Follow Us @soratemplates

Hiển thị các bài đăng có nhãn Viết về cuộc tình của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Viết về cuộc tình của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

19 tháng 9, 2014

"Nhìn mặt thấy ngu ngu"

23:21 0 Comments
Bà xã tôi đi công tác nước ngoài 6 tháng. Tuần sau cô ấy sẽ về. Tôi mới cưới vợ 2 năm nhưng chưa dám có con vì công việc của bà xã phải đi xa liên tục. Đây là lần cô ấy đi lâu nhất. Trong thời gian qua, tôi không sinh hoạt lần nào nhưng rất nhiều lần ngủ mơ thấy bà xã nên... tính xấu trỗi dậy.

Để hạ nhiệt “tình hình căng thẳng” này, tôi phải tự xử, nếu không “chỗ đó” rất nặng nề khó chịu vì hàng hóa bị ứ đọng nhiều. Sau những lần như vậy, sáng ra tôi rất phấn chấn, vui vẻ, yêu đời, làm việc tốt hơn. Tuy nhiên, có một điều hơi khó nói là không biết có phải nhìn vẻ bề ngoài của tôi như vậy mà bạn bè hay trêu “nhìn mặt thấy ngu ngu”.

Tôi lo rằng nếu bà xã cứ đi công tác liên tục như vậy, tôi sẽ còn “ngu” dài dài làm ảnh hưởng đến khả năng chinh chiến của thằng nhỏ cũng như chuyện con cái sau này. Tôi và bà xã năm nay đều mới 29 tuổi...

lethang...@yahoo.com

Bạn thân mến,

Tuổi 29 của bạn, nếu không bệnh tật gì thì sức khỏe tình dục đang hồi sung mãn, lúc nào cũng muốn đánh Đông, dẹp Bắc; nếu có điều kiện thì sẽ phát huy cao độ khả năng chinh chiến. Trong trường hợp không được giải quyết, ham muốn bị dồn nén thì cái việc loay hoay, tự xử là khó tránh. Điều này, trong chừng mực nào đó nó sẽ giúp giải thoát sự ức chế, hàng hóa tồn kho được giải quyết nhanh gọn làm cho mọi thứ thông thoáng, dễ chịu. Bằng chứng là bạn cảm thấy vui vẻ, phấn chấn y như thể vừa được gần gũi bà xã! Tuy nhiên, vấn đề ở đây là đừng quá lạm dụng, tạo thành thói quen khó chữa, nhất là khi bạn đã lập gia đình. Có nhiều người sau một thời gian dài tự xử, đã... mất luôn khả năng chi trả, không thích họp hành với đối tác mà chỉ... độc thoại! Điều này rất nguy hiểm trong cuộc sống vợ chồng. Do vậy, bạn cần biết dừng chỗ nào để chuyện ấy chỉ là giải pháp tình thế chứ không phải thành nhu cầu thường xuyên.

Bà xã bạn năm nay 29 tuổi, đây là độ tuổi không còn sớm để sinh con. Hai vợ chồng nên bàn bạc, giảm bớt công việc của bà xã để tập trung cho gia đình. Nếu không vài năm nữa lớn tuổi thì chuyện sinh nở sẽ rất khó khăn, thậm chí nguy hiểm. Trong thực tế, có nhiều người khi còn trẻ, cứ muốn dành hết cho sự nghiệp, đến khi về già lại hối tiếc bởi cái gì mất đi thì có thể tìm lại được chứ tuổi trẻ, thời gian qua đi thì không bao giờ trở lại.

Về việc bạn bè trêu ghẹo “nhìn mặt thấy ngu ngu” thì có lẽ do thấy vợ bạn đi vắng mà bạn lại phấn chấn, vui tươi nên trêu đùa thế thôi. Hoàn toàn không có chuyện vì việc ấy mà con người ta trở nên ngu hơn hay thông minh hơn! Tuy nhiên, lo lắng của bạn về việc bà xã cứ đi công tác liên tục sẽ làm ảnh hưởng đến khả năng chinh chiến của thằng nhỏ cũng như chuyện con cái sau này là có lý. Bạn nên bàn bạc với bà xã để cân đối mọi việc, sao cho mọi thứ đều hài hòa thì mới có thể giữ gìn hạnh phúc lâu bền.

Vũ Kim Khôi

18 tháng 9, 2013

Trái tim em còn có thể lỗi nhịp nữa không?

19:14 0 Comments
Nàng đã từng chạy theo một người trong suốt 7 năm

Tình yêu oanh liệt được được mở đầu như bao cuốn tiểu thuyết tình yêu khác. Chàng và nàng là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên ở một xóm nghèo, bố mẹ cả hai đều là giáo viên, hơn nữa lại còn có quan hệ hòa thuận.

Nàng ở bên cạnh chàng trong suốt những năm cấp 1, cấp 2 rồi cấp 3. Họ cùng nhau làm lớp trưởng và lớp phó học tập – là cặp bài trùng trong tất cả các cuộc thi.

Nàng đã chuyển từ đội tuyển thi học sinh giỏi Văn sang đội tuyển Lý chỉ vì chàng là đội trưởng để rồi… trượt trong kỳ thi Học sinh giỏi cấp Tỉnh năm ấy. Thế nhưng, nàng lại tự đắm chìm trong mộng mị và tự an ủi bản thân rằng: Dẫu sao, chàng cũng đã từng một lần nói thích nàng. Mặc dù, có thể lúc đó chàng không tỉnh táo. Mặc dù, chàng đã nói điều đó hàng nghìn lần với hàng nghìn người khác. Tuy nhiên, với nàng đều không quan trọng, lần đầu tiên có một người nàng thích, nói thích nàng, thế là đủ.

Nàng đóng vai bạn thân trong lúc chàng bận đong đưa với các mỹ nhân khác. Nàng tự nhận thấy mình không xinh đẹp, không giàu có, lại chẳng giỏi giang. Vì thế, nàng chẳng thể nào bước vào cuộc đời chàng được.

Thi Đại học, nàng ghi danh cùng trường với chàng, những mong có dịp được trùng phùng nơi đất khách. Có điều, cuộc đời không như mơ. Nàng trượt. Đành phó mặc số phận cho một trường hạng 2 khác. Chàng thì rong ruổi nơi miền đất mới. Tình yêu của nàng, vì thế mà ngăn sông cách núi.

Ngày đó, nước mắt nàng đã rơi thật nhiều. Nàng khóc vì không còn được ở gần chàng còn nhiều hơn khóc cho cái sự trượt đại học của bản thân. Ừ, vì đó là duyên số. Ừ, vì chàng đã bao giờ nhìn vào mắt và nói yêu nàng đâu. Chỉ là nàng tự huyễn hoặc bản thân mà thôi. Ngày đó, nàng đặt dấu chấm cho mối tình nông nổi.

Vài năm sau…

Nàng có dành tình cảm cho một người. Tình yêu ấy, kéo dài được 18 tháng. Nàng đã có những lúc, hạnh phúc đến mức ngày nào cũng muốn nhìn thấy người ấy, đặt bàn tay mình trong bàn tay người ấy. Họ đã cùng nhau viết nên những bản tình ca ngọt ngào nhất, cùng dạo chơi dưới mưa, cùng lang thang đến những vùng đất mới… Cuộc sống của họ, lúc nào cũng ngập tràn ánh mặt trời.

Có điều (lại là có điều), nàng cũng chẳng thể giữ được người ấy ở bên cạnh mình. Có một ngày, người ấy nói rằng không còn muốn lau nước mắt cho nàng nữa. Vậy là kết thúc. Họ nói chia tay vào một ngày đầy gió. Có lẽ vì thế mà người ta không thể thấy nàng khóc. Bởi gió đã lau khô nước mắt hộ nàng.

Ngày ra đi, nàng gửi lại người ấy hai con lật đật và nhẫn đôi của họ – Hai thứ mà nàng yêu quý nhất. Tự nhủ với lòng mình rằng, sẽ không bao giờ quay lại, bởi nếu nhìn thấy những thứ đó, nàng sẽ đau lòng đến chết mất.

Con người ta mạnh mẽ lắm! Có những nỗi đau tưởng chừng như không thể nào vượt qua được, có những vết thương tưởng như sẽ chẳng bao giờ lành.  Dẫu thế, hãy cứ sống, dù chỉ là thở thôi. Đến một ngày nhìn lại, sẽ thấy tất cả nhẹ tựa lông hồng. Nàng đã vượt qua những ngày giông bão đó bằng con thuyền chòng chành của số phận.

Ở thì hiện tại, tức là bây giờ

Nàng an phận với việc chạy đua cùng thời gian. Nàng làm nhiều công việc một lúc. Một tháng vui vẻ với việc vài lần nhận lương. Khóa luận tốt nghiệp, thay vì được bạn bè trong lớp hỏi han như thường lệ: “Mày ơi, cái này làm thế nào?”, thì lần này nàng lại đi cầu xin từng người một. Nàng lười. Và bận rộn. Mặc kệ. Cơ hội đạt bằng xuất sắc nàng đã bỏ qua mất rùi, đành bằng lòng với kết quả thấp hơn vậy. Để giết thời gian, nàng còn học thêm một nhạc cụ nữa.

Nàng hài lòng với việc lao động 6,5 ngày/ tuần. Thậm chí, nếu tính cả việc đi học thêm hay một vài biến cố xảy ra thì nàng còn chả có một tí tẹo thời gian nghỉ ngơi nào.

Có những lúc thấy mỏi mệt. Có những lúc muốn buông xuôi và dừng lại. Cảm thấy mình ôm đồm quá nhiều thứ. Nhưng lại tự nhủ, hình như đó vẫn chưa phải là tận cùng của giới hạn chịu đựng. Mình vẫn có thể làm như thế, thậm chí là tốt hơn. Vậy là lại tiếp tục. Vì người ta gọi đó là tuổi thanh xuân, nên nàng chỉ cần sống và cống hiến thui.

Trái tim nàng vẫn đập, nhịp đập bẩy mươi mấy lần một phút như sách vở vẫn từng nói. Nàng không bị bệnh tim và cũng chả mẫn cảm với sét, vì thế dao động của tim là dao động điều hòa.

Có điều, nếu có thêm một lần cơ hội nữa trong cuộc đời, nếu có một người nào đó sẽ dành cả đời mình để lau nước mắt cho nàng, liệu khi đó, trái tim nàng có còn muốn đập lỗi nhịp nữa không?

30 tháng 8, 2013

Những chuyến bay có đưa em đến bên anh?

20:51 0 Comments
Những chuyến bay có đưa em đến bên anhEm đứng giữa ngã ba đường. Ngập ngừng. Rồi vít nhẹ tay ga đi thẳng. Hình như em đang làm một trong những việc điên rồ nhất từ trước đến nay: Phóng 30km đến sân bay chỉ để ngắm những chiếc máy bay cất cánh. Cảm xúc bồi hồi và náo nức như cách đây một năm. Chuyến bay đã đưa em đến bên anh. Và cũng là chuyến bay đã mang em rời xa anh.


Những chiếc máy bay chạy dài trên đường băng rồi từ từ nâng cánh. Em không muốn đứng từ xa nhìn chúng gầm gừ bay lên mà mình hoàn toàn bất lực. Em muốn là một hành khách trên khoang, muốn vượt mọi xa xôi, muốn tìm đến anh. Nhưng tất cả những gì em có thể làm là lặng lẽ đứng nhìn những chiếc máy bay rời khỏi thành phố này, không biết sẽ đi về đâu, có thể là đến nơi anh đang đứng, có thể một nơi nào đó em chưa từng biết đến nhưng chuyến bay nào cũng mang theo rất nhiều hy vọng, rất nhiều nỗi nhớ trong em.

Có phải tình yêu khiến người ta trở nên dại khờ đến mức không nhận ra những việc ngớ ngẩn mình đang làm? Giống như em đã một mình lao đi giữa bụi bặm đường phố chỉ để tìm một cảm giác gần gũi thân quen trong những chiếc máy bay cất cánh. Giống như em cả gan yêu, ngay khi biết rồi một ngày tình yêu em sẽ tan như bong bóng, rồi một ngày nỗi buồn sẽ tìm đến em, sẽ trêu đùa em: “Này kẻ Ngốc biết yêu! Lỗi này là ở cô nhé!”

Những chuyến bay có đưa em đến bên anh

Ảnh minh họa

Có sao đâu anh nhỉ, nếu như được là một kẻ ngốc. Là một kẻ ngốc biết yêu. Một kẻ ngốc biết nuôi trong mình những hy vọng nhỏ nhoi để thấy cuộc sống chưa khi nào ảm đạm. Một kẻ ngốc biết buồn phiền để thấy những cung bậc cảm xúc chưa bao giờ chết đi trong em. Em vẫn đang sống một cách hoàn hảo. Một kẻ ngốc biết thương nhớ, cho dù trái tim có đôi ba vết xước nhưng còn biết đập những nhịp đều như hơi thở: “Yêu anh... Yêu anh...”. Một kẻ ngốc biết mơ mộng về một tình yêu nhất định không thuộc về mình nhưng kịp dừng lại khi hoàng hôn buông xuống.

Chiều rất muộn. Em lặng ngắm những chiếc máy bay sải cánh trên bầu trời đầy gió. Không hiểu tự khi nào bờ môi trở nên mặn chát. Những thứ nước mắt yếu đuối nhưng đầy hạnh phúc, vì anh vẫn ở trong em, cho dù không gian, cho dù thời gian, cho dù ngăn cách. Những chuyến bay kia, có chuyến bay nào chở hết mong nhớ trong em đến bên anh? Có chuyến bay nào đưa em đến thật gần bên anh, cho em một lần được sống thật với tình yêu của em? Anh có tìm trên bầu trời những chuyến bay và thấy em trong đó? Anh hãy cứ để mặc em yêu anh dại khờ như thế nhé, được không, được không anh?

Nhưng chiều rất muộn rồi. Em phải về thôi anh.

(Theo blog Bức thư tình)

3 tháng 7, 2013

Nổi nhớ có phai là anh?

22:53 0 Comments
Còn lại gì khi em vắng anh hỡi người? Còn lại gì?
Em yêu anh, em cần anh. đã bao lần em trộm nhìn, bao đêm em mơ về anh, ánh mắt đó nụ cười đó nhưng……………

Ngày anh đi, em không khóc được vì em biết có khóc có níu kéo thì anh vẫn sẽ đi, anh đã quyết định rồi. Anh sẽ không còn bên em nữa. Sẽ chẳng còn vòng tay anh ôm em siết chặt khi đêm lạnh bên hồ, chẳng còn bờ vai ấm áp để em tựa vào khi chia sẽ nỗi niềm bộn bề cuộc sống, chẳng còn môi hôn ngọt ngào ta trao nhau trong đêm đông muộn, Chẳng còn nữa, đã chẳng còn nữa.

Em muốn đưa đôi tay chạm nhẹ khuôn mặt anh lần cuối. Nhẹ nhàng đặt lên môi anh một nụ hôn để thấy rằng em được gần anh hơn. Để ngày  anh đi, hai ta trở thành xa lạ.

Em muốn anh hãy ôm em anh nhé! Hãy nắm lấy tay em anh nhé, hãy cho em tựa vào vai anh anh nhé! Để hơi ấm trái tim anh sưởi ấm những giọt lệ buồn lạnh buốt tim em, để những dấu yêu xưa ùa về trong khoảng nhớ, để khi xa nhau thì hai ta giữ lại chút gì đó trên môi.Ngày anh đi, ngày đó đã đến….

Còn lại gì khi em vắng anh?

Nỗi nhớ, nỗi đau, nước mắt, hận thù hay tình yêu chung thủy vẹn nguyên đợi chờ?

Em yêu anh và em chỉ muốn bên anh thôi.

Yêu anh tựa như chim bay liền cánh. Yêu anh bằng cả con tim mình. Nhưng, ngày anh quyết định ra đi xa em rời xa em, tình yêu anh đã hết và Tình yêu ấy tình yêu của em trao anh chỉ có thể sống trong im lặng và đớn đau!

Đêm nay sao lạnh quá anh à. Có lẽ bởi lâu rất lâu rồi em không còn được bên anh nữa. Lạnh cả trong tim em. Lạnh trên đôi môi, lạnh trên từng dòng nước mắt, tiếng thở dài khẻ trong đêm, nụ cười để che đi ánh mắt đượm buồn.

Em níu bước thời gian, lấp đi những khoảng trống không muốn tồn tại cho giây phút em có anh. Muốn thời gian ngừng lại đừng trôi, để em bên anh mãi mãi. Nhưng có lẽ đó chỉ là một mộng ước, một mộng ước chẳng bao giờ thành sự thật.

Nghiệt ngã một mối tình. Anh sẽ xa em. Nụ hôn đang trao bỗng có chút vị gì mằn mặn trên khóe môi tê dại. Có gì đó ướt ướt nơi khóe mắt, đáy mắt sâu thẳm đong đầy những tổn thương, chực trào dòng nhớ, trực trào cho lời chia tay xa mãi.


Còn lại gì khi em vắng anh?

Đêm rồi cũng sẽ tàn. Bình minh rồi cũng sẽ lên.

Chỉ còn lại mình em, chỉ mình em mà thôi!

Tiếng sầu bỗng rơi trên môi mềm, lắng lặn trong tim em. Bụi sạn, buốt rát, nhói lên tiếng tí tách những giọt đau. Nhẹ nhàng mà tê buốt.

Có lẽ em sẽ đợi chờ, đợi chờ trong niềm hạnh phúc vô biên. Nhưng có lẽ em sẽ thành cô đơn, cô đơn cho nỗi nhớ khắc khoải mà em nguyện đợi chờ cho những bước chân anh qua.

Mà tại sao nhỉ, thế giới có trăm ngàn người, cớ chi em đợi chờ một người là anh?

Có lẽ vì em yêu anh. Và em yêu anh, anh à.

Em sẽ như thế và mãi như thế.

Nhưng em cũng đã học cách chấp nhận cho ngày em vắng anh, 1 thời gian dài rất dài anh ah.

Một mình, bơ vơ và nỗi nhớ! nhớ anh hay nhớ ai hay chỉ là nổi nhớ!

Khi CHÚNG TA đã là một gia đình !

11:10 1 Comments
Đến giờ phút này, khi em và anh chính thức trở thành vợ chồng thì em vẫn đôi khi hoài nghi về sự thật này chồng ạ ! Chưa bao giờ em có ý nghĩ sẽ nhận lời làm vợ một người như anh, đơn giản bởi vì anh không nằm trong mẫu người với những tiêu chuẩn mà em chọn làm chồng . Đúng là cuộc đời thật lắm chữ ngờ anh nhỉ ? và em bắt đầu tin vào duyên phận. Quen nhau trong một trường hợp khá đặc biệt, thậm chí ấn tượng về anh trong em chẳng hề tốt đẹp, bẵng đi một thời gian gặp lại anh ở đám cưới bạn thân anh (cũng là chồng của bạn em ) những tin nhắn cứ nhiều lên, những cuộc gọi không đầu không cuối của anh cũng chưa bao giờ làm em thấy khó chịu và anh đã bước vào trái tim em như thế, nhẹ nhàng, quen thuộc và có cái gì đó rất ấm áp . Thời gian tìm hiểu và yêu nhau của chúng ta bắt đầu từ những thứ tưởng chừng như trẻ con và xa lạ :
Là hoa đậu tình yêu, kết quả của tình yêu, sự chăm sóc, vun đắp được anh trân trọng

Để đến ngày cây đơm hoa, kết trái như tình yêu của chúng ta đến giây phút tay trong tay hạnh phúc rạng ngời

Là móc khoá đôi, cốc đôi, mũ đôi………để nhắc với cả hai luôn nhớ về nhau khi giữa tình yêu giữa chúng ta là rất nhiều khoảng cách

Là biểu tượng của tình yêu, sự lãng mạn anh dành cho em trong những ngày đặc biệt để biết rằng yêu thương mình trao đi không bao giờ cạn. Những sóng gió sẽ chẳng là gì khi trong lòng mình có nhau .

Nhưng cũng có đôi khi , giữa những hạnh phúc vô bờ ấy là những đêm không ngủ, là những giọt nước mắt tuôn rơi không thể nào ngăn lại, là những đấu trang tư tưởng khi buộc lòng phải chia tay người mình yêu khi thấy quá mệt mỏi, chán nản với những khó khăn tưởng như không thể vượt qua . Đó còn là những nỗi đau, vết cứa , những hoài nghi , ghen tuông mà có thể nếu tình yêu không đủ lớn đã dâng lên nhấn chìm mọi công lao vun đắp tương lai……….

Không là duyên phận sao được khi cả hai vợ chồng đều luôn nói “ghét của nào , trời trao của ấy ” . Nhưng em vẫn cảm thấy hạnh phúc khi nhận lấy món nợ mang tên anh, chồng yêu ạ !

Khi đã gọi nhau bằng chồng, bằng vợ, khi cả hai đều nhìn về một hướng, em cũng mong rằng sau 3 năm với những nụ cười và nước mắt để đến với nhau chúng ta (em và anh ) sẽ mãi mãi giữ được tình yêu vẹn nguyên như thuở ban đầu . “Bằng cách này hay cách khác thì những người yêu nhau luôn trở về bên nhau” Vợ chồng mình cuối cùng đã về dưới một mái nhà sau bao thăng trầm, sóng gió vì thế nhất định mình sẽ hạnh phúc , phải không anh ? Hãy thực hiện mơ ước về ngôi nhà và những đứa trẻ chứ không phải là giấc mơ nữa rồi anh nhey ? Em yêu anh. 

2 tháng 7, 2013

Em vẫn…sẽ… và… mãi yêu anh

22:25 0 Comments
Anh xa em thật rồi
Không 1 email, không 1 tin nhắn, không 1 cuộc gọi….

Anh xa em như thế, lặng lẽ như những gì anh đến…

anh xa em đến với miền đất hứa phù du , hoa mĩ với lý do sự nghiệp và gia đình với cái lý do ấy, em có thể làm gì khi em là người yêu của anh ? ngăn cản à ? có nên không ? ủng hộ à? có nghĩa là mất anh mãi mãi đấy, ừ thì em gật đầu, nhưng trong em rất rối bời? cái tình yêu em hạnh phúc giữ gìn và hi sinh lại tan biến lần nữa, em biết trước nó sẽ như thế, nhưng không làm cách nào để cứu vớt được, em vô dụng quá

ngày anh phải ra đi cũng đến, anh mang theo những lời hứa hẹn, buồn đau và nước mắt của em, em luôn chờ đợi và hi vọng ngày nào đó anh quay về như những gì đã hứa vậy mà anh đi rồi biến mất, không liên lạc được với anh, bạn bè anh cũng không có tin tức gì cả

Ngày ngày em vẫn vào facebook của anh, xem ảnh, đọc những dòng stt yêu thương viết cho em và chỉ chờ nick anh sáng…

Rồi 1 ngày nick anh sáng, stt anh được lại cập nhật, ảnh của anh được update

nhưng những lời yêu thương đó không dành cho em nữa, nụ cười hạnh phúc của anh trong ảnh kia cũng không dành cho em nữa rồi, em nhận ra rằng album ảnh kỷ niệm của em và anh đã được gỡ xuống, những lời nói yêu thương cho em cũng đã xóa đi tự khi nào, và mối quan hệ cũng đã được thay đổi

mọi thứ đã thay đổi, hoàn cảnh tạo nên con người mà, nhưng cô gái ấy xinh quá, xinh dịu dàng, nữ tính, chắc cô ấy là người bản xứ, nhìn cô ấy cười rất hiền,nụ cười của thiên thần rất thánh thiện và trong sáng, anh cũng vậy, chắc anh rất hạnh phúc bên cô ấy

Em cũng mỉm cười… nhưng môi em mặn đắng, ừ, đã lâu rồi em không cười với anh,và em cười vì người em yêu thương nhất được vui vẻ bên hạnh phúc mới

Anh à! anh đừng bao giờ bỏ rơi cô ấy khi những lúc cô ấy khóc nhé, vì đó là khi cô ấy cần anh nhất

mỗi khi cô ấy gọi và không nói gì, chỉ im lặng. anh đừng quát và mắng cô ấy là hâm nhé, vì đó là khi cô ấy rất nhớ và muốn nghe giọng của anh

anh đừng bao giờ quên  những ngày kỷ niệm của hai người, anh  hẹn hò với cô ấy vào những ngày đó thì có lẽ cô ấy sẽ rất hạnh phúc

khi cô ấy kêu lạnh, anh hãy ôm cô ấy thật chặt và sưởi ấm cho cô ấy nhé

Khi cô ấy giận hãy đến bên và làm lành với cô ấy thật nhẹ nhàng

Cô ấy yêu anh thì mới giận, hờn và ghen tuông đôi chút, cũng đừng vì như thế mà khó chịu, không thoải mái anh nhé

Em nghĩ anh nên chia sẻ và tâm sự với cô ấy thật nhiều, đừng để khoảng cách giữa 2 người ngày càng lớn

Đừng bao giờ làm cô ấy đau và có cảm giác lừa dối nhé, đó là điều tối kị, vì đó là khi niềm tin và tình yêu chân thành đã tan biến

Vì thế anh ơi đừng, đừng bao giờ bỏ rơi cô ấy vì bất cứ điều gì,và lý do gì, đừng để cô ấy giống như em bây giờ tuyệt vọng và mất phương hướng vào cuộc sống vào tình yêu

Cô ấy là thiên thần với đôi cánh mềm yếu, xin anh đừng làm gãy đôi cánh nhỏ bé ấy, mà hãy giúp cô ấy được bay thật cao trong tình yêu và hạnh phúc của 2 người

Hãy trao cho cô ấy tình yêu chân thành, đừng để tâm hồn nhỏ bé và yếu ớt đó phải gục gã vì bất cứ lý do gì!

Cầu mong anh luôn hạnh phúc… em vẫn…sẽ…và….  mãi yêu anh

24 tháng 5, 2013

Năm học mới

14:38 0 Comments
Còn bao lâu nữa đâu là ta lại bắt đầu một năm học mới, còn bao lâu nữa đâu là ta gặp lại bè bạn, thầy cô. Nhưng, cũng chẳng còn bao lâu nữa đâu là ta phải xa đi mái trường, xa thầy cô, xa bè bạn, và xa đi mãi mãi thời học sinh. Cuộc vui nào cũng có lúc tàn, câu chuyện nào cũng có hồi kết. Cuộc đời đâu lúc nào cũng như mình mong muốn.

Em vẫn còn yêu anh nhiều lắm!

14:09 0 Comments
Mùa thu đã đến rồi đấy anh à. Em yêu mùa thu, yêu cái sương thu mơ hồ se lạnh, yêu cơn gió thu dịu mát cõi lòng, yêu chiếc là nhẹ nhàng rơi trên những con đường Hà Nội, yêu hương hoa sữa nồng nàn gợi trong em bao nỗi nhớ và niềm khát khao. Nhưng em cũng sợ mùa thu bởi mùa thu làm trái tim nhỏ bé của em lúc nào cũng run rẩy, ngập tràn trong nước mắt, trong nỗi nhớ trong tủi hờn và cô đơn giá lạnh.

21 tháng 5, 2013

Cuộc đời là những chuyến đi….

15:01 2 Comments
Cuộc đời là những chuyến đi….
Bởi nếu cuộc đời không là 1 chuyến đi thì em sẽ không bao giờ gặp anh, gặp những người bạn…không gặp và không trải nghiệm những yêu thương, những vui buồn…

6 tháng 3, 2013

Những điều vô lý về mẹ

11:03 0 Comments
Những điều vô lý về mẹ lại trở thành những điều có lý nhất trên đời đối với mỗi chúng tôi…
Mẹ tôi là một tổng hòa của những điều vô lý. Có điều gì đó dường như không bình thường lắm khi một đứa con lại nói về mẹ của mình như vậy…

Mẹ đen, ốm, lùn, khuôn mặt nhỏ, mũi thấp, đó là điều vô lý thứ nhất. Ông bà ngoại đều to cao, trắng trẻo, mũi cao, mặt chữ điền, các dì và cậu cũng vậy. Mẹ nhỏ bé trong gia đình và cũng nhỏ bé giữa cuộc đời. Điều vô lý này về sau lại trở thành cái có lý, đã 50 rồi mà mẹ còn mi-nhon lắm, ai cũng bảo mẹ trẻ lâu, trong khi các cô bạn cùng thời của mẹ đã phải lo đi thẩm mỹ viện để tân trang, tu sửa…

Ấy vậy mà trong thân hình bé nhỏ hạt tiêu ấy lại ẩn chứa một tính cách mạnh mẽ dữ dội đến lạ kỳ – điều vô lý thứ hai. Tôi nghe các dì kể hồi nhỏ mẹ vốn nổi tiếng là “Bông lì”, không sợ bất cứ con gì và cũng không tin bất cứ điều gì. Tính mẹ thẳng thắn, đôi khi trở nên nóng nảy, yêu ai thì nói, ghét ai thì chửi, mẹ không bao giờ chịu thua kém ai, chả ai ăn hiếp được mẹ. Còn nhớ hồi bán đồ chơi ở chợ Đầm, bà Thảo, bà Hồng giành khách đã bị mẹ làm cho một trận nhớ đời!

Mẹ nóng tính là vậy, ngoại hình chỉ ở mức trung bình, vậy mà ba vẫn “đổ” và mãi đến giờ vẫn không muốn đứng dậy! – điều vô lý thứ ba. Theo lời mẹ kể thì hồi đó ba học giỏi nhất lớp, lại đẹp trai và hiền nên lúc nào cũng có nhiều vệ tinh vây xung quanh. Còn mẹ thì “lẹt đẹt” với những con số, vật vã lắm mới vượt qua được kỳ thi tú tài với kết quả… toòng teng. Vì vậy mẹ nhìn ba rất chi là ngưỡng mộ và… để đó, chỉ vậy thôi.

Ấy thế mà bẵng đi năm năm sau, ba đột ngột trở về trong màu áo lính xanh và… cưới. Một năm sau có tôi. Một năm sau nữa, có em gái tôi. Mười hai năm sau nữa, em trai tôi chào đời. Quả là một sự vô lý có hậu!

Những năm sóng gió ba bị mất việc, gia đình tôi từ chỗ giàu nhất xóm rớt xuống thành nghèo nhất xóm, một tay mẹ vất vả nuôi cả nhà. Tính mẹ vốn cứng cỏi như đàn ông, vậy mà mẹ lại có những nghề tay trái rất ư là nữ tính – đó là điều vô lý thứ tư.

Mẹ vẽ tranh, làm bánh kem, may quần áo, thiết kế những đồ lưu niệm xinh xinh. Mẹ có thể bỏ ra hàng giờ để bắt muỗi theo phương pháp mới sáng tạo. Mẹ cực kỳ nhạy cảm với vấn đề sức khỏe và đời sống, mẹ có hàng lô tạp chí thuốc cất kỹ trong tủ sắt. Những câu chuyện của mẹ chúng tôi đã thuộc đến từng chi tiết, vậy mà mẹ vẫn kể đi kể lại, vẫn say sưa và hứng thú như lần đầu. Mẹ bản lĩnh là thế nhưng lại khóc tu tu khi con chó Bi qua đời.

Đối với chị em tôi thì tình thương của mẹ thật khó có thể cảm nhận được bằng các giác quan trực tiếp. Như là mẹ nhỏ bạn thân tôi vẫn làm: những nụ hôn, những cái bẹo má, những khi chải đầu tết tóc cho con gái cưng… Mẹ thì không như thế – và chúng tôi đã từng cho rằng đó là cả một trời vô lý! Cái tuổi dậy thì ngớ ngẩn đã biến tôi thành một đứa ngỗ ngược, không ít lần làm mẹ buồn. Thậm chí, nói ra thật xấu hổ, khi mẹ xa nhà một thời gian, tôi đã từng muốn mẹ… đừng về nữa. Sinh ra tôi, có lẽ cũng là một sự vô lý của mẹ!

Mấy năm gần đây, khi chúng tôi lần lượt vào đại học, mẹ càng thêm vất vả. Ba vào Sài Gòn chạy xe ôm nuôi chị em tôi ăn học, ở nhà chỉ còn một mình mẹ bươn chải nuôi thằng út. Em gái tôi học mỹ thuật, mẹ bắt nó phải vẽ đúng thực tế căn phòng trọ của ba cha con – để mẹ tưởng tượng. Rồi mẹ gửi đồ tiếp tế luôn, toàn là những món khoái khẩu của chị em tôi, ăn vào như nuốt được cả vị đắng của những giọt mồ hôi nhọc nhằn. Mẹ chẳng than phiền gì, lúc nào cũng động viên ba cha con cố gắng, thật ra người phải cố gắng là mẹ mới đúng – âu đó cũng là một điều vô lý.

Hơn nửa đời người mẹ vẫn chưa thôi lo nghĩ, vẫn chưa thôi căng mình trước cuộc đời, vẫn chưa thôi diễn vai chính trong gian nan và vai phụ giữa hạnh phúc. Ngày xưa tôi thần tượng những Jang Dong Gun, Lam Trường, Nicole Kidman, nhưng giờ đây không ai khác ngoài mẹ. Mẹ tôi là một tổng hòa của những điều vô lý. Nhưng cả ba, tôi và các em đều yêu cái sự vô lý ấy và đó lại trở thành điều có lý nhất trên đời…

17 tháng 12, 2012

Mẹ – Cội Nguồn Yêu Thương

22:45 0 Comments
Viết về mẹ, cái cảm xúc trong tôi cứ trải dài và lộn xộn. Thế nên, tôi ví mình là đứa em của tôi, để có thể khỏa lấp đi những xúc cảm dễ vỡ òa trong tâm khảm.
Trên đời này, người phụ nữ làm nó khâm phục nhất chắc chắn là mẹ. Mẹ của Nguyên chẳng phải là nhà khoa học hay doanh nhân thành đạt, mẹ cũng không phải là người học rộng, hiểu nhiều. Mẹ – chỉ đơn giản là một người mua ve chai.
Nó sinh ra và lớn lên ở vùng quê nghèo miền Trung, nơi chỉ có gió Lào, cát trắng, cái nơi đất cũng chẳng thương lấy người, giàu có nhất chỉ là vết tích của chiến tranh. Và ba mẹ nó cũng làm cái công việc phổ biến của người dân quê lúc đó: ba đi rà tìm phế liệu, còn mẹ thì mua ve chai đồng nát.

Ngày xưa, mẹ là hoa hậu của làng, không biết bao nhiêu người theo đuổi, toàn công tử đẹp trai, con nhà khá giả, thế mà duyên số thế nào, mẹ lại phải lòng ba -“chú bộ đội” già, hơn mẹ đến gần 10 tuổi. Nên duyên vợ chồng và bằng lòng san sẻ những thiếu thốn về vật chất, lại tảo tần sớm khuya làm trọn phận dâu con để không bị trách cứ nửa lời.

Mỗi ngày, mẹ lục đục dậy từ 4 giờ sáng, chuẩn bị cơm nước đùm nắm cho ba rồi soạn sửa đồ đạc, bao bị, cân kéo chuẩn bị để đi mua. Ba đi từ sáng sớm đến tối mới về. Nguyên nhớ từ lúc năm tuổi, mẹ dặn nó ở nhà giữ đứa em trai hai tuổi. Thực ra đã có bà nội, nhưng mẹ phải giao trách nhiệm như thế để nó hãnh diện và thấy mình thật lớn. Mẹ đã tập cho nó tính tự lập và biết lo toan từ lúc nhỏ.

Ngày đó, mẹ rong ruổi trên chiếc xe đạp “phượng hoàng” cọc cạch mua từ hồi ba mẹ mới cưới, lặn lội đạp mọi ngóc ngách của làng quê, miệng lanh lảnh rao mua đồng nát.

Những năm Nguyên bắt đầu vào cấp 1, mẹ lại sinh em bé. Nhà nó nghèo nhưng cả ba và mẹ đều muốn đông anh em, thế là cuối cùng, cho đến bây giờ Nguyên có tận 5 đứa em. Nguyên đã từng “mặt nặng mày nhẹ” vì chuyện mẹ sinh em bé, cũng vì lo mẹ khổ, lo những nhọc nhằn sẽ chẳng khi nào ngừng nghỉ khi nhà cứ đông con.

Nhưng giờ nó tin điều mẹ nói “Con cái là món quà vô giá, có các con, mẹ có sức mạnh để vượt qua tất cả”.

Những ngày tháng rong ruổi trên chiếc xe đạp cọc cạch của mẹ cứ kéo dài lê thê.

Những ngày hè, cơn gió Lào quất vào mặt mẹ ran rát, chiếc xe chở đồ nặng, mẹ phải oằn mình, chống chọi và thi gan, thử sức cùng cơn gió. Mùa mưa, vẫn là cơn mưa thối đất thối trời miền Trung, dài ngày nặng hạt, mẹ đội gió, đội mưa, chất cả đống đồ sau xe như chở cả bao hi vọng, bao đủ đầy cho bầy con thơ đang đợi.

Nguyên cứ nằm mơ, mơ một ngày nào đó, mẹ sẽ không phải nhọc nhằn vì cái nghề đó nữa.

Nguyên học giữa cấp 2 thì giấc mơ của nó trở thành hiện thực. Mẹ không phải rong ruổi, dãi nắng dầm mưa khắp nơi để mua đồ nữa, mẹ tích cóp, tạo vốn và mở hẳn một đại lý nhỏ thu mua ở nhà. Mẹ thường đùa, cũng là công việc ấy, chỉ có điều nâng cấp lên thôi.

Mẹ vẫn vậy, luôn hài hước, lạc quan, luôn tạo không khí vui vẻ cho cả nhà. Chỉ học chưa tới lớp bảy mà mẹ buôn bán rất giỏi, cùng với sự chắt bóp kỹ lưỡng, mẹ cùng ba tạo dựng cơ ngơi và lo cho chị em nó đầy đủ.

Mỗi khi mấy đứa em ốm, mẹ lại thức khuya đến sâu mắt, chốc chốc chườm khăn, sờ trán, cứ như thế suốt đêm. Nguyên là đứa mẫn cảm hay bị dị ứng thời tiết, dị ứng những thức ăn lạ. Cứ mỗi lần nhứ thế, mẹ lại cất công đi kiếm lá cây, cỏ, gạo, ném, đậu xanh…đủ thứ để nhai và xoa khắp người nó, rồi ngồi bên cạnh cho đến khuya, khi những vết mẩn đỏ đã hết sưng phù.

Mẹ chăm cho 6 chị em nó chu đáo, tỉ mẫn và bảo ban từng thứ một. Ba mắc bệnh viêm xoang, căn bệnh kéo dài dai dẳng. Mẹ lặn lội tìm thuốc, kiên nhẫn áp dụng từng vị thuốc, món ăn để đẩy lùi căn bệnh khó chữa của ba. Khi ba đã khỏe lại, mẹ lại bắt đầu những ngày tháng chăm sóc bà nội. Những ngày nội ốm, mẹ đón bà về nuôi, dẫu bà có con gái và cả bảy người con dâu, nhưng nội chẳng ở được với ai…

Nguyên nhớ cái cảnh mỗi lần mẹ cõng nội vào nhà vệ sinh, nhớ cảnh mẹ thay quần áo, tắm rửa cho nội mà ứa nước mắt. Mẹ đi chợ, vào bếp nấu những món mà nội thích ăn, bón từng thìa cháo, từng muỗng sữa cho nội.

Nguyên luôn tự hỏi mình, sau này, làm dâu người ta, có làm được như mẹ hay không, hỏi rồi cũng tự trả lời, chắc chắn là được, bởi vì nó là con gái của mẹ.

Mẹ đảm đang chu toàn việc hai bên, từ những việc lớn đến việc nhỏ, chẳng bao giờ nề hà, trốn tránh hay kêu ca. Bởi vậy, trước khi nhắm mắt, nội đã nói với ba Nguyên rằng, ba nó có phước khi lấy được mẹ. Và hơn ai hết, nó hiểu bản thân ba cũng trân trọng và biết điều đó. Ánh mắt ba mẹ nhìn nhau luôn là ánh mắt của sự cảm thông và bao dung. Dẫu không ít lần ba nóng nảy, la mắng mẹ nhưng mẹ chỉ im lặng và mọi chuyện sẽ đi vào lãng quên. Nó không nghe mẹ nhắc lại, cũng chẳng hề nghe mẹ than trách. Mẹ bảo con người không ai hoàn hảo, ba tốt về mọi mặt chỉ có mỗi cái nóng tính mà thôi, thế là quá tốt rồi. Cái góc nhìn đó của mẹ, là góc nhìn nó đang cố học hỏi, rằng hãy chú ý vào mặt tốt đẹp, nhưng phải ghi nhớ và biết những điều chưa hoàn thiện để bỏ qua cho nhau.

Giờ đây, khi cái tuổi 50 đã gần kề, song, phảng phất trên gương mặt sạm đen, dãi dầu mưa nắng của mẹ vẫn là nét đẹp đôn hậu, hiền hòa. Nó ước có thể níu giữ thời gian từng giây từng phút thôi cũng được, để mẹ cứ mãi mãi như thế, đừng già đi, đừng gầy yếu đi và luôn bên cạnh chị em nó. Trong mắt Nguyên, mẹ là một y tá dịu dàng, nhiều kinh nghiệm, là một đầu bếp tài hoa và khéo léo. Mẹ cũng là một nhà tâm lý học, nhà kinh doanh giỏi. Nhưng thiêng liêng và đẹp đẽ hơn tất thảy mọi thứ trên đời, mẹ là mẹ của chị em nó, là tất cả cội nguồn yêu thương.

Nhà bà ngoại

22:36 0 Comments
Lâu lắm rồi tôi mới về thăm bà. Hôm nay, bà bị sốt. Tôi cứ ngẩn ngơ ngồi hè ngắm nghía thật kĩ nhà của bà.
Nhà bà ngoại có cây hoa tím góc sân. Mùa này hoa không nở mà sao ngồi đây cứ nghe thoang thoảng mùi thơm kì lạ.

Nhà bà ngoại có vài cây mít to. Nhớ mùa mít nào bà cũng mang cho nhà tôi đôi ba quả vì không người ăn. Mít mật, tôi cũng không thích lắm nhưng bà cho nên cũng ngồi mút chụt.

Nhà bà ngoại có cái bếp đẹp ghê! Bếp đun rơm từ thời nào có cái cửa thông gió lắp nguyên chiếc bánh xe đạp trông ngộ ngộ. Nhà nào bây giờ mà có như thế lại tưởng thuê thiết kế.

Nhà bà ngoại có cái bể lọc nước cổ còn chẳng cao bằng tôi bây giờ. Bể lâu không dùng rêu mọc xanh mướt, chỉ cần nhìn là muốn nhảy lên ngồi đung đưa hoặc thò tay nghịch sỏi bên trong.

Nhà bà ngoại có bờ ao, nay hết rau muống rồi. Ngày xưa tôi bé, bà hay đi thuyền hái rau đi chợ, còn tôi cứ chạy dọc bờ ao tìm quả bồ đào nhai tóp tép hay đứng từ xa ngắm bụi hoa gáo mà chẳng dám tới gần. Mọi người bảo ngửi hoa gáo có ngày điếc mũi.

Nhà bà ngoại có cái nhà tắm bỏ không, thấy có ghi con số 1984, từ thời nào. Đây là nhà để đồ đạc lỉnh kỉnh không dùng tới hoặc mấy bó củi khô.

Nhà bà ngoại có… bà ngoại, chỉ có mỗi mình bà. Lần nào về mình cũng thấy nhà tối om, gọi mãi thấy bà từ trong buồng đi ra. Bà lại hỏi: “Sao suốt ngày về thế?” Thấy mẹ và các bác bảo bà quên mất rồi thế mà bà vẫn nhớ tôi chứ đâu.

Bà ngoại hôm nay má đỏ ửng vì ốm.

Nhà bà ngoại mang màu của quá khứ. Giữa những bộn bề sôi động, vẫn còn nhà bà lúc nào cũng yên bình như thế!



6 tháng 12, 2012

Em cần một hi vọng

22:16 0 Comments
Con đường em đi với biết bao gian lao và nước mắt. Khóc khi không có anh và rồi lại khóc khi có được tất cả tình yêu của anh. Sao không phải là một ai khác? Sao cứ phải là em. Sao chỉ có anh mới làm em đau khổ đến như vậy.

1 tháng 12, 2012

Làm lại anh nhé!

23:04 0 Comments
Nó không ngờ…người nó trót yêu qua mạng, chính là hắn -người mà nó vừa chia tay cách đây không lâu.
Ngoài giờ học trên lớp, nó chẳng được gặp hắn trên mạng lúc nào cả. Hắn nói hắn không có nick chat, cũng không thích online nhiều để”làm chuyện ruồi bu”như nó, chỉ lên chơi games, và lập trình mà thôi. Người đâu mà nhàm chán thế không biết…
Một buổi chiều nọ, không có việc gì làm, nó bèn tạo một cái nick mới, rồi đi dạo quanh các blog của bạn bè để…chọc cho vui.Đi một hồi, bắt gặp một cái blog khá ấn tượng, theme là trang giấy học trò kẻ ô trắng, chữ màu đen rất đẹp, nhạc nền cũng hay nữa. Sẵn thấy nick, nó add và nói chuyện chơi…

“Blog anh đẹp quá!”
“Cảm ơn cô bé!”
“Những entry anh viết cũng hay nữa…”
“Ồ, đó là anh sưu tầm từ web thôi…”
“Thì ra là vậy…”
Hai người nói chuyện với nhau thật vui, cách nói chuyện của anh làm nó ngưỡng mộ, cả về quan điểm sống và kiến thức rộng nữa. Sự chững chạc, lạnh lùng nhưng không hời hợt của anh làm nó cảm thấy có chút gì đó xao xuyến…

***

Hôm qua lại chat chit nữa à. Hôm nay chưa gì đã ngáp ngắn ngáp dài…”
“Kệ người ta!”
“Chiều nay đi ăn kem không?”
“Bận chat rồi!”
“Đi đi mà! Lâu lâu mới có dịp, này, 2 vé xem phim nữa này…”
“Để cuối tuần đi, hén?”
“Cũng được…, nhớ nha…”bà xã”, nếu không giận luôn đó!”
“Dám hông? Xí!”Nó đánh yêu vào vai hắn, rồi hai đứa lại cắm cúi nói chuyện, miệt mài…

***

“Ngày mai em có bài thuyết trình trên lớp, không biết làm sao nữa…Em chưa làm gì cả…”
“Để anh tìm cho”
Anh lúc nào cũng ga lăng và tốt bụng như thế. Có lần, nó và hắn giận nhau cả tuần liền, anh an ủi và phân tích, chỉ ra chỗ sai của nó, nhờ vậy, nó chủ động làm hòa và 2 đứa lại vui vẻ…Và nó cảm thấy trống vắng vô cùng nếu hôm đó thiếu vắng anh…Nó thích anh mất rồi….
“Sao dạo này bận hoài vậy? Hai vé xem phim hôm bữa cũng đành tặng cho người khác”
“Thông cảm đi mà…”
“Dạo này chúng ta có vẻ xa cách quá! Gần một tuần liền không gặp mặt bx…”
“Tại bận mà! Này, thôi cái trò gọi bx đi nhá! Có chơi Au bao giờ đâu mà cứ như là…”
“Thì ko gọi nữa”..

***

“Em hỏi thật anh nhé, anh…có bạn gái chưa…”
“Rồi em à..”Nó suy sụp, không thể gõ tay lên bàn phím được nữa…Nhưng vẫn cố nhìn vào màn hình…”Nhưng dạo này cô ấy thất thường quá, anh không hiểu nổi, có vẻ như chuẩn bị tan vỡ….Còn em, bạn trai dạo này thế nào..?”
“À, đó chỉ là bạn bình thường thôi anh ạ! Cũng không có gì đặc biệt. Thôi anh đừng buồn, em thấy anh ít kể về cô ấy cho em nghe, sao anh không chia sẻ với em?”
“Cô ấy có vẻ khá giống tính cách của em. Thích chat. Nhưng…anh không muốn em nhàm chán khi phải để em ngồi nghe anh tâm sự. Để trong lòng còn bình yên hơn là khơi dậy lại nó…”
“…..”

***

“Chia tay đi!”
“Có thể cho một lý do không?”
“Chúng ta xa nhau dần rồi, với lại, em cũng đã thích người khác..”
“Ai?”
“Em quen trên mạng”…Hắn suy sụp. Mỉm cười gật đầu:”Nếu em muốn thế!”. Khi quay lưng bước đi, nó còn nói với theo:”Nếu anh không quá nhàm chán, và biết quan tâm với em nhiều hơn, thì mọi chuyện cũng không đến nỗi tệ”.
“Tất cả đã kết thúc.”, nói rồi hắn bỏ đi, không quay đầu lại. Nó cũng cảm thấy nhói nhói. Nó quá ích kỷ chăng? Nhưng nếu cứ tiếp tục thì có lẽ làm cho cả hai bên đều khổ…

***

“Em gặp mặt anh được không?”Tim nó đập rộn ràng. Những tiếng lách cách trên bàn phím như reo vui cùng tâm trạng của nó…
“Ừ,anh cũng muốn gặp em”
“Ở đâu? Khi nào? Sao lại đường đột quá vậy!”
“Anh đang cần người chia sẻ. Anh đau khổ lắm! Nếu không có em an ủi thì có lẽ anh đã…Anh vẫn còn yêu cô ấy rất nhiều. Anh cần gặp em…”
“Anh gặp em chỉ vì vừa mới chia tay cô ấy xong sao?”
“Không, anh cần người chia sẻ. Và em là người duy nhất có thể làm được điều đó. Ngay bây giờ, tại quán X, anh mặc áo thun trắng, ngồi ở chiếc bàn cuối cùng cạnh dòng sông. Anh sẽ đợi đến khi nào em đến mới thôi”.
“Em sẽ đến”Nó tắt Yahoo. Chải lại đầu tóc, ăn mặc cho thật đẹp. Nó muốn mình hoàn hảo trong mắt anh. Trên đường đi, tim nó đập rộn ràng…Và rồi cặp mắt nó kiếm tìm chiếc bàn cuối cùng…Áo thun trắng, nhưng nó chao đảo. Là…hắn!

***

Trời! Sao lại thế chứ? Bình tĩnh lại xâu chuỗi các sự việc, nó mới hoảng hồn!
Đúng rồi, mình và hắn vừa mới chia tay
Nhưng….hắn đã từng nói là hắn không chat cơ mà, sao lại thế chứ?
Thì ra…anh chính là hắn sao?Ảo và thực sao khác xa nhau quá nhiều…
Nó đã chia tay hắn để đến với anh – con người ảo của hắn.
Sao lại mâu thuẫn thế này! Hạnh phúc trong tầm tay, sao không tận hưởng, lại đi kiếm tìm những điều quá xa vời…Sự thật quá trớ trêu…Hiện tại phũ phàng, nó còn mặt mũi nào để gặp anh – người nó mới vừa chia tay!
Bấy lâu nay, sao nó không nhận ra anh là hắn chứ! Và hắn cũng chẳng bao giờ kể cho nó nghe rằng hắn chat, sao bây giờ mọi chuyện lại….Anh rút điện thoại ra, bấm rất lâu. Nó đứng sững quan sát. Điện thoại nó rung lên.
Một dòng tin nhắn dài:
“Em à, dù đã chia tay, nhưng anh vẫn còn yêu em nhiều lắm, lâu nay anh quen được một cô bé trên mạng, anh chưa kể cho em nghe vì sợ em lo lắng, ghen tuông vớ vẩn…Hơn nữa, anh giả vờ không biết chat hòng kéo em ra khỏi thế giới ảo, muốn em hạn chế nói chuyện trên mạng hơn, và gặp mặt anh thật nhiều…”
“Nhưng giờ, anh không ngờ mọi chuyện lại tồi tệ đến vậy. Hiện giờ anh đang hẹn gặp mặt cô ấy, muốn cô ấy chia sẻ nỗi buồn cùng anh, nhưng anh vẫn không nguôi nhớ về em. Nếu còn tình cảm với anh, hãy đến quán X, chiếc bàn cũ…Sẵn tiện anh cũng sẽ khuyên bảo cô bé không nên đắm chìm vào thế giới ảo quá nhiều, để rồi như anh, như em…Anh đợi tin nhắn của em. Yêu em”….Còn đủ can đảm để đối diện với anh không? Nó tự hỏi mình…Và rồi nó quay về, trong ánh hoàng hôn tĩnh lặng…
Điện thoại của anh rung lên.Một dòng tin nhắn: “Em chính là cô bé anh đã quen trên mạng. Em chợt nhận ra anh mới chính là hạnh phúc em kiếm tìm.
Em xin lỗi,mình làm lại anh nhé”

Nếu giận anh, hãy mở quà

22:50 0 Comments
Anh hay nhường nhịn và tôi cũng thường im lặng tự vấn lại mình, thành ra hai đứa hiếm khi cãi nhau. Anh cũng như tôi luôn sợ sự cáu giận để lâu gom lại, một ngày nổ bung ra thì nguy to. Hai đứa cứ mãi lo
 xa như thế.
Nhân ngày “không sinh nhật”, anh ôm tặng tôi một hộp quà ghi tên “Trút giận” to cỡ màn vi tính 17 inch, dài bằng cái bàn phím, gói kỹ càng đặt trong chiếc túi với lời nhắn: “Giận anh, hãy mở quà”. Tôi rất háo hức song lại không mong chờ ngày ấy. Thành ra cứ thấp thỏm, mở hay không. Tôi gần như quên nó cho đến một ngày, anh khiến tôi cáu nên hằm hằm bỏ về trước. Anh không kịp đuổi theo… Về đến nhà, tôi điên tiết tắt máy, nằm gác tay lên trán, mặt nóng bừng bừng. Đúng lúc ấy hộp quà treo trên tường đập vào mắt. Tôi liền hạ nó xuống, lấy dao dọc mở thật cẩn thận.

Một hộp nhỏ hơn nằm lọt bên trong hộp to ấy, phía trên dán tờ giấy: “Em giận anh thế cơ à? Sao không gặp thẳng anh nói chuyện, mở quà ra làm chi? Dù có thế nào anh cũng muốn nói với em: Hãy bình tĩnh người yêu dấu, anh luôn yêu em, vì em là lẽ sống của đời anh”..

Tôi bất ngờ, tự dưng thấy nguôi nguôi khi nghĩ lại nguyên nhân khiến mình đùng đùng bỏ về cũng thật vô lý. Đang định dẹp tất cả sang một bên, lao đi tìm anh và làm hoà nhưng rồi tôi lại tò mò bóc tiếp, vì thấy tựa như búp bê Matrioshka của Nga, khi phía trong lại là hộp quà nhỏ hơn, trên mặt là một icon cười nhăn nhở, giơ tấm biển mang dòng chữ “Xin lỗi mà” ngộ nghĩnh, đáng yêu không thể tả. Kẹp phía trong có bức hình chúng tôi đang cười hạnh phúc bên nhau, và vẫn kèm theo hộp quà gói giấy màu bé hơn, trên là tấm hình có lẽ anh copy trên Internet. Một cậu bé mặt buồn thiu, đang cõng nặng trĩu trên lưng còng gập, dòng chữ “Hối hận” bằng tiếng Anh. Miệng “I”m sorry” nom thật tội nghiệp.

Tôi bật cười, không nén nổi háo hức, liền hăm hở mở. Bên trong là chiếc hộp nhỏ xinh bằng thuỷ tinh chứa năm mươi đồng xu hai trăm đồng kêu leng keng vui tai tượng trưng cho tổng số tuổi của hai đứa. Đến lúc này thì tôi không còn giận anh một chút nào nữa. Giờ có mở thì cũng chỉ vì tò mò cố đi đến tận cùng của “câu chuyện” thôi chứ không phải trút giận gì ai.

Mỗi hộp quà mở ra là một câu nói vỗ về, động viên tôi và một đồ vật có ý nghĩa mang tính gợi mở, bất ngờ khiến tôi cứ trào nước mắt vì hân hoan, vì tình cảm bao la anh dành cho. Mỗi món quà nhỏ là mỗi lúc tôi dành một phút suy ngẫm để hiểu anh hơn, để thấy rằng anh thật quý giá.

Đến hộp trong cùng, bé nhất, chỉ nhỉnh hơn chiếc điện thoại một chút, bên ngoài ghi độc một dòng: “Mãi yêu em!” Trong đựng một trái tim màu tím thủy chung, làm bằng vải nhung mềm mại cùng một tấm giấy nhỏ gấp làm tư, anh viết: “Đây là trái tim anh, qua bao thời gian, thử thách sẽ vẫn trọn vẹn gần bên em, trao gửi đến em tình yêu chân thành nhất. Đừng giận anh nữa, em nhé!”. Nước mắt tôi đầm đìa, anh khi nào cũng thế, chín chắn và luôn suy nghĩ sâu sắc hơn tôi nhiều. Tôi đắn đo chưa biết sẽ làm gì, liền mở máy nhắn tin: “Em yêu anh!”. Anh vui mừng, rối rít gọi lại, hỏi han. Tôi đi rửa mặt sau đó quay vào, gói ghém tất cả món quà theo thứ tự từ đầu, không để lại dấu vết…

Hôm sau anh đến chơi, thắc mắc nhìn hộp quà, rồi hóm hỉnh: “Đã mở “Trút giận” chưa?”

Tôi vờ bình thản, mắt nhìn nghếch sang: “Mở ra làm gì, có thế mà cũng giận, đòi mở quà thì anh phải gửi tới em chục hộp nữa nhé!” .

Anh cười thật hiền: “Thế thì tốt, để em phải nghĩ, anh lo lắm”. Tôi ngập ngừng: “Để anh phải lo lắng em cũng buồn lắm, em sẽ không giận anh đâu”. Rồi tôi ra vẻ hậm hực: “Nhỡ không bao giờ em giận anh thì sao, cũng phải có hạn sử dụng để mở chứ?”. Anh hét to: “Được thôi, đó sẽ là dịp kỉ niệm tám mươi năm ngày cưới”.

Phải, đến một ngày anh với tôi mở ra và sẽ thấy, hộp trong cùng, bên cạnh trái tim tím kia là tờ giấy gấp tư, có dòng chữ của tôi viết lên mặt sau: “Em đã mở quà và em biết nó sẽ là lần duy nhất em giận anh, bởi bất cứ lý do nào để ta giận nhau cũng đều là ngốc nghếch.

Sau này, có điều gì không hài lòng về anh, em sẽ gặp và góp ý thẳng thắn, tỏ rõ lòng mình. Bởi vì, em yêu anh!”. Tôi tin, anh sẽ không giận khi biết tôi đã nói dối là chưa mở quà.

Sưu tầm Kim Anh 0989445654

24 tháng 11, 2012

Cần tuyển người yêu đi chơi 20/10

19:52 0 Comments

Mai L. (sinh viên năm 2, ĐH Sư phạm Hà Nội) hào hứng kể: 'Tối 20/10, hội bạn cấp 3 của mình sẽ tổ chức liên hoan, chúng nó đều có đôi có cặp hết cả. Riêng mình thì vẫn đang độc thân nên muốn thuê một bạn trai đóng giả làm người yêu tới đưa đón và chơi cùng cả hội cho đỡ ngượng'.


Cô đơn tuyển người yêu đi chơi 20/10


Ảnh minh họa


Chuyện giới trẻ lên mạng tìm bạn đi chơi, đóng giả người yêu vào những dịp lễ như 8/3, Trung thu, 20/10… vài năm trở lại đây đã không còn là chuyện lạ. Ngoài ra, một số công ty chuyên dịch vụ môi giới đã chuyên nghiệp hóa để phục vụ nhu cầu tuyển người yêu của nhiều người.


Một trung tâm đưa ra mẩu thông tin tuyển dụng: 'Hiện tại CLB đang cần tuyển gấp 10 bạn PG Model, huấn luyện 1 buổi và cho thuê làm bạn gái các doanh nhân độc thân có nhu cầu thuê bạn gái ra mắt gia đình vào ngày Phụ nữ VN 20/10/2012.


Cô đơn tuyển người yêu đi chơi 20/10


Quảng cáo tuyển người yêu rất nhiều vào 20/10


Lương: 700 USD/ngày (tương đương hơn 14 triệu đồng). Điều kiện: đẹp, xinh, cao từ 1,6m, biết nấu ăn, dịu dàng, hiền ngoan, nói chuyện nhỏ nhẹ, giao tiếp ứng xử tốt'.

Anh T., trưởng phòng của một công ty lớn ở Hà Nội, luôn cảm thấy bị áp lực khi đến những ngày lễ tết vì bố mẹ luôn giục giã chuyện vợ con khiến anh phải tìm tới những dịch vụ cho thuê bạn gái trên mạng. Cũng theo anh, giá cả như thế nào không quan trọng, cái chính là giúp bố mẹ hài lòng bởi cô con dâu xinh đẹp nết na và không còn chất vấn anh nhiều về vấn đề 'bạn gái' nữa.

Tuy nhiên, việc đi thuê cũng thực sự mang tâm lý căng thẳng khi không biết đóng kịch sao cho 'thật nhất' với 'đối tác' hoàn toàn xa lạ. Rủi hơn, nếu bị phát hiện là đi thuê người yêu, những 'người chủ' sẽ không biết giải thích ra sao với gia đình và bạn bè của mình.



(Theo blog Bức thư tình)

23 tháng 11, 2012

Hà Nội những ngày mênh mang gió

20:59 0 Comments

Dành tặng Hà Nội...
ban công nhỏ
hoa sữa đầu ngõ
và hoang hoải mùa về…


Thế là gió mùa đã về rồi, sáng ra lại lười biếng mãi trong chăn ấm không chịu dậy, nheo mắt nhìn gió thổi ngoài kia, đẩy nhẹ khung cửa tháng Mười, ngạc nhiên vì Hà Nội mùa này đẹp quá…

3 tháng 11, 2012

Chỉ còn là kỷ niệm

13:30 0 Comments
Chỉ còn là kỷ niệm
Mùa thu của những chiếc lá rơi nhè nhẹ, cái nắng chiều như hoà vào từng tia lá tạo nên cái gì đó man mác buồn có lẽ thu đã về. Những kỉ niệm như một cuốn phim quay chậm ngày nào chợt đội nón kéo nhau về trước mắt anh, anh nhớ em đến điên dại anh muốn chạy đến bên em thật nhanh, muốn ôm em thật chặt muốn em phải là của anh, anh mê muội trong ước mơ xa xôi đó để cơn gió thổi qua kéo anh về với hiện tại một sự thật khó chấp nhận... anh đã mất em rồi.

Ngày mình mới yêu nhau hạnh phúc quá em nhỉ? Ngày cuối năm học em tặng anh cái bong bóng mà em đã phải rất khó khăn mới xin được của mấy đứa bạn, những dòng tin nhắn đầy yêu thương cứ gửi cho nhau mãi anh vẫn không quên cái tin nhắn ngọt ngào mà em gửi "Trái tim em đã trao cho anh rồi đó, nhớ giữ cho kĩ đừng để mất nha..." Em biết không anh đã khóc rất nhiều vì những chuyện đã qua, nếu thời gian quay trở lại, nếu có kiếp sau nữa anh sẽ nắm tay em thật chặt, anh sẽ bảo vệ em suốt đời này em không thể chạy thoát được anh đâu. Ngày đó anh mù quáng trong thế giới ảo, anh đi SG rất nhiều dù đi xa nhưng anh nhớ em nhiều lắm, thấy cái gì đẹp là anh mua về tặng cho em ngay. Anh sợ mất em nhưng lúc đó sức mạnh của đồng tiền đã kéo anh đi quá xa rồi, anh không thể quay trở lại kịp để hàn gắn những vết nứt trong tình yêu của em...

Anh chưa bao giờ nghĩ trên đời này có duyên số, nhưng tình yêu của em đã làm được. Ngày đó anh và em yêu nhau rất nhiều kỉ niệm luôn đầy ấp hạnh phúc nhưng em có thấy những gì đang diễn ra trước mắt anh và em không. Em có cảm thấy đau lòng không? Cuộc sống này thay đổi nhanh quá, chính lúc này anh vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra với anh và em nữa, khó chấp nhận quá em à. Em đã bước đi trên con đường khác, đã có một người khác tốt hơn anh lo lắng cho em, có một người chu đáo hơn anh rất nhiều đưa đón em về. Anh biết giờ anh chẳng là gì trong lòng em nữa, ánh mắt em nhìn anh đã khác xưa rất nhiều, những tấm thiệp ngày nào anh tặng em đã không làm em vui như trước. Anh cũng quá mệt mỏi vì cái tình yêu vô vọng này rồi, anh đang đối diện với chính mình anh chấp nhận buông tay vì mình hết duyên, buông tay để em có được hạnh phúc trọn vẹn bên người khác.

Chỉ còn là kỷ niệm, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, yeu nhau, yeu thuong, <a href=chia tay
, xa nhau, tam biet em, nuoc mat, noi buon, noi nho, yeu em, hanh phuc, ra di" onclick="return openNewImage(this, '')" src="http://us.24h.com.vn/upload/4-2012/images/2012-10-27/1351302313-chi-con-la-ky-niem-1.jpg"/>
Hãy hạnh phúc nếu em yêu một ai đó khác anh (Ảnh minh họa)

Hai năm em đã theo anh một chặng đường gian nan rồi, anh thầm cám ơn cuộc đời này đã ban tặng em cho anh dù thời gian rất ngắn ngủi, những gì anh có được như ngày hôm nay là nhờ em, anh chững chạc nghiêm túc hơn ngày xưa rất nhiều là nhờ tình yêu của em... Tình yêu của em đã cho anh bài học rất lớn về giữ gìn hạnh phúc, về khoảng cách mong manh giữa hạnh phúc và niềm đau có lẽ đây là bài học lớn nhất mà anh đã từng học được anh sẽ mãi mãi ghi nhớ bài học này đấy. Hôm nay là lần cuối cùng anh cho phép bản thân mình yếu đuối trước em, anh sẽ nhặt lại những mảnh vỡ của trái tim mình để vuốt ve, thương yêu nó nhiều hơn nó vì em mà đã khổ nhiều lắm rồi em biết không?

Chưa bao giờ anh cảm thấy mình buồn nhiều như thế này và cũng chưa bao giờ anh viết cho em những dòng tâm sự lại khó khăn đến thế. Nước mắt anh đang rơi rất nhiều, cảm giác trống rỗng như một ai đó bóp nghẹn trái tim anh. Em đã bỏ rơi anh, bỏ anh lại với nỗi đau kỉ niệm... em đã bỏ cuộc chơi đầy gian nan này. Rồi đây em hãy nhớ một khi đã chia tay rồi rất khó quay trở lại với nhau vì thế anh mong em hãy hạnh phúc với những gì em đã lựa chọn. Con đường phía trước còn dài lắm anh không thể ở bên cạnh quan tâm lo lắng, chăm sóc cho em được em phải biết tự lo cho mình đó biết chưa. Anh sẽ không vui nếu biết em bị tổn thương hay gục ngã đâu.

Tiểu thư của anh, tình yêu mà một thời chúng mình từng nghĩ là mãi mãi đấ khép lại thật rồi em có buồn không có thấy muốn khóc khi đọc được những dòng này của anh không? Nếu khóc được hãy cứ khóc cho vơi đi tất cả nhé... Em vẫn còn trẻ con lắm, em chưa thật sự yêu anh đâu tình yêu em dành cho anh vẫn chưa "đủ lớn" để giúp em vượt qua thử thách này để theo anh đến cuối con đường và mình vẫn chưa thuộc về nhau nên em đã quay mặt với anh rồi. Niềm đau đã làm em mất niềm tin em không thắp lại được, em không còn yêu anh nữa... anh đọc được điều đó trong ánh mắt của em, anh chấp nhận sự thật này để bước tiếp. Em đã không thuộc về anh, anh sẽ không níu bước chân em lại. Anh mong em tìm được niềm vui cho mình, hãy hạnh phúc nếu em yêu một ai đó khác anh. Vết thương ngày hôm nay của em sẽ có một người khác giúp em vun đầy... Anh sẽ mãi nhớ về em, tạm biệt em nhé.

(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search:thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh.

7 tháng 10, 2012

Ký ức trong tôi

10:47 0 Comments
Những ngày xưa yêu dấu tự nhiên cứ ùa về trong tôi, giờ đây khi một mình ngồi đếm thời gian thì những ký ức tìm tới tôi giày xéo con người tôi nhiều hơn, da diết hơn, mãnh liệt hơn. Mọi bộ phận trong cơ thể tôi như sôi sùng sục, như muốn vỡ tung ra theo những ký ức đó.

Tại sao những ngày tháng học cấp 3 lại đẹp và hạnh phúc tới như thế, những ngày tháng đó là những ngày tháng đẹp nhất trong cuộc đời của tôi, tôi chắc chắn điều đó. Cho dù cuộc sống sau này có như thế nào thì tôi sẽ không bao giờ có thể tìm lại những ngày tháng tươi đẹp đó, những ngày tháng hạnh phúc như thế nữa.

Ôi nhớ sao những hôm trốn học đi chơi cùng Bờm (Bờm là người bạn gái thân nhất của tôi, đối với tôi Bờm là một người đặc biệt, hai chúng tôi đã vượt qua giới hạn của tình bạn, tình yêu nam nữ đơn thuần. Tình cảm của chúng tôi là một thứ tình cảm thiêng liêng mà nó đã vượt qua mọi ranh giới). Những hôm trốn học ra đồng ngồi ngắm trăng, và giờ đây mỗi khi ánh trăng lấp ló nơi xa thì nỗi nhớ về những ký ức cùng nhau lại da diết trong tôi.

Chuyen tinh yeu buon

Những ngày xưa yêu dấu tự nhiên cứ ùa về trong tôi (Ảnh minh họa)

Rồi những hôm cả nhóm 3,4h sáng trốn nhà đạp xe đi chơi, nhớ nhất là hôm cả nhóm chia tay để mỗi đứa một nơi đi ôn thi đại học nữa chứ, trước ngày hôm đó cả nhóm chuẩn bị đủ thứ để tổ chức đi chơi. Đúng 3h sáng tất cả đã có mặt tại điểm tập kết. Hôm đó chúng tôi đã tới một nơi thật sự không ai có thể nghĩ tới để tổ chức cuộc chia tay tạm thời, mà giờ đây trong tôi nó là cuộc chia tay mãi mãi những ngày tháng hạnh phúc. Chúng tôi 3h sáng đã cùng nhau lên nghĩa trang liệt sỹ và tổ chức cuộc chia tay với đồ ăn và những ánh nến ấm áp.

Nhưng giờ đây nỗi nhớ da diết, và nhớ nhiều nhất là Bờm của tôi. Chúng tôi đã sống những ngày tháng thật sự vui vẻ và luôn tồn tại hai tiếng hạnh phúc. Chúng tôi khi không gặp nhau có thể ngôi nói chuyện điện thoại hàng giờ đồng hồ mà không bao giờ thấy chán. Chúng tôi có thể đi chơi, ngồi với nhau cả ngày và lúc nào cũng cảm giác thời gian quá ngắn. Chúng tôi có thể nói với nhau tất cả mọi chuyện dù là chuyện gì đi nữa, chúng tôi không bao giờ cảm thấy hết chuyện.

Nhưng giờ đây khi đã rời xa kỷ niệm, rời xa thời áo trắng gần 9 năm, ai cũng có cuộc sống riêng, ai cũng có gia đình riêng của mình, ai cũng phải lo toan cho cuộc sống thì những ký ức, hoài niệm xưa cũng dần chôn vùi theo dòng thời gian. Chỉ có tôi là luôn sống với nó, sống một mình với những ký ức, hoài niệm xưa.

(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

6 tháng 10, 2012

Cô gái có gương mặt hoa hồng

19:07 0 Comments
Mẹ em đặt tên em là Nhón, cái tên thật kỳ cục và lạ giữa thời buổi tên ai cũng đẹp thì cái tên Nhón thật buồn cười. Vậy là khi đi học, em lấy giấy khai sinh, sửa lại thành Nhơn. Tên Nhơn tất nhiên là hay hơn tên Nhón.

Em có nickname rất đẹp: Hoa hồng quyến rũ. Mỗi tối rảnh rang, buồn buồn thì em lên phòng chat gần phòng trọ, chat với cả một rừng người vô danh. Em luôn biết rằng trò chơi trên mạng là trò chơi ảo nhưng em luôn cảm thấy mình cô đơn, thật sự cô đơn dẫu mỗi ngày em vẫn đến trường, vẫn bao nhiêu bè bạn bao quanh.

Mẹ bỏ nhà theo người đàn ông khác khi em mới vừa 2 tuổi. Ba ở vậy một mình nuôi đứa con gái duy nhất tạo ra từ cuộc tình dang dở. Ba yêu mẹ đến kiệt cả trái tim. Ba quen mẹ từ thời hai người còn đi học, rồi dở dang việc học, cùng xin làm việc chung ở một Nhá máy sản xuất các vật dụng bằng mây tre lá. Tình yêu không son phấn của họ lúc ấy không vướng bận tiền bạc, chẳng long đong cơm áo mà chỉ là hơi thở của tuổi thanh xuân cận kề tuổi thanh xuân. Ba và mẹ lấy nhau không đám cưới mà tiền đâu để tổ chức đám cưới, chỉ là mâm cơm đạm bạc với thức ăn là hai con gà ba mẹ mua về nuôi cho lớn. Bạn bè đến chúc mừng, món quà quý giá nhất được tặng cho kỷ niệm tình yêu là nồi cơm điện xinh xinh mà ba vẫn còn giữ tới tận bây giờ. Nhưng nồi cơm điện ấy lại là vết hằn trong tim của người đàn ông đau khổ vì tình phụ và vẫn ôm nỗi hận ấy với tất cả những người đàn bà khác ở trên thế gian này.

Em lớn lên cùng cha trong căn nhà nhỏ, rất nhỏ. Căn nhà được cất lên từ mảnh đất ngày xưa là bãi rác từ khi nơi đây là bãi đất hoang. Rồi người tha phương tới thành phố này ở đông dần, mỗi người cứ đi tìm những nơi còn trống trải dựng nhà cửa một cách tự phát. Xóm làng thế mà thành, Nhà nước quy hoạch đến khu dân cư, đánh số nhà, mở đường. Nhờ thế mà ba em và em có một mảnh đất riêng của mình.

Ba thương em, chắc chắn thế. Bởi nếu ba không thương em thì ba đã đuổi em ra khỏi nhà, sẽ lạnh lùng mà nói: “Mày đi theo con mẹ hư của mày đi”. Em có đôi mắt long lanh như hút hồn bất cứ đàn ông nào. Em có đôi môi chẻ trái tim cong cớn. Em có mái tóc dài óng mượt xõa ngang vai, em có một dáng người thon thả. Nói chung là em càng lớn càng đẹp. Nhưng cái đẹp giống mẹ ấy khiến cho ba càng nhớ mẹ, dẫu rằng đã 15 năm mẹ mất hút trong dòng đời, mẹ đã đi theo người đàn ông của mẹ phiêu bạt đến tận chân trời nào xa lắc xa lơ. Cũng từng ấy thời gian em không hề gặp mẹ, chỉ lâu lâu mẹ nhờ một người quen nào đó của mẹ gửi cho em ít tiền tiêu vặt. Họ cũng không cho em biết mẹ ở đâu, dường như mẹ sợ em tìm tới sẽ phá vỡ không gian riêng tư của gia đình mẹ.

Ba đi làm quản lý cho các công trường. Ba vẫn thường đi cả ngày, tối tối có khi ba không về vì ba đi nhậu với mấy người thợ, khi về ba luôn say khướt. Tiền bạc ba làm được lần lần đổ vô mấy quán nhậu, còn trong nhà thì thiếu thốn trăm bề. Có khi em ăn cơm một mình trong ánh vàng lù mù mà có cảm giác như những hạt cơm trong miệng mình có vị đắng chát. Em thèm có một gia đình mỗi đêm quây quần bên nhau kể mọi thứ chuyện trên đời. Em thèm những thứ nhỏ nhặt mà đứa con gái mới lớn cần. Em thèm cả một chiếc áo đẹp, một đôi giày đẹp để đi đâu đó rong chơi. Nhưng đó chỉ là giấc mơ của cô bé nhỏ nhoi đang sống đơn lẻ một mình.


Em đã rẽ vào con đường khác mà con đường ấy dường như đang đẩy em về phía một khoảng không vô tận (Ảnh minh họa)

Ba bị thương trong một lần leo lên giàn giáo giữa cơn mưa ở công trường. Hôm đó em đang đi học, một người hàng xóm tới trường gọi em về. Em vào bệnh viện thì thấy ba đang nằm trên giường bệnh với một chân bị băng bó, máu đang rỉ ra. Ba bị gãy chân khi rơi từ trên cao xuống, may mà không bị thương tật nào khác.

Ba rời khỏi bệnh viện thì tiền bạc ở nhà cũng hết. Ba thất nghiệp vì không ai thuê một người tàn tật làm việc. Khi đó em vừa bắt đầu vào lớp 12 với giấc mơ sẽ thi vào trường diễn viên điện ảnh. Giấc mơ đẹp của em chùng xuống trong cơn mưa giăng buồn tênh mù đất mù trời làm chao những cánh hoa bằng lăng tím đang nở trên con phố em qua. Em gặp người đàn ông đó trong quán nhậu em làm việc vào buổi tối. Người đàn ông ấy để lại trong tờ hóa đơn tính tiền tờ giấy bạc 500 ngàn đồng, nói nhỏ: “Để cô bé mua thứ gì đó mình thích”. Lúc đầu em định từ chối, rồi sự cám dỗ níu lần. Em đang thiếu tiền để lo bao nhiêu việc, lương làm ở nhà hàng này may ra chỉ tạm xoay sở cuộc sống. Trong khi nhìn bạn bè xài những chiếc iPhone xinh đẹp, em ước ao có được một chiếc nhưng một chiếc iPhone ấy gần bằng 10 tháng lương của em, nó trở thành giấc mơ hão huyền.

Tuân, người đàn ông hay ghé vào quán buổi tối, khi quán bắt đầu vơi khách tạo cho em một thói quen với những tờ giấy bạc 500 ngàn để lại, làm cho em ngóng đợi nếu vài ngày Tuân không ghé đến. Em cũng bắt đầu có thói quen xài tiền, thực hiện những ham muốn của mình từ những khoản tiền mà người đàn ông đó để lại cho em sau những đêm tới quán.

“Mai là sinh nhật Nhơn phải không? Tôi có tổ chức buổi tiệc, Nhơn cứ mời bạn bè tới nhé”, Tuân nói.

Cả đời em không hề có sinh nhật, dẫu rất nhiều lần em đi dự sinh nhật của bạn bè. Giờ có một người đàn ông tổ chức sinh nhật cho em, lòng sao không vui được, nếu không nói là òa vỡ niềm vui. Em lên danh sách bạn bè dự tiệc sinh nhật rất kỹ lưỡng.

Quán đẹp. Tiệc tổ chức giữa vườn cây. Tuân tặng cho em một chiếc iPhone trước đám đông bạn bè. Trời ơi món quà sinh nhật đó chỉ có ở trong mơ.

Tiệc tan, Tuân bảo em ngồi lại với Tuân một chút. Hai ly rượu được mang ra: “Ngày vui của mình tại sao không uống rượu?”. Em cầm lấy ly rượu sáng vàng: “Vâng, em xin uống”. Tuân thầm thì: “Gương mặt em đẹp như một đóa hồng”.

Tối hôm đó em đã không về nhà. Em đã rẽ vào con đường khác mà con đường ấy dường như đang đẩy em về phía một khoảng không vô tận.