Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư gửi em yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư gửi em yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

26 tháng 5, 2017

Thư tình: Tạm biệt tình yêu to bự





Mr Trung | 10:31 | In | 0 Comments

Anh sẽ nhớ mãi cái ngày em nói lời cay đắng khiến anh đã ngã ngửa, anh vẫn đang tin rằng có lẽ những lời nói đó không phải là em nói mà là một người nào đó nói.
Xem tiếp ...

20 tháng 10, 2015

Gửi em người con gái mà tôi đang tìm





Mr Trung | 11:16 | In | 0 Comments

Giờ đây tôi đang bế tắc trong cả cuộc sống, công việc và tình yêu. Tôi rất nhớ em, vẫn tưởng tượng và vẫn hi vọng.
Rút cuộc tôi đã không quên được em như đã tuyên bố. Ngày nào tôi cũng nhớ đến em. Tôi chỉ biết nhớ trong nỗi niềm bất lực và chấp nhận. Tôi không tìm kiếm em làm gì nữa. Giữa cuộc sống nhân sinh này em là ai?
Tôi đã sai lầm khi 3 năm trước vì một giây phút bồng bột của tâm hồn để những cảm xúc ùa về. Tâm trí tôi đã bị kéo theo những cảm xúc ảo tưởng đó. Lúc ấy tôi sớm đã biết trước nếu không tìm ra em mọi chuyện sẽ đi vào trong bế tắc.
Và quả thật như vậy giờ đây tôi đang bế tắc trong cả cuộc sống, công việc và tình yêu. Tôi rất nhớ em, vẫn tưởng tượng và vẫn hi vọng.
Hẳn giờ đây em đã là người yêu của kẻ khác, là vợ của một gã đàn ông, là mẹ của một đứa con thơ. Đó chính là cuộc sống, mà cuộc sống thì không giống cuộc đời. Tôi vẫn phải sống một cuộc đời của tôi, nơi ấy không có tình yêu mộng đẹp giữa tôi và em, cũng chẳng có lý tưởng ngôi nhà và những đứa trẻ.
Tôi từng nghe về hai kiểu tình yêu đó là tình yêu gắn với lý tưởng và lý tưởng gắn với tình yêu. Tình yêu của tôi dành cho em đó là tình yêu gắn với lý tưởng. Tôi chỉ có em khi tôi đã trở thành lý tưởng và khi tôi đã không trở thành lý tưởng đơn giản là tôi đã không có em.
Tôi vẫn thường hay tưởng tượng trong tâm trí một ngày nọ bỗng bất ngờ gặp lại em, ánh mắt rưng rưng lao đến chỗ em. Em nhìn tôi với ánh mắt thân thương và nói ''Tất cả là tại em, nếu lúc đó em không bỏ đi chỗ khác thì mình đã không lạc mất nhau như thế này, em xin lôi'' và em ôm chầm lấy tôi... Nghe thật nực cười phải không?
Em ạ, bởi lẽ tôi đã không trở thành lý tưởng nên tôi biết rằng dù có gặp lại em trong cuộc sống này tôi cũng sẽ không yêu được em, chưa đề cấp tới rằng em đã là của người khác.
Em ạ, tôi không muốn giống như Mộ Dung Phục luôn mộng tưởng cao xa, thậm chí quá sức bản thân mà quên mất đi những thứ mình vốn có, những niềm vui nho nhỏ của đời thường.
Tôi không biết liệu rằng em có biết chuyện tôi tìm em hay không? Tôi chỉ muốn nói với em rằng tôi chỉ yêu người con gái năm xưa trong giây phút ấy của tôi thôi, tôi không yêu em của ngày hôm nay nên sẽ chẳng làm gì ảnh hưởng tới hạnh phúc mà em đang có.
Cuộc sống không giống cuộc đời và tôi muốn sống hết mình với cuộc sống này. Nhưng tôi không làm được điều đó khi trong mình mang một nỗi bế tắc đó chính là em.
Em là ai giữa kiếp nhân sinh này, tôi muốn được biết em là ai, được thấy em đã là vợ của người ta, tôi sẽ quên em hoàn toàn người trong mộng ạ.
Chỉ biết nhớ thôi chẳng kiếm tìm
Giữa đời lặng lẽ nét say im
Cuộc sống không giống như cuộc đời
Cho nên cuộc đời không có em!
Xem tiếp ...

22 tháng 11, 2014

Nhớ về anh “tình yêu đầu của em”





Mr Trung | 21:17 | In | 1 Comment

Anh yêu! Em nhớ anh nhiều lắm, em rất “thèm” được nắm tay và ôm anh thật chặt. Dẫu biết rằng đó chỉ là mơ nhưng em cứ tưởng tượng, mòn mỏi “ôm gối ôm” hằng đêm.
Nhớ ngày đầu tiên gặp nhau anh đã nắm tay khiến em rơi nước mắt vì sung sướng và hạnh phúc, cảm giác ngất ngây chưa bao giờ có được, em nhớ anh nhiều lắm.

Em cứ tưởng tượng, mòn mỏi “ôm gối ôm” hằng đêm (Ảnh minh họa)
Mỗi chiều đi làm về em chạy xe rất chậm vì anh hay nói “Vợ nhớ chạy xe cẩn thận”, em đã cố gắng không nhớ đến nhưng sao câu nói đó cứ văng vẳng bên tai làm em phải khóc rất nhiều cho dù mọi người xung quanh ai cũng tò mò nhìn em rơi nước mắt.
Mỗi lần gặp buồn phiền trong cuộc sống hay trong công việc, người đầu tiên em nghĩ đến đó chính là anh và rất muốn gọi điện thoại òa khóc cho anh nghe. Em biết nếu được anh chia sẻ thì mọi buồn phiền trong em sẽ tan biến hết, nhưng em muốn bản thân mình phải rèn luyện khi không có anh bên cạnh.
Anh biết vì sao em hay “mít ướt” không? Vì yêu anh em thấy buồn nhiều lắm, em sợ làm ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của anh và em sợ gia đình hai ta sẽ bị đổ vỡ.
Mỗi lần nói chuyện với anh em rất vui, rất hạnh phúc nhưng nỗi buồn cứ gờn gợn trong em vì chúng ta đã có gia đình. Rồi nghĩ đến gia đình anh em thấy mình mắc tội, thấy có lỗi với vợ anh vì cũng là phận gái mà.
Em thấy xót xa, chạnh lòng cho bản thân mình nhưng em đã quyết định rất đúng đắn và chắc chắn sẽ không bao giờ hối hận đâu.
Em sẽ sống với tình yêu kỷ niệm trong em cho dù thời gian em và anh gặp nhau cũng như bên nhau rất ngắn. Thời gian đó cũng để em xác định rằng ít nhất trong cuộc đời em cũng có được một “tình yêu đầu của em”.
Xem tiếp ...

29 tháng 9, 2014

Người tình mùa đông (P.2)





Mr Trung | 23:19 | In | 0 Comments

Cẩm Linh vào học kỳ mới, chúng tôi ít có thời gian gặp nhau hơn. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi bên Cẩm Linh, đôi khi tôi thấy mình như một người xa lạ. Những buổi cà phê, đi dạo phố, xem phim… vào dịp cuối tuần của chúng tôi đều để lại một dư vị buồn.

Trong lòng Cẩm Linh vẫn còn những khoảng trống mà tôi chưa thể nào khỏa lấp được. Tôi chỉ biết hy vọng vào thời gian. Nhưng thời gian không cho tôi cơ hội để làm một người tình thực sự trong thế giới Cẩm Linh. Bởi ngày đó đã đến….

Giữa một đêm mùa đông buốt giá, Cẩm Linh đến gõ cửa phòng tôi. Tôi mở cửa, giật mình khi thấy khuôn mặt xanh xao ủ rũ của cô ấy. Mới mấy ngày không gặp, trông cô ấy tiều tụy đi rất nhiều. Cô ấy vừa khóc vừa nói có chuyện quan trọng muốn hỏi tôi.
- Anh là bác sĩ tâm lý? Anh có thể giải thích tại sao trong những ngày qua em đều mơ về một chàng trai xa lạ?

- Việc này… anh không rõ. – Tôi ấp úng.
- Thế anh biết người trong bức ảnh này là ai không?

Tôi im lặng. Cảm thấy trái tim mình như thắt lại khi nhìn thấy nụ cười của Cẩm Linh hiện lên từ bức ảnh. Trước đây, Cẩm Linh có nói là đã đốt hết những bức ảnh và kỷ vật liên quan đến Duy Anh. Vậy mà một bức ảnh vẫn còn tồn tại! Cũng như bóng hình Duy Anh vẫn tồn tại trong những giấc mơ của cô ấy. Những giấc mơ không bao giờ tôi có thể chạm tới được!

- Đôi khi em tự hỏi tại sao suốt hai năm qua em và anh không chụp một bức ảnh nào. Và hôm nay em tìm thấy bức ảnh này kẹp trong cuốn sổ chép thơ của em. – Cô ấy nghẹn giọng nói. – Người con trai chụp chung với em trong bức ảnh này, trong cả những giấc mơ ấy nhất định phải rất quan trọng với em! Anh nói đi, người ấy là ai?
Cẩm Linh đang hoang mang nhìn tôi, đợi chờ một câu trả lời. Tôi không thể để sự im lặng của mình làm cô ấy thêm đau khổ.

- Đấy là một người em đã từng yêu và khiến em đau khổ. Em đã đến chỗ anh để xóa ký ức. Anh không hoàn toàn xóa được ký ức, anh đã thay đổi và thêm vào ký ức của em những chi tiết mới, trong đó có anh và những điều mà anh mơ tưởng… Anh thật ích kỉ. Anh xin lỗi!
Cẩm Linh cười, trong ánh mắt chứa đầy đau đớn, buồn tủi. Nếu trước kia tôi hy vọng về một nụ cười thì bây giờ tôi lại hi vọng về những giọt nước mắt. Những giọt nước mắt làm ướt hết vai áo tôi khi cô ấy gục đầu vào vai tôi và khóc; để vơi đi những nỗi đau, để buông bỏ một chuyện tình đã thành quá vãng.

Nhưng đau xót làm sao, Cẩm Linh đã cười. Trước khi cô ấy bỏ đi rồi loạng choạng ngã gục trước thềm cửa.
Đó là đêm rất dài, dài nhất trong cuộc đời tôi.
Tâm trạng tôi rối bời lúc đưa Cẩm Linh đi bệnh viện.

Nhìn khuôn mặt vẫn vương đầy những nét phiền muộn của Cẩm Linh khi bất tỉnh trên giường bệnh, tôi cảm thấy xót xa và tràn dâng một niềm oán hận bản thân tột độ. Tôi đã sai! Bằng sự điên rồ và ích kỉ của mình, tôi đã làm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn đối với một người con gái.

Tôi phải làm sao để giúp Cẩm Linh trở lại bình thường? Làm sao để mang lại một cuộc tình vẹn nguyên cho cô ấy?

***
Sau một đêm dài, tôi mới đủ tỉnh táo để tự hỏi mình rằng: Tại sao thay vì tìm cách xóa đi một cuộc tình, tôi lại không tìm cách cứu vãn một cuộc tình?

Tôi muốn tìm gặp Duy Anh để chứng kiến tận mắt chàng trai đã chiếm trọn trái tim cô ấy và khiến cô ấy đau khổ. Để hỏi cậu ấy về một vấn đề mà bấy lâu nay tôi luôn thắc mắc: Vì sao một chuyện tình đẹp như thế, sâu đậm như thế, cậu ấy bỗng đột ngột đòi chia tay, với một lý do không thể tàn nhẫn hơn đó là sang Mỹ định cư rồi “lấy vợ”?

Tôi nhờ bạn bè tôi ở Mỹ tìm hộ địa chỉ của Duy Anh. Thông tin ít ỏi của cậu ấy mà tôi biết được là tên, tuổi khoảng hai mươi hai, mới sang Mỹ định cư được năm tháng. Sau hai ngày, một người bạn của tôi báo lại rằng, có một chàng trai tên là Duy Anh, cũng hai mươi hai tuổi nhưng đang điều trị ở một bệnh viện chuyên khoa thần kinh (nơi bạn tôi công tác). Có lẽ những dự cảm của tôi về một chuyện tình éo le giữa Duy Anh và Cẩm Linh là đúng. Tôi gạt bỏ hết những chùng chình trong lòng, lập tức đặt vé máy bay sang Mỹ để tìm gặp Duy Anh.

Duy Anh mới trải qua một ca phãu thuật quan trọng là cắt bỏ u não được một tháng. Cậu ấy không khác nhiều so với những gì tôi hình dung được khi bước vào thế giới Cẩm Linh. Ngoại trừ đôi mắt. Sau ca phẫu thuật, đôi mắt cậu ấy vĩnh viễn mất đi thị lực. Một đôi mắt không còn cảm giác với ánh sáng nhưng vẫn nhen lên những xúc cảm mãnh liệt khi tôi nhắc đến Cẩm Linh.

- Nguyên nhân anh bỏ Cẩm Linh để sang Mỹ lấy vợ là đây sao? - Tôi hỏi, khi ngồi cạnh gường bệnh của Duy Anh.
- Anh là ai? Chuyện với Cẩm Linh đã qua rồi tôi không muốn nhắc lại nữa. – Duy Anh lạnh lùng nói.
- Tôi là bạn của Cẩm Linh! Anh đang lảng tránh. Thực ra trong lòng anh đang lo sợ, đang hoang mang không biết Cẩm Linh bây giờ thế nào! Anh vẫn còn yêu Cẩm Linh rất nhiều. Đó là sự thật?

- Không! Chuyện của chúng tôi đã kết thúc. Tôi hơi mệt... Mời anh ra ngoài cho. Không là tôi gọi bác sỹ! – Duy Anh tỏ ra cương quyết.
- Tôi cũng là bác sỹ. Một số bác sỹ trong bệnh viện này từng học với tôi. Tôi sẽ ra ngoài ngay lập tức nếu anh chịu trả lời tôi một câu hỏi. Anh đồng ý chứ?
- Anh hỏi luôn đi!
- Anh sẽ làm gì nếu hiện tại Cẩm Linh vẫn đau khổ vì anh và không thể sống nếu thiếu anh?
Duy Anh không trả lời được. Tay cậu ấy khẽ run lên và bám chặt vào ga trải giường.

Tôi biết, thật nhẫn tâm khi khoét sâu vào nỗi đau trong lòng Duy Anh. Nhưng chỉ có vậy tôi mới khiến cậu ấy tỉnh ra rằng, tình yêu của trong lòng cậu ấy quan trọng đến nhường nào, và cậu ấy không thể chôn giấu được tình yêu của mình trong sự tự ti và mặc cảm.

- Cẩm Linh đang nằm viện vì quá suy sụp. - Tôi tiếp tục nói. - Tôi phần nào hiểu được nỗi khổ tâm của anh. Anh bi quan vì bệnh tật. Anh chia tay vì muốn cô ấy được hạnh phúc. Thế tôi hỏi anh câu nữa : Anh có chắc rằng Cẩm Linh sẽ hạnh phúc khi anh rời xa cô ấy bằng cái lý do dối trá kia không?

- Dừng lại! Đủ rồi, tôi không muốn nghe nữa. Đó là chuyện riêng của chúng tôi... liên quan gì đến anh? – Duy Anh nói và quay lưng về phía tôi… trốn tránh ánh nhìn của tôi khi cậu ấy không kìm nén được nước mắt.

- Tôi là bác sỹ của Cẩm Linh. Một người đã thầm thương cô ấy. Tôi không thể nào thay thế được anh trong lòng cô ấy. Tôi đã vượt cả ngàn cây số để đến đây cho anh biết một điều là cô ấy vẫn còn yêu anh và đau khổ rất nhiều khi mất anh. Vì vậy, nếu còn nghĩ cho cô ấy, anh hãy quay về bên cô ấy khi còn có thể…Tôi không muốn nhìn cả hai người đều chìm vào bi kịch. Thế thôi, anh nghỉ đi!

Tôi rời bệnh viện để cho Duy Anh có thời gian suy nghĩ... và khóc một mình theo cách của một người đàn ông.
Khi đàn ông khóc không hẳn là do họ yếu đuối; nhiều khi họ mạnh mẽ hơn ta tưởng tượng, như cách họ vượt qua bệnh tật, như cách họ làm tất cả để người mình yêu thương được hạnh phúc; họ chỉ khóc khi chạm tới tột cùng của cảm xúc, khi bất lực nhìn người mình yêu thương đau khổ… Đó mới thực sự là nước mắt của đàn ông!
Điều quan trọng nhất tôi xác định được đến lúc này là tình yêu của Duy Anh dành cho Cẩm Linh vẫn còn rất sâu đậm. Với tôi, chuyến đi này chỉ cần như thế là đủ!
***
Tôi trở lại Việt Nam. Chiều nay, tôi sẽ đến bệnh viện và kể lại cho Cẩm Linh nghe những gì tôi biết về Duy Anh. Tôi sẽ gợi nhớ lại những kí ức bị lãng quên trong lòng cô ấy. Điều này thực ra không khó lắm, bởi tình yêu sẽ thôi thúc những ký ức trở lại theo một lẽ tự nhiên. Cẩm Linh sẽ trở lại chính mình, sẽ có cả nụ cười và những giọt nước mắt. Tôi tin rằng cô ấy sẽ đi tìm Duy Anh và vực Duy Anh dậy bằng tình yêu của cô ấy!

Họ sẽ tự viết tiếp câu chuyện tình của riêng họ!
Còn tôi lại trở về với thế giới của người cô đơn.
Khi không thể xóa được ký ức của chính mình, tôi chấp nhận nó như một thói quen.
Như nhấm nháp một ly cà phê đen vào buổi sáng.
Như lang thang trên một con phố không tên.
Hay mải miết kiếm tìm một gương mặt thân quen trong dòng người hối hả.

Để rồi, đến một lúc nào đó ngỡ ngàng nhận ra mình đang đi dưới một bầu trời đầy nắng; nhận ra giữa muôn vàn những tia nắng ấm áp ấy, có một tia nắng đã kết thúc cả một mùa đông!

(HếI)
Xem tiếp ...

14 tháng 9, 2014

Chia tay tôi để yêu bạn thân





Mr Trung | 22:52 | In | 0 Comments

Chúng tôi quen nhau rất đỗi tình cờ. Sau nửa năm nói chuyện qua lại, tôi đã rung động trước những tình cảm anh dành cho mình. Và chúng tôi đã yêu nhau được gần 2 năm nay. Hiện tại tôi đang là sinh viên năm 2 của một trường đại học ở Hà Nội còn anh thì đang đi làm xa. Quãng thời gian yêu nhau không dài nhưng đủ để tôi hiểu về anh phần nào.

Tôi đã rất yêu và tin anh, vậy mà một ngày anh nói anh không thể chờ đợi tôi với lý do gia đình muốn anh lấy vợ và ổn định cuộc sống. Tôi đã sốc khi nghe tin đó. Trước khi yêu nhau, tôi và anh đã hứa hẹn chờ tôii học hành xong, có công việc ổn định sẽ lập gia đình, vậy mà không ngờ bây giờ anh lại nói với tôi những lời phũ phàng như vậy. Tôi đã khóc rất nhiều khi phải chia tay anh nhưng vì tôn trọng quyết định của anh, tôi sẵn sàng ra đi để anh bắt đầu cuộc sống mới.

Thời gian sau, tôi không liên lạc hay quan tâm gì tới anh nữa. Tôi quyết định sẽ quên anh mãi mãi. Nhưng không lâu sau đó, tôi nghe tin anh chia tay tôi vì muốn theo đuổi người con gái khác... và không ngờ, người con gái đó chính là cô bạn thân của tôi.

Tôi đã thực sự đau khổ vì anh không hề nói rõ ràng với tôi một lần về chuyện này. Nhưng mọi chuyện tưởng dừng lại ở đây thì một ngày anh lại nhắn tin và điện thoại cho tôi. Anh nói anh chia tay tôi vì gia đình ép anh phải lấy vợ và người bạn đó có thể lấy anh còn tôi thì không. Vậy giờ đây anh tìm tới tôi để làm gì khi tôi đã cố gắng để quên anh?
Anh nói chỉ yêu mình tôi... nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy khó chịu khi nghĩ về những chuyện đã qua và khó có thề chấp nhận anh lần nữa, dù trong lòng tôi vẫn yêu anh rất nhiều.

Ngày nào đi làm, anh cũng qua trường tôi chỉ để được gặp và nói chuyện với tôi. Tôi không biết có nên cho anh cơ hội không. Tôi đang rất rối bời và không biết lám sao cho đúng. Anh cứ luôn gọi điện thoại và nhắn tin mỗi ngày chỉ để mong tôi tha thứ và cho anh cơ hội làm lại từ đầu!

Thật sự bây giờ tôi đang rất khó nghĩ và không biết phải làm sao bây giờ nữa?
Xem tiếp ...

7 tháng 9, 2014

Chẳng còn thời gian dành cho nhau





Mr Trung | 23:20 | In | 0 Comments

Hôm qua, thấy tôi ngâm gạo rồi xách đi xay, ông xã trợn mắt: “Đừng có nói là em xay bột làm bánh canh đó nghen”. Thì làm bánh canh, có sao đâu? Hôm trước anh mới nói nhớ bánh canh của má kia mà.

Ông xã tôi có tật rất kỳ: Bất cứ món ăn nào của má làm đều “trên cả tuyệt vời”. Hồi mới quen nhau, tôi với anh suốt ngày cứ tranh nhau xem má ai làm đồ ăn ngon hơn. Tất nhiên là lúc nào tôi cũng thắng vì “anh làm sao mà cãi lại em?” như cách kết thúc tranh cãi của anh. Thế nhưng từ ngày má anh mất, mỗi lần nhắc đến món ăn của má, lúc nào tôi cũng nhường nhịn, phần vì “thương anh côi cút”, phần vì những món của má chồng tôi làm ngon thật. Mấy hôm trước, xem tivi thấy chiếu cảnh dỡ chà ở quê, anh buộc miệng: “Thèm bánh canh tôm của má quá”. Nghe vậy, tôi bảo: “Để bữa nào rảnh, em nấu cho mà ăn”. Tay nghề nấu nướng của tôi còn lâu mới bằng má nhưng “có làm còn hơn không” như cách anh an ủi mỗi khi tôi nấu món gì đó... không giống má!

“Bánh canh tôm của má” là món ăn mà ở Sài Gòn có thèm cũng không biết tìm ở đâu ra. Những con tôm lóng do ba dỡ mấy đống chà trước nhà hoặc mua của hàng xóm còn nhảy tanh tách được má đem về làm sạch, lột vỏ, bằm nhuyễn ướp nước mắm, hành, bột ngọt rồi xào lên cho chín. Bột gạo xay từ hôm trước má đổ vô cái bao bồng bột dằn cối đá lên cho khô, sau đó nắn xung quanh cái chai. Dừa khô má vắt một chén nước cốt đặc sệt để riêng, phần nước dão cho vô nồi bắt lên bếp. Chờ cho nước sôi, má dùng thanh tre vót mỏng cắt bột thành từng sợi cỡ chiếc đũa cho vào nồi nước đang sôi.

Mấy người kỹ tính họ luộc bánh canh trước, sau đó vớt ra bỏ vô nước lạnh. Làm như vậy để bánh canh không bị lềnh. Nhưng nhà mình, ba với mấy anh con lại thích bánh canh tôm phải sền sệt mới ngon. Con nhớ khi bắt đầu cắt bánh thì rút bớt lửa để không bị khét. Khi nào thấy bột bánh nổi lên mặt là đã chín”- má vừa làm vừa chỉ cho tôi. Lần đầu nhìn thấy cái công đoạn làm bánh canh ngộ nghĩnh này, tôi thắc mắc: “Sao không mua bánh canh bột lọc ngoài chợ về làm cho khỏi mắc công hả má?”. Nghe tôi hỏi, má cười: “Thứ bánh canh đó ăn có mùi hôi, lại chua, ba với mấy anh con đâu có chịu ăn”.

Ra là vậy.
Xong đâu đó, má cho tôm và nửa chén nước cốt dừa vào, nêm nếm lại cho vừa ăn. Má dặn: “Con nêm hơi lạt một chút để lát nữa ăn còn cho thêm nước mắm, như vậy mới ngon”. Má múc bánh ra tô, rắc hành ngò, tiêu, chan thêm chút nước mắm nhĩ, chút nước cốt dừa. Tô bánh canh của má thơm lừng, ngọt lịm, béo nhức cả răng. Tôi nhìn ba và mấy anh em chồng của tôi sì sụp mà không khỏi thán phục má chồng tôi. Bất cứ thứ gì qua tay má đều trở thành cao lương mĩ vị đối với các thành viên trong gia đình.

Điều lớn nhất tôi học được từ má, bà mẹ quê một chữ bẻ đôi cũng không biết là “khi con nấu ăn, hãy dồn tất cả yêu thương trong đó thì không có cao lương mỹ vị nào ngon bằng”. Có lẽ chính vì vậy mà ông xã và các con tôi dù đi đâu, làm gì, cứ đến bữa ăn là phải nhanh chân về nhà “ăn cơm của mẹ”. Với tôi, việc đó tuy vất vả nhưng lại là niềm hạnh phúc không gì sánh bằng bởi giữa bộn bề cuộc sống, rất nhiều gia đình chẳng còn thời gian dành cho nhau...
Xem tiếp ...