu phụ trong và ngoài, thể hiện những cung bậc hoàn toàn khác nhau đã được soạn gần xong. Khuông nhạc thứ sáu, vẫn 5 dòng kẻ và khóa son đã sẵn sàng, đợi anh viết tiếp lên đó những nốt nhạc mà mình mong muốn.



Hạnh phúc là khi thấy anh bình yên

08:54 0 Comments
Ngồi 1 góc , em nghĩ về anh, em viết những lời này chắc anh có đọc cũng không hiểu đâu. ” Em chẳng biết làm thế nào để ngừng thích anh lại”. Đây là câu nói nửa đùa nửa thật cho rất nhiều người trong đó bao gồm cả anh nữa.Một chiếc lá giấu trong một rừng cây phải không anh ? Đành vậy thôi vì em là con gái đấy, có thích anh đến mấy cũng không dám nói ra.Vì em là vậy đấy, chỉ biết dõi theo sau anh thôi!
Anh quen em một thời gian quá ngắn, anh xa em rồi em mới biết là em thích anh. Thích cái cảm giác được anh quan tâm, hỏi chuyện, được anh đưa về nhà mỗi lần đi làm về muộn , thích món quà anh cho em dù đó chỉ là gói ô mai, cốc chè hay miếng bánh bèo ngoại chợ. Con gái mà! Khi cảm thấy một người đàn ông quan tâm mình là vui lắm mặc dù chưa biết người ta dành cho mình là thứ  tình cảm gì? Đồng nghiệp ư ? Hàng xóm ư? Anh em sao ? Có thể anh nghĩ những cử  chỉ ấy rất nhỏ thôi, chẳng có vấn đề gì, thế mà em thích anh đấy.Người ta bảo đàn ông galant yêu vào là khổ, nhưng biết sao được em lại thích anh mất rồi, làm thế nào bây giờ anh?………

Ngày lễ tết, người ta được nghỉ, anh phải đi làm, em thương anh lắm! Em cũng muốn qua nhà hỏi thăm anh (nhà anh gần nhà em mà). Nhưng sợ ai đó nhìn thấy em thập thò quanh nhà anh, em phải đơị đến tận 10h tối.Lúc đó em mới dám mò mẫm đi bộ đến nhà anh, thấy nhà anh đóng cửa, chắc anh chưa đi làm về, chắc anh đói lắm. Em vội đi mua bánh và sữa treo trước cổng nhà anh, hy vọng anh ăn rồi sẽ ngủ được ngon giấc,…Em trở về nhà…, ngày qua ngày em vẫn làm vậy đấy, anh cũng không biết người đó là em phải không? Anh ngốc thật, sao chuyện gì anh cũng biết trừ  điều này ra? Còn ai vào đây quan tâm anh ngoài em nữa, những cô gái khác cũng như  em được anh quan tâm, liệu họ có nghĩ về anh thế này không? Lúc nào những dòng status của anh cũng ẩn chứa nỗi buồn, em biết mà, anh cô đơn lắm đấy, anh cần 1 người tâm sự. Nếu anh cần 1 người thì chắc 1 con ngốc như  em đây, đang ngồi viết những dòng tâm sự này cho anh sẽ là Tổng đài đáng tin cậy đấy anh ạ. Em không ước mong anh sẽ yêu em nhưng hãy nhớ đến em – anh nhé. Em luôn quan tâm anh và rất mong anh được bình yên !

2 tháng 9, 2012

Nguyện đứng bên đời sưởi ấm trái tim anh

12:08 0 Comments
suoi am trai tim, tinh ban, tinh yeu , chia se
Anh biết không?
Em bây giờ như chiếc lá khô sắp lìa cành cố gắn bám víu vào thân cây cằn cỗi. Khúc giao mùa đỏng đảnh ùa về không hẹn trước, như cơn mê mệt bên ánh lửa ấm nồng một thoáng cứ hiện về chiếm lấy tim em.

Bởi em là chiếc lá vàng mùa Hạ, đem sự lãng mạn cho người một mùa đã qua, rồi đến một lúc nào đó thì chiếc lá cũng úa màu rơi vào chốn thinh không, cô đơn, lẻ loi và nỗi nhớ. Em cô độc bởi bàn chân ai vừa qua đây, vô tình không ngoảnh lại nhìn một chiếc lá bị giẫm đạp, rách nát và trở về là cát bụi.

Thả hồn phiêu du chốn nơi nào, giữa khung trời yêu ngày ấy mong cơn say thôi về qua đây, để hồn thôi lang thang vô định. Ngồi nhìn chiếc lá rơi dần rơi dần rồi chạm đất, cơn mưa đến bất chợt làm trôi chiếc lá cuốn xa. Từng ngày trong em và anh khoảng cách cứ xa dần, em sợ mình sẽ như cơn gió thoảng qua rồi tan biến.

Nhiều ngày với nỗi nhớ chất ngất chiếm giữ, em như lạc loài giữa tâm hồn và thể xác. Trí óc lại không làm chủ được con tim. Mang hết yêu thương em gửi vào trang nhật ký màu hồng đượm thắm trái tim đang rỉ máu từng ngày, để rồi biến em thành hai con người với cuộc sống thực tế và một miền hư ảo. Em mộng du lang thang giữa vùng hoang hoải, làn khói thuốc ai bay bay em ngỡ hồn người phiêu lãng tìm về bên trái tim sưởi ấm một con đường.

Em đang tự dày vò bản thân, và tự ru mình với con người giả tạo của đời. Em sợ thời gian làm mờ đi tất cả, em cố níu giữ và tự hoài tưởng một tình yêu chắp vá với những chênh vênh trong trí óc. Em khao khát những thứ không thuộc về mình, em nhìn đời bằng con mắt giả tạo rồi sống với sự giả tạo đó. Tự dựng cho mình một vở kịch, và độc thoại với cả hai vai diễn. Muốn tạo cho mình một miền hư ảo và sống với nó với hai con người trong một trái tim. Trái tim dạt dào cảm xúc, dạt dào nỗi nhớ đang chờ tới lượt vai diễn của mình để rồi hụt hẫng khi biết được rằng chỉ là trí tưởng tượng của sự chơi vơi và không tưởng.

Vì em sợ không còn hiện hữu một tình yêu mà em xây đắp nên, em sợ em không còn là em của những ngọt ngào và rung cảm, em sợ thời gian bào mòn con tim và trở nên chai sạn biến thành viên đá khổng lồ chiếm lấy, em sợ em không còn nhớ anh nhiều như em đã từng nhớ, em sợ một ngày nào đó em sẽ nhìn đời bằng sự giã dối điêu ngoa.

Em muốn là cô gái ngọt ngào của một ai đó, và đem đến những nồng nàn bù đắp khoảng trống yêu thương, muốn ghép vần cuộc sống với những gam màu để trải lối bước chân ai một cõi. Muốn hóa thành một điếu thuốc để tặng anh làn khói ngất ngây rồi lụi tàn một kiếp không hối tiếc.

Và anh biết không?

Nếu một ngày anh không còn nhớ em thì em sẽ vẫn nhớ anh.

Nếu một ngày cô đơn chiếm lấy tâm hồn anh thì anh hãy nhớ rằng bên đời vẫn còn em, một vòng tay chỉ dành tặng riêng anh một kiếp.

Chào anh, anh hãy cứ đi với con đường anh đã chọn. Em sẽ làm cánh chim non tô điểm ánh nhìn cô đơn, em sẽ làm cánh hoa ban hương thơm trên lối hạnh phúc của người, em sẽ làm cơn gió thổi mát những khi cơn nóng ùa về bên anh, em sẽ làm con tim anh một lúc cô đơn nào đó ấm nồng một thoáng nguyện ru người.

P/S:Tặng anh,người không chung lối.

Mưa mùa hạ

Vay tiền

11:59 0 Comments
Buổi sáng, vợ Bằng Tam hỏi anh ta: “ Anh Bằng Tam ơi, đêm qua vợ của em trai anh ở trong bệnh viện, anh có biết không?”
Bằng Tam nói: “Tôi biết rồi, tôi đang muốn đến bệnh viện thăm đây!”.
- “Anh đi nhanh lên! À , đến thăm và gửi cho họ phong bì vài ba trăm nhân dân tệ, bịt miệng của họ lại, đừng để họ há miệng hỏi vay tiền nữa nhé.” Vợ anh nói .

Bằng Tam nói: “Tôi biết rồi!” . Anh đang chuẩn bị đi ra thì thấy người em Bằng Tứ tới hớt ha hớt hải mở cửa nhà mình.

Bằng Tứ ngồi xuống ghế sofa của nhà người anh vừa khóc vừa nói: ” Anh Ba ơi, mẹ của lũ nhỏ có khối u tử cung, phải đại phẫu thuật, đã được nhập viện rồi … thực không có cách nào nữa, em muốn…muốn anh chị cho em vay một ngàn nhân dân tệ …”
Bằng Tam nói: “Tôi biết rồi, tôi đang muốn đến bệnh viện để thăm đây!”.

” Lại là tiền nong đây mà…” Bằng Tam không biết làm thế nào để nói lời chối từ với người em của mình. Nói bỏ ra hai ngàn nhân dân tệ đối với Bằng Tứ là một việc dễ dàng, nhưng đó là hai ngàn nhân dân tệ rời khỏi tay, lại là anh em ruột thịt, có vay mà khó có trả đây…. Mấy năm nay, Bằng Tam đã cho chú em vay hơn bốn ngàn nhân dân tệ rồi, nhưng thực tế họ chưa trả được lấy một nửa.

Bằng Tam nghĩ đến số tiền này mà có đôi chút khổ tâm.

- “Chú Tư, không phải là chúng tôi không muốn giúp chú, nhưng em gái của tôi đã đến đây, dì ấy có ý kinh doanh quần áo, nói là cần tiền để làm vốn, đã vay tiền của chúng tôi, bây giờ chúng tôi không còn tiền , chú hãy nghĩ cách khác thôi!” . Vợ Bằng Tam nói trông vẻ khổ tâm vì tiền còn hơn cả chồng .

- “Anh, chị, em cùng quẫn lắm rồi, và anh chị hãy giúp em một lần nữa, hãy yên tâm đi, em sẽ không kẻ quỵt nợ đâu, em không có sự lựa chọn nào khác, em sẽ trả cả tiền nợ cũ và các khoản nợ mới “. Bằng Tứ khẩn khoản hết lời.

- “Tôi đã nói rồi, thực không còn tiền . Chỉ có ba trăm nhân dân tệ đây, chú hãy cầm lấy mang về!” Vợ Bằng Tam đi vào phòng trong, lúc trở lại mang ra 3 tờ “đầu ông già”.

- ” Này, tôi đi đây….” Bằng Tam lau nước mắt, nhấc chân bước nặng nề ra ngoài lan can trước cửa nhà mình.

Sáng hôm sau, Lý Ngũ là anh đốc công xây dựng ở đầu thôn đã đến nhà Bằng Tam.

- “Ồ, chú Năm, ngọn gió nào đã đưa chú tới đây, thực là khách quý rồi?” . Vợ Bằng Tam hớn hở chạy ra đón tiếp.

- “Này, tôi không có chuyện không đến đây đâu, nói thằng là đến vay tiền:” Lý Ngũ nói nhanh.

- “Anh không đùa đấy chứ, ai mà không biết anh là một anh chủ lớn, làm sao phải đến nhà tôi vay tiền? Điều này không phải là nói đùa chăng?.”

- “Thực tình không phải là chuyện đùa.” Lý Ngũ ngồi trên ghế sofa của nhà Bằng Tam, đưa cho anh một điếu thuốc“Tiểu năng miêu”, rút ra một điếu rồi châm lửa, thở ra một làn khói chữ O nói:

- “Gần đây, cấp trên không quản lý chặt chẽ, năm ngoái còn nợ lương của công nhân, vì bên A không có giao tiền đúng thời gian, nay chủ trương quản lý chặt lại một chút, thế nào, anh cho tôi vay nóng anh hai vạn được không, lãi một phân, sau khi bên A giao tiền tôi sẽ thanh toán cả vốn lẫn lãi cho anh”

- “Điều này …” Bằng Tam còn một chút ngần ngại.

- “Ồ, tôi đã nói với chú Năm rồi, chúng mình không phải người ngoài, nói có lãi hay không có lãi ….cơ bản là anh nhớ cho chúng tôi, chúng tôi vui vẻ ngay, hai vạn thì hai vạn chứ sao!”. Vợ Bằng Tam nhẩm tính ngay xem lãi suất này cao hơn lãi suất ngân hàng bao nhiêu, lộ vẻ vui mừng ra mặt.

- ” Tốt quá, nhanh lên! Anh chị chuẩn bị tiền đi, ngày mai tôi sẽ quay lại!” Lý Ngũ cũng rất vui.

- ” Việc này thật chả ra làm sao? Nếu mà chú Tứ biết , chắc là không hay đâu…..”. Lý Ngũ đi rồi, Bằng Tam lẩm bẩm nói với vợ.

- ” Sợ cái gì, tôi không ăn cắp hoặc ăn cướp, tiền của tôi nếu thích ai thì cho người ấy. Chúng ta cho chú Tứ vay liệu chú có trả không?” Vợ Bằng Tam nói.

- “Việc này cũng là …”- Bằng Tam trong lòng vẫn còn một chút lo lắng – “Nhưng ngày hôm qua tôi đã đi đến bệnh viện để xem, sức khỏe vợ chú Tứ nghe chừng không sáng sủa lắm, chú ấy đã đi vay tiền khắp nơi, mình là anh em ruột thịt, ta không giúp được chú ấy, có người nói rằng… sao mình không cho chú ấy vay một ngàn nhân dân tệ đi…”

- “ Anh có tiền riêng của mình thì anh cho vay đi, không thể lấy đồng tiền xương máu của tôi kiếm được đâu!” Bà vợ nói khẩu khí rất gay gắt.

Sau khi cho Lý Ngũ vay hai mươi ngàn nhân dân tệ, trong lòng Bằng Tam cảm thấy buồn bã, như có điều gì không phải đối với người em của mình.Gặp mặt anh em, Bằng Tam đã không dám nhìn thẳng vào chú ấy.

Ngày hôm sau, Bằng Tứ lại đến của nhà của Bằng Tam. Vợ Bằng Tam đứng bên liên tiếp nháy mắt, ý của cô ta rất rõ ràng: Không cho chú ấy vay lấy một xu!

Bằng Tứ không hỏi vay tiền mà móc trong túi ra một xấp tiền , đếm từng tờ một, từng tờ một:

- “Anh, chị, em trả trước cho anh chị một ngàn, số còn lại, em sẽ trả sau …”

Bằng Tam nhìn chằm chằm: ” Mẹ lũ trẻ nhập viện không cần tiền hay sao mà chú lại mang tiền trả anh chị vậy?”

- “Hôm qua, các quản đốc Lý Ngũ đã trả cho em bốn ngàn tiền công, ba ngàn em đã trả viện phí, còn lại một ngàn mang trả anh chị trước đây! Anh ạ, anh vui lòng vậy nhé!”

Bằng Tam nhìn thấy những đồng tiền của mình quay trở lại, trong lòng muốn khóc quá chừng.

PHẠM THANH CẢI dịch

1 tháng 9, 2012

Nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em nữa…

11:58 0 Comments
viet ve cuoc tinh cua toi, truyen tinh yeu, truyen ngan hay
Anh một chàng sinh viên nghèo. Làm thêm vất vả để kiếm thêm tiền trang trải học phí. Em tiểu thư cành vàng lá ngọc con nhà giàu có khá giả, gia đình có tới mấy osin. Lần đầu tiên về quê đến cây tỏi tây và cây hành em cũng không phân biệt được
Anh gặp em lần đầu tiên trong ngày khai giảng. Em đứng đó vui cười với đám bạn, mải mê làm đổ cốc coca lên váy trắng. Ngượng ngùng anh đưa em áo khoác che…vết loang. Giây phút ấy em mãi không quên anh.

Bốn năm học đại học, em muốn giúp anh nhiều lắm, muốn cuộc sống anh đỡ vất vả vì phải vừa học vừa làm. Đưa tiền anh đâu có nhận, anh nói anh không làm được cho em thì thôi…

Tốt nghiệp, đáng lẽ chia tay, chỉ là tình yêu thời đại học thôi mà. Nhưng em đã quyết định theo anh. Gia đình em phản đối quyết liệt, nhưng em vẫn chọn cho mình người đàn ông của cả cuộc đời

Nên vợ nên chồng, về quê sống trong căn nhà tồi tàn của anh. Rồi em mang thai, nhiều khi trái gió trở trời người đau ê ẩm. Anh thương em, đông cũng như hè đi làm kiếm thêm tiền nuôi vợ

Thế rồi trong một tai nạn xe, anh liệt đôi chân. Nằm một chỗ ở nhà, tất cả mọi việc đều trông cậy vào em. Bố mẹ em thương đến đón em về nhưng em từ chối. Chữa bệnh cho anh em bán hết mọi thứ trong nhà, cuối cùng cũng hết. Bố mẹ em thấy con khổ lại cho tiền.

Cứ thế cuộc sống nghèo ở một vùng quê, em làm giáo viên, anh nằm nhà viết sách. Em đã trút bỏ hình ảnh lá ngọc cành vàng năm nào để trở thành người vợ đảm. Đi chợ mặc cả, quần áo bình thường, cân đo đong đếm còn tốt hơn những người phụ nữ khác

Bác sĩ bảo chồng bà không còn đi được nữa, nhưng em không tin, hàng ngày vẫn bóp chân cho anh , hi vọng một phép màu sẽ đến. Ngày ấy em nghe có một bác sĩ châm cứu giỏi. Em đèo xe 50km đưa anh đi châm cứu hai ngày một lần không kể ngày nắng ngày mưa ngày lạnh ngày nóng

Anh nhìn em khóc: Nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em nữa, em quá khổ vì anh

Một năm sau phép màu đến thật, chân anh hồi phục cũng là lúc anh nhận được giải thưởng quốc tế từ những cuốn sách anh viết. Không ai nghĩ sẽ có ngày hôm nay

Rồi họ mời sang Pháp thuyết trình ba năm, anh do dự, em nói: phải đi, cơ hội không đến hai lần.

Nhìn lại quãng đời, em đâu còn trẻ đẹp như xưa…Chồng, con, vất vả, thân hình gầy gò ốm yếu. Pháp là đất nước của tình yêu, nhiều người nói anh đi sẽ không trở lại. Em chỉ mỉm cười đáp lại: em và anh đã trải qua bao nhiêu sóng gió, vì một việc thế này em ko sợ mất anh.

Ba năm sau anh về, không báo trước, muốn dành cho em một sự bất ngờ. Nhưng vừa xuống xe anh đã thấy em đứng đó. Anh hỏi sao biết anh về mà ra đón, em trả lời: Em chờ ở đây mỗi ngày, chỉ cần là xe từ sân bay về là em không bỏ qua chuyến nào.

Anh chỉ khóc mà nói: nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em, tình yêu của em làm anh đau lắm đau lắm, tình yêu của em quá nhiều khổ đau…

Em đáp trả lời anh: tình yêu luôn luôn là khổ đau cay đắng. Tình yêu như một bông hoa sen, hoa sen đẹp nhưng nó có cái nhụy sen, hạt sen rất đắng. Nếu còn có kiếp sau, em sẽ vẫn muốn được yêu anh

Sưu tầm Khocviem.org

Khi nào anh nhớ em nhất?

11:51 0 Comments
thu chia tay, tinh yeu, thu gui nguoi yeu, buc thu chia tay, buc thu mau
Khi còn bên nhau…
Em: Anh nhớ em nhất là khi nào hả anh?
Anh: À… ừm anh nhớ em nhất mỗi lúc anh ngủ và khi anh say.
Em: Giận anh rồi, chẳng lẽ những khi anh không-tỉnh-táo như thế thì anh mới nhớ đến em?
Anh: Ối, anh đùa mà… bé đừng giận. Anh trả lời thật nhé! Anh nhớ em nhất khi anh đang thở…

Khi chia tay
Anh: Alo, em đấy à? Anh nhớ em lắm đấy, em biết không?
Em : …

Hai đoạn đối thoại trên cứ mãi là lởn vởn trong tâm trí của nó, tiếng nói trầm ấm của anh, cái giọng nũng nịu của nó một thời sao cứ âm vang bên tai khiến nó chập chờn rơi vào mộng mị của riêng mình… Bây giờ, nó biết anh nhớ về nhất là khi nào rồi!

Một cuộc gọi. Một câu nói. Một kí ức ùa về… Nó đã không gặp anh bao lâu rồi nhỉ?… 4 tháng… 6 tháng… 1 năm rồi đó ư? Thời gian trôi nhanh thật, ngược xuôi ngang dọc, giờ đây nó đã không còn là cô bé ngốc nghếch, bướng bỉnh ngày nào bên anh nữa rồi. Ngày xưa… Người nói chia tay là nó. Người khóc nhiều nhất cũng lại là nó. Người cố tỏ ra mạnh mẽ cũng chính nó. Nhưng không ngờ tất cả những điều đó đã tố cáo rằng: Nó chỉ là một cô gái yếu đuối đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ mà thôi!

Thời gian cũng giống như một mặt hồ rộng. Chúng ta ném vào đó tuổi trẻ, sự xinh đẹp, tình yêu và cả những kí ức buồn… Nó đã trót lỡ tay ném vào mặt hồ đó tình yêu của nó dành cho anh. Không phải là không có tiếc nuối, không phải là không tổn thương nhưng trên hết, sự cao ngạo và trẻ con của nó đã chiến thắng tất cả.

Cầm chiếc điện thoại trên tay, những dòng số chạy loằng ngoằng thay thế cho một cái tên “Anh yêu”, nó tự hỏi: Tại sao một năm trôi qua anh mới gọi cho nó và nói rằng anh nhớ nó? Anh có biết nó đã nhớ anh đến phát điên những ngày mới xa anh, nhưng con bé bướng bỉnh trong nó bắt nó phải câm lặng, phải tập quên anh và có lẽ nó đã làm được. Nó đã mơ hồ nghĩ về ngày nó tình cờ gặp anh đâu đó trong thế giới nhỏ hẹp của những người từng yêu nhau, nó sẽ nhìn anh và mỉm cười – một nụ cười đầy kiêu hãnh. Nó sẽ cho anh thấy nó đã sống tốt như thế nào, vẫn xinh đẹp ra sao khi gặp lại anh. Nhưng ngày đó đã không đến, nó không mạnh mẽ như nó nghĩ, chỉ một cuộc gọi bất chợt lúc nửa đêm vào cái khoảng thời gian một năm dằn dặt xa cách đó thôi cũng đủ làm nó… vụn vỡ.

Tình yêu thật là kì lạ yêu nhau, giận nhau, rồi xa nhau… những tưởng sẽ không bao giờ trái tim có thể run lên vì người kia nữa nhưng hóa ra không phải vậy. Một người có thời đã từng thân thuộc như chân tay không thể tách rời rồi bỗng cách chợt xa nhau nghìn trùng nay bỗng xuất hiện đột ngột mà tàn nhẫn, để nó nhận ra rằng: Hóa ra anh vẫn ở đây – nơi rất sâu trong trái tim nó. Những gì thân thuộc nhất lại lần lượt dắt díu nhau về, đứng vây quanh nó, nhìn nó chằm chằm…

Nó tự nhủ: Thôi thì cũng chỉ là một câu nói nó muốn nghe thôi mà. Cứ coi như đó là những viên đá xanh còn sót lại sau một cuộc tình đã đổ vỡ, cứ coi như đó mà minh chứng rằng nó đã từng yêu. Thôi thì có vấp ngã, dại khờ ngày trước, mới có một nó bây giờ. Thôi thì yêu thương này gói lại, để những yêu thương khác có cơ hội mở ra. Thôi thì… ừ thôi thì… chúng ta xa nhau thật rồi!

Nó thấm thía rằng: Thời gian đã qua, lời đã nói, và những cơ hội đã bõ lỡ là thứ mất rồi thì không cách nào lấy lại được. Trong tình yêu, kẻ nào ra đi là kẻ mạnh! Nó đã quyết định ra đi khỏi trái tim anh thì nó sẽ không trở về nơi đó nữa bởi khi chúng ta chia tay nhau, chúng ta đã mất nhau một lần và nó không muốn mất anh thêm một lần nữa đâu! Vậy nên khi còn yêu nhau, hãy trân trọng tình cảm của nhau, đừng để khi mất nhau rồi mới hối tiếc…

Bây giờ, nó mới tìm ra câu trả lời cho câu hỏi “Khi nào anh nhớ em nhất?” có phải là quá muộn rồi không? Anh nhớ em nhất là khi chúng ta không còn ở bên nhau nữa…

29 tháng 8, 2012

Hai mặt của tình yêu

21:42 0 Comments
 Đôi khi, trong tình yêu, con người ta cũng sống hai mặt với nhau.
Sau khi rửa ráy qua quýt và thay bộ đồ mặc trong nhà, H đeo tạp dề và vào bếp làm bữa tối, không quên những món ăn mà chồng ưa thích nhất. Trong khi đứng bếp, H đã nhanh tay xoá bằng hết các tinnhắn trên máy điện thoại, cùng các cuộc gọi đi, gọi đến. Buổi tối, H vẫn chiều chồng như mọi ngày và sau đó là cả hai chìm vào giấc ngủ. Họ ngủ rất say, bàn tay của H không tìm kiếm bàn tay của chồng để nắm chặt, cũng không xoay người để ôm lấy chồng một cách vô thức như ngày họ mới lấy nhau. Đó là người ngủ và tình yêu cũng ngủ.

Sáng ra, H đưa con đến trường rồi đi làm. Máy điện thoại của H rung lên. “Em đây! Dạ! Em cũng rất nhớ anh!”, H thưa điện thoại dịu dàng đến mức những người đi đường cũng phải ngoái lại liếc nhìn chị. Người đàn ông vừa gọi cho H là bồ của chị. Hầu như trưa nào họ cũng đi ăn với nhau và sau đó thì đến nhà nghỉ. Trong 90 phút nghỉ trưa, họ thức và tình yêu cũng thức.

Trong đời sống hôn nhân có hiện tượng tình yêu lúc ngủ, lúc thức. Khi con người chìm sâu vào giấc ngủ sinh học mà họ vẫn xoay người áp ngực vào nhau một cách vô thức, ôm nhau cũng trong trạng thái vô thức, ấy là khi con người ngủ mà tình yêu thì thức. Ngược lại, có nhiều khi cả hai vợ chồng nằm bên nhau mà không hề nghĩ về nhau, giấc ngủ sinh học chưa đến và đầu óc họ nghĩ đi đâu đó rất xa vời. Họ gần như không nhìn thấy sự có mặt của nhau, cho dù cùng nằm chung một giường, đó là khi người thức mà tình yêu ngủ. Đôi khi con người thức nhưng tình yêu lại ngủ…

Trong thực tế, không có đôi vợ chồng nào yêu nhau điên cuồng suốt cả đời, không bao giờ suy giảm. Thực tế của đời sống hôn nhân là tình yêu lúc ngủ, lúc thức, còn giấc ngủ của tình yêu dài hay ngắn, tần suất mau hay thưa thì phụ thuộc vào sự trưởng thành về tâm lý của cả hai vợ chồng. Trong giấc ngủ sinh học của con người thường có những giấc mơ. Trong giấc ngủ của tình yêu cũng thường có những giấc mơ và giấc mơ nào cũng đẹp, vì người mơ cảm thấy nó đẹp. Giấc mơ khi tình yêu ngủ là mơ về một người khác.

Trong trường hợp của H, giấc mơ của chị là một người đàn ông khác hoàn toàn với chồng cả hình dáng, tính cách, lời ăn tiếng nói. Cái gì chồng chị không có thì người đàn ông ấy có. Công bằng mà nói, chồng chị cũng có những cái mà người đàn ông kia không có nhưng H không nhìn thấy hoặc không nhìn thấy rõ và nổi trội như ngày họ mới yêu nhau. Vì nhẹ dạ cả tin và nông nổi, H đã có một đời sống tình cảm khác ngoài hôn nhân. Mối quan hệ này bắt buộc H phải sống cuộc sống hai mặt. Chị ngọt ngào với chồng, chăm sóc chồng rất chu đáo nhưng lại dành tình yêu cho người khác. Chồng H không thể nào ngờ được rằng vợ mình lại ngoại tình. Không thể nào tin nổi một người vợ lúc nào cũng ngọt ngào với chồng, nấu cho chồng những món ăn ngon nhất, trước khi đi ngủ còn dành 10 phút bóp vai, đấm lưng cho chồng lại có thể ân ái với một người đàn ông khác.

Đàn bà sống hai mặt nhiều khi chồng không thể phát hiện ra và thậm chí cả trường hợp “nuôi con tu hú” cho người khác… Khi ngoại tình người ta sẽ sống hai mặt, cả đàn ông và đàn bà đều sống như thế. Nhưng đàn ông nếu sống hai mặt thì vợ họ sẽ phát hiện ra ngay, còn đàn bà sống hai mặt thì chồng nhiều khi không biết gì, thậm chí cả trường hợp phải “nuôi con tu hú” nhiều ông chồng cũng không hề biết.

Đàn ông sống hai mặt khác hẳn với đàn bà. Vì coi vợ là quan trọng hơn hết nên đàn ông buộc phải sống hai mặt, nghĩa là anh ta trong khi ăn vụng, lòng vẫn hướng về gia đình, vợ con. Còn đàn bà sống hai mặt thì coi người tình quan trọng hơn hết, trái tim họ hướng hết về người tình, dành cả cho người tình, còn ông chồng thì chỉ được “hưởng xái”, được cái vỏ của tình yêu chứ không có cái ruột của tình yêu.

Đàn ông sống hai mặt, khi cần thiết thì có thể vứt ngay cái mặt nạ giả dối để trở về với đời sống thật của gia đình. Còn đàn bà sống hai mặt thì luôn âm thầm chuẩn bị để chạy theo người tình khi điều kiện và thời cơ cho phép, vì thế đời sống hai mặt của đàn bà là vô cùng nguy hiểm.

Khi một người đàn ông đã có vợ, nói với một người đàn bà khác rằng “anh yêu em” thì đó mới chỉ là nói và bất cứ lúc nào anh ta cũng có thể quên ngay điều đó, kể cả khi họ đã ân ái với nhau. Rất ít khi người đàn ông đánh đổi gia đình, vợ con để lấy một mối tình vớ vẩn, bất chợt bắt gặp trên đường đời. Còn người đàn bà đã có chồng mà nói với người đàn ông khác rằng “em yêu anh” thì đó là họ yêu thật.

Trong tình yêu, đàn ông luôn là người thua cuộc, vậy mà giới mày râu hay tự đắc và ngốc nghếch lại luôn nghĩ là mình thắng cuộc. Cuộc sống hai mặt của đàn ông không dài, hoặc thay đổi luôn từ người này sang người khác. Còn cuộc sống hai mặt của đàn bà thì dài và ít thay đổi. Đời sống hai mặt khiến chúng ta trở nên bẽ bàng và hèn đi. Song thật đáng tiếc là càng ngày càng có nhiều người phải sống hai mặt. Yêu được nhau đã khó, nuôi giữ được tình yêu lâu dài còn khó hơn nhiều lần.

Nguồn: Sưu Tầm

22 tháng 8, 2012

Cách mà bạn đối diện với "chia tay" như thế nào?

09:01 0 Comments

Câu chuyện này, tôi muốn dành tặng nó cho một người bạn của tôi.

Nếu một ngày, bạn gặp một “người lạ” thì bạn sẽ làm gì? Coi như không nhìn thấy hay lịch sự nói chuyện với người ta?

San! Tháng sau sinh nhật của ta. Mi thu xếp công việc ra đây dự sinh nhật của ta đi. Mi mà không ra thì ta không thèm chơi với mi nữa đâu. – Ngọc đã tua cái điệp khúc ấy cả tháng nay.

- Mi cứ làm như thu xếp được dễ lắm ấy! Ta không hứa hẹn gì đâu. Nếu không ra được thì mi lại nói ta nuốt lời . – San nửa mềm mỏng, nửa cứng rắn.

- Ta không biết đâu. Mi phải ra , bằng giá nào cũng phải ra đây! – Ngọc vẫn tiếp tục.

- Thôi … thôi được rồi bà cô của tôi! Tôi ra được chưa!? – San chịu thua.

- Có thế mới là bạn thân tốt nhất của ta chứ. Quý mi nhất! – Ngọc đắc ý – Nhớ báo cụ thể ngày giờ để ta còn đón mi nhé!

Kết thúc cuộc nói chuyện với Ngọc, San ngao ngán nghĩ: “Con bé này thật là… Sắp băm rồi mà vẫn nhõng nhẽo như trẻ con! Thôi mình lại thu xếp ra Hà Nội vậy. Không thì sống cũng không yên với bà cô trẻ Ngọc.”

Dòng tin nhắn cuối cùng

09:00 2 Comments
Em ngủ đi, khuya rồi ! Anh ổn rồi mà!
- Ừ, em ngủ đây!
Chỉ ngắn gọn 2 câu thế thôi. Cô và anh chia tay. Không còn một lời dặn dò, không một câu chào tạm biệt. Anh bảo anh ổn nhưng đôi mắt thì đỏ hoe. Anh bảo anh ngủ nhưng trong lòng trống rỗng, anh lang thang khắp thành phố nhỏ, thẫn thờ không để ý những cơn gió rét đã về tự bao giờ… dù cho đường về còn rất xa.

5h chiều trên con đường tấp nập dòng người trở về nhà. Anh phóng xe trong cái giá rét lạnh lẽo của gió mùa cuối năm. Lúc đi vì quá vội vã, anh chỉ mang trên mình 1 chiếc áo sơ mi mỏng và 1 áo khoác. Trên đường đến với cô, anh chỉ để ý cột cây số bên đường, đếm thời gian để mong được gặp cô, để rồi dù cô chỉ cho anh 15 phút ngắn ngủi nhưng đối với anh, khi cô xuất hiện là lúc mọi lạnh giá đều tan biến đi đâu hết. Và rồi giờ đây, một mình trên đường về, anh mới cảm nhận được cái lạnh thấm vào xương thịt, nhưng là hơi lạnh thấm từ bên trong ra.

20 tháng 8, 2012

Cuối cùng, anh cũng chờ được em rồi…

20:53 0 Comments

Bởi tình yêu không có chân mà, nên chúng ta phải chạy thôi!

1. Người con trai sinh ra từ ánh nắng mặt trời
Tí tách, tí tách, cơn mưa chóng vánh ào đến rồi rút đi, để lại trong gió Hà Nội một chút hơi ẩm và cái ướt át của buổi chiều thu. Tôi tháo kính xuống, khẽ day day hai bên thái dương, xếp gọn sách vở, đứng dậy khỏi giường và bước ra ngoài hành lang. Hà Nội sau cơn mưa đẹp lạ, ẩm ướt, trong vắt và mát lạnh như cảm giác được ăn một cây kem cam giữa cái nắng gắt của buổi trưa hè. Ánh nắng chiều tà nơi cuối trời hắt lên những tia sáng nhàn nhạt ẩn nấp sau tòa nhà kí túc xá, dịu dàng phủ lấy bóng dáng đầy phóng khoáng của một người con trai nơi ban công tầng năm.
Bạn có thể tin hoặc không tin, nhưng chỉ một khoảnh khắc đó thôi, cái hình ảnh kì diệu ấy thực sự đã in chặt trong tim tôi một thứ cảm xúc vô cùng đặc biệt!

Gặp Lại

20:50 0 Comments
Anh là mối tình thứ mấy tôi không nhớ, nhưng chắc chắn là mối tình sâu đậm nhất trong số những mối tình đã đi qua đời tôi.
khocviem, thu tinh, nhung buc thu tinh hay, buc thu tinh, la thu
Tôi và anh gặp lại nhau trong một chiều thu Hà Nội se lạnh, không mưa. Anh cùng tôi lãng đãng khu phố cổ khi mặt trời nghiêng bóng, ăn kem Tràng Tiền giữa trời thu lộng gió để tìm lại cảm giác yêu thương cách đây mùa thu 10 năm trước.

Hồ Gươm không vắng lặng mà ồn ã, cái ồn ã ta thường bắt gặp mỗi chiều thu cuối tuần. Cả anh và tôi đều không nói gì, cái lặng lẽ bao trùm con tim trước trời chiều lãng đãng.

Tôi cố đi tìm một điều gì đó khác với mùa thu của 10 năm về trước nhưng vô nghĩa. Trong tôi lúc ấy, cái ranh giới giữa thực và mơ quá đỗi mỏng manh. Và dù có nói gì đi chăng nữa tôi cũng tin sẽ không bao giờ phù hợp giữa bối cảnh thế này.

Mơ thấy lá phong xanh

20:48 0 Comments
Thẫn thờ nhìn về một phía, trước mắt nó phủ mờ, thật chẳng rõ ràng gì cả, mờ phủ như sương, đục đục, tối tối… trời bữa nay nhanh tối quá! Lành lạnh, hóa ra là mưa, rõ ràng vì mưa, vì mây đen che kín nên trời mới nhanh tối như thế. Mặt trời ơi, đem ánh nắng đến đi, buồn và khát khao…
Trời tối lâu thật, đêm như dài ra, miên man bất tận… từ lúc anh đi…
Mẹ vào giường nó, sao thế nhỉ, giọng mẹ nghèn nghẹn.. bấy giờ nó mới nhận ra nơi mình đang nằm, sặc mùi cồn, ngây ngất mùi thuốc, nó đã ở đây lâu lắm rồi…

Thực ra nó đang dối lòng, không phải là trời tối mà là mắt nó chẳng nhìn thấy gì nữa cả… đó mới là sự thật. Cười nhạt nhẽo, vô vị, nụ cười chát đắng…người nó yêu đã rời xa nó, anh sẽ không bao giờ trở lại…

Ngồi hồi tưởng về những tháng ngày đã qua mới thấy mình thật trẻ con, ngốc nghếch, dại dột nữa… nó đã làm chính cuộc sống của nó rối tung lên, bừa bộn mà không sao dọn dẹp chu đáo được nữa… nó là kẻ dối trá, nó đã lừa gạt anh… không, nó chỉ bồng bột với tình yêu thơ dại… dằn vặt đau đớn, nó mới hiểu được anh quan trọng với nó thế nào, nhưng tất cả đã muộn, nó biết nói gì nữa đây…

18 tháng 8, 2012

Anh đã buông tay em...

20:52 0 Comments

Người ta nói “tình đầu là tình đau”, câu nói ấy không sai với tôi chút nào. Những kỉ niệm của mối tình đầu ấy mãi mãi là dằm trong tim, là sự tê tái mỗi khi đông về…

Những Câu chuyện Muốn sẻ chia vui lòng gửi về chuyên mục
Chuyện Tình Yêu địa chỉ Email :Tamsu@khocviem.org
Ngày…tháng…năm….
Nếu cho thời gian quay trở lại, em sẽ vẫn nhận lời yêu anh. Cho dù, có ai đó nói em đã vội vàng trong tình yêu. Bởi vì, đơn giản chẳng qua là cú sét ái tình đã đánh trúng tim em mà thôi. Ai đó đâu thể hiểu được, mà, đôi khi tình yêu có những điều thật khó cắt nghĩa phải không anh?
Nếu cho thời gian quay trở lại, em cũng sẽ vẫn yêu anh như ngày xưa ấy. Bởi vì, đó là quãng thời gian em đã đắm mình trong men say tình yêu. Em hạnh phúc vì yêu anh và được anh yêu, anh quan tâm, chăm sóc. Em thấy mình bé nhỏ trong anh...

Tình yêu có thực giữa đời...

20:52 0 Comments
Hai con người ở hai phương trời xa lạ đã gặp nhau, yêu nhau và làm nên một câu chuyện cổ tích giữa thời hiện đại…

Mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo, Dương Mạnh Kiên (thôn 5, xã Quảng Châu, TP Hưng Yên) đã từng nhiều lần nghĩ đến cái chết để tự giải thoát cho mình và cho những người thân yêu. Nhưng số phận run rủi đã cho Kiên làm quen được với người con gái quê tận Đồng Tháp. Hai con người ở hai phương trời xa lạ đã gặp nhau, yêu nhau và làm nên một câu chuyện cổ tích giữa thời hiện đại…

Tuổi thơ bệnh tật

Tôi để cậu ấy đến bên em

20:51 0 Comments
Tôi để cậu ấy đến bên em vì cậu ấy chấp nhận đứng ở vị trí sau tôi... Niềm kiêu hãnh của cậu trai trẻ vì em mà không còn tồn tại.
- Du à, chong chóng quay rồi kìa em. Em nhìn xem, có đẹp không?
- Gió mát quá, thổi mạnh quá, chong chóng quay tít quá… Màu sắc hòa vào nhau, đẹp lắm đúng không em?
- Du à, phía ngoài vuông cửa sổ này cơ mà. Nhìn đây, theo tay anh chỉ đây này. Đã thấy chưa em?...

Du quay đầu sang phía ô cửa sổ, em dõi theo những cánh chong chóng quay. Vòng quay nhanh dần, sắc màu tụ lại thành những vùng loang loáng giữa ánh đèn neon dìu dịu. Mắt em sáng rực rỡ, niềm vui bật lên thành tiếng. Nụ cười hiền, rạng ngời khuôn mặt xanh xao:
- Đẹp quá!

Hãy ôm em đến hết cuộc đời anh nhé

08:07 0 Comments
Chị bật đứng dậy, tiện tay vớ lấy ly nước cam chưa kịp uống tạt thẳng vào hai bộ mặt đáng nguyền rủa kia. Chị bước đi đầy căm hờn...
Chị một tay xách chiếc vali nặng trịch, một tay dắt theo đứa con trai vẫn chưa hết ngơ ngác và lo sợ, đi như chạy ra khỏi nhà, không quay nhìn lại. Chưa bao giờ hai từ “li hôn” lại mảy may xuất hiện trong suy nghĩ của chị, nay sẽ thành sự thật.
***
Chị lấy chồng năm 22 tuổi, chồng chị là một trinh sát hình sự, một công việc đầy nguy hiểm nhưng đáng trân trọng. Cuộc sống gia đình của một trinh sát không bình lặng như những gia đình khác, bởi anh thường xuyên có những chiến dịch đột xuất và bí mật. Lấy nhau đã lâu, nhưng chẳng bao giờ chị thôi thấp thỏm, lo lắng mỗi lần anh xuất kích. Bạn bè cứ hay trêu đùa chị “lúc nào cũng đi bí mật thế, cẩn thận không chồng cắm sừng cho lúc nào không biết!” nhưng chị chẳng để tâm, vì trong chị luôn luôn có niềm tin tưởng tuyệt đối với chồng.


Cách đây hơn một tháng, trong một đợt truy quét tội phạm ma túy, anh bị thương khá nặng. Chị xót xa nhìn những vết thương chằng chịt trên cơ thể chồng, tựa như chính chị bị những vết đau đâm thấu. Khi những vết thương chưa lành hẳn, anh đã đòi ra viện. Từ lúc đó, anh như trở thành con người khác. Chị thường bắt gặp lúc anh lén ngắm nhìn mẹ con chị chơi đùa, lúc ngồi bên giường đắp lại chăn cho con, vân vê mái tóc thằng bé. Nhưng lại tỏ ra lạnh lùng mỗi khi chị tiến đến gần. Chị mơ hồ cảm thấy có điều gì là lạ.
***
Quán cafe nơi anh hẹn gặp chị là một quán nhỏ vắng vẻ, không quá xa căn nhà của vợ chồng chị đang sống. Chị tủm tỉm nghĩ thầm: “Anh hôm nay lãng mạn quá, lại hẹn chị đi uống cafe cơ đấy!”. Chị diện một bộ cánh đẹp, tung tẩy đến cuộc hẹn. Trông thấy chị tiến lại gần với nụ cười dịu dàng quen thuộc, anh liền khoác tay một phụ nữ trẻ tuổi ngồi bên cạnh mà đến giờ chị mới kịp nhận ra. Ngỡ ngàng, chị đứng sững nhìn anh, không biết phải nghĩ gì. Anh nhẹ nhàng: “Em ngồi xuống đi, anh có chuyện cần phải cho em biết”. Chị ngồi đối diện với anh và người phụ nữ kia, đầy nhẫn nhịn và kiềm chế để lắng nghe hết câu chuyện. Anh nói: “Đây là Hiền, đồng nghiệp của anh. Sau tất cả những gì vừa xảy ra, anh thấy cuộc sống thật ngắn ngủi và mong manh, anh không thể tiếp tục sống với em nữa, anh muốn sống hết mình bên cô ấy. Anh yêu cô ấy cũng được một thời gian rồi…”, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Hiền: “Vậy anh muốn em chấp nhận chuyện này à? Anh muốn em làm thế nào?”. Anh bình tĩnh: “Mình li hôn nhé!”.
“Hãy ôm em đến hết cuộc đời!”, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, bao, vo chong, hanh phuc
Đầy bất ngờ và xúc động, anh đứng dậy vòng tay ôm chặt lấy người vợ thân thương... (Ảnh minh họa)
Chị quay sang nhìn người phụ nữ bên cạnh anh, cô ta nhỏ nhẹ: “Chị cho em xin lỗi. Em tin sau này chị sẽ hiểu”. Ánh mắt cô ta có vẻ xót xa và có điều gì đó uẩn khúc mà chị không thể hiểu, chỉ biết chị đang giận dữ đến tột độ, máu chảy rần rật trong huyết quản chị, mặt chị nóng bừng lên. Chị bật đứng dậy, tiện tay vớ lấy ly nước cam chưa kịp uống tạt thẳng vào hai bộ mặt đáng nguyền rủa kia. Chị bước đi đầy căm hờn.
Mấy ngày sau anh vẫn không về nhà, chị khóc ròng, chìm đắm trong suy tư, cứ nghĩ rồi lại đau, đau rồi lại nghĩ. Suốt mấy ngày, chị cứ hồi tưởng lại mãi những kỷ niệm của hai người, rồi lại nghĩ đến những biểu hiện lạ thường của anh. Niềm tin của chị đã lung lay, nhưng chị không dám tin chồng đã ngoại tình, trong chị đầy những mâu thuẫn giằng xé. Chị ôm lấy cái điện thoại, cứ 5 phút chị lại bấm máy một lần, những con số quen thuộc của một người thân thuộc. Chỉ có những tiếng tút dài đáp lại chị.

Bỗng có tiếng chuông cửa, chị bừng tỉnh chạy ra mở. Đứng trước mặt chị không phải là anh. Người đưa thư giao cho chị một phong bì có ghi tên chị rồi đi ngay. Chị hụt hẫng quay trở vào, mở phong bì, chết lặng khi nhìn thấy tờ đơn ly hôn có sẵn chữ ký của chồng. Từ lúc đó, chị thôi không cố gắng trả lời những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại của con: “Bố đâu rồi hả mẹ?”. Chị chỉ biết ôm lấy nó khóc ngất đi trong đau đớn và suy sụp. Không biết hai mẹ con chị đã ngồi như thế trong bao lâu, chị mơ màng nghe tiếng con lay gọi, nhưng chị không thể cử động được. Đến khi tỉnh dậy, thằng bé đã ngủ gục trong lòng chị từ bao giờ, trời đã sáng rõ. Chị gọi con dậy, gói ghém đồ đạc. Bỏ lại trên bàn tờ đơn ly hôn đã ký, chị dắt tay con ra bước ra khỏi nhà.

Tiếng rao của thằng bé bán báo làm chị giật thót bởi một linh cảm chẳng lành. Thả rơi cái va li xuống đất, buông tay con, chị gọi giật thằng bé bán báo và mua một tờ. Những dòng chữ cứ nhòa dần đi nhảy múa trước mắt chị… Giờ thì chị đã hiểu…
***
Mở cửa phòng bệnh, bước vào, chị ngạc nhiên khi thấy Hiền - cô gái chị gặp trong quán cafe, đang lúi húi với những cặp lồng, cốc, thìa... Cô gái nghiêm nghị không chải chuốt, trông chững chạc trong bộ cảnh phục, ngước nhìn chị bằng con mắt đầy cảm thông và chia sẻ. Hiền kể cho chị nghe về cuộc truy bắt tội phạm ma túy mà chồng chị đã tham gia, đó là những tội phạm vô cùng nguy hiểm và liều lĩnh. Kẻ gây ra những vết thương mang mầm bệnh cho anh đã bị bắt. Nhưng anh thì phải nằm điều trị và theo dõi ở đây trong khi đợi kết quả cuối cùng. Anh rất yêu gia đình và không muốn làm khổ mẹ con chị, anh đã nhờ Hiền cùng thực hiện kế hoạch đó để đẩy chị ra xa anh. Chị xúc động nắm tay Hiền, không nói nên lời.

Đứng từ xa chị trộm nhìn chồng, anh đang ngồi trên ghế đá của bệnh viện, mắt nhìn đăm chiêu ra xa, vẫn cái vóc dáng thân thương với mái tóc dày và lòa xòa, chắc đã lâu không cắt khiến khuôn mặt anh trông càng trở nên gầy nhỏ và xanh xao hơn. Chị khẽ khàng bước lại gần. Anh quay lại, bắt gặp đôi mắt ngân ngấn nước của chị, đầy bất ngờ và xúc động, anh đứng dậy vòng tay ôm chặt lấy người vợ thân thương. Chị òa khóc, trái tim chị đập từng nhịp thổn thức: “Hãy ôm em đến hết cuộc đời này anh nhé!”.

15 tháng 8, 2012

Chuông gió

14:45 0 Comments

Góc tâm hồn, chuông gió, chuong gio, la thu, mon qua, y nghia, entry tinh yeu
Tiểu Mai và Quân yêu nhau trong cảnh bần hàn. Một hôm, hai người đi chơi phố rẽ vào một cửa hàng thấy trong tủ kính có treo một cái chuông gió. Tiểu Mai buột miệng khen:

- Anh Quân ơi! Cái chuông gió kia xinh biết bao!

Quân nói với ngưòi yêu:
- Nếu em thich anh sẽ mua cho em.

Nhưng khi nhìn thấy mảnh giấy nhỏ đính trên chiếc chuông gió ghi giá 100 nghìn thì anh ngượng ngùng nhìn Tiểu Mai và nở một nụ cười như cáo lỗi với cô.

Về nhà. Quân lấy giấy gấp một chiếc chuông gió giống hệt như chiếc chuông gió bằng bạc treo ở cửa hàng. Chiếc chuông gió ấy cũng xinh như thế, cũng sơn màu tím như thế và anh đem tặng Tiểu Mai.

Tiểu Mai đã treo chiếc chuông gió bằng giấy Quân làm tặng cô treo ở đầu giường của mình. Mỗi khi gió từ cửa sổ hé mở lùa vào, chiếc chuông gió đung đưa phát ra tiếng kêu sột soạt, khô khốc nhưng Tiểu Mai nghe vẫn thấy tiếng chuông ngân vang lảnh lót. Cặp mắt Tiểu Mai lúc này ánh lên chứa chan hạnh phúc. Cô tự nhủ: “Mình sẽ
mãi mãi treo chiếc chuông gió này trong trái tim của mình”.


Số phận đẩy đưa thế nào, cuối cùng Tiểu Mai lại ko lấy Quân mà lấy Tân. Khi Tiểu Mai vào phòng riêng của hai vợ chồng, cô liền lấy từ trong túi ra chiếc chuông gió mà Quân làm bằng giấy treo lên đầu giường.

Tân thấy vậy liền nói vớI Tiểu Mai:
- Cái chuông này làm bằng giấy thì treo lên làm gì?

Tiểu Mai bướng bỉnh nói:
- Nhưng em thấy nó đẹp, em cứ treo.

Tân nói:
- Chiếc chuông ấy là do Quân làm tặng em chứ gì? Thảo nào!

Tiểu Mai im lặng… Cuối cùng Tân thở dài nói:
- Thôi em cứ treo lên cũng đựơc!

Hôm sau, Tân ra cửa hàng mua về một chiếc chuông gió được làm bằng bạc. Gió khẽ thổi chuông cũng đong đưa và phát ra tiếng kêu tinh tag, rất vui tai.

Khi con trai của Tân và Tiểu Mai lên ba tuổi, nó nghịch vặt đi một quả chuông nhỏ trong chiếc chuông giấy rồi xé vụn đi, Tiểu Mai giận quá phát thằng bé mấy cái thật đau. Thấy vậy, Tân chỉ im lặng. Anh lấy giấy ra gấp một quả chuông, cũng tô màu tím rồi xâu chỉ vào chiếc chuông gió rồi treo lên như cũ. Thấy thế, Tiểu Mai rưng rưng nước mắt, cô nói với Tân:
- Anh thật tốt với em!

Thằng con trai sợ mẹ, nên ko còn dám nghịch vào chiếc chuông ấy nữa. Nó chỉ nghịch chiếc chuông làm bằng bạc. Nó rất thích nghe tiếng chuông gió kêu tinh tang tinh tang cất lên từ cái chuông làm bằng bạc ấy.

Nghe chán, thằng bé cũng vặt từ chiếc chuông bằng bạc ra một quả để chơi. Thấy thế, Tiểu Mai cũng ko đánh mà cũng chẳng mắng gì nó. Tân cũng mặc kệ. Anh cũng ko treo quả chuông đó lên chiếc chuông bạc nữa. Thế là chùm chuông bạc ấy thiếu đi một quả. Nó vẫn được treo lên đầu giường cùng chiếc chuông làm bằng giấy. Khi có gió thổi, chiếc chuông gió bằng bạc lại reo lên tinh tang tinh tang từng hồi.

Rồi ko may, nhà Tân bị hoả hoạn.Tân vội bế con và nắm tay vợ kéo chạy ra ngoài. Nhưng Tiểu Mai lại giằng tay ra và chạy vào trong nhà. Tân kéo vợ ta, Tiểu Mai lại quẩy ra. Cô nói với Tân:
- Em vào lấy cái này.

Tân bảo:
- Để anh vào lấy ra cho!

Nói xong, anh xông vào căn nhà đang xông khói mù mịt để giật chiếc chuông giấy rồi chạy ra ngoài. Chẳng may, Tân vấp phải ngưỡng cửa ngã sóng xoài. Khi bò dậy đựơc thì ngọn lửa đã cháy xém cả mặt anh.

Tân thoát ra khỏi cửa thì ngất lịm đi, nằm vật ra đất. Chiếc chuông gió được làm bằng giấy vẫn còn nguyên ko mảy may bị suy suyển. Vừa lúc đó thì đội cứu hoả đến. Ngọn lửa nhanh chóng được dập tắt.
chuong gio, la thu, mon qua, y nghia, entry tinh yeu, Góc tâm hồn, chuông gió
Sau một thời gian điều trị, Tân đựoc tháo băng. Trong gương hiện lên một khuôn mặt nhăn nhúm toàn sẹo. Tân uất ức đấm vỡ tan cái gương. Tay anh bị mảnh kính rạch toạc ra, máu từng giọt, từng giọt nhỏ xuống mặt đất.

Ra viện, Tân và đứa con bỏ đi biệt tích.
Khi đi, Tân viết lại cho Tiểu Mai một bức thư:

“Mai!
Em hãy đi tìm và sống với Quân, người mà em vẫn yêu đi! Đừng tìm anh làm gì. Em có tìm cũng ko thấy đâu. Cầu mong cho em được hạnh phúc”.

Tiểu Mai đầm đìa nước mắt, cô nói:
- Anh Tân ơi! Sao anh lại đối xử với em như thế? Em yêu anh cơ mà!

Tiểu Mai ấp cái chuông bạc vào ngực mình. Nứơc mắt cô từng giọt, từng giọt nhỏ xuống chiếc chuông bạc.

Mấy năm sau, Quân li dị vợ. Anh đến tìm Tiểu Mai. Thế là Tiểu Mai lại bứơc vào nhà Quân. Cô lại lấy từ trong túi ra chiếc chuông gió bằng bạc vào treo lên đầu giường. Mặt Quân trắng bệch ra như phủ một lớp băng giá. Quân ko muốn có một kỷ vật gì của người đàn ông khác lưu lại trong nhà anh.

Cảm nhận được sự lạnh lẽo toát ra từ khuôn mặt Quân. Tiểu Mai thấy rùng mình. Cô lặng lẽ gỡ chiếc chuông gió xuống rồi xếp nó vào trong túi. Sau đó, cô xách túi đi ra khỏi nhà Quân.

Quân gọi:
- Tiểu Mai! Em đi đâu? Ở lại đây với anh!

Tiểu Mai lạnh lùng đáp:
- Anh đừng giữ tôi lại làm gì!

Tiểu Mai lại quay về ở trong ngôi nhà của Tân. Cô lấy chiếc chuông gió làm bằng giấy và bật diêm đốt đi. Trong tích tắc, ngọn lửa đã biến cái chuông gió làm bằng giấy thành một dúm tro tàn.

Tiểu Mai lại treo chiếc chuông gió bằng bạc lên đầu giường. Cô thẫn thờ ngồI ngắm mãi chiếc chuông bằng bạc ấy.

Gió thổi.

Quả chuông lại đong đưa đong đưa. Tiếng chuông lại kêu tinh tang tinh tang theo gió bay đi xa mãi.

Nước mắt Tiểu Mai lại trào ra, cô lẩm nhẩm gọi:
“Anh Tân ơi! Anh có nghe thấy tiếng chuông gió tinh tang tinh tang ko anh?”.

- Sưu tầm- khocviem.org
P/S: Nhiều bạn đọc xong câu chuyện này cứ thắc mắc về ý nghĩa mà nó mang lại. Mình đề nó ý nghĩa là vì mình cảm nhận được qua câu chuyện, điều mà tác giả muốn gửi gắm đó là chúng ta nên trân trọng những giá trị hiện tại, chứ đừng nên cứ nhìn mãi về quá khứ và tiếc nuối nó.


Tags: chuong gio, la thu, mon qua, y nghia, entry tinh yeu.

Tôi muốn tìm lại chính mình

14:43 0 Comments
Tôi muốn tìm lại chính mình, thu tinh, nhung buc thu tinh hay, buc thu tinh, la thu tinh
Ừ thì chết...1 lúc...
-1 lúc bỗng nhiên tim ngừng đập
-1 lúc không phải suy nghĩ -1 lúc không bùn
-1 lúc không cảm thấy chán nản
-1 lúc không cảm thấy mình chới với
-1 lúc không cười
-1 lúc không khóc
-1 lúc không phải cô đơn
-1 lúc hok phải day dứt
1 lúc ừ thì chỉ 1 lúc....1 lúc ngừng thở...1 lúc .......bình yên...
Muốn ngủ nhưng ko thể ngủ, cứ nhắm mắt là đầu óc lại bắt đầu suy nghĩ tính tóan, khiến cho cái đầu căng ra.
Muốn khóc, nước mắt muốn trào ra nhưng lại ko khóc đc vì khóc thì bị hỏi han lại phải trình bày.
Muốn nói gì đó nhưng lại ko cất nổi thành lời, vì cảm thấy nói là sẽ bật khóc.
Muốn kiềm chế bản thân, ko muốn tức giận thì lại càng dễ tức giận.
Tất cả khiến mình phát điên.
Mình ước có cái quan tài mát mẻ vào đó đóng nắp, mở cái phần mặt kính ra và ngủ, yên thân.
Chẳng biết bao nhiêu lần tâm trạng của nó như thế này rồi.
Có nhiều chuyện xảy ra cùng 1 lúc thì con người ta xử trí như thế nào nhỉ?
Buông xuôi hay cố gắng???
Giá như mọi chuyện cứ bình thản qua đi thì con người ta cũng chẳng cần suy nghĩ và bận tâm chuyện gì đâu nhỉ???
Nhưng…
Đời lại không như vậy.
Khi nó sống trong tâm trạng như thế này thì cũng không muốn nói gì nhiều hơn đâu.
khocviem, thu tinh, nhung buc thu tinh hay, buc thu tinh, la th
Hy vọng 1 ngày nào đó…
Lại mơ hồ chìm trong khoảng không ùn tắc những suy nghĩ. Âm thanh chìm dần vào 1 xó xỉnh nào đó lăn tròn rồi nằm yên nơi góc tường.
Không cô đơn, không buồn bã nhưng "nó" lại tách biệt với ý nghĩ của con người.
Ánh sáng từ màn hình vi tính hắt lên cái âm thanh đang cuộn tròn nơi góc nhà, vỡ tan.
...Vỡ...
Không có lời nào giải thích cho 1 việc làm khó hiểu, vu vơ là thế, tính toán là thế.
Lòng người cũng như thế.
Gió rít từ khe cửa tát vào tia sáng làm lệch đi 1 tầm nhìn, 1 suy nghĩ đã đi vào lối mòn tạo ra ngõ cụt tăm tối.
"Nó" sẽ còn tiếp diễn...
Có nhiều nỗi đau là do mình tự hành hạ và làm khổ bản thân
Quanh mình bây giờ, niềm vui ít, nỗi đau nhiều.
Quanh mình bây giờ, nhiều nước mắt, uất hận và những lo âu
Quanh mình bây giờ, nhiều người sống lạc lối, quằn quạI trong thất vọng và nỗI đau chẳng thể đứng lên
Mình cũng vậy, sao ít khi mình là số ít ngoại lệ trong cái hỗn độn xung quanh?
Nuốt nước mắt vào trong tim, để cho nó chảy ngược, chát chúa
Liệu mấy ai nhận ra, bộ mặt thật sau những lờI bông đùa và nụ cườI?
Đang cố gắng lắm, vứt lại sau lưng những thất vọng, chán nản và nỗi đau, vứt lại những tháng ngày đen đủi ko biết đã thực sự trôi qua hay chưa?
Vẫn biết cuộc sống có những tháng ngày như thế này, nhưng vẫn mong nó đừng đẩy con ngườI ta đến đường cùng…..
Mình đang đứng gần sát bờ vực, và còn rất nhiều cánh tay vững chắc đang nìu giữ, nhưng biết đến bao giờ, những con người xung quanh cũng sẽ ko còn đủ sức?
Thật sự nhiều khi thấy kiệt quệ, cả tinh thần và thể chất.
Nhiều khi muốn ở một mình, muốn làm những trò dồ dạI để tự trừng phạt bản thân hoặc để cho bản thân có đôi chút thanh thản.
Có phải bản thân đang đánh mất chính hình tượng của mình, đánh mất đi những gì của con người mình, có phải mình đang ngày một trượt sâu xuống con dốc?
Ánh sáng le lói, hạnh phúc nhỏ nhoi, nụ cười vụt tắt!
Cuộc đời ngang trái!
Tôi muốn tìm lại chính mình…..!?
Sống
Sao mà
Mệt Mỏi quá
Có Ai Nhấc Dậy Không?
Thật sự là Cần Chết Đi 1 lúc Rồi
Thật Sự Là Không Thể Nghe Thêm 1 Thứ Gì
Thật Sự Là Muốn Buông Xuôi
Đang Trùm Cái Mặt Nạ
Cười Không Nổi
Mà Vẫn
Cười
Sưu tầm Khocviem.org