Follow Us @soratemplates

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư gửi em yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư gửi em yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

21 tháng 2, 2014

Thư tình: Có lẽ tớ sẽ quên

20:13 0 Comments
Có lẽ tớ sẽ quên cậu! Mà cũng chẳng phải quên, để tạm vào góc sâu nhất của tâm hôn tớ, nơi ấy hãy cứ để cậu và tình bạn của chúng ta như một ẩn số như lời cậu nói.
Tình bạn của tớ và cậu, phải nói sao nhỉ, tình cờ cũng không đúng mà duyên cũng chẳng sai. Tớ chỉ biết đó là khoảng thời gian, tớ cảm thấy chới với trong suy nghĩ, là khoảng thời gian tớ nghĩ chẳng có ai hiểu tớ được cả. Đúng lúc đó thì cậu đến.
Cũng chỉ có cậu mới đủ kiên nhẫn để ngồi nghe tớ thở than, đủ kiên nhẫn để nhiều lúc tớ triết lý đến ngớ ngẫn mà vẫn khen rằng hay.
Chỉ có cậu, để đôi lúc tớ chỉ cần nghĩ đến cũng cảm thấy được an ủi, chở che.
Chỉ có cậu mới khiến tớ thấy mình dám sống cho mình, sống đúng với cảm xúc của bản thân.

Chỉ có cậu mới cho tớ cái cảm giác còn có một người nào đó âm thầm quan tâm tớ mà tớ không hề hay biết…
Chỉ có cậu để tớ khiến mình phải tin vào điều mà lâu nay tớ cứ khăng khăng rằng sẽ không bao giờ xẩy ra.

Thư tình: Có lẽ tớ sẽ quên - 1

Cậu lạ lắm và cả cái cảm xúc của tớ nghĩ về cậu cũng thật lạ nữa (Ảnh minh họa)

Cậu à, thì ra có những giới hạn, những khoảng cách mà con người ta không cố tình tạo ra nhưng nó vẫn hiện hữu đâu đó. Cũng như mùa đông chắc chắn sẽ lạnh buốt cho dù người ta tin rằng sẽ có củi để sưởi ấm, có khăn để quàng và có chăn để chui vào đó trùm kín mỗi khi giá lạnh…Và không phải có cậu rồi là tớ đỡ buồn hơn!
Tớ cố tình tự tạo ra hàng nghìn lí do, thế này rồi thế kia…nhưng khoảng cách ấy vẫn lớn dần. Những lần tớ cần ai đó để tâm sự, nhưng không phải là cậu như trước nữa…bây giờ nghĩ đến cậu tớ lại thấy dâng lên một nỗi đau.
Tớ đã bảo vệ cậu nhiều lần trước những suy nghĩ ích kỹ và trẻ con của tớ (cũng chỉ có cậu mới khiến tớ thấy mình còn trẻ con thôi đấy) nhưng hôm nay thì không thể nữa rồi, cậu lạ lắm và cả cái cảm xúc của tớ nghĩ về cậu cũng thật lạ nữa.
Có lẽ như vậy mới đúng, có lẽ đã đến lúc cái giới hạn đó phải quay về điểm ban đầu. Vậy mà tớ vẫn giá như, vẫn tin rằng mình không sai khi mọi chuyện đã rõ ràng đến vậy.
Tạm biệt cậu nhé, và tớ vẫn nghĩ về cậu chỉ có điều nghĩ một mình như bao lâu nay tớ vẫn làm vậy thôi!

30 tháng 12, 2013

Mong anh hiểu cho em

21:08 0 Comments
Từ ngày em dính vào vòng xoáy tiền bạc của gia đình anh, em không thể nào thở được nữa.

Anh và em đã cưới nhau hơn ba năm rồi anh nhỉ! Mình đã có với nhau một cô con gái thật đáng yêu, cứ ngỡ sẽ mãi hạnh phúc với nhau thế này nào ngờ từ ngày em dính vào vòng xoáy tiền bạc của gia đình anh, em không thể nào thở được nữa...

Em là một cô gái bình thường sống lạc quan và được ba mẹ yêu thương cưng chiều rất nhiều! Thế rồi em lại đem lòng yêu anh khi tuổi em vừa mới lớn, tuy yêu anh nhưng rất ít khi được gặp anh, một năm gặp anh có hai lần. Tình yêu đó cứ ấp ủ trong em và một ngày như định mệnh anh gọi cho em nói muốn lấy em làm vợ. Thế là em bằng lòng lấy anh... một đám cưới thật lớn đã diễn ra và em thật hạnh phúc trong vòng tay anh.

Thư tình: Mong anh hiểu cho em - 1

Em không dám nói cho ai biết về nỗi khổ của mình (Ảnh minh họa)

1 năm rồi 2 năm em bắt đầu thấy gia đình anh không đơn giản như em nghĩ, đủ thứ chuyện xảy ra, bây giờ gia đình chồng với em là cơn ác mộng. Em bị stress nặng và thấy bản thân mình như điên lên, em tự tát vào mặt mình tự cắt tay hay rạch tay cho chảy máu. Lúc đầu thì ít nhưng giờ mỗi lúc nhiều hơn em thấy mình như điên dại hay là một thứ bệnh hoạn trên đời này.

Em không dám nói cho ai biết về nỗi khổ của em nhưng lúc anh đi làm xa em không thể kiềm chế cảm xúc của mình. Sáng nay em đã cắt một chỗ trên cơ thể khiến máu chảy từng giọt từng giọt rơi xuống sàn nhà tuy là đau nhưng em thấy trong lòng em vơi đi phần nào đó sự ức chế. Anh à em xin lỗi vì đã hành động như thế nhưng em mong anh hãy hiểu cho em.


28 tháng 9, 2013

Thư tình: Anh nhớ em nhiều lắm

19:18 0 Comments
Cứ tưởng rằng có được em là có được mãi mãi, anh cố gắng yêu em nhiều, yêu em hơn chính bản thân mình thì em sẽ hiểu anh và đáp lại tình cảm của anh. Em còn nhớ không từ lần đầu đi với em khi ôn thi đại học, nhìn thấy em là mọi cảm giác yêu thương trong anh trỗi dậy, anh không biết vì sao từ lúc đó anh lại muốn yêu em, muốn đến bên em. Lúc đó anh liều lĩnh thật, dám nhắn tin để tán em dù biết phần trăm thành công của anh sẽ không là nhiều. Anh yêu em nhiều lắm, đôi khi anh tự hỏi với lòng mình vì sao anh lại yêu em nhiều như vậy và vì sao anh lại không giữ được tình yêu của hai chúng ta để bây giờ anh phải đau khổ như vậy? Vì sao có được em rồi lại mất em nhanh như vậy?

Đã có lúc anh mệt mỏi thật em à, dường như giữa anh và em có một bức tường vô hình nào đó ngăn cản làm anh có cố gắng như thế nào thì mình cũng không vượt qua được. Có lẽ đó là ý trời em à. Có được tình yêu đã khó rồi nhưng giữ tình yêu lại càng khó hơn. Anh biết thời gian yêu nhau anh đã không mang lại cho em nhiều niềm vui mà toàn mang lại cho em là nỗi buồn và nước mắt. Thực sự anh không muốn như vậy, anh không biết anh cần làm những gì nữa để giữ được tình yêu của anh và em. Em biết không khi em nói em có tình cảm với người khác trong thời gian chia tay anh, thật sự anh sụp đổ em à, đôi mắt anh lệ nhòa khi đọc được những dòng tin nhắn từ em. Vì sao thế em, chúng mình chỉ giận nhau, anh chỉ muốn biết tình yêu của em dành cho anh như thế nào thôi vậy mà chỉ có mấy ngày em đã thay đổi tình cảm? Con gái có phải ai cũng vậy không?

Bạn bè em nhắn tin cho anh bảo rằng em yêu anh nhiều nên không thể yêu người khác, vậy mà em lại thay lòng, em biết anh buồn thế nào không. Em biết hai từ “chia tay” mang ý nghĩa thế nào không? Đó là anh không còn bên em nữa, không quan tâm em, không ở bên em khi em buồn, không nắm tay em đi dạo, không ôm em từ phái sau khi em cần, mọi thứ thuộc về em đều không có anh trong đó, bao nhiêu kỉ niệm đã bị chôn vùi theo thời gian rồi em nhỉ. Anh nhớ em từng hứa sẽ không rời xa anh, sẽ yêu anh mãi mai, sẽ không yêu ai nữa ngoài anh. Anh tin em, anh tin em sẽ yêu anh nhiều như em đã yêu anh vậy mà tình cảm của em dễ bị lung lay như vậy, chẳng lẽ những lời hứa ngày xưa đều là giả dối, lừa nhau phải không em? Em làm anh thất vọng lắm.

Em thường nghĩ nhiều về tương lai, em có biết những suy nghỉ đó của em đã khiến chúng ta dần xa nhau không? Anh đã nói với em hãy sống với hiện tại, vì không một ai có thể biết được tương lai của mình thế nào cả. Anh đã nghĩ sẽ cưới được em là vợ, chúng mình sẽ hạnh phúc lắm, anh cũng nghĩ xa chứ. Anh biết bố mẹ em thích một người học y như em, vì em hay ốm đau, chứ không phải là một người như anh phải không? Anh đã biết thứ gì không thuộc về anh sẽ mãi mãi không thuộc về anh nhưng anh vẫn cứng đầu lao vào để giờ chỉ nhận lấy toàn là đau khổ.

1 năm 1 tháng 21 ngày không phải là dài cũng không phải là ngắn, nó đủ khiến anh biết anh cần em như thế nào trong cuộc sống. Hôm qua anh đã hút thuốc em à, lần đầu tiên anh hút thuốc, điếu thuốc khiến anh nhận ra mình thật tồi tệ khi không giữ được tình yêu nữa, khi không làm nhiều cái tốt hơn mà anh có thể làm? Người thứ 3 xuất hiện khi anh và em đang chia tay, mà cũng không biết đó là người thứ 3 hay anh là người thứ 3 nữa, bởi vì trước khi yêu anh em cũng đã có tình cảm với người đó và người đó cũng vậy nhưng em và người đó không dám nói, và rồi em yêu anh. Người đó lại ở gần nhà anh, học giỏi hơn anh, lại học nghề y như gia đình em mong muốn nữa. Em có biết khi anh nghe thì anh biết anh chuẩn bị mất em thật rồi, mất em mãi mãi. Buồn lắm em à, nỗi buồn lúc nào cũng dày xé trong anh. Anh biết người đó sẽ tốt hơn anh, có thể yêu em nhiều hơn anh nữa, làm được nhiều thứ cho em mà anh không làm được, làm em hạnh phúc hơn khi bên anh, cuộc sống là vậy phải không em.

Anh ích kỉ lắm, anh chỉ muốn em là của riêng anh nhưng không muốn em chia sẻ tình yêu của mình cho người nào ngoài anh cả. Hôm qua anh đã bắt em lựa chọn giữa anh và người đó, nhưng em biết không anh chỉ hỏi vậy thôi vì nếu em yêu anh thật nhiều thì anh biết em sẽ không suy nghĩ mà trả lời là chọn anh, anh đã nghĩ vậy đấy em à, nhưng em lại khác em không trả lời được anh câu đó. Em đã thay đổi nhiều lắm em biết không? Anh không biết sao lại vậy nữa, anh không tốt hay là vì khoảng cách giữa anh và em quá xa? Ngày nào khi đi ngủ anh cũng đặt tay lên trái tim anh bởi vì anh tin anh sẽ mơ về em và em luôn luôn ở trong trái tim của anh.

Có lẽ em sẽ quên được anh thật khi yêu người đó nhưng anh không làm vậy được em à, anh sẽ cố gắng sống qua thời gian xa cách này, sẽ dõi bước theo em từ xa vì anh và em chỉ là hai đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau cả. Em hãy sống hạnh phúc bên người đó nhé, anh sẽ vẫn giữ em trong tim, vẫn chờ em quay lại với anh, nhưng có lẽ lúc đó tình cảm giữa hai đứa không còn được bền đẹp nữa, hạnh phúc em nhé. Chỉ một mình anh đau là được rồi.

***
(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

20 tháng 9, 2013

Thư tình: Không còn khóc cho riêng anh

16:10 0 Comments
Bước rồi em đứng lại và nhìn, cuộc sống như một vòng xoáy ai cũng hối hả công việc của riêng mình. Đã lâu lắm rồi anh nhỉ? Mình không còn đi cả một vòng Hà Nội để thấy yêu hơn những phút gần nhau hay chỉ đơn giản để có thời gian nghĩ xem tối nay ăn gì. Càng về đêm Hà Nội càng đẹp hơn. Em nhớ anh. Không có anh bên cạnh mỗi bước đi dường như cũng chông chênh hơn. Đã từng nhẹ nhàng anh nắm lấy tay em đặt vào túi áo anh với lý do ''trời lạnh lắm''. Yêu anh cũng từ những giây phút đơn giản ấy.

Anh-một người đàn ông đúng nghĩa em đã yêu, yêu anh hơn chính bản thân mình. Ngập tràn hạnh phúc những tháng ngày đầu tiên của tình yêu. Ngọt ngào là thế, lãng mạn là thế. Yêu anh từ ánh mắt đến nụ cười, từ những lúc giận hờn nhớ anh đến quay quắt. Những ngày xa Hà Nội đợi mong thời gian trôi để lại được bên anh. Những ngày mưa bụi hay những ngày nắng được anh đưa đi làm, rồi mỗi chiều lại ngóng thời gian trôi thật nhanh để hết giờ lại có anh đứng đợi. Yêu anh bởi được quan tâm, chăm sóc từ những cái nhỏ nhặt nhất, được nũng nịu như một đứa trẻ ngang bướng mà anh vẫn nhường nhịn. Em có thể bỏ cả buổi làm để ở nhà nấu một bữa ăn ngon cho anh, đi cổ vũ cho anh đá bóng, chờ anh ngồi cả một tối nhậu nhẹt hát hò với bạn bè, anh ở đâu là lại có em bên cạnh. Mình vẫn ngày ngày đi về cùng nhau, chẳng xa nhau nửa bước. Rồi tối tối lại nồng nàn những tin nhắn yêu thương vì nhớ nhau, chìm vào giấc ngủ mà miệng vẫn mỉm cười vì lại được chúc ngủ ngon, tiếng chuông báo thức mỗi sáng khiến em bật dậy thật nhanh chờ thêm xíu xíu nữa gọi anh dậy, nghe cái giọng ngái ngủ của anh... Và rồi anh lại đèo em đi ăn sáng, đưa tới văn phòng rồi mới lại đi làm... Ngày nào trôi qua cũng tuyệt vời như thế dù cũng có đôi lúc giận hờn vu vơ nhưng mình vẫn yêu thương vẫn bỏ qua được hết.

Cái trẻ con trong em dần dần thay đổi, biết quan tâm nhiều hơn, biết nghĩ xa xôi hơn và cái hy vọng lớn nhất là được làm cô dâu thật xinh đẹp vì anh nói "nhất định anh sẽ lấy em làm vợ''. Chắc hẳn ai khi yêu cũng chung cảm xúc ngọt ngào xen lẫn hạnh phúc của em khi ấy. Em tin anh là hạnh phúc đích thực, là người đàn ông thực sự của đời mình. Gặp anh, quen anh để rồi yêu anh, một khoảng thời gian ngắn và vội vã. Nhưng lại yêu nhiều đến ngỡ ngàng, đôi lúc em đặt ra câu hỏi vì sao. Vì sao em lại yêu anh đến thế? Có những lúc quên mình chỉ để nghĩ về anh. Anh trong em từ khi ấy đã là đặc biệt, là số 1, là duy nhất. Em háo hức kể về anh với bố mẹ, người thân, em hãnh diện khi nói về anh với bạn bè. Anh khi ấy quan trọng với em lắm, niềm tin dành cho anh khi ấy là trọn vẹn, yêu thương là tuyệt đối. Em bước tiếp qua những con phố mà đôi chân không biết mỏi, vu vơ buồn khi nhìn lại thực tại, đúng là chẳng có gì là mãi mãi. Nếu cứ là những ngày tháng đã qua em đã không phải tự an ủi mình như lúc này và bên cạnh em đã có anh cùng bước.

Tết! Mình giận nhau, một cái tết buồn với hai đứa, anh im lặng, em cũng im lặng. Ngày thứ 5 anh gọi cho em, nỗi nhớ trong em như vỡ oà, nhưng không như em vẫn hy vọng. Anh muốn rời xa em. Có lẽ nào tình yêu anh dành cho em chỉ như thế? Có lẽ nào em không xứng đáng với anh? Có lẽ nào tình yêu mình chưa đủ để bao dung và có lẽ nào anh phũ phàng đến thế? Anh dứt khoá, em vật vã khóc lóc van xin, em chết lặng trong đau đớn. Em yêu anh, cần anh, em không biết khi ấy mình đã nhắn cho anh bao nhiêu tin nhắn, không biết những tin nhắn ấy em đã viết những gì... chỉ biết nhắn, nhắn nhiều rồi lại khóc, lại nhắn, lại nấc nghẹn chờ đợi một dòng tin nhắn từ anh. Nhưng anh im lặng. Khép lại một cái tết buồn, hành trang cho ngày trở lại Hà Nội là những đêm dài khóc đến mệt nhoài rồi ngủ quên lúc nào không biết.

Thư tình: Không còn khóc cho riêng anh, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, em nho anh, em yeu anh, <a href=chia tay
, nguoi yeu cu, noi dau, xa em, tinh yeu, yeu anh, ben nhau, yeu nhau, hanh phuc, thu tinh yeu, thu tinh cho anh" onclick="return openNewImage(this, '')" src="http://us.24h.com.vn/upload/3-2012/images/2012-08-14/1344910908-khong-con-khoc-cho-rieng-anh-1.jpg"/>
Hãy cứ yêu đi, yêu đến khi nào có thể anh nhé (Ảnh minh họa)

Tự an ủi mình phải tập sống thiếu vắng anh đi dù trong lòng chưa khi nào em hết hi vọng anh sẽ lại đến bên em. Và rồi anh cũng đến thật, anh gọi cho em, anh nói muốn gặp em. Em cúi đầu trước anh mà nhận hết lỗi lầm về phía mình, trong đầu em khi ấy chỉ cần làm sao anh đừng xa em, chỉ thế thôi. Dù cho mọi người mắng em là đứa mù quáng và luỵ tình, em vẫn chạy theo anh, chạy theo tình cảm nhạt nhoà từ phía anh... để rồi khi mệt mỏi nhìn lại em thấy chông chênh quá.

Em muốn chia tay dù biết chẳng thể nào quên được anh đâu. Có lẽ bên em anh không còn thấy hạnh phuc nữa. Nhưng tình yêu thật chẳng dễ dàng, anh đã không để em đi dễ dàng hay em không thể rời xa được anh. Mình vẫn tiếp tục yêu nhau, em vốn bướng bỉnh và anh cũng thế, giận nhau mà chẳng ai chịu nhường ai. Vẫn yêu nhau đây nhưng cứ im lặng để tạo khoảng cách, 5 ngày, 10 ngày chẳng nói với nhau một câu. Có ai yêu như chúng mình không anh? Em chẳng cố chấp được mãi vì em nhớ anh da diết, dằn lòng mãi, chờ đợi mãi rồi lại cầm máy nhắn tin cho anh. Nhưng anh vẫn im lặng, phút ấy em thấy con tim mình tổn thương, buồn chẳng muốn nhắn nữa hay lòng em đã thay đổi? Em chẳng muốn dối lòng thêm, anh có im lặng mãi em cũng sẽ im lặng theo anh.

Sau mọi chuyện em nhận thấy mình mạnh mẽ hơn dù trước đấy chỉ mấy ngày thôi em vẫn vùi đầu vào chăn để khóc. Thấy mình biết kìm nén cảm xúc hơn dù nhìn thấy anh chỉ muôn ôm anh ngay khi ấy, thấy mình vượt qua nỗi buồn nhanh hơn dù đôi lúc anh vẫn khiến em thấy buồn. Em ít nói hơn, bớt đi nụ cười, hay cũng là cười gượng. Em dường như không là em nữa và anh cũng xa xôi quá. Hoang mang nhìn lại tình yêu và những gì đã có, tình yêu chân thành dành cho anh sao không bao giờ là đủ với anh, hay đến giờ phút này chúng ta vẫn chưa hiểu nhau?

Bất chợt em nhớ lại, một lần vô tình vào điện thoại của anh xem ảnh, em thấy hai ảnh chụp blog và những dòng chữ bé liti nhưng đủ để em đọc được. Đập vào mắt em là gmail cử chị ấy - người yêu cũ của anh. Em bắt đầu đọc, và trái tim em khi ấy đã thực sự run rẩy khi bog ấy rõ ràng viết về anh và tình yêu của hai người. Có nhất thiết phải như thế không anh? Tại sao anh không giữ lấy của riêng anh thôi, là một góc cuộc sống của anh ấy? Lùi lại một chút là những dòng blog nhưng người viết là anh, em đã bật khóc nức nở mà vẫn phải bịt chặt miệng để anh không nghe tiếng nấc. Tại sao? Em lại hỏi mình tại sao? Giận nhau là thời gian để anh tìm về với quá khứ sao?

Sau mọi chuyện chúng mình vẫn yêu nhau nhưng nhạt nhoà, nhạt nhoà theo đúng nghĩa. Khoảng cách cũng chẳng gần thêm được nữa, vẫn những lời yêu những lời nhắc nhở quan tâm nhưng sáo rỗng. Mình sẽ như thế này đến bao giờ? Phải chăng tình yêu bao giờ cũng thế? Chẳng biết rồi mình sẽ đi đến đâu nhưng hãy cứ yêu đi, yêu đến khi nào có thể anh nhé.

19 tháng 9, 2013

Thư tình: Nỗi buồn riêng em!

11:30 2 Comments
Anh có yêu em không? Một câu hỏi tuy còn hơi mơ hồ và đường đột nhưng đó là những suy nghĩ của em ngay lúc này. Anh đừng cười em mà hãy trả lời em thật lòng anh nhé! Em chỉ chờ đợi câu trả lời này thôi.

Mấy ngày nay em nhớ anh nhiều lắm nhưng không thể cầm điện thoại tâm sự với anh. Vì lúc nào em cũng nghĩ anh đã có người khác hay là gì đó rồi nên em chẳng dám phá rối, làm phiền cuộc sống của anh. Thật sự em thấy mình cô đơn và trống trải. Không biết anh đến với em, điều đó có phải là thật lòng không nữa? Dạo này anh có biết anh vô tâm với em lắm không?

Em không biết tình yêu đối với độ tuổi như anh thì thế nào? Còn đối với em nó là sự quan tâm, che chở, lắng nghe và thấu hiểu. Có niềm vui hạnh phúc nào bằng khi có một người hiểu mình và quan tâm đến mình chứ. Anh có biết vì sao em lại thích anh không? Đơn giản là vì anh có phần nào hiểu em, biết em nghĩ gì và muốn gì. Những lúc ở cạnh anh, dường như anh đi guốc trong đầu em hết những suy nghĩ thì phải. Anh là một người rất tâm lý. Và em thích anh là ở điều đó.

Nhưng rồi càng ngày, em thấy mình bị lừa dối nhiều quá. Buồn, vì phải đắn đo suy nghĩ nữa rồi, anh cứ tiếp tục mà lừa dối em đi, buồn rồi thêm một chút buồn cũng chả sao.

Thư tình: Nỗi buồn riêng em!, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, em nho anh, yeu anh, lua doi, tinh yeu, hanh phuc, noi nho, noi buon, cuoc song, thu tinh cho anh, bao, thu tinh yeu, lam lo

Dạo này anh có biết anh vô tâm với em lắm không? (Ảnh minh họa)

Hình như đối với anh, em chỉ là một đứa con nít thôi phải không? Nhưng mà anh ơi, em cũng biết nghĩ, biết lo rồi đó! Em không biết sự im lặng của anh trong những ngày qua có ý nghĩa gì, nó thật đáng sợ. Chắc là do anh bận, vì anh còn có công việc, gia đình và các mối quan hệ xã hội, làm gì có thời gian mà nhớ đến em. Cũng có thể đó là dấu hiệu cho sự bắt đầu của một cuộc chia ly cũng nên. Cuộc sống vốn dĩ có hai mặt, không sum họp thì chia tay, không hạnh phúc thì là đau khổ. Liệu tình yêu có mỉm cười với em không, em cũng không thể nào đoán trước được. Nhưng nếu đây là một tình yêu lầm lỡ thì tất cả những khinh bỉ, phỉ nhổ của mọi người, em có thể cố chịu và sẽ dần chấp nhận. Nhưng xin anh đừng vì thương hại mà lừa dối em, em sẽ rất đau anh à!

Những ngày không gặp anh là những ngày thật dài. Giờ đây em rất muốn được nghe thấy một giọng nói, được nhìn thấy một hình bóng thân quen từ anh. Em muốn nói yêu anh, muốn la lên thật to nhưng lại không thể nào nên lời. Chỉ mong sao, anh cảm nhận được.

Anh có biết bài thơ em gửi anh, em thích đoạn nào nhất không?

"Một chút thôi, em vô tình anh trách
Một chút thế thôi cũng dỗi hờn
Một chút thôi hững hờ anh xa cách
Giờ chỉ là một chút nhớ không hơn
Một chút không anh em cô độc
Lang thang như mây trắng cuối trời
Một chút không anh chiều tĩnh mịch
Tha thẩn đường về bóng nắng vơi


Anh là tất cả những gì em đang có! Em nhớ anh và mong sớm được gặp anh!
 nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

17 tháng 9, 2013

Thư tình: Bức thư sẽ gửi sau 50 năm nữa

21:27 0 Comments
Người con gái tuyệt nhất trong lòng anh, em như bông hoa cho đời anh thêm hương, em còn là ánh sáng để cho anh nhìn thấy được mọi điều mới mẻ trong cuộc sống này.

Nếu không có em thì đôi mắt của anh cũng không còn tác dụng gì nữa vì anh không thể nhìn thấy vẻ đẹp từ em.

Em có biết là mỗi ngày trôi qua anh thấy cuộc sống của anh như chỉ dành cho tình yêu chúng mình. Anh nhớ em, nỗi nhớ miên man bất tận, tim anh như ngừng đập mỗi lần có chuông điện thoại reo lên. Anh luôn ao ước đó là em!

Đôi lúc anh buồn bởi vì anh không biết là nếu mai này anh và em già đi, em có chê anh xấu không? Nhưng anh tự thức tỉnh bởi người con gái anh yêu sẽ không bao giờ như vậy đúng không em?

Mai này khi hai ta có con trai anh sẽ rất buồn cho con bởi người phụ nữ tuyệt vời nhất đã thuộc về anh rồi!

Anh không giàu có và anh cũng không phải là một cầu thủ tài năng, đẹp trai đủ để cho em tự hào với thế giới nhưng anh có nghị lực, có đôi bàn tay và đặc biệt là tình yêu dành cho em mà không có kẻ nào có thể hơn anh được. Anh sẽ bảo vệ, lo lắng cho em đến khi anh trút hơi thở cuối cùng.

Em à! Anh có ích kỉ không nếu anh muốn em là của riêng anh? Anh vui khi cho đi, và vui hơn nữa nếu em cũng chịu cho đi vì anh. Em có biết rằng nếu em là gió thì anh ước gì mình trở một nhà thơ Xuân Diệu để anh có đủ ngôn ngữ để diễn tả cảm giác muốn buộc lai cơn gió em à!

Nhưng anh nhận ra đó chỉ là ước muốn ích kỉ của anh thôi em ơi! Ta là của nhau, yêu thương nhau, chia sẻ vui buồn cùng nhau chứ không phải cầm tù nhau đúng không em?

Thư tình: Bức thư sẽ gửi sau 50 năm nữa, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, buc thu, bao, anh nho em, yeu em, yeu thuong, noi nho, ben nhau, yeu nhau, hanh phuc, tinh yeu, thu tinh cho em, thu tinh yeu

Em như bông hoa cho đời anh thêm hương (Ảnh minh họa)

Anh sẽ không bao giờ phải để em hối hận khi em quyết định lấy anh. Anh sẽ khiến em phải tự hào với quyết định của mình!

Ngày mới yêu nhau em hỏi anh sao lại yêu em? Cũng giống như bao nhiêu con người đang yêu ngoài kia anh không lý giải được em ơi! Em mang cho anh cảm giác an toàn, ấm áp và một sự thật đó là em là một con người tuyệt vời em sẽ không làm anh thất vọng!

Nhớ lại ngày em và anh lần đầu hẹn nhau đi uống nước, lúc kêu nước không biết có phải vì run quá không mà tự dưng anh kêu cafe đen không đường nữa. Em hỏi anh sao lại uống cafe đen ko đường vậy? Anh run quá trả lời luôn. Anh nói: "Mẹ anh lam lũ vất vả chịu nhiều cay đắng nuôi anh khôn lớn anh ước gì có thể chịu cay đắng thay mẹ anh, nhưng anh không thể! Anh muốn uống cho thật đắng để anh luôn nhớ rằng mình không bao giờ quên công lao của mẹ”.

Lúc đó sao anh trả lời hay quá, hay đến nỗi em muốn khóc luôn! Không biết có phải vì chuyện đó hay không mà em cũng có tình cảm với anh và cho hai ta tìm hiểu nhau. Kể từ lần đó anh phải uống cafe đen không đường luôn!

Anh muốn em đọc được những dòng này khi anh và em đều đã có tóc “highlight” rồi. Vì sao em biết không? Vì anh muốn cho em biết anh đã yêu, đang yêu và sẽ luôn yêu em như thế nào!

Có thể ngày hôm nay khi em đọc bức thư này anh đã không còn nữa nhưng anh vui lắm vui vì anh đã giữ được lời hứa chăm sóc em tới lúc anh chết. Và cho em biết được anh luôn yêu em. Hãy giữ ấm mỗi khi đông về nhé! Anh không muốn sớm gặp lại em đâu!

Hôn em!

***

10 tháng 9, 2013

Thư tình: Tìm anh trên những con phố dài

19:09 0 Comments
Đêm qua, em mơ về ngôi nhà với vườn cây và những khúc nhạc dịu êm, em cảm nhận, hoà hợp và sống với khu vườn quá khứ. Thật là vui phải không anh, chỉ tiếc đó không phải là anh mà là hình ảnh của em đã gửi gắm bao nỗi vu vơ tuổi bé. Anh sẽ như thế phải không, hài hước, vui nhộn, tâm lý, biết quan tâm... và cũng rất biết bất cần, cái kiểu kiêu kiêu của một anh chàng nhỏ bé. Và nữa sự mạnh mẽ, dựa dẫm vào anh sao em nhỏ bé vô cùng.

Còn anh đấy, sao anh chưa xuất hiện, em đang chờ anh tới, không phải chỉ là trong mơ. Hôm trước nữa, em lại gặp anh, nhanh nhẹn, và năng động, dịu dàng và tinh tế, lãng tử và cũng đáng sợ lắm. Đôi khi, em sợ anh nhiều hơn em tưởng mất rồi.

Em tạm biệt anh trong giấc mơ, bằng cái tin nhắn bâng quơ mà chẳng bao giờ anh có thể biết được rằng của em!

Anh chia tay em bằng một tin nhắn, bằng một cuộc gặp ngọt ngào. Em lại ngây thơ rồi, anh hổ báo và âm mưu lắm, chứ đâu chỉ là cái vẻ nhẹ nhàng của buổi đầu gặp mặt. Bạn ý là gì nhỉ, là bạn tốt của em, và anh là gì nhỉ, là người yêu của bạn. Còn em là gì nhỉ, là một người chen ngang, là một kẻ xấu, hay là người giúp anh hiểu vì sao, anh chưa hạnh phúc với người yêu của mình. Và cũng thật lạ, rời xa anh mà em đâu có buồn, đâu có oán trách, có chăng trong lòng em là một sự mất mát, mất cái không thuộc về mình, mãi không là của mình.

Thư tình: Tìm anh trên những con phố dài, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, tim anh, bao, yeu em, nguoi yeu, cho anh, hanh phuc, yeu anh, noi nho, buong tay, xa nhau, yeu nhau, ben nhau, thu tinh cho anh, thu tinh yeu

Giờ em mới đủ dũng cảm để hé mở cánh cửa trái tim mình (Ảnh minh họa)

Em đã không nghĩ tới sai lầm hay là vội vã, không cảm thấy hối tiếc hay là chạnh lòng, em chỉ thấy mình đang lớn lên trong cảm xúc, và lớn lên trong suy nghĩ của chính mình anh à.

4 năm rồi anh nhỉ, giờ em mới đủ dũng cảm để nói chuyện với anh như một người bạn. Giờ em mới đủ dũng cảm để hé mở cánh cửa trái tim mình, để tìm cho mình một người em yêu và yêu em hơn thế.

Hôm ấy, em gặp anh, một người lạ mà quen, em có thể hát sau anh, nhìn ngó mọi thứ một cách vô tư hơn chính bản thân mình, nhưng có lẽ em đã đánh mất cơ hội ấy, để kéo anh về bên em. Em chỉ biết một mình hỏi han về anh, mà không thể vẽ ra con đường vào cho anh. Có lẽ là anh phải tự làm thôi anh ạ! Em chờ anh đấy, và cũng rất muốn hỏi, anh có muốn vào không… em sẽ không thắc mắc vớ vẩn như vậy nữa, vì không thể ép buộc ai làm những điều họ chưa nghĩ tới.

Em lại chờ anh, à, không phải, em chờ một nửa của em chứ, là anh hay là ai em cũng không bận tâm nữa, vì cuộc sống còn nhiều điều thú vị, em đang xây đời mình, bắt đầu thôi anh nhé!

1 tháng 9, 2013

Thư tình: Thăng hoa tình yêu

18:55 0 Comments
Anh là gió yêu thương thổi mãi
Em là mây bao dung và thướt tha
Gió cùng mây đi muôn phương
Mang hòa bình cho thế giới.


Đó là sứ mệnh mà anh và em tình cờ gửi trao qua tình yêu thăng hoa này. Em cứ như hát mãi trong tim anh, một ca khúc khải hoàn của sức mạnh kỳ diệu của tạo hóa. Chính trái tim em đã cảm hóa đất trời, trong đó có anh và anh đã yêu em từ lần đó.

Anh cứ suy nghĩ về cái tên của em thôi Vân, cũng đã thấy nhiệm màu rồi. Cuộc đời anh chưa bao giờ thấy quý trọng từng tích tắc thời gian từ khi em nói lời yêu anh. Tình cờ quen em qua mạng Facebook, một nụ cười cho mối tình mà anh hằng mơ ước… ”Xin chào bạn, mình thấy nụ cười của bạn rất tươi và bao dung..”

Có thể nói, tâm hồn anh giàu thơ phú, thích lãng mạn và thăng hoa. Những vần thơ mà anh viết, những câu chia sẻ mà anh trao cho cộng đồng… đúng với câu slogan tâm linh do một nhạc sĩ, nhà thơ nổi tiếng cũng là tri âm đã sáng tạo cho anh bên bờ sông Sài Gòn “NVB-Cho gió yêu thương thổi mãi… luôn vững vàng”. Và chính nó, anh đã sống hạnh phúc với suy nghĩ tích cực, lạc quan mỗi ngày với trái tim yêu thương.

Em đến với anh rất tự nhiên như hơi thở trong tim trần, như cánh diều của tuổi thơ vi vu bao la, như lời ru ngàn năm của mẹ Việt Nam dịu hiền… Ầu ơ… à ơi. Có lẽ thế, và chỉ mình anh hiểu điều gì làm cho mình hạnh phúc thật sự, ngay lúc này đây…

Thế rồi, anh đã vẽ lên những vầng thơ chán chứa trong cõi lòng mình để hát cho em nghe, cảm tạ trời đất khi có em bên canh. Mái tóc nhè nhẹ và bồng bềnh, với làn da  mềm mại và hương hoa, đủ cho anh hạnh phúc… với ca khúc Tình em…


Từng con sóng khơi tình em rộn rã
Nhè nhẹ chan hòa hoa nắng ban mai
Bao la mênh mang yêu anh biển mặn
Đôi cánh thiên thần cao vút Thái sơn
Môi thắm nhân duyên tình cờ gió đến
Tình em bao dung biển rộng xanh ngời
Nhắm mắt bình an cùng chàng gió...thổi
Hạnh phúc xung quanh cuộc sống muôn màu
Anh nắm tay em bay cao ước nguyện
Cháy bỏng yêu thương phục hưng muôn đời...
... Yêu em... Yêu anh.


Này em ơi, hỡi nàng mây ơi… những câu gọi tên em cứ vọng mãi trong đầu, anh cứ cười rồi bình yên. Anh lại muốn được cùng ưm đi du lịch muôn nơi, du hành về cung điện nguy nga tráng lệ Versailles, hai đứa cùng ngồi trên tháp Eiffel của Pháp, đến với Cố Đô Huế vọng mãi câu hò sông Hương Bến Ngự, đến quê anh biển mặn ấm lòng chở che. Rồi hai đứa cùng nằm trên cỏ, giữa khung trời bao la xanh ngát, cất lên vị ngọt hai ta… Nụ hôn trao ưm thật nồng ấm.

Hành trình  chúng ta chinh phục thử thách từ đây, nhà hàng Chay- mang hòa bình cho thế giới. Đúng là ý tưởng của trái tim vì cộng đồng, là nơi những yêu thương được gửi gắm, là nơi những cái ôm, những giọt nước mắt hạnh phúc tràn đầy… những buổi hạnh ngộ trong mắt trẻ thơ hồn nhiên, những ông bà cụ lão neo đơn, những linh hồn phiêu bạt… và cho cả những trái tim yêu chuộng hòa bình.

Ngày hôm nay, ngày mai sau… mãi mãi là “Cuộc tình đầy bí ẩn” mà em và anh trao cho nhau. Dường như, chúng ta sinh ra trên đời này là để mang yêu thương, niềm tin yêu cho xã hội tươi đẹp này…

Anh cứ hỏi rằng “Tình yêu chúng ta sẽ đi về đâu?” nhưng điều mà anh biết lúc này là trái tim anh đang sống hạnh phúc, sống không chờ đợi mỗi ngày… Vì em đang ở cạnh bên, em nhắm mắt khi anh nắm tay, một cái ôm thật chặt và nụ hôn thật dài. Tình yêu vô tận của tạo hóa đã bù đắp phần nào những thiếu xót chốn trần gian. Anh yêu em với trái tim chân thành… Em cũng yêu anh… Gió và mây bên nhau trọn đời.

Chúng ta cùng kết nối muôn triệu trái tim để đến với thành công và hạnh phúc vĩnh hằng em nhé!

Đúng rồi, hẹn gặp anh trên đỉnh yêu thương.

Nguyễn văn Bôn

30 tháng 8, 2013

Thư tình: Tạm biệt anh, mối tình đầu!

18:49 0 Comments
Thư tình: Tạm biệt anh, mối tình đầu!
Đang xuân, lung linh nắng ấm
Anh đi rồi, em cữ ngỡ mùa đông
Đông lạnh, hay hồn em lạnh?
Biết khi nào, em tìm lại mùa xuân?

Em tự sáng tác đó, hay không anh? Em không ngờ một đứa ghét văn mà cũng chả yêu thơ lại có ngày biết làm thơ cơ đấy, dù không vần không điệu, chỉ là tâm tư của em mà thôi.

Em đếm từng ngày, từng ngày… ngày mà anh sẽ trao chiếc nhẫn vợ chồng cho một người con gái, không phải là em. Em rất rất ganh tỵ với cô gái ấy, nhưng không ghét đâu, vì cô gái ấy không hề biết tới sự tồn tại của em trong cuộc đời anh, cô gái ấy yêu anh và hơn hết, cô gái ấy mang lại cho anh cảm giác nhẹ nhàng thoải mái không như em, chỉ cho anh gánh nặng của lo phiền.

Mình gặp nhau rồi yêu nhau đã hơn 3 năm rồi phải không anh? Anh xa em, em hận anh rất nhiều nhưng chợt nhận ra rằng chính em là kẻ kéo chúng ta xa nhau. Em ư? Bướng bỉnh, ngang tàng, không bao giờ biết nói lời xin lỗi và trong tình yêu với anh, em là kẻ chỉ biết nhận mà không biết cho. Anh chiều chuộng, chăm sóc, quan tâm từng li từng tí nhưng em chỉ thấy mặt xấu bảo thủ, gia trưởng, xét nét của anh và để chống đối, em luôn đi ngược với những điều anh nói. Sai lầm, đó là sai lầm của em. Nếu như thời gian quay trở lại, em sẽ biết lắng nghe, tập hiểu anh hơn. Đã quá muộn, vì chữ “nếu” sẽ không bao giờ xuất hiện và em mất anh rồi.

Khóc, em khóc rất nhiều. Ngày chưa yêu anh, em cứ nghĩ mình tự lập, mạnh mẽ và sẽ không bao giờ yếu đuối trong tình yêu. Nhưng… lý trí mạnh mẽ tới đâu thì tâm hồn mong manh gấp đôi và lý trí đã thua trong ván cờ này mất rồi.


  1. Đã quen mất rồi, quen được dựa dẫm vào anh giờ em tự đi trên con đường của mình, sao em thấy khó khăn quá! Anh vẫn như thế, quan tâm em, lo lắng cho em từng chút vì hình như đó là thói quen của ba năm nay? Nhưng làm sao em dám nhận nữa hả anh? Mình còn là gì của nhau? Một khi trên tay anh đeo chiếc nhẫn cưới, em trở thành “kẻ thứ ba”. Anh thắc mắc tại sao em cứ hỏi chính xác ngày cưới của anh? Anh yên tâm nhé, em muốn biết không phải để phá ngày vui của anh đâu, mà em muốn biết ngày em chính thức phải xa anh, xa anh mãi mãi, dù sau này có gặp lại, ta cũng chỉ là hai người xa lạ. Em không muốn và chưa bao giờ muốn điều này, nhưng đó là điều tốt nhất hiện giờ em có thể làm cho anh và cho bản thân của em.


Anh sống đó nhưng em không thể gần anh, không thể nhìn thấy anh và nghe giọng nói của anh. Có lúc em nghĩ, tại sao anh không chết? Vì nếu anh chết đi, em sẽ theo anh và cùng anh đi hết con đường ở một thế giới khác. Xin lỗi vì em từng có suy nghĩ độc ác và ích kỷ như thế, anh nhé? Bình tâm lại, em thấy mình thật ngu ngốc, một đứa nhát gan như em, chắc gì dám chết theo anh? Và khi ấy, ở hai thế giới, em lại hoàn toàn mất anh.

Có câu hát thế này “tình chỉ đẹp khi tình dang dở…”, đối với em câu này sai rồi, tình dang dở, toàn nỗi đau chất chồng nỗi đau, làm sao mà đẹp được? Họa may đó chỉ là vết nứt khắc sâu trong trái tim làm ta muôn đời nhớ đến.

Mất anh, em mới biết anh quan trọng biết nhường nào. Trong tình yêu với anh, em đã dùng từ “nếu” chắc hơn nữa so với cả cuộc đời. Phải chăng em đã nuối tiếc quá nhiều?

Em vẫn phải sống, và sẽ không khép lòng mình lại vì anh, đang lạnh giá mà đóng chặt cửa lại có lẽ chết vì “đóng băng” mất. Em mở trái tim mình ra, hứng tìm những tia nắng để được sưởi ấm, anh biết em rất là sợ lạnh mà.

Anh cứ đi đi, em không sao đâu. Có lẽ thời gian qua do đi nhanh để theo kịp cuộc sống của anh nên bỏ qua nhiều điều quan trọng, em sẽ cố gắng đi chậm lại để tìm kiếm và chờ đợi “thế giới” của em.

Nhưng có một điều anh phải biết, nếu thật sự thời gian quay trở về hơn 3 năm về trước… Em vẫn sẽ chọn anh, yêu anh và không dễ gì đánh mất anh như ngày hôm nay đâu.

Tạm biệt anh nhé, mối tình đầu!


(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

29 tháng 7, 2013

Thư tình: Gửi người anh yêu

09:00 0 Comments
Em à, đã 1 tuần 1 ngày rồi ta không gặp nhau, anh thật sự nhớ em nhiều lắm em biết không. Không biết giờ này em có nhớ đến anh như anh đang nhớ em không… rất nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu anh, có quá nhiều em à và anh không thể có được câu trả lời vì nó chỉ có thể giải đáp từ em mà thôi.

Anh nhớ lắm đôi mắt đó, thật dễ thương và thu hút tâm hồn anh. Nhớ lắm những phút giây ngọt ngào ta trao nhau nụ hôn nồng nàn, những cái ôm siết chặt đến tê tái. Anh nhớ lắm những phút giây được ngồi bên em, khi đó anh như cảm thấy điều mong ước của anh như đang được hóa thành hiện thực em à. Anh mong ước có một gia đình ấm áp, hạnh phúc, những đứa con ngoan hiền, xinh đẹp, anh sẽ cố gắng làm ăn kiếm tiền để có thể nuôi sống gia đình, anh sẽ mở cho em một shop thời trang quần áo như điều em mong ước, vợ chồng mình bên nhau xây dựng gia đình êm ấm, anh chỉ cần có thế trong cuộc sống này. Anh đã đặt tất cả niềm tin yêu, hi vọng cũng như tất cả những gì anh có cho anh và em. Chúng ta cũng đã nói với nhau phải cố gắng vượt qua tất cả, thời gian còn rất dài, quãng đường còn rất xa và đầy chông gai trắc trở, nhưng anh tin mình sẽ vượt qua để đến bên nhau, em mệt mỏi, anh sẽ cố gắng và nỗ lực cho phần của em, anh đã tin như vậy đó em à và niềm tin đó chưa bao giờ anh mất trong anh.

Nhưng giờ đây, anh không thể liên lạc được với em nữa, anh đau khổ và buồn nhiều lắm em biết không, anh nhớ và yêu em nhiều thế nào thì tim anh đau và suy nghĩ về em nhiều như thế, giờ em đang ở đâu, đang làm gì, em có nhớ đến anh không, có nghĩ về anh không, có còn yêu anh nhiều như trước không hay quãng thời gian qua bên em đã có người đó lo lắng cho em rồi. Anh buồn lắm em biết không mỗi khi em nhắc đến người đó. Em nói là an hem kết nghĩa, chỉ là bạn mà thôi nhưng thâm tâm em biết người ta không nghĩ như vậy, người ta vẫn luôn hi vọng em sẽ dành cho người ta một chút tình cảm gì đó, em biết rõ như vậy nhưng em lại luôn phớt lờ anh và còn buồn anh nữa, anh không biết em đang nghĩ gì khi để cho người ta hi vọng như vậy, em đành tâm vì người ta mà nói với anh câu đó ư: “nếu anh còn như vậy thì khoảng cách giữa anh với em sẽ ngày càng xa hơn đó nha.” Em nghĩ em nói thế mà nghe được sao, em có nghĩ đến cảm giác của anh khi đó không, em có biết em đã làm tổn thương đến lòng tự trọng của anh, niềm hi vọng của anh, và nhất là tình yêu của anh không.

Thư tình: Gửi người anh yêu, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, nho em, tinh yeu, anh yeu em, can em, noi nho, noi buon, nguoi anh yeu, em yeu anh, nuoc mat, con don, thu tinh cho em, thu tinh yeu

Hãy mãi bên anh em nhé, anh cần em cho cuộc sống này (Ảnh minh họa)

Nếu em yêu anh và trong tim em chỉ có anh thì em sẽ không làm như vậy đâu. Anh không mong em được như bao người con gái khác, anh chỉ cần em biết giới hạn cho các mối quan hệ khác mà thôi. Anh đã vì em từ bỏ tất cả, từ chối tất cả tình cảm của những người con gái khác chỉ để yêu và tôm thờ duy nhất em trong trái tim này nhưng em dường như đang coi thường những thứ em đang có, hạnh phúc anh mang đến cho em em không coi ra gì sao, anh đã lặn lội xa xôi, không ngại nguy hiểm, đường xuống nhà em anh không biết đi thế nào, anh sợ lạc đường lắm nhưng vì yêu em nên anh phải đi, anh đã hạnh phúc thế nào khi lần đầu tiên gặp em, em có biết tất cả điều đó không, sao em lại đang tâm vô tình với anh như vậy. Em quan tâm người đó bỏ mặc anh cô đơn suốt 4 ngày ròng, anh gọi cho em thì máy em bận, anh biết em nói chuyện điện thoại với người đó, anh buồn và giận em lắm. Anh không biết người ta có suy nghĩ hay không, có biết liên sỉ hay không, người ta dù gì cũng lớn hơn anh với em 3 tuổi cơ mà, cũng đã là một người lớn rồi mà sao người ta không hiểu được điều đơn giản đó chứ. Người ta có người yêu rồi thì sao còn lại theo đuổi như vậy chứ, nói đến thì em lại giận anh và bênh vực cho người đó, vậy là em nói anh sai và người ta đúng sao. Bây giờ anh không bên em, em sẽ tìm đến bên người ta và người ta tìm đến em đúng chứ? Cả tuần này anh không ngừng suy nghĩ về em, về chúng ta, về quãng đường chúng ta đang đi, sao mà gập ghềnh và trắc trở như vậy, anh buồn lắm, anh lên Ola để viết những dòng me cho em để khi em lên sẽ thấy được những dòng tâm sự của anh, nỗi nhớ của anh nhiều như thế nào, ngày nào anh cũng chờ nick em sáng lên nhưng chỉ trong vô vọng, cô đơn bao phủ khắp căn phòng của anh, anh buồn và anh đã khóc, những giọt nước mắt khóc cho tình yêu chúng mình đó em biết không?

Anh nghe tin bão đổ bộ vào miền nam, nhất là các quận trung tâm thành phố, anh nửa mừng nửa lo, anh mừng vì nghe tin sẽ đổ bộ vào nội thành chứ không ở ngoại thành nơi em ở, anh lo là vì đó là dự báo thôi chứ thiên nhiên mà ai cũng biết là thất thường lắm có khi sẽ đi qua nơi em ở thì sao, anh lo lắm, anh không ngủ được cả mấy ngày nay vì lo lắng và anh đã khóc nữa em à, anh khóc nức nở lên, khóc cho nỗi nhớ thương không nguôi, khóc cho sự lo lắng đến phát điên của anh lên đi được và khóc cho sự cô đơn của trái tim đang gào thét tên em.

Mai anh sẽ xuống nhà của em, anh không biết sẽ gặp được em không nữa, nếu gặp thì em sẽ như thế nào, có vui hay không, mừng không hay là một thái độ khác với anh, lạnh lùng đuổi anh về chẳng hạn, có thể lắm chứ.

Nhưng em ơi, anh hi vọng sẽ được gặp em và ôm em thật chặt để em biết anh yêu và nhớ em nhiều thế nào, dẫu biết được rằng nhớ em là nhiều nước mắt nhưng anh thật rất nhớ em đó Nie à.

Anh yêu em rất nhiều, nhiều hơn bản thân anh nữa, nhiều hơn những gì anh nói nữa, hãy mãi bên anh em nhé, anh cần em cho cuộc sống này.

Anh yêu em, Nie!
thu tinh, trai tim tinh yeu, nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

28 tháng 7, 2013

Thư tình: Trái tim anh chỉ là một nửa

19:30 0 Comments
Hỡi thế gian tình yêu là gì? Những câu hỏi từ ngàn xưa đến nay cũng là dấu hỏi lớn cho mỗi chúng ta. Anh chưa bao giờ biết mùi vị của nó thế nào cả, chưa biết cảm giác khi cầm tay người mình yêu là thế nào, chưa biết sự rung động thế nào khi hai bờ môi chạm vào nhau… Những nung nấu về vẻ đẹp “thiên thần tình yêu” trong những giấc mơ của anh cứ ngập tràn ngày ánh nắng sẽ soi sáng, bao dung với hơi thở đầy sinh khí của tuổi trẻ mới lớn và nó đã đến với anh không báo trước, bay bổng… tích tắc… tự nhiên… hơi thở đầy hương hoa, trái ngọt.

Tình yêu đến thật tình cờ em nhỉ! Nó mang lại cho ta muôn vàn sự thăng hoa nơi bình yên vĩnh cửu, những niềm vui không tả xiết từ cuộc sống, của trái tim dung hòa đầy yêu thương và mầu nhiệm. Anh chỉ biết giây phút này đây, viết thư để gửi lòng tri ân đến tạo hóa cuộc sống, đến ba mẹ đã sinh thành em, đến những cơn gió mát rượu đồng nội, đến những đám mây trắng nõn nà như  làn da mịn màng đầy quyến rũ của em... Và đến tất cả…, vì đôi cánh thiên thần nào đó đã vô tình mang em đến với anh, xin cảm ơn cuộc đời, xin cảm ơn Người!

Nhớ cái lần quen nhau tình cờ ấy, nhớ cái nụ cười đầy bí ẩn mà sâu sắc ấy… Và chính vì yêu em từ nụ cười đầu tiên, anh mới biết trái tim anh chỉ là một nửa… Nửa kia chính là em đấy, chỉ riêng mình em thôi. Anh đã biết rằng chúng ta không thể sống thiếu nhau trong hành trình cả một cuộc đời người! Ôi, anh cứ hỏi trong vô thức, tình yêu là như thế ư? Nó mãnh liệt và hạnh phúc đỉnh cao đến thế ư? Anh cứ ngỡ mình như đang mơ, anh biết em cũng đang như vậy. Anh cứ sợ rằng một ngày nào đó hai đứa sẽ chia xa, nhưng không… Chúng ta là hai mảnh ghép “cuộc đời” thì làm sao mà chia phôi được.

Một anh chàng học xây dựng như anh, nhưng lại lãng mạn và thơ phú cũng không tồi. Sức mạnh kỳ bí của tình yêu đã thổi hồn vào trong những vần thơ đầy năng lượng tin yêu, ngập tràn chan chứa nỗi niềm yêu thương vô bờ bến… thốt lên rằng anh yêu em nhiều lắm, cô bé ạ!

Không biết vì sao anh lại yêu em đến thế, anh chỉ biết rằng trái tim đầy bao dung, đầy yêu thương, đầy hoài niệm và khát vọng đã hòa nhịp đập cùng trái tim anh. Mỗi ngày không nghe giọng nói ngọt ngào ấy thôi anh cũng nhớ lắm rồi. Em cứ hay hỏi “Anh ơi...?” làm anh lúng túng… Nhiều đêm chiêm nghiệm lại, chính anh đang yêu, chính tình yêu của em dành cho đôi ta và anh đã biết câu trả lời cho những câu hỏi về tình yêu muôn thuở rồi. Tình yêu là gì? Nó đến khi nào? Tình yêu xuất phát từ đâu và sẽ đi về đâu?...

Tình yêu là tình cảm dung hòa một cách tự nhiên như hơi thở trong tim, đầy yêu thương và đầy màu hồng của anh và em… trong một trái tim mà thôi. Nó đến một cách tình cờ như cơn gió mát đã làm ta ngậm ngùi, đến trong sự kết nối tâm linh huyền dịu và đầy sức mạnh nội tâm, nó đến khi anh biết “trái tim anh chỉ là một nửa”, khi em biết nói nhỏ thầm trong tim “Em đã thuộc về anh từ lần đầu ấy rồi”… Tình yêu xuất phát từ hạnh phúc nội tại và tìm đến đỉnh cao của yêu thương trong muôn tim muôn kiếp, muôn đời.

Thư tình: Trái tim anh chỉ là một nửa, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, trai tim, tinh yeu, anh yeu em, hanh phuc, yeu thuong, ben em, chuyen tinh yeu, chia xa, cuoc song, thang hoa, anh va em, thu tinh cho em, thu tinh yeu

Ôi, cảm giác ấy mới tuyệt vời làm sao... (Ảnh minh họa)

“Anh à!
Anh tặng em thật nhiều món quà... Em đang hạnh phúc lắm nè!
Gió yêu mây – Anh yêu em, nghe thật là nồng thắm anh nhỉ...
Cái video mà anh gửi qua, thật bất ngờ, em sẽ không bao giờ cảm thấy buồn nữa... Nếu mỗi lần em khóc, thì em sẽ mở nó ra coi đấy... Và anh biết là em sẽ thế nào rồi phải không!
Em là người con gái hạnh phúc nhất trong cuộc đời này... yêu anh!"


“Còn anh, những ngày tháng qua, anh sống thật hạnh phúc và trọn vẹn với những tình yêu của mình. Nhiều lúc cứ tưởng mình đang mơ chăng? Ồ! Không, anh đang trải nghiệm nó với trái tim yêu thương, trái tim bao dung và khát khao sáng tạo xây dựng cuộc đời."

Nhiều lúc anh cứ nghĩ rằng tình yêu và cuộc sống trong phim ảnh, truyện tranh chỉ là ảo tưởng, ảo giác, nó là hình ảnh được đánh bóng loáng mà thôi. Nhưng chính bản thân anh lại đang trải nghiệm và thấy tình yêu cuộc sống thật tại tuyệt vời, tuyệt vời rất nhiều... Anh yêu quý giây phút này đây, yêu những lúc mọi người cười, yêu những lúc mọi người hạnh phúc hay thành công và cả những giọt nước mắt nghẹn ngào... yêu cỏ cây, hoa dại bên đường... yêu chú chim hót líu lo...

Dường như, trái tim này cũng như bao trái tim nhân văn khác đã và đang dần lấp đầy những khoảng trống đó là đau thương, ghen ghét, đố kỵ, khủng hoảng tinh thần trong xã hội... để mang lại vùng trời bình yên.

Một giọt nước không thể làm ướt một tà áo, nhưng một cơ mưa rào với diện tích lớn có thể làm ướt cả Việt Nam...

Hỡi những trái tim đang đi tìm thành công và hạnh phúc, hạnh phúc ở đâu ư? Nó đang nằm sâu trong chúng ta đó. Hãy gắn thêm đôi cánh của tình yêu bao dung, nụ cười... Nó sẽ bay ra cho bạn xem... Khi bạn hạnh phúc, ắt thành công sẽ tìm đến một cách tự nhiên và bình an... Ôi, cảm giác ấy mới tuyệt vời làm sao...

Anh đang mơ và thấy rõ cảnh bình minh trên biển cát mịn cộng với làn gió thổi nhè nhẹ vút vào tâm hồn hai mái đầu xanh đang ôm nhau với nụ hôn thật dài, thật vô tận trong thăng hoa! Xin cảm ơn tình yêu!

HỎI MÙA THU

Thu về ghế đá phủ rêu xanh
Tóc em dài như tình yêu vẫy gọi
Chợt nhớ nhung...!
Đôi bím tóc nâu ngày xưa bay hây hây
Áo đỏ cà, váy ngắn màu thiên thanh
Ngồi xuống em tựa vào bờ vai anh
Hoa lưu ly êm đềm ngân chuông gió
Ta bên nhau từng lá vàng em hỏi
Ghét anh, yêu anh tóc rối nói hoài?
Đến bao giờ em mới hết nhớ anh
Đến khi nao lá rụng hết trên cành
Con đường vàng tươi, tường rêu nắng rợp
Xiết chặt đan xen hoa lá chan hòa
Gió se lạnh thổi hồn hôn lên má
Mắt long lanh lăng kính ghế thương thầm!.

Nguyễn Văn Bôn
 danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

27 tháng 7, 2013

Thư tình: Cơ hội cuối cho anh!

12:45 0 Comments
Anh thương yêu! Em không viết nhật ký và em cũng chẳng biết tâm sự cùng ai khi mà giờ đây trong em không có lòng tin và tình yêu, hai điều đó thật xa vời với em anh à. Từ ngày yêu và lấy anh em đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về anh mặc dù em biết anh không hề hoàn thiện, anh cũng như bao người đàn ông khác, có gia đình rồi nhưng anh vẫn chứng nào tật ấy, vẫn trăng hoa vẫn vui vẻ bên ngoài bỏ mặc cho em mọi việc. Em nghĩ mình làm vợ thì hãy làm tròn trách nhiệm của một người vợ và em đã làm được. Chúng ta có con, một bé trai kháu khỉnh chào đời em đã nghĩ khi có con rồi anh sẽ thay đổi nhưng em đã nhầm, những cái đó dường như đã ăn vào máu con người rồi nên dù có thế nào đi chăng nữa anh vẫn vậy, vẫn là anh và không hề thay đổi gì.

Cho đến bây giờ con chúng ta sắp được bốn tuổi rồi, anh đã trải qua biết bao mối tình, biết bao cô gái đã qua tay anh. Đã bao lần em nói với anh, anh làm gì đừng để em biết em sẽ đau lòng nhưng anh đâu có nghĩ được vậy, anh công khai cho mọi người biết trừ em để đến lúc mọi người nói em là con ngốc và coi thường sự vô cảm của em. Sống trong chăn mới biết chăn có rận, chỉ có những người phụ nữ trong hoàn cảnh của em họ mới hiểu và họ phải bất lực nhìn chồng mình chứ không phải họ không muốn hành động.

Thư tình: Cơ hội cuối cho anh!, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, tinh yeu, tran hoa, lua doi, gan gui, cap bo, tha thu, nguoi chong, yeu thuong, yeu anh, danh ghen, gui anh, thu tinh cho anh, bao, thu tinh hay, thu tinh yeu

Em bất lực mất rồi anh ạ, em sống mà như chết (Ảnh minh họa)

Lần này khác, lần này anh đã cặp với một con bé mắt xanh mỏ đỏ, nó chỉ giả nai trước mặt anh nhưng sau lưng anh nó còn biết bao thằng, em biết rõ hết và lần này em can thiệp, càng tìm hiểu và biết sâu về mối quan hệ của anh với nó em càng đau, tim em ghẹt thở khi đến tận tổ ấm của chồng em và nó, hai người đã ăn ở với nhau đến mức đấy mà em không làm được gì. Em không mảy may nghi ngờ gì anh cho đến khi mọi người nói vào mặt em là em ngu. Lần đầu tiên em biết đi đánh ghen nhưng cũng là lần cuối cùng vì em không có gan đánh ghen, em sợ anh ạ; em bắt đầu sợ anh, sợ gần gũi anh vì cứ khi gần gũi anh thì hình ảnh anh với nó lại hiển hiện trong đầu em nên em không có cảm giác chồng ạ.

Anh đã quay về xin lỗi em, mong em tha thứ và hứa sẽ sửa chữa nhưng em cũng không biết được bao lâu, mất bao lâu thì anh mới tỉnh ngộ hả anh. Em bất lực mất rồi anh ạ, em sống mà như chết, em lặng người nghe anh nhận lỗi và anh lại hứa hẹn nhưng vì con nên em cho anh thêm một cơ hội làm lại và là cơ hội cuối cùng dành cho người chồng em hết lòng yêu thương!



(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

26 tháng 7, 2013

Thư tình: Hồi ức một tình yêu!

23:24 0 Comments
Vậy mà đã gần 3 năm anh không còn có em - khoảng thời gian anh chỉ biết lấy công việc để quên đi quá khứ. Em còn nhớ không? Ngày đầu tiên anh gặp em là một đêm mưa tầm tã, một đêm định mệnh làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của anh. Anh choáng ngợp với những cảm xúc. Em trước mặt anh thật thân quen và gần gũi biết nhường nào. Những câu chuyện đời thường đã đưa mình lại gần nhau hơn, và anh biết tim anh đang xao động. Những tin nhắn, những cuộc điện thoại làm tim anh thổn thức, một cuộc hẹn đến chơi nhà anh đã được em đồng ý.

Chiều hôm đó anh đã cố gắng về sớm để chuẩn bị đón tiếp. Đi cùng em là cô bạn của cả anh và em (cũng là bà mai em nhỉ). Câu chào hỏi của anh là cây đàn ghi ta và nhạc phẩm Chút kỉ niệm buồn. Tình cảm của anh dành cho em thật sự rất đơn giản (vì anh đang là sinh viên mà). Những lần hò hẹn sau càng làm mình gần nhau hơn và hạnh phúc đã đến khi em chấp nhận tình cảm của anh. Anh biết nói sao đây? Có lẽ không từ ngữ nào diễn tả được hạnh phúc anh đang có, em yêu anh và đó không phải là mơ.

Một tháng nghỉ hè là quá ngắn khi tình yêu của đôi mình vừa chớm nở, anh phải chấp nhận xa em gần 100 cây số để xuống Đồng Nai nhập học. Mỗi tuần anh cố gắng về một lần để gặp em cho thoả nhớ nhung. Ôi! Khoảng thời gian đó sao mà dài thế. Tình yêu của chúng mình cứ lớn dần theo những ngày tháng xa cách. Cũng không ít lần chia tay nhưng sức mạnh tình yêu đã đưa hai đứa về bên nhau.

Rồi anh ra trường, biết bao lo toan trong cuộc sống đã làm anh không còn quan tâm em như trước. Những hiểu lầm cũng ngày càng nhiều hơn và cái gì đến đã đến. Anh ra Nha Trang làm công trình và mình không còn liên lạc.

Anh biết xa nhau là do anh. Em là con gái, không thể đợi chờ trong vô vọng. Ba tháng sau ngày anh ra Nha Trang, lòng anh tan nát khi biết tin em sắp sang ngang. Anh kêu gào trong vô vọng. Giọt nước mắt không ít lần rơi giờ lại lăn trên má anh. Anh đã mất em thật rồi. Niềm tiếc nuối, ân hận muộn màng không thể mang em trở lại. Khi yêu em anh đã từng nói "mưa cũng là một niềm hạnh phúc" vậy mà giờ đây mưa lại mang đến cho anh niềm đau.

Sài Gòn cho anh được biết em, có em, rồi lại mất em mãi mãi. Anh không đổ lỗi duyên số, anh chỉ trách mình không đủ chín chắn để nuôi sống tình yêu. Mãi mãi trong anh hồi ức không thể xoá nhoà về em.

"Lần đầu ta gặp nhỏ trong nắng chiều bay bay. Ngập ngừng ta hỏi nhỏ, nhỏ bảo nhỏ không tên..."

Huyền em! Nếu một ngày em đọc được những dòng này thì hãy vì thế mà sống thật tốt, bên em luôn có hai người đàn ông yêu thương em. Anh mong em hạnh phúc - điều mà anh không có cơ hội dành cho em. Yêu và nhớ em nhiều!



(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

Thư tình: Gửi người em yêu nhất

18:00 0 Comments
Anh và em quen nhau chưa lâu, chỉ là một sự tình cờ trên mạng, chúng ta gặp nhau và nói chuyện với nhau. Tình bạn cũng bắt đầu từ đó, chúng ta gọi nhau bằng những cái tên thân thương và trìu mến. Anh và em chưa hiểu nhiều về nhau, em không biết nó có đủ để bắt đầu một tình yêu không nhưng em đã yêu anh và yêu rất thật lòng.

Mình ít nói chuyện với nhau, và những lần nói chuyện ấy cũng không nhiều (trừ lần đầu tiên ra) và cũng chỉ nói những chuyện linh tinh, chuyện không chủ đề. Rồi anh đã nói anh yêu em, anh biết anh chưa đủ để em tin và yêu, nhưng anh muốn nói ra, muốn cho em biết vì sợ một ngày nào đó em sẽ yêu một người đàn ông khác.

Em không xinh đẹp, không giỏi giang, không có gì đáng để anh yêu… Nhưng anh vẫn yêu em. Tại sao thế nhỉ?

Anh cách xa em gần 200km, anh và em chưa gặp nhau bao giờ, nhưng chúng ta tin nhau phải không anh? Chính vì vậy mà anh đã quyết định đến để gặp em, em không nhớ cảm xúc của mình thế nào nữa, nhưng em thật sự rất vui. Vui vì chúng mình đã gặp nhau rồi. Không biết anh có nghĩ gì không, có băn khoăn gì không và có mong chờ ở em điều gì không? Còn em thì suy nghĩ nhiều lắm, về em, về anh, về lần đầu gặp nhau và về tình yêu của chúng ta. Chúng mình có nhiều quan niệm khác nhau trong tình yêu, cũng vì vậy mà tranh cãi với nhau nhiều. Em đã không có cái quý giá của người con gái, em tâm sự với anh điều đó, anh là người hiểu biết, anh thoáng tính, anh từng trải và anh có nhiều kinh nghiệm. Còn em, em là một con bé mới lớn, em trẻ con, và cái đó không còn sau một tai nạn nhưng anh vẫn yêu em.

Em lúc nào cũng nghĩ, lần đầu tiên của em sẽ dành cho người chồng của em trong tương lai, anh nghĩ rằng tùy vào cách thể hiện tình yêu của mỗi người, em không nghĩ vậy nhưng em tin điều đó. Có phải khi yêu nhau đều phải làm chuyện đó đâu nhỉ, và nếu càng giữ được lâu càng tốt, em nghĩ rằng khi gặp anh, tất cả đều vẫn bình thường. Nhưng sự thật lại không như vậy.

Thư tình: Gửi người em yêu nhất, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, bao, yeu anh, tinh yeu, em nho anh, lan dau tien, trao than, doi con gai

Đôi tay em chỉ muốn siết chặt anh cho tan hết nỗi nhớ (Ảnh minh họa)

Sắp gặp nhau rồi, anh hỏi em có sợ không, có muốn gặp anh không và có hối hận không. Tất nhiên câu trả lời của em là không rồi.

Gặp anh, nhìn thấy anh giữa dòng người qua lại, em nhận ra anh ngay, em cũng không biết tại sao nữa dù em chưa gặp anh bao giờ. Gặp anh, tình cảm của em không thể nén lại nữa, lần đầu tiên cầm tay anh, lần đầu tiên nằm gọn trong cái ôm của anh… em cứ nghĩ rằng mình yêu nhau đã lâu lắm rồi, xa nhau lâu lắm rồi, không nghĩ rằng đây là lần đầu gặp nhau dù sự thật là như thế.

Anh yêu, cho em gọi anh như vậy nhé, mình cứ bên nhau như vậy, gối đầu vào tay anh nằm ngủ, căn phòng nhỏ và chỉ có hai người, em đã không lường được những gì sẽ xảy ra tiếp theo, những chuyện không nói ra mà ai cũng biết. Lần đầu gặp nhau, anh quen thuộc đến lạ lùng, những cái hôn đầu tiên, ngọt ngào và đáng nhớ. Trái tim em nhỏ bé thật, bây giờ nó chỉ có mình anh, trí nhớ của em cũng tồi tệ thật, nó chỉ nhớ về anh, về lần đầu tiên. Tại sao em có thể dành cho anh dễ dàng đến vậy nhỉ? Anh không kiềm chế được ham muốn của bản thân mình, để rồi lấy đi lần đầu của em mặc cho em gào lên trong đau đớn. Lúc đó anh có nghĩ gì không?

Em thuộc về anh rồi, từ nay và về sau cũng thế, chỉ mong anh đừng nghĩ em là người con gái dễ dãi. Anh biết không, lúc đó em chỉ hi vọng có gì đó màu đỏ, màu hồng… nhưng không có, em buồn lắm.

Ở bên anh, em chỉ muốn thời gian dừng lại, em đã dành 2 ngày không ngủ để bên cạnh anh, ngắm nhìn anh, để khuôn mặt ấy, đôi môi ấy, bàn tay ấy… để tất cả những gì anh có sẽ ở lại trong trí nhớ của em. Anh à, giờ anh xa em thật rồi, may quá, anh không phải ăn thức ăn em nấu nữa, cũng không còn nằm bên cạnh con bé cứ khóc nhiều. Khoảnh khắc anh bước đi nước mắt em chỉ muốn trào xuống, đôi tay em chỉ muốn siết chặt anh cho tan hết nỗi nhớ, cho mất đi sự đau đớn của lần đầu.

Anh sẽ xuống khi nào em nhớ anh, anh đã nói với em như vậy, em lúc nào cũng nhớ anh, nhưng anh vẫn về.

Không biết bao giờ em lại gặp anh nữa?

Yêu anh.

(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

23 tháng 7, 2013

Thư tình: Nắng Sài Gòn nhớ mùa thu Hà Nội

22:59 0 Comments
Tôi nhớ những chiều rong ruổi trên Hồ Tây huyền ảo, Hồ Gươm lịch sử và những con phố bát ngát me xanh cùng mùi hoa sữa ngọt ngào. Ôi biết bao kỷ niệm mà nhường như tôi không hề nhớ hết, thời gian trôi cùng năm tháng dài tôi cũng già đi, tôi yêu mùa thu Hà Nội nhưng tôi cũng ghét mùa hè oi ả. Bọn bạn tôi thường bảo mùa nào cũng có cái đặc điểm thú vị của nó, có lẽ vậy, tôi yêu những con phố Hà Nội vào những chiều thu tắt nắng và thích thú với cái se lạnh đầu đông.

Những chiều tan sở tôi thường la cà trên đường phố và những quán cóc ven đường, những quán trà đá thân quen là nơi hẹn họ của những người công sở hay những sinh viên và cả những đôi trai gái đang yêu... Đó là tất cả những gì hiện hữu trong tâm thức tôi. Một Hà Nội đẹp lãng mạn, một tình yêu đầu tiên sâu nặng chỉ còn trong niềm ký ức. Hà Nội đã đi bên tôi suốt 6 năm, đó là quãng thời gian đẹp đẽ của thời sinh viên, và mệt mỏi của ngày đầu tiên ra trường. Hà Nội đó là một sự thay đổi lớn lao, đến mức khó chấp nhận và phải mất một thời gian khá dài để làm quen. Những khó khăn chốn thành thị, một cuộc sống chỉ với những nỗi lo lắng về cơm áo gạo tiền đã làm cho tôi có lúc cảm thấy mệt nhoài và chán ghét. Tôi thường trêu đùa với bạn bè Hà Nội có cái gì mà biêu nhiêu người phải ùa về đây đông đúc vậy, nó là thói quen mà tôi cũng không biết nữa, và có người thường nói tình yêu cũng xuất phát như vậy.

Có lẽ nó cũng đúng trong suy nghĩ của một số người. Không biết tự bao giờ, tôi cảm thấy yêu nhớ Hà Nội đến lạ thường, nhớ cảm giác của những chiều thả mình trong rong bộ cùng em, tôi  nhớ con đường mà cứ cách một đôi lại có một đôi khác “chiếm chỗ”. Và cứ đôi nối tiếp đôi trên con đường mang tên “Tình Yêu”. Con đường ngập tràn mùi thơm thanh khiết và màu trắng tinh khôi của hoa sưa trong tiết trời chuyển mùa. Một loài hoa mà từ khi đặt chân tới Hà Nội tôi mới biết có một loài hoa tên là “hoa sữa”.Tôi nhớ phố Trần Bình nằm trong ngóc ngách ven bệnh viện 19-8 nhưng tôi luôn tìm đến nó vào những dịp liên hoan hay đường Lê Đức Thọ nơi đó luôn tụ tập của đám bạn tôi sau những giờ làm việc ngồi lại với nhau bàn tán cho qua hết ngày và ở đó cũng có cả em. Đơn giản vì lần đầu tiên đi ăn, em và tôi đến đó. Tôi nhớ có lần đi chơi công viên Thủ Lệ mà tôi quên không mang tiền ngại quá không biết làm sao, tôi cảm thấy mình bé lại sau cái nhìn ấm áp của em. Hà Nội trong tôi là nỗi nhớ suốt con đường từ Xuân Thủy đến Hồ Tùng Mậu - nơi đã có hai trái tim luôn hướng về nhau. Và tôi nhớ, trên con phố mang tên Lê Đức Thọ em đã nhận lời yêu tôi cùng lời hứa muốn đi cùng tôi đến suốt cuộc đời.

Tình yêu nhau vào những ngày mùa thu em nhỉ? Tình yêu của mình đã đi qua được những mùa hoa sữa ngọt ngào và lãng mạn. Nhưng hạnh phúc thì ngắn ngủi và thay vào đó là nỗi nhớ trải dài. Tôi không đủ niềm tin, không đủ lòng kiên trì để bước đi cùng em đi qua những mùa thu nồng nàn của Hà Nội. Cái tôi của tôi quá lớn, một con người luôn tỏ ra mình thông minh và kiêu gạo phải không em như em thường nói đã không vượt qua được những suy nghĩ của những người thân tôi. Mặc dù em đã luôn bên tôi. Cảm ơn em, tình yêu đầu tiên. Cảm ơn em vì đã yêu tôi mà không tính toán, hay mảy may vụ lợi. Cảm ơn em vì đã yêu tôi mặc dù tôi có lúc đã lừa dối em. Cảm ơn tất cả những gì em dành cho tôi mà ở thành phố gần 8 triệu người này không ai cho tôi được cảm giác như em đã cho tôi. Có lẽ vậy là tốt hơn vì tôi đã chôn chặt trái tim em vào một góc sau của trái tim tôi rồi. Có lẽ bây giờ em đã có một bến đỗ bình yên và quên tôi thật sự nhưng như vậy khiế tôi thanh thản hơn vì tôi có lỗi với em nhiều.

Khi viết những dòng tâm sự này cũng là lúc Hà Nội đang chuyển mùa sang thu rồi hoa sữa còn nồng nàn lắm không em vậy là hai mùa thu xa em rồi. Thu xa em tôi thèm được đi lại trên những con đường nhiều hoa sữa. Vẫn là những con đường đó, nhưng chắc cảm xúc lại khác so với ngày yêu em. Nhẹ nhàng và mỉm cười vì một chuyện tình buồn nhưng lại là tình yêu đẹp trong miền kí ức của mỗi người. Thi thoảng trong dòng suy nghĩ của tôi lại tự hỏi: không biết  bây giờ thế em nào, có còn nhớ tôi không? Em có còn thường đi đến những nơi ngày xưa tôi và em thường qua lại để tim tôi? Tôi thật ngớ ngẩn phải không em? Ngớ ngẩn đến mức đánh mất em và bây giờ bước vào tuổi 31 mà tôi vẫn lặng thinh trước những tình cảm khác. Tôi đến với Hà Nội trước khi quen em, nhưng tình yêu tôi dành cho em nhiều như tôi dành cho Hà Nội vậy. Dù sau này khi xa nó, tôi vẫn dành cho Hà Nội một tình cảm đặc biệt, bởi nơi đó có một góc nhỏ của Hà Nội trong tôi. Cảm ơn em Hà Nội của riêng tôi.



(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.