Follow Us @soratemplates

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư tình chưa gửi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư tình chưa gửi. Hiển thị tất cả bài đăng

19 tháng 7, 2010

Mơ...

14:50 0 Comments
nhung buc thu chia tay hay nhat the gioi
Anh ạ, em thật ngốc, thậm chí hơi có vấn đề khi đi viết thư cho anh - một người không tồn tại...
Ngày... Tháng... Năm...
Gửi một nửa còn lại của em!
Hoặc chăng, đó là một người có tồn tại nhưng mà em chưa từng biết đến, chưa từng tiếp xúc, chưa từng nói chuyện.

Người ta thường ví tình yêu như những thứ thật thiêng liêng nè, thật đẹp đẽ nè, nhưng với em, tình yêu như những mảnh giấy được cắt thành hình trái tim. Cắt thật đẹp, ta có 1 trái tim nguyên vẹn, một cặp đôi hoàn hảo.

Nhưng Chúa trời nào để cho ai cũng được ở bên 1 nửa thật sự của mình anh nhỉ? Ngài cầm hàng vạn, hàng tỷ mẩu giấy hình trái tim đó và xé đôi, trộn lẫn chúng vào nhau... Thế là giữa thế gian rộng lớn, chúng ta lại phải mò mẫm, tìm kiếm nửa còn lại. Có những đôi may mắn, họ tìm thấy nhau giữa muôn vạn con người, và... rất hạnh phúc. Những đôi kém may mắn hơn, do không tìm ra hoặc đã lầm tưởng người khác là một nửa của mình. Những mẩu giấy được chấp vá vẫn sẽ tạo thành hình trái tim, nhưng nó không hoàn hảo. Kết quả cũng có thể là một "happy ending", cũng có thể là nước mắt.

Mẹ nói là: "Nếu thật sự gặp được nửa kia, ta sẽ luôn muốn gần nhau nè, ở bên nhau thật là nhiều cũng không chán, luôn quấn quít bên nhau như chim liền cánh, cây liền cành..."

Em muốn mình có một chuyện tình đẹp xinh như trong những bộ truyện tranh, những bộ phim mà em từng xem nè. Khổ nỗi em lại là một con bé quá mộng mơ, nhõng nhẽo, ích kỉ, hay dỗi hờn lại rất đỗi trẻ con... Làm sao có ai chịu được em ngoại trừ anh- một nửa thật sự của em đây hở?

Mẹ cũng nói: "Thế gian rộng lớn, bao la, đâu phải ai cũng tìm được một nửa thật sự."

Em hiểu và chấp nhận, có thể anh đang ở nửa kia trái đất, có thể chúng ta sẽ mãi không gặp được nhau và lại tạo thành những trái tim không hoàn hảo. Nhưng mà... Cho em mơ mộng một tí nhé, cho em mơ là mình sẽ gặp được anh và chúng ta sẽ cùng nhau viết lên một chuyện tình đẹp xinh.

Chúng mình sẽ quen nhau một cách rất đỗi tình cờ, ngay từ lần gặp đầu tiên đã có cảm giác "điện xẹt" như trong sách nói ý, và ta đã "fall in love" rất là mau. Hehe...

"Yêu nhanh thì chia tay cũng nhanh" câu đó xưa nay em vẫn nằm lòng, nhưng với anh- một nửa thật sự của em thì phải khác, đúng không nè? Chúng mình sinh ra là để dành cho nhau mà. Anh sẽ là người đầu tiên và cuối cùng mà em "yêu".

Ngày đầu hẹn hò là một buổi chiều thu lãng mạn anh nhé, anh nắm tay em, dạo dọc bờ sông thơ mộng và cùng ngồi trên cỏ ngắm hoàng hôn. Em bất giác tựa đầu vào vai anh nũng nịu, anh cười cười rồi bẹo má em. Em phụng phịu đứng lên và đẩy anh suýt té lên cỏ, một trò chơi rượt đuổi chỉ có hai người bắt đầu...

Mùa đông ở nơi em ở không có tuyết rơi, nhưng em lại mơ mộng một tí, cho tuyết rơi ở đó để em được biết cảm giác ấm áp giữa trời tuyết là thế nào nghen. Em sẽ tặng anh chiếc khăn choàng cổ dày và tự tay đeo nó cho anh vào dịp Giáng Sinh nhé. Nhưng chắc chắn là một chiếc khăn choàng do em lựa chọn rất kĩ từ những cửa hiệu trang phục rồi, dù mơ thế nào đi nữa thì sự thật em là 1 con bé cực kì ẹ về nữ công gia chánh là không thể thay đổi. TT__TT Cùng nhau ngồi ngắm tuyết ở ghế đá trên sân thượng nhà anh, chiếc khăn choàng em tặng được anh choàng vào cổ cả 2, ngồi sát em anh, một mùa đông ấm áp là đây... "Hắt xì"- em vẫn thường hay hắt hơi vô cớ, và những lần hắt hơi thì... Có lần em va đầu và gương khi đang chải đầu, đập đầu vào bàn học khi đang làm bài... (Ôi, con gái gì mà lắm tật xấu thế kia :(( ) Cú hắt hơi lần này khác... Em chỉ va nhẹ đầu vào vai anh. Sợ em bị cảm nên mặc cho em phản đối, anh nhất định bắt em vào nhà ngồi. =.="

Uống một ly chocolate nóng cho ấm người, anh đưa em về nhà. Trước lúc vào nhà, em ngại ngùng nhón chân, hôn nhẹ vào má anh rồi chạy biến vào trong nhà, để anh đứng đó ngẩn ngơ... Và đêm ấy, cả 2 ta cùng mất ngủ.

Mùa xuân... Em lại mơ nữa nè... Một con đường đầy hoa anh đào. Em thích màu hồng nên phải là hoa anh đào chứ không chịu hoa mai. Nắm tay anh tung tăng trong khu vui chơi. Em thường bật cười khi các chàng trai trong truyện tranh, khi đi khu vui chơi với bạn nữ lại hay choáng váng sau khi chơi xong các trò chơi cảm giác mạnh. Nhưng anh không như thế, cả 2 ta đều là người cực kì mê các trò đó... Em dắt tay anh "làm thịt" hết các trò chơi được xem là cảm giác mạnh trong khu vui chơi. Rồi lại đến những trò như "Ngôi nhà ma" nè, bình thường khi đi với bạn bè, chị em, em luôn là người đi đầu tiên, không phải em không sợ, nhưng em luôn cố làm ra vẻ can đảm và cũng cố "khắc phục nỗi sợ" của mình. Giờ đây có anh, nắm chặt tay anh, em lần đầu tiên có thể mở mắt thật to xem kĩ bộ mặt những "con ma" trong đó, mọi khi em toàn cố mở mắt thật nhỏ để... đỡ bị giật mình. Cũng lần đầu tiên, em có thể không cần che giấu nỗi sợ của mình và... hét thật to. Ở cạnh anh, tật xấu của em bị lộ gần hết rồi. Anh... xấu. >..<)

Xuân, Hạ, Thu, Đông... Em luôn mỉm cười vì anh lúc nào cũng bên em. Hiện tại, tương lai, em luôn cần có anh- một nửa của em ạ. Màu hồng hạnh phúc là màu của em khi có anh bên cạnh. Chúng ta sẽ có 1 đứa con gái giống em và một đứa con trai giống anh nè, và ta sẽ mãi hạnh phúc về sau.

Ngừng mơ một chút...

Liệu... em có thể gặp được anh không? Liệu... kì tích có thể xảy ra? Liệu.. em có thể viết nên một câu chuyện cổ tích tràn đầy màu hồng cho cuộc đời mình?
Có thể có... Cũng có thể không... Nhưng em vẫn hy vọng... vẫn chờ đợi... Một ngày nào đó em có thể gửi lá thư này đi.
Và em vẫn mơ... Em và anh có thể tìm ra nhau giữa thế giới rộng vô cùng này... tạo thành một trái tim hoàn hảo.

12 tháng 7, 2010

Gửi hộ lời yêu !

18:45 0 Comments
buc thu tinh cua nguoi con gai
Chiều cô đơn
Em lắng nghe trong lòng mình tiếng sóng biển vỗ bờ, tiếng cười giòn của anh, hơi thở anh thật khẽ . Em nhớ bàn tay đan trong tay anh ấm áp, cái xiết chặt, nụ hôn đầy yêu thương và mong nhớ. Em nhớ anh... nhớ những giận hờn, nhớ dòng nước mắt. Em nhớ chiều dạo chơi bên bờ biển, bắt còng... cả tụi đào tưởng rời tay vẫn không đủ nấu một nồi cháo nhỏ. Em thấy mình lang thang đâu đó để anh chạy theo ôm em lại vì sợ em bỏ anh đi thật xa...

Em nhớ anh lắm.
Nhớ cảnh 2 đứa giành nhau lau nhà, rửa chén, tranh nhau từng quyển truyện. Em đi làm trời mưa là anh lại chạy cuống lên kiếm dù đón em về kẻo sợ em sụt sịt. Nhớ mỗi cuối tuần, đêm em theo anh ra hàng coi bóng đá, em xị mặt ngồi vắt vẻo lên chân anh khiến bao người ghen tị mà đâu biết là anh sợ em bị muỗi đốt nên cố tình để em ngồi như vậy. Anh còn rất thích dẫn em đi mua đồ. Anh hớn hở hơn cả em khi mua được những bộ đồ ưng ý cho em. Nhìn nét mặt anh rạng rỡ mà niềm hạnh phúc ngập tràn trong tim không gì sánh được. Nhớ mỗi khi em ốm, anh lại hì hục nấu cháo cho em, mua thuốc cho em, cả đêm không ngủ canh đắp khăn lanh cho em hạ sốt. Anh đã lo lắng đến dường nào mỗi khi em đau, em mệt, em khó chịu. Anh đã yêu thương em biết bao.

Thế mà, em thật không biết điều. Em như một đứa trẻ được cưng chiều riết sinh hư không còn biết giới hạn. Con quỷ xấu xa trong con người em luôn la hét, giận giữ. Bắt nạt anh, ăn vạ anh hẳn là anh đã buồn lắm. Em đã thật ích kỷ dù em hiểu rõ tình yêu của anh dành cho em là tuyệt đối .

Em đã rời xa anh. Bỏ anh lại … Em chẳng còn là em nữa
Ngày em rời xa anh, nước mắt nhạt nhòa theo từng ô cửa trên chuyến tàu. Bóng anh chạy dài dưới sân ga nhỏ giọt lệ đau đớn. Em cố gắng rũ anh ra khỏi cuộc sống của em. Cố sống mà không có anh. Em đã sai. Khi em ra đi, em không biết là em đã bỏ lại nơi anh trái tim và tình yêu của mình. Em đã là một cái bóng thầm lặng và khép kín trong suốt thời gian không có anh. Nỗi nhớ dày vò em từng đêm, khiến em gục ngã. Em muốn anh quên em đi , ngược lại em lại âm thầm dõi theo anh, em thực sự rất hối hận, rất hối hận.

Em biết...anh đang cố quên.
Cố quên em như chưa hề có trong đời, quên một con gà ngốc lúc nào cũng chỉ muốn ai đó phải hết lòng vì mình còn bản thân thì lại không hề nghĩ đến cảm xúc của người khác. Không phải em kém thông minh hay không thể hiểu, em chỉ là vờ cố tình không nghĩ đến mà thôi. Đến chính em cũng không thể hiểu được em nữa anh à. Tại sao em có thể dịu dàng với bao người khác mà trước anh em lại như con ngựa bất kham thế này.

Anh ơi...nếu có thể ...
Em chỉ xin lại được anh yêu như thế, được ngủ yên trên lưng anh như hàng đêm anh vẫn cõng em về ngôi nhà nhỏ của mình. Được anh xúc cơm cho em ăn, đắp chăn cho em ngủ, hút mũi cho em nữa. Mỗi khi em tức giận lại được ôm thật chặt, được vỗ về và được yêu thương. Khi em sai lại được anh la mắng, được ký đầu vì cái tội ngốc nghếch, bướng bỉnh. Được không hả anh, có được không?

Hẳn rằng...đã quá muộn rồi....em biết...
Thời gian đã làm phai nhòa tất cả. Anh delete em ra khỏi bộ nhớ, xóa sạch mọi dữ liệu cái gọi là cuộc sống gia đình, dù em có Caps Lock chữ yêu hay Restast lại nỗi nhớ thì phải chăng cũng đã muộn màng? Có lẽ nơi ấy, anh đã Tab sang một cuộc sống khác, nỗi nhớ em chỉ là virut vẫn còn lưu trong tâm tưởng mà thôi.Haizz

Em rất muốn anh đọc được những dòng tâm sự này mà em thì lại không đủ can đảm để gửi nó cho anh.Hãy cho em xin lỗi, cho em được nhận lỗi. Dù anh có còn yêu hay không, anh nhé!

26 tháng 2, 2010

Chiếc thùng rác của em

10:25 1 Comments
thu tinh chua gui em
"Biết mình xem bạn là gì không?"
"Là gì?":tôi hỏi
'MÌnh xem bạn như chiếc thùng rác !'
Tôi thật sự sốc và bất ngờ khi nghe em ví mình như vậy,tại sao còn nhiều thứ đẹp đẽ trên đời này sao em lại không ví nhỉ mà lại ví tôi là một chiếc thùng Rác chứ!Buồn thật!...

"Chời còn nhiều thứ đẹp đẽ trên đời này sao bạn không ví chứ?Mà lại ví cái thứ gì mới nghe thôi đã king rồi!:"tôi hỏi em.
"Thì ví bạn là chiếc thùng Rác chứ là gì,mỗi khi buồn hay có việc gì không vui thì cứ ném tất cả vào bạn thì sẽ tan biến hết!" Tôi như chết lặng đi trong giây phút,ngậm ngùi không biết nói một lời nào.Thì ra mình ý nghĩ với em thế sao? Mình có khả năng mang đến cho em niềm vui thế sao? Ngay cả chính bản thân mình còn không thể làm mình vui,thì tại sao lại có khả năng đó.!

Em làm cho tôi cảm thấy vui và cảm thấy tự hào về mình.Sự ví von hồn nhiên của em làm tôi rất hạnh phúc vì tiếng cười của em cũng làm tôi thấy vui và hạnh phúc.Nhưng tôi vẫn cảm thấy có chút gì đó thật chua xót xen lẫn niềm hạnh phúc là một niềm đau không nói được thành lời! Sao tôi không được là người em yêu? Sao chỉ là chiếc thùng Rác vô tri?Con nhiều câu hỏi nửa...nhưng chỉ có một câu trả lời:Tim em đã thuộc về người khác.Còn tôi thì mãi mãi và mãi mãi là chiếc thùng rác của em!

Tôi gap em một cách tình cờ,tình cờ như cách ví von của em đối với tôi. Tui bắt đầu để ý đến em qua những vần thơ em viết,những bài văn chan chứa những nỗi niềm những ưu tư của em .Tôi thầm nghĩ sao trên đời này lại có người con gái đa tình ,đa cảm và chung tình đến vậy.Ở em như cả một trời thơ,một trởi yêu, và một trời đầy nước mắt đau thương.Người như em chắc trên đời này còn được mấy ai.Ông trời luôn không công bằng nhỉ?Ai yêu chân thành thì chỉ gặp toàn là giả dối...chán nản làm sao.

Dù đã có ý với em nhưng tôi không dám làm quen, chi biết chờ đợi những bài viết vần thơ của em mà đọc.Bất chợt một ngày có cái tên ai đó hiện ra trong nick chat của tôi,và tôi biết chắc đó là em vì tôi tin đó là em.Sau những câu chào hỏi xã giao,ngày qua ngày chúng tôi dường như thân nhau hơn,em kể chuyện về em còn tôi nói về tôi như những người bạn thân.em nói với tôi:
"hiện giờ mình chỉ xem bạn như một người bạn thôi"
Tôi nói:
"Uhm thì bạn thân...!
Nhưng em đâu biết rằng sau tiếng "uhm" ấy là cả một trời hy vọng của tôi.Mot rời nhung nhớ,mỗi ngày tiếp xúc nói chuyện với em dường như đang vun đắp đầy tình cảm của tôi dành cho em.NHưng tôi sẽ không bao giờ nói ra đâu vì tôi biết vị trí của mình trong em...Một chiếc"Thùng Rác".

Em kể chuyện tình của em cho tôi nghe,rằng em đã yeu một người và đã dành hết tình cảm của mình cho người đó.Người đó cũng nói yêu em,mà qua lời kể của em thì người đó vô tình lắm nói yêu nhưng cử chỉ hành động,và cả lời nói dường như rất khó hiểu.Nói yêu mà cứ làm cho người yêu mình phải buồn,khóc luôn áp đặt suy nghĩ của mình vao người khác .Em chỉ biết cam chụi và tự an ủi mình rằng :
"Tình yêu của người đó hơi khác thường một chút mà bạn ơi!"

Tôi nghe mà như thắt cả lòng lại,Mot cô gái tốt ,một bông hoa đẹp tại sao người ta không biết trân trọng nhĩ.

Người ta luôn không biết trân trọng những gì mình đang có mà cứ mơ về một cái gì đó xa xăm lắm.Khi mất đi rồi thì tiếc nói,"Phai chi hồi đó..."Những lần em buồn tôi luôn tìm cách làm cho em vui,và tôi đã thành công khi luôn làm em cười.Em nói:
"Ở bên bạn mình hok phải suy nghĩ gì hết,chỉ biết cười thôi vui thật đó,Cảm ơn bạn nha thùng rác"
Tôi nghe mà hạnh phúc làm sao.Tôi muốn thấy em cười mỗi ngày nhưng tôi lại thích nhìn em khóc.Vì khi khóc em lại là em đễ tôi có thể vỗ về an ủi chia sẽ cùng em.Tôi biết đằng sau những tiếng cười đó là cả một trời đau khổ trong em ,nỗi đau tột cùng vô bờ bến.Nếu tôi là người em yêu tôi sẽ mang hoa tặng em mỗi ngày và nói với em "anh yêu em "ngàn lần như thế,sẽ không bao giờ làm em khóc hay buồn ,Sẽ là như thế,mãi mãi như thế! Nhưng rất tiếc tôi không phải người đó,không phải là người em yêu...mãi mãi là như thế!.Đa bao lần tôi cũng khuyên em hãy quên và cố gắng nói lên tình cảm của mình cho em biết,:
"Như hiện tại vậy hok vui hơn sao bạn,mình hok muốn ai phải vì mình mà đau khổ nửa"!
Có lẽ bạn chỉ cần một giây đễ yêu nhưng lại mất cả đời dể quên người đó.Em cũng vậy ,em không thể chấp nhận tình cảm của tôi vì trong tinm em luôn có hình bóng của người đó và em chưa thể quên được.Tôi luôn biết và hiểu.

Tôi luôn tự rách mình sao không đến sớm hơn và gặp em sớm hơn thì giờ đây em không phải đau,tôi thì không phải dở dang.Nhưng khi suy nghĩ lại tôi cảm thấy vui vì định mệnh đã cho tôi gặp em trong lúc em cân tôi nhất.Tôi sẽ là thùng rác của em ,hãy ném vào đó những muộn phiền ,ưu tư đau khổ và hãy cười lên em nhé!Ví anh luôn bên em,dẫu xẩy ra bất cứ hoàng cảnh nào ,bất cứ chuyện gì anh vẫn luôn là Thùng rác của em khi em cần.Anh sẽ lặng lẽ ra đi khi đến lúc nào đó em không cần "chiếc Thùng Rác"này nửa.Anh sẽ chôn dấu mãi trong lòng ,sẽ không bao giờ nói ra nửa đâu...Anh yêu em.

By angellove_nhb

9 tháng 1, 2010

Tìm một nửa thất lạc

10:44 0 Comments
Hình như bây giờ anh cũng đang đi tìm em thì phải. Em cũng mong rằng anh sẽ không xấu hổ nếu em không phải là cô gái ăn mặc đúng "mốt", hay một cô gái quá đẹp để anh có thể khoe với bạn bè.
 Có những lúc em trở thành một cô gái cứng đầu chỉ để đấu tranh cho một quan điểm mà em nghĩ rằng nó đúng, vì vậy nên đã có người nói em là học trò của N.H.L., Đ.P.D. và là bạn của ông C.T.H. Không phải em là một học giả, cũng không phải em là nhà tâm lý, cũng chẳng phải em là bà tiến sĩ mà vì em hơi lý sự thôi. Nhưng ba người em vừa kể trên họ không phải là người lý sự đâu nhé.

Nhưng mong anh hiểu rằng em không phải luôn luôn cứng đầu, có những lúc em là một con mèo ngoan, biết nghe lời nếu như anh là người cứng cỏi và là bờ vai vững chãi của em.
Chắc anh sẽ biết là em thường tỏ ra mạnh mẽ, đôi khi có phần kiêu ngạo nhưng em thật sự bối rối và nhỏ bé khi đứng trước anh. Và anh đừng nói điều này cho ai biết nhé mà hãy trở thành một cây tùng to lớn để che chở cho em.
Anh là ai? Anh giàu có hay nghèo khổ? Tất cả đều không quan trọng. Anh là ai không quan trọng, việc anh làm sẽ định nghĩa được con người anh. àh nói tới đây em mới nhớ, em là một cô gái tham công tiếc việc vì vậy chắc anh sẽ không phiền nếu như có một ngày phải đợi em ở công ty tới 8 giờ tối mà em vẫn chưa chịu về?
Em sẽ yêu thương anh thật nhiều vì anh xứng đáng được như vậy mà. Và anh cũng hứa là yêu thương em đến suốt cuộc đời nhé.
Em mong rằng anh sẽ chân thành với em bởi vì em sợ bị lạc mất niềm tin lắm và em cũng hứa sẽ chân thành với anh.

Anh có thấy rằng em đòi hỏi anh quá nhiều không? Chưa hết đâu anh ạ, còn nữa này:

1. Anh sẽ giàu có hơn Bill Gate?

2. Anh đẹp trai hơn Tom Cruise?

3. Anh sẽ dí dỏm hơn cả Mr.Bean?

4. Anh sẽ có nhiều quyền lực hơn cả Bush?

Đọc đến đây chắc anh sợ rồi phải không? Nhưng không sao đâu anh đọc tiếp thì sẽ thấy:

1. Vì anh sẽ giàu thời gian hơn ông ấy anh sẽ dành thời gian cho em nhiều hơn đúng không?

2. Vì anh sẽ cao hơn Tom Cruise, chiều cao tính từ đầu lên mà phải không?

3. Vì chắc rằng khi em ở cạnh anh sẽ luôn ngập tràn nụ cười.

4. Vì anh là người tự do

Em đang đi tìm anh đấy vì vậy anh hãy đứng yên đó, nếu nhìn thấy em nhớ gọi nhé, đừng để lạc mất nhau. Và anh nhớ rằng tên em là elizCua
Có những lúc trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đã đi lướt qua nhau...
Chắc ai cũng công nhận rằng cuộc sống không thể thiếu tình yêu. Phải không nhỉ?
Cá nói: Anh không nhìn thấy nước mắt của tôi, vì tôi sống trong nước. Nước nói: Tôi có thể cảm nhận được nước mắt của chị; vì chị ở trong trái tim tôi!
Hãy tin rằng luôn có một ai đó dành riêng cho mình, và tiếp tục cuộc hành trình...

24 tháng 12, 2009

Bức thư chưa gửi

08:58 0 Comments

Tôi ngồi đây… một mình…

Trong kí túc xá, ngắm cơn mưa đang tí tách ngoài kia, cảm nhận cái lạnh của buổi chiều tháng tư, tôi lại nhớ về em, một người bạn thân, sẽ không bao giờ thay đổi…
G. ơi… !
Có lẽ tôi đã không nghĩ về em từ rất lâu… Nhưng tại sao? Giờ đây, bóng hình em bất chợt quay lại… trong tâm trí tôi… rất rõ ràng, chân thật… thật đến nỗi, tôi thấy dường như em đang bên cạnh, nhưng tôi biết đó chỉ là kí ức, không thể nào chạm đến được.
Căn phòng hôm nay lặng lẽ quá, cơn mưa vẫn day dứt không nguôi, tôi không thể thấy ngọn núi lớn đằng xa nữa, tôi chỉ còn thấy được những ngọn thông già cỗi đứng chơi vơi trên sườn đồi trước mặt, những giọt mưa rơi… , tôi cảm thấy cô đơn, tôi cảm thấy hơi lạnh, cái lạnh của cơn mưa, cái lạnh của nỗi buồn xa người thân, cái gì đó bồn chồn lắm... Cái gì đó… thênh thang trong tâm trí ...

Những năm học trò, những năm đẹp nhất, vui nhất. Tôi được gần bạn bè, gia đình. Tôi được vui chơi, được học hành mà ko phải lo nghĩ bất cứ điều gì khác. Tôi đã rất hồn nhiên vô tư. Và cũng trong những ngày tháng tươi đẹp ấy, tôi biết mình đã yêu. Tình yêu đến với tôi âm thầm, lặng lẽ, rất nhẹ nhàng và khi tôi nhận rõ cũng là chính là lúc phải xa em…

G. còn nhớ ko ?

Tôi quen em từ khi bắt đầu lớp 1, chúng ta rất con nít đấy, không hiểu vì sao tôi ghét G. ở những năm tiểu học, ghét tính bướng bỉnh lại hay nghĩ đến bản thân, lúc đấy tôi chưa thích G. bao giờ. Khi lên phổ thông tất cả đều đã thay đổi, mọi người đều là bạn tốt.
Lớp 6, lúc chúng ta bắt đầu trở thành những anh, những chị trong tiếng gọi của thầy cô, cũng là khi chúng ta biết đến những cái mới của tuổi học trò. Lớp 6, lần đầu tiên tôi được nhận lấy lời yêu của 1 người con gái. Một người bạn thân, tình cảm tôi dành cho cô ấy rất bình thường như bao người bạn khác, có một lần cô ấy khoác lấy vai tôi. Tôi lạnh lùng từ chối: « Nam nữ thọ thọ bất thân » …tôi nói vậy đó, giữa đám bạn cùng nhau học nhóm mà không suy nghĩ lấy 1 giây. Khi nghĩ lại, tôi mới hiểu ra đó chính là cách ngỏ lời âm thầm của một người con gái, tôi có lỗi với cô ấy vì đã làm cô ấy xấu hổ, nhưng tôi chỉ xem cô ấy là bạn, tôi ko cảm thấy vui sướng khi cô ấy thích tôi. Nhưng đâu phải mỗi mình cô ấy xấu hổ, tôi cũng bị bạn bè chê trách rất nhiều, ánh mắt cô ấy sau tiết học đó nhìn tôi có ẩn chứa chút gì buồn lắm, chút gì thất vọng, tôi muốn xin lỗi... Có lẽ tình cảm của các bạn gái đến sớm hơn lũ con trai chúng tôi, lúc đó tôi không hề nghĩ xâu xa vậy đâu tôi ngây thơ, tôi chỉ luôn xem họ là bạn.

Tôi biết tôi ko đẹp trai, tôi vốn nhút nhát, yếu đuối lại ko có gì nổi bật ngoài những câu nói ngu ngốc thường ngày để làm người khác vui, tôi hát ko hay, chỉ biết những làm những việc vặt vãnh, tôi rất hay chọc phá các bạn nữ, nhưng đối với em, tôi chưa từng phá G. như các bạn khác bao giờ, tôi không muốn em buồn, em giận. Khác tôi, em tuy không cao nhưng rất xinh xắn, thông minh, học giỏi, hát rất hay, tôi yêu tiếng hát của em, tôi thích được nhìn em cười, nụ cười rất đáng yêu... Trong và ngoài lớp có nhiều đứa con trai theo đuổi, điều đó khiến tôi khó chịu, tôi muốn chỉ mỗi tôi thích em, nhưng biết sao được? Em chưa phải là của tôi bao giờ…

Tôi biết, thằng bạn rất thân của tôi cũng rất thích G., đôi khi, tôi đã muốn rút lui, nhưng tình cảm tôi dành cho em không cho phép điều đó, cũng là nguyên nhân tôi không muốn mọi người biết tôi thích em. Tôi luôn yêu em trong im lặng, nhiều lần tôi đã chối đi tình cảm của mình dành cho em trước lớp. Sau đó, tôi đã tiếc nuối, day dứt lắm.
Tính em hay dỗi, đôi khi rất vô lí, rất thất thường khiến tôi giận, nhưng không hiểu tại sao, cơn giận của tôi cũng qua rất mau, và tôi cảm thấy yêu em nhiều hơn sau đó. Tôi khùng quá phải không, tôi có thể cười khi người ta đang khóc, vì em. Còn em, khi em giận tôi luôn rất lâu, như cơn mưa tí tách ngoài kia, đã ngừng rồi nhưng hơi lạnh của nó vẫn còn đọng lại, khiến tôi khó chịu, tôi muốn xua đi nhưng không được, tôi đành chờ cho chóng qua đi.
Năm lớp 7, người con gái yêu tôi ngày trước đã xin chuyển lớp. Năm ấy, tôi được cô giáo sắp ngồi giữa em và một người bạn gái khác. Vì cô giáo trách tôi nói chuyện linh tinh, lười biếng nên xếp tôi như thế để cải thiện. Ban đầu, trong mắt tôi, em là một đối thủ thật sự, luôn khiến tôi khó khăn, em học giỏi nhất lớp, lại hơn hẳn tôi ở nhiều môn học, luôn bắt tôi làm hết các bài tập được giao, em chưa che giấu cái sai của tôi bao giờ. Nhưng không biết từ khi nào trong mắt tôi em đã trở thành người để tôi theo đuổi, để tôi chạy theo, về thành tích học tập cũng như về một cái gì khác mà tôi chưa với tới được. Tôi đã học rất giỏi ở những môn tự nhiên, tôi đã vượt qua em ở các môn đó, để chứng tỏ mình không hề thua kém người con gái mình thích, nhưng tôi không thể nào hơn em ở những môn xã hội, em quá xịn mà. Không biết từ bao giờ, tôi cảm thấy gắn bó với em, tôi cảm thấy cô giáo quyết định rất đúng khi tôi học bên cạnh em, nhưng đâu biết rằng nhờ cô tôi mới có cơ hội được thích em .

Từ một người tôi rất ghét thời tiểu học, em đã trở thành người bạn thân cùng tôi trò chuyện, rồi một người không thể thiếu bên cạnh tôi, tâm sự với tôi, lúc đó tôi rất vui, được học chung với em suốt thời gian dài là một điều hạnh phúc. Đôi khi tôi chợt thấy một cái gì đó trong ánh mắt khi em nhìn tôi, rất nhẹ nhàng, rất thân thiết, khiến tôi muốn nói « tôi thích G. », nhưng tôi ko nói được. Lớp 8, lớp 9, tình cảm chúng ta dường như đã vượt qua mức tình bạn, tôi cảm nhận điều đó từ sự quan tâm của G. dành cho tôi và cũng bằng chính trái tim tôi. Tôi biết, tôi đã yêu. Nhưng tôi sợ, bố mẹ ko cho phép tôi yêu khi đi học, nó quá sớm, tôi tự biện hộ rằng tình cảm ấy chỉ là tình bạn thân. Vì tôi có yêu ai bao giờ nên biết thế nào là tình yêu? Tôi ngây thơ lắm, tôi không muốn thích G., lúc ấy tôi lùn lắm, lùn hơn cả G.. Tôi không muốn nói thích G. lúc ấy.

Có những kỉ niệm mà tôi khó thể quên, vào học kì hai, trong một lần họp lớp, cô giáo cho cơ hội để các học sinh được đổi chỗ ngồi theo mong muốn. Vì muốn thể hiện, tôi đã xin cô giáo thay đổi. Nói thật, lúc đấy tôi chỉ muốn dò xem G. sẽ như thế nào. Tôi thấy G. có vẻ buồn, tôi thấy cô bạn bên cạnh của G. cũng rất buồn. Tôi biết cô ấy thích tôi, G. cũng có cảm tình với tôi nhưng tôi chỉ thích một người là G.. Đó là hành động ngu ngốc đầu tiên khiến tôi hối hận, tiếc nuối thật sự. Tôi nhớ em đã hỏi gì tôi lúc ấy : « Bạn suy nghĩ kĩ chưa …». Hãy để tôi trả lời một lần nữa.
Sau đó, tuy ko được ngồi bên cạnh G. nữa, thay vào đó là thằng bạn thân của tôi. Tôi ko được trò chuyện với em nhiều như trước. Tôi đã không nói « tôi thích em » trong những năm phổ thông vì tôi biết, chúng ta vẫn còn học chung với nhau. Tôi vẫn còn rất nhiều cơ hội. Và tôi vẫn chưa nhận ra rõ ràng đó là tình yêu.

Một lần khác, trong buổi chào cờ đầu tuần năm lớp 8, dưới bóng cây phượng đỏ rực báo hiệu mùa hè sắp đến, trong tiếng ve râm ran, tôi nói với em là tôi yêu một người con gái. Em hỏi tôi thích ai, tôi đã chỉ một cô bạn lớp khác, tôi chỉ đùa thôi, sự thật tôi muốn nói đó là em... Sau đó, tôi thấy em buồn, em không nói với tôi câu nào nữa, tôi cũng không muốn sửa lại câu nói của mình, tôi không muốn là một thằng nói dối trong mắt em. Giữa tôi và em bỗng nhiên xuất hiện khoảng cách vô hình…
Lên lớp 10, chúng ta đã trở thành những cô, những cậu thật sự. Là lúc G. bắt đầu khoác chiếc áo dài màu trắng thướt tha. Tôi bàng hoàng lắm trong lần đầu tiên em mặc áo dài, thật đó, em đã xinh đẹp nay lại càng xinh hơn khiến tim tôi nhiều lần nhảy ra khỏi ngực, em đâu biết tôi thích ngắm em qua chiếc áo dài ấy dường nào ? Không hiểu tại sao, tôi chỉ thích nhìn G. hơn cả hàng trăm cô bạn gái khác.
Lớp 11, Giao hát rất hay, thường xuất hiện với các bạn cùng lớp trong những đêm văn nghệ của trường. Thật lạ, lớp mình ai cũng hát rất hay, ai cũng có khiếu văn nghệ, chỉ mỗi tôi, hát rất dở. Tôi ko bao giờ hát, tôi ko muốn hát nên tôi đã học đàn, tôi đàn để G. và các bạn cùng hát. Tiếng đàn sẽ thay thế tiếng hát của tôi, nó sẽ làm bay cao các tiếng hát khác. Nhưng sự thật, tôi chưa bao giờ đàn cho G. hát một bài trọn vẹn…
Lớp 12, lớp chúng ta đã có những thay đổi rõ rệt về tâm sinh lý. G. trở thành một thiếu nữ, em càng lộng lẫy, càng xinh đẹp hơn. G. đã duỗi tóc. Có lẽ duỗi tóc đối với nhiều người là một chuyện bình thường nhưng đối với tôi, em duỗi tóc đánh dấu một sự thay đổi lớn. Lúc trước tôi yêu em là yêu nét mộc mạc, em không trang điểm nhiều nhưng vẫn nổi bật giữa mọi người, em ngây thơ trong sáng. Bây giờ, em biết trang điểm, biết chải chuốt để thêm đẹp hơn, em luôn là người đẹp nhất trong mắt tôi nhưng điều đó khiến tôi lo lắng, tôi sợ tình cảm của tôi không chân thật, tôi sợ ánh mắt diụ dàng mà em nhìn tôi sẽ vuột biến đi như mái tóc kia bất chợt. Trong tấm hình tôi trộm vẽ em ngày trước, tôi yêu lắm mái tóc cong tự nhiên được chảy chuốt cẩn thận, giờ đây không còn nữa, nhưng mái tóc ấy vẫn thấy rõ trong tấm hình tôi. Còn mái tóc duỗi kia, tôi cảm thấy đôi khi giả tạo, nó ko hợp với em đâu, tôi nào có can đảm nói ra điều ấy. Em nào là của tôi bao giờ ?.
Em thích màu hồng, các vật dụng em mang thường màu hồng. G. biết tôi thích màu gì không ? Màu xanh, màu của bầu trời, màu của mặt biển mênh mông, đó là màu không bao giờ thay đổi, tôi thích những cái sống mãi theo thời gian. Nhưng màu hồng kia ẩn sau nó có một chút gì đó nhạt, không phải dành cho những nét chấm phá mãnh liệt, nó bềnh bồng lãng du, tôi chưa thích màu hồng bao giờ cả. Nhưng em thích, tôi nói : « Tôi cũng thích »

và tôi sẽ thích.
Năm 12, lớp chúng ta được gần nhau lần cuối, sau 12 năm cùng học cùng hành. Sống chết có nhau, điều này có lẽ chỉ đúng với những đứa con trai chúng tôi. Hay quậy phá nên đôi lúc phải cùng nhau gánh chịu hậu quả. Lớp 12 cũng là lúc cuối cùng tôi có thể ngỏ lời yêu. Tôi dậy thì muộn hơn các bạn cùng trang lứa, lúc ấy em mới đã nhận ra và nói tôi cao hơn em rất nhiều, em hay mắc cỡ khi tôi đến gần trò chuyện với em, chỉ hai chúng ta. Tất nhiên, tôi chưa nói với em điều gì khác ngoài chuyện học tập. Vì tôi biết, tuy không nói ra, chúng ta vẫn biết tình cảm ấy tồn tại.
Nhiều lần tôi muốn nói thích G., nhưng lại bị các bạn khác xen vào, những con kì đà thích cản mũi, cũng có thể do tôi chưa đủ tự tin, can đảm để nói ra điều ấy với em, trước các bạn cùng lớp, trước thằng bạn thân cũng rất thích em.
Chơi đùa cùng nhau, vất vả đối phó với đồng bài tập cao ngút, tôi ko biết sắp phải xa G., tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Tôi chưa chuẩn bị để ngỏ lời yêu. Tôi biết, G. chờ tôi, em sẽ đồng ý khi tôi ngỏ lời. Tôi biết em thích tôi, em chờ tôi thổ lộ. Tôi đã nhiều lần làm các món đồ nhỏ nhỏ xinh xinh để tặng em, nhưng khi các bạn bắt gặp, tôi đã nói dối. Vật đó đã đến tay em, nhưng tôi lại tặng cho cô bạn khác, để trốn tránh tình cảm thật sự của tôi, tôi biết em rất buồn. Tôi thật ngốc.
G. biết ko, khi thấy em học vẽ để dự thi vào đại học kiến trúc, tôi cũng học vẽ để không thua G... Tôi đã chối từ ước mơ CNTT của mình để có thể cùng học với G.. Tôi thích vẽ, nhưng tôi chưa thích kiến trúc. Tôi biết đó là ngành mà nhiều người ước ao, nhưng thú thật tôi không thích, tôi chưa bao giờ nói điều đó với ai. Bởi tôi ko muốn xa G., tôi không muốn mọi người nói tôi ngốc nghếch, đơn giản tôi muốn học cùng với người mình thích, đơn giản là tôi có đủ khả năng và bản lĩnh để học kiến trúc. Nếu học cùng em ở đại học thì tôi sẽ ko cần ngỏ lời yêu quá sớm bây giờ, tôi nghĩ vậy đó, tôi luôn tìm cách trốn tránh mọi thứ, tôi luôn có cách để luồn lách, tôi tài lắm, tôi xấu lắm... Tôi cũng đăng kí những cours học luyện thi ngoài giờ với G., trừ những môn xã hội…em xịn quá mà.
Trong danh sách học sinh du học, tôi cũng có. Tôi đã cố gắng rất nhiều để không thua G. , mặc dù thành phố tôi đã đăng kí lại cách rât xa nơi em học nhưng tôi vẫn có nhiều cơ hội . Nhưng bỗng nhiên em nói sẽ không đi nữa, tôi hơi thất vọng, nhưng tôi vẫn quyết bay đi, không ở lại, tôi sẽ đến một chân trời khác. Tôi muốn hơn mọi người, để đến lúc nào đó tôi sẽ đủ can đảm để nói lời yêu. Đến một lúc nào đó, em phải ngưỡng mộ nhìn tôi như tôi nhìn em khi còn đi học.
Khi lớp ta chia tay nhau, đứa nào cũng rất buồn nhưng ko hề khóc, chúng ta chia tay trong niềm vui; có lẽ chỉ những người bạn thân thiết cùng nhau trải qua 12 năm học tập mới hiểu được, chúng ta xa nhau nhưng vẫn nghĩ về nhau. Bữa liên hoan hôm ấy, em đưa tôi viết những dòng lưu bút kĩ niệm, tôi vẫn nhớ, có một câu tôi viết cuối thư « khi nào gặp lai sẽ viết tiếp những lời dang dở ». Ban đầu, em cương quyết đòi tôi viết bằng được, khi tôi sắp viết « tôi thích G. hơn bất cứ ai trên đời », em giữ lấy cây bút trên tay. Hình như em đã hiểu, sau này chúng ta sẽ không thể nào bên nhau như thời học sinh nữa, tôi đã quyết định ra đi, em quyết định ở lại, có thể tôi sẽ quên em, em sẽ không còn nhớ tôi. Em đã lặng lẽ gấp quyển nhật kí còn dang dở, quay lưng bước đi. Tôi ngồi đấy… tôi biết đó là cơ hội cuối cùng để có thể gặp và nói yêu em.

Sau đó tôi không còn gặp G. nữa.
Tôi bay đi thật xa, đi tìm một chân trời mới, một tương lai tôi không thể nào có được nếu ở quê hương. Tôi biết rõ, em muốn đi học nhưng vì là con gái, chưa bao giờ đội nắng dầm sương, khó có thể chịu đựng khó khăn được nơi xứ người, bố mẹ cũng đã khuyên em ở lại. Em nói với tôi sẽ ở lại học hết đại học và sẽ đi khi tốt nghiệp vừa xong. 5 năm nữa, G. đã hứa với tôi vậy đó. Nhưng tôi sợ, trong 5 năm ấy tôi sẽ mất em.

Khi sang đây, tôi cố gắng quên em để chú tâm vào việc học vì tôi biết sẽ càng buồn thêm khi nhớ. Tôi biết tính em, biết rất rõ, nên tôi không trông chờ điều gì, tôi không trông chờ em nhớ đến tôi. Thời gian đầu, chúng ta còn viết thư thường xuyên cho nhau, càng ngày càng ít… và giờ đây, em xa quá, tôi không còn chút tin tức gì về em nữa, có lẽ tôi đã vuột mất em.

Tôi biết, 5 năm sau, khi tôi gặp mặt, có thể chúng ta chỉ xem nhau là bạn. 5 năm đủ để thay đổi một con người, đủ để xóa sach một tình yêu. Chúng ta vẫn còn rất trẻ, chúng ta có thể thay đổi rất dễ dàng. Tôi chỉ muốn lưu lại chút kí ức về em, nên tôi đã viết tiếp bức thư ấy, hi vọng sẽ có lúc em đọc được và hiểu được tình cảm của tôi, để biết rằng tôi rất yêu em. Bức thư ấy tôi đã viết rất lâu rồi. Từ năm cuối 12… tôi chưa có cơ hội gửi nó cho em, tôi đã mang nó theo bên tôi, tôi đã viết đi viết lại nhiều lần khi tôi nhớ em. Có lúc tôi đã muốn nói với em rằng tôi thích màu xanh da trời hơn màu hồng kia đấy !

2 năm trôi qua, tôi vẫn chưa có thành tích gì tốt đẹp vì có lẽ do tôi muốn chờ em đến rồi mới bắt đầu, như ngày trước, tôi vì em mà nỗ lực, phấn đấu để hơn em. Nhưng giờ đây, em không còn bên cạnh nhưng tôi vẫn quyết chú tâm vào việc học, tôi sẽ vì gia đình, vì tương lai. Tôi quyết định quên em, rời xa kiến trúc, tôi sẽ chuyển vào CNTT, nơi tôi đã từng mong ước. Tôi không còn muốn hơn em những chuyện nhỏ nhoi ấy nữa, tôi đã thay đổi… rất nhiều đấy. Phải không ?
Nếu một ngày nào đó, em bỏ quên tôi, tôi sẽ coi kỉ niểm tuổi học trò như một giấc mơ vụt qua. Tôi biết, tôi sẽ khó quên được em, tôi chưa bao giờ chấp nhận một người con gái nào khác.

Nếu vô tình em không còn yêu tôi nữa, nếu vô tình em nói rằng tôi yêu đơn phương… tôi sẽ không hề giận em và xem như đó chỉ là một tai nạn khó tránh được trong cuộc sống. Nhưng tôi vẫn mong rằng 3 năm sau, em sẽ bay đến miền đất này cùng với tôi, chúng ta sẽ cùng nhau học tập, em sẽ lại là đối thủ của tôi như ngày xưa. Và lúc đó tôi sẽ nói tôi yêu em, tôi yêu em rất nhiều. Hi vọng… Tôi sẽ chờ em 3 năm nữa.
Cho dù thế nào tôi vẫn muốn một ngày kia gặp lại, tôi sẽ viết tiếp những dòng lưu bút dang dở ấy : « Chúng ta mãi mãi là bạn thân, tình cảm đó không bao giờ thay đổi