Follow Us @soratemplates

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thông điệp tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thông điệp tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

23 tháng 12, 2009

Trái tim anh có quá nhiều ngăn, sao còn khiến em phải tan nát trái tim mình?

20:20 0 Comments

Anh! Trước nay em chưa từng yêu ai, bởi với em mọi người con trai đều tốt nhưng cũng chẳng có ai thật sự tốt cả. Không một ai khiến em rung cảm, yêu thương. Thế nhưng tại sao số phận lại xui khiến em gặp anh?

Em ước gì hôm ấy em không về nhà, ước gì mọi ngưòi trong gia đình không nói nhiều về em với anh.
Bản thân em tầm thường đến mức cảm thấy mìhn không đủ nghị lực để yêu anh.
Anh từng hỏi tại sao em yêu anh?, tại sao anh yêu em, chúng ta đều không trả lời được.
Nếu biết trước người con gái ấy yêu anh nhiều như vậy thì em đã không đến với anh. Em không muốn làm người khác đau khổ. Nếu như không có em thì anh có đến với cô ấy không? Điều đau khổ nhất với em là cô ấy lại không hề biết chúng ta yêu nhau, vì anh đối xử với cô ấy như vậy, cô ấy nghĩ rằng anh là của cô ấy. Em chưa từng hỏi anh cô ấy là gì của anh, nhưng cô ấy nhận là người yêu của anh. Em không cải chính bởi em không muốn làm cô ấy buồn. Nhưng còn em thì sao?

Ai cũng cần có một khoảng trời riêng, chúgn ta đều tôn trọng nhau những lúc như thế. Nhưng em luôn nói lý do, còn anh đi bên cô ấy mà không hề nói với em. Nhiều lần nhìn cô ấy ngồi sau xe anh, trong lòng em thế nào chắc anh cũng hiểu. Sau đó anh lại vỗ về em, như thể anh muốn chuộc lại lỗi lầm.

đã bao lần em muốn từ bỏ tất cả để ra đi, nhưng nhìn anh suy sụp em lại không chịu được. Anh nói em là người cuối cùng anh đặt niềm tin? Còn với em anh là người đầu tiên em đặt tất cả, không những niềm tin mà luôn cả những gì trước nay em có, hi vọng, tình yêu,............... Tất cả.!

Trước em, anh còn có nhiều người nên anh có thể so sánh được, còn em chỉ có một minh anh thì thế nào đây?

Nhìn anh vất vả khó khăn em không thể nào chịu đựng được. Em chỉ cần anh nói những điều anh đang suy nghĩ.

Trái tim em không thể chịu đựng được nữa, Nhìn cô ấy đau khổ, nhìn anh an ủi cô ấy, em làm sao đây?

Em không muốn nói ra vì không muốn anh thêm buồn, nhưng em đã buồn từ khi chínhthức trở về để được gần anh.

Em không biết mình nên thế nào nữa.



Đem tình yêu cùng nỗi khổ của em, cộng thêm nỗi buồn đau và nước mắt của cô ấy, anh thấy thế nào?

Cuộc sống đã vô tình mang anh đến bên em, lại nhẫn tâm để em biết sự nhịt nhằng giữa anh và cô ấy.

Em còn phải chịu đựng đến bao giờ??????????

By cobehattieukh

Anh đang tranh đấu với gia đình để có em

20:19 0 Comments

Có lẽ em nghèo nên họ mới "bày" ra như thế để chúng ta xa nhau. Họ muốn anh lấy một người bằng tuổi mình có nhà thành phố. Anh biết nếu anh đến chắc chắn mọi người sẽ đồng ý và sẽ có một cuộc sống khác.

Bây giờ đã là 16h5', chỉ còn hơn 1 tiếng nữa là chúng ta lai gặp nhau, đưa nhau lên "đồi gió hú" Mỹ Đình ngắm cảnh chiều tà. Có lẽ hôm nay cũng như mấy ngày trước, anh vẫn làm việc, vẫn online để gặp anh em, người thân trong gia đình và nghe họ nói về hai chúng ta.

Em lúc nào cũng thấy anh buồn phải không?.Nhưng không bao giờ anh để em không vui đâu, có lẽ đó là niềm đau chôn giấu mà anh không thể nào nói ra sự thật với em. Bởi vì anh yêu em H à!
Đã bao đêm anh không thể nào ngủ được bởi những trăn trở, liệu chúng mình có đến được với nhau hay không? Có như những gì mà chúng ta đã ước hẹn sau hai năm nữa em ra trường hay không? Anh đã đấu tranh rất nhiều nhưng càng đấu tranh thì mâu thuẫn với những người trong gia đình lại lên cao, chỉ có chị dâu là người hiểu và ủng hộ cho chúng ta.
Họ nói rằng em đang là sinh viên còn anh đã đi làm nên cả hai còn nhiều sự "lựa chọn" khác. Họ muốn anh ổn định ngay từ bây giờ, họ không muốn anh phải nghèo khổ khi lấy em để rồi phải thuê nhà ở trọ giống như họ, rằng ngành của em ra trường khó mà xin được việc, rằng em xấu xí nhưng anh thấy em rất đẹp, đẹp từ tâm hồn đến thể xác.

Có lẽ em nghèo nên họ mới "bày" ra như thế để chúng ta xa nhau. Họ muốn anh lấy một người bằng tuổi mình có nhà thành phố. Anh biết nếu anh đến chắc chắn mọi người sẽ đồng ý và sẽ có một cuộc sống khác, nếu không họ sẽ không bao giờ nhìn chúng ta nữa. Tất cả, tất cả đã làm cho anh điên đảo, bởi sự xúc phạm vào nhân phẩm và danh dự của em cũng chính là của anh. Không biết sau này chúng ta thành thân, họ sẽ nghĩ sao về những lời mà họ nói em nhỉ?

Còn anh yêu em bởi nghị lực, sự chịu thương chịu khó, phải đi gia sư để tự trang trải cho cuộc sống. Điều rất giống ở anh và em đó là cái tôi rất lớn. Chúng ta gặp nhau trong một lần tình cờ, khi anh chăm sóc em gái ở bệnh viện, gặp em cô gái cùng quê. Lúc đó em chẳng có ai, giống như con chim gãy cánh vậy. Anh thương em nhiều lắm. Bản tính anh ít nói nhưng đa cảm, có lẽ nội tâm đã nói với anh điều đó. Cảm ơn những tô phở buổi sáng, cảm ơn những giọt nước mắt của em, cảm ơn những dòng tin nhắn và sự mạnh dạn của em… để đưa ta đến với nhau. Và bây giờ chúng ta như đã là của nhau, nhưng không bao giờ đi quá giới hạn bởi chúng ta đã nói cho nhau tất cả…

Giờ đây anh đã bớt căng thẳng hơn khi gửi đi dòng tâm sự này, hi vọng nó sẽ không đến được em, hãy để nó cho riêng mình anh. Anh không muốn em phải suy nghĩ nhiều về điều đó, mà hãy cứ vô tư lên để mỗi lần bên nhau anh muốn nhìn thấy em được tươi cười và hạnh phúc. Anh tin với bản lĩnh của mình anh sẽ có được em và chúng ta lại có nhau như lời hẹn ước. Còn sự thuyết phục thì có lẽ rất khó bởi anh không hợp tính với họ, chưa bao giờ ngồi tâm sự với nhau cả, mà việc ai người nấy lo, như thế nói để ai hiểu ai đây em. Nói thế anh biết mình có lỗi với họ bởi họ cũng muốn tốt cho anh nhưng hy vọng rồi họ sẽ hiểu. Và rồi anh lại sợ - sợ một ngày biết chuyện cái lòng tự trọng trong em lại trỗi dậy và em sẽ rời xa anh, lúc đó chắc anh đau đớn lắm!

Gần 30 tuổi rồi nhưng anh vẫn không thể nào tìm cho mình một lời khuyên vào lúc này, mặc dù anh đã biết và chia sẻ không biết bao nhiêu mối tình ngang trái như chính anh và em. Nhưng anh chỉ xin em một điều - hãy luôn tin anh.

Giờ là lúc anh phải về đón em rồi. Hãy đợi đấy nhỏ ơi!

Ngựa Hoang

theo xaluan.com

Tim Anh Đau Như Muốn Vỡ Tan Thành Ngàn Mảnh Vỡ...!

20:16 0 Comments


Gửi Nhóc! 1989
Nhóc àh !
1 năm, 10 năm, 100 năm qua và có thể còn lâu hơn thế Việt Trì chưa bao giờ có tuyết rơi cả, nhưng giờ đây dường như tuyết lạnh đang phủ kín trái tim Anh. Anh đã thấy Em khóc thật nhiều, chưa bao giờ Anh thấy Em khóc nhiều như vậy, tim Anh đau như muốn tan ra thành ngàn mảnh vỡ, tim Anh đau một phần vì thương Em, nhưng phần khác là vì "Chưa bao giờ Em vì Anh mà khóc nhiều như vậy". Anh đã quá ích kỉ phải không Em?
Lần đầu tiên trong cuộc đời Anh phải cúi mình cầu xin một người Anh không quen và càng đau đớn hơn "Người đó lại là người Em yêu". Lại một lần nữa tim Anh vỡ tan thành ngàn mảnh vụn, lúc đó Anh chỉ muốn bật khóc, khóc thật lớn để không cảm thấy hổ thẹn với lòng mình, nhưng Anh nghĩ vì người ấy mà Em đã đau khổ thật nhiều, vì nguời ấy mà Em sẵn sàng không cần đến mạng sống của mình, thì tại sao Anh không thể một lần chịu nhục để mang lại hạnh phúc cho Em. Anh luôn miệng nói rằng "Anh Thương Em" nhưng chưa một lần Anh đem lại hạnh phúc cho Em. Đây có thể là lần đầu tiên và cũng có thể là lần cuối cùng Anh làm được điều đó. Vì Anh quá thương Em nên Anh đã tự cho mình cái quyền được xa Em.



Lời cuối Anh muốn nói với Em cũng như nói lại một lần nữa cho chính Anh nghe: " Em là người đã khiến Anh không thể quên và Em sẽ mãi là người đầu tiên cũng sẽ là người cuối cùng mà Anh yêu thương nhất. Tạm biệt Em! Người con gái đã làm tim Anh RÊUPHONG một thời…"



rêuphong_dkb86

........Thương Yêu........

20:15 0 Comments


Hàn Quốc những ngày này bắt đầu bước vào thu,thời tiết se lạnh,cảm giác đi dưới những hàng cây chải đầy là vàng khiến lòng thật nhẹ nhàng và bình yên ....Mà sao buồn thế. Việt Nam giờ chắc cũng vào thu.Giữa những bộn bề công việc có khi nào em thả hồn mình vào với mùa thu ngước nhìn vành trăng khuyết và nhớ về anh. Còn nhớ không em ? Ngày chúng mình quen nhau là một ngày mùa thu để rồi cũng một ngày mùa thu anh ngỏ lời yêu em , tình yêu của chúng mình gắn liền với mùa thu , với lá vàng rơi . Vành trăng khuyết như tình yêu của chúng mình , trăng có khi khuyết khi tròn , tình chúng mình có khi nào khuyết rồi tròn không em ?

Thương yêu !
Đã xa rồi cái ngày xưa,giờ chỉ còn lại trong anh , trong em chút tiếc nuối , hương vị tình đầu ngọt ngào nhưng thấm đầy nước mắt ...Nhũng gì mình có với nhau sẽ mãi là kỷ niệm nha em !

Còn đêm nay nữa thôi hãy chút bỏ hết đi để rồi ngày mai em bước lên xe hoa , ngày mai em về làm dâu nha người ta ...Hạnh phúc của em vắng anh thật rồi . Đường đời zộng và dài ta bước biết sẽ còn gặp nhau nhưng anh không thể cùng em đi chung một hướng . Xin lỗi em , xin lỗi vì tất cả , lời hứa khi xưa giờ người khác thay anh thực hiện. Có sao đâu em nhỉ ? Cũng là ngày xưa anh nói , anh sẽ không bao giờ yêu và lấy ai khi mà người đó không phải là em . Hê anh ngốc thật ....Yêu người mình yêu không có nghĩa là phải chiếm được người mình yêu, yêu người mình yêu là hãy luôn cầu chúc cho người mình yêu được hạnh phúc , Đó cũng là cách để con người ta yêu phải không em ?

Thương yêu ạ

Đây là lần cuối cùng anh viết cho em , cho cuộc tình chúng mình để zồi ngày mai giữa cuộc sống , giữa những bộn bề công việc anh sẽ luôn nhớ về em nhưng anh sẽ không buồn vì em . Em cũng sẽ như thế , hãy luôn vui vẻ và hạnh phúc nha em .

............Thương yêu.............

Re: ........Thương Yêu........

20:14 0 Comments

" Anh Đứng Đây Giữa Trời Đông Sứ Lạ

Nỗi Nhớ Em Se Sắt Tận Đáy Lòng "
Thương yêu ! Hàn Quốc những ngày này nơi anh ở tuyết rơi nhiều quá , đã quen rồi với mùa đông sứ người , quen rồi với tiết trời lạnh giá nhưng không làm sao có thể xua đi sự cô đơn và trống trải trong anh lúc này . Mỗi ngày qua đi anh chỉ biết lấy niềm vui của công việc để quên đi nỗi buồn và nhớ về em , nhưng mỗi buổi chiều xuống khi hoàng hôn bao phủ mảnh đất nơi anh ở thì nỗi buồn và nhớ về em lại tràn đầy trong anh .
" Em có biết không mỗi buổi chiều

Ở đây nhiều bạn vắng người yêu

Vắng em anh vắng người tâm sự

Lạnh lẽo bâng khuân mỗi buổi chiều "
Thương yêu ! Từ ngày cuộc tình chúng mình chia hai lối , sống giữa đời thường anh vẫn cứ là anh nhưng trở nên khô cằn và sỏi đá , trái tim không thêm một lần nói lời tình yêu , bàn tay không một lần nắm bàn tay , dẫu cho xung quanh mình tràn ngập niềm vui , dẫu cho trai tim ai đó có cùng nhịp đập với trái tim mình thì tình yêu và nỗi nhớ về em trong anh vẫn chẳng thể nào nguôi ngoai . Có lẽ anh đã quá ích kỷ khi mà ép buộc trái tim mình chỉ biết yêu em , nhiều lúc lý trí mách bảo anh hãy mở cửa trái tim để đón nhận tình yêu mới , để thấy zằng một ngày không có em trời vẫn nắng , để cho vòng tay yêu thương thêm một lần được xiết chặt vòng tay , để cho tình yêu của ai đó dành cho anh được chọn vẹn yêu thương , ấy vậy mà cho tới tận bay giờ cái điều tưởng như đơn giản đó anh vẫn chưa làm được . Phải zồi trong cuộc tình chúng mình anh là người giữ thế chủ động za đi , em là người phải chịu nhiều thiệt thòi và zơi nhiều nước mắt vậy có khi nào em nhận za zằng anh lại chính là người phải chịu nhiều đau khổ hơn em ...?
Thương yêu ! Hôm nay là mùng một tết nguyên đán . nơi quê nhà Việt Nam đã bước vào xuân , người người đang gửi tới nhau những lời chúc mừng tốt đẹp nhất , còn anh thì nơi đất khách quê người chỉ biết ngồi và nhớ về những ngày xưa , những ngày chúng mình tay trong tay đi giữa phố phường mùa xuân zợp đèn hoa , em vẫn thì thầm tai anh nói zằng em thích mùa xuân , thích nghe những bài hát viết về mùa xuân , anh nhíu mày hỏi em tại sao ? Em im nặng rồi bỗng nhiên nói ...bởi mùa xuân mang anh về với em ...! Đúng là ngày đó khi mà điều kiện làm việc của anh còn ở xa quá chỉ có mùa xuân mới mang anh về bên em được chọn vẹn , chúng mình bên nhau quên đất trời vậy mà giờ đây dù muốn hay ko , dù anh đang ở sứ người hay chở về quê hương khi mùa xuân đến thì chẳng có khi nào mùa xuân lại có thể mang anh đến bên em như ngày xưa ...!
Vậy đó mùa xuân đã đến zồi anh chỉ có thể như ngày xưa gửi đến Thương Yêu những gì tốt đẹp nhất , gửi đến em thật nhiều niềm vui và hạnh phúc .

By Cao_Ba_Vuong

Nỗi Đau Dịu Êm

20:09 0 Comments


Anh cứ ngỡ mình đã quên rồi, quên thật rồi, không nhớ gì về những ngày tháng đã qua. Những kỷ niệm tưởng như đã bám đầy rêu, anh xếp nó vào ngăn trong cùng của ký ức, Thế mà chiều nay khi hoàng hôn buông xuống anh lại được nghe bài hát cũ ngày nào mà cả em và anh đều thích, nó đưa anh quay về với ngày xưa - ngày "anh có em trong đời...!" Cũng khá lâu rồi em nhỉ?
Anh cứ ngỡ rằng thời gian sẽ xoa dịu nỗi đau nhưng không ngờ chính thời gian lại làm cho nỗi đau tồn tại. Anh cũng không biết tại sao mình lại như thế nữa!? Anh luôn hỏi "Tại sao anh lại yêu em cái ngày xưa ấy.? "Tại sao? Tại sao anh lại yêu em trong khi anh biết không đủ sức để níu giữ em cho riêng mình!? Giờ đây em đã quên đi những lời yêu thương ngày nào bỏ mặc anh với ngổn ngang thương nhớ. Còn lại gì trong em khi ta xa nhau? Với anh,anh cố gắng quên hết và chỉ còn biết nhắm mắt lại để nỗi đau không buốt giá trái tim anh mỗi lúc nhớ về kỷ niệm ngày xưa. Trong tận đáy lòng đã nhiều lần anh tự nhủ sẽ quên em. Nhưng càng quên đi thì anh lại đâu biết chính anh đang lừa dối chính mình và với tình yêu anh đã dành cho em.

Chiều nay bất chợt những lời yêu thương da diết của bài hát, hình ảnh của em lại ùa về trong anh với biết bao kỷ niệm "em sẽ mãi yêu anh hơn lời em nói..Thế mà...? Anh cũng không hiểu sao em lại làm như vậy? Tại sao lại im lặng làm anh thất vọng nhiều đến thế..? Em đã nói rất yêu anh cơ mà! Vậy tại sao tình yêu đó không đủ mạnh để vượt qua những lỗi lầm đời thường hay sao? Một điều làm anh đau lòng hơn là em ra đi vì muốn tốt đẹp cho anh? muốn anh tìm thấy hạnh phúc đích thực. Em bỏ lại tất cả, bỏ lại người con trai em yêu thương "pé long",Cảm giác mất mát 1 điều gì đó quá lớn luôn ngự trị trong lòng khiến anh nhiều lúc ngẩn ngơ. Một chuỗi ngày dài đã qua đi trong đau đớn.Anh đã khóc..khóc vì tinh yêu hạnh phúc-khóc vì tinh yêu vỡ tan - mình mất nhau mãi mãi...chỉ mình anh mới cảm nhận được nỗi đau đang dâng ngập trong lòng?!

Giờ đây em có hạnh phúc, có vui vẻ cuộc sống mới? Còn anh đã xa nơi đó xa tất cả những gì yêu thương và thân thuộc nhất, nơi đó có bao kỷ niệm của anh và em! Anh vẫn còn lưu lại dòng tin nhăn em gửi cho anh hôm nào khi chúng mình còn tay trong tay" em sợ mất anh lắm - mình đừng bao giờ xa nhau anh nhé - anh ôm em vào lòng được không - em sợ mất anh" khi em nhắt tin cho anh những lời đó là hoàn toàn vô thức hay dự đoán trước được điều gì hay không? Để hôm nay anh và em mỗi người mỗi ngả!? Anh vẫn mong được trở về những ngày tháng ấy ngày mà lần đầu tiên ngón tay chúng ta đan vào nhau, ngại ngùng mà không dám nhìn mặt nhau...anh không còn "romantic" như ngày xưa em nói nữa. Bây giờ anh chỉ nghĩ đến công việc chỉ có công việc mới cho anh niềm vui!. Lời bài hát vẫn còn vang bên tai, anh nghĩ về em và biết rằng mình chưa thể quên em "Những con đường anh đi rồi cũng sẽ đưa em về bên anh"...Bây giờ bên anh chỉ còn một"nỗi đau dịu êm" pécún ạ! honey..! www.0915569595.tk

Hạnh Phúc Nơi Nào?

20:07 0 Comments


Tình đơn phương ? anh đã thao thức những đêm dài vô tận cố gắng định nghĩa cho được chữ yêu. Trong bóng tối sâu thằm anh đã cố ước, cố hi vọng sẽ có 1 ngày em có thể thay đổi có thề quay trái tim sang phía anh.
Nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng vào một tình yêu không có thật anh muốn khóc cho cạn hết tình yêu mà anh dành cho em, muốn nhắm mắt lại để quên đi hình bóng của em, muốn đưa tình yêu của mình vào sâu thằm cuộc đời mình.
Bạn bè vẫn khuyên anh hãy từ bỏ em để bắt đầu cuộc sống mới, nhưng làm sao anh có thể quên được em khi mỗi ngày, mỗi ngày em xuất hiện trước anh. Anh chỉ biết trao cho em ánh mắt đầy yêu thương và lặng lẽ nhìn em xa dần cuộc đời mình.
Anh đã từng rơi xuống vực sâu của tuyệt vọng, anh đã quyết tâm rời xa em cố gắng coi em như 1 người bạn, cố nhìn em như những người bạn bình thường nhưng anh không thể hiểu dc mình nữa anh vẫn yêu, yêu sau đắm và cuồng nhiệt hơn.

Mỗi lúc anh làm cho em cuời anh lại tự trao cho mình một hi vọng, anh cố biến nụ cười của em thành chiếc cầu nối cho tình yêu hai ta. Nhưng rồi chiếc cầu đó lại tan biết vào hư vô chỉ đệ mình anh cô đơn bên thế giới bên này, thế giới chỉ có anh và đau đớn còn em thì càng ngày càng rời xa anh.

Anh không muốn làm người thứ 3 và anh cũng không bít mình có phải là người thứ 3 hay ko. Anh chỉ mong muốn em nói cho anh nghe tất cả nhưng gì em suy nghĩ và giải cứu cho anh thoát khỏi đau khổ .

Ai cũng nói anh yêu em chỉ nhận lấy nhưng đau khổ về mình đến bây giờ anh vẫn chưa hiểu ra tại sao... tại sao lại như vậy? anh đã dành hết trái tim mình cho em anh vẫn sẽ đợi.......đợi mãi và sẽ mãi mãi yêu em..........." thà yêu em để nhận lấy đau khổ còn hơn là không bao giờ biết em"

By lovebird_110

Lối đi cho tình yêu

20:06 0 Comments

Cuối cùng em đã hiểu được anh. Dưới vẻ ngoài hết sức bình dị, anh có trái tim yêu mãnh liệt không biểu đạt bằng lời. Yêu em, nhưng không nói. Đó là cách của anh - một lối đi riêng của tình yêu khác hẳn với mọi người.

Em nói với anh: “Hôm nay quét cầu thang, suýt chút nữa thì em ngã”. Cứ ngỡ rằng anh sẽ an ủi em rằng: “Em yêu, phải cẩn thận một chút chứ!”. Nhưng anh lại nói: “Em quét chậm thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra”.
Em cảm thấy bị tổn thương. Anh không yêu em, không quan tâm tới em chút nào.
Sau này, em phát hiện ra cầu thang nhà mình luôn sạch sẽ, em không còn phải quét nữa. Và mỗi ngày quỹ thời gian bận rộn của anh lại mất thêm 5 phút...
Em nói với anh: “Xe của em bị hỏng, em phải đi ô tô bus nửa tiếng mới về được đến nhà”. Em nghĩ, anh sẽ nói: “Sao không gọi anh đến đón? Em có mệt lắm không?”. Nhưng anh lại nói: “Thế cũng hay, em có cơ hội giảm eo thêm một chút”.
Em rất giận, thấy anh không yêu em, không quan tâm tới em.

Hôm sau em phát hiện thấy anh để lại chìa khoá xe của anh trên bàn. Anh đã đến cơ quan bằng xe bus và để lại lời nhắn: “Anh sẽ mang xe của em đi sửa”. Anh còn chuẩn bị cho em rất nhiều đồ ăn sáng.

Em nói với anh: “Em muốn đi du lịch, tới Hà Lan chẳng hạn… ngắm biển hoa rực rỡ”. Em nghĩ, anh sẽ quan tâm tới em và bảo: “Chúng ta cùng lên kế hoạch nhé!”. Cho dù phô trương vài câu tốt, song rốt cuộc anh bảo: “Rõ chán, sao lại tiêu khoản tiền lớn cho một việc vô vị như thế nhỉ?”.

Em giận lắm. Rõ là anh không yêu em, không hiểu em.Sau này, em phát hiện một tập tranh, ảnh, bài báo viết về các loài hoa ở trong nước cũng như trên thế giới được anh sưu tầm và để ở bàn làm việc của em. Mỗi bức ảnh, bài báo đều có bút tích của anh ghi lại tên loài hoa và xuất xứ của nó.

Em nói với anh: “Em đi với bạn, tối sẽ về muộn”. Em cứ cho rằng anh sẽ quan tâm, hỏi xem em đi với ai, mấy giờ em về. Nhưng anh bảo: “Tuỳ em, miễn em thấy vui là được”.

Em rất buồn. Thấy rằng anh không còn yêu em, không quan tâm tới em.

Tối đó, em giận dỗi đi đến ba giờ sáng mới về nhà. Em thấy dáng anh ngồi ngủ gật ở trên ghế phòng khách đợi em.

Em nói với anh: “Ngày trong tháng của em đến rồi, em đau bụng quá!”. Em nghĩ rằng anh sẽ an ủi em: “Em cố chịu đựng một chút, một ngày sẽ chóng qua thôi”. Nhưng anh bảo: “Phụ nữ thật phiền phức”.

Em đau lòng, thấy anh không yêu em, không thương em.

Sau này, trong tủ lạnh của chúng ta chứa rất nhiều sôcôla và đậu đỏ, đều là những thứ anh mua song anh mãi không ăn. Một tháng qua đi. Một tuần trước và sau “ngày ấy” của em, anh đều nầu canh đậu đỏ.

Em nói với anh: “Em rất vui mừng được lấy anh, một người chồng tốt”. Em cũng nghĩ rằng anh sẽ vui mừng trả lời em: “Anh cũng cảm thấy như vậy. Em là người vợ tốt nhất”. Song anh bảo: “Lấy thì cũng đã lấy rồi, cố mà cư xử tốt với nhau”.
Em giận lắm. Anh không yêu em, anh không hiểu em.
Sau này vô tình em phát hiện, trước khi đi ngủ, anh dùng giấy ăn lau chùi bức ảnh cưới ở đầu giường ngủ, sau đó anh ngắm nhìn và mỉm cười rất lâu.
St by thanh diep

Ngày xa lạ

20:04 0 Comments

Ngày đầu tiên chúng ta là những người xa lạ, em cứ ngỡ rằng em sẽ khó có thể vượt qua được những giây phút kinh khủng này, vậy mà em cứ bình thản đi qua, không gợn một chút cảm xúc. Ngày anh quay lưng lại với em, dẫu biết rằng sớm hay muộn cũng đến, nhưng sao nó đến bất ngờ và đột ngột khiến em ngỡ ngàng đến choáng váng.

Em cảm thấy mệt mỏi với công việc và chán nản với cuộc sống hiện tại. Em thấy mình không còn tràn đầy nhiệt huyết để sống, để làm việc như ngày nào. Và vô thức, thói quen của ngày xưa, em lại mè nheo nhõng nhẽo than thở cùng anh. Vậy mà, em không thể hiều, những lời nói ấy thế nào khiến anh lại như thế. Những lời nói của anh cứ nhảy múa trước mắt em, như trêu cợt. Giây phút ấy, dường như em đã cạn kiệt sức lực, không thể nói và cũng không thề tìm ra được lời nói nào để cho anh hiểu em. Vậy nên, em chỉ biết ngoan ngoãn làm theo những gì anh yêu cầu, để rồi cuối cùng, khi em hoàn hồn, em mới nhận ra rằng, em đã khiến anh quay lưng với em, mãi mãi. Hôm nay, ngày đầu tiên chúng ta trở thành người xa lạ, những cảm xúc trong em dường như đã không còn hiện hữu, vậy nên em thấy mình bình thản, chẳng biết vì rằng em không thấy đau hay vì lẽ em quá đau đến tê dại không còn nhận ra rằng mình đang đau. Người ta hay nói rằng, phía bên kia sóng gió là một bến bờ bình yên, nhưng sao dường như những sóng gió đã nhận chìm tất cả những gì thuộc về anh và em. Em giận mình vì đã quá trẻ con, em giận mình vì không bao giờ nghĩ đến những cảm xúc của anh. Giờ đây thì tất cả đã đổ vỡ tan tành hết rồi, em có muốn níu kéo cũng đã quá tầm tay với. Em phải bắt đầu tập đi một mình, không có ai nhõng nhẽo những khi em buồn chán, không có ai chia sẽ những khi em mệt mỏi, không có ai động viên những khi em gục ngã, và cũng chẳng còn ai cho em nương tựa để bước đi. Thoáng hụt hẫng, nhưng rồi em cũng sẽ phải không bước đi mà thôi. Những ngày không có anh đã bắt đầu.


Lê Nguyễn Sơn Thủy

Theo Ngoisao

Hạnh phúc chỉ là xa vời!!!!

20:01 0 Comments

Hạnh Phúc Nơi Nào?


Tình đơn phương ? anh đã thao thức những đêm dài vô tận cố gắng định nghĩa cho được chữ yêu. Trong bóng tối sâu thằm anh đã cố ước, cố hi vọng sẽ có 1 ngày em có thể thay đổi có thề quay trái tim sang phía anh.
Nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng vào một tình yêu không có thật anh muốn khóc cho cạn hết tình yêu mà anh dành cho em, muốn nhắm mắt lại để quên đi hình bóng của em, muốn đưa tình yêu của mình vào sâu thằm cuộc đời mình.

Bạn bè vẫn khuyên anh hãy từ bỏ em để bắt đầu cuộc sống mới, nhưng làm sao anh có thể quên được em khi mỗi ngày, mỗi ngày em xuất hiện trước anh. Anh chỉ biết trao cho em ánh mắt đầy yêu thương và lặng lẽ nhìn em xa dần cuộc đời mình.

Anh đã từng rơi xuống vực sâu của tuyệt vọng, anh đã quyết tâm rời xa em cố gắng coi em như 1 người bạn, cố nhìn em như những người bạn bình thường nhưng anh không thể hiểu dc mình nữa anh vẫn yêu, yêu sau đắm và cuồng nhiệt hơn.

Mỗi lúc anh làm cho em cuời anh lại tự trao cho mình một hi vọng, anh cố biến nụ cười của em thành chiếc cầu nối cho tình yêu hai ta. Nhưng rồi chiếc cầu đó lại tan biết vào hư vô chỉ đệ mình anh cô đơn bên thế giới bên này, thế giới chỉ có anh và đau đớn còn em thì càng ngày càng rời xa anh.
Anh không muốn làm người thứ 3 và anh cũng không biết mình có phải là người thứ 3 hay không. Anh chỉ mong muốn em nói cho anh nghe tất cả nhưng gì em suy nghĩ và giải cứu cho anh thoát khỏi đau khổ .
Ai cũng nói anh yêu em chỉ nhận lấy nhưng đau khổ về mình đến bây giờ anh vẫn chưa hiểu ra tại sao... tại sao lại như vậy? anh đã dành hết trái tim mình cho em anh vẫn sẽ đợi.......đợi mãi và sẽ mãi mãi yêu em..........." thà yêu em để nhận lấy đau khổ còn hơn là không bao giờ biết em"
By lovebird_110

Anh thương yêu!

19:59 0 Comments

Anh thương yêu!

Đã rất lâu rồi em mới lại cầm cây viết để ghi lại những cảm xúc và suy nghĩ của mình. Nhưng lần này những suy nghĩ nhớ mong em lại hướng về anh.
Chuyện tình của mình thật bất ngờ phải không anh? chúng mình gặp nhau trên 1 chuyến tàu từ Bắc vào Nam, khi đó anh còn là một anh nhân viên kiểm soát vé, còn em là cô bé hành khách ngồi trên toa xe mà anh phụ trách.
Anh thương! nhớ lại những chuyện này em cứ ngỡ đó là giấc mơ. Phải chăng đó là giấc mơ của số phận, dù biết không hoàn hảo nhưng với em như vậy cũng đủ lắm rồi. Bằng tình yêu anh dành cho, bằng sự chân thành trong lối sống, bằng cách sống có trách nhiệm thì dù có phải hy sinh chịu khổ em vẫn chấp nhận.

Anh àh! quen anh, em cũng đã xác định đó là một cuộc sống không mấy dễ dàng, nhưng không hiểu sao em vẫn có một niềm tin vào anh, tin vào tình yêu và sự chân thành đó.

Dù chúng mình không có thời gian để gặp nhau, không như những người khác. Ngày lễ họ đi có đôi có cặp còn anh và em thì sao nhỉ? ngày ấy anh thường gọi điện nói buồn vì không thể ở bên em được. Nhưng anh àh! khi em đã quen anh thì em phải biết chấp nhận và thông cảm cho anh rồi. Đến cả ngày tết mình cũng không được gặp nhau thì ngày lễ có là gì đâu phải không anh?
Ở nơi này em chỉ mong sao anh mạnh khoẻ, công tác tốt và sống thật với những gì anh đã nói với em là em hạnh phúc lắm rồi. Bây giờ em đang ngồi viết lên những dòng này thì anh lại đang ở Huế, thấy anh vất vả nhiều em sẽ cố gắng sống tốt và không làm điều gì để anh phải bận tâm suy nghĩ về em.
Một quý đã trôi qua và chúng mình cũng đã gặp nhau được một lần. Như em vẫn thường nói với anh

" cuộc tình chúng mình gặp nhau theo quý phải không anh?"
"Nằm buồn em nghĩ vẩn vơ

chuyến tàu ngày ấy bao giờ mới quên"

By lehoa220386

Thư gửi chồng sắp cưới

19:54 0 Comments

Chồng yêu của em!
Giờ này Anh đang làm gì , có nhớ Em chút nào không? Hôm qua chúng ta còn ở bên nhau mà bây giờ đã cách xa hàng trăm km rồi. Em nhớ Anh quá, Em không biết làm cách nào để cho vơi đi nỗi nhớ này đây. Anh biết không, nhìn trời mưa mà Em chỉ ước 1 điều, ước rằng giờ này Anh đang ở bên cạnh Em để chúng mình cùng ngắm mưa.
Mấy hôm trước ở Mộc Châu, trời mưa cũng to nhưng Em chưa kịp nhìn thấy vì lúc ấy Em đang bị tình yêu che mắt. Anh biết không, Em yêu thảo nguyên, yêu đồi chè, yêu những ngọn núi sừng sững, yêu ngôi nhà gỗ xinh xắn với vườn cây um tùm và hàng hồng leo thơm ngát nhà mình. Em yêu và muốn quay về lắm. Không biết liệu Em còn có cơ hội để trở về nữa không nhỉ? Em muốn ngày nào cũng được Anh chở đi trong hương thảo nguyên bát ngát như thế, Em thèm vị sữa chua Mộc Châu, thèm mùi thịt thỏ quay, nhớ miếng cá Anh gắp cho lắm, Anh biết không?
Chồng yêu!
Em đã nói dối Anh đấy, những lúc tình yêu của chúng ta thăng hoa là những lúc Em hạnh phúc nhất, Anh có biết không? Em hy vọng tất cả những lời nói của Anh đều là sự thật mãi mãi. Chúng ta sẽ không phải xa nhau lâu nữa đâu phải không Anh? Em hứa sẽ luôn yêu Anh, mãi mãi yêu Anh, chúng ta sẽ mãi mãi hạnh phúc. Em rất tự hào về anh và sẽ làm cho anh được hạnh phúc bởi Em yêu anh nhiều lắm anh biết không. Em nói điều này cho Anh biết nhé, lúc nào Em cũng cảm giác như tình yêu của Anh đang tồn tại trong Em. Em nhớ Anh nhiều lắm, nhớ từng giây từng phút, Anh à! Lúc nào Em cũng mong ước Anh yêu Em và nhớ Em như là Em đang yêu và nhớ Anh vậy. Em không sợ mất Anh nên Anh cũng đừng lo mất Em nhé, vì Em là người phụ nữ thuỷ chung nhất trên trái đất này mà!
Yêu Anh vô cùng!

ký tên: Vợ yêu
By: guoidensau

Gửi người con gái tôi yêu

17:30 2 Comments

Anh cũng không mong chuyện tình chúng ta lại có một kết cục buồn như thế. Nhưng hẳn đã có một thi sĩ nào đó đã nói: Tình yêu đẹplà tình yêu vượt qua nhiều gian lao trắc trở. Và anh mong rằng chính tình yêu anh dành cho em sẽ giúp anh vượt qua tất cả để mãi chờ đợi và yêu em.Em yêu của anh!Anh yêu em không phải vì em là một cô gái ăn mặc đúng mốt, không phải vì vẻ đáng yêu của em cũng không phải vì vẻ lý sự trẻ con của em mà là vì anh yêu em. Em yêu! Em đừng hỏi vì sao anh yêu em? Nếu em hỏi anh sẽ trả lời với em rằng Anh cũng không biết nữa. Đơn giản là anh yêu em. Vậy đó, tình yêu anh dành cho em đơn giản nhưng dịu dàng, nồng cháy nhưng không làm em bỏng rát, dữ dội nhưng dịu êm khi có em kề bên.Em yêu!Anh không phải là một người đẹp trai, không phải là một người giàu có, cũng như không phải là một người luôn chân thật. Có đôi khi, anh sẽ dối em rằng anh khỏe trong khi thực sự anh rất mệt, Công việc anh tốt trong khi mọi thứ đều xáo trộn, và thậm chí anhsẽ nói anh không còn yêu em trong khi anh không thể đem lại hạnh phúc cho em.Em yêu!Đừng giận anh tất cả những điều đó nhé, anh dối em vì anh không muốn thấy điều lo lắng hiện lên trong mắt em, không muốn những điều làm anh bận tâm lại làm em phải khổ sở. Em yêu! Hãy để anh là cây tùng cây bách che chở cho em qua những ngày bão tố, hãy đểanh làm bếp lửa sưởi ấm cho em trong những đêm lạnh giá, hãy để anh quan tâm và chia sẻ những khó khăn của em. Nhưng hãy để anhvùi chôn những mối lo của anh vào tận trong tâm khảm, và trong mắt anh khi đó, em sẽ thấy rằng anh rất yêu em.Em yêu !Có những mối tình thoáng qua như giọt sương nhưng đọng lại cả một kiếp người. Em yêu của anh, anh biết những người xưa đã đến vàđi qua cuộc đời em, để lại trong em những nỗi đau mất mát và cả những hạnh phúc giờ chỉ là kỉ niệm. Cũng như đã để lại trong anh. Anh không mong rằng anh là người đến trước với em, nhưng anh biết rằng Anh chính là một nửa thất lạc cuối cùng mà em cần tìm cho mình. Em yêu! Ngay cả khi em lý sự rằng em mới chính là một nửa anh phải đi tìm thì anh cũng mỉm cười và bảo rằng em đúng, vì có nghĩa lý gì đâu khi anh yêu em và ai đúng ai sai điều đó không còn quan trọng.Em yêu!Anh yêu em nhiều như thế, nhưng đôi khi anh cũng thật vô tâm. Anh quên mất hôm nay em diện bộ đồ mới, quên mất rằng mái tóc em có gì lạ, quên cả việc em hờn dỗi nếu như anh không nhận ra. Nhưng anh không hề quên tình cảm anh dành cho em, em yêu! Anh sẽ không quên ngày sinh của em, không quên ngày kỷ niệm của hai đứa, không quên cả những gì mà em bắt anh phải nhớ, vì anh yêu em.Nhưng nếu anh có quên, thì khi đó em hãy nhắc khéo anh em nhé. Không phải vì anh cố tình quên đâu, mà vì cuộc sống cơm áo gạo tiền, vì mải lo cho cuộc sống vật chất mà anh đã quên chăm sóc cho tâm hồn của cả anh và em. Em yêu! Hãy nhắc anh em nhé, vì cây tùng để làm gì khi không có ai trú, bếp lửa để làm gì khi không có ai sưởi, và anh để làm gì khi không có em.Em yêu!Hẳn em đã biết anh yêu em nhiều như thế, nhưng anh biết điều đó vẫn chưa bằng tình yêu em dành cho anh. Vẫn chưa bằng nụ cười trên môi em khi anh đón em tan sở về nhà, vẫn chưa bằng cái liếc mắt của em khi ánh mắt anh dừng lại ở một người con gái xa lạ, vẫn chưa bằng một vòng tay ôm anh khi chỉ có hai chúng mình… và vẫn chưa bằng tình yêu em đã dành cho anh.Em yêu!Nếu có thể, anh ước gì mỗi chữ trong thư này đều là “Anh yêu em”, nhưng như thế sẽ làm em buồn chán khi đọc thư anh và anh khôngmuốn điều đó. Nhưng nếu một ngày nào đó em cảm thấy rằng hết yêu anh, thì em hãy nhớ anh vẫn chờ đợi em, vẫn yêu em, và vẫn nhớmãi tên em là ..^__^.. Khi đó em chỉ việc ngoảnh đầu nhìn lại thôi em nhé, và em sẽ thấy tình yêu của anh.

Em không yêu anh

16:52 0 Comments

Nếu em không yêu anh thì sao nhỉ? Chắc anh không trả lời được điều ấy. Vì những điều anh mang lại trong cuộc sống của em chỉ riêng em mới có thể trả lời điều ấy.Nếu em không yêu anh thì em khác rất nhiều: Em sẽ không biết khóc vì người yêu là gì đâu. Em sẽ không phải khóc những khi anh làm em buồn hay những khi em giận anh. Em không trở thành mít ướt trong mắt anh.Không yêu anh chắc em sẽ mạnh mẽ lắm, em sẽ cười và nói với những ai đau khổ vì tình yêu là sao phải khổ như thế không yêu ngườinày yêu người khác nhưng bây giờ em biết rằng yêu một người không dễ và xa một người càng khó hơn. Thế giới hai nửa sinh ra là để cho nhau nhưng không phải ai cũng có thể cho nhau mà chỉ những người có cùng nhịp đập trái tim là của nhau.Nếu em không bên anh em sẽ thành một người lớn. Bên anh em là trẻ con để được anh chiều chuộng và gọi những tiếng rất dễ thương bé à, bé ơi… Để khi ấy em là người hạnh phúc nhất ôm anh và được anh ôm như một đứa trẻ, trong vòng tay anh em thực sự như một đứa trẻ.Không có anh hiện hữu trong cuộc sống của em thì những lúc em buồn hay em vui, em sẽ không nghĩ đến anh và mong có anh ở bên những lúc đó. Em vô tư hơn và ít suy tư hơn chăng? Nhưng với em không có niềm vui nào hơn những lúc anh chọc em cười và anh hứa mãibên em. Người ta nói lời hứa gió bay nhưng em tin anh là người giữ lời hứa vì anh yêu em phải không?Ngày không quen anh, em sợ đường phố Hà Nội vì tiếng ồn, tắc đường và khói bụi nhưng yêu anh em lại thích được cùng anh đặt chântới tất cả các con phố của Hà Nội, khi ấy em thấy Hà Nội thật đẹp và thanh bình không còn ồn ào nữa.Trước không có anh, em nghĩ mình là một người phụ nữ hiện đại không chỉnh chu việc nấu nướng lắm nhưng khi yêu anh rồi em lại thích nấu ăn. Em tưởng tượng những thứ em nấu với anh sẽ ngon hoặc không ngon nhưng anh vẫn khen em. Khi ấy em là người phụ nữ hạnh phúc em mơ về một mái nhà hạnh phúc ở đó có anh và có tất cả.Nếu không yêu anh, không biết em như thế nào nhỉ? Em sẽ không phải học những điều anh thích. Anh nói anh không thích em trang điểm, làm tóc, vẽ móng chân móng tay,... và em sẽ cuốn tóc, trang điểm thật rực rỡ, vẽ móng chân móng tay thật nổi bật, mặc những trang phục tự do.Anh à! Nếu mình không yêu anh chắc em sẽ không bao giờ biết cảm giác chờ đợi một ai đó. Em sẽ không phải nằm ôm điện thoại chờ tin nhắn của anh. Mỗi khi điện thoại rung em nghĩ là anh nhưng không phải là anh em lại tức giận và buồn.Mỗi khi em buồn em đều muốn tâm sự với anh chỉ riêng anh nhưng không được rồi vì anh bận quá. Anh còn công việc nữa.Chắc đến đây anh sẽ nói nếu không yêu anh cuộc sống của em sẽ tốt đẹp hơn.Nhưng anh ơi nếu một ngày em sống như lúc không anh, buồn tủi, cô đơn và cuộc sống thật vô vị. Món quà lớn nhất mà anh mang lại cho em là tình yêu, sự chân thành quan tâm lo lắng, sựsẻ chia, tất cả, tất cả đã làm nên tình yêu của anh, ông xã ạ!Anh à! Chỉ cần em tin anh là đủ đúng không? Đừng bao giờ giận em nhé ngay cả lúc em làm anh buồn nhất, ông xã yêu nhé!

18 tháng 12, 2009

Ông xã ơi, em yêu anh nhiều lắm....

11:08 0 Comments

Anh yêu!

Thực sự giờ này em đang rất nhớ anh, em nhớ anh lắm anh ạ. Không hiểu sao nữa. Có lẽ trên đời này em không thấy có tình cảm với ai nhiều như thế. Em luôn nhớ anh, em chỉ muốn làm vợ, làm người tình của anh mãi mãi mà thôi.

Em đã biết thế nào là niềm vui, là niềm hạnh phúc trọn vẹn khi có anh ở bên. Em cũng biết thế nào là nỗi cô đơn, nỗi buồn tủi khi phải xa anh. Hàng ngày bạn bè em, ai cũng ái ngại khi thấy em ngày ngày đi về 1 mình 1 bóng, chúng nó không biết rằng em đang yêu, đang hạnh phúc vì em được yêu anh và được anh yêu. Anh biết không, em luôn nghĩ đến anh, nghĩ đến những giờ phút chúng ta được bên nhau, nhớ anh như không khí, như nước uống, như 1 cái gì đó rất hiển nhiên.

Em đang nghĩ, không biết là Chúa mang em đến bên anh hay Chúa mang anh đến với em nữa. Em thực sự hạnh phúc khi có anh bên em, khi được anh yêu thương, lo lắng chăm sóc.

Mới đó mà em đã xa anh 2 tuần rồi, 15 ngày qua là những ngày em sống trong bao cảm xúc buồn vui, nhưng em chưa 1 lần thấy ân hận vì em đã yêu anh, vì em đã chọn anh là nơi gửi gắm bao hy vọng, em không lầm khi chọn anh là chỗ dựa cho mình.



Chiều nay em lại khóc vì em nhớ anh mà anh lại bận rộn lu bu bao nhiêu công chuyện không để ý nhắn tin hay gọi điện cho em. Em giận anh thật, nhưng anh đã nói chúng mình có bao giờ giận nhau đâu, em biết vậy mà, em có bao giờ giận anh được quá 2 phút đâu! Bây giờ nè, em không giận mà nước mắt cứ chảy ra, em thương anh quá mà, anh phải làm việc để lấy tiền đi ra thăm em. Em nhớ nhất câu anh nói:" Yêu một người là làm cho người ấy thoải mái về tinh thần và vật chất"... em tin anh đang nỗ lực vì điều đó...

Em yêu anh nhiều lắm Huy ạ, em yêu anh bằng tất cả trái tim em, bằng tất cả những gì em có.

Có khi nào anh cũng nghĩ về em và nhớ đến em như em lúc này không nhỉ?

Hàng ngàn hàng vạn lời nói cũng không thể nói hết tình yêu này. À, em biết rồi, chỉ đơn giản thôi Em Yêu Anh!! Anh cũng yêu em nhé!

Em yên tâm nhé em yêu

10:02 0 Comments

Em ah,

Anh đã khá lên nhiều rồi, anh đã quen với tất cả những công việc khi không có em. Anh thấy mình vẫn có thể làm được mặc dù đôi phút nào đó tim anh nhói lên khi vô tình nghĩ về em.

Chiều qua khi đi ngang qua chợ anh chợt thấy "Hồng xiêm" thứ trái cây mà em thích. Lòng anh lại như có ai dùng kim đâm vào, bởi yêu em anh biết rằng em thích ăn "Hồng xiêm" nhưng chưa bao giờ chưa bao giờ anh mua cho em ăn cả. Đã có lúc anh tính thế này, vườn nhà mình không rộng nhưng anh sẽ trồng một cây Hồng xiêm thật ngon vào đó, khi nó có trái cũng là lúc chuyện tình của anh và em đơm hoa kết trái, em sẽ được thưởng thức hương vị của cây Hồng xiêm anh trồng, cũng như hương vị của tình yêu mà anh dành cho em.

Bề ngoài ai đó vô tình gặp sẽ cảm nhận về con người anh rất khô cứng, nhưng anh biết em không nghĩ anh như thế em biết anh là người sống tình cảm chan hòa với mọi người. Anh cũng có nhiều khuyết điểm, anh hay rượu, anh hay gây gổ đánh nhau, anh thích giải quyết mâu thuẫn bằng chân tay.....nhưng em ah, con trai thường thế. Họ không thể dùng lời nói được, thích thì đánh nhau xong lại thôi chẳng mấy khi thâm thù lâu dài được.

Anh biết những khuyết điểm ấy và anh cũng đã cố gắng hoàn thiện mình sao cho có thể xứng đáng với em. Để một ngày nào đó em thấy rằng anh là một người hoàn hảo em tự hào về anh với người thân của em và bạn bè em.

Cho dù ngày hôm nay khi không có em anh vẫn sẽ mãi nhớ những lời em nói, anh sẽ ngoan và có gắng hoàn thiện mình hơn. Công việc hiện tại đang khó khăn nhưng anh sẽ xoay sở sẽ trải qua để một ngày nào đó em nhìn thấy anh trong tiềm thức của em một lầm nữa lại tự hào về anh.

Yêu em nhiều lắm lắm em yêu của anh ah
Tuanpa(mr.tuan_pa@yahoo.com)

Em yêu dấu!

10:00 0 Comments

Tối hôm qua, ngồi ăn cơm với hai con, anh cố tình không nhắc hôm nay là ngày giỗ của em, để xem chúng nó có nhớ đến mẹ của nó hay không?

Đọc báo bây giờ, thấy bọn trẻ được bố mẹ cưng chiều, và chúng nó dần dần hư hỏng, ăn chơi đua đòi, anh cảm thấy càng phải lo cho hai đứa con của mình hơn em ạ, nhất là em đã vĩnh viễn bỏ bố con anh ra đi 16 năm trước đây sau tai nạn nghiệt ngã khi em tan sở về nhà để chuẩn bị bữa cơm chiều cho ba bố con anh như thường lệ.

Anh đã ngã gục tại phòng xác khi nhìn thấy hình hài của em tan nát hết vì những chiếc bánh xe tải container phóng nhanh vượt ẩu… Bé Lớn lúc đó 5 tuổi, còn cu Bin của chúng mình chỉ chưa đầy 3 tuổi, đang ngọng nghịu tập nói.

Em bỏ bố con anh ra đi trong lúc gia đình mình đang trên tột đỉnh của sự hạnh phúc và bình yên, mặc dù hai vợ chồng mình vẫn phải chắt chiu từng đồng để dinh dưỡng tốt cho hai con. Miếng thịt, miếng cá ngày đó quá đắt đỏ so với thu nhập của hai đứa mình, nhớ không em? Nhường cho con rồi, em lần nào cũng nhường tiếp cho anh:”Ông xã ăn nhiều vào để mà có sức yêu thương và lo cho vợ con…”. Nghĩ mà thương em quá mình ơi!

Bé Lớn tuyệt vời và là một đứa con gái yêu của chúng mình em à. Những ngày tháng mất em, anh không thể nào tin đó là sự thật, và anh đã rất hư hỏng, có lỗi với mẹ và hai con. Anh uống rượu suốt ngày, mất cả lý trí, và rồi cũng mất luôn việc làm… Anh đúng là một thằng đàn ông yếu đuối trong những ngày tháng đau thương này, nhưng biết làm sao khác hơn được hở em?

Một đêm, anh về nhà thật say, và la hét như một thằng khùng. Mẹ cũng chẳng thể cản anh lại được. Anh lúc đó u tối, chẳng có gì để mất cả… Rồi em biết sao không? Bé Lớn run sợ, ôm chặt và quỳ dưới chân anh trong nước mắt:”Bố ơi, bố không thương hai chị em con sao? Bố không thương bà nội sao? Bố ơi…”

Một thằng say, và một thằng khùng trong anh lúc đó, đã chợt tỉnh, tỉnh hẳn em ạ - như một phép mầu! Anh quỳ xuống ôm con thật chặt, hai bố con khóc thật nhiều. Lúc đó anh mới nghĩ được điều quý nhất mà anh đang còn có được là hai đứa con ngoan của anh và em…

Bây giờ, em có biết anh sợ nhất điều gì không? Anh sợ nhìn thấy con khóc lắm em à. Anh đã đối diện với Lớn, và anh không muốn chứng kiến con mình sẽ phải khóc nữa. Một lần nó khóc tức tưởi vì mất mẹ sau khi anh và em vừa làm sinh nhật tròn 5 tuổi cho con trước đó một tuần. Lần thứ hai, và cũng là lần cuối cùng anh hứa với em sẽ không để con chúng ta khóc nữa đâu. Lần đó, nó khóc vì van xin anh lúc anh điên điên khùng khùng vì mất em…

Rồi anh cũng đã tỉnh, và xin được việc làm. Anh bỏ nhậu luôn, tan sở làm là anh nhanh chóng về nhà với các con. Dành dụm và cuối cùng anh cũng xây được một căn nhà nhỏ, thoát khỏi cái cảnh ở nhà tranh vách đất. Mẹ và các con mừng lắm. Hôm dọn qua nhà mới, lòng anh xốn xang vì nghĩ đến em thật nhiều. Anh cố nén cảm xúc của mình, nhưng rồi cả ba bố con đều vỡ oà, trào nước mắt, và ôm chầm lấy nhau khi bé Lớn nói với anh:”Nhà mình đẹp quá, ước gì có mẹ bây giờ hở Bố…”

Đêm hôm đó, anh trằn trọc mãi không ngủ được… Giá mà có em với ba bố con anh trong căn nhà mới này, chắc chắn đêm hôm đó sẽ là một đêm tuyệt vời nhất cho hai vợ chồng mình, phải không em? Anh đau đớn quá, tại sao em không được hưởng những điều hạnh phúc mà em rất xứng đáng được hưởng trên cõi đời này? Em đã đi cùng anh từ trong tận cùng của cái khổ sở nhất. Em đã hy sinh cho anh và các con rất nhiều. Lúc thằng đàn ông của anh may mắn, có thể xây nhà đẹp cho vợ cho con, thì anh mãi mãi không còn có em bằng xương bằng thịt nữa…

Anh vẫn tin rằng có một cõi thiên đường, và em đang sống ở nơi đó, hàng ngày em vẫn thấy bố con anh đang rất hạnh phúc. Hai đứa con mình rất ngoan và học giỏi em à. Lúc dọn nhà, bé Lớn “tranh cãi” với anh về vị trí trang trọng nhất để đặt những tấm hình của em. Giải pháp cuối cùng là: phòng Lớn cũng có, phòng Bin cũng có. Còn anh, anh đặt em trên bàn làm việc của anh. Chiếc xe đạp 16 năm về trước của vợ tan nát, anh vẫn giữ nguyên, và đặt nó ở một góc phòng khách để hình bóng của em mãi luôn hiện diện trong ngôi nhà này…

Sáng nay là ngày giỗ em, anh không nhắc hai con như đã nói. Anh cố tình thức dậy thật trể để xem mọi việc như thế nào. Em biết không, 9 giờ anh thức dậy, bàn thờ của em đã ngập tràn hoa quả rồi. Anh xuống bếp, thì thấy cu Bin đang phụ chị nấu nướng. Anh giả vờ không biết chuyện gì, hỏi hôm nay sao các con làm gì mà trịnh trọng dữ vậy? Em biết tụi nó nói với anh gì không:”Bố có lễ của bố, chúng con cũng có cho ngày giỗ mẹ chứ!”.
Anh vui và hạnh phúc lắm khi nghe các con nói. Anh cùng các con ra thăm mộ, rồi trồng thêm một số hoa mà em thích lúc còn sống…
Vợ yêu ơi!
Có một niềm vui lớn mà anh muốn nói với em, bé Lớn nhà mình đã đỗ đai học, con sẽ đi em ạ. Anh biết em vui lắm khi nhận tin này, nhưng em biết không, nhà có ba bố con mà thôi. Con đi xa rồi, chỉ còn anh và cu Bin, anh không biết mình sẽ như thế nào nữa khi trong lòng anh sẽ phải chất chồng thêm một nỗi nhớ…

Nhìn con gái càng lớn càng giống mẹ, từ dáng vóc cho đến những cư xử chững chạc trước tuổi của con, anh thương con quá, khi nó đã thay anh, thay em và thay bà nội để chăm sóc cho cu Bin. mỗi ngày đi làm về có hai đứa con ngoan ôm chầm lấy bố, bao nhiêu mệt nhọc của anh đều tan biến. Bin khoe những điểm 10 với bố tíu tít, còn bé Lớn thì giục anh đi tắm để ăn cơm. Đối với anh, những bữa cơm mà con nấu rồi ba bố con cùng ăn tuyệt lắm em à. Anh ăn mà cảm nhận giống như em vẫn đã và đang nấu cho anh ăn vậy… Lớn thật sự là bản sao của mẹ nó ngày nào, anh hạnh phúc lắm khi có được điều an ủi này, em có biết không?

Cu Bin của mình cũng ngoan lắm em yêu. Thấm thoát vậy mà thằng nhóc của mình cũng đã lên lớp 6 rồi.

Cuộc sống của bố con anh hiện rất ổn định và an bình, nhưng nhiều đêm, anh thao thức mãi bởi nỗi nhớ em vẫn da diết và không thể nào nguôi ngoai được… Cái cảm giác đau nhói trong lồng ngực vẫn như ngày tang tóc đó khi anh vuốt mắt em lần cuối biệt ly vĩnh viễn vợ chồng…

By Nguoidensu

Tôi yêu em...tôi yêu em...và...Tôi yêu em!!!!

09:58 0 Comments


Nếu cuộc đời, một ngày nào đó, đến giây phút cuối đời, tôi chỉ còn đủ hơi thở để nói 1 câu cuối cùng thì đó sẽ là: "Tôi đã từng sống trên đời, và tôi rất yêu em"
5 năm trôi đi, chúng ta đã có biết bao nhiều thay đổi. Nhưng em có biết! còn đó vẫn một tình yêu thầm kín tôi dấu tận đáy lòng mình...Cứ chờ đợi, cứ hy vọng, cứ lặng thinh đi bên em mà lòng đầy đau xót. Tôi ko hiểu vì sao tôi lại ngốc nghếch đến thế? tại sao tôi lại nhút nhát đến thế? để bao năm trôi đi mà vẫn ko nói nỗi một lời yêu em. Tại sao tôi ngu ngốc đến thế khi mà chúng ta sắp phải xa nhau, tôi mới bắt đầu thấy nuối tiếc cho tình cảm của mình!

Tôi hiểu rằng cuộc đời này cái gì cũng phải đặt cược. Khi dám đặt cược thì có thể bạn sẽ có lại cái bạn muốn, hoặc mất những gì mình đang có. Tình yêu cũng vậy! Khi tôi yêu em, tôi phải lựa chọn rằng tôi sẽ nói ra tình cảm của mình hay im lặng để nó cứ lạnh lùng trôi theo năm tháng. Tôi bâng khuâng, tôi sợ rằng nếu như nói ra thì có thể sẽ bị từ chối. Tôi sợ rằng mình sẽ ko thể chịu đựng đc điều đó! Tình yêu tôi dành cho em chẳng có từ ngữ nào có thể diễn tả hết đc. Tôi rất yêu em. Tôi luôn ao ước một ngày nào đó sẽ đc sánh bước đi bên em đến suốt cuộc đời! Tôi luôn ao ước rằng chính tôi sẽ là người đàn ông của cuộc đời em, người sẽ chở che cho em, người sẽ mang hạnh phúc đến cho em suốt cuộc đời! Nhưng...

Em có biết những suy nghĩ, những ưu tư đó ám ảnh tôi trong từng giấc ngủ. Tôi luôn mơ một giấc mơ rằng, tôi sẽ đứng trước mặt em, thật sát...để khoảng cách chỉ còn là 1 hơi thở, đẻ em có thể nghe đc những giai điệu mà trái tim tôi đang hát, để em thấy đc những khát khao trong đôi mắt bối rối đang nhìn em say đắm...Và...tôi sẽ nói TÔI YÊU EM!!!

Tôi đã tâm sựu với em về mục tiêu của cuộc đời tôi, đó là tôi muốn mình sẽ là 1 người đàn ông tốt, một con người mạnh mẽ, bản lĩnh và "hoàn hảo". Em có biết là tôi đặt ra mục tiêu đó cho tôi là vì ai ko? vì em đấy! Tôi muốn bờ vai tôi sẽ thật vững chắc để em có thể dựa vào, là một người đủ mạnh mẽ để đưa em vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Và trên hết đó là tôi muốn mình sẽ ko thua kém em!!!...Tôi làm tất cả là vì em, vì yêu em!!!

Thời gian đang trôi nhanh dần về cái ngày ấy! Tôi vẫn đang cố gắng lấy đủ can đảm để có thể nói ra với em tất cả. Nếu ko tôi sợ rằng sau này tôi sẽ ko còn cơ hội nữa. Tôi ko muốn ngực trái lại cứ đau nhói mỗi khi sự hối hận lại ùa về. KHông!

Tôi sẽ nói! Tôi phải nói! TÔI YÊU EM.......

Hãy cho anh biết,anh phải bắt đầu quên em từ đâu

09:56 0 Comments


Ðã bao lần rồi câu hỏi đó vẫn mãi ngân lên, dù bây giờ anh đã xa em. Anh vẫn tự hỏi mãi tại sao lại yêu em? Tại sao em nhỉ? Bởi vì em quan tâm đến anh. Thật đơn giản phải không em? Dù cho đơn giản là những điều rất nhỏ, chỉ rất nhỏ thôi. Nhưng đối với anh, những điều đó thật tuyệt. Thế mà bây giờ nó chỉ còn là kỉ niệm, em đã đến vì em thương anh, và cũng ra đi vì lí do đó. Em đã thay đổi không còn là em nữa, không còn thương anh, dù chỉ là những điều nhỏ bé như ngày xưa. Có lẽ em chẳng bao giờ hiểu được đâu.

Nó thường về bên anh khi anh cảm thấy cần em. Những ngày đã trôi qua đi, anh vẫn cô đơn một mình anh, với niềm mong đợi em sẽ trở về, chỉ đơn giản là thế thôi em àh, anh chỉ cần em bên anh là được rồi, nhưng...chỉ có anh và nỗi buồn. Những lúc đó anh luôn chôn vào nỗi nhớ, tràn vào trái tim, anh đâu có dám trách em đâu, mà anh chỉ biết khóc, anh cũng chẳng nhớ là mình đã bao lần gục ngã, dựa vào vai đứa bạn để khóc nức lên rồi nghe nó mắng. Vì nó thương anh, thương cho tình yêu dại khờ anh đã trao đến em. Thật quá tệ phải không em? Nhưng vì anh yếu đuối quá phải không em?

Anh không đủ dũng cảm để xa em, xa cái tình yêu ngốc nghếch đó, dù vẫn biết khi yêu sẽ đau khổ nhưng làm sao đây? Khi trái tim anh chỉ có mình em là chủ. Anh muốn khóc, muốn chạy trốn, nhưng lại cứ chạy về bên em, con tim đã quen lối rồi em ơi ! Dù đã bao lần con tim chạy trốn, chạy khỏi em, đã bao lần rồi em nhỉ? Anh nói lời chia tay. Vậy mà có lần nào anh ra đi được đâu. Nỗi nhớ lại đến, nó làm anh bối rối và bất lực, lúc quay về bên em.

Khổ sở trong nỗi nhớ, khi anh biết đến tình yêu của em. Mối tình đầu dại dột quá phải không em ? Nhưng trong trái tim anh, suy nghĩ của anh đó mãi mãi là mối tình đẹp nhất. Dù đã bao lần khóc, bao lần chạy chốn. Nhưng mãi mãi anh vẫn cám ơn tình yêu của em. Dù em sẽ mãi không quay về bên anh.

Anh cám ơn tình yêu em đã dành cho anh !!!

Em đang tự dối lòng mình, hãy sống với con người thật của mình em nhé, anh luôn mong những lời nói của em sẽ mãi chân thành, anh luôn luôn ao ước có một ngày chúng ta sẽ về bên nhau, nhưng có lẽ đó chỉ là suy nghĩ vớ vẩn. Đôi khi trong suy nghĩ anh lại thốt lên câu nói : " Mày điên quá, người ta bỏ mày rồi, những lời nói của người ta đâu còn như ngày đầu mà mày lại nghĩ sẽ có một ngày quay trở về ". Có phải anh suy nghĩ ngốc nghếch quá không em ? Anh sẽ không bao giờ trách em cho dù em mãi không thuộc về anh !!!

Nhưng anh sẽ mãi mãi không quên những kỷ niệm đẹp khi mình bên nhau...anh sẽ ra đi và luôn chúc cho em được hạnh phúc bên người em yêu...anh sẽ mang theo những gì còn xót lại !!!

Thế là hết ta xa nhau xĩnh viễn.Đã bao lần trái tim anh muốn khóc,Bởi lòng anh lại nhớ đến em

Muốn quên đi nhưng nào có được

Bóng hình em thành ký ức trong anh

Mãi còn đó một tình yêu xưa cũ

Xóa không hết dấu vết một lần yêu

By Kay

Em bỏ quên tình yêu này

09:53 0 Comments

Em đi!


Sao không mang tình yêu của tôi đi theo?
Em bỏ lại tôi với tình yêu của chính mình.

Một giấc mơ bị bỏ ngỏ.
Lúc anh nhìn em lần đầu tiên, cái vẻ tinh nghịch trẻ con của em đã hút hồn anh. Anh là kẻ tin vào tình yêu sét đánh và anh đã bị đánh trúng. Và anh đã chết. Chết trong hạnh phúc. Chết vì được yêu em. Anh cứ ngỡ rằng anh yêu và được yêu. Chính em đã làm cho anh nghĩ như vậy. Anh thấy sung sướng khi được đi chơi với em. Được cầm tay, được ôm em và chọc ghẹo em, chê em béo, chê em này nọ. Và có lẽ chẳng bao giờ em hiểu được những gì anh nói. Với anh yêu là như thế. Giống như bố mẹ hay mắng yêu con cái của mình. Còn anh, anh chê em với tất cả nồng nàn tình yêu anh dành cho em.
Em còn bé. Có thể, đôi lúc những suy nghĩ của em tỏ ra chững chạc. Nhưng em vẫn là một cô bé và với anh em chỉ là một cô bé mà thôi.



Anh không phải là một kẻ quá từng trải. Anh chỉ là một kẻ gom nhặt mọi thứ từ thế giới và chắt lọc lại cho mình những gì tinh tuý. Anh ngại ngần khi nói yêu em. Không phải vì anh ngại ngần vì tình yêu cuả mình, hay phân vân liệu đó có phải tình yêu không mà ngại ngần vì đó không phải là lần nói tiếng yêu thứ n như những kẻ khác. Những suy nghĩ của anh cũng không hơn một đứa trẻ là mấy. Anh tự cho là như vậy. Nhưng với tình yêu thì anh là một kẻ si tình. Anh biết điều đó. Anh hiểu bản thân mình. Vì anh biết anh yêu em thế nào khi chúng ta chia tay.



Một cánh cửa đóng lại. Tất cả những gì trong đó sẽ phải là dĩ vãng. Một cánh cửa khác sẽ mở ra. Và anh chất vào đó những yêu thương. Liệu anh có phải đóng nó thêm một lần nữa?



Tan vỡ!



Bao giờ cũng thế. Thường là bắt nguồn từ một phía. Em không yêu anh nhiều như những gì anh đáng được nhận. Bỏ lại một khoảng trống trong lòng anh. Có lẽ anh sẽ cần nhiều thời gian để lấp đấy cái khoảng trống vô hình và lạnh lẽo ấy.



Em xa anh mà không mang theo tình yêu của anh. Anh căm ghét tình yêu đó vì nó vẫn tồn tại. Nó vẫn chiếm một chỗ quá lớn trong trái tim anh, trong trí óc của anh. Nó lớn dần mỗi khi anh nhìn thấy mọi người hạnh phúc bên nhau. Lúc đó, nỗi nhớ lại xâm chiếm anh, nuốt chửng lấy anh.



Em bỏ quên tình yêu này!

Tôi gọi em!

Em không nói gì và bỏ đi.

Lạnh lùng và dứt khoát.

Khoảnh khắc ấy tôi hiểu rằng mình sẽ phải sống một mình với tình yêu của mình và ngày ngày thử bóp chết nó bằng mọi cách. Thật tàn nhẫn và độc ác. Nhưng liệu có làm được?



Mặt trời vẫn chiếu sáng, một ngày đẹp đẽ. Hôm nay là thế nhưng biết đâu ngày mai lại mưa giông sấm chớp. Hôm nay tôi buồn lắm nhưng biết đâu ngày mai trái tim sẽ vui trở lại. Tự an ủi mình. Nếu bạn mất niềm tin, bạn sẽ mất nhiều thứ khác.

By Cao_Ba_Vuong

www.vnthutinh.com

Ngày mai ....

Hy vọng rằng ngày mai cũng xinh đẹp như hôm nay.

Bầu trời cũ, mặt trời cũ nhưng những đám mây sẽ khác. Cơn gió cũng lạ và lòng sẽ chẳng đớn đau.