Follow Us @soratemplates

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư chia tay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư chia tay. Hiển thị tất cả bài đăng

11 tháng 7, 2012

Xin anh hãy rời xa em

21:02 0 Comments
Hoàng tử bim bim thân mến! Hãy để em gọi anh như vậy lần cuối để rồi trái tim em không còn thổn thức mỗi khi nghĩ về anh. Anh là người làm cho trái tim em bị tổn thương, làm cho nó rỉ máu nhưng không hiểu sao trái tim em vẫn có anh, vẫn dành cho anh một khoảng trời riêng.

Như mọi người nhận xét anh là một người xấu, một người đã lừa dối tình cảm của em hết lần này đến lần khác, lợi dụng sự tin tưởng của em. Không hiểu sao trái tim em vẫn nhớ về anh, có lẽ là em đã yêu anh thật, nhưng chưa một lần em thừa nhận với anh mỗi khi anh hỏi. Sâu thẳm từ đáy lòng mình em đã có anh.

Dù sao cũng cảm ơn anh đã cho em những kỉ niệm đẹp mà em không bao giờ có thể quên được. Đó là những ngày anh trực đêm xong, ngày mai lại đưa em đi chơi, đưa em đến những nơi em thích. Anh chiều em từng tý một. Chỉ có em mới hiểu hết những gì anh dành cho em lúc đó. Lúc đó, em hạnh phúc lắm anh à. Em ước gì đó mãi mãi là hiện tại, nhưng tất cả niềm vui đó cũng có hồi kết thúc.
Hãy để em có cuộc sống riêng của mình anh nhé! (Ảnh minh họa)

Giờ nghĩ lại đó chỉ là một cái nhìn thoáng qua nhìn về con đường Thanh Niên mà anh từng dắt tay em qua giữa không gian mùa thu lá rụng, nhìn về chiếc ghế đá mà anh đã từng dựa vai em mà ngủ một cách ngon lành, hay những kỉ niệm đẹp của chúng mình ở một đồng cỏ dường như chỉ có em và anh.

Em xin lỗi vì em cũng đã từng làm anh tổn thương rất nhiều, vì em là người nói lời chia tay với anh, nhưng càng kéo dài thì em và anh sau này sẽ đau khổ không thể nào thoát ra nổi.

Anh à, một lần nữa em xin anh hãy để trái tim em ngủ yên để em khỏi trằn trọc và thổn thức khi nghĩ về anh, em xin anh hãy đừng làm trái tim em tổn thương nữa.

Em mong anh có một gia đình hạnh phúc mà không có em, những gì anh đã làm với em khiến em không thể quên, nhưng cũng không thể tha thứ được nên em xin anh hãy rời xa em, hãy để em có cuộc sống riêng của mình anh nhé!


(Theo blog Những bức thư tình)

25 tháng 6, 2012

Hãy để em bình yên ra đi

22:33 0 Comments
Đường đi đã rẽ ra nhiều lối để lại đằng sau những ưu tư để vững bước trên con đường tiếp theo. Lòng lại nhẹ nhàng thênh thang… Đời vẫn còn dài lắm. Hành trang nặng nề liệu có tiếp đi… Một tình yêu thực sự sẽ cầu chúc cho người mình yêu được hạnh phúc.

Nhưng điều anh đang làm chỉ là khía sâu thêm nỗi đau của chính mình và người khác. Những cơn quặn thắt cứ trở đi trở lại, rằng ở đó vẫn luôn có một vết thương mãi chẳng lành… Mà người không biết rằng cần phải băng bó vết thương hoặc cắt phăng đi nguồn cơn của bệnh tật.

Chuyện anh với H guitar chỉ là giọt nước tràn ly. Trước đó em đã muốn chia tay anh vì những điều em cho rằng anh ích kỷ, hời hợt, vô tâm, rồi những khác biệt tuổi tác, cách nghĩ, lối sống. Thì sau những chuyện vừa qua những điều anh thể hiện chỉ còn cho thấy như một sự cuồng điên, ngu muội. Điều rõ rệt nhất biến anh thành một kẻ không còn chỗ đứng trong mắt người khác. Không phải vì chuyện anh với H guitar mà chính vì cách cư xử của anh. Người khác có thể đã cho rằng anh là một kẻ không ra gì, không thể cứu chữa, còn không đáng để bận tâm chuyện trò nói chuyện. Nhưng em, dù sao cũng đã ở bên anh bao nhiêu lâu. Dù em không còn tin anh (ngờ vực cả chuyện anh bảo đánh bạc thua tiền vì biết đâu đấy anh đang lừa để đánh vào sự thương cảm của em…Cho dù bây giờ anh có như vậy thật, nhưng trong em chỉ là sự ngờ vực hiện hữu) nhưng em vẫn hi vọng, thầm mong rằng. Đâu đó trong anh vẫn đủ sáng suốt và tỉnh tảo để nhận ra mình cần làm gì và phải làm như thế nào trong đời.

Anh có những điều sai, nhưng em vẫn cho rằng anh không phải người hoàn toàn xấu. Như anh nói anh ngay thẳng và nhân nghĩa không hẳn đúng cũng chả phải sai. Nhưng đứng trên tất cả vẫn là suy nghĩ ích kỷ cho bản thân mình. Sự kiêu hãnh hay đúng hơn là ngạo mạn vì cho rằng mình đứng trên người khác và người khác phục tùng cho mình là điều đương nhiên. Để rồi tiếp tục vô tâm hời hợt nếu không nói là vô trách nghiệm, ích kỷ… Đã từng là gì đấy của nhau, có nhất thiết phải nói ra những lời cay độc chỉ trích. Anh nghĩ rằng với em dễ dàng sao. Em ném những lời đấy vào anh nhưng là đi ngược lại nếp sống của em và cũng như lấy dao tự đâm vào mình. Vì càng nói anh tệ càng chứng tỏ là em sai lầm, ngu ngốc, ngu muội. Thậm chí khi anh cố gắng làm chuyện đấy ở trong khách sạn Thắng Lợi… em đã nói với anh rằng anh trả bao nhiêu tiền cho chuyện đó. Một sự xỉ nhục bản thân mình vì đã nhu nhược để vẫn còn gặp anh, để anh động chạm chẳng khác nào một con… Nếu yêu em, anh đã hiểu em đau lòng như thế nào và để ngăn lại em tự dày vò tâm trí mình. Nhưng anh vẫn tiếp tục.
Nếu yêu em, anh đã hiểu em đau lòng như thế nào (Ảnh minh họa)

Anh có nhận ra rằng mình đang cố níu lại một cái gì? Không phải một người anh yêu mà một người tình để anh thỏa mãn (tất nhiên theo anh nói người tình đó phải đảm bảo điều kiện là anh có cảm tình). Anh níu lại vì anh không muốn chấp nhận mình là kẻ thất bại tình cảm. Vì anh cho rằng em là người không thể ra đi. Vì anh đang cần một hôn nhân ổn định, một kẻ nhu nhược phục tùng anh, để anh bay xa làm việc mà anh gọi là lớn… Điều mà anh gọi là làm việc mà triệu người không làm được. Nhưng anh có nhớ không điều em cần là một người tử tế không cần quá tài năng, một người bình thường, một người có thể tìm thấy trong trăm người, nghìn người nhưng đủ yêu em, hiểu em, biết cư xử và quan tâm lo lắng không chỉ cho em mà còn cho những người xung quanh. Nhưng anh chỉ là một tài năng, ích kỷ, chưa thành công trong sự nghiệp và không nghiêm túc trong tình cảm.

Sau hơn 9 tháng, rốt cuộc anh vẫn không hiểu em nghĩ gì, cần gì. Anh chán chường và ném mình vào những cuộc đỏ đen. Anh thua cuộc và anh cho rằng em sẽ hả hê trước thất bại của anh sao. Anh nghĩ em là con người như vậy… Đâu biết rằng lòng đã chùng xuống, nước mắt đã rơi.

Anh có nhớ khi còn bên nhau, em đã khóc trong vòng tay anh khi anh vẫn có ý nghĩ với chuyện chơi bài, lang chạ và không biết tự giữ sức khỏe cho mình không. Bây giờ vẫn vậy. Em hi vọng anh có thể sống tốt hơn.

Nhận ra sai lầm và tu tỉnh lại bản thân và vun đắp những thành công trong sự nghiệp cũng như cuộc sống.
Hãy để em bình yên nhẹ nhõm ra đi… Xin anh.

20 tháng 6, 2012

Biệt ly muộn màn

20:44 0 Comments
biet ly muon man
Biệt ly muộn mằn ! Cảm ơn các bạn đã giúp tôi vượt qua chính mình ! Đã 43 giờ anh chưa ngủ ! anh ngồi lại phòng làm việc và trong đêm khuya tĩnh lạng anh nhận thấy mình đã đeo một chước mặt lạ lạnh lùng từ khi nào không hay. Thời gian làm nhăn vũ trụ và làm rạn nứt trái tim anh.

 Cuộc đời là những biến cố, và ta luôn sống trong những bi kịch mà Chúa đã tạo ra chúng nhưng lại không lường trước được chúng diễn ra như thế nào! Anh không tin vào số phận nhưng Anh lại thầm cảm ơn định mệnh đã cho Anh gặp em. Cho dù giờ đây anh không còn ở bên Em nữa, 79 bóng đèn led tượng chưng cho 79 ngày ta ở bên cạnh nhau, được anh lựa chọn hàn gắn thành một hình trái tim với hai chữ cái T và H ở giữa là tên anh và tên Em, Anh đã làm và lập trình chúng với mong muốn khi chúng hoạt động thì cũng là lúc tình yêu của đôi ta bừng sáng.

 Chao ôi! Cái ngày valentine ấy ! tại sao em lại không nhận được món quà ấy, tại sao em lại không nhận thấy tình yêu của Anh ? phải chăng Chúa đã giơ cánh tay ra hiệu cho Anh dừng lại ! 2h18p ! Em nghĩ cà phê có tác động lên thần kinh như thế nào ? sau khi uống chúng khoảng 26p anh thấy mình tỉnh táo hơn, muốn viết hơn, một chút rượu nữa khiến đôi chân Anh hơi mỏi xong chúng lại làm anh hưng phấn không đúng lúc. Chết tiệt ! sự cương cứng không đúng lúc, giờ đây chính cái công thức C¬¬¬¬2¬¬¬¬¬H5OH kia đang thấm sâu vào hệ thần kinh của Anh, chính nó etanol đã chĩa khẩu súng vào vị đạo diễn của chúng ta là các nơ ron thần kinh, nó thay thế các vị đạo diễn chỉ đạo cái xân khấu là bụng dưới hay cái gì đó trên dưới 14 cm. Thật là khủng khiếp vì cái không đúng lúc, nhưng chỉ có những con chó và bà hàng xóm hay những chu kỳ mới tới không đúng lúc với Em thôi đúng không ? Có lẽ Anh đánh giá quá thấp tình dục trong mối quan hệ của chúng ta, tuy rất thô thiển nhưng chính sự thô thiển tầm thường ấy lại là cách rằng buộc tình yêu rất tốt và dễ dàng. Xong vì thế mà Anh đã mất Em, do đó mà anh biết anh cần em chứ không phải chỉ riêng cái cảm xúc từ cái máy đầm bê tông hay những cô gái điếm. Anh rất cần cảm xúc ! xong không phải ai cũng cho anh được cảm xúc.

 Đôi lúc Anh đã đi săn lùng chúng, Anh đã chạy từ người phụ nữ này tới người phụ nữ khác , một chàng trai mới 22t với một nửa trái tim đang khao khát đi tìm nửa còn lại. một tay thợ săn trẻ tuổi, ít kinh nghiệm thường dành được những phần thưởng từ những khẩu súng nhựa từ những khu vui chơi. Rời bỏ cuội chơi ! vào ngày 20/10 vâng chính xác là ngày 20/10 anh đã gặp em một người phụ nữ hiếm khi ngạc nhiên khi nghe thấy những người đàn ông có thể dùng tiền hay trí thông minh của họ để nói những lời có thể cứu đỗi cho phụ nữ, bởi cô chẳng bao giờ thua kém họ về điểm này cả. em khác hẳn với những phụ nữ khác những người luôn muốn anh đưa đi những quán xá nôie tiếng, những shop đắt tiền với sự trang trí lạ mắt và sang trọng bởi những trước đèn khí hiếm hay gì gì đó mà ở đó ngay cả những vết sẹo nhỏ từ ngày nhỏ cũng như được phóng to. Họ còn muốn ở anh những gì nhỉ ? Sau một năm gặp Em Anh nhận ra rằng Tình yêu và tiền bạc như cùng một sợi dây được bện chặt với nhau. Một tay thợ săn hết đạn là lạc giữa rừng hoang! Em nghĩ sao nhỉ giờ gã lại chính là một con mồi để kẻ nào đó săn thì đúng hơn. Anh lang thang trong cái thành phố này đã nhiều đêm để đi tìm cảm xúc.

 Có lần anh đã đi bộ 21km để đến nhà em vào lúc 2h sáng, có lẽ em chưa bao giờ tim và điều đáng khâm phục đó đúng không? Khốn kiếp chính cái thằng Testoron đã xui khiến anh đi như vậy, nó khiến anh đi trong đêm tối không mệt mỏi! Ban testoron một loại hooc môn giới tính nó kích thích mạnh như ma túy! Vào đêm hôm đó trong sự xa cách nhung nhớ tình yêu lớn! Anh giống như một thằng nghiện dói thuốc mà tìm tới em. Với hy vọng được gặp em được nói chuyện với em, giống như bọn chúng muốn tìm cảm giác cực khoái sau khi chích hay hút. Tại đương vành đai tránh thành phố anh đã hôn em lần đầu tiên! Anh nhớ nụ hôn đó hơn cả lần đầu tiên mình mơ thấy mình là một người đàn ông thật sự. anh đã rất thích thú với sự kiện ấy, xong thời gian lại cho anh thấy nó tới luôn không đúng lúc. Ngày em sắp rời xa Anh, anh đã muốn nói với em những ý nghĩ của mình, nhưng lúc đó trong đầu anh toàn những ý nghĩ lộn xộn, mà anh không biết cắt chúng ra như thế nào để xếp chúng lại thành những dòng những hàng như thế này,bởi em là vô cùng quan trọng và anh cảm ơn em rất nhiều, và em giúp anh độc đáo hơn,và quan trọng là biết yêu nhiều hơn hay lạnh lùng đi hơn. Bây giờ mọi điều đã khác rồi,anh đã mang trên mình cái áo lạnh lùng mất rồi ! em có thể quay lại với anh, cũng có thể hôn anh, cái sự đó sẽ chẳng đi tới đâu nữa ngay cả việc em quẳng anh ra đường như em đã từng làm.đó là quyền của em, tấm áo lạnh lùng đó cũng khó cưởi như việc anh muốn cưởi áo của em ra vậy. Và mãi mãi sẽ là những bi kịch, anh muốn mình biến mất sau một bi kịch nào đó, nhưng thật khó có đủ can đảm em ak! 

Cũng như loài khủng long cũng chỉ biến mất sau một thời gian trái đất với thiên thạch gặp nhau, thực vật bị bóng tối giết chết kéo theo đó là một chuỗi thức ăn chấm rứt, cuối cùng thì chỉ còn lại loài chuột sống trong bóng tối, một bước mới cho vũ trụ, anh cũng muốn như vậy, anh sẽ là một nấc thang gẫy để em bước tới hạnh phúc, càn riêng anh sẽ mãi như những chú hà mã chỉ lên bờ mỗi khi ……… cái tiến hóa đã chấm dứt anh với em! Chúc em hạnh phúc !

Tinhnguyenhuu.90@gmail.com

Hãy để anh một lần được nói lời yêu em!

20:07 0 Comments
Hãy để anh một lần được nói lời yêu em!
Giá như tôi đừng yêu em nhiều như thế, giá như tôi có thể là 1 người đàn ông lăng nhăng thì tôi đã có thể quên em và chấp nhận một người khác thay thế em dễ dàng hơn. Giá như giờ đây tôi không phải nói “giá như” thì tôi đâu đau khổ và mệt mỏi thế này. Có lẽ tôi đã sai làm khi nghĩ rằng tôi có thể quên được em dễ dàng như quên những người đến bên tôi trước em.

Tôi gặp em như một sự sắp đặt của số phận nhưng số phận lại trớ trêu thay khi để tôi gặp em nhưng em sinh ra lại không phải để dành cho tôi. Ngày đó em vào công ty tôi làm việc cũng được một khoảng thời gian dài nhưng tôi không biết em là ai cả bởi đã từ rất lâu rồi tôi không có thói quen để ý đến những người mới xuất hiện xung quanh mình đặc biệt là các bạn nữ, có lẽ do những cuộc tình đã qua để lại trong tôi quá nhiều tổn thương nên đã làm tôi sống thu mình hơn, cẩn trọng hơn với phụ nữ. Nhưng rồi buổi tối định mệnh hôm đó (do yêu cầu của công việc) số phận đã đưa em đến và trở thành một phần của cuộc đời tôi. Nói thật lần đầu tiên gặp em tôi cũng không có ấn tượng nhiều về em cho lắm nhưng vì giữ đúng lời hứa với một người bạn là “Sẽ đưa em về tới nhà an toàn” nên tôi đành gác lại mọi công việc đang dở dang lại để đưa em về trên suốt chặng đường từ công ty tới nhà em.

Chúng tôi chỉ nói chuyện với nhau theo cách xã giao, tôi trở về nhà nhắn tin cảm ơn em vì đã giúp đỡ tôi hoàn thành công việc và nghĩ vậy là mọi chuyện kết thúc tại đây nhưng số phận lại khéo trêu đùa con người ta, một lần nữa công việc lại đưa tôi và em gặp nhau. Lần này sau khi xong việc tôi đã chủ động mời em đi ăn vì tôi nghĩ mình cần làm gì đó để cảm ơn em, cảm ơn sự giúp đỡ của em cho công việc của tôi nhưng đó có lẽ là một quyết định đã làm thay đổi con người tôi quá nhiều. Khi mời em đi ăn tôi đã có dịp nhìn rõ khuôn mặt của em hơn và tôi đã bị thu hút bởi nụ cười hiền hậu và đôi mắt thoáng buồn ngay cả khi cười của em, khi đó tôi hiểu em là người số phận đã đưa tới để mở cửa trái tim đang đóng chặt trong con người tôi. Từ đó tôi đã chủ động liên lạc làm quen với em, em quen tôi và xem tôi như một người bạn còn tôi thì khác, tình cảm tôi dành cho em cứ lớn dần lên theo mỗi ngày. Tôi thật sự mệt mỏi và đau khổ trước thái độ hờ hững của em dành cho tôi. Có những lúc vì quá mệt mỏi với công việc, gia đình…. tôi đã làm em buồn và sau những lúc như vậy tôi luôn tự hỏi “Tại sao tôi luôn nói yêu em mà tôi cứ làm em buồn hoài vậy? Có phải tình yêu là như vậy?” nhưng rồi tôi chợt nhận ra rằng tất cả lý do tôi đưa chỉ là biện minh cho bản thân tôi, lý do duy nhất tôi có thể tìm ra đó là vì tôi sống quá ích kỷ.

Tôi yêu em, tôi muốn chấp nhận và gắn bó với tất cả những gì thuộc về em, tôi muốn được thương yêu, quan tâm, lo lắng đến em và những người trong gia đình em như những người trong gia đình tôi. Tôi muốn bạn bè em cũng là bạn bè tôi và ngược lại, tôi muốn em được tự hào về tôi, tôi muốn mọi buồn, vui của em cũng là của tôi, tôi muốn được nhìn thấy nụ cười của em nhiều hơn mà trong đôi mắt em không còn phải đượm buồn nữa, tôi muốn mang tất cả những gì tốt đẹp nhất mà tôi có thể làm đến cho em… nhưng tất cả những điều tôi muốn đó tôi đều không làm được để đến hôm nay đây tôi nhận ra tôi đã và đang cản bước em trên con đường em đi. Tôi đã làm em mệt mỏi thật nhiều, buồn thật nhiều, thất vọng thật nhiều… và tôi quyết định sẽ quên em như những gì em muốn dù lúc này đây tôi đang rất mệt mỏi và đau khổ. Tôi muốn chạy đến bên em và hét lên thật to rằng "Tôi rất nhớ em!” nhưng tôi sẽ không làm vậy bởi vì tôi “yêu em”. Tôi cố tìm niềm vui trong công việc những tưởng như thế có thể giúp tôi quên được em nhưng không càng xa em tôi càng nhớ em nhiều hơn. Tôi nhớ em da diết. Có nhiều đêm tôi không khóc nhưng nước mắt tôi cứ tuôn ra, nó chảy ra cho cái tình yêu đơn phương của tôi. Dù cho tôi có yêu, có cố gắng biết bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng không thể nào quên được em. Em sinh ra không để dành cho tôi. Tôi sẽ tìm đủ mọi cách để có thể quên em. Tôi sẽ ra khỏi cuộc đời em khi mang trong mình một mối tình đơn phương.

Tôi sẽ quên em vì tôi chẳng hiểu vì sao có thể ngồi chờ em hơn 2 tiếng đồng hồ chỉ để nhìn thấy em. “Em à! Lúc đợi em anh lạnh lắm đấy khi đó anh đã định cầm điện thoại nhắn tin hỏi em xem đã chuẩn bị về chưa nhưng anh đã không làm thế bởi anh sợ em đang đi ăn cùng mọi người sẽ không được vui”, tôi không hiểu tại sao mình có thể kiên nhẫn đợi em được như vậy bởi trước đây tôi chưa bao giờ đủ kiên nhẫn chờ một ai đó quá 30 phút và cũng chưa từng có ai có thể làm tôi rời bàn nhậu khi đang nhậu cùng Sếp để đến bên em khi em cần tôi cả trừ khi người đó là em. Tôi không biết tại sao lại nghĩ đến em nhiều đến thế, có lẽ vì tôi chẳng hiểu gì về em hết, tôi muốn kể em nghe và hiểu về quá khứ, hiện tại của tôi, tôi muốn em hiểu về tôi và gia đình tôi, bạn bè tôi nhưng có lẽ em không muốn điều đó, ngược lại tôi muốn được nghe em nói về em, gia đình em, bạn bè em để tôi có thể hiểu hơn về em nhưng dường như em cũng không muốn điều đó phải không em? Tôi nói em nghe những chuyện như thế này không vì 1 điều gì cả mà chỉ muốn em biết rằng tôi đã cố gắng để em và tôi có thể yêu thương nhau nhưng những cố gắng của tôi là chưa đủ với em? Hay tất cả đều vô nghĩa và chở thành vật cản trên con đường em đi? Có lẽ là cả 2? Vậy nên giờ đây tôi phải tập quên em bởi vì tôi không muốn làm em buồn thêm nữa và tôi cũng muốn giữ lại một chút hình tượng nào đó của tôi còn xót lại trong em.

Tôi sẽ quên em vì tất cả những điều đó... “Anh thật sự xin lỗi, xin lỗi vì tất cả, Hãy mỉm cười với tất cả mọi thứ, mọi người, trừ anh em nhé… vì em thật tuyệt khi cười"... muốn nói với em thật nhiều nhưng anh không biết bắt đầu từ đâu và kết thúc như thế nào cả bởi từ trước tới giờ tôi không phải là người của văn chương, viết lách. Điều cuối cùng anh có thể làm được cho em là cầu chúc cho em và gia đình em luôn luôn hạnh phúc và may mắn. “Tôi sẽ cố quên em và mang tất cả mọi thứ về em cất vào một ngăn kỷ niệm nơi con tim tôi, để bước tiếp con đường của tôi mà ở đó không có em”.

19 tháng 6, 2012

Lần cuối cùng em muốn nói "Em yêu anh!"

23:26 0 Comments
Em đã cố gắng tìm cảm giác ở những người con trai khác bằng cách đồng ý những buổi hẹn hò với họ, nhưng thật vô vị và nhạt nhẽo… 

Những người con trai ấy đến với em, em thấy họ khác anh quá. Bên họ, em chỉ biết lặng im, em không có hứng nói chuyện hay em không cảm nhận được những câu chuyện của họ nhỉ…?! Hình như họ muốn em hiểu họ hơn là họ cần hiểu em, họ luyên thuyên nói mà chẳng cần biết em nghĩ gì, em cảm nhận ra sao... họ kể chuyện mà không cần nhìn vào mắt em xem em có tin không, có thấy vui không… Dường như họ chỉ muốn chứng minh mình là một người thú vị trước mặt em mà thôi, những lần đi chơi cùng họ, em mới thấy nhớ anh vô cùng...

Anh trầm ngâm, suy tư…, anh lắng nghe và anh còn thấu hiểu em nữa… Yêu lắm cái cách anh nhìn xa xăm và bảo với em rằng anh phải lo nhiều thứ..., nhìn anh như một ông cụ non vậy!
Những ngày không có anh là những ngày em gồng mình lên để đối mặt với nỗi nhớ và sự thiếu vắng anh. Là những ngày em tự lấy tay đánh vào đầu mình rất đau để nhắc nhở rằng em không thể nào yếu đuối như thế khi nghĩ về một người không thuộc về mình…

Em….
Em yêu anh trong từng giấc mơ, từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim mỏng manh, bé nhỏ…
Em yêu anh ngây ngất, mãnh liệt, yêu nồng nàn và đắm say…
Em nhớ anh quay quắt trong từng ngõ ngách trái tim em, em nhớ anh cuồng dại trong sâu thẳm những góc khuất tâm hồn, trong những miền kí ức miên man, trải dài…

Tình cảm của em cứ ngày một dâng cao, cuộn trào như những đợt sóng không ngớt kia… cứ muốn ôm mãi  bờ vào lòng mình…
Và em chỉ muốn hét thật to với anh rằng: “em yêu anh”, cho bõ những ngày nhớ thương, những ngày mong chờ, những ngày kìm nén cảm xúc, những ngày em muốn điên lên khi ghen bóng ghen gió với bóng hình của ai kia, những ngày em quằn quại với nỗi nhớ và yêu anh.

Với em, từ "yêu" nó thiêng liêng và sâu sắc đến nhường nào... Em nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ để nó dễ dàng thốt ra như thế. Vậy mà em lại phá lệ khi nói về anh..., lần đầu tiên trong đời em nói đến từ "yêu" như thế!
Anh! Anh cho em bao ấm áp, dịu dàng, cho em bao ngọt ngào, thương mến. Nhưng... Anh, anh cũng cho em biết bao đau khổ và xót xa, dằn vặt và cay đắng…

Em giận mình vì không thể chôn giấu bóng hình anh trong sâu thẳm trái tim yếu đuối và nhiều thương tổn của mình. Anh, anh ác lắm. Anh không chỉ cướp mất lí trí của nó, mà anh còn làm nó đau đớn và mỏi mòn biết bao khi ngày nào nó cũng cố tìm kiếm bóng hình anh trong những hy vọng ảo tưởng xa xôi.

Anh, anh vô tâm và lạnh lùng lắm, anh biết nó thổn thức vì anh, mà lại nhẫn tâm bỏ mặc nó những lúc nó mệt mỏi và cô đơn nhất….
Anh đến rồi đi, thoảng nhẹ như cơn gió….

Muôn ngàn mâu thuẫn trong em khi nỗi nhớ và tình yêu trỗi dậy…
Em gặm nhấm nỗi cô đơn trong căn phòng bé nhỏ và ngột ngạt…
Nhưng cũng không ngột ngạt bằng nỗi nhớ anh da diết từng ngày dài đang cuộn trào thành những con sóng dữ trong lòng em….
Em trải lòng với những lời nói vô nghĩa một mình…
Em biết không thể cứu vãn được gì nữa rồi… chúng mình không thuộc về nhau, đã hơn một lần em từng nói với anh như thế…
Anh từng nói, anh có nhiều nỗi lo đến nhường nào…
Và hình như, trong đó không có em…
Em đau lắm, nhói lòng lắm khi anh nhắc về cô gái ấy trước mặt em, khi ánh mắt anh trìu mến dành cho ai đó và khi nghĩ anh đã thuộc về ai kia mà không phải là em…

Những hạt buồn trên mắt em lại vương dài mỗi lần em nghĩ về tương lai…, em sẽ không còn được thấy nụ cười hiền trên môi mỗi khi em giận dỗi, mỗi khi em muốn được anh chiều chuộng, quan tâm...
Có lẽ em cần quên anh đi và kiếm một ai đó yêu em nhiều hơn em yêu họ, cũng giống như em yêu anh bây giờ vậy. Nói là nói thế, nhưng để làm được chắc em cần một khoảng thời gian dài để vực mình dậy sau những thương tổn của sự yếu đuối này. Em cần thời gian dài để những nỗi nhớ dịu đi, không còn là những con sóng ào ạt xô bờ kia nữa, và em cần những khoảng lặng dài thật dài để đẩy hình ảnh anh ra khỏi đầu em.

Anh từng yêu cô ấy, vậy chắc anh đã thấu hiểu nỗi cơ đơn khi xa nhau là như thế nào, anh cũng thấu hiểu cảm giác trống vắng và buồn lặng là như thế nào phải không anh? Nhưng chắc anh không thể cảm nhận được một trái tim yêu mệt mỏi và ngột ngạt thế nào khi phải thiếu oxy để nuôi nó, mà cái khí oxy ấy không ai khác chính là anh. Anh không hiểu được trái tim yêu ấy phải đau buồn đến thế nào khi phải sống trong những mâu thuẫn, dằn vặt của chính mình… bởi lẽ nó không được phép yêu bây giờ, em không được phép, nhưng em vẫn cứ nuông chiều trái tim mình bằng cách để anh thật gần, thật gần, để giờ đây em yêu, và em muốn thoát ra nó thật là khổ sở anh à!

Mình có một khoảng cách xa xôi quá, không phải là khoảng cách địa lí, mà là khoảng cách trong chính lòng của mình. Anh từng nói với ai đó, em là người tốt nhưng không phải là mẫu người của anh. Em khóc vì thấy thương mình quá, ai bảo đã để anh mặc nhiên bước vào lòng mình mà không một chút đề phòng rằng có ngày anh sẽ làm em yêu… Và giờ đây, khi nghe những lời nói ấy, tim em như muốn vỡ tan…

Em đau lắm, buồn lắm… Và đó là cái giá mà em phải trả cho việc mình nuông chiều tình cảm của mình, bỏ mặc lí trí phải chạy theo sau kêu gào nhắc nhở và ngăn cản…
Một cô gái ngốc nghếch, vụng về và trẻ con như em, chỉ biết yêu anh trong tiềm thức và ngụy tạo một cái vỏ bọc mạnh mẽ để tỏ ra không cần sự quan tâm của anh, để không muốn anh đến gần và thấy từng vết nứt trong trái tim mong manh kia…
Em không muốn mình thật đáng thương trong mắt anh, em không muốn anh thương hại…
Nhưng em cần anh biết bao…
Em muốn bàn tay ấy trao cho em sự ấm áp biết bao…
Em muốn bờ vai ấy thuộc về em biết bao…
Và em muốn ánh mắt ấy dành yêu thương cho em biết bao…

Em cho đi hết tất cả cảm xúc của mình về anh, không mảy may một đòi hỏi, suy tính… Không cần biết anh có yêu lại hay không, không cần biết anh sẽ xem thường em đến thế nào nếu anh biết được tình cảm này...
Nhưng… em mệt mỏi lắm rồi, em không muốn làm cô gái ngốc khi giữ mãi tình cảm này mà chạy theo anh nữa…

Tương lai của em còn dài, tại sao em cứ phải làm khổ mình trong một tình cảm không lối thoát, mà ở đó em không hề nhận được sự tôn trọng, sẻ chia và yêu thương…?! Những ngày qua không anh, là những ngày em đã phải học cách sống mạnh mẽ và lạc quan thế nào… mặc dù rất khó khăn!

Tình yêu của em, hãy cứ ngủ yên mãi trong lòng em nhé….
Xin anh hãy buông em ra trong từng giấc mơ, xin anh trả lại nhịp đập bình thường cho trái tim bé nhỏ này…
Xin anh trả lại em những ngày bình yên không nỗi nhớ….
Xin anh hãy là cơn gió lướt mau qua đời em…
Xin anh, hãy để tình yêu của em ở lại theo cái ngày xưa ấy….
Và lần cuối cùng em muốn nói: Em yêu anh!
Sẽ là lần cuối em như thế, em yếu đuối như thế, và em viết về anh như thế...
Bởi vì...
Em đã chịu đựng những chuyện không vui trong cuộc sống như thế đủ rồi...
Em xứng đáng được yêu thương, được quan tâm và chiều chuộng....
Em xứng đáng có những điều tốt đẹp nhất trên đời này...
Em sẽ bước tiếp, và sẽ tìm lấy hạnh phúc cho riêng mình...!
Nhất định em sẽ làm được!!!

Chia tay vì yêu em

20:14 0 Comments
Chia tay vì yêu em Hãy hiểu cho anh....!
Anh đành lựa chọn cách gửi thư này cho em, vì thực sự anh không biết có cách nào hợp lí hơn không. Đã có nhiều chuyện xảy ra với anh, nó đã khiến anh phải suy nghĩ rất nhiều, về quá khứ, hiện tại và tương lai. Anh đã làm sai nhiều chuyện, anh đã suy nghĩ không chính chắn. Những giây phút bên em thật hạnh phúc, em là cô gái bé bỏng và dễ thương. Em mong manh và nhỏ bé quá. Anh thương em lắm. Anh đã nghĩ rằng chúng mình có thể yêu nhau vô tư, không cần suy tính gì hết, chỉ có 2 đứa mình... Nhưng anh đã nhầm. Nếu anh nghĩ như thế thì anh đã quá ích kỷ, anh chỉ nghĩ cho mình. Còn em, em là con gái... Chính anh cũng đã nhiều lần nghe em nhắc đến một tương lai nào đó... mà với anh em không cảm thấy được nó, phải không em?

Giờ phút cuối cùng của thời sinh viên cũng không còn xa nữa, sau này rồi sẽ ra sao? Anh còn chưa chắc chắn được cho anh, liệu anh có thể đảm bảo được gì cho em? Em cần một cái gì đó lớn hơn những điều anh đang mang đến cho em. Sự thật là như thế đó. Em thấy có đúng vậy không. Anh đã nghĩ kỹ rồi, chúng mình nên dừng lại thôi em à. Trước khi mọi việc đi quá xa. Anh biết, em đã dành cho anh tình yêu, dành cho anh cả trái tim và anh cũng thế. Nhưng mọi việc không thể diễn ra một chiều theo ý muốn của chúng mình được. Chắc chắn sẽ có nhiều đau khổ và nước mắt... không chỉ của riêng em. Có lẽ đọc đến đây, em vẫn tự hỏi tại sao, tại sao anh lại thế? Phải không em? Em àh, anh đã phải suy nghĩ và dằn vặt rất nhiều trước khi có quyết định thế này.

Nó tốt cho cả 2 đứa mình, và đặc biệt là em. Sau khi ra trường, anh sẽ còn rất nhiều việc phải làm, anh còn phải tiếp tục phấn đấu nhiều thứ... Và bây giờ, ngay lúc này... anh thấy sự quyết tâm của anh đang lên rất mãnh liệt... anh như thấy trước một tương lai, nếu như chúng mình tiếp tục bên nhau... có lẽ em sẽ cảm thấy chán chường và đau khổ...vì anh -người đang chuẩn bị lăn lóc vào đời - một cuộc đời mà chính anh không biết sẽ về đâu. Chắc chắn em sẽ phải hối tiếc, vì anh sẽ mãi như một cơn gió thôi, anh sẽ tiếp tục thổi, anh sẽ vẫn bay đi mãi thôi... và anh chưa biết cụ thể một cái đích sẽ như thế nào... Em ạ, anh ngàn lần xin lỗi vì đã trót khuấy động cuộc sống đang yên ả của em. Anh là người bắt đầu, hãy cho phép anh kết thúc. Anh chỉ có một nỗi dằn vặt duy nhất, là tình yêu của em và anh đang ở trong giai đoạn thăng hoa nhất. Anh thấy đau khổ khi biết chắc chắn em sẽ rất đau buồn khi anh đột ngột có quyết định thế này.
Anh biết làm sao hơn hả em, chẳng phải chính em cũng luôn băn khoăn về tương lai của chúng mình ư. Em đã nói giá như anh là người ở đây và cũng có thể đó là điều anh muốn giá như... Em có biết câu nói đó đã đưa anh về lại thực tế không? Một thực tế rằng anh không phải là người ở đây và anh cũng chẳng có gì cả. Ngoài một ít kiến thức bé xíu mà anh luôn tự đắc... Anh đã sai.

Thế đấy, liệu em có cảm thấy an toàn không khi ở bên một người như anh... một kẻ luôn có xu hướng bay ra ngoài vòng tay của em không phải là vì không yêu em - mà vì kẻ đó chịu quá nhiều điều ràng buộc, có nhiều người đã và đang hi vọng ở kẻ đó, và bản thân kẻ đó không thể làm họ thất vọng hơn được nữa.
Anh viết những dòng chữ này vào một lúc rất yên tĩnh, và anh cho rằng mình đang hoàn toàn bình tĩnh và sáng suốt. Và anh cũng biết, từ trong sâu thẳm của em, dù yêu anh nhưng trong em vẫn luôn có những mối lo ngại... phải không em? Anh hiểu chứ, chính vì vậy anh chọn giải pháp này. Biết rằng sẽ đau, “nhưng thà một lần rồi thôi...”.

Vết thương nào rồi cũng sẽ qua, sẽ lành. Dù vết thương đó có thể không hoàn toàn bình phục thì anh cũng tin rằng sẽ có người sẽ xoa dịu nỗi đau do anh tạo ra. Em à, mình đã trao cho nhau một mảnh của trái tim, mảnh của em trao cho anh có thể không vừa khít với mảnh anh trao ngược lại... Nhưng chúng mình trân trọng nó.
Có thể em thấy anh lạnh lùng quá, sao anh lại có thể tàn nhẫn như thế... nhưng, anh vốn là vậy... Mong em hiểu cho anh - Em hãy lau nước mắt đi. Mạnh mẽ lên em. Anh vẫn còn ở đây mà. Anh vẫn còn ở bên em. Anh luôn dõi theo em
Anh.người luôn làm em buồn


quynho57

18 tháng 6, 2012

Tiễn biệt người con gái tôi yêu

10:40 0 Comments

Quảng Ngãi chiều nhớ em!

Cho anh gởi tình thương vào gió
Theo mây trời lơ lửng nhớ theo em
Để giữ chút mây trời lơ đãng…

Trời ơi! Phải chăng định mệnh đã an bài từ ngày ấy, ngày chúng mình chưa dám nói lời yêu nhau. Người đời vẫn nói: ”Tình chỉ đẹp khi còn dang dở”… Anh không ngờ tình mình đang dang dở đến nhường này. Ngàn vạn lần anh nguyền rủa điều gọi là đẹp đẽ ấy bởi chính nó đã mãi mãi đưa em đi xa khỏi cuộc đời anh, phải lìa bỏ lối mòn thân thuộc, lìa bỏ những kỉ niệm…

Em nghĩ gì khi đọc những dòng này, buồn vui lẫn lộn hay đã lãng quên? Đôi mắt em có thoáng mơ màng về quá khứ? Đôi mắt ngày nào đã nhen lên ngọn lửa tình yêu trong con tim anh, thiêu đốt con tim anh trong những ngày xa cách em. Phải chăng em ơi đôi mắt người thiếu nữ luôn chứa đầy bão tố. Anh biết từ lâu mình đã ngập chìm trong bão tố đầy trời.

Sáu ngày đêm trôi qua kể từ lúc được tin em không còn trở về như lời hẹn ước, anh đã lang thang trong đêm sinh nhật, cũng là lần cuối cùng của tình yêu chúng mình. Nến đã tắt từ lâu hoa cũng đã héo tàn, chiếc ghế em ngồi giờ đây đã vắng lạnh, chút quà lưu niệm định dành tặng em vẫn nằm yên nơi ấy. Nó đợi chờ một bàn tay, đợi chờ hơi ấm người thiếu nữ mà nào có được, tất cả giờ đây đã trở thành vô nghĩa. Anh chẳng biết làm gì khi không còn em nữa. Em! Sao em nỡ đành xa anh, nỡ đành xoá bỏ bao mơ ước, lãng quên bao kỷ niệm. Anh còn gì nữa đâu khi người dập vùi tình yêu vào cát bụi và để rồi người vô tình dẫm nát dưới gót chân.

Tiễn biệt người con gái tôi yêu

Anh không ngờ tình mình đang dang dở đến nhường này… (Ảnh minh họa)

Đã bao lần anh mơ thấy em hiện về rồi tan biến vào hư ảo. Giật mình tỉnh dậy anh mong điều ấy đừng bao giờ xảy ra. Vậy mà điều ấy vẫn đến, đến thật bất ngờ đối với anh, nó như trận cuồng phong cuốn đi tất cả giữa không trung, nó gào thét gọi biển khơi cuộn sóng. Để rồi khi đã khi xa, nó đâu biết giữa lòng sâu biển cả sóng vẫn đang day dứt mãi không thôi.

Anh cũng không oán trách em, cũng không hối hận em điều gì. Anh đã dành tất cả cho tình yêu. Bởi anh biết em đáng yêu đến nhường nào. Song amh đã biết mình hiểu mình đã lầm, làm sao có thể xây được toà lâu đài trên bãi cát và bề dày kỉ niệm.

Thôi em hãy đi đi! Cầu mong cho em tới được chân trời mơ ước. Chỉ tiếc rằng trên những cung đường tìm về hạnh phúc anh sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại hình bóng người con gái đã một thời choáng ngợp trái tim anh .

17 tháng 6, 2012

Tình yêu thủa học trò

19:54 0 Comments

Tình yêu thủa học trò !

Trên trời triệu triệu vì sao
kết thành bốn chữ ” vì sao yêu người “
trên đời triệu triệu con người
vì sao chỉ có một người tôi yêu
……………………
Cũng đã hơn 2 năm chúng ta chia tay rồi anh nhỉ? Giờ đây trong tim em vẫn thấp thoáng bóng hình anh, người bạn thân nhất của em thủa học trò.
A có nhớ không hồi ấy có bao nhiêu người con gái gen tị với em rằng ” em có đẹp gì đâu mà anh lại đi yêu em chứ? Hi em cũng không biết nữa tại sao anh lại yêu em hả anh?
Giờ này anh có khỏe không? Anh có hạnh phúc bên người yêu mới không?
Chúng ta yêu nhau hơn 3 năm trời rồi bỗng một ngày anh nói ” anh không thể chăm lo cho em được nữa, em hãy đi tìm cho mình một người tốt hơn anh có thể chăm lo được cho em, yêu em hơn anh.” Tim em như muốn vỡ tung vì câu nói đó. Mới đây thôi anh còn nói yêu em lắm, chúng ta không cãi nhau, không có hiểu lầm vẫn đang bình yên vậy mà……………..
Anh bỏ rơi em thật rồi.
Nguyên nhân chúng ta chia tay là gì hả anh? Anh lặng im không nói. Chúng ta hãy là bạn em nhé! Anh có biết điều đó làm em gét nhất không? Anh biết em đau như thế nào không?
……………………………………………………………..
Gần hai năm em không liên lạc gì với anh rồi bỗng một ngày điện thoại reo:”A lô,ai vậy ạ?”, “Anh đây”, em nín lặng vẫn giọng nói đó “em đang làm gì thế, anh tới gặp em được không?”. em băn khoăn nhưng rồi:”Dạ được”!
“Em có khỏe không?,dạo này sao rồi?
“Em khỏe! Còn anh?
“uhm. Anh cũng vậy………….
Nói chuyện hỏi thăm như hai người bạn, rồi em và anh cùng nói những chuyện của ngày xưa khi còn là học trò mà có lẻ cả đời này em cũng không thể quên.
Một buổi tối em đi học anh văn đang học có sdt nào gọi tới em không thể bắt máy. Khi về gọi gọi lại nghe giọng quen quen “ai vậy”, “Xin lỗi hồi nãy sdt này gọi cho mình có gì không ạ?”, ” À không, xin lỗi mình nhầm máy “. Em nghĩ lại thấy giống anh: “anh có phải là anh không?”,bỗng nhiên anh bật khóc, anh xin lỗi em, anh đã không làm được những gì anh đã hứa, và rồi anh nói rất nhiều: “anh chưa bao giờ quên em lúc nào anh cũng lo lắng cho em, dõi theo em…” Em dừng lại chậm rãi nói từ từ những lời nói xuất phát miệng em mà làm cho con tim em đau nhói:”giờ chúng ta chỉ là bạn anh à”. Em vội vàng cúp máy. Em khóc khóc rất nhiều, anh à giờ đã quá muộn rồi vì giờ đây em còn có một người luôn bên cạnh chăm sóc và yêu thương em, anh ấy luôn luôn ở cạnh em mỗi lúc vui hay lúc buồn, anh ấy rất tốt.Tại sao anh không đến sớm hơn, sao anh lại nói những lời đó vào lúc mà em đã nhận lời người kia????? Em không thể để cho người ấy vì em mà phải đau khổ như em đã từng đau khổ vì anh!
Nhưng như vậy em cũng không có gì hối hận vì em với anh có duyên mà không nợ, chúng ta sẽ mãi là bạn tốt nha anh!
Chúc anh hạnh phúc với người yêu mới của anh.
Tạm biệt anh mối tình đầu của em.

15 tháng 6, 2012

Em sẽ tự mình đứng dậy

22:50 0 Comments
Em sẽ tự mình đứng dậyAnh đã đi, đã rời xa cuộc sống vốn yên bình của em giờ lại càng yên bình hơn. Em cô đơn, em một mình lặng lẽ giống như mùa đông Hà Nội. Hàng ngày, hàng giờ xe cộ vẫn đông tấp nập mà sao em thấy trống vắng, hương hoa sữa thoang thoảng mang cho em một chút nào đấy kỷ niêm.
Tình yêu mình kéo dài một năm thì Anh nói: Hãy cho Anh một khoảng lặng. Em đã làm gì sai? Yêu anh, lo lắng cho Anh, tình yêu của em dành cho A dạt dào hơn nước đại dương ngoài kia, tình yêu của em dành cho A nhiều hơn cả những gì em có trong cuộc đời, tình yêu của em dành cho A lớn hơn bất cứ tình yêu nào. Chẳng lẽ khoảng cách là do em. A nói rằng xa nhau quá nên không dành tình cảm cho nhau được, A thấy tình cảm phai nhạt dần, liệu đấy có phải là biện minh cho tình cảm mới của A.

Sự xa cách của chúng mình nếu đem so sánh với hàng ngàn, hàng vạn sự xa cách khác của những chú bộ đội, hải quân cả năm mới gặp nhau một lần thì mình còn hạnh phú hơn nhiều. Cái đích của A đã gần đạt đến nơi, chúng mình sắp được gần nhau rồi mà. Em vẫn không hiểu tại sao? Em như mất đi phương hướng, mục đích, và cả ước mơ.
A có biết rằng em đã đau khổ như thế nào khi bố mẹ, em trai, em gái anh hàng ngày gọi điện cho em động viên, an ủi không? Tại sao tất cả mọi người đều yêu quý, thương mến E mà A lại không, A nỡ lòng nào phụ bạc em vậy chứ? Bức tranh hạnh phúc đầy màu hồng của chúng mình do A vẽ lên giờ chính A lại là người xóa nó đi. Sự im lặng của A làm cho E càng hận A nhiều hơn A biết không? E không biết phải ăn nói với mẹ em, bạn bè em như thế nào khi mà mới đây tình cảm của chúng mình vẫn dạt dào, A còn hứa hẹn nhiều điều làm em ngập tràn trong hạnh phúc. Sự im lặng của A là dấu chấm hết cho tất cả niềm tin và hy vọng của mọi người vẫn mong đợi ở chúng ta. Giờ đây khi bố mẹ A nhận em là con nuôi em sẽ là em gái của A, em cũng không biết sau này đối mặt nhau như thế nào đây. Em không muốn làm bố mẹ buồn, bố mẹ đã khóc rất nhiều khi chúng ta không đến được với nhau. E cũng không hy vọng vì chuyện này mà làm A quay lại, tình đã hết trái tim đã chết còn gì đâu mà níu kéo phải không A? Em sẽ vẫn mãi giữ lấy niềm kiêu hãnh của em chứ. Một người làm công việc kinh tế như em đầu óc luôn luôn phải minh mẫn, phải cố gắng vượt qua mọi nỗi đau để đứng dậy chứ.

Khóc thế là đủ rồi, A không đáng để em đau khổ nhiều như vậy? A đối mặt với sự thật bằng sự im lặng thì em cũng sẽ trả lại A như vậy tất cả những kỹ niệm, những gì đã thuộc về A em sẽ xóa hết khỏi tâm trí của em. E chỉ đau một lần thôi A àh. Một khi A đã không tôn trọng giá trị bản thân em thì làm sao E phải nhớ đến A chứ.
Tạm biệt A – Tình yêu của em. My love.
By anhatinh87@gmail.com

Cầu chúc anh mãi được bình yên

22:36 0 Comments
CầuAnh ah!
có đôi lúc em chợt giật mình tỉnh giấc vì giấc mơ anh đang ở ngay trước mắt em… lúc đó em đã khóc, em xin lỗi vì không giữ đúng lời hứa” không được khóc vì anh” nhưng em đã nhớ về anh, về những kỉ niệm của chúng ta… nhớ thật nhiều anh à!
giờ này em đang tự hỏi có phải em đã làm gì sai mà sao anh lại rời xa em?
anh bảo: anh đã hết yêu em rồi, anh đã có bạn gái mới… lúc đó em đã buồn biết nhường nào anh biết không, nhưng sự thật đúng là rất phủ phàng đã cho chúng ta yêu nhau rồi lại bắt phải xa nhau.

chỉ vì lý do anh đã mắc một căn bệnh hiểm nghèo mà anh đã đẩy em ra xa anh, để giờ đây em rất đau khổ, trên con đường chinh phục ước mơ của mình anh đã phát hiện ra điều đó cái điều thật khủng khiếp _ nó đã mang anh của em đi mãi. anh bảo em hãy đi tìm cho mình hạnh phúc mới, tìm cho mình một người yêu em nhiều hơn anh, và anh muốn em không khóc, không muốn em buồn…
em đã không biết và em đã chạy thật nhanh để rời khỏi anh, em đã khóc khi không còn nhìn thấy anh…
anh đã hứa sẽ mãi bên em cơ mà, anh cũng đã hứa yêu em tới khi nào có thể mà, và anh cũng đã nói em mãi trong tim anh,…
vậy tại sao anh lại bỏ em ra đi tới một nơi mà em không bao tìm thấy anh được nữa!
anh đã đi thật rồi, anh có biết em đã đau khổ tới nhường nào không? anh đã đến cái thế giới khác xa với thế giới của em hiện tại. làm sao em tìm được anh bây giờ?
ở nơi nào đó anh có đang dõi theo từng bước chân của em và có nhìn thấy em mong anh hãy mỉm cười vì em vẫn đang sống từng ngày để thực hiện hết những lời hứa của em cho anh.
mong anh mãi được bình yên và hãy yên tâm về em nhé anh!
mãi yêu anh!

14 tháng 6, 2012

Chia tay một tình yêu

21:46 0 Comments
Anh yêu! Em có được phép gọi như vậy không khi chúng mình đã chính thức chia tay? Anh biết không thời gian xa anh chỉ mới đây thôi nhưng em thấy sao mà dài vô tận. Mình làm chung một phòng ngày nào cũng gặp nhau, đôi lúc lại xảy ra tranh cãi trong công việc. Em biết tính anh nóng lắm đã tranh cãi với ai là muốn thắng cho bằng được, còn em cũng là người cố chấp. Nhưng khi cãi nhau mặc dù anh là người có lỗi nhưng em vẫn là người chịu thua trước. Anh biết không trong cuộc sống mỗi người nhịn một câu thì sẽ không có chuyện gì xảy ra cả.

Nhưng tại sao khi em đang giận dỗi, em đang rơi vào tình trạng khủng hoảng tâm lý trong khi anh là người có lỗi mà anh lại không thể nhường nhịn em? Chẳng lẽ nhịn vợ một chút là sĩ diện của người đàn ông bị giảm sút sao anh?

Anh luôn nghĩ anh làm gì cũng đúng anh không hề sai, chỉ có người khác mới sai thôi. Em nhớ có lần anh kể với em về Tùng, Tùng nói anh rằng ”Bố thì có bao giờ sai đâu”. Quả đúng như vậy phải không anh? Con còn nhỏ mà đã biết nhận xét chính xác như vậy rồi, khi nghe em cũng buồn cười thật. Anh à, khi đang cãi nhau mà anh đòi về hay anh bỏ đi nơi khác là anh tỏ thái độ xem thường người ta không. Đêm đó em muốn anh ở lại với em nhưng anh cứ muốn về em không hiểu vì sao.

Anh nói “nếu tối nay anh ở lại thì sẽ không bao giờ anh ở lại nữa…”, không biết khi anh thốt ra câu nói đó thì anh đã suy nghĩ gì nhưng anh biết không anh đã nói như vậy thì chuyện của chúng ta xem như kết thúc. Không ai có thể yêu nhau và muốn đến với nhau lại không muốn ở bên nhau, chẳng lẽ mình yêu nhau, cưới nhau rồi hai đứa lại ở hai nhà.

Anh à! Sao mà em nhớ anh nhiều như vậy. Một ngày, hai ngày anh biết không em đã cố gắng lắm để không nhắn tin cho anh, không chát qua sky với anh. Tối ngày thứ hai anh gọi điện thoại hỏi thăm em vui lắm nhưng lại lo sợ nhiều lắm, em sợ mình không đủ dũng khí để rời xa anh.
Nhưng anh ơi em phải quyết tâm thôi, vì em không thể giữ được anh, không thể khiến anh toàn tâm toàn ý yêu em mà không nghĩ đến người con gái khác. Em chấp nhận là người thua cuộc, em đành bỏ dở hành trình cùng anh đi hết quãng đường còn lại của chúng mình.

Em đành từ bỏ ước mơ về ngôi nhà hạnh phúc của anh và em, ngôi nhà mà khi mới quen anh đã nói với em. Buồn quá phải không anh, anh có cùng nỗi buồn với em không? Chắc là không đâu phải không anh. Vì ngoài em ra bên cạnh anh còn có người con gái khác mà. Chỉ cần người ta điện thoại là anh có thể đi bất cứ thời gian nào.
Anh trách em sao cứ xâm phạm quyền riêng tư của anh? Nhưng anh ơi nếu không làm vậy thì làm sao em biết được anh đang có ý với người khác. Khi ở bên cạnh em mà người ta cứ điện thoại, nhắn tin là yêu anh và rất vui vì được anh quan tâm.

Anh thử đi hỏi khắp thế gian này có người phụ nữ nào không ghen, không tìm hiểu chuyện đó chứ. Anh à! Em không muốn ghen vì em biết ghen sẽ làm mình trở nên yếu hèn và ích kỷ. Em biết điều đó nhưng tình yêu có thể mất chứ lòng tin không thể mất được. Em tin anh nhưng anh đã làm gì sau lưng em, anh nói "không có gì là anh không dám” phải có lẽ như vậy nên anh đã không nghĩ gì đến cảm giác của người yêu mình khi anh hành động như vậy.

Bây giờ em đã chuyển công tác xa anh rồi như vậy cũng hay phải không anh?Vì không còn gặp nhau, không còn thấy nhau nữa nên có thể mình sẽ quên nhanh thôi. Người ta nói "không gian là cơn gió, nó sẽ thổi bùng ngọn lửa tình yêu nhưng cũng có thể sẽ dập tắt một tình yêu”, chắc mình sẽ rơi vào trường hợp bị dập tắt mà thôi. Chào nhé “anh yêu", chúc anh có chuyến công tác thật vui và thành công như mong đợi...

13 tháng 6, 2012

Em sẽ buông vì em đã quá mệt mỏi

00:37 0 Comments
Anh Linh có lẽ đây là lần cuối em viết vào nhật ký mình những dòng tâm sự những tình cảm mà em đã dành cho anh, em đã khóc nhiều mỗi khi em nghĩ về anh và bây giờ cũng vậy tình cảm em dành cho anh nhiều quá, em biết em làm vậy thì em khổ, em biết chứ em ko trẻ con đến nỗi em ko nhận nhận ra, em cũng đã quá mệt mỏi gần nửa năm mình xa nhau rồi phải ko anh.

đó là một khoảng thời gian dài em đã suy nghĩ rất nhiều, em biết mình có lỗi với anh nhiều lắm nhưng khi em nhận ra thì cũng đã quá muộn rồi anh ah, khi em bên anh em ko quý trọng những gì em đang có " mỗi chiều anh đi làm về từ Thành Thái anh chạy xuống em một quãng đường dài nhưng khi gặp em ,em đã ko tạo được cho anh cảm giác thoải mái, một niềm vui, nụ cười sau ngày làm việc, em lúc nào cũng buồn cũng dằn vặt anh, em đã sai, vì ko phải anh là người làm em buồn mà em đã bắt anh phải chịu đựng như vậy, rồi khi mình xa nhau e đã làm tạo cho anh một áp lực một cái nhìn khác về em, em xấu xa quá phải ko. Khi em chợt nhận ra tất cả thì tất cả ko thuộc về em rồi , lúc nào em cũng nói yêu anh, nhưng có lẽ cách thể hiện của em làm cho anh sợ.Những tháng qua em luôn dõi theo anh và em cảm thấy mệt mỏi lắm, em thấy đau nhiều lắm, e, cũng từng đến công ty a trái đất này tròn thật,khi em đã cố quên anh thì em lại phải nhớ đến anh,một buổi chiều sau giờ làm việc thì có người ở ......gọi hỏi phải Trang ko cảm giác em lúc đó mọi thứ nhưng ngừng lại tim em như nhảy ra khỏi lòng ngực, em sợ sợ một cái gì đó , nhưng ko em được nhận một album nhạc mà em ko biết tại sao,...khi ngồi trước cửa nhìn vào VP em do dự rất lâu em có nên vào hay ko, em nghĩ đây có lẽ là lần duy nhất em đến cty anh ko

Anh nói đúng sai lầm lớn nhất của anh là đã quen em, câu nói này luôn khắc sâu trong tim em, anh sai lầm vì anh đã quen một người con gái đã yêu anh thật lòng, khi yêu anh em chưa từng đòi hỏi gì ở anh cả, anh giàu hay anh nghèo......, chưa em chưa từng hỏi anh vì em tôn trọng anh, nếu anh muốn biết thì khắc anh sẽ nói, điều duy nhất em muốn biết là anh có yêu em không, em luôn mong anh là người đàn ông của em, ai cũng có sai lầm, nhưng em luôn hứa với lòng em ko bao giờ lừa dối anh, em chưa bao giờ lừa dối anh bất cứ thứ gì khi em quen anh. Anh là người đầu tiên em có thể mở lòng có thể tâm sự, nhưng có lẽ đó cũng là sai lầm lớn nhất khi em quen anh, có lẽ em nên giữ đó làm bí mật cho mình…..Nhưng tình cảm em dành cho anh ko đủ lớn ko đủ để anh có thể mở lòng ra với em, để anh yêu em,anh chưa bao giờ nắm bàn tay em và ôm em vào lòng.......để có thể cảm nhận được.....tất cả tất cả là gì ha a Linh..Anh ko yêu em sao ạnh lại làm em khổ thế này, sao từ đầu mình ko dừng lại ở tình bạn bình thường….Nhiều đêm em thức trắng em nhớ anh, em ước gì gặp lại anh 1 lần, được ở trong vòng tay anh 1 lần cũng được, cũng đủ để em hạnh phúc, em ngốc quá phải ko, nhưng đó chỉ là ước mơ thôi. ..

Hôm nay sau 6 tháng khi em nhìn hình anh bên người con gái khác, em thấy lòng mình đau nhói, nước mắt em rơi đau nhiều lắm anh ah,cả ngày em nhưngười mất hồn, em muốn khóc nhưng em ko thể khóc vì ở cty em phải kiềm lòng mình, cái mà anh gọi đó là bản lĩnh …, rồi khi tối em dẫn xe ra khỏi cty nước mắt em lặng lẽ rơi, trong khoảng đường dài em đã khóc, khóc để vơi đi tất cả,em sẽ quên anh, quên tất cả và em hy vọng người anh sẽ yêu anh thật lòng và anh cũng yêu người ấy thật lòng. em sẽ cầu chúc anh hạnh phúc, nếu một mai anh có vô tình gặp em dù ở nơi đâu dù ở hoàn cảnh nào thì đó là vô tình thôi, em sẽ ko dõi theo anh nữa. Sẽ ko tìm hiểu về cuộc sống và con người anh nữa vì khi em càng tìm hiểu thì em càng thất vọng về anh em sẽ giữ lại những ký ức đẹp khi nghĩ về anh.

Và hôm nay e ngồi đọc lại tất cả... vào facebook và những cái web có anh ,em đã xem tất cả, có lẽ em làm điều này từ lâu từ khi em mới quen anh từ khi mình quen nhau để em hiểu về anh hơn và hôm nay cũng là lần cuối em vào và dõi theo anh, em ko biết mình có làm được ko hay vẫn là thói quen tật cũ là mỗi khi hết giờ làm việc , mỗi khi em ở 1 mình thì em lại nhớ đến anh, bây giờ trong đầu em trong tim em hình dáng anh đã nhạt nhòa, em sợ 1 ngày nào đó em sẽ quên anh nhưng có lẽ quên anh thì sẽ tốt cho em phải ko, em sẽ cố gắng , cố gắng quên anh , cố gắng khi nghĩ về anh tim em ko rộn rã , cố gắng ko khóc ko buồn khi nhớ đến anh. Em sẽ làm được sẽ làm 1 cô út vô tình. Nếu 1 ngày nào đó anh nhận được 1 pm " anh có thể ngồi uống với em 1 tách cafe nhé" em mong anh cũng đừng từ chối em nữa.

Chào tạm biệt tình yêu của em, chào tm !
By ptrang2801@yahoo.com.vn


www.vnthutinh.com

11 tháng 6, 2012

Chỉ lần này nữa thôi em nhé!

15:37 0 Comments
Anh nhớ có lần em nói với anh: "Đ đừng gọi Y là em, Y không thích đâu..." nhưng đã bao lần anh làm em buồn, đã bao lần anh gọi em bằng từ đó dù biết rằng nó dùng cho những đôi lứa yêu nhau, còn anh với em chỉ là bạn thân thôi phải không em!

Hãy cứ cho anh gọi em là Hà mã bé bỏng nhé, chỉ lần này nữa thôi...

Đêm qua, anh lại không ngủ được, nỗi nhớ hiện về trong màn đêm tranh chỗ của giấc ngủ mong manh. Anh thức trắng đêm chỉ để tìm ra câu trả lời cho câu hỏi "Sao ta chẳng thể là của nhau em nhỉ?".

Hơn một lần anh muốn cầm máy gọi điện cho em, nói với em rằng: "Anh yêu em nhiều lắm, rằng mỗi giây mỗi phút anh đều nhớ tới em". Anh muốn hét lên cho thỏa nỗi nhớ mong, cho vơi đi những khát khao trong lòng, cho nguội đi tình yêu như cháy bỏng, ngập tràn trong tim anh... Thế rồi anh lại tự dập tắt ý định của mình, anh sợ làm em tỉnh giấc nửa đêm khi mà một tiếng động nhỏ cũng có thể làm tan biến những giấc mộng êm đềm. Có thể em đang mơ, mơ về nơi cho em niềm vui, niềm hạnh phúc.

Có biết bao nhiêu lần, bao nhiêu đêm con tim anh cứ rạo rực đến xôn xao, khát khao đến khắc khoải... Nhưng rồi tay lại xiết chăn, răng cắn chặt, nuốt câu yêu trong tiếng nấc nghẹn ngào. Cứ thế... đến hẹn lại lên.

Anh yêu em quá rồi Y ạ. Anh yêu em hơn chính bản thân mình. Anh yêu em tới mức có thể rời xa em, mỉm cười khi em ấm áp trong vòng tay ai. Mỗi ngày trôi qua anh nhận ra rằng anh yêu em nhiều hơn ngày hôm trước... và chắc chắn sẽ ít hơn ngày hôm sau.

Anh vẫn nhớ khi chúng ta bên nhau, hai đứa cùng ngồi một bàn, anh kể em nghe những câu chuyện vớ vẩn của anh làm em cười, em cười trông đẹp lắm em biết không. Rồi cả sau khi anh chuyển lớp, anh nói yêu em, em không đồng ý, em tránh mặt anh... Rồi mỗi khi đụng mặt nhau, anh ngại ngùng, em lạnh lùng, anh nhớ... anh nhớ hết nhớ những nụ cười, nhớ ánh mắt em.

Anh nhớ những buổi sáng đến
trường, anh cố đi sớm, leo lên tầng 3 và đợi bóng dáng ấy dắt xe vào... Chỉ thế thôi.
Ngày em vào đại học cũng là ngày anh phải làm quen với sự trống vắng, nỗi nhớ nhung da diết.

Anh gặp em đó là duyên số và sự chia ly đó là định mệnh! Có lẽ do anh quá hồi hộp, quá mừng rỡ, quá xúc động để rồi tuột mất món quà vô giá mà thượng đế đã mang đến cho anh.

Có phải là do em chưa sẵn sàng cho sự xuất hiện của anh trong cuộc đời em hay chưa đủ can đảm để bước vào đó... Em muốn được vui chơi nhiều hơn còn anh lại dành thời gian cho tương lai cho một ước nguyện xa hơn. Em buông xuôi trong một cuộc sống mới, một xã hội quá rộng lớn... quá bề bộn... không có chỗ cho anh.

Không! Có lẽ do anh quá liều lĩnh, anh dám nói câu yêu với người phụ nữ đẹp nhất thế gian này. Và rồi tất yếu cả thế giới đã không chấp nhận sự thật đó... rồi họ bắt anh rời xa em. Cũng đáng thôi, có lẽ họ biết anh chẳng có gì hết. Trong mơ anh là hoàng tử rồi tỉnh giấc anh vẫn chỉ là anh. Hai chữ tình yêu đối với anh bây giờ nó quá lớn lao và anh không đủ khả năng để trả giá cho giấc mộng huyền ảo này. Anh không xứng với em!
Bây giờ hai ta nên ít gặp nhau, như vậy sẽ tốt hơn cho anh, cho em. Em muốn anh có người yêu mới nhưng nếu cứ gặp nhau thì làm sao mà anh có thể có người yêu đây hả em. Xa nhau ít bữa lại gặp nhau ôn lại chuyện cũ, em lại gặp anh, lại hâm nóng trái tim anh để rồi nó lại bùng cháy như ngày nào... Có thể thỉnh thoảng anh sẽ chủ động gọi điện cho em để hỏi thăm sức khỏe, những khi đó em nên cứ phớt lờ anh em nhé. Hãy hiểu cho anh.

Anh biết em là người tốt, em cũng không ham giàu sang phú quý, em chỉ muốn một cuộc sống hạnh phúc, một tương lai tạm ổn và một gia đình êm ấm. Anh không thể cùng em thực hiện điều đó thì anh vẫn mong sau này sẽ có người... một người yêu em bằng anh, chỉ thế là đủ, người đó sẽ mang đến cho em hạnh phúc. Còn anh, anh mạnh mẽ lắm em à, em hãy cứ lạnh lùng với anh đi, anh sẽ không sao cả đâu. Rồi mai đây anh cũng phải có người yêu chứ, anh cũng có gia đình như em sau này.

Từ nay anh sẽ rời xa em, chúng ta đừng gặp nhau nữa. Nhưng... Một lần cuối cho phép anh gọi Hà mã bé bỏng là em nhé. Chỉ lần này nữa thôi rồi không bao giờ nữa. Một lần cuối cùng anh nói... anh yêu em nhiều lắm!

Em phải tin mình đã mất anh

15:29 0 Comments
Em không hiểu và luôn tự hỏi lòng: em đã làm gì sai, hay tình yêu anh dành cho em là giả dối nên mới dễ dàng thốt ra lời chia tay như vậy? Có phải những lần em đã đồng ý ra ngoài với anh, đã đánh mất mình với anh khiến anh cảm thấy khinh bỉ em, để nói nên lời chia tay? Nếu đúng thế thì em thật sự đau nhói! Chẳng lẽ chỉ vì tình yêu mà em lại vô tình đánh mất đi tình yêu sao?

Trước đây, em đã đắn đo suy nghĩ thật nhiều khi quyết định chấp nhận tình cảm của anh. Khi đến với anh, em yêu bằng cả trái tim, không hối tiếc gì, miễn sao được nhìn thấy anh vui. Nhưng cách sống hết mình vì tình yêu của em lại chính là lí do khiến anh xa rời em.
Ngày hôm qua em hạnh phúc trong tình yêu của anh, hạnh phúc khi em nghĩ rằng em đã thuộc về anh. Vậy mà ngày hôm nay, em mất anh mãi mãi. Chỉ duy nhất một câu nói: "anh lên chơi với gia đình và bố mẹ, cũng khá lâu rồi anh không lên thăm”. Có một chút hờn dỗi của em trong đó vì anh ít khi quan tâm tới gia đình em. Trong men say của rượu, anh và em đã cãi vã nhau rất nặng lời, cả hai đã không kìm chế được những điều bức bối trong lòng mình bấy lâu, tất cả đã thốt hết ra trong cơn phẫn nộ. Vậy đấy anh đã lạnh lùng nói “Chúng ta hãy chia tay đi. Mình không hợp nhau!”. Em cứ  ngỡ ngàng nhưng tự trấn an mình rằng chắc anh cũng đang chỉ thách thức với em mà thôi, vậy nên em trả lời “chia tay thì chia tay, anh là gì chứ!” .
Ngày tiếp theo, em như thấy tim mình đập mạnh khi anh nói và hỏi về những chuyện xưa cũ của em làm tim em cứ nhói đau lên từng hồi, không biết trả lời sao cho phải. Ngày sau đó, sự im lặng của anh cùng những cuộc điện thoại không có người trả lời đã khiến em như bừng tỉnh. Em nhận ra rằng mình chia tay là sự thật.
Biết nhau gần 3 năm và chính thức yêu nhau được một năm 27 ngày nhưng sao tình yêu trong em dành cho anh lại nhiều đến vậy? Yêu anh, em luôn sống trong nỗi lo sợ không xứng đáng với anh. Nhưng sự an ủi của anh đã giúp em quên đi ý nghĩ tiêu cực ấy. Khi đến với anh, em như thay đổi tất cả, từ thói quen đến tính cách. Em thấy mình lớn hơn, chín chắn hơn. Dù thời gian quen nhau không ít lần anh làm em tổn thương, nhưng sao em vẫn yêu anh tha thiết.

Nhiều lần em đã ở bên anh, em không sợ anh sẽ làm gì mà chỉ sợ anh sẽ xem thường rồi xa rời em. Nhưng rồi lý trí lại không chiến thắng con tim. Em luôn nghĩ đó sẽ là những tình cảm rất đẹp cho chúng mình, sẽ là minh chứng cho tình yêu chúng ta, nhưng em hoàn toàn sai lầm. Điều đó cũng là làm cho anh khinh bỉ và không tôn trọng em hơn,
Điều em lo sợ cũng trở thành sự thật. Có lẽ anh nghĩ em là người con gái quá dễ dãi đúng không? Anh nghĩ như vậy thì cũng không có gì là khó hiểu. Nhưng anh ơi, khi bên anh, em không nghĩ đó là đam mê thân xác, mà là tình yêu thật sự em dành cho anh, nên em đã nói dù mai này thế nào em cũng không hối tiếc.
Đúng là khi đến với anh, em không còn nguyên vẹn, nhưng em luôn nghĩ đó chỉ là sự không nguyên vẹn ở thể xác, còn tình yêu và tâm hồn em thì dành trọn cho anh.
Trước anh, em đã quen 2 người nhưng em chưa bao giờ cảm nhận được sự đau đớn thật sự ở con tim khi tình yêu tan vỡ. Em cũng chưa từng bắt mình phải van xin tình cảm của ai dù đó, nhưng em chi căm giận người đã lấy đi sự trong trắng của em. Chỉ tới lúc yêu anh, em mới bắt đầu cảm nhận được sự đau khổ, bắt đầu biết dằn vặt, mặc cảm trước một người đàn ông, tự thấy tự thổ thẹn với chính mình và em luôn mong ước mình con la con gái con nguyên vẹn, chưa vưóng vào bụi trần vào sự đau khổ của cuộc đời, để tất cả là của anh nhưng em làm sao có thể? Khi yêu anh em bắt đầu mơ về một cuộc sống gia đình thật sự, ở đó mình sẽ cùng nhau vun đắp hạnh phúc.
Những lời yêu thương anh từng nói, em nhớ mãi không bao giờ quên. Anh từng bảo: “Anh quen em là để tiến tới hôn nhân chứ không phải quen qua đường, em hãy suy nghĩ kỹ nhé!”, “Ở bên em anh rất hạnh phúc" , "Anh chưa bao giờ yêu một người con gái nào nhiều như yêu em"… Giây phút ấy em đã đắn đo thật nhiều mới dám trả lời, vì em tin anh thật sự nghiêm túc. Tuy yêu nhau nhưng anh không có nhiều thời gian dành cho em, đôi khi cả tuần em chẳng được gặp anh song em vẫn cảm thấy ấm áp.

Hạnh phúc tưởng chừng đang mỉm cười với em thì bây giờ đã thực sự tắt lịm. Em cứ luôn nghĩ rằng mình đang mơ thôi, anh sẽ không như vậy đâu, anh sẽ không bỏ rơi em đâu vì em cảm nhận rằng anh rất yêu em. Nhưng em sụp đổ khi biết anh không còn quan tâm em nữa, dù cho em có van xin đau khổ đến thế nào. Trong lòng anh, thực sự em không còn tồn tại.
Nói vậy thôi nhưng sao em vẫn không thể nào tin được tình yêu của mình lại dễ dàng kết thúc chỉ qua vài dòng tin nhắn. Em không tin rằng những gì anh dành cho em chỉ là phút giây đùa vui. Bởi trong lòng em, anh luôn dịu dàng, hiền hậu và thành thực biết chừng nào. Chính vì quá tin anh mà giờ em đang gục ngã hoàn toàn. Ngồi viết những dòng tin nhắn này, hy vọng trong em cũng đang tắt dần sau những cuộc điện thoại không có dấu hiệu trả lời của anh.
Em biết, mình không đủ sức để níu kéo những gì không thuộc về mình, nhưng sao em vẫn không thôi hy vọng dù biết rằng hy vọng đó thật mong manh. Yêu anh không có nghĩa là sẽ luôn giữ anh cho riêng mình, em sẽ lấy niềm hạnh phúc của anh để sưởi ấm trái tim mình cho những ngày không còn anh. Dù còn bên nhau hay chia tay em vẫn mong anh hạnh phúc, một niềm hạnh phúc thật sự làm anh cảm thấy thoải mái và bình yên. Tạm biệt anh, tình yêu của em

Ngốc nghếch.86
Theo infonet
Theo blog (Bức thư tình)

Hãy để em quên anh!

15:27 0 Comments
Hãy để em quên anh!Đã rất nhiều lần em ngồi như thế này và viết về anh. Em viết cho em, viết cho tình yêu của mình, viết cho sự mù quáng và sự ngu ngốc của bản thân. Em còn không biết quý trọng biết thương em thì làm sao anh có thể thương em phải không anh? Em không thể cả đời nhận lấy sự thương hại của anh được, cho nên đây là lần cuối cùng trong đời em quyết định buông tay anh, không níu kéo, không hy vọng vì ở anh nữa…


Anh từng nói với em “Anh không phải là trẻ con mà em phải quan tâm anh từng chút một như vậy“. Em biết anh có thể tự chăm sóc bản thân không cần em quan tâm, nhưng anh có biết sự quan tâm đó em chỉ dành cho người em yêu, em không nhận được tình yêu thật lòng từ anh mà ngay cả sự quan tâm của em cũng làm anh khó chịu. Em làm anh cảm thấy chán nản và mệt mỏi, em nhận ra được điều đó em là đứa con gái nhạy cảm mà anh, nhưng em lại không dám thừa nhận vì em sợ mình phải khóc phải đau lòng. Anh rất tàn nhẫn với em, anh có biết không?
Thật sự mà nói thì sức chịu đựng của em đã không còn để có thể níu kéo anh dù chỉ là một cái bóng, nên em đã nhắn tin cho cô ấy - người mà anh nói đã chia tay từ lâu và không còn tình cảm. Em muốn xác định chuyện gì đây anh? Và em biết hai người vẫn còn liên lạc, còn quen nhau dù là trên danh nghĩa hay vì tình yêu. Em biết kết quả mà vẫn làm, em muốn tìm cho em một lý do, lý do chính đáng hơn để một lần nữa quyết định buông tay anh, buông tay anh mãi mãi. Trái tim em chưa đủ đau, hay là nó chưa đủ sức mạnh để quên anh.
Em đã chuẩn bị để nghe anh nói là “Anh không hề yêu em, anh và em không là gì hết, em là kẻ mạo danh, là kẻ lừa dối”, đó là câu nói mà cô ấy đã nói với em rằng anh đã hứa với cô ấy như vậy. Trái tim em ngẹn ngào và đau buốt khi nghĩ rằng anh sẽ nói với em những lời nó đó, sao em lại mâu thuẫn không phải em muốn mình đau để quên anh sao? Em đúng là một con ngốc, ngốc nhất trên đời, sao lại tự tìm niềm đau cho mình.

Nhưng cuối cùng anh lại không nói lên điều đó, dù thật sự anh có thể nói và em cũng không có lý do gì để oán trách anh hết. Anh không nói không phải vì anh chấp nhận yêu em mà anh trả lại cho em tất cả những ân tình mà em đã dành cho anh đúng không anh? Em lại một lần nữa thất bại, nỗi đau tưởng chừng có thể chết đi được nhưng trước mặt anh và trước mặt người ta em không thể khóc được, em không được khóc vì em muốn mình không thất hứa với anh nữa. Em không thể khóc trước mặt anh…
Em nói là em muốn xác định anh và người ta còn là người yêu của nhau không để em có thể buông anh ra, dù em vẫn biết trước kết quả sẽ là như vậy anh sẽ chọn người ta, sẽ xin lỗi người ta, sẽ phủ nhận hoàn toàn mối quan hệ với em nhưng tận sâu trong trái tim mình em vẫn hy vọng, một hy vọng mong manh, nhỏ nhoi cho tình yêu của em, cho tấm lòng cho sự chân thành và cả niềm tin em đặt vào nó nữa. Nhưng em đã thật sự té ngã rồi, em đã thất bại, đó là sự thật, em sẽ mất anh mãi mãi, mãi mãi rồi anh ơi…
Hãy hạnh phúc với người anh đã chọn đi cùng anh đến hết cuộc đời… (Ảnh minh họa)

Em chấp nhận sự thật giống như một sự trả giá cho sự nông nổi và một hành động không suy nghĩ của mình, nhưng em không hối hận, em chưa từng hối hận vì những gì mình đã làm, cũng như chưa từng hối hận vì đã yêu anh, nhưng em thật sự hối hận một điều, em hối hận vì đã đặt chân đến mảnh đất mà em đang sống, đó là sự lựa chọn sai lầm đầu tiên trong cuộc đời em và nó đã làm em trở thành một người như bây giờ. Chỉ có một cách duy nhất để em xóa bỏ tất cả những hình ảnh, kí ức, kỉ niệm về anh đó là rời xa nơi đây, rời xa nơi mà ở đâu em cũng có thể nhìn thấy hình bóng của anh, những con đường nơi đâu cũng có dấu chân của anh. Anh ơi, người ta muốn giành lấy anh bằng mọi cách, những lời người ta nói với em luôn làm em phải suy nghĩ, em thấy đau lắm nhưng em không thể thua được ít nhất là trong lời nói của người ta, em không muốn giành lấy anh bằng cách này, em càng không có ý định giành lấy anh người sinh ra không dành cho em. Nhưng em muốn người đó biết rằng, khi em đã yêu ai thật lòng thì em không giống nhu cô ấy, không vì bất cứ lý do vì mà rời bỏ người mình yêu thương, em có xứng đáng hay không thì tự lòng em và cả anh nữa biết không cần cô ấy phải nói với em những lời cay đắng đó.

Anh! Chẳng còn bao lâu nữa em và anh sẽ không còn gặp nhau nữa. Nếu là ngày trước chắc em sẽ buồn và khóc nhiều lắm nhưng giờ em nghĩ đó là cách tốt nhất, tốt nhất cho em, đó là cách duy nhất để em có thể rời xa anh, là cách duy nhất để em từ bỏ anh. Em sẽ từ bỏ anh, nhưng em không bao giờ quên anh đâu.
Em ước gì mình có thể rũ bỏ tình yêu của em, hoặc cất nó vào một ngăn của trái tim em, giống như cất một chiếc áo em không còn thích mặc nữa. Em ước gì anh là một giấc mơ, một giấc mơ không có thật, để khi tỉnh giấc em lại là em. Không đau, không buồn, không khóc vì anh nữa, anh có biết không?
Tại sao anh có thể rũ bỏ em, rũ bỏ người đã dành cho anh tình yêu không dối trá, dành cho anh một tấm lòng một trái tim. Mà em lại không làm được điều đó. Anh nói rằng anh chỉ sai với em về một chuyện, đó là tình cảm của anh và em thôi, còn tất cả mọi chuyện anh không sai gì hết. Anh có biết chỉ cần anh sai một lần đã làm tổn thương em đến mức nào không anh? Chỉ có em yêu anh và chỉ có em mới biết trái tim em giờ đang rỉ máu, vết thương có thể lành lại, nhưng vết thẹo sẽ làm em phải đau nhói cả đời khi cả cuộc đời em vẫn không quên được anh. Em yêu anh hơn cả bản thân em nữa, nhưng những gì anh đã dành cho em là sự lạnh lùng vô tâm đến nhẫn tâm, em hận bản thân em không hận anh, không ghét anh, không hết yêu anh được. Tại sao em không làm được, tại sao? Em tự đặt câu hỏi cho mình và tự cho mình câu trả lời vì chỉ có mình em yêu anh thôi, một tình yêu không lối thoát đã lấy mất của em một nụ cười, một nụ cười chân thật trước khi em yêu anh.
Hãy hạnh phúc với người anh đã chọn đi cùng anh đến hết cuộc đời, đừng thương hại em, đừng quan tâm em, đừng làm gì hết để em quên được anh.
Tậm biệt anh!
Theo blog (Bức thư tình)

7 tháng 6, 2012

tình yêu đích thực là gì

22:41 0 Comments
Anh yêu! Cho phép em được gọi anh như thế một lần này nữa thôi nhé. Chắc khi nhận được những dòng thư này của em anh sẽ giận lắm, em xin lỗi vì đã không giữ được lời hứa, không thể cùng anh cố gắng để chúng ta mãi mãi bên nhau cho đến hết cuộc đời này. Hãy tha thứ cho em. Chắc tại em kém cỏi quá, em không vượt qua được chính bản thân mình. Nhưng mong anh hãy một lần nghe em giãi bày lòng mình. Có thể anh sẽ nghĩ là em ra đi là vì trong lòng đã hết yêu anh, nhưng em khẳng định là không phải, bởi em biết mình còn yêu anh nhiều lắm. Anh rất yêu em và em cũng vậy nhưng ông trời vốn đã không định se duyên cho chúng mình nên mới để em và anh gặp nhau muộn màng như thế. Em không trách mà còn thầm cảm ơn ông đã cho em gặp anh để em biết được tình yêu đích thực là gì!

Chúng mình yêu nhau được bao lâu rồi anh nhỉ? 6 tháng? Hình như là được 6 tháng thì phải, thời gian tuy chưa lâu nhưng em thực sự rất hạnh phúc, em luôn sống trong sự che chở của anh, được anh giúp đỡ trong công việc, được anh chiều chuộng mỗi khi mình bên nhau. Em chỉ muốn kéo dài thời gian này mãi mãi… Từ ngày yêu anh đêm nào em cũng mơ thấy anh, em mơ thấy chúng mình bên nhau thật hạnh phúc. Nhưng mỗi lần thức dậy em lại thấy xót xa... Và hôm nay em đọc được một bài tâm sự của một người phụ nữ trên báo, em chợt nhận ra mình sai rồi. Nếu đặt em trong địa vị của chị ấy chắc em cũng đau khổ như thế, đều là phụ nữ thì cảm giác cũng giống nhau thôi anh ạ. Cần lắm một người chồng luôn bao dung và che chở trong cuộc đời mình. Em rất cần anh nhưng chị và con anh cần anh hơn bởi vậy em phải ra đi thôi, nơi này không thuộc về em, phải chăng có một nơi khác thuộc về em mà em chưa biết. Em sẽ đi đến đó, em muốn thế nên anh hãy để em đi anh nhé!

Mình chia tay anh nhé! Khó khăn lắm em mới nói ra được những từ này, anh hiểu em không? Em đã không đủ can đảm để nói lời này trực tiếp với anh, tha thứ cho em! Hãy coi em như một cơn gió thoảng qua trong đời anh. Ở đời ai cũng từng có sai lầm, em đã sai vì yêu anh, đã đến lúc mình phải dừng lại tất cả thôi anh ạ. Em đã nghĩ rất nhiều về mối quan hệ của chúng ta bao lâu nay và em hiểu mình đã quá sai rồi. Em yêu anh, thật lòng là như vậy nhưng mãi mãi em chỉ là kẻ đến sau, kẻ chen ngang vào hạnh phúc gia đình của anh. Anh còn có vợ, còn có con nhỏ. Em biết anh đến với em cũng vì tình yêu. Có lẽ tình cảm gia đình còn chưa đủ để khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm mỗi khi đi làm mệt mỏi nhưng anh hãy suy nghĩ cho kĩ, đó chỉ là phút xao động, phút lỡ làng anh đến bên em. Và chúng ta đã đi quá giới hạn để giờ đây cả hai luôn sống trong day dứt và dằn vặt!

Còn nhớ không anh có lần anh buồn rồi anh không muốn về nhà, em hỏi và anh nói là không muốn kể. Em đã cố gặng hỏi nhưng anh vẫn không nói, cuối cùng em còn nhớ anh nói với em một câu là: “Thế em có gia hạn cho anh không?”. Chính vì câu nói này mà em đã khóc mấy đêm liền, em thấy mình thực sự là người có tội! Em chưa bao giờ dám gia hạn hay ra điều kiện  cho anh trong bất cứ việc gì, trong việc này thì lại càng không, anh là người hiểu em nhất mà. Em ra đi chỉ mong có được sự bình yên sau những tháng ngày quá căng thẳng trong công việc nhưng hơn hết vẫn là  thấy tội lỗi với gia đình anh. Em biết là anh yêu em nhiều lắm nên mới nói ra những câu này. Nhưng anh càng yêu em nhiều bao nhiêu thì em lại càng thấy mình có tội bấy nhiêu! Chắc anh đang nghĩ là em sợ tình yêu của chúng mình không có kết quả tốt đẹp, nhưng không phải đâu, ngược lại em lại sợ nó có kết quả như mình mong muốn. Bởi khi ấy em trở thành người mà thiên hạ vẫn thường khinh rẻ: "tranh vợ cướp chồng”. Xin anh đừng để em phải mang tội này, nó là quá sức với em anh ạ!

Một đêm em thức trắng chỉ để khóc và tìm cho mình một cách giải thoát tốt nhất. Càng nghĩ thì em càng lôi mình vào cái vòng luẩn quẩn không thể nào tháo gỡ nổi. Em chấp nhận làm người đàn bà khác của anh, yêu lén lút vụng trộm trong một thời gian không ngắn nhưng cũng chưa dài. Em muốn hét lên, muốn gào khóc thật to, muốn chạy đi thật xa để trốn tránh những kỷ niệm của vốn đã từng rất ngọt ngào. Em cầu mong thời gian và sự xa cách sẽ làm em hết yêu anh.

Em tự nhận lỗi về mình bởi khi ấy con tim em quá yếu đuối, cần một bờ vai che chở còn anh thì lại bao dung và độ lượng trong mắt bất kì người phụ nữ nào. Trái tim em đã điêu đứng trước anh và em đã thuộc về anh từ đó.
Em là người đến sau nên không có quyền được giữ anh lại cho riêng mình (Ảnh minh họa)

Anh à, em trả phòng nhé! Em không muốn cả anh và em lưu luyến nơi này. Nó đã từng là bến đỗ bình yên của hai chúng mình anh nhỉ. Với em nó giống như một ngôi nhà, nơi chúng mình chung sống với nhau rất hạnh phúc. Ở đây em đã rất hạnh phúc khi anh gọi em là "vợ", dù em biết em không phải là như thế nhưng em vẫn thấy hạnh phúc lắm. Mỗi ngày khi đi làm về em lại ghé qua phòng của mình, nhưng từ mai em sẽ không làm thế nữa. Mọi chuyện với em rồi sẽ ổn thôi, em sẽ tự biết chăm sóc cho mình, anh đừng lo cho em nhé. Em sẽ nghe lời anh, em sẽ cố gắng ăn thật nhiều và không bỏ bữa để nếu có một ngày vô tình mình gặp nhau thì anh sẽ phải ngạc nhiên vì em mập lên nhiều thế! Em khóc rồi... Em kém cỏi quá, sao lại phải khóc. Xa anh biết đâu em lại gặp được một người nào đó yêu em nhiều hơn anh thì sao, anh nhỉ. Anh cũng phải mừng cho em nhé, biết đâu em gặp được một người đàn ông tốt, cũng chăm lo cho em, chiều chuộng em như anh đã từng làm!

Em đã kể với anh là ngày trước em đã từng yêu một người, nhưng không phải đâu! Người đó em không hề yêu, có thể anh không tin nhưng đó là sự thật đấy. Anh thực sự mới là mối tình đầu của em, là người đàn ông đầu tiên trong đời em. Chỉ có anh mới mang đến cho em cảm giác giữa hai người khác giới. Chính vì thế khi ở bên anh em đã bước qua gianh giới của người con gái. Nhưng em không hối hận vì điều này, em sẽ không vì thế mà mất tự tin trước người đến sau của em sau này đâu. Anh đừng thương hại em, em sợ điều này lắm. Với em đã làm thì không được hối hận. Em đang mạnh mẽ trở lại rồi. Có lẽ em chỉ khóc nốt hôm nay thôi, bắt đầu từ ngày mai em sẽ trở thành một người khác, em sẽ tự tin để đối mặt với tất cả khó khăn thử thách. Tự mình bước đi mà không cần ai phải dìu bước và nâng đỡ. Anh hãy tin em nhé!

Trong cuộc tình này em chấp nhận là người thua cuộc dù rằng anh luôn nói yêu em, muốn lấy em làm vợ, chúng ta sẽ có những em bé thật hạnh phúc và xinh xắn! Mỗi lần được nghe những câu nói này của anh anh có biết em hạnh phúc biết nhường nào không? Nhưng em biết thật lòng anh vẫn còn yêu vợ con lắm. Đứa con nhỏ ấy anh có từ bỏ được không? Và thật sự nếu anh làm thế, em sẽ sống bên anh mà lòng chẳng yên chút nào. Chị ấy là người vợ tốt, đã cùng anh đi suốt chặng đường khó khăn. Nếu giờ đây, khi anh đã sung túc và phản bội chị thì anh sẽ mang tiếng là kẻ không ra gì. Em yêu anh nên thật lòng không muốn anh vì em mà làm điều xấu xa, đi ngược lại đạo lý. Chị yêu anh nhiều hơn em nghĩ vì thế chị mới cho anh quyền tự do trong công việc và rất tôn trọng anh. Có những hôm anh nói dối đi công tác để đến bên em nhưng lúc ấy chắc chị cũng đang mong anh đến nhường nào, để cùng ăn với anh một bữa cơm thật hạnh phúc. Em ngưỡng mộ một người vợ như chị và tự thấy khinh rẻ chính bản thân mình. Em có được anh từ việc cướp anh khỏi bàn tay chị, cướp anh khỏi đứa con trai bé bỏng của anh thì có ích gì đâu anh? Em thật tội lỗi khi đã yêu anh...

Dừng lại nhé anh! Chúng ta nên dừng lại tất cả. Hãy trở lại vạch xuất phát của nó được không anh? Anh hãy về với gia đình, về với chị và con anh, hãy quên em đi và đừng bao giờ có ý định sẽ đi tìm một người con gái khác giống như em để khỏa lấp nỗi cô đơn trong lòng anh. Chị là người phụ nữ tốt, anh hãy chia sẻ tình yêu thương với chị. Chắc chắn rằng anh sẽ nhận được sự ân cần và quan tâm từ bàn tay người vợ mà bất kì một người con gái nào bên ngoài cũng không thể làm được cho anh.

Em xin lỗi anh về tất cả những gì đã qua, xin lỗi chị vì đã lén lút bên anh một thời gian dài như thế! Từ nay em sẽ trở lại là em, làm một cô gái bình thường, sẽ cố gắng để yêu thương một ai đó, lấy làm chồng và làm tròn trách nhiệm của một người vợ. Dù biết chắc chắn là người mà em lấy sẽ không có được cả trái tim em như anh lúc này nhưng anh cứ yên tâm thời gian sẽ giúp em làm được điều đó. Rồi một ngày em sẽ quên anh, em sẽ làm được. Thời gian được sống bên anh với em giống như một giấc mơ. Anh biết không, có những lúc em nhớ anh kinh khủng, nhớ đến mức chỉ mong trời nhanh sáng để đến gặp anh, gặp anh rồi thì lại mong trời nhanh về chiều để chúng mình trở về bên nhau. Anh còn nhớ không, có lần anh đã nói đùa với em là: chúng mình đang "vội vã trở về và vật vã ra đi" không? Nghe buồn cười nhưng mà lại đúng anh nhỉ. Anh không thuộc về em, bởi chị ấy mới là người đến trước. Em là người đến sau nên không có quyền được giữ anh lại cho riêng mình. Anh có biết không, từ ngày yêu anh em rất hay lo sợ và giật mình trong giấc ngủ. Nhưng lạ lắm, khi ở bên anh thì em lại ngủ rất ngon lành. Nhưng đã đến lúc em phải đi thôi, em phải trả lại mọi thứ về đúng vị trí của nó. Những kỷ niệm ngày nào cứ để nó ngủ yên. Anh giúp em với nhé!

Tạm biệt anh, tạm biệt mối tình đầu. Em đi đây! Hãy cho em nói với anh lời cuối: Em yêu anh! Đừng đi tìm em nữa hãy để cho em được sống một cách thanh thản và không phải cảm thấy tội lỗi nữa anh nhé. Chúc anh và chị luôn hạnh phúc!

Người đã từng thuộc về anh: NTT (08/04)

PS: Mùa đông về anh nhớ mắc thêm áo khi đi làm và nhớ ăn cay ít thôi không bị nấc anh nhé! Rồi từ mai em sẽ không quan tâm đến anh nhiều như thế nữa đâu. Em hi vọng sau này khi mọi chuyện lắng xuống, trong dòng người tấp nập vô tình chúng mình gặp lại nhau thì em muốn anh hãy cười thật tươi và nói với em là: anh đang rất hạnh phúc! Được không anh.


(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: thu chia taynhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, 

29 tháng 5, 2012

Lần cuối để Em nói: Em nhớ Anh !

22:25 0 Comments

Người ta nói cái gì nhanh đến và cũng nhanh đi, nhưng có lẽ điều này chỉ đúng với một số ít nào đó…anh đến bên tôi thật nhẹ nhàng và cũng rời xa tôi thật nhẹ nhàng, thật nhanh chóng, nhưng tình cảm tôi dành cho anh…giống như những cơn mưa mùa đông da diết, nồng nàn…sẽ còn mãi

Trước đây em đã từng nói : "em muốn có một tình yêu mãi mãi" và em đã từng bảo anh "sau này đừng yêu ai khác nữa nhé!" anh đáp lại em chỉ bằng một câu nói, một câu nói đã từng khiến em hạnh phúc "anh… yêu…em!". Giờ sao nhắc lại khiến lòng em đau nhói, nước mắt không ngừng tuôn rơi khi em nhận ra "chi có em yêu anh mà thôi". Và những gì mà em đã vẽ ra về tương lai, tất cả cũng chỉ là những mong ước hết bình dị của một người con gái khi lần đầu biết cảm nhận tình yêu là gì… tất cả từ trước đến giờ chỉ là suy nghĩ của mình em!
Khi em hỏi anh "chắc là sẽ chẳng khi nào chúng mình có được cái kết như 2 đứa từng nghĩ?" . anh chỉ trả lời em bằng một tin nhắn "anh xin lỗi". anh đâu cần phải xin lỗi, đừng xin lỗi em!
Em không muốn anh là người có lỗi… bởi vì em đã tin anh cũng đã từng yêu em! Có thật không hả anh? Có thật anh cũng đã từng yêu em không??? Hay chỉ là em ngộ nhận như thế?
Trước mặt anh, trước mặt mọi người, em luôn nói : "em ổn, em không sao!", nhưng sao lại không sao được khi mọi chuyện diễn ra quá nhanh như thế anh nhỉ?
Em nhớ anh! Nhớ nhiều lắm, nhưng giờ em không đủ tư cách để có thể nhắn tin với anh như thế nữa đúng không? Trước đây mỗi khi nhớ anh, em hồn nhiên nhắn "em nhớ anh!", giờ thi em chỉ có thể lặng lẽ khóc mà thôi…

Gía như thời gian có thể quay trở lại, em sẽ lựa chọn không bao giờ quen anh… để em mãi có thể hồn nhiên như ngày nào… em sợ quen anh, em sẽ lại yêu anh mất…em đã tự nhủ sẽ mạnh mẽ kiên cường đứng lên… ừ đúng rồi em phải mạnh mẽ chứ, phải thật mạnh mẽ anh nhỉ?
Anh có nhớ không "mỗi hạt mưa là mỗi lần anh nhớ em!" anh đã nói với em như thế… và em đã tin.. và cho đến lúc này khi anh đã xa em, em vẫn tin anh… em là thế, một khi đã tin ai, em luôn tin đến cùng…có lẽ vì thế mà càng đau đớn hơn… mọi người bảo em ngốc, bảo em quá dễ tin người, ai bảo ông trời sinh em ra như thế….
Người ta thường nói khi hai trái tim không còn yêu nhau thì se xa rời nhau, nhưng giờ đây em nhận ra "chia tay không phải vì không còn yêu nhau, mà chia tay vì tình yêu chưa đủ lớn!" có đúng như thế không anh? Có đúng tình yêu ấy chưa đủ lớn, anh không cần em bên cạnh đúng không? Hay là vì anh chưa từng một lần yêu em? Còn em, em đã yêu anh, bằng một tình yêu rất thật… giờ đây nhìn lại em thấy mình rất ngốc! anh cũng thấy thế đúng không? Em ngốc nghếch đên mức không thế mắng anh một câu, đến mức không muốn anh là người có lỗi…giờ bảo em đối diện với sự thật, em thấy …thấy sao nhỉ? Giờ em thây bình an, mà sao đôi khi những cơn sóng nhỏ vẫn dồn dập ập tới, vẫn khiến em thôi không nghĩ??? Những phút giây bên em, anh thì thầm bên tai em "anh yêu em!" có thật lúc đó anh yêu em không? Người ta bảo em mọi chuyện mới diễn ra nên sẽ nhanh lấy lại cân bằng nhưng sao khó anh nhỉ? Nhưng em sẽ cố ma, để anh yên tâm về em, dù mất bao lâu, nhưng nhất định em sẽ làm được… trong bất kì chuyện gì, em cũng rất kiên cường, bây giờ cũng thế, em không như người ta níu anh ở lại… em đã từng bảo anh thế mà, nếu còn yêu em, anh sẽ ở lại đúng không? Vì phải cảm thấy thoải mái khi bên nhau anh nhỉ?

Anh từng bảo anh thích em gửi những câu chuyện nho nhỏ cho anh! ừ, hôm nay em gởi, nhưng lại là một câu chuyện buồn… em xin lỗi vì gửi câu chuyện như thế này cho anh! Nhưng chỉ một lần này nữa thôi, một lần này nữa thôi anh nhé! Chỉ một lần duy nhất này nữa thôi, hãy nghĩ về em như nghĩ về người anh đã từng yêu nhé! Em tự an ủi mình như thế đấy… em muốn được ra biển cùng anh một lần nữa… biển đêm ngày hôm ấy đã làm em yêu anh, giờ em cũng muốn biển đêm sẽ xóa hình ảnh anh ra khỏi tâm trí em…ra khỏi tâm trí em để anh có thể thanh thản… để sau này anh tìm thây hạnh phúc đích thực của mình. Nhất định hạnh phúc anh nhé, em muốn người em đã từng yêu được hạnh phúc, em không muốn người em yêu sẽ đi về một mình cả đời như anh từng nói…
À, anh ơi! Em có một điều muốn nói… những bức ảnh anh gửi cho em, để em giữ lại nhé… còn ảnh của em, anh xóa hết đi, đừng giữ lại… xóa dùm em nhé được không? Và cho em được nói lần cuối này "em nhớ anh!"

(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, ba bau nen an gi, cam nan ba bau.

19 tháng 5, 2012

Lời cuối cho một cuộc tình ảo

22:36 0 Comments
Anh à, mình chia tay cũng đã được mấy ngày rồi nhỉ?! Em cũng không nhớ nữa, có lẽ là khoảng một tuần gì đó. Thật buồn cười phải không anh, nhớ một người mà cũng không nhớ rõ là mình đã chia tay bao nhiêu ngày nữa. Em đã chuyển trường được bốn ngày rồi, bốn ngày này nó không kinh khủng như những gì em nghĩ trước đó, nhưng sao nó dài như bốn tháng. Và hầu như ngày nào em cũng nghĩ tới anh. Mình quen nhau thật tình cờ ngay mùa noel, anh vội vàng nói lời yêu em thật nhanh chóng chỉ sau hai ngày chúng ta quen nhau. Lúc đầu em còn e dè trước lời đề nghị tìm hiểu của anh, vì trước giờ em chưa bao giờ nhận lời ai một cách vội vàng như vậy. Nhưng rồi trước lời lẽ thuyết phục của anh em đã nhận lời đồng ý dù trong lòng thật sự chưa có tình cảm với anh nhiều.

Anh lúc nào cũng muốn em khẳng định rằng: em yêu anh, em chỉ có mình anh. Nhưng anh ơi, có ai có thể khẳng định rằng mình yêu một người chỉ trong vài ngày quen nhau không? Trong khi đó là một người trên mạng. Em không nghĩ rằng anh chỉ là một kẻ nói dối qua đường như những người trên mạng khác, nhưng em vẫn còn quá bất ngờ trước sự vội vàng của anh, hay nói đúng hơn là em chưa chuẩn bị tâm lý để làm người yêu của người ta, em cần có thời gian để kiểm chứng những điều anh nói, anh hứa và nhất là tình cảm đối với em có thật hay không. Anh lúc nào cũng dành những lời ngọt ngào cho em, nhưng em vốn là người không thích người khác lúc nào cũng nói những lời ngọt ngào, cái em cần là hành động thôi anh ạ!
Em đã cho nhỏ bạn coi những dòng tin nhắn của anh, nó bảo có 60% anh yêu em là thật, nhưng những lời nói ngọt ngào và tình yêu vội vàng của anh nó bảo phóng đại quá và không đáng tin cho lắm. Nó bảo em và anh không hợp nhau. Em cũng thấy thế. Và rồi đêm đó em đã có cuộc nói chuyện nghiêm túc với anh. Anh muốn em khẳng định tình yêu của em với anh. Còn em chưa xác định được tình cảm của mình, em muốn mình bây giờ chỉ là tìm hiểu. Tìm hiểu có nghĩa là hợp hoặc không hợp và có thể là chia tay. Thế nhưng anh không muốn điều đó, anh áp đặt em chỉ có một sự lựa chọn là yêu anh. Em không phải là cô gái có thể nhận lời yêu đương bừa bãi. Với em yêu và thích là hay khái niệm hoàn toàn khác nhau, em không thể hứa hẹn được gì trước khi mình chưa hiểu rõ tình cảm của chính mình. Và thế là em và anh đã kết thúc như thế. Tính từ lúc quen nhau đến khi chia tay chỉ vỏn vẹn một tuần. Em cứ ngỡ là anh sẽ nhắn tin cho em nhưng không còn một tin nhắn nào nữa. Và em một đứa con gái bướng bỉnh đã dõng dạc tuyên bố với anh rằng không bao giờ nhắn tin trước thì điều đó không đời nào xảy ra.

30 tháng 4, 2012

Thư tình: Thoáng qua

20:03 0 Comments
Gửi “cố” yêu thương! Khoảng cách xa nhất bây giờ giữa em và anh không phải là giữa Việt Nam và Nga nữa mà là khoảng cách của 2 trái tim phải không? Khi em biết được điều ấy em tự bật cười. Tại sao ư? Đáng nhẽ em phải nhận ra sớm hơn anh ạ.
Khi viết những dòng này em biết tình cảm của chúng mình không thể cứu vãn thêm được nữa. Anh- một chàng trai Quảng Bình. Em- một cô gái Hà Nội. Chúng ta dường như chẳng có điểm chung gì cả nhưng tình yêu lại bắt đầu từ những thứ ấy. Khoảng cách- điều em và anh luôn đề cập đến. Xa mặt cách lòng ư? Chúng ta đều không tin nhỉ? Nhưng… em rất ghét từ nhưng anh ạ. Chúng ta đã xa nhau thật rồi mặc dù không phải vì vấn đề địa lí nữa. Em nào có thể yêu một người mà người ấy lại yêu chính bản thân mình hơn được.
Khi quen anh những yêu thương và quan tâm anh trao càng mặn nồng càng ngọt ngào bao nhiêu thì khi xa nhau nó lại nhàn nhạt và vô vị bấy nhiêu? Anh quan tâm em chỉ vì quan tâm phải không?
Em đã từng nghĩ mình không bao giờ có thể nói hai từ
chia tay

15 tháng 4, 2012

Tha lỗi cho em anh nhé

22:00 0 Comments

Anh gọi cho em nói: “Từ giờ trở đi anh sẽ không làm phiền em nữa, anh sẽ tới một nơi rất xa và không bao giờ gặp lại em nữa, không bao giờ khiến em phải khó xử vì anh nữa”… Không hiểu sao em nhận điện thoại của anh xong mà lòng em bất an đến thế? Em rất muốn hỏi anh vài câu nhưng lý trí lại không cho phép em làm thế, giờ đây em đang ngồi trên thư viện của trường nhưng em lại không sao tập trung học được anh ạ. Em đã nghe thấy tiếng khóc của anh trong điện thoại và anh biết không? Em cũng muốn bật khóc cùng anh lắm!

Còn nhớ lần gặp nhau gần đây nhất của anh em mình là gần một năm trước, khi đó biết tin em trở về thăm nhà, anh đã lặn lội hơn 200km tới chỉ để gặp em. Em vẫn nhớ như in tiếng nói pha lẫn tiếng thở của anh: "Em à, anh đây! Anh đang ở gần nhà em, em tới… cho anh gặp một lát đi, anh xin em đấy, dù chỉ một phút cũng được." Khi đó em đã đắn đo rất nhiều, em tự hỏi mình có nên đến hay không? Như thế nào mới tốt cho cả anh và em? Nhưng rồi dường như phút yếu đuối trong em trỗi dậy và em đã quyết định đi đến nơi anh nói. Từ xa em đã nhận ra dáng người quen thuộc của anh, vẫn dáng người đó, vẫn làn da đó, vẫn mái tóc đó… anh vẫn như xưa, một người con trai lịch lã m, thành đạt mà bao cô gái hằng mơ ước. Trông thấy em anh nhào tới cầm tay em, nhưng em lại lạnh lùng giật tay lại rồi nói tỉnh bơ: "Có chuyện gì quan trọng không ạ? Có gì anh nói nhanh lên, em đang dọn nhà chuẩn bị đón tết nên rất bận". Ánh mắt anh thoáng buồn rồi bỗng anh kéo em ngồi xuống, anh lấy ra một chiếc hộp nhỏ xinh đưa cho em và giục em mở ra xem. Em nhận chiếc hộp, có một mùi thơm thoang thoảng, cái mùi đó quen thuộc quá! Ôi, đúng rồi, là mùi bún chả… Em mở ra xem, đúng là nó- món bún chả mà em thích ăn nhất. Đã lâu lắm rồi em không được ăn kể từ ngày xa nhà, trông thấy nó thực sự em rất xúc động và cũng rất ngạc nhiên. Nhưng em vẫn cố nén cảm xúc lại, em hỏi một cách rất thờ ơ: "Anh đưa thứ này cho em làm gì?" Anh vẫn nhìn em rồi mỉm cười: "Em quên rồi sao, đây là món bún chả mà em thích ăn nhất đó mà. Ngày trước anh phải tốn bao nhiêu công sức mới khai thác được thông tin này từ L đấy, sau khi biết em thích ăn bún chả thế là mỗi khi kiếm cớ tới chỗ L chơi anh lại mời mọi người đi ăn bún chả để em đi cùng nhưng tiếc là chưa bao giờ em đi cùng bọn anh cả làm anh buồn chết được. Hôm nay trên đường tới đây anh đã ghé qua quán bún chả rồi mua nó cho em đó. Hì, xin lỗi em, trời lạnh quá nên nó nguội mất rồi, chắc không ngon nữa." Anh thì say sưa, dịu dàng thế, nhưng đứa con gái vô cảm như em vẫn phũ phàng tạt cho anh một gáo nước lạn h: "Giờ em không thích ăn nữa, anh mang về đi".

Rồi anh thất vọng nhìn em nói như sắp khóc: “Anh xin em đừng như thế với anh được không? Xin em đừng cố tỏ ra như thế nữa được không? Anh biết em nghĩ gì, anh cũng biết em không có tình cảm với anh nhưng anh xin em đừng ngăn cản tình cảm của anh dành cho em được không? Hãy để anh quan tâm em được không? Em có biết nhìn em đi học về gầy như thế anh xót xa như thế nào không?…" Chắc anh chẳng thể nào biết được khi anh đang nói những lời đó thì em trong đầu em nghĩ gì đâu anh nhỉ? Em nghĩ tới một người khác mà không phải là anh, ước gì người đó đối xử với em chỉ cần bằng một phần một trăm anh thôi cũng tốt… "Em xin lỗi, nhưng em mong anh hãy thực tế hơn, anh đừng tự lừa dối mình nữa. Em không có tình cảm với anh, chuyện tình cảm không thể nào gượng ép được anh ạ. Hơn nữa em cũng đã dành hết tình cảm của mình cho người khác rồi.". "Em có người yêu rồi à? Cậu ấy đối xử tốt với em không?". "Vâng, bọn em yêu nhau hơn một năm rồi, anh ấy rất tốt với em…"

Tha lỗi cho em anh nhé

Em tin rằng nhất định anh sẽ hiểu những gì em đã làm với anh, tha lỗi cho em anh nhé! (Ảnh minh họa)

Anh có nhận ra đó là lời nói dối không anh? Em cũng không hiểu sao mình có thể nói dối giỏi tới như thế nữa anh ạ. Sự thực thì đúng là em đã yêu một người, và tới bây giờ cũng đã gần hai năm. Nhưng đó là một tình yêu đơn phương, một tình yêu vô vọng anh ạ. Chỉ mình em chìm trong đau khổ, mình em chìm trong nước mắt. Đó chẳng khác gì một cái mồ em tự đào cho chính mình. Lúc này đây em đang ngồi so sánh giữa hai người: anh và cậu ấy. Anh – đẹp trai, tài giỏi, sống tình cảm, lãng mạn, quan tâm em, hiểu em và yêu em. Cậu ấy – bình thường, sống khép kín, không hiểu em, đối xử với em chẳng khác gì một người dưng và cũng chưa bao giờ rung động trước em. Thế ma� � không hiểu sao em vẫn yêu cậu ấy anh ạ, em đã cố chìm mình trong suy nghĩ em cần phải quên cậu ấy, quên đi mối tình đau khổ đó, không được quan tâm tới cậu ấy nữa, không được lo lắng cho cậu ấy nữa… Nhưng cho dù em có dặn lòng rằng em hận cậu ấy, em ghét cậu ấy nhưng càng lúc em thấy mình càng lún sâu hơn vào cái hố do em tự đào ra đó, và giờ đây em đã không còn đường quay lại nữa, em đã quá yêu cậu ấy.

Bạn bè em nói em ngốc, họ bảo em nên quên cậu ấy và thử dành tình cảm cho anh bởi vì cách tốt nhất để quên một người là yêu một người khác. Nhưng em không thể nào coi anh là cái bóng của bất kỳ ai, làm như thế quá bất công với anh. Một người con trai tốt như anh xứng đáng để có một cô gái toàn tâm toàn ý yêu thương anh, còn em, em chỉ là một đứa con gái mình thường, em không muốn trở thành cô "công chúa lọ lem" của anh, em không xứng đáng để anh yêu em nhiều như thế. Khi anh khóc và nói em hãy cho anh một cơ hội cũng như cho chính mình một cơ hội, anh có biết em còn muốn khóc to hơn anh không anh? Nhưng em đã cố kìm lòng lại, em không muốn anh biết rằng sự thật rằng em chính là một bản sao của anh. Tình yêu của em cũng như anh vậy, cho đi và chưa bao giờ được đón nhận hay đáp trả. Chỉ có điều, em luôn cố sống trong vỏ bọc của một đứa con gái mạnh mẽ, em không tìm tới cậu ấy để cầu xin cậu ấy cho em một cơ hội. Em chỉ mong bọn em sẽ là những người bạn tốt, nhưng cậu ấy không đồng ý và em đã không làm khó cậu ấy. Mặc dù cách đối xử của cậu ấy làm em rất đau khổ nhưng không sao anh ạ, chỉ cần không có em mà cậu ấy vui vẻ là được.

Anh biết không? Chỉ khi ngồi một mình viết những dòng này em mới có đủ dũng khí để đối mặt với tình cảm của mình, em mới dám khóc cho tình yêu của chính mình và lúc này đây em đang khóc cho cả tình yêu của anh nữa. Em làm anh tổn thương, rồi cậu ấy lại làm em tổn thương, ông trời thật công bằng anh nhỉ? Thật sự thì em chưa bao giờ coi anh là gánh nặng hay như tất cả những gì anh nói, em luôn coi anh là một người anh của em, một người anh em vô cùng tôn trọng và em cũng rất thương anh. Mặc dù em không thể xóa bỏ hình ảnh của cậu ấy và để anh thay thế vị trí của cậu ấy trong lòng em nhưng em vẫn luôn coi anh là một sự an ủi lớn nhất cho mình. Những người yêu đơn phương như chúng ta thật khó có thể tìm được hạnh phúc thực sự thuộc về mình, nhưng em vẫn tin anh sẽ may mắn hơn em, nhất định sẽ có ngày anh quên được em và tìm được tình yêu đích thực của mình.

Em không biết có thật sự sẽ không bao giờ được gặp lại anh như những gì anh nói nữa không và dù trong lòng em vẫn có chút bất an nhưng em luôn mong những điều tốt đẹp nhất sẽ tới với anh. Nếu có ngày nào đó anh đọc được những dòng này của em thì em tin rằng nhất định anh sẽ hiểu những gì em đã làm với anh, tha lỗi cho em anh nhé!

Hãy quên em và tìm cho mình một tình yêu mới nhé anh. Em sẽ luôn cầu chúc cho anh hạnh phúc!


Theo blog (Bức thư tình)