Follow Us @soratemplates

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư tình chưa gửi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư tình chưa gửi. Hiển thị tất cả bài đăng

9 tháng 12, 2012

Gửi người yêu sau này của em

14:34 0 Comments
Đừng là bây giờ, xin anh đừng xuất hiện bây giờ, em không muốn anh thiệt thòi và là người thay thế, vì… trái tim em vẫn còn yêu anh ta rất nhiều.
Thật sự em cũng chẳng biết anh là ai, anh sẽ ra thế nào cả, nhưng chúng ta giao kèo một số thứ với nhau anh nhé!

Hãy chắc là anh có thể lo cho em hơn “người đã từng rời khỏi cuộc đời em”. Anh ấy đã làm em khóc rất nhiều, đã không bao giờ giữ khóe mi em ở trạng thái cân bằng cả, nó đã phải làm việc rất nhiều… Em hy vọng anh có thể khiến em nguôi ngoai sau những cay đắng anh ấy đã để lại cho em.

Hãy hứa anh sẽ không bao giờ thất hứa với em, dù chỉ một lần anh nhé! Anh biết không, “người vừa mới bước ra khỏi cuộc đời em” đã thất hứa với em rất nhiều, từ những thứ nhỏ nhoi như tặng cho em một chiếc kẹp tóc mà em rất thích nhưng vài ngày sau em lại thấy nó được kẹp gọn gàng trên mái tóc óng đen của cô bạn gần phòng… Hay là một lời hứa rất quan trọng: “Anh sẽ bên em suốt đời”, vậy mà chỉ vừa mới đây thôi anh ấy lại gạt em sang một bên, một món hàng đã không còn giá trị, anh ấy ở bên một cô gái khác… Nếu anh không làm được điều này thì xin anh cũng đừng hứa với quá nhiều và hời hợt như anh ta nhé anh! Làm ơn!

Hãy hứa đừng bao giờ khen em xinh đẹp cả! Ai mà chẳng thích được khen đúng không anh, em cũng vậy anh à! Anh ấy đã khen em ngay lần gặp đầu tiên và trong những ngày hai đứa mới yêu nhau, khi nghe những lời đó em đã rất hạnh phúc, đã từng khen thầm chính bản thân mình…Vậy mà chỉ vừa mới đây thôi, em nhận ra em cũng chỉ là một cô nàng xấu xí và quê mùa so với những cô nàng tình hờ của anh ấy mà thôi! Làm ơn, xin anh đừng khen em quá nhiều, đừng đi theo lối mòn của anh ấy vào trái tim em, điều đó sẽ làm em rất đau. Hứa với em anh nhé!

Hãy giữ chặt bờ môi mình đừng cho ai ngoài em cả. Khi yêu, em không muốn chia sẻ những thứ duy chỉ thuộc về mình cho người khác… Vậy mà cũng chỉ vừa mới đây thôi, em nhận ra bờ môi của anh ấy – “người yêu cũ của em đấy mà” – đã được rất nhiều cô gái khác sở hữu cùng một lúc. Em cảm thấy thật sự ghê sợ điều đó anh hiểu không? Nên em mong anh hãy cố gắng vì em, được chứ anh?!

Hãy giữ trái tim và lí trí mình, đừng nói lời yêu ai khác trong khi ngày nào anh cũng nói lời đó với em cả! Với anh ấy, câu nói này lại thay cho lời chào anh ta dành cho những cô gái khác. Điều này khiến em rất đau, em thật sự chỉ là kẻ qua đường thôi sao? Xin anh đừng khiến em thêm một lần nữa nghĩ vậy, anh làm được mà, đúng không?

Hãy yêu em trọn cả trái tim, đừng như ai kia đã cố gắng chia trái tim mình ra thành nhiều ngăn để yêu thật nhiều người… Nếu anh thật sự yêu em, hãy cho em giữ chìa khóa trái tim anh nhé!

Em xin anh cũng đừng xem tình yêu của em là một trò đùa, vì vốn dĩ với anh ấy em cũng chỉ là 1 trò đùa mà thôi! Yêu em, bỏ em và quên em điều này với anh ta rất dễ dàng. Sự thật đã khiến trái tim em vỡ thành từng mảnh! Nếu anh có ý định này thì mong anh vì em, vì tình yêu của em mà hiểu rằng khi yêu em yêu rất chân thành, hãy vì sự chân thành đó mà cố gắng yêu em thật lòng, điều này đơn giản mà đúng không anh?

Trái tim em thật lắm lí lẽ anh nhỉ, em chỉ còn một giao kèo nữa thôi, nếu yêu em thì hãy đợi sau này mới bước vào cuộc đời em nhé!!! Đừng là bây giờ, xin anh đừng xuất hiện bây giờ, em không muốn anh thiệt thòi và là người thay thế, vì… trái tim em vẫn còn yêu anh ta rất nhiều… Quên một người thì khó lắm mà anh… Chúng ta cho nhau thời gian anh nhé…

Kim anh 0989445654

14 tháng 6, 2012

Anh là ai trong trái tim em?

21:49 0 Comments
Đôi mắt em đen trong nằm dưới đôi lông mày rậm, đôi môi mỏng đỏ cùng chiếc mũi xinh xinh khiến ánh mắt anh không còn chớp nữa. Không biết từ lúc nào anh đã cảm thấy rất nhớ em mặc dù những gì anh biết về em chỉ là một dòng tên ngắn ngủi "LTMD" và Huế là nơi em đang sống. Có lẽ nếu ai đó biết được điều này thì họ sẽ nghĩ rằng anh là một kẻ ngốc phải không em? Đúng thế anh là một kẻ ngốc, người luôn nhếch mép cười mỗi lúc nghe ai đó nói đến tình yêu sét đánh, thế mà giờ đây anh lại là người kể về tình yêu ấy và mong có một ai đó sẽ lắng nghe những gì anh đang nói.
          
Với ai đó họ chỉ mong cho những ngày thi đại học chóng qua đi, bỏ đi những thứ gọi là căng thẳng trên vai, với anh lại khác, từ lúc anh nhìn thấy một cô bé cùng phòng thi, người đã cướp hồn anh trong nhiều ngày qua. Tuy anh cũng không mong sự căng thẳng kéo dài nhưng điều anh mong mỏi nhất chính là được gặp em. Thế rồi tình yêu lặng thầm của anh đã không được bày tỏ, anh ôm nỗi nhớ và hình bóng em lên tàu về nhà. Vui cho thằng bạn thân đã có bạn gái, ngày nào cũng được nghe nó kể về chuyện tình yêu của mình nỗi nhớ về em trong anh lại thêm nhiều. Anh đang vui khi nghĩ rằng em là người yêu của anh, thật là ngớ ngẩn!
Anh vô tình nhìn thấy tấm ảnh một cô gái xinh đẹp kẹp trong cuốn sổ thằng bạn thân, anh tự hỏi: "ai mà nhìn quen quen thế nhỉ?", nhìn kĩ anh mới không tin vào mắt mình rằng cô gái đó là em, rồi anh cũng biết được người mà ngày nào anh cũng được nghe kể chính là em. Đau, rất đau là điều anh cảm thấy khi đó, thế mà trước mặt nó anh vẫn cười như không có gì. Ngày qua ngày anh chẳng buồn ăn, chẳng muốn chạy sang nhà nó chơi nữa, tự dưng anh thấy ghét nó cực kỳ. Anh không biết mình như thế nào khi lại lấy số điện thoại của em trong máy nó, ngày nào anh cũng nhắn tin đến cho em chỉ mong rằng em biết về anh chút ít.
         
Anh biết với nó anh là một thằng bạn tồi, anh không thể dùng lí trí điều khiển hành vi nữa, nhưng xin em đừng trách anh vì đã làm những điều tồi tệ nhất. Không ai có thể hiểu được tình yêu không nói của anh chàng yêu nhầm bạn gái của bạn thân mình. Anh nổi tiếng vì giỏi tán tỉnh nhưng anh biết em là cô gái có tình yêu chung thủy, chẳng một chút lung lay khi anh dành những lời mật ngọt, em chỉ xem anh như một người bạn không hơn không kém. Em kể cho anh nghe về những chuyện vui, buồn, mỗi lúc em khóc anh cũng khóc, lúc em cười mà anh thấy mình cũng như vừa được khen. Có những lúc anh đã muốn nói ra tất cả nhưng rồi anh không đủ can đảm, anh sợ nói ra anh sẽ không còn được nghe giọng nói ấm áp của em nữa. Anh đã cố trốn chạy ở một nơi nào đó không có hình bóng của em nhưng anh vẫn không tìm ra được lối thoát cho riêng mình. Để rồi anh tự hỏi mình: thật ra "Anh là ai trong trái tim em?"

Hãy ở bên em, anh nhé!

10:34 0 Comments

Ngồi ngẫm nghĩ lại, em vẫn thấy tình yêu chúng mình như một giấc mơ vậy. Giấc mơ ấy chất chứa mọi cung bậc cảm xúc, vui có, buồn có, giận hờn, trách móc, nhớ nhung…. Tất cả đã giúp em hiểu thế nào là yêu và cần có một người ở bên, một bờ vai chở che. Dù nước mắt nhiều lần tuôn rơi hay lặn vào trong, nhưng nghĩ về tình yêu này, nụ cười vẫn nở rộ trên môi em. Cảm ơn anh nhé- tình yêu ạ.
Yêu anh, em biết cảm giác thế nào là đợi chờ ngóng trông. Cầm điện thoại lên và chỉ mong có một tin nhắn nhưng lòng tự ái lại không cho em nhắn tin trước.

Yêu anh, con đường tới trường với em như gần hơn và em mong con đường ấy cứ dài mãi.
Vì bên em có bước chân ai đó đồng hành và có bàn tay ấm áp của ai đó trong những ngày thu se lạnh.
Yêu anh…

Mùa đông với em không còn lạnh giá như trước nữa vì em có anh bên cạnh, có bàn tay ấm áp và vòng tay ấm êm.
Yêu anh...

Trái tim không còn do dự, băn khoăn tự hỏi rằng đã thực sự yêu chưa?
Chỉ thấy cần có anh, cần có tình yêu ấy…
Yêu nhiều lắm, miệng cười nhe nhe, yêu nhiều lắm, cái chau mày mỗi khi em giận dữ, nóng nảy.
Yêu nhiều lắm cái giọng nói trầm ấm ấy, cái dáng cao cao ấy.
Yêu anh… nhiều … thật nhiều…
Bên anh, em thấy mình thật nhỏ bé. Đúng rồi anh nhỉ, vì anh cao hơn em tận 22cm cơ mà. Mấy đứa bạn em vẫn đùa, nhìn chúng mình như số 10 ấy. Ban đầu em hơi buồn một chút, nhưng kệ anh nhỉ vì chúng mình là điểm 10 cho chất lượng mà.
Cảm ơn anh đã mang đến cho em những rung động và những xúc cảm đầu tiên về tình yêu- thứ mà suốt 3 năm học đại học em đã không tìm được. Cảm ơn anh vì anh đã xuất hiện, dù anh không phải là mẫu hình mà bấy lâu em ước mơ. Nhưng tất cả những khuôn mẫu ấy, giờ đã trở nên nhạt nhoà trước anh. Cảm ơn đã cho em tình yêu của anh.


Hãy ở bên em, anh nhé!
Tình yêu đến với em ngọt ngào và ấm áp như những tia nắng đầu xuân (Ảnh minh họa)
Hãy tin ở em và luôn tin ở tình yêu của chúng mình anh nhé!
Người bạn đồng hành cùng em tới suốt cuộc đời em đã tìm thấy- là anh đó.
Một năm trong em, bao kỉ niệm, bao điều muốn nói!

Anh nhớ không, ngày đầu tiên gặp nhau- ngày đông gió lạnh, lạnh giá hơn khi em vừa chia tay mối tình đầu thời sinh viên…
Nhưng cũng từ ấy trái tim em đã không còn lạnh băng nữa.
Bước chân ai nhẹ nhàng, lặng lẽ dõi theo…

Lắng nghe nhịp đập trái tim…
Và tình yêu đến với em, thật bất ngờ, ngọt ngào và ấm áp như những tia nắng đầu xuân.

Một năm qua đi, bước chân em giờ đã không còn e ngại, do dự nữa, và trái tim cũng không còn những trăn trở, ưu tư như trước đây.
Bài hát nhạc chờ cho riêng anh- tới giờ vẫn không hề thay đổi, bởi em đã tìm được người khiến trái tim biết rung động và ngân lên những nhịp đập yêu thương – “Stand by me”.
Con đường phía trước còn dài và nhiều chông gai anh nhỉ. Còn biết bao những dự định, những hoài bão ấp ủ… Tin vào tình yêu của em, của chúng mình anh nhé, để hạnh phúc gieo trồng nên quả ngọt, thuyền tình yêu cập bến bờ hạnh phúc.

Mãi luôn bên em, anh nhé!

Anh à! Em nhớ anh quá!!!

10:32 0 Comments
Anh à! Em nhớ anh quá!!!
Anh à! Em nhớ anh lắm. Anh tin không? Tốt hơn hết là anh đừng tin vì em đang nói dối đó. Em chỉ nhớ vài thứ của anh thôi chứ không hẳn là đang nhớ anh đâu. Em nhớ môi anh mềm mại hôn em thật dịu dàng. Em chưa bao giờ nghĩ bờ môi một người đàn ông lại có thể ngọt ngào đến thế, cứ như được tẩm một loại men thượng hạng để đến giờ phút chạm vào nhau sẽ tạo thành hương rượu tình sóng sánh đọng lại nơi khóe môi trễ nãi chưa khép lại. Em rất nghi ngờ rằng dư vị của nó sẽ chẳng bao giờ tan biến hoàn toàn được vì cho đến bây giờ mỗi khi nghĩ đến anh, điều đầu tiên em nhớ là dư ba của hương vị ấy...

Anh à! Em nhớ anh nhiều, em nhớ cảm giác khi cọ má vào khuôn mặt anh. Cảm giác ram ráp, nhồn nhột khi những sợi râu cứng còng quét qua má em. Nói thật lòng là em thích cảm giác đó lắm. Còn tại sao lại thích á? Em cũng không thể lí giải rõ ràng. Hình như là thích chỉ vì thích thôi ^^. Hoặc cũng có thể miễn cưỡng cho rằng bởi vì cảm giác ấy khiến em thấy căng thẳng, mà hình như khi căng thẳng quá thì Arenaline trong người sẽ được tiết ra để xoa dịu nên khi cơn căng thẳng qua đi sẽ còn lại cảm giác hưng phấn, khoan khoái hay là những cái gì đó đại loại như vậy.

Anh có biết là em đang nhớ lại nụ cười của anh không? Em thích nụ cười ấy. Rất rạng rỡ, đủ để làm sáng bừng bầu không khí ảm đạm đang vây lấy chỗ anh và em ngồi. Em thích sự sắp xếp trên khuôn mặt anh khi anh cười, hai mắt hơi híp lại, đôi chân mày giãn ra, và lún đồng tiền xuất hiện. Hức...hức... em sẵn sàng đánh đổi nhiều (tất nhiên là trừ linh hồn & tình cảm dành cho anh) để được thử một lần chết đuối trong cái lún đồng tiền ấy. Ôi! Ganh tị chết được, ước gì lún đồng tiền của anh có chân chạy qua bên má em nhỉ, để mỗi ngày em nhìn vào gương tự cười với chính mình & cảm thấy ấm áp khi nghĩ rằng có anh bên cạnh.

Nhớ là cảm giác như thế nào anh nhỉ? Có phải là khi mình nhìn đâu, làm gì, nghĩ gì cũng có một điều chen vào? Có phải là khi mình nói chuyện hay tiếp xúc với bất kì ai cũng có sự so sánh? Nếu là như vậy thì em đang rất là nhớ anh rồi vì trước mắt em không phải là màn hình máy tính nữa mà là hình ảnh của anh đang cười với em, hình ảnh ấy rõ ràng đến mức em có thể nghe thấy được tiếng thở cùng cánh mũi phập phồng, em có thể nghe được arenaline trong người đang tiết ra để xoa dịu sự căng thẳng khi em chạm má vào những sợi râu ram ráp trên cằm anh. Và em còn nghe cả tiếng trái tim đập rất nhanh khi bờ môi tẩm loại rượu không uống vẫn say kia gần ngay trước mắt...

Anh à! Em nhớ anh.

13 tháng 6, 2012

Suy nghĩ mang tên ai..!!

22:46 0 Comments
Trên đời này có thật nhiều kiểu nhớ. Nhớ bồn chồn là khi đang xa cách ai đó để rồi trong lòng luôn thầm mong đến một ngày gặp lại... Đôi khi nhớ kiểu đó cũng thú vị vì nó khiến cho con người luôn duy trì hi vọng, mà ở đâu có hi vọng là ở đó có sự sống. Nhưng nếu như nhớ bồn chồn mà chẳng biết đến khi nào mới được gặp lại thì thành nhớ khắc khoải mất rồi. Nhớ kiểu này rất mệt mỏi, có khi lại nhớ kiểu chẳng cần phải nhớ vì ai đó đang ở ngay bên cạnh nhưng vẫn thấy nhớ, chắc tại hạnh phúc quá đỗi hiện hữu nên mới thấy ngỡ ngàng mà chưa dám tin là mình đang có nó mà thôi. Ai chưa từng trải qua nỗi nhớ này thì chắc chắn sẽ không hiểu mà coi nó là thứ cảm xúc ngớ ngẩn và dở hơi.

Cuối cùng là nhớ trong vô vọng vì biết chắc sẽ không được đáp lại rằng nhớ cũng chẳng để làm gì. Nỗi nhớ này đáng sợ lắm vì nó sẽ gây ra cảm giác quặn thắt trong lòng, cái cảm giác tất cả chỉ là hoài niệm. Vừa khiến người ta muốn trốn tránh bao nhiêu lại càng đeo bám ám ảnh bấy nhiêu. Nó choáng hết trái tim và để lại một cái đầu rỗng tuếch vì hết lí trí mất rồi... Và rồi cảm giác khao khát trở về quá khứ sẽ trỗi dậy. Cảm giác tội lỗi sẽ xâm chiếm tâm can: TẠI SAO MÌNH LẠI LÀM THẾ? SAO MÌNH LẠI LÀM VẬY? SAO MÌNH ĐÃ KHÔNG LÀM THẾ NÀY? SAO MÌNH ĐÃ KHÔNG NÓI THẾ KIA?...

Chính cái nỗi nhớ này đã ám ảnh mình trong những ngày qua, những ngày đầu tiên mình bước chân vào ngôi trường Đại học này. Vì nỗi nhớ ấy mà đã biết bao ngày mình phải nằm dài trên giường chứng kiến những thời khắc giao nhau giữa sáng và tối, tối và sáng. Giấc ngủ của mình ngắn lại, buổi sáng của mình đến sớm hơn từ lúc ngoài trời vẫn còn tối um, để rồi lại chằn trọc trong chăn trốn tránh cái lạnh trong khi anh cùng phòng mình vẫn ngủ quay đơ ra đó vì tối qua chơi game muộn. Chiều đến không đi học thì mình lại vùi mình trong chăn chạy trốn trong giấc ngủ để quên đi cái nỗi nhớ đáng sợ ấy nhưng rồi cũng chẳng ngủ được nữa và lại chứng kiến bầu trời kia chuyển dần sang tối.

Mình chán lắm rồi, mình muốn thoát khỏi nó, mình muốn được thanh thản. Mình không muốn cái cảnh tự mình tạo ra hi vọng, tự bắt mình đợi rồi lại tự mình khuyên nhủ chính mình rằng: Mọi chuyện đã hết! Đành nhờ thời gian giúp mình vậy.

Bây giờ tới mới hiểu hết ý nghĩa của hai câu thơ: "Chưa đủ nhớ để thành quên / Chưa đủ quên để thành xa lạ." Có phải mối tình đầu là khó quên nhất không hả cậu? Ngày hôm qua tớ đã nói tiếng yêu cậu và hôm nay đây tớ biết cậu mãi mãi không thuộc về tớ. Giá như ngày đó tớ không nhìn cậu. Không nói chuyện với cậu và không đợi cậu mỗi khi tan học thì tớ đã không yêu cậu và không phải đau khổ để cố quên cậu. Cậu là một ngôi sao sáng trên bầu trời kia còn tớ chỉ là một hòn đá cuội xấu xí mờ nhạt. Suốt khoảng thời gian chúng mình còn nói chuyện vui vẻ cười đùa cùng nhau tớ đã thầm yêu cậu, nhìn cậu chơi đùa học hành và cả khi cậu đang cố gắng để rời xa tớ.

Xin lỗi cậu vì tớ đã yêu cậu- một người không phải để dành cho tớ. Tớ đã bước vào cuộc đời cậu thế nào thì chắc chắn sẽ bước ra được như thế... sẽ chỉ như một cơn gió nhẹ mà thôi! Cậu sẽ đi vào kí ức của tớ như một kỷ niệm đẹp. Tớ sẽ quên, quên đi mối tình đầu, quên tất cả. Yêu cậu tớ là một kẻ yếu đuối giờ tớ sẽ không như vậy nữa. Cũng cảm ơn cậu vì đã không cho tớ một chút hi vọng nào cả bởi đôi khi hi vọng lại là đòn tra tấn đau khổ nhất mà! Cậu sẽ luôn vui vẻ và có những quyết định đúng đắn trên còn đường phía trước mà cậu trọn nhé. Tạm biệt!

Thư tình: Trang nhật kí về đêm

22:29 0 Comments
Tôi đi về, trời đã vào khuya từ lâu. Hai bên đường vắng bóng người và xe. Những hàng cây đứng im chịu đựng bóng tối bao trùm như tôi đã từng chịu đựng cái nỗi buồn miên man không ngày tháng. Tự nhiên, như tôi và cô đơn thường hay hò hẹn, tôi cho xe vào công viên. Công viên ban đêm có một vẻ đẹp huyền thoại riêng của nó. Vẻ đẹp âm thầm nhưng mở rộng. Lạnh lùng, buốt giá nhưng chào đón vỗ về. Tôi xuống xe và tìm đến băng ghế mà tôi thường ngồi. Lạ lùng thay, chỉ có mình tôi lại nhìn thấy và hình dung ra được cả một thế giới khác hẳn khi tôi ngã người vào băng ghế đấy. Như thường lệ, tôi thả hồn mình đi tìm em.

Em! Có bao giờ em ngắm được những chiếc lá rơi vào ban đêm hay không? Chúng không vồn vã, màu sắc như những chiếc lá rơi ban ngày. Chúng không được nâng niu, chiều chuộng bằng ánh nắng rực rỡ. Chúng không được miêu tả trong thi văn. Từng chiếc lá ban đêm trút mình vào trong bóng tối âm thầm đơn độc như chính cả nỗi niềm nào thầm kín nhất. Từng chiếc lá thở dài cho số phận. Từng chiếc lá chôn mình trong cái màu đen của thời gian. Chỉ có mặt đất lạnh lùng sỏi đá lúc nào cũng chờ đón thân phận ngắn ngủi của những chiếc lá không ai buồn biết đến. Lòng đất sẽ đưa chúng vào cõi đời mới thiên thu hơn. Cõi đời của cát và bụi. Còn những con đường thênh thang mà đã có lần in dấu chân tôi và em, chúng bây giờ nằm im nghe ngóng và ghi lại những tiếng thì thầm của lá chết đang khóc, gọi và tìm nhau lần cuối...

Em! Có bao giờ em nghe tôi gọi tên em như loài côn trùng tỉ tê với ngàn viên đá cuội? Ngồi thẫn thờ trong bóng tối, tôi thấy rõ mình và đời mình hơn bao giờ hết. Ngày dài miệt mài cánh chim, đêm chập chùng một mình bóng ai, vẫn đợi chờ... Tôi biết, giờ này như tôi, em vẫn đợi chờ. Tôi biết và tôi biết em đau vì tôi đã nghe lòng mình thắt lại.

Em! Có bao giờ em nghe được lời trò chuyện của cơn gió về đêm hay không? Gió trò chuyện trên đầu ngọn cây. Trên đồi cao xa xăm không ánh sáng. Gió thổi ban chiều làm cho mình say sưa, thoải mái. Cho cánh chim trời sảng khoái tung bay. Còn gió về đêm thì như người bạn đời, đọc và lật hết những trang sử của đời mình. Tôi yêu gió ban đêm. Vì trong cái giá buốt chơi vơi nghìn trùng xa cách, sâu thẳm của thời gian tôi còn được hình dung ra tóc em ngày nào còn bay bay trong gió lất phất trước mắt, mũi và miệng tôi. Thấp thoáng đâu đây phảng phất mùi hương của tóc em mà tôi đã yêu ngày nào giữa những con đường trên lung linh sao dưới xào xạc lá.

Những con đường thương yêu của tôi, của em, của lá của cây, của mây và của gió đêm lồng lộng. Tôi ngồi đó thấy đời mình trải rộng. Trong bóng đêm, tôi nghe như hồn mình cùng hòa nhịp theo những chiếc lá rơi. Tôi không còn biết đau và tôi không còn thấy lạnh mặc dù xung quanh chỉ là màn đêm cô đơn và hiu quạnh.

Galileo - nhà thiên văn và toán học lỗi lạc - cũng là người tranh đấu cho sự bình đẳng của 300 năm về trước tuyên bố rằng nếu ông có đòn bẩy, điểm tựa ngoài không gian thì ông có thể bẩy đi cả trái đất. Còn tôi, nếu tôi có em giờ này ở đây chắc chắn tôi có thể bẩy đi được hàng ngàn nỗi nhớ nhung tha thiết ra khỏi đời mình...

Người yêu ơi có nghe tiếng anh gọi. Người yêu ơi có khóc thương tình nào xa... Trang nhật ký này trong đêm nay sẽ tìm về để ngủ say với những trang khác. Tôi sẽ về nhà và tôi sẽ nhớ về em. Tôi sẽ còn nhìn tôi, giam hãm trong bốn bức tường và tôi sẽ còn gọi tên em, miệt mài trong nỗi nhớ. Tôi sẽ ngủ và tôi không muốn thức giấc ngỡ ngàng như những chiếc lá ban ngày vì người tình đã ra đi âm thầm trong đêm tối.

Anh hiểu mà !

00:34 0 Comments
Trời Sài Gòn se lạnh, cái lạnh không đủ làm người ta phải run lên nhưng những cơn gió nhè nhẹ, hiu hắt lại làm lòng người buốt giá, cô đơn đến kì lạ, mà có lẽ chỉ như thế với những ai đang lang thang, trốn tránh, và đặc biệt là với em... trời Sài Gòn sao băng giá và lạnh lùng quá, anh có hiểu không ?


Chiều nay, em ra đường mà không biết mình sẽ đi đâu và làm gì, chỉ đơn giản là đi thế thôi. Em lang thang qua nhiều con phố, đông đúc, chật hẹp, để rồi em chỉ muốn đựơc thoát ra, vứt bỏ đi tất cả, vứt cả con tim mình đang rên lên từng tiếng đau đớn, khó nhọc. Em dừng lại trước quán cafe quen thuộc như đang cố tìm một gì đó đã mãi thuộc về quá khứ rồi. Em hiểu mình đã không còn có thể tự chủ được bản thân nữa, em đang biến sự việc trở nên tồi tệ hơn, biến em như một người ngốc thật sự không vì lý do gì cả, chỉ đơn giản vì em đã lỡ yêu anh rồi !
Quán cafe trang trí tết một cách sơ sài, chỉ lác đác vài hoa mai giả, có lẽ chủ quán chỉ muốn thông báo cho khách ở đây biết là tết đến rồi, cái tết không có gì là vui vẻ và hạnh phúc như người ta vẫn thường chúc nhau, anh nhỉ ! em cười một mình, cười ngây dại như đứa trẻ con vừa phát hiện một sự kiện lạ, thì ra là tết rồi đấy, thế mà em có hay gì đâu. Em lãng trí mất rồi, giá mà lãng trí thật thì hay biết mấy. Em còn mong mình mất trí luôn cơ nhưng khốn khổ thay em chỉ lãng trí với mọi người xung quanh thôi, còn với anh thì em lại nhớ rõ từng kỉ niệm, những kỉ niệm làm em đau lòng quá ...

Em đang đấu tranh, đang chiến đấu đấy, chỉ là với chính bản thân em, anh ah. Em có bao giờ thù ghét ai đâu, anh biết mà nhưng giờ em lại cực kì thù ghét bản thân mình. Em bắt em phải cười dù là tim em đang khóc đấy. Em bắt em phải vui dù là lòng em đang tan nát. Và em bắt mình phải quên anh đi...chỉ là sao khó quá, anh ơi ... em là đứa trẻ không bao giờ lớn mà đã là trẻ con thì hay đổ thừa anh ha, thế là khi em không thể bắt em làm những điều em muốn, em giận lắm, rồi giận lây cả anh, em hư nhỉ ! bình thường em thông minh lắm đấy, sao lần này em khờ quá, vậy là các nhà tâm lý học nói đúng rồi anh nhỉ, yêu là đau khổ, là khờ dại, thế mà em lại đi chứng minh cái định lý ấy, em đúng là mất trí thật rồi, mà có phải tại em đâu, anh hiểu mà ...
Anh yêu ơi ... anh yêu ah ... em gọi thêm lần nữa nhé, mà em có gọi thêm ngàn lần như thế anh cũng có nghe đâu nhưng em hứa là em chỉ gọi thêm lần này nữa thôi, thật đấy, để không làm anh cảm thấy nặng nề, để em trong anh chỉ còn là cơn gió thoảng vô hình, mà ngày xưa anh đã nói rằng anh cảm nhận được ấm áp dù là mình đi bên nhau lúc nửa đêm thế mà bây giờ anh chẳng thấy em đau. Em luôn giữ lời hứa đúng không anh, khi anh muốn rời bỏ em, em đã để anh đi không níu kéo, không ầm ĩ, em tiễn anh về với người bằng nụ cười đúng như anh mong muốn. Em gọi anh là anh yêu vì ngày xưa anh cũng gọi em là em yêu, sao anh lại như thế nhỉ, em trong anh có là em yêu đâu, anh gọi em là em yêu làm gì chứ, chỉ là thích thôi thì xin anh đừng nói anh yêu em và đừng bắt em phải tin là như thế, giá mà ngày xưa em nói với anh điều này, chắc anh sẽ thôi không nói nữa và biết đâu tim em giờ đây sẽ bình yên. Anh có bao giờ muốn cùng em đi hết cuộc đời này đâu thì cớ gì anh phải gọi em là vợ yêu chứ, anh có bao giờ muốn là bóng mát đời em đâu, thì sao anh lại làm giông bão trái tim em !

Là thế đấy, anh ơi ... khi em không thể quên được anh, em đổ lỗi là tại anh và như thế cũng không làm em quên được anh, chẳng lẽ quên anh khó đến thế sao ? em thật sự không biết phải làm gì, em bối rối, khủng hoảng, em sợ, em lang thang để tìm cách giải thoát, lý trí bảo em cần phải thoát ra khỏi cái vòng lẩn quẩn mà ngày xưa em đã nhắm mắt để anh kéo đi một cách mù quáng rồi anh buông em ra, anh muốn em phải tự tìm lối ra cho riêng em, không có anh. Em cần phải tỉnh dậy sau giấc ngủ mê, anh ah !

Em ngước nhìn thánh giá chúa trong nhà thờ, em thấy mình sao nhỏ bé quá, và em muốn học cách chấp nhận theo ý chúa " cho thì hạnh phúc hơn là nhận ". Em trở về phòng thôi, em không bắt mình phải chịu cái lạnh ngoài đường một mình nữa, cô đơn, lạnh lùng quá. Và em cũng không bắt mình phải quên anh nữa, em sẽ không trốn chạy, sẽ không ân hận nữa vì em có lỗi gì đâu hả anh. Vì em cũng như chậu lan tím trước ban công ngày ấy, màu tím tiễn đưa anh, nhành lan tím mỏng manh quá đổi nhưng vẫn cố vươn lên đón từng tia nắng mặt trời và dù ngày mai lan tím có trở nên tàn úa thì hôm nay nó vẫn sống trong thanh cao, thật lòng, hi sinh không hối tiếc. Vì em sẽ sống như xương rồng anh để trên ban công thủa ấy, có lẽ anh đã biết rồi và muốn em như thế. Xương rồng mạnh mẽ, bao dung với thời gian và em sẽ đứng lên sau tình yêu của chúng mình, em sẽ thứ tha như anh chưa từng đến. Thế thôi anh nhé, em chỉ có thể cố gắng đến vậy thôi vì cuối cùng thì em cũng chỉ là một người con gái mong manh, yếu đuối và muốn đi tìm bình yên !

NGUYỄN GIA HUYÊN.@yahoo.com

30 tháng 5, 2012

Bức thư tình đầu tiên

10:30 0 Comments
Vậy là đã bốn tháng, tròn bốn tháng kể từ khi tôi gặp em. Những cảm xúc trong tôi đây giờ có rất nhiều, vui có buồn có, nhưng tôi biết rằng tôi đã yêu em. Tôi yêu em bằng cả trái tim đang rực cháy trong lồng ngực này.

Tôi nhớ lại những ngày xưa ấy, tôi - một tân sinh viên mới bước chân vào đại học với biết bao hoài bão, biết bao ước mơ. Ở cái tuổi 18, tôi bắt đầu muốn có người yêu. Và rồi qua bạn bè, tôi cũng quen và tìm hiểu một cô gái. Thời gian chưa bao lâu, thì tôi và cô gái ấy nhận lời yêu nhau. Lúc ấy tôi không biết rằng, một tình cảm không có nền tảng vững chắc sẽ không bền lâu. Tôi cứ tưởng rằng tôi yêu cô ấy, tôi nói lời yêu sao mà quá dễ dàng. Rồi quan hệ ấy cũng tan vỡ, mỗi người một nơi. Sự tan vỡ mới khiến tôi nhận ra đó không phải tình yêu mặc dù tôi có tình cảm với cô gái ấy. Sau sự chia tay, tôi như một người lang thang trong tình cảm. Tôi lang thang ngắm nhìn những đôi tình nhân, những người bạn bè đang say trong men tình yêu. Đã có những lúc tôi rất thèm muốn được yêu, nhưng càng cố gắng lại càng thấy bên mình chẳng có ai. Cô đơn và trống vắng với những nỗi buồn trong cuộc sống, tôi muốn có một người bên cạnh để chia sẻ lắm. Có những lúc tưởng rằng mình đã có thể thích một người con gái nào đó, nhưng kí ức về sự đổ vỡ năm xưa lại hiện về, tôi sợ…

Cứ mãi như vậy trong 3 năm, cảm xúc trong tôi cạn dần, tôi tưởng rằng mình đã chai sạn dần đi nhưng có lẽ cuộc đời tôi đã thay đổi từ khi tôi gặp em… Một ngày hè oi bức, tôi lang thang trên mạng, tình cờ gặp trang của em, tôi vào xem, tôi ngắm nhìn những hình ảnh của em. Tôi nhận ra đây là người mà bạn tôi đã từng nói đến. Một ngày sau, tôi trở lại, thấy T – tên em để lại tin nhắn. Một cảm giác lạ xuất hiện trong tôi, tôi thấy vui vui, một thoáng suy nghĩ, tôi để lại tin nhắn cho T. Những ngày sau tôi liên tục vào mạng xem em có hồi âm lại không, cảm giác chờ đợi và hồi hộp. Đến khi không đợi được nữa, tôi xin số T qua bạn tôi, tôi muốn nói chuyện với em. Vậy nhưng tôi không biết bắt đầu nói chuyện như thế nào, tôi cảm thấy thực sự khó khăn để mà bắt chuyện với một cô gái. Lấy hết can đảm tôi gửi tin nhắn cho T, chờ đợi và hồi hộp… 21h37p  ngày XX-XX-20XX, điện thoại báo nhận tin nhắn, phút giây đã in sâu vào tâm trí của tôi. Và rồi những ngày sau đó tôi và T  bắt đầu nói chuyện với nhau, mỗi lần nói chuyện qua tin nhắn tôi đều cảm thấy vui vẻ. Chỉ qua vài lần nói chuyện tôi đã cảm thấy T rất hợp với tôi, tôi cảm nhận rất rõ điều này.
Em là người duy nhất đem lại cho tôi nhiều cảm xúc đến vậy… (Ảnh minh họa)
Một ngày tháng 8, trời mưa tầm tã, lần đầu tiên tôi đã gặp T… Cảm nhận đầu tiên của tôi, T không phải là quá xinh nhưng trái tim tôi lại đập rộn ràng, thổn thức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ngay lúc bấy giờ, tôi giật mình với cảm giác người con gái trong mơ của tôi đang đứng trước mặt mình. Tôi không biết phải giải thích như thế nào, nhưng cảm giác đó tôi chưa hề gặp, gần gũi và ấm áp. Trái tim đang nguội lạnh dần của tôi dường như đang được một ngọn lửa sưởi ấm làm tan băng giá. Và khi ngọn lửa ấy không còn gần bên tôi nữa thì một ngọn lửa khác đã sưởi ấm trái tim, ngọn lửa cảm xúc mang bóng dáng T…

Một cách rất nhẹ nhàng, qua những buổi nói chuyện, qua những lần gặp gỡ tiếp xúc, hình ảnh T cứ thế đi vào trái tim tôi, trái tim ngày càng chất chứa nhiều cảm xúc. Và rồi ban đêm trong những giấc mơ của tôi hình ảnh của T lại hiện lên. Tôi mơ những lúc tôi được cầm tay T tung tăng đi dưới những ngọn đèn cao áp, dưới làn gió thơm mùi hoa sữa. Tôi mơ thấy hai đứa nằm cạnh nhau cùng ngắm những vì tinh tú trên trời cao… Tôi là kẻ mơ mộng! Những giấc mơ đẹp càng khiến tình cảm của tôi thêm lớn, thêm nồng nàn hơn. Nhưng có mộng đẹp thì cũng có ác mộng. Đến một ngày cơn ác mộng khi thấy T lấy người khác đến, tôi giật mình tỉnh giấc giữa đêm tối, người đổ mồ hôi lạnh toát. Tôi sợ! Sự sợ hãi khiến tôi không ngủ được nữa, đồng hồ cứ chầm chậm trôi, một đêm dài. Tôi mong mỏi đến sáng, để được thấy ánh bình minh xua tan đi bao sợ hãi, sưởi ấm tâm hồn đang yếu đuối, đang run rẩy vì sợ hãi. Và tôi biết rằng tôi đã yêu T, yêu rất nhiều…

Tôi, một chàng trai rất đỗi bình thường, không có gì nổi bật. Nhưng tôi tin vào tình cảm của tôi, tin vào sự mách bảo của trái tim. Tỉnh giấc sau cơn mơ dài và tôi đã nhận ra tình yêu đích thực của mình. Và tôi lại mơ, lại suy nghĩ, mơ về tương lai, mơ về ngôi nhà đầy ắp tiếng cười trẻ con, mơ về  cuộc sống tôi hằng ao ước với người vợ bên tôi là T. Đó là điều tôi khao khát, tôi mong muốn, về một mái ấm gia đình hạnh phúc. Tương lai có lẽ còn dài, còn rất dài, nhưng một tương lai như vậy là điều tôi đang phấn đấu, cố gắng làm hết sức có thể của mình. Vì đó là ước mơ của tôi và khi cố gắng vì ước mơ tôi sẽ không có gì hối hận cả…
Tôi biết rằng có thể T sẽ không yêu tôi và sau này tôi sẽ không lấy được T, nhưng chắc chắn rằng tôi sẽ không gục ngã, vì tôi yêu và tôi quý trọng những phút giây này. Tôi yêu T không phải để sở hữu, mà tôi yêu và làm mọi việc xuất phát từ trái tim. Điều tôi mong mỏi nhất là nhìn thấy người mình yêu vui vẻ và hạnh phúc. Tôi biết rằng cuộc sống này đâu chỉ có màu hồng, nhưng dù có khó khăn tôi vẫn sẽ phấn đấu vì ước mơ, vì trái tim đang cháy của tôi…

Một buổi tối có lẽ đã quá cảm xúc đối với tôi vì đối với tôi T là người duy nhất đem lại cho tôi nhiều cảm xúc đến vậy…


(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, ba bau nen an gi, cam nan ba bau.

25 tháng 5, 2012

Dặn lòng lắng lại mà nỗi nhớ cứ mãi trào dâng

23:03 0 Comments

Em đã tự dặn với lòng mình rằng thôi hãy lắng lại đi. Ấy vậy mà nó vẫn chẳng chịu nghe em gì hết, anh à. Nỗi nhớ sao cứ diết da! Em cứ chờ trông, ngóng đợi tin anh. Sao em lại cứ như thế này mãi hả anh? Em biết rằng mình đơn phương trên con đường tình cảm. Em biết mình hoàn toàn không xứng đáng. Vậy mà sao em lại cứ vương luỵ ái tình là sao chứ? Nỗi nhớ sao cứ bâng khuâng? Sao em lại cứ mong anh đáp lại tình em? Em biết rằng điều đó là không thể có được từ phía anh rồi mà. Anh đã nói với em rồi.


Anh đã nói với em rồi còn gì nữa. Vậy mà sao em vẫn mang niềm hy vọng vu vơ như thế này kia chứ? Tại sao khi yêu người ta lại không chịu hiểu rằng mình cần phải dừng lại? Tại sao em lại cố tình không chịu hiểu điều đó hả anh? Em sợ nỗi nhớ cứ bám theo em mãi thế này lắm, anh ơi! Nhưng mà dù sợ thì em vẫn nhớ và em chẳng muốn quên đâu anh ạ. Con người của em sao lắm trái ngược thế này? Dù biết rằng anh chẳng nhớ đến em đâu vậy mà em vẫn cứ muốn hỏi rằng anh có nhớ em không? Em như thế có lạ không anh?

Thời gian trôi qua sao quá chậm rãi thế này? Em chẳng biết phải làm gì với những cơn đau và cả những nỗi buồn khi phải xa anh. Em nào đâu muốn thế nhưng lúc ở gần nhau mà cũng chẳng thể gặp nhau thì em cũng nào có vui hơn kia chứ. Lúc phải xa rồi thì em lại thấy mình hối tiếc vì dẫu sao đi nữa, những lúc ở gần, em thấy mình vẫn còn niềm hy vọng. Bây giờ xa rồi, em chẳng biết phải làm sao nữa cả. Em nhớ anh mà cũng chẳng biết phải làm gì. Em bây giờ không còn được mãnh mẽ giống những ngày đầu ấy nữa đâu anh.
Em không còn dám chủ động nói chuyện với anh mà không thấy ngại ngùng, e thẹn giống như ngày đó nữa, anh à. Càng yêu anh thì em lại càng rời xa anh là thế nào ấy nhỉ? Anh có thể giúp em trả lời câu hỏi này được không? Những ngày đó, em đâu cần anh phải trả lời em từng câu hỏi như thế này đâu. Chỉ cần để ý vào thái độ của anh thôi là em đã hiểu anh muốn nói gì với em rồi. Vậy mà càng yêu anh thì em lại thấy mình càng trở nên ngờ nghệch thế nào ấy. Em cần phải nghe anh nói thì em mới hiểu anh à.

Sao em lại cứ nhớ anh mãi thế này cơ chứ? Em không tự trả lời được câu hỏi ấy của mình. Em muốn lòng mình lắng lại để cảm nhận xem là anh có yêu em? Vậy mà con tim em nó lại không chịu nghe em. Nó cứ muốn yêu anh cho dù đó chỉ là một tình yêu đơn phương từ phía em thôi mới lạ. Em biết phải làm gì bây giờ hả anh? Em cứ nghe theo tiếng gọi của trái tim mình hay là bắt nó phải nghe em? Anh sẽ làm gì nếu đặt vào vị trí của em? Anh sẽ để cho trái tim mình chiến thắng hay là sẽ tự mình vượt lên trên nó?
Thôi thì đành vậy. Yêu đơn phương thôi cũng được và em sẽ lại tiếp tục huyễn hoặc mình như trước cũng được. Bởi như thế thì ít nhất, em cũng làm cho trái tim mình thỏa mãn, tinh thần vui vẻ. Và em nữa, em sẽ lại có đủ mạnh mẽ mà tiếp tục cố gắng hơn lên. Dù chỉ là đơn phương đi chăng nữa thì đó cũng là một tình yêu. Còn phía anh, nếu cũng yêu em thì cho em biết với được không? Còn nếu không thì cũng cứ cho phép em được yêu anh đơn phương, anh nhé! Và như thế thì em sẽ chỉ lặng lẽ bên anh thôi nhé, anh yêu!
Em không biết là mình cần phải bắt đầu lại từ đâu nữa. Em thấy mình bất lực trước sự tự ti của mình kể từ khi chúng mình giận nhau hôm đó. Em biết mình có lỗi nên từ đó đến giờ, em chẳng còn dám tới gần hay có những lời lẽ nào như trước kia vì em sợ. Em sợ anh lại giận em nữa thì sao. Đành vậy thôi, lặng lẽ bên anh là việc em nên làm kể từ hôm nay thôi vậy. Em sẽ bên anh và mãi mãi bên anh trong lặng lẽ mà thôi. Hãy đừng để nước mắt em rơi mỗi lúc anh buồn, anh khổ nữa nghe anh!

Ngày tháng rồi sẽ trôi qua, tình yêu rồi sẽ giúp em tiếp tục vượt qua thử thách như những gì em đã làm được trong suốt thời gian yêu anh đơn phương ấy. Em hy vọng rằng sẽ là như vậy bởi trước đây, mọi chuyện khác với hôm nay. Bởi ngày đó em còn nhìn anh là người khác. Còn bây giờ, em nhìn anh là chính anh và tình yêu ngày càng lớn hơn lên. Em không còn phải day dứt, đớn đau vì quá khứ. Em bây giờ thấy buồn và nhớ, một nỗi nhớ đến nao lòng. Nhớ anh nhiều, nhiều lắm, anh ơi!

19 tháng 5, 2012

Em Yêu Anh

22:47 0 Comments

"Chúc mừng sinh nhật C iu..."
Giá như Em có thể ở bên cạnh và nói với Anh lời đó nhỷ...
Em viết entry này không còn phải là để vơi bớt nỗi nhớ Anh nữa...
Đơn giản là Em muốn đánh dấu lại cái thời gian mà Em đã không còn tình cảm gì với Anh nữa...
Em đã có thể sống vui vẻ và bình yên mà không có Anh rồi đấy...
Đôi khi ngồi buồn rồi xem lại những tin nhắn thường ngày trước đây...
Em chỉ cười...
Cười như cái cảm giác của khoảnh khắc khi nhận được tin nhắn ấy...
...Vẫn ngỡ như Anh còn bên cạnh...
...Vẫn ngỡ như mình vừa mới nhận được tin nhắn vậy...
...Vẫn ngỡ như mình chưa hề Chia tay...
Nhưng... Em vẫn không còn cảm giác buồn hay khóc khi trở về với hiện tại...
Em cảm thấy mình thay đổi nhanh thật...
Mới ngày nào còn khóc vật vã, đau khổ khi mất Anh...
Nay lại cảm thấy bình thường như thế...
Em buộc phải chấp nhận với hiện tại...
Em đã dần thích nghi được...
Em là thế mà...
Buồn không quá nửa tháng đâu...
Đôi khi Em vẫn còn muốn được ở bên Anh...
Nhưng dường như sự mong muốn đó quá nhỏ bé so với cái hiện tại mà Em đang phải sống...
Cho nên Em không dám mong muốn nhiều...
Em không dám làm mất thời gian của mình để nhớ Anh...
.............................
Lâu rồi Em không còn viết entry nào để than vãn nhớ nhung Anh hết nhỷ...
Ừh... Cũng lâu rồi...
Chắc do Em không còn cảm giác nhớ nhung và hứng thú nữa...
..............................
" Hôm nay sinh nhật C, C có vui không ??."..
Chắc là vui nhỷ...
Vẫn còn có bạn bè anh em bên cạnh Anh mà...
Chắc giờ này Anh đang nhậu nhẹt cùng mọi người rồi nhỷ...
Haizzz... Đúng là những gì tính trước thì không thể nào làm được...
Anh nhớ gì không?... Nhớ những dự định của tụi mình cho ngày Sinh nhật của Anh mà tụi mình từng nói ngày trước không?...
Gì nhỷ...
Sinh nhật của Anh lần này chỉ có Anh và Em thôi...
Anh dự định dắt Em đi ăn Kichi Kichi... Nhưng Em không chịu...
Rồi Anh nói vậy mình sẽ đi ăn Vú dê nướng...
Mình sẽ đi lúc 6h...
Mình sẽ đi một vòng qua khu Phú Mỹ Hưng ăn kem rồi qua cầu Thủ Thiêm để chụp hình kỉ niệm...
Gì nữa nhỷ...
Nhiều quá không nhớ nữa...
Vậy mà giờ V cô đơn ở nhà 1 mình viết cái entry này...
Em không cảm thấy buồn đâu...
Em cảm thấy bình thường lắm...
Lúc mới Chia tay...
Em còn buồn khổ khi tưởng tượng ra ngày Sinh nhật Anh mà Em không còn được ở bên cạnh Anh nữa kìa...

Vậy mà giờ thì thấy hôm nay cũng là 1 ngày bình thường giống như mọi hôm mà thôi...
...............................
Khoảng 12h30 khuya hôm qua...
Anh đã pm cho Em...
Càu nhàu hỏi tại sao giờ này Em chưa ngủ...
Rồi còn bảo Em tắt đi ngủ đi rồi mai xem phim tiếp...
Mà Em có quan tâm đâu...
Em còn nói Anh kiếm chuyện với Em để gây sự với Anh nữa...
Thôi kệ...
Dù gì thì Em cũng không còn mong mỏi Anh quay về nữa.rồi..
Nhưng Em thật bất ngờ khi Anh pm cho Em đấy...
...Em Yêu Anh...
Anh có thấy Em mạnh mẽ không ?...
Em đã cười và thích nghi được sau những chuỗi ngày đau đớn vật vã...
Không phải là Em mau quên...
Nhưng Em buộc mình phải làm thế...
............................
Anh đang làm gì thế....
Anh không đi chơi àh...
Sao Anh lại online giờ này...
.............................
Thật khó để quay về với cảm giác khó chịu như lúc trước...
Em vô cảm quá...
Dẫu biết Em không nên gọi Anh là C nữa...
Nhưng nếu không xưng như thế thì Em biết xưng gì đây...
Chẵng lẽ Em lạnh lùng xưng là Bạn và Tôi trong chính cảm xúc của mình...
Không...
Em không như thế...
Em chỉ lạnh lùng tỏ vẻ vô cảm khi đối diện với Anh thôi...
Nhưng trong tận cảm xúc của mình... Em vẫn muốn để Anh ấm áp ở 1 góc nào đó trong trái tim... cho dù Em đã không còn yêu Anh nữa...
Ở yên đó Anh nhé !
Cho dù nơi đó chỉ là một góc nhỏ của trái tim Em...

3 tháng 5, 2012

Tạm biệt anh nhé

10:20 0 Comments
Em nhớ ngày chúng ta quen nhau rất tình cờ trong một bữa tiệc sinh nhật, chắc em cũng làm anh ấn tượng vì hôm đó em đã hát một bài hát về tình yêu. Anh đã từng nói rằng trông em lúc đấy rất tiểu thư. Chính vì thế mà anh đã có chút gì thích em phải không? Rồi anh có số điện thoại của em. Anh đã gọi điện cho em nói chuyện, em cảm thấy rất vui. Tình cảm đến với nhau từ lúc nào không biết, vì mỗi lần gặp em anh đều cho em một cảm giác mới lạ đến khó tả. Thế là năm thứ hai của đại học em bắt đầu tinh yêu của mình. Em cảm thấy rất hạnh phúc anh à. Anh thật sự là một người đàn ông rất tốt.

Từ khi yêu em anh rất thương em và chiều em như một "công chúa", em cảm thấy em thật là may mắn vì đã yêu được một người đàn ông như vậy. Không biết từ bao giờ em và anh đã trở thành một đôi đi đâu cũng có nhau. Quãng thời gian ở bên nhau thật sự là hạnh phúc anh có thấy vậy không? Một buổi cuối tuần em và anh lại được gặp nhau đi chơi cùng nhau, em cũng không biết anh đã đi bao nhiêu chuyến xe buýt để gặp được em. Em cũng thấy thương anh lắm nhưng cứ gặp anh là em lại giận hờn. Tính em còn trẻ con lắm phải không anh? Anh hiểu em trẻ con thế nào nên anh cũng như một người lớn thường nhường nhịn em dỗ dành em. Nhưng em không thể trẻ con mãi như thế đúng không? Giờ em đã là cô sinh viên năm thứ tư rồi, sắp ra trường và phải bắt đầu cuộc sống mới. Đó cũng là lúc tình cảm của anh và em có những thay đổi.

Anh đã ra trường và đã kiếm được một công việc ổn định. Gia đình em cũng đã biết em yêu anh, một người con trai lớn lên ở mảnh đất miền trung vất vả nhưng đầy nghị lực và ý trí. Em yêu anh và hiểu được phần nào. Cuộc sống cứ thế trôi đi, em cũng không biết từ đâu mà anh lại nói chia tay với em. Anh lấy lí do là anh không thể mang lại hạnh phúc cho em. Em hãy yêu một người đàn ông khác tốt hơn, anh chúc em tìm được hạnh phúc. Anh biết lúc đó em cảm thấy thế nào không? Em thi cuối kì, em nghĩ em sẽ không thể vượt qua được.
Tạm biệt anh nhé

Thời gian có thể đi qua nhưng tình yêu em dành cho anh không thay đổi... (Ảnh minh họa)

Đêm nào em cũng nghĩ về anh, nhớ về anh. Anh cũng như thế phải không? Em đã níu giữ anh ở lại với em. Anh đã đồng ý rồi. Cái gì đến nó vẫn phải đến. Ngày anh ra trường cũng có lẽ là ngày anh và em dần xa nhau. Không hiểu vì lí do gì mà tin nhắn của anh đã ít đi, anh muốn tạo một khoảng cách với em đúng không? Em biết rằng anh cũng đã đau khổ rất nhiều và đưa ra quyết định đó. Lại một lần nữa anh làm trái tim em rỉ máu. Giờ em phải đối mặt với một sự thật là em và anh phải xa nhau mãi mãi. Em không thể chịu được cú sốc lớn đến thế đâu. Trái tim em đã từng phải chịu một nỗi đau rồi giờ nỗi đau đó lại tiếp diễn em không thể chịu được anh hiểu không?

Anh còn nhớ không? Chú gâu bông anh tặng em em vẫn chăm sóc đấy. Em vẫn thường để gấu ngủ cùng và đắp chăn cho gấu. Em có quá buồn cười không anh? Em nói vậy để có dũng khí để sống và hi vọng ở cuộc sống này anh à.

Ngày mai anh gặp em, em sẽ trưởng thành và không còn là một tiểu thư nữa đâu. Anh hiểu cho em, em không đủ tự tin để viết những dòng thư này với anh. Thời gian có thể đi qua nhưng tình yêu em dành cho anh không thay đổi.

Anh hãy sống tốt và tìm một nửa của mình anh nhé. Em sẽ sống thật vui vẻ, anh đừng lo cho em. Tạm biệt người em yêu. Em không muốn quên đi ngày tháng vui vẻ bên anh nhưng em muốn quên đi nỗi đau khi em mất anh. Khi yêu anh em mới biết thế nào là can đảm để yêu anh, yêu mãi mãi, em sẽ học cách sống thật kiên cường.

25 tháng 4, 2012

Thư tình: Em sẽ cố quên anh

12:38 0 Comments
Không biết đây là lần thứ mấy em viết những lá thư như thế này rồi anh nhỉ? Em cũng không nhớ nữa. Nhưng em sẽ cố mà anh, em sẽ cố làm được điều đó, em sẽ cố không làm phiền tới anh nữa. Dẫu biết rằng có những lúc em sẽ yếu mềm, những lúc không quan tâm đến lòng tự trọng của mình và điều gì khác, mà chỉ muốn được ở bên anh thôi.

Anh à! Em đã tự hứa với bản thân sẽ chỉ dành cho anh 1 ngày là ngày hôm qua nữa thôi, vậy mà em lại không làm được, em lại tiếp tục dành ngày hôm nay của em nữa cho anh. Ngày hôm nay em đã đọc, đọc rất nhiều những bài tâm sự, em thấy có nhiều nhiều có tâm trạng giống mình quá!

Từ ngày chúng mình chia tay, đã hơn 2 tháng rồi anh nhỉ? Em không biết trong thời gian đó anh nhớ em bao nhiêu lần nữa, nhưng em thì chưa ngày nào không nhớ đến anh. Có phải em ngu ngốc quá không anh? Em thấy mình nhu nhược quá, em chỉ biết níu kéo và cố yêu một người không thật lòng với em, một người không còn yêu em nữa.

Em đã nghĩ mình không yêu anh nữa sẽ tốt hơn, mình chia tay sẽ tốt cho em hơn, em nghĩ được như thế nhưng em lại không làm được. Để rồi 2 tháng qua em chỉ biết níu kéo anh, và sống trong sự chờ đợi trong vô vọng, em vẫn chờ đợi một ngày nào đó anh quay lại, một ngày anh nói anh không thể sống thiếu em được. Có phải em mộng mơ quá không anh?

Anh đến với em cũng thật bất ngờ anh nhỉ, em đã sợ không dám yêu anh mặc dù đã thích anh lắm rồi, vì em luôn sợ một ngày anh sẽ bỏ rơi em. Em cũng luôn nói với anh điều đó, anh còn nhớ không? Mỗi lần em lo sợ điều ấy, anh luôn nói với em những lời làm em tin tưởng, giúp em có động lực để tiếp tục yêu anh, tiếp tục tin vào anh. Cuối cùng sau 1 thời gian thử thách em đã nghĩ rằng trái tim của anh hoàn toàn thuộc về em rồi nhưng đúng là không ai nói được chữ “ngờ” phải không anh? Anh đến bên em rất nhẹ nhàng, không tán tỉnh mãnh liệt như những “vệ tinh” khác. Có lẽ vì cái vẻ lạnh lùng của anh làm em yêu anh nhiều như vậy và cũng chính cái vẻ lạnh lùng ấy làm em buồn, làm em mất anh.

Em không nhớ mình đã khóc nhiều đến mức nào nữa, em là đứa hay khóc mà, anh cũng biết đúng không. Từ cái ngày anh nói lời chia tay em, em sợ mỗi khi màn đêm buông xuống, em sợ lắm. Em sợ những lúc em không ngủ được, em chỉ nhớ đến những khi anh ở bên em, nhớ những lúc em được ngắm nhìn anh ngủ, và em còn sợ vì những giấc mơ hàng đêm, em mơ về anh, lúc nào em cũng mơ anh lại quay về với em, nhưng trong giấc mơ hay ngoài đời em đều luôn sợ hãi, sợ phải mất anh. Để rồi em cứ khóc khi mà đó chỉ là giấc mơ. Có phải em đã yêu anh đến mức mù quáng rồi không anh? Biết yêu và lấy anh em sẽ phải sống xa bố mẹ, sẽ phải chịu cảnh chờ chồng, vậy mà sao lúc này đây em vẫn muốn đánh đổi, em vẫn muốn được đánh đổi mọi thứ để được ở bên anh. Nhưng dường như em có đánh đổi cũng không được nữa rồi phải không anh? Giờ anh đã hết yêu em rồi, anh không còn muốn lấy em làm vợ nữa, anh không muốn cùng em nghĩ về cuộc sống sau này của mình nữa. Mọi thứ anh hứa hẹn anh đều quên rồi, anh không làm được.

buc

Em sẽ phải quên anh, quên một người không còn thuộc về em nữa... (Ảnh minh họa)

Em không biết vì sao em lại có những suy nghĩ như vậy nữa. Anh không phải là người đàn ông hoàn hảo, anh là một người đàn ông rất bình thường, em không yêu anh vì danh lợi, không vì bất cứ điều gì anh làm cho anh cả. Đơn giản em chỉ biết mình rất yêu anh thôi. Em có thể làm bất cứ việc gì vì anh, từ khi yêu anh em cố gắng nhiều hơn, em học hành chăm chỉ hơn, em chăm chút bản thân hơn, em phải suy nghĩ nhiều hơn, em luôn muốn vun đắp cho tình yêu này, em luôn muốn cố gắng để anh tự hào về em với bạn bè anh, em luôn muốn anh hãnh diện mỗi khi đi bên em, nhưng có lẽ em đã không làm được phải không anh?

Em thực sự đã rất đau đớn khi anh nói chia tay em, em đã luôn mong rằng đó chỉ là một giấc mơ, khi tỉnh giấc sẽ hết, anh cũng đã hứa sẽ không nói lời chia tay với em rồi, nhưng anh lại thất hứa nữa rồi, chắc sẽ chẳng còn lần nào để thất hứa nữa đâu anh nhỉ. Em đã không tin vào những gì mình nghe thấy rằng anh không yêu em nữa nên muốn chia tay, em đã cứ tự lừa dối mình rằng anh không yêu em là vì lí do khác, nhưng tránh mãi cũng không được phải không anh, em phải đối mặt với sự thật này, sự thật anh không phải là người đàn ông tốt. Dẫu biết là như thế nhưng em thực sự vẫn muốn được yêu người đàn ông không tốt đó, em chỉ muốn được quan tâm và chăm lo cho anh thôi, giờ đây em chỉ cần cho đi mà không cần nhận lấy. Em thực sự thấy ghét con người của em, con người nhu nhược yếu đuối.

Giờ đây, mọi thứ đã kết thúc hoàn toàn, những gì em cố gắng chỉ là vô nghĩa thôi phải không anh? Một người muốn giữ nhưng một người lại muốn phá vỡ nó thì sao có thể giữ được nữa hả anh? Em cũng đã mệt mỏi lắm rồi anh biết không. Em lúc nào cũng yếu đuối, lúc nào cũng dựa dẫm vào anh, những lúc có chuyện gì thì chỉ biết gọi vào khóc lóc, kêu than với anh thôi. Còn bây giờ thì em không biết phải khóc lóc và kêu than chuyện này với ai nữa, em sẽ cố quên hết những gì liên quan đến anh, em sẽ cố không lo lắng cho anh nữa, không quan tâm anh nữa. Em sẽ phải quên anh, quên một người không còn thuộc về em nữa, không phải là của em nữa rồi...

Em sẽ cố quên anh, nên anh hãy giúp em quên được anh anh nhé, mặc dù anh không lo cho em, anh sợ phiền phức khi em cứ nhắn tin hay mail cho anh, nhưng anh hãy cho em 1 thời gian nữa, 1 thời gian nữa để em quên được anh, anh nhé!

Giờ đây, em chỉ biết trông chờ vào duyên số nữa thôi, dù biết rằng hi vọng là không có nhưng em vẫn sẽ hi vọng. Em vẫn muốn được làm người con gái ngu ngốc nhất của anh!

Tạm biệt anh – Mối tình đầu của em.
Theo blog (Bức thư tình)

29 tháng 1, 2012

Thư tình: Khóc một lần để rồi mãi xa...

09:28 0 Comments
... nhưng em biết làm thế nào được, em không dám quá thân thiết với anh vì em sợ em làm anh thất vọng-dù cho ở cạnh anh em luôn cảm thấy vui vẻ, ấm áp. Em không có đủ niềm tin nơi anh cũng như anh chưa xây dựng được lòng tin nơi em đúng không? Giống như anh vậy, đôi khi bên anh em thấy ấm áp, yên bình nhưng có những lúc anh khiến em thất vọng dù anh không phải là gì của em để em được quyền đòi hỏi cả.

Nhiều khi em thấy anh vô tâm một cách lạ lùng, em không hiểu và cũng không lý giải được tại sao anh lại như thế. Anh nói sẽ chứng minh cho em thấy nhưng em chẳng thấy gì cả, em chỉ thấy anh đang cố gắng thể hiện tình cảm một cách gượng gạo và em không đồng cảm được với những gì anh đang làm… Có thể là tại em quá đa nghi không tin vào anh- nhưng vốn dĩ em là một người dễ tin người. Do em quá tin người mà chuyện tình cảm của em đã phải chịu đau khổ, em đã tự hứa sẽ chẳng bao giờ tin vào tình yêu nữa, chẳng bao giờ dính vào chuyện tình cảm để rồi lại phải đau đớn như lúc trước. Vết thương thì chẳng bao giờ quên được vì nó luôn để lại sẹo khiến con người ta phải nhớ đến.

Em nhận ra, em biết cứ mãi sống với nỗi đau của quá khứ là không nên nhưng em không làm được. Nó cứ bám riết lấy em như một nỗi ám ảnh. Cũng nhiều lúc mải mê trong hiện tại thì quá khứ được gác sang một bên nhưng nó luôn tồn tại mà không hề biến mất. Vậy thì em phải làm sao? Em chưa xác định được sự chắc chắn về tình cảm của mình, em sợ đó chỉ là thoáng qua thì sao? Quãng thời gian quen biết anh chưa đủ để hình thành một tình cảm thật sự nơi trái tim em, dù có những khi em nhớ anh điên cuồng, nhưng em không dám tin, em tin nơi con tim anh cũng không khác gì. Làm sao em tin được sau này anh có dành tình cảm cho em như lúc mới quen? Anh có tin chắc rằng anh “thực sự” yêu em, hay đơn thuần chỉ là thích mà thôi…

Thư tình: Khóc một lần để rồi mãi xa...

Hãy nói cho em biết để trái tim em thôi thổn thức từng đêm được không anh... (Ảnh minh họa)

Em còn sợ em nhận lời anh sẽ biến anh trở thành một người thay thế, người lấp chỗ trống hay gì đó đại loại như thế, làm sao em làm được. Kí ức trong em cứ bất chợt ùa về bất cứ lúc nào mà em không kiểm soát được, chẳng lẽ anh muốn em đi bên cạnh anh mà trong lòng đang bị giày xéo bởi nỗi đau với hình bóng của một người con trai khác, làm sao có thể chấp nhận được đúng không? Anh chẳng bao lâu nữa sẽ ra trường, rồi về quê, đi làm… Anh sẽ không gặp em thường xuyên nữa, không bên cạnh em, nói chuyện cùng em nữa; rồi những áp lực nơi gia đình, việc làm, cuộc sống,… bao nhiêu thứ phải lo nghĩ, lăn lộn với cuộc sống ở một nơi nào đó vắng em liệu anh có còn đủ tâm trí để nghĩ nhiều về em như hiện tại? Em nói những điều này mong anh hãy suy nghĩ thật kĩ, bởi mọi thứ trong thực tế không hề đơn giản như mình tưởng tượng đâu đúng không anh. Em mong anh hãy suy nghĩ chính chắn hơn. Đến lúc đó hãy nói cho em biết quyết định cuối cùng nha.

Em không biết khi anh quyết định nói với em anh đã nghĩ những gì, hay anh chỉ quyết định bồng bột theo tình cảm nhất thời mà thôi… Trước đây em cũng từng mắc lỗi tương tự như thế nên giờ đây em phải đắn đo rất nhiều, em nghĩ anh nghiêm túc chứ không hề có ý định trêu đùa em đâu.

Nhưng trên thế gian ai biết được chữ "ngờ". Em cũng đã nói với anh rằng nếu kết cục không ra gì thì em sẽ không bắt đầu để rồi phải khổ đau. Giờ nếu quyết định đến với một ai đó thì em phải xác định tương lai lâu dài, còn nếu chỉ là tình yêu mộng mơ thời sinh viên, đẹp đến đâu cuối cùng cũng phải chia ly mỗi người một ngả thì em sẽ không bắt đầu. Em biết anh không hề xác định điều gì lâu dài cả khi ngỏ lời với em vì trong tương lai hình như anh và em không có điểm chung nào cả nhỉ, một khoảng cách quá xa xôi… Nhưng em lại khác… Hiện tại em yêu anh thật nhiều, nhớ anh thật nhiều, nhưng không có gì để em có niềm tin hay hi vọng, em cũng không làm anh tin em được. Vậy theo anh em phải làm sao đây hả anh? Hãy nói cho em biết để trái tim em thôi thổn thức từng đêm được không anh?...

Thư tình: Gửi người em yêu

09:28 0 Comments
"Lần đầu ta gặp nhỏ trong nắng chiều bay bay. Ngập ngừng ta hỏi nhỏ, nhỏ bảo nhỏ chưa yêu. Ừ thì nhỏ chưa yêu, bây giờ yêu nhé nhỏ. Nhỏ ơi"... Anh còn nhớ bài hát này không? Đó là bài hát mà anh đã hát cho em nghe mỗi khi em buồn đấy. Và chính nó đã đưa anh và em đến với nhau phải không? Mỗi khi nghe nó là em lại nhớ đến anh, lại rơi nước mắt, có phải em quá yếu đuối? Tình yêu là gì nhỉ mà con người ta có lúc cảm thấy hạnh phúc có lúc lại thấy nhói đau trong lòng.

Ngày mình bắt đầu yêu nhau em còn đang là cô sinh viên năm thứ hai của trường sư phạm, anh thì là sinh viên năm thứ tư của trường công nghiệp. Anh là người con trai có tính cách vui vẻ, rất thật thà và đặc biệt rất giản dị. Em yêu anh có lẽ bởi chính sự giản dị đó. Anh khác tất cả những người đàn ông mà em đã từng gặp và tiếp xúc. Chính sự giản dị và sống tình cảm mà em không thể quên được anh từ ngày đầu gặp mặt. Anh cũng thích em từ ngày đó phải không? Tình yêu của chúng mình bắt đầu từ ngày đó.

Em đã thật sự hạnh phúc khi có anh bên cạnh. Chúng mình đã đi chơi rất nhiều nơi đã rất vui vẻ bên nhau... đó là những kỉ niệm mà em không thể nao quên được khi bên anh.

Anh đã bên em cho em niềm vui, cho em những nguồn động viên khi em gặp khó khăn, cho em tin vào tình yêu mà anh đã dành cho em. Anh đã quan tâm em từng chút, lo cho em mọi thứ như một đứa trẻ. Cũng chính vì thế mà em hay làm nũng với anh, muốn anh chiều em. Lúc đó em cảm thấy may mắn lắm vì đã yêu được một người đàn ông tốt như vậy. Em còn nhớ ngày em ngày em bị bệnh, anh đã bỏ cả học, bắt xe lên thăm em. Em còn nhớ ngày đó anh lo cho em thế nào, anh đã mua thuốc, nấu cháo cho em ăn. Hôm đó anh không về mà ở lại chăm sóc em, em thật sự cảm động lắm anh ạ. Em vui và hạnh phúc khi có người thật sự quan tâm và hiểu em yêu thương em đến như thế.

Cuộc sống thật là dài không theo những gì mà ta mong muốn, vì anh sinh ra và lớn lên ở mảnh đất luôn luôn phải chống chọi với bão lũ nên cuộc sống của anh cũng rất vất vả. Anh lo cho gia đình, lo bố mẹ vất vả mà mình lại yêu đương đi chơi nhiều anh sợ có lỗi với họ. Em đã giận anh vì cuộc sống là như thế. Ai cũng có gia đình có một cuộc đời riêng nhưng sống thì phải biết cố gắng. Có phải em quá ích kỉ chỉ nghĩ đến mình không? Chỉ muốn anh bên cạnh em thôi. Em đã quá ích kỉ không nghĩ đến cảm nhận của anh. Em xin lỗi anh về sự ích kỉ này nhé. Cũng chỉ vì em đã yêu anh và muốn giữ anh cho riêng mình.

Anh mãi là người em yêu trong suốt cuộc đời này.... (Ảnh minh họa)

Nhanh quá phải không anh, chúng mình đã yêu nhau được hơn 1 năm rồi. Bao nhiêu chuyện đã xảy ra, giận hờn ghen tuông nhưng tình yêu của em và anh vẫn luôn bền chặt, vẫn luôn bên nhau. Ngày anh ra trường mọi chuyên bắt đầu thay đổi. Anh lo bộn bề với công việc lo cho cuộc sống, cho bố mẹ mà quên mất em rồi. Em biết anh là một người con có hiếu với bố mẹ, biết thương gia đình nhưng anh không nghĩ đến em một chút nào à? Anh cứ lao vào công việc mà quen mất rằng có em đang chờ tin nhắn của anh. Chỉ một tin nhắn thôi cũng làm em tin vào anh, làm em cảm thấy vui hơn. Cả ngày đến tối em chỉ chờ mỗi tin nhắn của anh thôi, anh có biết em buồn thế nào không?

Bao nhiêu chuyện dồn đến một lúc, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến không thể tránh được. Bố mẹ em không đồng ý cho em yêu anh, bố mẹ nói là sẽ không có kết quả gì tốt đẹp đâu. Em đã giấu anh và không kể với anh chuyện đó vì em sợ làm anh buồn nhưng mọi chuyện không thể giấu mãi được, anh đã biết và anh muốn tốt cho em. Anh đã nói lời chia tay với em mà không hề nghĩ đến cảm xúc của một người con gái như em phải chịu đựng. Em đau lòng lắm anh có biết không? Anh nói lí do là bố mẹ em không đồng ý, anh phải lo cho bố mẹ không có thời gian quan tâm em nữa. Nghe điều anh nói thật sự em buồn và thất vọng lắm anh biết không? Nước mắt em cứ chảy mà không thể kìm được. Nhìn thấy anh đi mà em không thể chạy lại ôm anh được, không được anh ôm trong vòng tay nữa... nghĩ đến điều đó tim em quặn đau lại. Người em yêu, anh có hiểu em yêu anh nhiều như thế nào không? Tim em đau lắm khi nghĩ về anh, nhớ về anh.

Những ngày tháng qua em tưởng như thời gian ngừng trôi, mọi thứ tan biến hết. Em không thể thiếu anh được, thiếu hơi thở của anh trong em. Em biết mình ích kỉ nhưng em thật sự yêu anh. Em xin lỗi anh về tất cả mọi chuyện. Em đã níu kéo dù biết quyết định lựa chọn của anh không thể thay đổi được. Nước mắt em đã rơi quá nhiều vì anh, em đã hiểu thế nào là vị đắng của tình yêu.

Một khoảng thời gian không có anh bên cạnh em đã học cách sống thiếu anh. Cảm giác thiếu anh em thấy cô đơn lắm, nhưng em sẽ cố gắng anh à. Em tin rằng em sẽ vượt qua và sống thật tốt.

Anh hãy cố gắng làm tốt công việc, giữ gìn sức khỏe và sống thật hạnh phúc nhé. Anh mãi là người em yêu trong suốt cuộc đời này. Tạm biệt anh.

Thư tình: Hãy yêu cả sự ích kỷ của em anh nhé!

09:28 0 Comments
Gần 5 năm xa cách nhau, trái tim anh đã kịp ấm áp và đau đớn bởi một người con gái khác. Em đã điềm nhiên cho đến tận bây giờ khi suy nghĩ của em bắt đầu có anh, em thất vọng khi anh nói "cuộc đời này anh chỉ yêu 2 người, một là em, một là cô gái Huế ấy". Em không có tư cách gì để trách anh, tại em đã không biết trân trọng tình cảm của anh, bỏ rơi anh trong nỗi đau tình đầu đến bây giờ em nhận lấy sự chông chênh!

Anh à, ngày đầu mới nhận lời quay lại với anh, em vẫn huyênh hoang lắm, kiêu căng lắm. Trong tâm thức của em, em là kẻ thắng cuộc, em đã trói được trái tim của anh. Mà thực ra là lúc đó em vẫn còn đang nhớ tới một người khác, em đáp lại tình cảm của anh một cách cảm tính bởi sự nhiệt thành của anh, càng không muốn làm tổn thương anh thêm lần nữa. Và em cứ nhắm mắt đi theo bước chân anh. Những ngày đầu ấy, em còn ghét anh, hơi tí là khó chịu với việc làm, cử chỉ, thái độ của anh. Em giận, anh ra sức nhắn tin làm lành, chở em đi chơi và chiều theo đủ thứ sở thích khác người của em. Đó là khoảng thời gian em cảm thấy mình giống như một cô công chúa nhỏ! Em chẳng mảy may nghĩ đến kẻ thứ ba... đang ở rất xa anh!

Giờ đây, khi anh đang ở rất gần bên em thì em lại nhìn thấy khoảng cách xa xôi. Đó là những lần anh nổi nóng, cáu gắt với em, thậm chí mặc kệ chẳng thèm liên lạc cho em ngày mình giận dỗi. Em đã thấy sốt ruột, nôn nao song với lòng tự tôn của mình, cũng chẳng hề muốn xuống nước. Cứ thế mình đã cãi nhau bao nhiêu lần trong một tháng, em không còn nhớ nổi nữa. Em xót xa nhận ra một sự thật có lẽ mình đã xa nhau quá lâu, chúng ta đều đã trưởng thành và có những va vấp trong cuộc sống, cả hai ta đều đã khác, mình đã đi cách nhau một quãng đường khá dài.

Nếu giữa hai ta thực sự là duyên phận thì em sẽ không từ bỏ anh đâu... (Ảnh minh họa)

Có lần, em không biết vì sao mình lại mở máy đọc trộm tin nhắn của anh. Em nhìn rõ tên người ấy, những tin nhắn xếp dài như lời hờn trách, anh không xoá. Cổ họng em nghẹn đắng, làm sao em giữ nổi tâm sự ấy trong lòng. Và anh cũng biết, anh buồn vì em không tin anh, xâm phạm đến sự riêng tư của anh. Mình oán trách nhau bằng những dòng tin nhắn cay nghiệt. Vì thế em cũng biết thêm rằng anh vẫn chưa thực sự quên hết mọi chuyện xưa như anh nói, anh muốn giữ nó lại làm bí mật, làm khoảng trời riêng. Em vô tình chạm phải, giờ thì mọi thứ đã tan tành! Em đã tưởng người ấy ở rất xa...

Ta đang đánh lừa nhau phải không anh, ta làm tổn thương nhau, những vết bầm sâu nhức nhối làm sao có thể lành? Dù sau đó, anh đã giải thích, anh không muốn mình hiểu lầm nhau và mãi tranh luận về một thứ anh đang cố chôn chặt. Tình cảm anh dành cho em vậy còn chưa đủ sao? Em không dám tin nữa, không dám kiêu hãnh với trái tim anh nữa rồi. Em biết tất cả chỉ là quá khứ, người ta và anh đều có cuộc sống riêng nhưng lòng em vẫn nhức nhối lắm. Em đang ghen với quá khứ của anh sao?

Thời gian sắp tới chắc sẽ còn nhiều khó khăn, sóng gió, nếu giữa hai ta thực sự là duyên phận thì em sẽ không từ bỏ anh đâu. Nhưng điều em muốn là anh cũng hãy nhìn nhận lại chính mình, hãy cố hiểu em và hiểu sự ích kỷ của em. Tại sao ư? Bởi trái tim em đã bắt đầu rung động lại rồi đấy anh ngốc à! Mình đừng giận nhau nhiều nữa nhé.

Chúc em hạnh phúc.

09:27 0 Comments
buc thu tinh chua gui
15/12/2011
Một buổi sáng trời trong nắng đẹp,anh cất bước lon ton tìm một góc lãng mạng để thả mình làm thơ,và cũng tìm thấy một nơi mà anh vẫn ngồi mỗi khi nhớ em.

Ôi !! bầu trời thật trong xanh,những tia nắng yếu ớt xuyên qua các khe lá soi rọi xuống bàn tay của anh,anh thấy hồn mình ngây ngất vì chưa bao giờ có dc một buổi sáng như thế,anh muốn cất tiếng ca- hát về bình minh,hát để chào mừng một ngày mới,hát để quên đi cuộc đời khó nhọc..
Nhìn xung quanh thấy mọi người tập thể dục buổi sáng,mỗi người có riêng những động tác khác nhau,chẳng ai giống ai cả..nhưng hình như những động tác đó hòa vào nhau,tạo nên một điệu nhảy rất hay và lạ mắt.Anh ngắm nhìn mà lòng thỏa chí,rồi lại mỉm cười vu vơ với những vần thơ trong đầu.Còn thấy những đôi tình nhân nắm tay nhau tung tăng đón chào ngày mới,một ngày tuyệt đẹp làm cho ai cũng cười dẫu cuộc đời gian khổ..

Khi anh đang nhoẻn miệng khúc khích vì khoái chí,thì bất chợt từ một nơi xa có chiếc xe hoa chạy qua."Chao ôi, một ngày đẹp như thế này mà không tổ chức đám cưới thì uổng cả cuộc đời"và trong giây phút đó anh lại nghĩ về em,anh nhớ em da diếc,nhớ em đến vô bờ bến.. không lời nào tả dc.nhớ đến hình bóng nhỏ,nụ cười dễ thương,những lời ngọt ngào và những lúc giận hờn vô cớ..

Mãi suy nghĩ và nhung nhớ nên trời lên cao lúc nào không hay biết,dạo một dòng xem phong cảnh rồi quay trở về.
Cất bước đi trên con đường ngang qua nhà em thì lạ thay,, "??? tại sao xe hoa này lại ở đây nhỉ,không lẽ trong xóm này có ai mới đám cưới chăng,nếu có thì anh phải biết chứ,và thậm chí anh còn đi dự đám cưới để góp vui với người ta mà."

Mọi thắc mắc cứ xuất hiện trong tâm trí anh,không thể nào và chẳng có ai giải thích dc..

Anh nhìn thấy chú rễ thật đẹp trai,trên tay cầm một đóa hoa rực rỡ,miệng nở những nụ cười tràn đầy hạnh phúc.Bước ung dung đi vào con đường rẽ lối nhà em.
Anh như chết lặng khi nhìn thấy bóng dáng cô dâu,trên tay là đóa hoa,miệng mỉm cười rất tươi,anh như không tin vào mắt mình,cái hình bóng đó chính là em..

Lòng anh cay đắng ,trái tim đau nhói,tâm trí anh điên loạn.anh như không thể..không sao kềm chế dc nước mắt của mình.Anh muốn chạy đến giành lấy em,muốn nói rằng anh yêu em rất nhiều,và muốn nói rằng em đừng vội ra đi.??.nhưng không thể em à,anh không thể làm như vậy dc,anh cố gắng chạy đến nhưng bước chân anh vẫn không nghe lời anh,nó cứ ì ra đó mặc cho anh nghĩ suy thế nào.

Và rồi em đã bước lên chiếc xe hoa đó,trong niềm hạnh phúc như em từng mơ tới,như em từng ao ước có dc một ngày cưới,dc mặc chiếc áo cô dâu,dc uống rượu giao bôi..,và dc sánh đôi cùng chú rể.

"" Anh yêu à,anh có biết em mơ gì không,em mơ được một đám cưới ,em sẽ là cô dâu còn anh là chú rể nhé,chúng mình sẽ xây dựng một gia đình hạnh phúc,yêu thương nhau dến trọn đời nha anh..""

Lệ sầu mặn đắng mi cay
Tim sầu vương vấn chất đầy đau thương
Ngày nào ta mãi yêu đương
Giờ đây cách trở..con đường chia hai.

Thôi anh không thể viết nữa,tạm ngừng ở đây em nhé.Anh không còn thấy đường viết tiếp nữa rồi..
Theo blog (Bức thư tình)

9 tháng 1, 2012

Thư tình: Bức thư gửi cho em

18:48 0 Comments

Đó cũng chính là bài hát mà anh đã dành tặng cho em lúc chúng ta chia tay nhau, mà khi hát xong anh đã nói rằng “đây là bài hát cuối cùng dành cho cuộc tình chúng ta”. Và lúc này đây, khi đang hạnh phúc ấm êm với cuộc tình mới, em có hay chăng một trái tim mòn mỏi vì nỗi nhớ em cồn cào, vẫn đang mong chờ từng ngày, từng phút, từng giây được ở bên em như ngày xưa… Em à, anh đang rất nhớ em!


Thời gian trôi qua nhanh thiệt nhỉ, mới đó mà đã xa nhau hai tháng rồi, đêm nay anh không ngủ được nên anh muốn viết một bức thư cho em, anh không biết nó có ý nghĩa gì đối với em nhưng với anh bức thư này như là một niềm an ủi cho tâm hồn và thân xác anh.


Nhớ ngày đó tại cây xăng Toàn Dung, chúng mình đã gặp nhau như hai kẻ xa lạ. Lúc đó anh và người bạn thân nhất đi làm ở JANG IN, anh lại gặp em và mình lại làm chung tổ nữa, thật là trùng hợp và có duyên. Anh và em nhận ra nhau trong cuộc nói chuyện đầu tiên, từ lúc đó anh bị hút hồn bởi ánh mắt lung linh biết cười của em, cùng với dáng vẻ dịu dàng đáng yêu đầy nữ tính. Và con tim không cho anh thời gian suy nghĩ quá lâu, "anh đã yêu em". Những ngày sau đi làm anh đều phấn khởi như có một cái gì đó đã thay đổi thân xác và tâm hồn của anh. Ngày ấy em đùa với anh thật là vui, em cũng cảm nhận được tình yêu của anh. Anh bị em chinh phục bởi ánh mắt lung linh, nụ cười đáng yêu chất chứa trong giọng nói ngọt ngào, dịu dàng; cùng với sự chân thành và tinh tế của em nữa. Những ngày hạnh phúc ấy trôi qua thật nồng nàn và đầy thi vị. Em đã mang đến cho anh cảm giác ngất ngây trong tình yêu, một cảm giác bất tận mà anh không thể nào nói hết. Đã là người thì không ai hoàn hảo và anh tin rằng em chính là phần hoàn hảo của mình…


Thời gian trôi qua, anh yêu em và em cũng yêu anh say đắm, một tuần mà không gặp nhau hai đứa cảm thấy như là xa nhau lắm vậy. Rồi cái ngày định mệnh ấy tới, em nói chia tay anh, hay nói đúng hơn em cắt con tim anh ra làm hai. Từ đó trở đi em quên hết những lời hứa hẹn, những kỉ niệm, những nụ hôn đầu đời, rất rất nhiều anh không kể xiết...


buc thu tinh chua gui


Anh yêu em, dù chỉ là trong âm thầm và lặng lẽ… (Ảnh minh họa)


Lúc đó anh như chết lặng, không hiểu vì sao em ra đi như vậy, anh bắt đầu đau nhói mỗi khi nhớ tới em, anh tự trách mình vì sao không biết giữ chân em lại. Rồi anh tìm đủ mọi cách nhắn tin, nói chuyện, v.v.v... nhưng mọi sự cố gắng đều tuyệt vọng. Anh xin lỗi anh không nên làm như vậy, biết rằng em ra đi chắc chắn em cũng đau khổ đúng không? Trong hai tháng vừa qua anh không như người khác là đi tìm người yêu mới mà anh cố gắng kìm lòng mình khỏi những thói hư tật xấu làm sao để mình là một con người tốt hơn. Mặc dù vậy anh vẫn mở lòng theo cách em nói nhưng mở lòng với mọi người chứ không riêng gì tình yêu. Hãy suy nghĩ là mọi chuyện sẽ đơn giản mà sao đối với anh khó thế!...


Anh không bao giờ từ bỏ em được, cho dù em có ra sao đi chăng nữa... Hãy bỏ qua những lúc anh nặng lời với em vì lúc đó anh yêu mù quáng đó. Anh sẵn sàng đón nhận tất cả vì em. Anh vẫn yêu em trong chờ đợi vì anh tin sâu thẳm trái tim em vẫn còn yêu anh, khi nào yêu anh đừng ngại ngùng gọi cho anh.


“Đã cố gắng chẳng nghĩ gì thêm, sao chân anh cứ mãi đi tìm. Về nơi mà ta thường qua, đã có những yêu dấu nhạt nhòa”. Những con đường mà ta đã đi qua, những nơi mà ta đã đến, lúc này đây với anh đó là một sự nặng nề và xót xa mỗi khi anh dừng chân.


“Giọt nước mắt cứ mãi rớt xuống không ngừng, cho anh thêm cồn cào nỗi nhớ. Chẳng biết phải cố quên đến bao giờ?”… biết làm sao để quên được em và biết đến bao giờ con tim anh mới xóa đi được hình bóng của em để tìm cho mình một hạnh phúc mới? Câu hỏi ấy anh đã tự hỏi mình thật nhiều nhưng vẫn không tìm được câu trả lời em à. Và cứ thế, ngày qua ngày, khi nỗi nhớ em dâng lên cùng cực trong lòng, nước mắt anh lại rơi, những giọt nước mắt tiếc nuối cho một cuộc tình đẹp đẽ của đôi ta nhưng kết thúc không có hậu, cho một người con gái mà anh đã dành tất cả tình cảm và sự yêu thương nhưng sẽ không bao giờ quay về với anh.


Em à, dù em có quyết định thế nào và lựa chọn con đường đi cho mình ra sao đi chăng nữa, thì với anh, hình ảnh đẹp đẽ của em vẫn sẽ mãi tồn tại. Em là người con gái tốt nhất mà anh từng yêu, và anh tự trách mình tại sao không thể giữ em ở lại được. Nhưng trái tim anh sẽ luôn hướng về em, chúc em hạnh phúc và hưởng trọn niềm vui bên người ấy. Anh yêu em, dù chỉ là trong âm thầm và lặng lẽ… Anh chờ em, dù chỉ là trong 0% hy vọng mà thôi…


Đã 3h sáng rồi… Em đọc xong hãy coi những dòng chữ này là tờ rơi cũng được. Tạm biệt em yêu!


Lương Huy Nhất

Theo blog (Bức thư tình)

6 tháng 1, 2012

Thư tình: Chúc anh hạnh phúc bên vợ!

20:48 0 Comments

Nhanh thật! Vậy là đã 5 năm kể từ ngày em xa anh. Anh còn nhớ không, ngày đầu tiên mình gặp nhau lúc đó em bắt đầu bước vào năm đầu tiên của đại học, lúc đó mình với nhau như anh em ruột vậy. Khi em bước sang năm thứ 3 cũng là lúc anh ngỏ lời yêu em. Anh biết không thực sự lúc đó em rất bất ngờ vì anh hơn em đến chục tuổi và hơn thế bên anh có rất nhiều cô gái xinh đẹp yêu anh, vậy mà anh lại chọn em - một cô bé không có gì nổi bật cũng không xinh.


Cứ thế anh ở bên em, động viên em học. Sinh nhật năm thứ 4, em không ngờ đây cũng là sinh nhật cuối cùng anh ở bên em. Anh biết không đấy là sinh nhật hạnh phúc nhất của em. Mỗi khi em buồn anh là người đầu tiên em kể, cũng là người động viên em, làm em cười. Anh có biết khi đó em nghĩ gì không? Em tin vào ngày mai anh à! Em luôn chờ ngày ra trường, em sẽ được ở bên anh, được khoác lên mình bộ váy cô dâu thật đẹp sánh vai cùng anh. Vậy mà ước mơ chưa thực hiện em hay tin anh lấy vợ. Người anh mới gặp chưa đầy 2 tháng, chưa từng 1 lần cầm tay và tệ hơn anh đâu yêu người ấy, anh đi lấy vợ vì gia đình. Tin dữ làm em suy sụp rất nhiều. Đã có lúc em nghĩ đến cái chết song vì hận anh em đã sống để anh thấy em hạnh phúc hơn anh, để anh phải hối hận vì đã xa em không một lời chia tay, không một câu xin lỗi.


Thư tình: Chúc anh hạnh phúc bên vợ!


Em tưởng rằng thời gian sẽ làm em quên được anh... (Ảnh minh họa)


Ra trường em quyết định trở về quê hương, ở nơi đó bố mẹ luôn là người giang tay đón em. Em lao vào công việc để quên anh. Em tưởng rằng thời gian sẽ làm em quên được anh.


Đến bây giờ em và anh đều đã có gia đình. Con em cũng được gần 1 tuổi rồi. Em lại tình cờ gặp anh trong đám cưới người anh họ. Tình cảm, kỷ niệm cũ lại ùa về làm em buồn và em hiểu rằng thời gian cũng không làm em quên được anh vì anh vẫn ở trong trái tim em. Và em biết anh cũng vẫn còn rất yêu em. Nhưng anh ơi, em không thể ở bên anh được nữa bởi sau em và anh còn có gia đình. Em không thể làm khổ chồng khổ con khổ bố mẹ. Anh cũng vậy phải không. Mình hãy coi nhau là bạn anh nhé.


Chúc anh hạnh phúc bên vợ!

3 tháng 4, 2011

A AK` ...HÔM NAY EM ĐÃ VIẾT THƯ CHO ANH.....NHƯNG EM LẠI KHÔNG THỂ GỬI

14:17 0 Comments
Đã bao nhiêu ngày trôi qua, một tháng mấy chục ngày rối gì đó ....Em cũng không nhớ rõ nữa,Em và Anh chưa một lần trò chuyện, hẹn hò trong bao nhiêu ngày đó,...

Anh ah`! thế là sao, vẫn yêu,vẫn tha thiết hay đã chia tay lúc nào Em không hay biết, vì có ai yêu nhau mà thế này đâu....có ai yêu nhau mà không gặp trong khi cả hai ở rất gần.... ĐẠI ah, người ta thường có câu "thắm lắm phai nhiều"," bùng cháy rồi vụt tắt", nhưng Em với Anh đã thắm thiết, đã yêu mãnh liệt đâu, chưa hề bùng cháy sao đã vụt tắt rồi.từ khi nhận lời yêu anh cho đến giờ tình cảm anh dành cho em đều rất bình thường, không tha thiết,không mãnh liệt hay đắm đuối, tình yêu của anh và em chưa được bùng cháy, chưa được đốt sáng giữa màn đêm đen, nó chỉ được cháy với ngọn lửa quá bé, quá hiu hắt rồi dần vụt tắt,thế mà tình yêu đó lúc nào cũng cháy âm ĩ trong em mà anh đâu có biết......!!!!!

Đại ah`!..đây là một trong nhữnh bức thư em viết cho anh và có lẽ chẳng bao giờ nó có thể đến tay anh và được anh đọc ngẫm nghĩ về chuyện chúng mình, và hiểu được tâm trạng em lúc này. Nhiều lúc chắc anh sẽ nghĩ việc gì mà em phải suy nghĩ,phải là buồn và phải tự làm mình khổ đến thế vì đã yêu sâu đậm đâu....quả thật yêu anh mà em không thể làm gì cho mình bớt cô đơn,em phải sống trong cô đơn và nhung nhớ trong vô vọng rất nhiều ,nhưng em lại thấy hạnh phúc ,hạnh phúc bởi được yêu anh,dù tình cảm đó anh dành cho em chỉ chút ít,và thời gian bên anh cũng ít như vậy nhưng hình như nó có một sợi dây vô hình nào đó như đang cột chặt em lại và điều khiển suy nghĩ và lúc nào cũng nghĩ đến anh. Dù chỉ một ngày ,một giờ,một phúc hay một giây được yêu anh cũng mang đến em bao hạnh phúc,một ngày,giờ ,phút và giây đó đối với anh chẳng là gì cả và chẳng để lại dấu ấn gì trong anh,nhưng với em dù chỉ một giây đươc yêu cũng là một cuộc tình và đầy hanh phúc,một giây chỉ thoáng qua và chìm nghĩm trong quá khứ,nhưng đối với em đó là một kí ức, là một kỉ niệm,một dấu ấn và nằm sâu thẳm trong tim em mãi .

Nếu giờ phải quên anh thật thì em phải làm thế nào đây......anh có biết mối tình đầu của em như thế nào không ,dường như cả hai chưa một lần ngồi tâm sự ,nói chuyện tử tế,chưa một lần cầm tay nhau để gọi là tình yêu ,thế mà em phải mất hai năm trời để có thể quên anh ấy......!!! mối tình đó cũng chỉ là tình yêu của lứa tuổi học trò,thơ ngây và chả biết gì ,thế mà phải bấy nhiêu thời gian em mới có thể quên còn với anh , em đã yêu ,và tình yêu đó rất chín chắn ,chân thành và tha thiết trong em,nếu giờ phải quên anh thì thời gian đó là bao lâu ....quả thật em không thể biết và không muốn chịu đựng đau khổ và dằn vặt khi phải cố quên.

Có lẽ chỉ mấy hôm nữa anh sẽ phải rời xa mãnh đất này, đi tìm con đường công danh mà bấy lâu anh lựa chọn,em biết con đường đó,con đường anh đang đi vô cùng vất vả và gian kh , nhưng em rất tin vào bản lĩnh của anh,bởi người em yêu có một ý trí và nghị lực rất lớn, em tin anh sẽ làm được những gì anh muốn và gắn bó với nó ,...rồi tình yêu cùa cả hai sẽ đi đến đâu ,...quả thật anh và em đều không thể biết và em biết với anh giờ công danh sự nghiệp là thứ đứng hàng đầu và tình yêu chỉ là đứng cuối trong nhữnh thứ mà đời người ai cũng cần phải có,anh sẽ đi trên con đường mà anh đã lựa chọn, sẽ mang đi tất cả, và có thể chuyện tình yêu của cả hai cũng xa dần từ đây,liệu có phải thế không anh???????????...

Thực tại hai chúng mình gần nhau mà chả thấy đâu ,huống gì lại xa như thế..........!!có hàng trăm ý nghĩ và hàng trăm câu hỏi em muốn anh trả lời,nhưng em biết chẳng bao giờ anh có thể cho em biết câu trả lời mà em cần....phải thế không anh.....??

Anh yêu ah` ! em vẫn thường gọi anh như vậy... anh có biết được gọi anh là anh yêu em thấy hạnh phúc thế nào không,nghe thật hạnh phúc phải không anh?,,, rồi sau này em vẫn có thể gọi anh như thế nữa không?........tình yêu đến rồi lại đi em không thể níu giữ nỗi nó anh ah` ...... giờ anh có biết em nhớ anh thế nào không.anh chỉ mang đến cho em toàn đau khổ....có lẽ vì vậy mà em yêu anh.bởi vì niềm vui thì dẽ quên,còn niềm đau khổ thì không bao giờ.

ĐIỀU MÀ GIỜ ĐÂY EM MUỐN NÓI VỚI ANH ĐÓ LÀ:CÓ NHỮNG ĐIỀU EM KHÔNG NÓI RA NHƯNG TẬN TRONG SÂU THẲM TIM EM MUỐN NÓI VỚI ANH RẰNG :''EM YÊU ANH VÔ CÙNG ANH YÊU CUẢ EM Ạ"

23 tháng 3, 2011

Bức thư chưa bao giờ anh gửi

14:08 0 Comments
Anh không quan tâm dù đó là nơi nào nhưng em vẫn nắm tay anh phải không?
Em à, có lẽ lúc này anh nhận thấy em của anh thật lạ, thật khác. Ở sâu thẳm trong trái tim em đang tồn tại một ngọn lửa. Tuy chỉ là một ngọn lửa nhỏ nhưng anh thấy nó rất ấm áp, mạnh mẽ và tỏa sáng xung quanh trái tim lạnh giá của em. Và quan trọng hơn, ngọn lửa ấy đang chờ một cơn gió ấm kéo đến để thổi bùng lên, xóa tan không gian lạnh giá nơi trái tim em!
Và... liệu anh có phải là ngọn gió đó?
Anh không chắc, nhưng ở anh có một thứ... đó là "niềm tin". Anh tin vào ngày mai của chúng mình, anh tin những và dự định anh đang nghĩ, tin vào những việc anh đang làm và quan trọng hơn hết đó là... Anh tin em!

Quãng đường trước mắt còn lắm chông gai, khó khăn lắm đúng không em? Giá như nó được đo bằng km, độ gồ gề thì tốt biết mấy? Vì như thế, anh có thể vượt qua bằng nỗ lực của bản thân, dù chân có đau, người có mỏi, nhưng anh vẫn vui, vì anh biết trước được cái đích của nó.

Nhưng... đường chúng mình đi đâu tồn tại thực sự em nhỉ? Nó được tạo nên bởi anh và em, bởi thế giới xung quanh... và điều mà anh sợ nhất không phải là anh có thể vượt qua hay không mà là em có đủ sức để đi theo anh đến cuối đoạn đường?

Những lúc bên em, anh thấy mình không phải suy nghĩ điều gì, không bị mọi thứ ồn ào của cuộc sống chi phối và đặc biệt anh nhận ra rằng em chính là tình yêu thật sự của anh.

Hôm nay tình cờ anh đọc được câu danh ngôn: "Thường thì tình đầu ta cho là tình cuối, nhưng mối tình cuối ta lại có cảm giác như mình yêu lần đầu".
Anh xin lỗi em.
Xin lỗi vì đã không dành cho em những nụ hôn đầu tiên, những thứ đáng lẽ ra em phải được hưởng vì em chưa yêu ai bao giờ. Nhưng... anh sẽ dành cho em tất cả những gì anh đang có, hiện có và tương lai anh có... Quan trọng nhất đó là tình yêu của anh.

Em à, đôi lúc trong mắt em anh hơi trẻ con đúng không nào? Anh biết em nghĩ như thế mà, nhưng em này, anh đã nói với em rồi đấy, anh luôn muốn tâm hồn mình được trong trẻo, vui vẻ khi được ở bên em. Vì anh biết em của anh cũng hiểu sâu trong tâm hồn một con người lúc nào cũng tồn tại một đứa trẻ mà.

Anh biết lắm chứ, anh là con trai, gánh nặng công việc, sự nghiệp, gia đình... Xem nào, hiện tại anh có những gì nhỉ? Anh tính ra thì cũng không có giá trị lắm, nhưng anh thấy tài sản quý nhất của con người là sức khỏe và trí tuệ thì anh có, phải không em?

Người con gái nào theo anh chắc sau này sẽ vất vả lắm đó, anh chưa có nhà, anh là con một, lại bố mẹ không được khá giả nữa, rồi anh nhiều lúc nóng tính, hấp tấp... như em nói là nhiều tật xấu không thể chấp nhận được. Nghe cũng nhiều khuyết điểm em nhỉ?
Anh sẽ cố gắng trở thành người đàn ông tốt, em nhớ nhé, "người đàn ông tốt" chứ không phải người đàn ông hoàn hảo đâu đấy! Vì trên đời chẳng có ai là hoàn hảo cả.

Chắc em lại hỏi anh thế nào là người đàn ông tốt đúng không? Theo anh nghĩ trước hết là:
Người đó phải yêu em.
Người đó mang lại hạnh phúc cho em.
Người đó tạo cho em một cảm giác an tâm, được che chở.
Người đó làm cho bạn bè, gia đình, đồng nghiệp em yêu mến.
Người đó luôn luôn làm mọi việc vì em bởi đơn giản là em thích người đó làm việc đấy.
Người đó biết lo lắng cho tương lai, nói đúng hơn là biết nhìn xa trông rộng, biết nói lên và làm những điều mà em không dám chắc mình có thể làm.
Còn... và... còn rất rất nhiều điều nữa.
Nhưng... quan trọng nhất đó là... người đó làm em yêu người đó.

Mà đó mới chỉ là cố gắng của anh thôi, còn lại là theo cách cảm nhận của em nữa chứ nhỉ? Có thể em quan niệm khác về một người đàn ông tốt thì sao?
Và có một thứ sẽ trả lời cho anh... đó là thời gian.
Cần một thời gian để em hiểu anh.
Cần một thời gian để em có cảm tình với anh.
Cần một thời gian để em thích anh.
Cần một thời gian để em tin anh.
... và cần một thời gian để em yêu anh.

Em à, hãy nắm tay anh thật chặt nhé, dù...
Phía trước là vực sâu.
Phía trước là cạm bẫy.
Phía trước là nỗi buồn.
Phía trước là trời mưa, giông bão.
Anh không quan tâm dù đó là nơi nào đi nữa nhưng em vẫn nắm tay anh phải không?
Và xin em nhớ điều này em nhé, chỉ một điều thôi, nhớ kỹ em nhé: "Anh Yêu Em".

Chào tạm biệt em, hẹn gặp em vào một ngày đầy nắng...