Follow Us @soratemplates

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư chia tay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư chia tay. Hiển thị tất cả bài đăng

3 tháng 8, 2013

Thư tình: Em chấp nhận buông tay

09:30 1 Comments
Anh à! Cho em một lần được gọi người em yêu thương một tiếng anh, một lần thôi cũng được nha anh. Đáng lẽ là em đã phải buông tay anh ra từ rất lâu rồi phải không anh? Tại em thôi, tất cả là do em không đủ bản lĩnh, không đủ can đảm để từ bỏ mà người mà em đã yêu bằng cả trái tim. Quen nhau gần 2 năm nhưng em chỉ mới bắt đầu yêu anh chỉ vài tháng, đáng lẽ em và anh đã có một tình bạn thật tốt phải không anh và đáng lẽ ra em đã không yêu anh, người sinh ra không phải dành cho em.

Bất đầu đã là một sai lầm thì càng tiếp tục lao theo thì sai lầm đó không thể nào cứu vãn được nữa rồi. Khi em nhận ra mình đã yêu anh thì em không còn đủ sức để ngăn cản vì trái tim em không còn là của riêng em nữa. Không biết em đã khóc bao nhiêu lần vì anh và em cũng không hiểu vì sao mình lại có đủ sức chịu đựng được những gì đã xảy ra nữa, em chấp nhận âm thầm đi bên cạnh anh như một cái bóng, trong khi người yêu cũ của anh, người mà anh nói với em không còn tình cảm gì hết lại đường hoàng bên cạnh anh làm bạn gái của anh. Anh! Có bao giờ anh nghĩ tới cảm giác của em không anh? Cảm giác khi nhìn thấy anh đi bên người ta, em không thể nào diễn tả được, mọi chuyện đến với em bất ngờ quá em không suy nghĩ được mình phải làm gì, đầu óc em trống rỗng và em chỉ biết khóc mà thôi... Em cắn răng chịu đựng mọi chuyện chỉ vì em quá yêu anh, em sợ mất anh, sợ một ngày nào đó anh sẽ bỏ rơi em, sợ cảm giác một mình, sợ không còn nhìn thấy anh nữa... Em thấy sợ lắm. Em mù quáng, em ngu ngốc, em cứng đầu, em cố chấp, em yếu đuối, em nhu nhược... Em chấp nhận.

Anh biết không, em có hàng ngàn, hàng vạn điều muốn nói cùng anh, muốn anh hiểu rằng em cần anh đến như thế nào nhưng giờ đây tất cả đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi phải không anh? Em biết những tâm sự của em lúc này anh sẽ không bao giờ đọc được nhưng em vẫn muốn viết cho vơi nhẹ lòng mình... Vì sợ mất anh nên chưa bao giờ em có đủ can đảm hỏi anh "Em là ai? Là gì trong trái tim anh?". Nhưng giờ thì em biết rồi, em biết rất rõ em chỉ là một phút yếu lòng, là một sự thương hại của anh.

Em chấp nhận buông tay, lần này là thật sự chúng ta đã nói với nhau rất rõ ràng rồi phải không anh, dù rất khó nhưng em sẽ cố gắng không phiền tới anh, không buồn, và không khóc trước mặt anh nữa. Anh biết không khi yêu ai đó chân thành thì dù cho có đau khổ thì tình yêu đó vẫn không bao giờ mất đi,... và em cũng vậy, em yêu anh, yêu tất cả những gì thuộc về anh, dù anh là người mang lại cho em những giọt nước mắt, những nỗi đau, người làm cho trái tim em tan nát. Em cũng là con gái, em cũng yếu đuối lắm anh biết không, em cũng cần lắm bàn tay của anh che chở nhưng anh đã không làm điều đó với em.

Em đã bước vào cuộc đời anh một cách âm thầm thì bây giờ em cũng sẽ bước ra khỏi đó một cách âm thầm, âm thầm lặng lẽ giống như em đã yêu anh vậy. Em muốn dùng nỗi đau nào đó để quên nỗi đau ở trái tim, em tự hành hạ bản thân mình nhưng tất cả làm em đau đớn, em vẫn không quên được anh...
Em nghe đâu đó câu nói "Yêu là chấp nhận buông tay khi người đó không còn muốn nắm lấy tay bạn nữa, yêu là chấp nhận buông tay khi người đó muốn nắm lấy một bàn tay khác", và em chấp nhận thất bại. Em cứ ngỡ rằng khi em thật lòng thật dạ yêu anh thì sẽ có một ngày anh nhận ra tình yêu của em mà yêu em như em đã yêu anh, nhưng không, em đã sai rồi, tình yêu của em dù có lớn đến đâu cũng không giữ được trái tim của anh, vì vốn dĩ trái tim anh không thuộc về em, em không còn đủ sức nữa, nói đúng hơn là tình yêu của em không còn đủ sức để tiếp tục khóc tiếp tục hy vọng vào anh. Tình yêu phải từ hai phía một mình em không đủ để giữ lấy nữa rồi, là em từ bỏ hay là anh từ bỏ giờ không còn quan trọng nữa, vì đối với em tất cả đã thật sự kết thúc.

Em không oán trách, không buồn, không giận anh... em chỉ trách không đủ bản lĩnh để yêu và giữ anh bên cạnh mà thôi. Anh biết không, em đã khóc, khóc rất nhiều vào cái đêm em và anh đồng ý kết thúc mọi chuyện để làm bạn như ngày xưa, thật sự đối với em rất khó, làm sao có thể coi người mình yêu là bạn, nhưng em phải cố gắng vì chỉ có thế em mới có thể nhìn thấy anh mỗi ngày, có thể quan tâm anh, dù đối với anh em chỉ là bạn, một người bạn không hơn không kém, bây giờ và mãi mãi về sau. Chỉ cần nghĩ đến đây thôi em thấy mắt mình cay cay, em lại muốn khóc, khóc cho em khóc cho tình yêu của em, khóc cho những gì đã qua. Em muốn được một lần nữa được gối đầu lên tay anh, được anh ôm vào lòng, để em có thể có một giấc ngủ thật yên bình không mộng mị, không phải giật mình thức giấc mà nước mắt vẫn chưa khô. Nhưng có lẽ anh sẽ không chấp nhận, anh sẽ nói rằng làm như vậy em sẽ không quên được anh, đúng nếu em cứ mãi dựa vào anh thì biết đến bao giờ em mới có thể đứng dậy phải không anh?

Anh biết tại sao mỗi lúc gần anh em muốn được ôm anh, muốn được đan tay mình vào tay anh không? Vì lúc đó em mới biết rằng anh đang ở gần em, và giây phút này anh là của em dù đó chỉ là cảm giác của em thôi cũng được, khoảng cách của em và anh xa quá, dù em đã cố gắng níu kéo, nắm chặt lấy tay anh nhưng cuối cùng anh cùng rời bỏ em. Câu nói của anh "Anh sợ ngày anh ra trường, hai đứa không có kết quả lúc đó em sẽ khổ", câu nói đó đã nói lên tất cả, lúc đó trái tim em đau lắm, rất đau vì em biết rằng anh đã chọn lựa rồi, em không phải là người mang lại cho anh một gia đinh như em đã từng mơ... Bao hy vọng, bao niềm tin của em đã thật sự không còn nữa, dù cay đắng, dù phũ phàng như đó là sự thật, em phải chấp nhận sự thật là anh không hề yêu em..

Anh ơi! Thật lòng em vẫn còn yêu anh nhiều lắm. Em yêu anh hơn cả bản thân mình nữa, nhưng anh không cần tình yêu của em, dù có đau khổ, dù có chua chát đến đâu em cũng phải chấp nhận. Em phải chấp nhận dù trái tim em đau lắm, em không biết làm gì cho mình khỏi té ngã, em muốn tiếp tục đi về phía trước dù con đường đó chỉ có mình em, em cần lắm một bàn tay nắm lấy tay em và người đó không phải là anh...

Em sợ lắm. Em sợ mình té ngã rồi không thể đứng lên được nữa, em sợ một lần nữa anh thương hại mà nắm lấy tay em. Anh biết không, lần đầu tiên em nghĩ tới gia đình là lúc em nhận ra tình yêu em dành cho anh, em muốn mình có thể cùng anh đi đến hết cuộc đời, em muốn có với anh một gia đình hạnh phúc, nhưng đó chỉ là ước mơ của em thôi phải không anh?

Em mong anh hạnh phúc, mãi mãi hạnh phúc, mong anh sẽ tìm được một nửa của đời anh... và người ấy cũng yêu anh như em đã từng yêu anh vậy,.Nếu thật sự có kiếp sau em mong kiếp sau em có thể làm một nửa của đời anh và em cũng sẽ yêu anh bằng cả trái tim. Anh! Sẽ có ngày em không còn được nhìn thấy anh nữa, anh hãy nhớ rằng ở đâu đó trên thế giới này có một người luôn dõi mắt theo anh, luôn mong anh hanh phúc. Em sẽ không bao giờ quên những ngày tháng hạnh phúc bên anh dù là ngắn ngủi, anh mang cho em cảm giác bình yên và ấm áp. Em chấp nhận buông tay để anh tìm một hạnh phúc mới.

Em sẽ không bao giờ quên anh. Tạm biệt anh!



(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

4 tháng 5, 2013

Buông tay nhau anh nhé

22:35 0 Comments
Đã nhiều lần em tự hỏi anh có thật sự yêu em hay anh chỉ yêu chính bản thân mình. Và có lẽ câu trả lời đã có sẵn nhưng chỉ tại em không dám đối diện và chấp nhận sự thật rằng anh không yêu em nhiều như em từng nghĩ.
MÌNH BUÔNG TAY NHAU...ANH NHÉ !

22 tháng 3, 2013

Chia tay để hạnh phúc hơn

11:15 0 Comments
buc thu tinh chia tay nguoi yeu, chia tay
Chia tay khi hai người còn yêu nhau là điều phải hối tiếc, nhưng trong hoàn cảnh của tôi thì tôi đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Đó là mối tình đầu và cũng là mối tình duy nhất của tôi cho đến bây giờ.

10 tháng 3, 2013

Thư tình: Gửi em tình yêu trong anh!

11:04 0 Comments
Khi em đọc những dòng này có nghĩa anh đã quyết định rời xa em. Anh sẽ đi một con đường khác, đi con đường của riêng anh, như lần đầu em ra đi vậy.
 
Chắc em đang trách anh, hay hỏi sao anh im lặng như vậy. Anh thực sự không biết phải nói gì nữa. Nói mình chia tay ư? Em không yêu anh mà. Làm sao anh nói vậy được. Nói mình sẽ làm bạn à? Thực tình em biết rõ anh chờ mong nhiều hơn thế. Anh hận em? Anh không làm được. Mình là người dưng ư? Anh đã quá yêu em. Làm sao anh vô tâm như vậy được. Không phải anh không đủ can đảm để đối diện với em. Anh hiểu có nói gì đi nữa, thì cả anh và em cũng đều giữ im lặng tiếp tục thôi. Mình đến với nhau trong nhẹ nhàng mà nên anh chọn cách ra đi trong im lặng. Trái tim anh lúc này chỉ thấy tê dại cảm giác đau, anh không thể bật lên thành tiếng nữa. Anh muốn một thời gian, không gian riêng giống như đêm nay vậy. Một mình anh thoải mái vạ vật với nỗi đau bằng thuốc lá và cafe.
 
Ngày mình gặp nhau, anh cứ nghĩ chúng ta sẽ hạnh phúc sau 6 tháng thử thách. Nhưng anh lại lầm tưởng. Anh đã không nghĩ sẽ quay lại với em vào lúc ấy. Không phải vì anh không còn yêu em, chỉ vì anh muốn cố gắng để hạnh phúc ngày sau cho em. Nhưng trái lý trí của anh chẳng thể thắng nổi cảm giác của trái tim. Em hiểu không? Anh đau!
 
Đã hơn 2 tháng trôi qua rồi, 1 tháng đưa đón. Chắc sẽ chẳng bao giờ em biết, những lần nói dối em là anh đi vì công việc, nên tiện đường đưa đón em. Thực ra đâu phải vậy, anh chờ đợi em đấy, 3 tiếng, 4 tiếng anh ngồi một chỗ chờ đợi em. Cảm xúc gì ư? Hạnh phúc thì nhạt nhòa quá, mà sao niềm đau lại khắc sâu đến vậy?

Em trách anh lạnh lùng nhưng em nào hiểu trong trái tim anh nghĩ gì. Anh đã thay đổi thật đấy, nhưng vì điều gì em biết không?
 
Gần 3 năm yêu em, anh chờ đợi, chiều chuộng em, bảo vệ em. Em cảm nhận được mà, phải không? Đến bây giờ, thực sự anh đã không thể nhớ nổi hết số lần mà anh đã đi qua 65km chỉ để nhìn thấy em cho vơi nỗi nhớ. Nhưng em nào biết.

Thư tình: Gửi em tình yêu trong anh!, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, bao, xa em, yeu em, noi nho, tinh yeu, xa nhau, quen em, cho em, hanh phuc, loi yeu, noi dau, thu tinh cho em, thu tinh yeu

Anh chấp nhận nếu mất em mãi mãi, chỉ cầu mong em sẽ mãi hạnh phúc! (Ảnh minh họa)

Anh đã cố gắng, rất nhiều. Nhưng trái tim anh tổn thương nặng nề quá rồi em à. Anh mong hạnh phúc lắm chứ, nhưng mình anh đâu thể xây hạnh phúc được, em thì lại không muốn. Vậy anh sẽ ra đi. Trả lại cho em khung trời riêng, như lúc không có anh. Sao không phải là người khác mà lại cứ phải là em à? Đơn giản thôi mà, vì trái tim anh nhỏ bé lắm, chỉ có thể yêu mình em thôi.
 
Bao bạn bè nói anh hạnh phúc, tìm lại được tình yêu. Anh chỉ cười. Nhưng họ nào biết, em đã làm nó lụi tàn đi. Thằng bạn thân nhất của anh nói sao không tìm người khác có thể yêu anh hơn em. Anh đâu có làm được. Trái tim anh lúc này đây nguội lạnh những yêu thương quá rồi. Anh thật sự muốn lắm, nhưng không dám tin vào tình yêu nữa. Anh cũng không biết đến bao giờ mình mới thoát khỏi tình trạng này nữa. Anh sợ mình không làm được.
 
Bó hồng sáng nay anh đã chuẩn bị rất kĩ để thay cho lời yêu cuối mà anh thể hiện với em. Chắc em cũng chỉ nghĩ nó cũng bình thường thôi phải không, có chăng chỉ là màu sắc hơn, đẹp hơn những bó hồng ngày trước. Lần cuối cùng nhìn nhau anh cũng chỉ biết nắm nhẹ bàn tay của em và chào tạm biệt. Em nào biết đó cũng là cuối cùng mình nói với nhau. Đoạn đường về ngắn mà sao anh vẫn không thể giữ lại được giọt nước mắt. Vương lại trên môi, mà sao anh chỉ muốn gào thét lên thật to.
 
Ra đi lần này không phải anh đã hết yêu em, chỉ là anh chọn cách yêu khác mà thôi. Anh sẽ đứng phía sau, dõi theo em. Anh chấp nhận nếu mất em mãi mãi, chỉ cầu mong em sẽ mãi hạnh phúc!

Nếu có thể hãy nghe bài "Soleda" nhé để em biết trái tim nghẹn ngào đến nhường nào!

Tạm biệt em - Tình yêu trong anh!

(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

15 tháng 12, 2012

Bức thư tình: Quên

20:06 0 Comments
Ngày trôi qua, anh đã quá mệt mỏi vì yêu thương em, dẫu biết rằng em thuộc về một hình bóng khác không phải anh...

7 tháng 12, 2012

Tạm biệt mối tình khờ dại

20:47 0 Comments
Em đã ước rằng giá như ngày xưa em không gặp anh, giá như em không nói rằng em thích anh, giá như em có thể chôn chặt thứ tình cảm đó... thì giờ đây em sẽ không như thế này... sẽ không phải nhói lòng khi nghĩ về anh.

Con người sinh ra không có quyền lựa chọn số phận đúng không anh? Và em cũng như thế.

Cuộc đời của em là những ngày dài đầy nước mắt. Lúc còn nhỏ thì gặp nhiều sự cố, lớn lên em đã nghĩ mình sẽ hạnh phúc với tình yêu chân thành và nồng nhiệt kia. Vậy mà thật trớ trêu cuộc sống tưởng chừng như hạnh phúc đó lại ngập đầy nước mắt. Một lần dang dở, một lần nữa tim em lại chết. Và em được gặp anh. Con tim đã chết đó bỗng nhiên đập rộn ràng. Em chẳng biết vì sao mình lại dành tình cảm cho anh nhiều đến thế. Có lẽ chẳng bao giờ anh biết được rằng em yêu anh nhiều như thế nào đâu.

Ngày trước khi nghĩ làm siêu thị em cứ nghĩ rằng sẽ quên được anh, quên đi thứ tình cảm bồng bột ấy. Rồi mình không liên lạc với nhau một thời gian. Có lẽ anh nghĩ rằng em sẽ quên anh. Nhưng không, em vẫn nhớ hoài những gì anh nói, những điều anh làm. Em còn nhớ chuyến đi Vũng Tàu ngày nào. Có lẽ đối với anh tất cả chẳng là gì nhưng với em đó là những kỷ niệm đẹp không bao giờ quên.

Thư tình: Tạm biệt mối tình khờ dại, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, em yeu anh, tam biet anh, quen anh, tinh yeu, noi nhom noi dau, buong tay, tinh don phuong, moi tinh dau, cho doi, thu tinh cho anh

Chẳng bao giờ anh biết được rằng em yêu anh nhiều như thế nào (Ảnh minh họa)

Anh đâu biết được rằng hằng ngày em đều mong nhận được tin nhắn của anh. Chỉ một lời hỏi thăm rằng em ăn cơm chưa hay em đang làm gì thôi cũng đã làm em vui cả ngày.

Em đã cố dặn lòng rằng hãy quên đi tình cảm ấy vì sẽ chẳng bao giờ có được anh. Em đã tự lừa dối bản thân mình rằng hãy xem anh là một người bạn, một người anh trai, nhưng em làm không được anh à. Mỗi lần em nói với anh rằng em đang đi chơi với bạn là một lần em cố chạy khỏi cảm giác cô đơn, trốn khỏi nỗi nhớ anh.

Em đã từng nói với anh rằng tình cảm em trao cho anh là không cần sự đáp trả. Nhưng anh có hiểu được rằng em đã hy vọng như thế nào không? Em đã hy vọng sẽ nhận lại chút tình cảm nơi anh. Dù đó chỉ là hy vọng mong manh. Chắc anh chỉ xem em như một người bạn. Em biết rằng anh sẽ không bao giờ là của em đúng không anh? Và em sẽ không làm anh khó xử nữa.

Viết cho anh những dòng tâm sự này vì em không muốn tiếp tục sống trong sự hy vọng và chờ đợi. Em sẽ từ bỏ hy vọng đó, bỏ đi tình cảm ngây dại này. Em sẽ thôi không còn chờ mong nhận tin nhắn của anh mỗi ngày... Có lẽ số phận của em là như vậy. Em sẽ không có quyền lựa chọn hạnh phúc thêm lần nữa. Nếu ông trời đã không cho em đến với anh thì thôi em sẽ buông tay, sẽ không níu kéo cái sẽ không bao giờ thuộc về mình.

Tạm biệt anh! Tạm biệt mối tình đơn phương của em. Em sẽ cố quên anh...

By kimanh..@gmail.com

18 tháng 11, 2012

Tôi nhớ 1 người ko nhớ tôi

19:52 0 Comments

Có lẽ đây là lần cuối cùng tôi viết về em, gọi tên em trong sâu thẳm trái tim này vì tôi biết những ngày mai đây tôi phải dừng lại thôi. Dừng lại để không làm phiền một ai đó, dừng lại để không làm tổn thương trái tim mình nữa.

10 tháng 11, 2012

Ra đi để giải thoát

20:25 0 Comments

Ngày mai tỉnh giấc… Nếu anh không còn thấy em nằm ngoan ngoãn trong vòng tay anh nữa thì anh đừng bật dậy đi kiếm tìm em trong ngôi nhà của chúng ta.


Bởi vì em đã ra đi. Bởi vì em không thể ở lại bên anh thêm một giây, một phút nào nữa.


Bởi vì em không muốn mình trở thành người phụ nữ bất hạnh nhất thế gian ngay trong chính cái hạnh phúc giả dối mà em đang mang, đang che dấu mọi người, che dấu cả bản thân mình. Nằm bên anh, trong vòng tay anh mà em lạc lõng lắm biết dường nào. Nên em chọn cách ra đi để giải thoát.


Ngày mai tỉnh giấc… Nếu anh không còn cảm nhận thấy trên bàn trang điểm của em mùi son phấn, mùi nước hoa của em vương vấn khắp phòng thì anh cũng đừng ngạc nhiên hay ngỡ ngàng gì anh nhé.

Bởi vì em muốn là chính mình, giản đơn thôi, không chút tô vẽ. Bởi vì em không muốn đeo cái mặt nạ ấy mỗi ngày. Bởi vì em không muốn người ta suốt ngày khen má em hồng, môi em xinh, da em trắng nõn trong khi chẳng ai hay tình yêu của em đang ngày càng lụi tắt và hạnh phúc của em sa chân vào chốn bế tắc.


Đẹp làm chi, quý phái làm gì mà em chẳng giữ được trái tim anh chung thủy như thuở ban đầu. Nên em chọn cách ra đi để trở về là chính mình.


Ngày mai tỉnh giấc… Nếu anh nhìn thấy nơi đầu giường anh nằm có một phong thư để sẵn thì anh hãy đọc thật chậm, nghĩ thật lâu, suy thật kĩ và hiểu cho em, anh nhé!


Bởi vì em đã viết trong nước mắt, viết bằng máu của con tim, và tiếng nấc của lòng. Bởi vì chỉ có cách ấy em mới đủ can đảm để ra đi, chứ đối mặt cùng anh, nhìn vào mắt anh là em lại tha thứ hết cho anh, quên hết những niềm đau mà anh mang đến. Bởi vì em mệt mỏi khi tình yêu và hạnh phúc của em bị san sẻ mà người đàn ông của em lại chẳng biết lối để quay về.


Xa nhau lần này, hụt hẫng vài tuần, làm quen với cuộc sống không có nhau vài tháng, rồi anh cũng sẽ nguôi ngoai, hơn là để cả ba người cùng đau khổ, dằn vặt nhau cả đời. Nên em chọn cách ra đi để anh có được hạnh phúc đích thực.


Ngày mai tỉnh giấc… Nếu anh không còn thấy tô phở thơm ngon, nóng hổi, phưng phức mà tận tay em nấu cho anh vào mỗi buổi sáng thì anh hãy tự mình làm điều đó cho bản thân anh bắt đầu từ ngày hôm nay, anh nhé.


Bởi vì em không còn diễm phúc làm người đàn bà của riêng anh nữa. Bởi vì em không muốn ràng buộc trách nhiệm cho những thứ chỉ là ảo giác của hôn nhân.


Đôi khi chính sự quan tâm thái quá của em đã bào mòn con người thật của anh, khiến anh cứ vô tư nhận quá nhiều rồi trở nên thờ ơ với tất cả mà không hề biết yêu thương và trân quý ngược lại.


Cho anh – em đã cho rất nhiều, sống vì anh – em cũng đã sống hết mình và làm tròn trách nhiệm, để ngày hôm nay em đi mà chẳng thấy thẹn lòng. Em quyết định ra đi để anh không còn cảm thấy bị gò bó, ngột ngạt bởi những quan tâm ấy từ em.


Ngày mai tỉnh giấc… Nếu anh nhìn thấy căn phòng không còn bàn tay người phụ nữ sửa soạn trở nên bừa bộn, nhà bếp không còn bàn tay người phụ nữ quan tâm trở nên lạnh lẽo, khu vườn không còn bàn tay người phụ nữ chăm sóc trở nên rợp mắt, ngôi nhà không còn bàn tay người phụ nữ yêu thương trở nên trống trải, thì hãy hiểu đã đến lúc em không còn tiếp tục thích nghi và chịu đựng thêm cái “địa ngục trần gian” đằng sau tấm màn ảo mộng của cuộc sống hôn nhân.


Thà là anh chửi em, đánh mắng em cho em bớt đau, bớt khổ, bớt héo hon, bớt phiền muộn như bây giờ. Chẳng người phụ nữ nào kiên nhẫn nấu hàng ngàn bữa cơm đợi chồng rồi lặng lẽ đổ đi vì không thể cầm đũa ăn chỉ một mình.


Chẳng người phụ nữ nào kiên nhẫn thức hàng ngàn ngày trong phòng khách đợi chồng rồi âm thầm gạt nước mắt, tắt đèn, lên phòng cũng chỉ một mình. Chẳng người phụ nữ nào kiên nhẫn nằm ngoan ngoãn trong căn phòng hạnh phúc đợi chồng rồi chua xót ôm gối ôm mà nghĩ đang nằm bên chồng, ái ân cũng chỉ là sự ban phát không hơn, không kém.


Chẳng người phụ nữ nào kiên nhẫn và làm được điều đó đâu anh!


Phải chăng anh đến với em chỉ vì lời hứa của đôi bên gia đình?


Phải chăng anh chấp nhận lấy em chỉ vì muốn em làm bức bình phong để che đậy những hành vi, những việc làm mờ ám, xấu xa của anh?


Phải chăng anh đồng ý bước vào cuộc đời em cũng chỉ vì một sự ban ơn, bố thí ân tình?


Không, em không cần những thứ ấy… Và bây giờ khi anh tỉnh giấc, cũng là lúc em đi.


Nàng Ngốc

24 tháng 10, 2012

Vì anh còn quá yêu em

15:58 0 Comments

Ngoài kia trời đang mưa, đúng là khi mưa khiến con người ta cảm thấy buồn nhất là khi anh đang nghe nhạc của Khắc Việt, những bài hát mà cả anh và em đều thích.

23 tháng 10, 2012

Tạm biệt con nít của tôi!

02:03 0 Comments

Em à, có bao giờ em hiểu được thế nào gọi là tình yêu, có bao giờ em biết được cảm nhận của một người đàn ông dám đánh đổi mọi thứ chỉ để được yêu em không? Có lẽ là không em nhỉ. Em đến nhẹ nhàng, đi vào trái tim khi tôi đang đau đớn trong mối tình đầu, em mang cho tôi cái thứ mà người ta gọi là hạnh phúc, một thứ hạnh phúc ảo mà tôi đã quá tin vào nó để rồi khi nhận ra tôi lại đau nhiều như thế. Tại sao bao người con gái ở bên tôi không để ý tới mà lại là em, có phải chính ông trời đang muốn trêu ghẹo một người luôn thách thức với ông ấy.?

18 tháng 9, 2012

Thư chia tay : Tình cũ

09:51 0 Comments
Đã lâu rồi em không nói chuyện với anh, có lẽ đây cũng là lần cuối em viết cho anh những dòng này sau 4 năm mình chia tay. Em không biết giờ này anh thế nào, anh ra sao? Cũng mấy năm rồi mình không nói chuyện anh nhỉ, chỉ có một vài tin nhắn cách quãng theo thời gian dài thật dài. Đôi khi em tự hỏi có bao giờ anh nhớ đến em không? Hỏi vậy thôi nếu là em của mấy năm về trước thì chắc em quan tâm lắm còn giờ...

Em cũng đã rời xa nơi ấy-nơi em lần đầu tiên xa nhà xa gia đình xa bố mẹ để đến quê anh. Đến tận bây giờ em vẫn không biết tại sao ngày đó anh rời bỏ em. Cái lý do “ở bên em anh đã không còn tìm được cảm giác như ngày xưa nữa” đã bao lần làm trái tim em đau nhói. Anh chia tay chỉ bằng một lá thư mà không cần biết cảm giác của em thế nào cũng không bao giờ anh cho em nói một câu em đồng ý để mình chia tay dù chỉ là một lời nói không thật lòng. Anh ra đi cũng bất chợt và nhẹ nhàng như lúc anh đến vậy, chỉ có điều em chẳng quên được tất cả anh ạ.

Thư tình: Tình cũ, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, tinh cu, bao, chia tay, ra di, noi dau, yeu anh, quen anh, xa nhau, yeu nhau, nho em, hanh phuc, tinh yeu, thu tinh cho anh, yeu duoi

Đến tận giờ này em vẫn không biết tại sao em lại vượt qua được (Ảnh minh họa)

Mình đã bên nhau vào những ngày khó khăn nhất để anh thi vào đại học. Em đã cố từ bỏ cả anh trai của mình để anh có thể tập trung học mặc dù em vẫn nói dù thế nào thì đó cũng là người anh trai duy nhất em nhận vì em không có anh trai. Vì anh nói giữa anh và anh ấy em phải chọn một người. Nhưng tại sao em phải chọn giữa anh trai và người yêu hả anh? Vậy mà sao ngày anh có kết quả đỗ đại học cũng là ngày anh xa rời em. Và ngày anh mừng đỗ đại học cũng là ngày anh quên em, người có mặt để chúc mừng anh không phải là em mà là cô ấy. Em đau khổ suy sụp. Đến tận giờ này em vẫn không biết tại sao em lại vượt qua được. Em chỉ biết từng ngày em và cô ấy học cùng trường cùng khối ra vào trường bọn em gặp mặt nhau. Nhưng em đã cố gắng để không biết và nhớ mặt cô ấy. Yếu đuối quá phải không anh?

Rồi cô ấy chuyển sang học cùng lớp em có lẽ đó là nỗi đau nhưng đồng thời cũng là cơ hội dể bọn em hiểu nhau hơn. Em quên sao được khi em và anh mới chia tay nhau được 4 tháng thì mùng 2 tết anh dẫn cô ấy lên nhà em. Tất cả cứ như một giấc mơ vậy. Em chỉ nhớ cô ấy đã từng nói “đó là một người ích kỉ tại sao cậu ngốc thế sao cậu vẫn yêu?”. Chính em cũng không trả lời được anh à. Giờ này em thanh thản lắm, em đã làm tất cả để anh quay về nhưng không được. Em chấp nhận anh à, mình xa nhau em mong anh hạnh phúc và hiện tại em cũng hạnh phúc lắm. Nếu gặp nhau anh hãy chào em nhé đừng quay mặt đi như những ngày tết vô tình em và anh gặp nhau trên đường.

(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

14 tháng 9, 2012

Lời cuối cho anh

21:15 0 Comments
Em cứ nghĩ cuộc sống sẽ đơn giản như một gan màu hồng nhưng em đã nhầm, màu hồng đó chỉ có ở trong phim chuyện hay là thế giới cổ tích của bà kể mà thôi. Ngay bây giờ chỉ còn lại mình em, sau tất cả những gì em nghĩ là hạnh phúc, em vỡ òa và tan biến giống như cơn mưa rào mùa hè đến ồ ạt rồi cũng ra đi cuốn hết mọi thứ tưởng chừng như có trong tầm tay em.

Em gặp anh cũng vào những ngày hè, khi cơn mưa rào đổ xuống, mình em loay hoay với những thứ đồ lỉnh kỉnh bước ra từ cửa hàng của trung tâm thương mại. Mưa xối xả, mọi người qua lại nhanh hơn chẳng có ai để ý đến cô bé như em đang cần sự giúp đỡ.

Rồi bất chợt anh xuất hiện khiến em ngẩn ngơ bởi vẻ hào hoa, phong nhã từng nét trên khuôn mặt dường như đã được sắp đặt có chủ ý của tạo hóa cộng thêm vẻ bề ngoài nam tính, sự nhiệt tình đã lôi cuốn em. Đó cũng chính là lúc trái tim em thổn thức vì anh, lúc này nó không còn thuộc quyền sở hữu của em mà từ giây phút ấy nó đã thuộc về anh. Em hạnh phúc biết bao nhiêu khi mình tay trong tay và anh giới thiệu em là người yêu cùng bạn bè anh. Và em cũng là người sau 2 năm cùng anh trải qua bao nhiêu thử thách của cuộc sống vui có buồn có nụ cười và nước mắt.

Thư tình: Lời cuối cho anh, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, xa em, yeu anh, hanh phuc, nuoc mat, loi cuoi cho anh, tinh yeu, yeu em, ben em, xa nhau, yeu em, lua doi, ra di, yeu duoi, dang do, tinh yeu nu gioi

Đầu óc em vẫn quay cuồng, mộng mị chưa lối thoát (Ảnh minh họa)

Giờ đây em vẫn chưa hiểu nổi tại sao anh lại làm vậy với em? Một điều em chưa bao giờ nghĩ đến, anh đã rời xa em thật xa...

Đầu óc em vẫn quay cuồng, mộng mị chưa lối thoát. Đã bao nhiêu lần em muốn nhắn tin, gọi điên gặp anh hỏi một câu cho ra lẽ đối với em như vậy là sự tôn trọng cuối cùng với người mình yêu nhưng em không làm được. Em không đủ can đảm để có thể gặp anh và thấy anh đi cùng người khác mà em vẫn thường hay gọi là “chị” cười đùa với nhau. Em yếu đuối quá chăng, hay em quá tin người để rồi những con người em xem là thân thuộc lại đâm vào trái tim em nhát dao cứa xé như vậy? Thật là một đùa ngoạn mục phải không anh?

Em đã khóc, khóc nhiều lắm và giờ đây em không muốn nhu nhược yếu đuối như vậy. Em vẫn bước trên con đường mà em và anh vẫn hay đi, ăn những món ăn mà em và anh vẫn thường ăn nhưng chỉ một mình. Lời hứa ngày xưa anh dành cho em “Mãi yêu em trọn đời” còn dang dở, nhưng em vẫn tiếp tục sống mạnh mẽ và không hối tiếc...

(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

11 tháng 9, 2012

Thư tình: Yêu nhau hay đừng quen nhau

09:23 0 Comments
Dù cho từ lúc gặp em, trái tim tôi đã phải mang nhiều đau khổ khi phải sống cùng với một tình yêu đơn phương. Nhưng nếu cuộc đời không cho tôi gặp em thì có lẽ cuộc sống của tôi đã rẽ sang hướng khác. Tôi sẽ không thể nào biết tương tư, biết yêu thương, biết nhớ nhung, biết buồn vui và biết thế nào là cảm giác yêu một ai đó với một tình cảm chân thật của trái tim... nhưng quan trọng hơn hết là nếu không gặp em thì tôi sẽ không biết bắt đầu lại cuộc sống của mình. Chỉ khi gặp em tôi mới bắt đầu lại cuộc sống của chính mình.

Ngày xưa, tôi là một người sống không cần biết đến cảm xúc của người khác, sống đơn giản chỉ là cho chính bản thân mình, chỉ phục vụ cho cảm xúc cho ham muốn cho những điều tôi thích... và sống quên cả ngày mai. Nhưng kể từ ngày tôi gặp em, tôi dường như bắt gặp một ánh sáng của cuộc đời và em chính là cuộc sống của tôi lúc đó.

Mỗi khi chiều về, tôi lặng lẽ nhìn em, dẫu em không đẹp và duyên dáng như bao người con gái khác nhưng em có một cái tên rất đẹp. Cái tên mà bao người con trai điều rất thích và thực sự đến bây giờ mỗi khi nghe tên bài hát "Diễm Xưa" thì tôi lại buồn như thể đất trời chỉ còn riêng tôi. Nhưng đôi mắt em mới chính làm thứ mà suốt cuộc đời này và nếu có kiếp sau thì tôi cũng không thể nào quên. Đôi mắt ấy như chứa đựng cả nỗi buồn miên man, trầm lắng của mùa thu và nét u sầu phai lãng của những áng mây khi bầu trời bắt đầu báo hiệu mùa đông đang đến...

Mỗi ngày trôi qua, tôi lại mong được nhìn thấy em và mỗi chiều xuống tâm hồn tôi lại trắc ẩn khi đứng lặng nhìn em, cuộc sống mới với tôi bắt đầu như thế... Cũng không biết từ lúc nào tôi dần nhận ra mình cần phải thay đổi, phải sống khác đi với những gì mình đang sống... Hơn hết tôi bắt đầu có những ước mơ về cuộc sống...

Thư tình: Yêu nhau hay đừng quen nhau, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, tinh yeu, tinh don phuong, yeu don phuong, nho em, yeu em, cuoc song, hanh phuc, nguoi tinh, chuc em hanh phuc, xa em, thu tinh gui em yeu, thu tinh yeu, thu tinh hay

Nếu cuộc đời lầm lỡ của tôi đã làm cho hai ta không thể đến được với nhau thì tôi xin chúc em có được hạnh phúc (Ảnh minh họa)

Nhưng cuộc sống nào theo ý muốn, em đã ra đi, bỏ lại một mình tôi ở nơi quê nhà với một tình yêu đơn phương cùng với những đổi thay còn dang dở... Tôi còn nhớ như in trong tâm trí mình: ngày em đi TP để học và sống với gia đình. Ngày 8/7 như một ngày tận thế với tôi. Trên xóm chợ Tịnh Thiện trời đổ cơn mưa phùn se lạnh lòng người và như khóc thương cùng tôi khi phải lặng nhìn theo bóng chiếc xe mang em đi... Em có biết rằng từ lúc em đi, tôi đã khổ đau và xót xa, sống mà trái tim như đã chết. Em đã bỏ đi nhưng không mang theo tình yêu của mình và kẻ ở lại là tôi phải sống với tình yêu ấy.

Từ lúc đó tôi hiểu được rằng: "Cuộc sống thiếu tình yêu chỉ là tồn tại...". Em đã là ánh sáng của đời tôi. Cuộc sống đối với tôi thật vô nghĩa khi không có em. Em đã là cuộc sống là hơi thở của tôi. Chỉ khi được nhìn thấy em tôi mới biết mình còn đang tồn tại...

"Giá như được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Lúc tỉnh dậy anh đã chia tay với người con gái ấy
Giá được anh hẹn hò dù phải đợi lâu đến mấy
Em vẫn chờ như thể một tình yêu"


Nếu cuộc đời lầm lỡ của tôi đã làm cho hai ta không thể đến được với nhau thì tôi xin chúc em có được hạnh phúc. Xin chúc em có được một người tình có thể mang đến cho em niềm hạnh phúc. Mong người đó hãy luôn mang lại cho em niềm vui bởi thế gian không gì quý hơn nụ cười của em!

Và một lần cuối tôi mong những may mắn, niềm vui của tôi xin trao lại hết cho đời chỉ mong em được hạnh phúc bên người.

Xóm chợ buồn

Nhớ xưa gặp em trên xóm chợ
Để đến đêm về tự ngẩn ngơ
Kiều Diễm em đẹp như trong thơ
Đôi mắt u buồn vẻ mộng mơ

Ngờ đâu mộng đẹp đành tan vỡ
Xóm chợ mưa phùn em xa xứ
Bỏ lại xóm chợ, một gã khờ
Hoàng hôn buông xuống buồn thẩn thờ

Năm tháng qua đi em chẳng về
Cũng ngày mưa phùn,tôi xa quê
Chôn kín tình sầu mãi xin thề
Không em! Tiếc chi tuổi xuân khuê

Bao năm xa xứ phủ phong trần
Chiều nay về lại thấy phân vân
Xóm chợ mưa phùn lạnh dấu chân
Kiều Diễm không về, mỗi Văn Nhân.

Đây là bài thơ cuối cùng tôi tặng em, xin tạm biệt Diễm xưa -đóa hoa thế kỉ trong tôi.


(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

18 tháng 8, 2012

Xin lỗi anh vì em thật ích kỷ

20:54 0 Comments
Người ta bảo tình đẹp là tình dở dang... Nếu có thể quay lại trước đây, em ước mình chỉ là bạn của nhau mà thôi.
Tình yêu, còn quá nhiều điều em không hiểu và không muốn hiểu. Em muốn nói lời xin lỗi anh, xin lỗi vì em không thể giữ được tình yêu 2 năm em dành cho anh, xin lỗi anh vì em thật ích kỷ…
Em muốn anh quan tâm đến em khi em buồn, em chán nản. Em cần anh lúc đó vì không ai hơn anh có thể an ủi em và em cũng sẻ chỉ chia sẻ với anh. Và rồi anh không thể nói chuyện với em lâu vì anh còn phải ngủ và rồi em trách anh không để ý đến em, anh lại bảo em không thông cảm anh. Là anh không quan tâm đến cảm xúc của em hay là em đòi hỏi ở anh quá nhiều? Em thật ích kỷ anh nhỉ!

buc thu chia tay nguoi yeu
Em muốn anh quan tâm đến em khi em buồn, em chán nản (Ảnh minh họa)
Em thật khó chịu phải không khi cứ nhắc lại cái đêm khi anh gần đi, em khóc trên vai anh để rồi anh dỗ em ít phút và anh phải về đi với bạn! Em nhớ mãi cảm giác đó, vì, em không thể quên được câu hát em thích nhất "Vì nếu em cần một bờ vai êm, nếu em cần những phút bình yên, anh sẽ đến ngồi kề bên em, khi em khóc giọt nước mắt chứa chan, dẫu phong ba anh sẽ đến với em, cho dù em buồn, anh sẽ đến để được khóc cùng em..”


Sáu tháng không gặp anh, bao đêm ngồi nhớ anh em chỉ khóc một mình, ngồi chat cùng anh mà nước mắt em rời anh không hề biết, em muốn được tựa vào vai anh mà khóc thật to để anh dỗ em, như thế thôi, vì em nhớ anh, em không muốn rời xa anh. Vậy mà xa cách đâu có thể được như vậy và khi ở cạnh nhau rồi cũng càng không, em khóc vì anh nhưng anh thì không thể hiểu được nỗi đau đó. Em không thể quên được ngày hôm đó vì chính nó làm em suy nghĩ đến tình yêu thực sự. Liệu anh có ở cạnh em nữa không khi chính lúc đó em cần anh nhất? Vậy là cần anh cũng thật ích kỷ đấy anh nhỉ, là vì em...



Em muốn tối nào anh cũng nhắn tin nói chuyện với em, em bảo anh rằng bạn bè em có ai như mình, yêu nhau, ở cạnh nhau lại còn tối nào cũng nhắn tin, nói chuyện đến khuya mới chịu đi ngủ. Anh bảo em không thông cảm cho anh vì anh còn bận dậy sớm đi học mà, anh phải ngủ sớm. Nhưng anh biết không, những người em nhắc đến cũng là cảnh sát, cũng phải thức khuya dậy sớm hơn cả anh để đi làm nhiệm vụ. Chỉ là anh không muốn hay là em không thông cảm cho anh ?Vì anh ở xa nên lúc nào em cũng cần anh như thế, chỉ đơn giản như thế thôi cũng không được hả anh. Em thật ích kỷ anh nhỉ!

Em quan tâm đến mọi lúc anh ốm, em thức đêm chẳng ngại 2, 3h sáng nhắn tin, nói chuyện với anh khi anh không ngủ được. Em bỏ hết bạn bè, công việc, gia đình để trò chuyện cùng anh khi anh gọi. Vì em biết rằng lúc anh ốm đau là anh cần em nhất. Ngày thực tập đầu tiên thật mệt mỏi, nói chuyện với anh em chỉ nghe anh than mệt, than đau, em muốn nói rằng em cũng mệt lắm, cũng chán lắm đó anh à.
Nhưng nghĩ lại, thôi, nói làm gì, anh cũng đang mệt mà. Anh ốm, ở xa em nữa, em không chăm sóc cho anh tốt được thì em cũng sẽ không làm anh bận tâm vì em. Những lúc đau ốm em cũng chỉ 1 mình như thế, em không than với anh vì em phải là chỗ dựa cho anh mà. Đôi khi em cũng cần anh hỏi han lại em lắm, ốm mà người yêu không biết hay có biết cũng dững dưng thì thật buồn. Em quan tâm đến cảm giác của anh hơn cả của em, để rồi em cũng mong anh đáp lại như em. Là em mong muốn anh như thế nên giờ em thấy em thật ích kỷ khi chỉ nghĩ cho mình em.

Em từng nói anh rằng anh yêu em thì em về Huế sống cùng em, em sẽ không đi nơi nào khác và anh đã đồng ý như thế. Khí hậu Huế thì khắc nghiệt, nắng thì gay gắt, mưa thì dầm dề làm anh không muốn ở lại. Em thật ích kỷ khi chỉ nghĩ cho riêng mình mà không quan tâm đến mong muốn của anh. Em tôn trọng anh và tôn trọng quyết định của anh.

Em tưởng rằng tình yêu thực sự là cho chứ không cần nhận lại. Nhưng càng cho bao nhiêu, càng quan tâm, lo lắng cho anh bao nhiêu em càng muốn nhận lại sự quan tâm đó từ anh. Người ta thường bảo càng hi vọng thì càng thất vọng. Và em lại thấy em thật ích kỷ khi mong muốn ở anh thật nhiều như thế.

Vậy thôi mình hãy dừng lại tại đây nhé anh, em không muốn tiếp tục làm người ích kỷ nữa (Ảnh minh họa)
Em nghĩ rằng yêu xa thật khó nhưng không gì không vượt qua được, chỉ cần 2 người yêu nhau thực sự. Nhưng càng yêu nhau càng muốn ở cạnh nhau. Khoảng cách và thời gian làm em thực sự sợ hãi. Cảm giác thật cô đơn, vắng lặng khi anh lại đi. Mong sao chỉ một tháng gặp nhau một lần thôi cũng không thể. Yêu xa quá, xa quá, em không đủ sức để bước tiếp được nữa. Em muốn nhiều thứ lắm, muốn anh và em như bao người khác, muốn anh cầm tay em đi trên cánh đồng, muốn được thả diều, ngắm trăng… muốn anh ở cạnh em. Em thật ích kỷ khi đòi hỏi anh nhiều như thế phải không?

Vậy thôi mình hãy dừng lại tại đây nhé anh, em không muốn tiếp tục làm người ích kỷ nữa. Em muốn được sống như trước đây, như khi không có anh, có cô đơn đấy nhưng không phải buồn vì suy nghĩ về tình yêu của mình. Từ nay anh sẽ không còn thấy khó chịu vì những lời em nói, vì tính hay suy nghĩ của em, vì theo như anh nghĩ em hay lẩy, em bưởng bỉnh và nhiều điều khó chịu khác mà em mang lại cho anh…
Em xin lỗi anh lần nữa vì không thể yêu anh nhiều hơn. Em không muốn tự làm anh và bản thân đau khổ nữa. Anh hãy nhớ em như người con gái đầu tiên anh nói lời yêu và hãy dành cho tình yêu sau này của anh những lời quan tâm thực sự, ngay cả khi bản thân anh gục ngã cũng đừng làm cô ấy gục ngã theo. Hãy luôn cho cô ấy biết rằng anh yêu cô ấy nhiều thế nào, để có thêm niềm tin và hi vọng khi nuôi dưỡng tình yêu xa. Em sẽ luôn chúc phúc cho anh, cho người yêu đầu tiên của em…

Mãi là niềm đau...

13:56 0 Comments

Dù rất đau vì những gì anh đem đến nhưng cũng cảm ơn anh đã cho em biết em cũng còn có thể yêu thương sau nhưng nỗi đau em đã trãi qua
Kon Tum, 09/02/12
Anh yêu!
Hãy để em gọi anh 1 lần cuối cùng này nữa thôi anh nhé, đêm nay lại một đêm em trằn trọc không ngủ được, đã bao đêm rồi kể từ ngày em nhận ra tình yêu của em chỉ là sự đùa cợt nơi anh, em không khóc như những lần trước nữa, em không gào thét trong tuyệt vọng như 1 đứa trẻ nữa, em chỉ im lặng, im lặng để bình tâm suy nghĩ thử tại sao em phải nhận những đau thương trong cuộc đời nhiều đến như vậy, em đã đặt câu hỏi nhiều lắm, tự hỏi bản thân mình rằng “mày xấu xa lắm sao? Mày dối gian lắm sao hay mày không biết yêu thương?”. Hỏi nhiều như thế nhưng em không thể hiểu được anh à.

Chiếc nhẫn oan nghiệt...

13:55 0 Comments

Em sợ lắm những yêu thương mới hôm nào còn thì thầm bên tai giờ chỉ còn là niềm đau, những kỷ niệm êm đềm gió đang mang đi lùi dần vào chân trời quá khứ...

… Nhẹ nhàng như một cơn gió mát xua tan những ưu tư đang ngổn ngang trong em hay tinh khiết như cốc nước lọc em cần mỗi khi khát…Tất cả đều đẹp và nhẹ nhàng như trong chuyện cổ tích “nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn”. Giờ đây em – nàng công chúa Bạch Tuyết và anh – Chú Lùn, hai ta đang cùng nhau viết nên câu chuyện cổ tích giữa đời thường.

Tình đầu trong em ra đi vẫn không quên để lại bao nỗi niềm và chưa vơi được là bao cho tới khi anh đến. Em thấy cuộc sống dần trở nên ý nghĩa, em dần quên đi quá khứ đau thương ấy, em hồn nhiên trở lại, em hạnh phúc. Em hạnh phúc là khi anh nhìn em - hai ta nhìn nhau, là khi anh hôn lên trán em rồi nhẹ nhàng ôm em vào lòng khiến em thấy ấm áp và thật an toàn, là khi anh quan tâm và lo lắng cho em, tất cả và hằng ngày… Em thầm cảm ơn cái duyên cái nợ đã mang anh đến bên em. Nhiều lắm!
Em thấy nhớ anh! Mỗi ngày đi làm em mong được về nhà thật sớm để được nhìn thấy anh, để được anh ôm vào lòng. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy … đã khắc sâu vào tâm trí em, không phai mờ, ít ra là cho đến bây giờ. Em nhớ lắm mỗi khi anh về Vũng Tàu, nỗi buồn lại ngự trị trái tim em.

Không muốn rời xa anh nhưng rồi em cũng yên lòng mỗi khi anh vỗ về:
“Chú Lùn về rồi mai Chú Lùn lại lên với Bạch Tuyết nên Bạch Tuyết đừng buồn nghe”, em ngoan ngoãn nhẹ nhàng gật đầu đồng ý rồi vùi đầu vào ngực anh để tìm hơi ấm.
Tình yêu của chúng ta cứ yên ả trôi đi cùng tháng ngày với đầy ắp những hạnh phúc. Em thấy giống như biển khơi vậy, có lúc thật hiền hòa nhưng có khi cũng thật giận giữ. Lúc những sóng gió ấy qua đi cũng là lúc tình cảm của chúng ta thêm mặn nồng, khăng khít.
Nhưng rồi…
Chiếc nhẫn!
Em đã trách nó thật vô duyên khi không lại xuất hiện trên tay anh làm gì? Sao anh nỡ gieo cho em bao hoài nghi nhưng không thể cho em một lời giải thích, dấu “?” vẫn nằm đó nguyên vẹn trong em.
Đến một ngày, hai ngày … Em cố gắng làm rõ mọi chuyện khiến anh không thể lẩn tránh.
Anh bảo rằng thời gian sẽ trả lời tất cả! Trả lời gì đây anh? Không lẽ thời gian trả lời rằng anh đã có vợ rồi và giờ đến lúc em phải ra đi sau khi anh đã có những gì mình muốn. Hay thời gian sẽ trả lời nếu em đồng ý thì anh sẽ mang đến cho em hạnh phúc như bao người con gái khác nhưng không thể cho em một danh phận đàng hoàng mà lầm lũi như một cái bóng bên cạnh anh, để rồi lúc vui hay buồn cũng chẳng thể tỏ tường cùng ai mỗi khi đêm về. Hạnh phúc anh mang đến cho em là gì khi trái tim anh chia làm hai ngả, một nửa cho vợ một nửa cho em. Nếu em chấp nhận mọi người trong gia đình em và gia đình anh sẽ nhìn em bằng ánh mắt nào đây: cảm thông hay khing thường rẻ rúng vì em là kẻ chen chân vào hạnh phúc gia đình người khác. Tương lai em sẽ ra sao?

Em cũng là phụ nữ, em cũng có quyền được hưởng một hạnh phúc “trọn vẹn” như ai đó, em cũng có quyền ích kỷ khi mong ước có một mái ấm gia đình là của riêng mình. Ở nơi ấy có một người chồng tốt, một người cha tốt. Nhưng nghe sao nó quá khó với chúng mình, đúng hơn là quá khó với em, còn anh thì đã có rồi còn gì.
Mình chia tay anh nhé!

Em chấp nhận rời xa anh nên xin anh hãy để em ra đi! Em đã nói như vậy không biết bao lần rồi nhưng anh không đồng ý và nói hãy cho anh "một" thời gian nữa. Nhưng em không thể ích kỷ như anh được bởi đơn giản em cũng là phụ nữ, hơn ai hết em hiểu được vợ anh muốn gì. Em không những cho anh "một" thời gian mà em cho anh thời gian "mãi mãi" để anh trởi về bên chị ấy. Anh thật ích kỷ khi chỉ nghĩ cho hạnh phúc và thỏa mãn cái tôi của riêng mình mà không màng đến cảm xúc của hai người phụ nữ bị anh làm tổn thương. Chủ nghĩa cá nhân tồn tại trong anh quá lớn nhưng không hiểu sao mà em vẫn không thể thôi yêu anh, thôi không nghĩ về anh anh ạ. Nỗi nhớ về anh trong em cứ lớn dần theo cấp số nhân.
Thật oan nghiệt! ...
Em cũng chặn số của anh cả chiều gọi và nhắn tin. Nhưng rồi không được nghe giọng nói, không được nghe tiếng cười, hơi thở anh tim em se sắt.
Nước mắt em chảy dài trong đêm tối, em nhớ lại tất cả những gì mình đã có cùng nhau để rồi em thấy sót thương cho số phận mình hơn. Đã có những lúc trong em tồn tại những suy nghĩ trái chiều. Em đã nghĩ rằng anh cũng là con người có tri thức, có năng lực nhận biết, là anh tìm đến em - mình tự nguyện đến với nhau chứ em đâu có quyến rũ chồng người, em hoàn toàn không hay biết chuyện gì cả.
Em ngụy biện với muôn ngàn lý do để được ở bên anh nhưng bây giờ thì em không thế nữa. Lương tâm em day dứt khi biết anh đã có vợ mặc dù về pháp lý hai người không phải là vợ chồng, mặc dù cuộc sống hai người đang đứng bên bờ vực thẳm, không phải vì thế mà em trở thành kẻ cơ hội. Một ngày cũng nên nghĩa vợ chồng. Em lấy nỗi đau trong tim mình cảm nhận nỗi đau của vợ anh nếu một ngày nào đó chị ấy biết được chuyện của chúng ta. Tình yêu em dành cho anh là thật lòng nhưng vẫn không đủ lớn để vượt qua thước đo đạo đức của chính lòng mình, của gia đình và của xã hội.
Và bây giờ!

Xa rồi! Xa thật rồi! Em sợ lắm những yêu thương mới hôm nào còn thì thầm bên tai giờ chỉ còn là niềm đau, những kỷ niệm êm đềm gió đang mang đi lùi dần vào chân trời quá khứ. Tất cả đã qua rồi! Em thầm ước nếu được sinh ra thêm lần nữa, nếu được lựa chọn em sẽ lựa chọn những gì tốt nhất cho em và tất cả mọi người. Em sẽ gom góp những gì êm đẹp nhất gió đã mang đi để trở lại bên mình, em sẽ cố gắng giữ thật chặt.
Mình đã thương nhau! Điều đó là sự thật! Và không có gì đẹp hơn sự thật cả anh ạ! Có lẽ vì không còn gì đẹp hơn nên em đành chấp nhận cùng anh quay bước. Em sẽ cố quên anh và sống thật tốt. Em phải sống tốt, không những cho riêng mình mà còn cho tất cả những người đã kỳ vọng và hết lòng yêu thương em, em không thể để họ thấy em buồn vì một người như anh.

Em chỉ muốn nhắn gửi tới anh rằng: hôn nhân là chuyện quan trọng cả đời người không phải là trò đùa hay một thứ hàng hóa lúc ta cần thì mua nhưng lúc không thích thì sẵn lòng vứt bỏ mặc dù vẫn chưa hết giá trị sử dụng. Hi vọng anh và chị có thể quay về sống hòa hợp và hạnh phúc.

Đã đến lúc em phải buông tay...

13:55 0 Comments
Đúng vậy đã đến lúc em phải buông tay rồi. Những ký ức về anh mãi mãi sẽ được em cất giữ 1 góc thật kín trong trái tim này.
Mình và nhóc quen nhau đã 6 năm rồi có biết bao tâm sự chúng mình bày tỏ cùng nhau. Nhưng nhóc có biết đâu mình còn trong lòng giấu kín 1 tâm sự mà không bao giờ nhóc biết được.
Biết bao lần mình cố giục bản thân phải nói ra tất cả rằng mình thích nhóc nhưng 3 từ đó thật khó thành lời. mình thật nhút nhát, tại sao mình không chịu nói ra hết để nhóc hiểu, biết đâu nhóc sẽ chấp nhận tình cảm mình thì sao hoặc nếu như…. mình cũng có thể sẽ nhận được 1 đáp án để mình quên được nhóc và làm lại từ đầu.

Mình còn nhớ chúng mình quen biết nhau khi cùng học chung cấp 3. Nhớ năm đầu tiên khi bước vào ấn tượng đầu tiên mình dành cho nhóc không giống như những bộ phim về người nam sinh đẹp trai, giàu có, học giỏi mà hoàn toàn trái ngược. Ấn tượng đầu tiên chính là 1 con người nhiều chuyện, đáng ghét, hay bốc phét khoe khoan, học hành thì tuy cũng khá nhưng nó không đủ để lấn áp đi điều đáng ghét về nhóc. Nhưng chẳng hiểu sao 1 năm học cùng nhau cái ấn tượng đó dần tan biến từ lúc nào không biết mà thay vào đó là cái cảm giác thân thiết khó tả. Từ việc ghét thấy nhóc, ghét ngồi đối diện với nhóc, ghét tất cả nhưng bây giờ mình lại mong mỏi được đi học để thấy nhóc nhiều hơn


Năm đầu tiên đi qua năm thứ hai lại đến có thể mình cũng chẳng thích nhóc mãnh liệt như thế nếu như nhóc không quan tâm mình, không cho mình mơ mộng thật nhiều khi nhóc lén viết lên vở mình 3 chữ tiếng anh mà ngay cả người chưa đi học cũng biết “I love you”. Thường thì mình chẳng bao giờ để tâm nếu như là người con trai nào đó viết như thế và có thể mình đã phát điên với hắn khi làm bẩn vở mình nhưng chẳng hiểu, thật sự chẳng hiểu tại sao mình không làm thế mà mình cảm thấy rất vui, tuy hỏi vậy thôi chứ mình đã biết đáp án vì mình thích bạn. Một năm nữa trôi qua nhưng đó là năm mình cảm thấy tình cảm đã phát triển và mình mong năm sau đến nhanh để tình cảm ấy sẽ tiếp tục phát triển mặc dù 2 chúng ta vẫn chưa ai chịu bày tỏ nhưng...
Đã đến lúc em phải buông tay..., thư chia tay Chuyện tình yêu, Tình yêu - Giới tính, buong tay, loi chua noi, bao phu nu, tinh yeu gioi tinh,
Biết bao lần mình cố giục bản thân phải nói ra tất cả rằng mình thích nhóc (Ảnh minh họa)
Năm thứ ba Nhóc đã không quan tâm mình nhiều nữa rồi. Nhóc mang sự quan tâm đó cho 1 người bạn khác vừa chuyển lớp đến. Mình đau lắm nhưng có lẽ vì mình không dễ thương, xinh đẹp, ăn nói không thu hút nên nhóc không còn dành sự quan tâm cho mình cũng đúng thôi tuy buồn nhưng chấp nhận sự thật và vì 2 chúng ta cũng chẳng phải là người yêu của nhau thì mình làm gì bây giờ. Đành ôm tình cảm đơn phương chôn chặt trong tim thôi.

Năm cuối cũng kết thúc mình không còn gặp hằng ngày nữa, mình cứ ngỡ sẽ quên được nhóc nhưng mình luôn sai lầm khi đã 6 năm trôi qua mình vẫn không thể quên nhóc được. Vì tuy không găp nhưng chúng mình vẫn giữ liên lạc cùng nhau

Nhiều lúc mình muốn quên cho xong thì nhóc lại gọi cho mình và nói nhóc đang rất buồn chuyện gia đình, mình tìm mọi cách an ủi nhóc, chia sẻ giúp nhóc vui vẻ trở lại nhưng nhóc biết không mình cũng buồn, cũng đau lắm và cũng rất cần nhóc làm điều đó. Khi mình nhớ thì nhóc không quan tâm mình, để khi mình tuyệt vọng và quyết tâm từ bỏ cái thứ tình cảm đơn phương thì nhóc lại xuất hiện. cứ thế, cứ thế mãi giống như nhóc và mình đang trốn tìm vậy. Có lẽ sáu năm là quá đủ để chờ đợi tình cảm vô vọng và việc mình làm bây giờ cũng giống như trong phim “ký ức ngọt ngào” do dương thừa lâm và la chí tường đóng vậy. Cô gái đó đã nói “đã đến lúc phải mời anh đi khỏi để cho một người khác đến ở” sau nhiều năm chờ đợi mỏi mòn và tuyệt vọng.

Đúng vậy đã đến lúc em phải buông tay rồi. Những ký ức về anh mãi mãi sẽ được em cất giữ 1 góc thật kín trong trái tim này. Chúc anh mãi hạnh phúc “nhóc” nhé (HQT).

10 tháng 8, 2012

Làm thế nào để biết rằng ta đã hết yêu ai đó?

23:10 1 Comments
Làm thế nào để biết rằng ta đã hết yêu ai đó?, nhung buc thu tinh haym.org, buc thu tinh, la thAnh... ngày hôm nay em chính thức nói rằng... em thật sự... thật sự hết yêu anh...
Hết yêu là khi
Không thể gọi là nhớ anh khi em fải cố gắng lục tung trí nhớ của mình tìm về hình ảnh của anh
Không thể gọi là yêu anh khi mà trái tim em đã không còn thổn thức mỗi khi nghĩ về anh
Không thể gọi là quan tâm anh khi mà mỗi ngày cuộc sống e đi qua, hình ảnh của anh mỗi một phai nhoà
Em..
Không còn đau khi ai đó nhắc về anh
Em..
Không còn nhói khi nhìn thấy hình ảnh của anh
Em..
Không còn căm ghét, thù hận cho những gì anh đã làm
Em..
Không còn cảm xúc cho những thứ đc gọi là kỷ vật hay chăng là kỷ niệm

Em..thật sự thanh thản, bình yên khi nhìn anh, khi nghĩ về anh, khi nhìn lại thời gian đã đi qua
Khi ta ko còn yêu thương 1 ai đó, những lời nói của họ bỗng trở nên vô vị.[ cái thứ mà vẫn làm ta cảm thấy say mê dù đúng là nó rất dở hơi]
Khi ta ko còn yêu thương 1 ai đó, những lời giải thích của họ bỗng làm ta trở nên phát ngấy, phát tởm [ tự hỏi ngày trước sao lại tin tưởng mù quáng đến vậy]
Khi ta ko còn yêu thương 1 ai đó, những gì em làm không hề gắn bó với anh, không hề phải sợ nếu anh nhìn thấy thì sao..chẳng còn đủ sức để bận tâm
Em đã từng nói với anh rằng “ có những người khi chia tay thì có thể là bạn, có những người thì không thể”..Có lẽ em với anh ở trường hợp thứ 2…hay chăng đây là những giai đoạn kết thúc của tình yêu..


Những ngày tháng nắng mưa đã đi qua đời em, nhanh chóng và mong manh...có những nỗi đau mình em gánh chịu..có những nước mắt làm hoen ướt bờ mi..anh nơi đó...liệu có hạnh phúc hơn em????
Em tự hỏi 1 ngày nào đó anh ra đi và anh sẽ trở lại với cuộc đời em chứ?? Nhưng ai quan tâm việc ấy..có trở lại hay ko cũng vậy vì anh giờ là người dưng..1 người xa lạ vừa bước qua em...nếu còn là ký ức thì ký ức cũng sẽ phai nhoà...

Tái sinh..em sống lại 1 lần nữa trong đời để chào đón những yêu thương mới, những nỗi niềm mới và cả những lắng lo mới..Tiễn biệt anh, người đã ra đi..mong anh nơi đó hạnh phúc..sẽ hạnh phúc..bình yên..trọn bình yên..cùng 1 người khác em....nhưng đừng vô tâm như thế nữa !!!

by Hãy nói những lời yêu thương

12 tháng 7, 2012

Có hy vọng để tiếp tục không anh?

22:03 0 Comments
Anh có nhớ anh và em đã quen nhau khi nào không? Một ngày thật tình cờ anh nhỉ! Ngày đầu tiên khi em từ bộ phận thu ngân chuyển sang bộ phận lễ tân, còn anh là khách quen của quán, em loay hoay tìm chỗ cho anh khi quán hết bàn, rồi từ đó em đã chú ý đến anh.

Một tin nhắn hỏi thăm khi vô tình em đang trú mưa trong cơn mưa đầu mùa với cái lạnh buốt da, cầm chiếc áo mưa còn mới nguyên trao tận tay em cùng nụ cười ấm áp ấy làm em khó mà quên được. Mình đã yêu nhau từ khi nào hả anh? Em thì chỉ nhớ tin nhắn từ anh “chúc em ngủ ngon và mơ anh tặng em thật nhiều hoa nha em...” và ngày hôm sau bó hoa tưởng chừng vô hình ấy lại hiện diện trên tay em, cảm giác hạnh phúc thật khó tả. Anh và em yêu nhau như thế đó, không một chút vụ lợi, không một chút nghi ngờ, niềm tin và sự chân thành đã giúp em và anh vượt qua mọi sóng gió.

Anh còn nhớ lần đầu tiên em làm anh giận không? Anh đã không ngắn tin và liên lạc với em trong 3 ngày. Anh có biết mỗi một ngày dường như dài vô tận với em không anh, nhưng rồi em tìm đến người bạn trai cùng học chung cấp 3 để đi chơi cho bớt nỗi buồn thì bị anh bắt gặp. Tại sao anh không đến và nói “tại sao em lại như vậy?”, sao anh không nổi nóng mà phải lặng im và nói với em vào hôm sinh nhật của anh vậy? Anh nói ra dù là lời trách móc nhưng em vui khi em biết anh còn quan tâm còn nhớ và nghĩ đến em. Sau ngày hôm đó chúng ta lại tiếp tục yêu nhau, anh vẫn giữ thái độ bình thường còn em thì ngây thơ không biết suy nghĩ của anh.

Hạnh phúc ấy dường như bất tận khi em yêu anh nhiều hơn cả bản thân em và em biết anh cũng yêu em như vậy phải không anh? Trước ngày sinh nhật anh một tuần, em đã chuẩn bị trong suy nghĩ sẽ tặng và mừng sinh nhật anh như thế nào? Em lập ra một kế hoạch chỉ mình em thiết kế và soạn thảo nhưng không như em mong đợi, trước sinh nhật anh 2 ngày em và anh giận nhau, không một tin nhắn “chào buổi sáng”, không một cuộc gọi “chúc ngủ ngon”. Sáng thức giấc em cố tìm sim lạ để chúc sinh nhật mà không cho anh biết ai đã nhắn, em muốn là người chúc anh đầu tiên trong ngày đặc biệt ấy của anh. Ngày hôm đó em đã chờ điện thoại của anh trong mỏi mòn và tự đặt ra nhiều câu hỏi, anh đang làm gì? Mừng sinh nhật cùng ai? Phải chăng sinh nhật của anh không cần em?... đến lúc sự chờ đợi không còn có giới hạn nữa, em chủ động nhắn tin cho anh. Trong suy nghĩ của em chắc anh sẽ vui mừng lắm khi em nhắn tin cho anh, nhưng không phải vậy! “Em giỏi giang, xinh đẹp, em có nhiều cơ hội tốt hơn anh"… "Anh nói vậy là có ý gì?". "Em hiểu mà anh không muốn nói ra đâu". "Anh suy nghĩ kỹ chưa?". "Anh đã suy nghĩ cả ngày hôm nay". "Em muốn gặp anh lần cuối". "Anh không muốn gặp em". "Đừng từ chối em cái gì cũng có khởi đầu và kết thúc…”
Hãy cất em trong góc khuất trái tim anh, để em vẫn được ở bên anh (Ảnh minh họa)

Anh biết không khi em nhận được tin nhắn ấy em đã cố gượng không khóc và thật bình tĩnh vì em biết có khóc cũng không giải quyết được gì. Nhưng anh ơi! Tay em vẫn run khi em và anh nhắn tin cho nhau, em suýt đánh rơi điện thoại khi hay những dòng chữ đó được hiển thị từ số máy của anh, lời lẽ ấy làm tim em như ngừng đập, có cũng chỉ là những hơi thở yếu ớt, nhưng em biết mình cần phải làm gì. Gặp anh là cách tốt nhất để hiểu rõ vấn đề. Dù anh đã từ chối nhưng em vẫn gọi cho anh, bên kia không nghe máy… "Không lẽ em mất anh thật sao? - chợt đến trong suy nghĩ của em. Số máy anh gọi lại, cảm giác như nắm được một chiếc phao, không biết sẽ sống hay không như vẫn còn hy vọng. “Em biết nay ngày gì không”… lời trách móc pha lẫn nỗi buồn trong lời nói của anh. "Ai đã nhắn tin lúc sáng sớm cho anh, anh biết không?”

Em và anh nói chuyện trong nước mắt của anh và trong sự tê liệt tinh thần của em. Câu chuyện của cuộc đời anh mà bấy lâu anh cố che đậy đã được sáng tỏ. Anh đã có cuộc tình gần 2 năm với cô gái khác, em thì chỉ là kẻ đến sau, anh yêu em nhiều nhưng vì tình nghĩa gia đình cô ấy đã giúp anh quá nhiều và cả gia đình hai bên điều muốn hai người thành đôi và sẽ cưới nhau vào năm sau. “Anh yêu em nhiều nhưng chúng ta không có kết quả đâu em….”

Hạnh phúc thay em đón nhận tin “đặc biệt” ấy khá tốt, không buồn mà lại thấy vui, vui vì anh trọng tình nghĩa, vui vì anh đã không lừa dối em, vui vì anh biết trách nhiệm với ai nhiều hơn ai, em hạnh phúc khi yêu anh và không hối hận về điều đó. Vui đó, hạnh phúc đó nhưng sao tim em đau quá anh ơi! Phải chăng không còn hy vọng? Vì tình yêu của em dành cho anh lớn hơn quá khứ của anh nên em chấp nhận là người yêu bí mật của anh. Yêu anh nhiều khi lòng em muốn thế nên anh đừng buồn đừng lo cho em anh nhé. Biết là hết hy vọng nhưng người em yêu chưa là chú rể thì em còn có quyền yêu anh, chăm sóc, quan tâm anh, nhưng khi nào hai người nên duyên chồng vợ, em sẽ trả lại quyền ấy cho cô ấy vì em không muốn là người thứ ba trong cuộc đời anh. Một ngày yêu anh là một ngày vui đối với em, hạnh phúc của em đơn giản lắm anh à, chỉ cần anh yêu em là đủ.

Vài lời nhắn gửi đến anh nếu vô tình anh đọc được, hãy sống thật hạnh phúc nha anh, biết kêu anh quên em thì không thể nhưng đừng nhớ về em, hãy cất em trong góc khuất trái tim anh, để em vẫn được ở bên anh, hãy sống xứng đáng với người con gái ấy vì cô ấy yêu anh mà không cần anh đáp lại, tình yêu cô ấy dành cho anh cao cả quá, thật hạnh phúc và vui mừng cho anh khi có cô ấy bên cạnh. Điều quan trọng là hãy sống thật với bản thân mình nha anh. Yêu anh rất nhiều heo con của em. Tạm biệt anh!


(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: tcach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui.

Bức thư cuối gửi anh

20:01 0 Comments
Dũng yêu! Thật tiếc là em không còn cơ hội nào để gửi những dòng thư cho anh nữa, mong rằng ở một nơi nào đó anh có thể đọc được lời cuối cùng em muốn gửi anh.

Anh ơi! Mình đã gặp nhau và trở thành bạn của nhau, trở thành anh em của nhau từ khi nào anh còn nhớ không nhỉ? Và rồi thật nhanh chóng chúng mình đã dành tình cảm yêu thương cho nhau. Anh đã khiến cho em thấy thật bối rối và bất ngờ quá! Em đã thật cảm động trước tình cảm mà anh đã dành cho em. Đến tận giây phút này em vẫn luôn tin vào thứ tình cảm thiêng liêng ấy là "tình yêu" phải không anh? Kể ra em cũng khờ khạo quá, khờ khạo tới mức mà có lẽ anh nhận thấy em thật ngốc nghếch. Anh đã vẽ ra cho em những ảo tưởng của sự yêu thương, mong đợi và nhung nhớ về hạnh phúc lứa đôi, về tương lai gia đình hoàn hảo quá. Em cứ mãi chìm trong những ảo tưởng ấy mà để quên mất lý trí phải luôn gắn liền với thực tại. Và có lẽ bây giờ em đã thức tỉnh mọi chuyện nhưng dù sao em vẫn tin anh, cho dù em thấy mình cô đơn quá, thấy tim mình băng giá biết bao như thể người ta phủ tuyết lên nó vậy, và trái tim nguyên vẹn của em dường như đã bị đông cứng. Hơn lúc nào hết bây giờ đây em cần lắm dựa vào vai anh, muốn được anh ôm em vào lòng đầy yêu thương chỉ một lần này thôi, em không quá tham lam phải không anh? Em chỉ muốn biết một lần anh ấm áp tới dường nào thôi mà!

Có thể anh sẽ không biết ngày em đón đợi anh trở về như đã tưởng, ngày mà suốt đời này em sẽ không thể nào quên, có lẽ đó là ngày ghi nhiều dấu ấn nhất trong cuộc đời của em. Một ngày mà nó có quá nhiều những tâm trạng đan xen khiến em ngạt thở. Em hồi hộp, lo lắng, hy vọng để rồi thất vọng, hoang mang, sợ hãi suốt gần 10h đồng hồ tại sân bay Nội Bài như một đứa trẻ bị lạc người thân giữa chốn không biết có bao nhiêu đoàn người đến rồi đi, xum họp và chia ly... Nước mắt em vỡ òa, tan ra, em không thể để cho ai biết em trong hoàn cảnh này, em không muốn ai thương hại mình, mà thương hại cho chính bản thân em. Gần 2h đêm về đến nhà, một mình trong căn phòng trống vì các chị đã về ăn tết cả rồi, lần đầu tiên em để cho mình được khóc thành lời, khóc thỏa thích, khóc đến nỗi mà hai mắt em sưng vù. Anh mất tích không tin tức suốt mấy hôm, làm em hoang mang lắm, rồi anh nhắn cho em cái tin mà em thấy bất ngờ quá và hoang đường quá. Anh biết em đủ thông minh để tin câu chuyện cuối cùng anh vẽ ra hay không, anh làm cho lòng tin của em với anh biến mất, và thất vọng thật sự. Dù vậy em vẫn tin tình cảm ban đầu anh dành cho em là thật, em vẫn tin anh, những câu chuyện của anh trở về trước 1 tháng đây còn sau đó em thật không thể lý giải được, em thật đau đầu quá, đau lòng nữa và nhất là đau tim quá! Có lẽ trái tim em đã bị một phần trầy xước.

Lần đầu tiên biết yêu một ai đó, chưa một lần gặp mặt, chưa một cái nắm tay, chưa một cái ôm... Vậy có phải chăng đó là tình yêu? Anh trai của em, người luôn nói sẽ yêu thương em nhất, sẽ vì em mà có thể hy sinh cho hạnh phúc của mình. Người đã yêu em và luôn hứa rằng sẽ yêu em cho đến khi ngừng hơi thở, nếu không có em sẽ không thể sống mà giờ đây lại quay bước đi như chưa hề quen biết. Không quan tâm tới tâm trạng của em sẽ thế nào, em sẽ sống hay chết ra sao? Giờ anh đã quay bước đi không hề nắm tay em một lần, không luyến tiếc, không mong chờ. Nhưng em không sao đâu anh, em mạnh mẽ lắm, em vẫn sẽ sống, sẽ bước tiếp con đường đời của mình, anh đừng lo lắng cho em, cũng đừng thấy hối hận điều gì nhé.

Anh đã vẽ ra cho em những ảo tưởng của sự yêu thương (Ảnh minh họa)

Em sẽ sống tốt, thật tốt, sẽ vui vẻ lại thôi, sẽ không ai thấy em khóc đâu anh, em đã hứa với anh rồi mà, em sẽ làm được vì anh, em sẽ làm được. Anh hãy cứ sống thật tốt nhé vì em anh phải sống thật tốt thật vui vẻ và hạnh phúc đấy! Em chỉ cần có vậy thôi, đó là tất cả những gì em mong muốn. Nếu không em thật sự giận anh và còn hơn thế nữa oán hận anh ấy chứ ạ! Yêu là sẵn sàng cho đi, mà không cần phải giữ khư khư người mình yêu. Anh đã từng hỏi em "Nếu có ai dành mất anh khỏi em thì em sẽ như thế nào?" và em đã trả lời anh "Cái gì là của mình sẽ mãi là của mình nếu ta biết chân trọng và gìn giữ nó không chỉ bởi bằng tay mà bằng trái tim". Và em biết rằng em đã chưa thật sự gìn giữ và chân trọng anh để anh rời mất khỏi em, đó là lỗi do em. Nhưng không sao đâu anh. Anh hãy cứ ở bên ai đó, người mà anh thật sự yêu thương, người mà ở bên anh cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc vì anh xứng đáng được hạnh phúc mà, vì khi ấy em cũng cảm thấy đủ hạnh phúc rồi.

Em đã từng giận anh, từng ghét anh ngay lúc anh nhắn cho em những lời cuối ấy, nhưng không khi nghĩ lại em nghĩ người đáng trách hơn có lẽ phải là em. Anh không phải suy nghĩ gì về em cũng không cần phải áy náy điều gì cả, hãy làm theo những gì trái tim anh mách bảo. Em sẽ luôn vui vẻ như lời em từng hứa với anh, dù có bất cứ điều gì một lần nữa em cũng muốn nói với anh nhất định em sẽ sống tốt. Cũng có thể nửa năm nữa em sẽ lấy chồng... em sẽ có người chăm sóc và thương yêu em mà. Không biết khi ấy anh có tới dự không nhỉ? Tới để thấy em trong bộ áo cưới tinh khôi, em gái anh sẽ được hạnh phúc, và em không chờ, không đợi anh nữa đâu vì em biết khi đó lại càng làm anh bận lòng hơn. Mình vẫn có thể làm anh em như xưa ấy, có lẽ đó là khoảng thời gian vui vẻ nhất của chúng ta! em vẫn có thể là em gái tốt của anh, vẫn có thể lắng nghe và an ủi anh khi anh gặp chuyện không vui, vẫn có thể ở bên cạnh anh, cho anh trai mình mượn đôi bờ vai này để tựa vào mỗi khi mệt mỏi... Và anh đừng dễ bị kích động nghen, khi ấy em biết anh đã thật khó chịu mà.

Năm mới đã đến, xuân đã về ngoài kia rực rỡ biết bao. Cả em và anh chúng ta đều có thêm một tuổi mới trưởng thành hơn và từng trải hơn. Em chúc anh và gia đình một năm mới bình an với nhiều sức khỏe may mắn và hạnh phúc. Chúc cho mọi mơ ước của anh sẽ đều trở thành hiện thực, chúc cho những gì anh yêu thương sẽ mãi ở bên anh. Em đã từng nghe một câu chuyện mà nó nói đến thứ quý giá nhất của cuộc sống là gì? Em đố anh đấy? Có lẽ em sẽ không bao giờ được nghe câu trả lời đó từ anh, vậy em trả lời cho anh luôn nhé! "Thứ mà ta đã đánh mất và không bao giờ lấy lại được sẽ là thứ quý giá nhất", anh nghe có vẻ buồn cười lắm đúng không nhưng em nghĩ rồi anh cũng sẽ tìm thấy thứ quý giá nhất của cuộc đời mình vào một ngày không xa, khi đó anh phải giữ lấy và đừng đánh mất nhé vì khi mất rồi cũng giống như chiếc gương vỡ cho dù có hàn gắn ra sao cũng không còn lành lạnh như ban đầu, hãy chân trọng những gì mình có anh nhé! Em biết với anh có thể công việc là trên hết nhưng anh cũng đừng quên tình cảm gia đình, hãy quan tâm hơn tới gia đình mình nhất là mẹ anh đấy nhé. Em đã thôi không còn yêu anh nữa.

Thân mến gửi đến anh Dũng của em!