Hiển thị các bài đăng có nhãn Thông điệp tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thông điệp tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

26 tháng 3, 2014

Thư tình: Gửi em - bà xã người ta





Mr Trung | 20:29 | In | 0 Comments

Em à, em đã là cô dâu rồi. Khi em khoác lên mình chiếc áo cưới màu hoa cà tím anh thấy em rất đẹp. Em đã theo chồng - người mà em yêu và sẽ sống chung cùng em, anh chúc em hạnh phúc. Ngày em lên xe hoa anh thấy lòng mình đau lắm em à. Anh luôn suy nghĩ người ta có thực sự yêu em không, có lo lắng cho em, có quan tâm em lúc bệnh như anh đã từng không? Nghe lời em tâm sự anh thấy đau lòng lắm, anh biết em khổ tâm lắm phải không. Ngày em xuất giá anh đã hát tặng em bài hát “Yêu một mình”, lời bày hát là tất cả nỗi lòng mà anh muốn nói cùng em...

Nhà em có hoa vàng trước ngõ.
Tường thật là cao có cây leo kín gào
Nhà anh cuối con đường ngoại ô
Vách thưa đèn dầu tắt gió lùa vào từng cơn
Tuổi em cũng như hoa mới nở
Vạn người thầm mong được đưa đón chân em
Xót xa anh còn trắng tay hoài
Sách đèn nợ chưa dứt, nên lận đận truân chuyên
Đôi ta đứa đầu sông cuối sông
Bao nhiêu cách trở mình em thôi

Thư tình: Gửi em - bà xã người ta - 1

Dù thế nào anh vẫn đợi nếu em thật sự không tìm được hạnh phúc hãy quay về bên anh (Ảnh minh họa)

Đôi khi thấy lòng mình bâng khuâng
Biết ngỏ lời cùng ai, nghĩ rồi câm nín hoài
Chiều nao pháo bay đầy trước ngõ
Tạ từ thơ ngây, dáng hoa đi lấy chồng
Đường quen bỗng bây giờ buồn tênh
Mỗi khi chiều gần xuống, thấy lòng mình ngẩn ngơ
Ngày xưa tiếc sao mình không ngỏ
Để rồi chiều nay mình đâu thấy cô đơn
Ván kia bây giờ đóng thuyền rồi
Có còn gì đâu nữa, thôi đành hẹn trong mơ...

Anh trách bản thân mình tại sao ngày xưa lại vô tình lạnh nhạt với em để bây giờ khi em lấy chồng rồi anh lại tiếc nuối. Anh nhớ em lắm em à. Nhớ ngày xưa mình mới quen, nhớ kỉ niệm đi học nghề, nhớ sự quan tâm lo lắng của em dành cho anh. Tại sao anh luôn ích kỷ với người đã yêu anh, anh không nghĩ gì tới bản thân và tương lai để bây giờ anh khóc vì nhớ ai, em đã của người ta rồi, đã không còn là ngày xưa nữa.

Anh biết em chưa bao giờ được vui và hạnh phúc vì chữ “hiếu” đối với cha mẹ nên em phải làm làm vợ và làm mẹ người em không mong muốn. Anh hối hận tại sao không yêu em, đã quá muộn phải không em, dù thế nào anh vẫn đợi nếu em thật sự không tìm được hạnh phúc hãy quay về bên anh. Anh sẵn sàng là người phía sau che trở và là bờ vai để em tựa khi buồn. Anh nhớ và yêu em nhiều lắm!

Xem tiếp ...

17 tháng 7, 2012

Em không để anh bận tâm nữa đâu





Mr Trung | 13:17 | In | 0 Comments

Ông xã! Mình cưới nhau đã 2 năm rồi anh nhỉ? Mình sắp đón chào một thành viên mới ra đời, con trai là kết tinh của tình yêu hai đứa, là điều mình đã mong mỏi suốt 10 năm qua.


Nhưng suốt 9 tháng em mang con trong bụng, cũng là lúc sự cô đơn và những giọt nước mắt khóc thầm đã nuôi lớn con mình. Em chỉ cần anh quan tâm em, anh biết được em khó nhọc thế nào khi mang thai là quá đủ. Nhưng có lẽ, trong mắt anh, em là một đứa con gái bản lĩnh, có thể tự mình vượt qua tất cả. Anh quên mất rồi, vợ anh cũng là phụ nữ, cũng cần một bờ vai. Em biết nếu em trách anh thì là em ích kỷ, rất ích kỷ. Nhưng hãy nghĩ cho em… suốt 9 tháng đó anh ở bên em bao nhiêu ngày?


Em mệt nhọc thế nào với đứa con đầu lòng? Em lo lắng điều gì với sinh linh bé bỏng đó? Em đã bao lần khốn đốn với lần mang thai đầu tiên?... Anh có biết không?


Em không dám trách anh gì cả, càng không muốn anh buồn. Em luôn luôn biết, áp lực anh phải mang bên mình. Em chỉ biết tự trách mình sao cứ biết đòi hỏi và yêu cầu mà không nghĩ cho anh. Gánh nặng gia đình trên vai anh đang nặng dần khi em chỉ tìm được đồng lương ít ỏi từ việc dạy chính khóa, năm nay sức khỏe không cho phép em dạy thêm nhiều hơn. Trong khi mẹ lại không làm ra tiền, còn cưu mang thêm bé Đạt. Con mình lại yếu ớt, nó quá bé so với con người ta, em buồn lắm, nhưng sao anh không cùng nỗi lo với em? Nhưng em không dám trách anh vì em biết anh rất hiếu thảo. Em đành tự trách số phận mình thôi anh à. Tất cả là do em lựa chọn mà.


Em không để anh bận tâm nữa đâu


Anh quên mất rồi, vợ anh cũng là phụ nữ, cũng cần một bờ vai (Ảnh minh họa)


Lần đầu tiên làm mẹ cũng là lần đầu tiên em biết thế nào là sự hy sinh. Em không dám sắm sửa gì hết nhưng cũng không đành lòng nhìn chồng em giống em nên em cố gắng mua sắm cho anh. Em yêu anh vô cùng nhưng đổi lại em được gì?


Là đứa con gái với lòng tự trọng cao ngất trời như em có chồng rồi vẫn về ở cùng mẹ. Là người chị cả luôn nghiêm khắc trong gia đình, giờ em lại phải nương nhờ sự quan tâm, chăm sóc của các em. Mọi người hoặc vô tình hoặc cố ý đều hỏi “có chồng rồi vẫn về bám nhà sao?”. Nhưng về bên anh, vợ chồng mình sẽ ngủ đâu đây? Em có thể nào không khóc được?


Còn anh, một cũng nhà anh, hai cũng mẹ anh, kế nữa là chị anh, cháu anh. Anh về với em tết này được bao nhiêu ngày? Vậy mà cũng về nhà anh. Em hiểu được rằng, dù thế nào anh cũng không xem đây là nhà mình được, dù thế nào nơi đó cũng từng là nơi nuôi dưỡng anh, nên em không có quyền trách móc anh.


Chỉ còn vài tuần nữa em sinh rồi, con quấy con đạp, em không ngủ được, thèm làm sao cái vỗ về, chia sẻ. Nhưng điều đó quá xa xỉ với em chăng?


Em vun vén tất cả cho con, vì em biết giờ với em nó là niềm an ủi duy nhất. Ông xã ạ! Hôm nay anh về nhà anh thay vì đưa em đi khám thai, hay ở bên cạnh xem con mình ổn không... đã là giọt nước làm tràn ly. Em biết lúc nào anh cũng hướng về gia đình.


Mẹ và cháu anh cần anh hơn em?! Em tin mình đã nuôi được bé con qua 9 tháng thì sau này, em cũng sẽ tự lo cho nó được. Ông xã ạ! Ngày em làm khai sinh cho con, cũng sẽ là ngày em ký đơn ly hôn. Em không để anh bận tâm nữa đâu. Em yêu anh lắm, không thể khiến anh khó xử được. Hôn xã yêu!

Xem tiếp ...

12 tháng 7, 2012

Mối tình bất tử





Mr Trung | 23:11 | In | 0 Comments


Biết trước là đọc tin nhắn của anh em phải mạnh mẽ, mạnh mẽ như anh đã từng nói với em nhưng sao lúc này em yếu đuối quá. Tự hứa với mình là không khóc mà sao nước mắt cứ tuôn rơi.
Anh! Tình yêu của chúng mình không được ông Tơ bà Nguyệt se duyên nhưng dù sao em cũng phải cảm ơn họ, vì họ đã mang anh đến gần em hơn, vì họ mà em đã được gặp lại anh để rồi được anh yêu và hơn hết là được yêu anh. Em biết chẳng thể có thứ ngôn ngữ nào diễn tả hết tình cảm mà anh dành cho em nhưng em vẫn cảm nhận được tình yêu chân thành mà anh đã gửi trọn cho em. Em cảm ơn và trân trọng tình cảm đó. Anh cứ dành mãi tình yêu này cho em anh nhé! Nhiều lúc em nghĩ mình thật may mắn vì đã được gặp lại anh dẫu có muộn màng. Giá như anh em mình gặp lại nhau sớm hơn thì tốt biết mấy.
 
Nhưng... con đường còn lại vẫn đang rất dài và thật là dài kia mà. Quãng đường còn lại mình hứa sẽ yêu nhau thật nhiều anh nhé! Mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày em ngóng chờ anh, chờ đợi tin nhắn của anh, chờ đợi giọng nói và hơi thở của anh để rồi em lại cảm nhận, nhớ nhung và đợi chờ. Vẫn biết niềm vui của em là sự mệt mỏi trong anh và anh biết đấy em không thể khác được. Anh cứ mệt mỏi đi để em được hạnh phúc nhé. Em ích kỉ và tàn nhẫn qua phải không anh? Anh biết không nhiều lúc em hoài nghi và nghi ngờ tình cảm anh dành cho em đấy. Và bây giờ, hiện tại đây thì thật khác rồi, sự hoài nghi ấy không còn nữa - em tin tưởng tình cảm anh dành cho em, tin tưởng một tình yêu, tin tưởng để rồi em... TÔN THỜ!
Thư tình: Mối tình bất tử, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, tinh yeu, cho doi, yeu anh, yeu em, nho anh, noi nho, hanh phuc, am anh, moi tinh, chuyen tinh yeu, thu tinh yeu, bao, thu tinh hay
Mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày em ngóng chờ anh (Ảnh minh họa)
Anh nói yêu em nhiều, nhiều lắm và em còn yêu anh nhiều hơn nữa thế sao anh lại sợ? Anh sợ một mai em sẽ đổi thay à! Hãy gạt bỏ suy nghĩ đó đi anh. Tình yêu mà chúng mình dành cho nhau mãi BẤT TỬ nhé anh. Anh thông minh và khéo hơn em nhiều, nếu anh có ý tưởng gì cho tình yêu thì anh cứ quyết định đi nhé, em tôn trọng mọi ý kiến của anh.
MÃI MÃI MỘT TÌNH YÊU. Anh tài thật. Chúc anh vui với ý tưởng này. Em tự hứa với mình thử quên anh đi, cố quên anh đi dù chỉ là một phút giây mà sao khó quá.
Đêm qua, đã khuya rồi mà em không tài nào chợp mắt được, cố đếm đến 100, đếm đi đếm lại nhiều lần để mong chìm vào giấc ngủ say - để được quên anh nhưng khi cố quên hình ảnh của anh lại hiện rõ hơn. Em biết em yêu anh, yêu thật nhiều, yêu tưởng chừng như phát điên lên được vì chưa bao giờ em có cảm giác được yêu như thế này. Yêu anh em giống như người mộng du vậy, nhìn đâu cũng thấy anh. Đôi khi em cũng giật mình anh ạ!
Nhiều lúc em muốn được thoát ra khỏi anh, thoát ra khỏi trạng thái hiện nay để em trở về như bình thường, nghĩa là em lại là em của những ngày chưa gặp lại anh, của những ngày chưa yêu anhnhưng không tài nào thoát nổi. Phải chăng anh đang bỏ bùa yêu? Em mâu thuẫn lắm - yêu anh, thầm gọi tên anh mỗi sáng mỗi chiều để rồi em lại có cảm giác sợ hãi, sợ anh ám ảnh em nhiều quá. Anh bảo em phải làm gì bây giờ? Anh sẽ bảo rằng: "Trái tim em thuộc về anh mất rồi - không thể khác được". Và lúc đó em sẽ đồng tình với suy nghĩ của anh - NGƯỜI EM YÊU! Anh ở đâu rồi sao không lên tiếng? Ngày thứ 7 trôi qua thật dài là dài. Em ghét những ngày cuối tuần kinh khủng, ghét lắm và ghét luôn cả anh nữa! Anh, dù là trong giấc mơ hay hiện tại thì anh vẫn mãi yêu em anh nhé.
Chúc anh ngủ ngon và có giấc mơ thật đẹp.
Hôn anh!
Xem tiếp ...

15 tháng 6, 2012

Chiều không anh





Mr Trung | 18:50 | In | 0 Comments


Có một chiều để lại trong em nỗi nhớ dặm dài, em đã coi chiều ấy là mốc thời gian đánh dấu sự đổi thay trong em và cũng từ đó núi Gâm đã hằn sâu ký ức. Ngày nối ngày trôi đi, thế là đã mấy tuần trăng, mấy lần cây thay áo mới và cũng mấy lần lỗi hẹn. Chiều nay, em mới có dịp trở lại. Chỉ mình em thôi! Em về với hy vọng vơi đi nỗi nhớ và tìm lại những gì mình đã gửi gắm nơi đây.



Anh ơi! Chiều nay lạnh lắm. Đất trời mịt mờ, hơi nước dày đặc. Đang giữa xuân đấy nhưng cây cối cứ im lìm không buồn cựa mình để đâm trồi nảy lộc. Bao nhiêu ngày cho một nỗi nhớ, “Nỗi nhớ chồng lên nỗi nhớ” nhưng lúc gặp lại sao lòng em chống chếnh. Không gian có gì đổi thay đâu mà sao em đi mãi mới hết con đường nhuộm màu hoa dại con đường mà em đã cùng anh chung bước. Cuối nẻo con đường dường như vẫn còn vương bóng anh và em, những cánh hoa bên đường cũng như đang đợi anh về. Em tìm đến đồi thông - nơi chứng kiến phút giây em tạc dạ ghi lòng hình bóng của anh, nơi thời gian không nỡ phủ dấu chân của những người lầm đường lạc lối, nơi những con người không dám mang cho nhau hạnh phúc nhưng cũng không nỡ làm nhau khổ đau… và em trở lại với căn nhà nhỏ.

Đã qua rồi những ngày nắng thắm, những dư âm của ngày đó vẫn chẳng thể nào mờ phai. Tất cả vẫn còn đây, em rạng rỡ trong vòng tay da diết và ngực anh sao bỏng rát đầm đìa. Vẫn còn đây giọt nước mắt xưa, nụ cười xưa, hạnh phúc xưa. Vẫn còn đây tiếng chim gọi bạn từ rất xa rưng rưng vọng về. Nhưng anh ơi không còn nữa, trái bưởi ngày ấy đâu rồi? Vì mãi đợi anh mà hoá đá hay đã khuyết dần theo mưa? Men theo đôi hàng liễu rủ em vào lại quán trà nhỏ. Quán trà vắng tanh không một bóng người cứ mê mải nhìn khúc sông, bên này lở – bên kia bồi. Sông Sắt chiều nay xanh đến lạ, một màu xanh thăm thẳm bất tận. Mặt sông không một gợn sóng và sông nay như rộng hơn, già dặn hơn. Xa hơn một chút, đôi cánh cò mảnh mai đang oằn mình chở đầy thương nhớ đi đâu, về đâu? Dấu sau vách lá một  vài tiếng cò nỉ non gầy guộc bồi hồi đưa lại. Tiếng cò nghe sao buồn đến thế, buồn đến ngơ ngác, rụng rời. Anh ơi! Em cũng như thân cò đang chở đầy thương nhớ đi tìm anh. Anh biết không? Em nhớ anh nhiều lắm, nhớ đến tê tái, nhớ đến dại khờ. Một nỗi nhớ mà lấp mãi không đầy.
Chiều nay, em không được ngắm cảnh hoàng hôn dần xuống để vùi đầu sau dãy núi dằng dặc xa tít nhưng em có dịp tận hưởng cảnh sương chiều giăng trời nỗi nhớ. Em quay về nơi có anh, em cũng không quên mang cho anh một chùm hoa bưởi ngọc ngà trắng trong. Chưa ra khỏi núi, em đã mong có ngày trở lại cùng anh. Núi Gâm là chốn bình yên để em nương tựa.
Em vẫn mãi chờ anh, yêu anh.
Thảo Nguyên
Xem tiếp ...

11 tháng 6, 2012

Gửi gà anh bướng bỉnh!





Mr Trung | 15:43 | In | 0 Comments

Biết anh tình cờ qua một trang mạng lúc ấy tâm trạng của em giống như tâm trạng của anh lúc mà anh viết bài ấy. Không biết hoàn cảnh lúc đó của anh em mình có gọi là thất tình không anh nhỉ? Nghĩ lại quãng thời gian ấy tuy rất ngắn nhưng đối với em thật là vui. Lúc đầu nói thật em chẳng thích cách nói chuyện của anh một xí nào hết đó. Em là người ít nói, nhút nhát và hay mắc cở, trong khi đó anh thì hơi “mạnh miệng” lắm đấy. Nhưng từ khi nói chuyện với anh em nghĩ mình đã khác trước rất nhiều. Từ hôm ấy ngày nào em cũng muốn online để được trò chuyện cùng anh đấy anh biết không? Chẳng biết từ khi nào em lại có thói quen online trong giờ làm việc nữa, hixhix em hư quá anh nhỉ?

      Em quyết định viết “thư tình” cho anh, khi nỗi đau của anh và em đã vơi bớt.  Sau cơn mưa trời lại sáng, cuộc sống này còn nhiều điều thú vị để mình cố gắng đúng không anh? Có lần anh gọi điện cho em khi kể về chuyện tình của anh, anh đã rất nghen ngào đấy, từ lúc ấy trong em có một suy nghĩ rất khác về anh. Em cảm nhận được nơi anh một tình yêu thật chân thành và ấm áp. Yêu một người đã khó, quên một người thật khó đúng không anh? Ông trời thật bất công với anh em mình anh nhỉ? Yêu thật lòng, yêu hết mình đau khổ giờ lại chính mình gánh chịu trong khi người ta lại đang vui vẻ và hạnh phúc. Em không buồn và tuyệt vọng như anh, vì em nghĩ đó cũng là sự giải thoát cho chính mình. Đối với những người đang yêu nhau thì tình yêu nào cũng đẹp và cũng đều hy vọng. Nhưng một kết thúc buồn thì không ai mong muốn cả. Khi yêu em cũng đã từng được hạnh phúc như anh, em vui vì mình đã chăm sóc chu đáo cho anh ấy và buồn vì không đi cùng nhau đi đến hết con đường.
Gà anh này!
     Em biết những lúc anh nói chuyện cười nói vui vẻ với em, anh nói đã tới lúc anh quên nhưng em nghĩ anh sẽ chẳng làm được nếu anh cứ sống hoài với quá khứ như thế, một quá khứ thật đẹp theo đúng nghĩa với anh. Giờ đây mỗi khi đêm về cái cảm giác cô đơn, trống vắng, hụt hẫng ấy chắc ghê gớm lắm anh nhỉ? Nhất là nơi ấy đã mang lại cho anh nhiều niềm vui và hạnh phúc.

     Mình sống cho cuộc sống hiện tại, cho tương lai chứ không phải cho quá khứ. Những gì không tốt đẹp anh hãy cất vào một nơi nào đó trong ký ức đi nhé. Anh phải cất thật kỹ đấy. Từng ngày, từng ngày mình cần phải cố gắng để khi nhìn lại mình sẽ mỉm cười và mãn nguyện. Em biết trong thời gian này anh đã rất cố gắng nhưng anh hãy cố gắng thêm nhiều nhiều nữa anh nhé! Mình phải sống làm sao khi họ nhìn lại mình họ thấy tiếc rẽ thì mới đáng sống đúng không anh? Em cũng thế, em sẽ là người con gái mạnh mẽ, tự em vấp ngã em sẽ tự đứng dậy. Em phải bản lĩnh, phải cho họ thấy em là người như thế nào. Dù tình yêu không còn nhưng em còn có gia đình, bạn bè và giờ lại có thêm anh va anh Duy nữa, ôi cuộc sống thật nhiều niềm vui. Những lúc buồn anh hãy pha cho mình một ly cà phê, ngồi nghe những bản nhạc anh thích nếu cần thiết thì anh hãy “rống” theo những giai điệu ấy, em tin chẳng còn nổi buồn nào đâu anh. Hoặc là anh hãy đi nơi nào ấy thật yên tĩnh, anh thích biển mà đúng không? Anh bảo đứng trước biển mới thấy mình nhỏ bé nhường nào. Uhm anh hãy thưởng cho mình một chuyến du lịch đi, khi về mọi thứ sẽ trở nên tuyệt vời đấy. Em tin là như thế. Cố gắng vượt qua anh nhé! Em và mọi người sẽ luôn bên cạnh anh! Chú anh luôn vui và sống tốt.

By honggambl_bp1989@yahoo.com
Xem tiếp ...

10 tháng 2, 2012

Nguồn gốc của ngày lễ tình yêu Valentine





Mr Trung | 11:09 | In | 0 Comments

Nguồn gốc của ngày lễ tình yêu Valentine

CÓ RẤT NHIỀU Ý KIẾN TRANH LUẬN XUNG QUANH NGUỒN GỐC CỦA NGÀY TÌNH YÊU. MỘT SỐ CÁC CHUYÊN GIA CHO RẰNG NÓ ĐƯỢC KHỞI NGUỒN TỪ THÁNH VALENTINE, MỘT NGƯỜI LA MÃ ĐÃ TỬ VÌ ĐẠO DO TỪ CHỐI BỎ ĐẠO THIÊN CHÚA. ÔNG MẤT VÀO NGÀY 14/02 NĂM 269 TRƯỚC CÔNG NGUYÊN, ĐÚNG VÀO NGÀY MÀ TRƯỚC ĐÂY NGƯỜI TA GỌI LÀ NGÀY MAY RỦI CỦA TÌNH YÊU. TRUYỀN THUYẾT CŨNG KỂ RẰNG THÁNH VALENTINE ĐÃ ĐỂ LẠI MỘT BỨC THƯ NGẮN ĐỂ TẠM BIỆT CON GÁI CỦA NGƯỜI CAI NGỤC MÀ TRƯỚC ĐÓ ĐÃ TRỞ THÀNH BẠN CỦA ÔNG. BỨC THƯ KÍ TÊN ÔNG VÀ ĐỀ BÊN DƯỚI " VALENTINE CỦA EM". CÓ MỘT SỐ CHI TIẾT KHÁC CỦA CÂU CHUYỆN CŨNG CHO BIẾT THÁNH VALENTINE LÀ MỘT THẦY TU Ở ĐIỆN THỜ DƯỚI THỜI BẠO CHÚA CLAUDIUS. BẠO CHÚA CLAUDIUS SAU ĐÓ ĐÃ TỐNG GIAM ÔNG VÀO NGỤC DO ÔNG ĐÃ DÁM THÁCH THỨC ÔNG TA. NĂM 496 TCN, GIÁO HOÀNG GELASIUS ĐÃ QUYẾT ĐỊNH LẤY NGÀY 14 THÁNG 2 ĐỂ TƯỞNG NHỚ TỚI THÁNH VALENTINE. DẦN DẦN, NGÀY 14 THÁNG 2 ĐÃ TRỞ THÀNH NGÀY TRAO ĐỔI CÁC BỨC THÔNG ĐIỆP CỦA TÌNH YÊU VÀ THÁNH VALENTINE ĐÃ TRỞ THÀNH VỊ THÁNH BẢO TRỢ CỦA NHỮNG ĐÔI TÌNH NHÂN. NGƯỜI TA KỈ NIỆM NGÀY NÀY BẰNG CÁCH GỬI CHO NHAU NHỮNG BÀI THƠ VÀ NHỮNG MÓN QUÀ NHƯ HOA VÀ KẸO. THÔNG THƯỜNG, NGƯỜI TA CŨNG TỔ CHỨC MỘT CUỘC GẶP GỠ MANG TÍNH CHẤT BẠN BÈ HOẶC MỘT BUỔI KHIÊU VŨ. Ở MỸ, CÔ ESTHER HOWLAND ĐƯỢC COI LÀ NGƯỜI GỬI NHỮNG CHIẾC THIỆP VALENTINE ĐẦU TIÊN VÀ CÁC BƯU THIẾP VALENTINE MANG TÍNH CHẤT THƯƠNG MẠI ĐÃ ĐƯỢC GIỚI THIỆU TỪ NHỮNG NĂM 1800 VÀ HIỆN NAY NGÀY LỄ NÀY ĐÃ ĐƯỢC THƯƠNG MẠI HÓA RẤT NHIỀU. THÀNH PHỐ LOVELAND, BANG COLORADO LÀ NƠI KINH DOANH CÁC DỊCH VỤ BƯU ĐIỆN CHO NGÀY 14 THÁNG 2. SỰ CUỐN HÚT CỦA CÁI ĐẸP CỦA NGÀY THÁNH VALENTINE VẪN ĐƯỢC DUY TRÌ KHI NGƯỜI TA GỬI BƯU THIẾP CÙNG VỚI NHỮNG BÀI THƠ TÌNH VÀ TRẺ CON TRAO ĐỔI NHAU NHỮNG CHIẾC THIỆP VALENTINE Ở TRƯỜNG HỌC.

LỊCH SỬ NGÀY VALENTINE

NGÀY VALENTINE ĐƯỢC BẮT ĐẦU TỪ THỜI KÌ ĐẾ CHẾ LA MÃ. DƯỚI THỜI LA MÃ CỔ ĐẠI, NGÀY 14 THÁNG 2 LÀ NGÀY TƯỞNG NHỚ JUNO. JUNO LÀ NỮ HOÀNG CỦA CÁC NAM THẦN VÀ NỮ THẦN LA MÃ. NGƯỜI LA MÃ CŨNG COI BÀ LÀ NỮ THẦN CAI QUẢN PHỤ NỮ VÀ HÔN NHÂN. NGÀY TIẾP THEO CỦA NGÀY 14 THÁNG 2, NGÀY 15 THÁNG 2 LÀ NGÀY ĐẦU TIÊN CỦA LỄ HỘI LUPERCALIA. CUỘC SỐNG CỦA CÁC CHÀNG TRAI VÀ CÔ GÁI TRẺ BỊ NGĂN CẤM VÔ CÙNG HÀ KHẮC. TUY VẬY, HỌ VẪN CÓ THỂ ĐẾN VỚI NHAU THÔNG QUA PHONG TỤC RÚT THĂM TÊN NHAU. VÀO ĐÊM HÔM TRƯỚC NGÀY HỘI LUPERCALIA, TÊN CỦA NHỮNG CÔ GÁI LA MÃ ĐƯỢC VIẾT LÊN MỘT MẢNH GIẤY NHỎ VÀ ĐƯỢC CHO VÀO TRONG CÁC BÌNH ĐỰNG. MỖI MỘT CHÀNG TRAI TRẺ SẼ RÚT THĂM MỘT CÁI TÊN BẤT KÌ VÀ SAU ĐÓ CHÀNG TRỞ THÀNH BẠN CỦA CÔ GÁI MÀ ANH TA CHỌN TRONG SUỐT THỜI GIAN DIỄN RA LỄ HỘI. ĐÔI KHI, VIỆC KẾT ĐÔI CỦA ĐÔI BẠN TRẺ KÉO DÀI SUỐT CẢ MỘT NĂM RÒNG VÀ THÔNG THƯỜNG HỌ YÊU NHAU VÀ SAU ĐÓ THÌ CƯỚI NHAU.

DƯỚI SỰ TRỊ VÌ CỦA HOÀNG ĐẾ CLAUDIUS ĐỆ NHỊ, ĐẾ CHẾ LA MÃ THAM GIA NHIỀU CUỘC CHINH PHẠT ĐẪM MÁU VÀ KHÔNG ĐƯỢC NGƯỜI DÂN ỦNG HỘ. CLAUDIUS BẠO CHÚA GẶP PHẢI KHÓ KHĂN KHI ĐỘNG VIÊN CÁC CHÀNG TRAI TRẺ GIA NHẬP VÀO ĐỘI CHIẾN BINH CỦA ÔNG TA. CLAUDIUS BẠO CHÚA CHO RẰNG NGUYÊN NHÂN CHÍNH LÀ ĐÀN ÔNG LA MÃ KHÔNG MUỐN RỜI XA GIA ĐÌNH HAY NGƯỜI YÊU CỦA MÌNH. BỞI VẬY, CLAUDIUS RA LỆNH CẤM TẤT CẢ CÁC ĐÁM CƯỚI HOẶC LỄ ĐÍNH HÔN Ở THÀNH LA MÃ. THÁNH VALENTINE TỐT BỤNG LÀ MỘT LINH MỤC Ở THÀNH LA MÃ DƯỚI THỜI CLAUDIUS ĐỆ NHỊ. ÔNG CÙNG THÁNH MARIUS ĐÃ GIÚP ĐỠ NHỮNG NGƯỜI CƠ ĐỐC GIÁO PHẢI CHỊU CẢNH ĐỌA ĐẦY VÀ CHO NHỮNG CẶP VỢ CHỒNG BÍ MẬT CƯỚI NHAU. VÌ HÀNH ĐỘNG NHÂN ÁI NÀY MÀ THÁNH ĐÃ BỊ BẮT GIAM VÀ BỊ KÉO LÊ TRƯỚC MẶT TÊN THÁI THÚ THÀNH LA MÃ. HẮN ĐÃ XỬ THÁNH VALENTINE PHẢI BỊ ĐÁNH BẰNG GẬY ĐẾN CHẾT VÀ SAU ĐÓ PHẢI BỊ CHẶT ĐẦU. VALENTINE PHẢI CHỊU CUỘC HÀNH HÌNH VÀO ĐÚNG NGÀY 14 THÁNG 2 VÀO KHOẢNG NĂM 270 TCN. VÀO THỜI GIAN NÀY ĐANG DIỄN RA MỘT PHONG TỤC TRUYỀN THỐNG CỦA NGƯỜI DÂN THÀNH LA MÃ, THỰC RA ĐÓ LÀ MỘT LỄ HỘI RẤT CỔ XƯA ĐƯỢC TỔ CHỨC VÀO THÁNG 2, LỄ HỘI LUPERCALIA, LỄ HỘI ĐỂ NHỚ ĐẾN MỘT VỊ THẦN CỦA NGƯỜI LA MÃ. VÀO DỊP NÀY, TRONG SỐ RẤT NHIỀU CÁC NGHI LỄ THÌ CÓ MỘT LỄ RÚT THĂM MỘT CÁCH NGẪU NHIÊN TÊN CỦA CÁC CÔ GÁI TRẺ TRONG NHỮNG CHIẾC BÌNH NHƯ LÀ MỘT TRÒ CHƠI MAY RỦI CỦA TÌNH YÊU. CÁC MỤC SƯ TỪ NHỮNG NHÀ THỜ CƠ ĐỐC GIÁO Ở LA MÃ ĐÃ CỐ GẮNG LOẠI BỎ YẾU TỐ NGOẠI ĐẠO BẰNG CÁCH THAY THẾ BẰNG TÊN CỦA CÁC VỊ THÁNH CHO NHỮNG NGÀY HỘI CỦA CÁC THIẾU NỮ NÀY. BỞI LỄ HỘI LUPERCALIA BẮT ĐẦU VÀO GIỮA THÁNG 2, CÓ VẺ NHƯ CÁC MỤC SƯ ĐÃ CHỌN NGÀY THÁNH VALENTINE LÀM NGÀY KỈ NIỆM CHO LỄ HỘI MỚI NÀY. NHƯ VẬY, DƯỜNG NHƯ PHONG TỤC CÁC CHÀNG TRAI TRẺ CHỌN CÁC THIẾU NỮ LÀM NGƯỜI YÊU CỦA MÌNH (TRONG DỊP VALENTINE) HAY CHỌN CHO MÌNH CÁC VỊ THÁNH BẢO HỘ CHO NĂM TỚI CŨNG PHÁT SINH TỪ ĐÂY .

Theo blog (Bức thư tình)
Xem tiếp ...

22 tháng 7, 2011

" vợ và con là tất cả cuộc sống của anh"





Mr Trung | 22:29 | In | 0 Comments

Vợ ah,
Giờ này chắc vợ vừa ngủ dậy và anh hi vọng đêm qua 2 mẹ con trải qua một giấc ngủ ngon và không phải thao thức mệt nhọc.

Chồng vừa thức dậy, sớm hơn mọi khi vì bây giờ ở đây mới là 4h20 sáng vì để ôn lại bài trước khi thi vào sáng nay, môn học cuối cùng và cũng như những lần thức dậy bình thường khác, điều đầu tiên chồng làm là bật máy tính, mở mail xem có nhận được tin nào từ vợ hay không dù đôi khi biết chắc là sẽ không có. Nhưng điều đó không quan trọng mà điều quan trọng hơn chính là nó luôn nhắc nhở anh rằng anh luôn có một người yêu thương để hướng tới, để nhớ đến và vì vậy anh hạnh phúc hơn rất nhiều người khác vì anh có người yêu thương để hướng tới, để quan tâm và để đợi chờ……

Vợ à, những ngày tháng qua chồng vì công việc, vì sự nghiệp học tập phải xa vợ, để vợ một mình vất vả lo toan mọi việc thay chồng và cô đơn không biết tâm sự cùng ai.

Chồng cám ơn vợ, cám ơn cuộc đời đã mang đến cho anh một người vợ tuyệt vời như vậy, một người vợ thảo hiền, yêu thương và chiều chồng con hết mình.

Suốt gần 2 tháng qua, ngày nào cũng chỉ mong thời gian qua nhanh để được về bên 2 mẹ con và giờ đây chỉ còn 2 ngày nữa là được về nhà, được nghe giọng nói yêu thương và cả sự giận dỗi của vợ, nghĩ đến đó thôi là lòng anh lại bồi hồi xúc động.
Vợ à, chồng yêu vợ nhiều lắm và mong vợ ráng chờ chồng thêm vài ngày nữa nhé.

Chồng yêu vợ rất nhiều, tình yêu anh dành cho vợ mãi không bao giờ thay đổi và trong anh không bao giờ, chưa bao giờ dấu vợ điều gì hay có điều gì mờ ám như thỉnh thoảng vợ vẫn nghĩ.

Chồng yêu vợ, chồng cảm ơn vợ, cảm ơn vì cuộc sống, cảm ơn trời đất vì đã ban tặng em cho anh và giờ đây sắp ban tặng thêm một viên ngọc qúy khác là con trai của chúng ta.

Cảm ơn vợ, niềm hạnh phúc của anh!
Thôi chồng phải đi ôn bài đã, trời sắp sáng rồi………….
Chúc vợ một ngày mới thật tốt lành, vui vẻ, khỏe mạnh.
Xem tiếp ...

14 tháng 7, 2011

Thư tình: Tình yêu và xa cách





Mr Trung | 09:41 | In | 0 Comments

Trong xã hội cuộc sống con người cũng vậy, ai sinh ra cũng có một tâm hồn dành cho người mình yêu thương và dâng trọn trái tim đó em nhỉ! Thật là hạnh phúc biết bao, và anh cũng vậy đó em ạ, một tình yêu đầu đời mà anh đã dâng tất cả, trái tim yêu chỉ muốn em luôn là của anh thôi, nhưng mọi chuyện trong tình yêu đâu có phải là vậy phải không em? Đúng là có sóng gió thì mới tốt cho anh và em, những lần cãi nhau có lẽ sẽ giúp mình hiểu nhau hơn thì phải, những lần như vậy tim anh cũng rất đau như có lỗi với em vậy, nếu chúng ta ở bên nhau có lẽ mọi chuyện sẽ tốt hơn em nhỉ. Anh sẽ không nghĩ lung tung này kia, và em có đau ốm gì anh muốn được ở bên em chăm sóc cho em, lo lắng cho em mỗi ngày là niềm vui lớn nhất của anh đấy em ạ. Em cũng đừng trách anh nhé, cuộc sống mà có nhiều cạm bẫy và anh cũng không tránh khỏi suy nghĩ như vậy được, và nó biến anh thành một con người nhỏ nhen ích kỉ, nhưng trong cái nhỏ nhen ích kỉ vì yêu đó cũng là muốn tốt cho tình yêu của anh và em mà thôi.

Nếu em là anh em cũng suy nghĩ vậy thôi, em biết không mỗi lần nghe em nói lời ngọt ngào mà lòng anh vui sướng vô cùng, anh cứ cười và cười miết vậy trong một ngày đó, có thể làm gì cũng thấy vui, mà không biết đó là những tình cảm chân thành nhất em muốn gởi đến anh hay là sau những lần giận nhau làm lành em muốn lấy lòng anh không biết nữa. Nhiều lúc anh tự đặt câu hỏi thật ngớ ngẩn vậy đó, mà không suy nghĩ sao được, dù em đi chơi với ai đối với anh điều đó không có sao hết nhưng nói vậy thì không đúng lắm. Em đã là người yêu của anh thì cũng giữ một chút gì đó gọi là niềm tin của anh chứ, hỏi vậy anh chịu được không, rồi có đôi lần em cho anh là ghen em vô cớ, nếu không yêu nhau liệu anh có quan tâm đến điều đó không. Sao em cứ làm anh suy nghĩ hoài vậy?

Mình hãy cùng nhau vượt qua tất cả em nhé… (Ảnh minh họa)

Anh đã chứng kiến cảnh đó nhiều rồi em biết không, anh buồn nhiều hơn là vui đó em, anh không muốn mình có người yêu giống vậy đâu, và anh cũng biết một tình bạn ươm mầm trở thành tình yêu là một câu chuyện dài mà anh đã làm được. Để có một tình yêu diệu kì, hạnh phúc mà thời gian đã dành cho anh câu hỏi thử thách em biết không, đúng là yêu đã khó muốn giữ người mình yêu càng khó hơn. Anh đã suy nghĩ rất nhiều, có khi anh không sao ngủ được, vì anh đã yêu là yêu hết mình muốn mơ về một tương lai xa hơn em ạ. Anh muốn có một mái ấm gia đình nho nhỏ mà anh đã tạo dựng, và cũng không muốn ai cướp đi mất người con gái anh yêu lâu nay. Đúng là tình yêu có thể làm cho người ta mạnh mẽ tự tin hơn rất nhiều, nhưng cũng có đôi lần làm cho người ta cũng trở nên yếu mềm thật, biết là vậy và anh đã cố gắng lạc quan hơn tất cả để sống tốt hơn, có lúc anh cũng buồn lắm.

Ngày lại ngày qua đi khoảnh khắc nhớ em trong tim anh càng nhiều không làm sao chịu được, cũng có đôi lần anh lại thấy tủi, là con trai ai lại yếu đuối phải không em, nhưng biết làm sao được em nhỉ, người ta yêu nhau suốt ngày bên nhau, còn anh và em thì một năm có gặp từ một đến hai lần là cùng. Nhưng anh đã tin yêu em nên trong lòng anh lúc nào cũng có hình bóng em mãi mà thôi, anh không bao giờ thấy thiếu một điều gì cả, cứ nghĩ đến em là thấy ấm lòng hơn à. Cũng có những buổi chiều ở Đà Lạt mưa bay lất phất lạnh tê người luôn, trên con đường vắng anh đi xe đạp vừa đi vừa hát, cứ nghĩ em mãi thôi, thế mà mọi chuyện giờ đây trôi nhanh thật. Thấm thoát đã gần bốn năm rồi, có lẽ thời gian thật dài đối với một đời người mà sao trong tình yêu lại ngắn ngủi vậy nhỉ, càng làm cho anh thêm lo sợ nhiều hơn, anh lo sợ cái cám dỗ ngoài đời khi em bước chân ra đi làm rồi không biết có cơ hội là người yêu của em nữa không, và em có còn nhớ đến anh chàng lãng tử mà ngày nào em vẫn hay gọi trong khi đó anh còn đang trên ghế của giảng đường đại học năm cuối này đây.

Có lẽ thời gian cho người ta mọi thứ nhưng lấy đi cũng nhiều em nhỉ, nhưng làm sao ngăn được bước chân thời gian đây em, cũng có đôi lần anh nghe nói, người ta ở xa yêu nhau thì sau này có cơ hội đến với nhau nhiều hơn, có đôi khi anh không tin lắm nhưng hi vọng anh với em điều đó là sự thật, và anh nghĩ có lẽ mối tình sinh viên là mối tình đẹp nhất đúng không em. Đã dành cho nhau rất nhiều kỉ niệm đẹp, nỗi nhớ thương và lưu luyến, mà giờ đây ngồi trước chiếc máy tính để viết lại những dòng tâm sự này thật buồn lắm, anh cứ ước sao nó ở gần bên em và anh mãi mãi mà thôi, nhưng tất cả chỉ là viễn tưởng phải không em. Càng nhắc anh càng thêm buồn hơn, ở phương xa này anh chỉ biết nuôi ảo vọng là em ra trường rồi hãy chờ anh em nhé. Sẽ có ngày anh đến đoàn tụ bên em, giữa anh và em sẽ không còn khoảng cách vô hình kia nữa, hay tin anh và anh, em cùng nhau cố gắng sẽ vượt qua tất cả mà thôi.

Theo blog (Bức thư tình)
Xem tiếp ...

9 tháng 3, 2011

Nỗi nhớ





Mr Trung | 15:54 | In | 0 Comments

- Mấy sớm nay Sài Gòn lạnh, đến trưa thì trời mát với chút nắng nhè nhẹ, lãng đãng những áng mây trôi. Em nhớ anh!

Trời về chiều, có gió nên càng lạnh. Ở Hà Nội xa xôi, anh có nhớ em không? Em tựa mình vào giàn hoa giấy anh trồng trước ngày ra thủ đô làm việc mà nhớ anh quá đỗi. Mới đó mà một năm rồi, anh nhỉ? Gió làm những cánh hoa màu tím trở nên yếu đuối và mỏng manh hơn bao giờ hết. Nỗi nhớ về anh đã xốc dậy trong em quá nhiều kỷ niệm, khiến lòng em se thắt…

Khi yêu nhau, em mới cảm nhận rằng khoảng cách không thể nào ngăn trở tình cảm em dành cho anh, mà trái lại, nó như chất xúc tác làm cho em càng thương và yêu anh hơn. Nhạc sĩ Phú Quang nói đúng, ông bảo “Càng xa em, ta càng thấy yêu em”, còn em thì “Càng xa anh, em càng thấy yêu anh”.
Anh từng nói: “Nếu yêu anh thì em hãy chăm lo việc học, đừng chểnh mảng, rồi anh sẽ về mà!”. Nghe lời anh dặn, em chú tâm học hành hơn. Cuối năm nay, em tốt nghiệp, biết anh không thể về để chung vui, nhưng em không buồn đâu.

Thời gian để yêu, đó là những giây phút em nâng niu biết bao… Em yêu anh bằng những ngày dài miệt mài học hành. Em yêu anh bằng sự tin tưởng của một tình yêu chân thành. Em yêu anh bằng nỗi nhớ của tháng ngày chờ đợi… Em yêu anh bằng những cảm nhận đầu tiên từ những ngày bên anh và cả những ngày xa anh…

Ngày mai của những ngày mai, Sài Gòn vẫn nhịp sống hối hả thường nhật, nơi con phố nhỏ xíu và cũ kỹ ấy, em mong được nhìn thấy anh, vẫn tươi mới với hạnh phúc ngọt ngào, vẫn ấm nồng với tình yêu da diết. Gửi cho em chút phong vị phương Bắc anh nhé, để em được cảm nhận hơi ấm của anh len lỏi trong cơn gió chiều, để em yêu thêm những ngày dài xa cách.
Xem tiếp ...

1 tháng 8, 2010

Ở nơi đó có phải anh đang chờ em





Mr Trung | 14:39 | In | 0 Comments

Chỉ khi mất mát con người mới học được cách trân trọng những gì mình đang có, 3 năm trước em đã đánh mất ý nghĩa sống của bản thân và anh đã giúp em tìm lại.
Giờ đây em đã mất anh và cũng tự hỏi ý nghĩa sống của bản thân là gì? Câu trả lời vẫn như 3 năm về trước: đó là tình yêu em dành cho anh! Nhiều người bảo yêu nhau là sống chết cùng nhau và em đã từng nghĩ vậy, anh cũng biết điều đó. Em hiểu những gì anh đã nói với em và hiểu cả những gì anh chưa thể nói.

- Em là 1 cô gái mạnh mẽ can đảm! Anh tin em sẽ sống tốt!
-Nếu em yêu anh, hãy vì anh mà sống. Sống đúng nghĩa!
- Hãy thay anh thực hiện ước mơ lớn nhất của anh, hãy đi đến cuối con đường của cuộc sống, thực hiện hoài bão của em và sống thật hạnh phúc. Ước mơ lớn nhất của anh là em sống hạnh phúc. Hãy tin sẽ có một câu chuyện cổ tích thứ hai. Anh vẫn luôn ở bên em,...anh sẽ chờ em ở cuối con đường, nhưng là cuối con đường.
- Hứa với anh! Em sẽ sống hạnh phúc!
- Anh mãi yêu em....tút..tút...tút...!

Em không nhớ mình đã ngồi bao lâu trong câm lặng, tim em như muốn ngưng đập,thế giới như sụp đổ dưới chân em, em làm mọi việc trong vô thức, em không muốn tin vào sự thật,anh đã rời xa em mãi mãi. Em cố tin rằng chưa hề có chuyện gì xảy ra, vui vẻ làm mọi việc nhưng em không dám nghe điện thoại vì em sợ. Để rồi em đã nghe,đã phải tin vào 1 sự thật rằng anh đã vĩnh viễn rời bỏ thế giới này trong tai nạn đó,trong cái ngày cả anh và em đều đang rất hạnh phúc mong từng giây phút được ở cạnh nhau.

Em đã nghe mẹ anh nói trong vô thức, nỗi đau đó như bóp nghẹn lấy trái tim em, em không thể nào thở và cũng không thể nói lên lời,em không thể khóc. Em là người có trái tim sắt đá phải không anh, mọi người đều khóc,từ người thân,bạn bè thân thiết đến cả những người bạn mới quen biết anh, còn em - người con gái anh yêu thì lại không hề rơi 1 giọt lệ mà vẫn nở một nụ cười.

Em không hiểu vì sao mình lại cười nhưng em biết anh mong em luôn cười,phải không anh? Tình yêu có cả hạnh phúc và khổ đau, có cả ngọt ngào và cay đắng! Chúng ta đã cùng nhau trải qua tất cả những cung bậc đó, nhưng đến giờ em mới hiểu thế nào là tận cùng của khổ đau và cay đắng, nó làm con người ta tê dại, nó có thể giết chết trái tim của một con người trong nụ cười!

Anh có biết lúc nghe cuộc điện thoại đó em muốn nói gào lên để níu giữ anh lại, để anh không rời xa em vậy mà cổ họng em tắc nghẹn,em không cất được lên lời. Em biết anh cũng mong được nghe giọng nói của em trong giây phút phải đối mặt với tử thần vậy mà em không thể nói,không thể nói được dù chỉ là 1 tiếng. Anh luôn là người nói lời xin lỗi,còn em thì luôn ương bướng không bao giờ chịu nhận mình sai.

Yêu nhau suốt bao năm mà em chưa từng 1 lần nói: ´´Em yêu anh´´, và ngay cả khi biết rằng em sắp anh mất em vẫn không thể nói với anh: ´´Em yêu anh!´´. Anh đã từng nói với em: ´´Em là người quan trọng nhất của anh´´, em đã bảo anh: ´´Em không tin´´.

Anh bảo: ´´Với anh sự nghiệp không là gì cả,anh có thể từ bỏ tất cả để được ở bên em. Giữa gia đình anh và em,nếu buộc phải chọn lựa anh sẽ chọn em, dù mọi người nghĩ anh bất hiếu. Em biết rõ anh không nói để nịnh em,em hiểu con người anh như thế nào.Sẽ có 1 ngày anh chứng minh cho em thấy: Em là người quan trọng nhất của anh!´´. Và anh đã chứng minh rồi đó, sự chứng minh phải trả bằng mạng sống của anh, trong giây phút đối mặt với sự sống và cái chết anh vẫn nhớ đến em, lo cho em, anh đã dùng chút sức lực cuối cùng để gọi cho em thay vì gọi một ai đó đến giúp anh, gọi cho 1 cô gái cách anh cả một đại dương chỉ để nói lời xin lỗi, anh lại thất hứa và thất hứa mãi mãi...

Valentine này cũng như bao valentine khác em vẫn một mình, nhưng đây là valentine đầu tiên em biết cô đơn và trống vắng là thế nào, em không còn được nghe giọng nói của anh, nhận những món quà của anh. Sau bao ngày anh ra đi giờ là lần đầu tiên em khóc, em đang khóc khi viết cho anh lá thư này,lá thư mà biết nó không thể được anh mở ra nữa, nhưng em tin anh đang đọc những gì em viết, phải không anh?

´´Em xin lỗi!´´, em đã quá ích kỉ khi đặt lên anh những gánh nặng quá lớn, vì em anh đã sống quá gấp gáp, không dành cho mình thời gian nghỉ ngơi, bỏ qua những phút giây bên bạn bè và gia đình để xây dựng sự nghiệp, để em không phải lo lắng cho cuộc sống sau này của chúng ta và để được về bên em, để em có thể dựa vào anh. Em luôn tự ti, em luôn cảm thấy không xứng đáng với anh nên đã luôn đẩy anh ra xa trong khi anh luôn cố gắng để có thể tới gần em. Đến bây giờ em vẫn luôn tự hỏi, tại sao anh lại chọn em?

- Một cô gái khiếm khuyết về cơ thể ngay từ khi mới chào đời, một cô gái không có gì giỏi giang. Anh là một người con trai hoàn hảo, mạnh mẽ và quyết đoán, một mẫu người mà bao cô gái mơ ước vậy mà lại là một người si tình nhất thế gian này. Anh đã bỏ mọi công việc, bỏ cả bản hợp đồng quyết định vận mệnh của anh để về bên em. Khi ca phẫu thuật của em thất bại, em phải trả giá bằng đôi chân của chính mình, em đã không bao giờ còn có thể đi lại được nữa cũng là lúc em quyết tâm phải nói lời chia tay với anh. Nhưng rồi em đã không làm được, em đã không thể thoát ra khỏi vòng tay anh. Em đã khóc, anh nói em thật ngốc, dù em có ra sao thì anh vẫn yêu em, em là người không thể thay thế.

Anh bảo em đừng hi sinh ngốc nghếch như vậy, bởi cho dù em có rời xa anh thì anh cũng không thể yêu một ai khác, em là tình yêu đầu tiên và duy nhất của anh. Anh không muốn trao em cho một ai khác, anh bảo em yêu là ích kỉ, anh muốn em hãy ích kỉ trong tình yêu, đừng rời xa anh, đừng đẩy anh ra xa em. Em hoàn toàn xứng đáng là người phụ nữ của anh, trong mắt anh em luôn là một thiên thần. Cho dù em không thể đi lại được nữa anh cũng không bao giờ rời bỏ em, anh sẽ là đôi chân của em, sẽ chăm sóc em suốt cuộc đời. Anh có biết em thực sự hạnh phúc thế nào khi nghe anh nói vậy không, em chỉ muốn những giây phút đó kéo dài mãi mãi.

Khi anh nói: ´´Anh sẽ ở lại chăm sóc em, không đi nữa´´, em rất muốn gật đầu nhưng rồi em lại đẩy anh ra, lại một lần nữa em đẩy anh ra đi, đẩy anh về thế giới của anh- một thế giới mà em không nghĩ mình có thể bước vào.

Lại vẫn lí do cũ,em đã lạnh lùng nói: ´´Em muốn anh hãy xây dựng sự nghiệp vững chắc,đừng cư xử trẻ con như vậy, em sẽ ổn´´. Em hiểu anh hụt hẫng và đau lòng thế nào, nhưng anh im lặng vì anh quá hiểu em, em sẽ không dễ thay đổi quyết định. Em biết không phải vì anh thiếu quyết đoán mà anh đã lại ra đi mà vì anh biết em sẽ có những hành động thiếu suy nghĩ chỉ để ép anh phải đi. Nên anh đã đi, nhưng anh không hề bỏ mặc em.

Em biết suốt 3 năm nay, kể từ ngày em phải ngồi trên chiếc xe lăn đó anh vẫn luôn âm thầm giúp đỡ em, anh vẫn luôn dõi theo từng bước đi trong cuộc sống của em. Anh biết em có lòng tự trọng cao, cho dù anh là người yêu của em thì em cũng không bao giờ chấp nhận một sự giúp đỡ nào của anh, em luôn cho rằng mọi thứ phải rõ ràng, đặc biệt về kinh tế nên anh không bao giờ nói cho em biết. Nhưng em cũng đâu phải là cô bé ngốc ngày nào, em đã biết và không muốn làm anh buồn.

Bởi em chưa bao giờ công khai mối quan hệ giữa hai chúng ta, gia đình em vẫn nhận sự giúp đỡ từ anh mà không hề hay biết, chỉ có em là cảm nhận được điều đó nhưng không thể nói ra vì trong thế giới của gia đình em anh chưa từng tồn tại. Không ai biết em đã có người yêu từ rất lâu rồi. Trong mắt mọi người em là một người con ngoan và chưa hề biết tình yêu là gì, luôn nghe lời người lớn.

Nhiều lúc anh đã cười và nói rằng:´´Anh như một tên gián điệp ấy, yêu em mà luôn phải hoạt động du kích, bao giờ cô bé của anh mới cho anh được bước vào thế giới của em đây? ´´.Giờ em mới thấy mình thật buồn cười, khi mà mỗi lần anh gửi quà tặng em em đều bảo :´´Anh giữ hộ em, sau này em sẽ nhận lại.´´

Anh cười :´´Con gái thật khó hiểu, sau này là bao giờ vậy cưng?´´.´´Sau này´´-giờ thì chắc không có sau này nữa! Nhìn lại căn phòng, em không hề có giữ một món quà nào của anh, không có một thứ gì để gợi nhớ về anh ngoài chiếc nhẫn anh đã trao cho em và em không thể không đeo nó. Nó là minh chứng cho tình yêu của hai chúng ta, là câu nói: ´´Em đồng ý đi cùng anh đến cuối cuộc đời´´.

Chiếc nhẫn vẫn còn đây, em vẫn ở đây và chờ đợi vậy mà anh không còn nữa, anh có biết em đang muốn vỡ tan ra không, em không mạnh mẽ, không can đảm, anh biết mà. Anh đã chuẩn bị mọi thứ để đón em về bên anh, sẵn sàng đối đầu với mọi sóng gió có thể xảy ra trong gia đình anh để đưa em vào thể giới của anh, để thế giới của hai chúng ta hoà làm một. Anh nói anh chỉ chờ một câu nói của em, chỉ cần em đồng ý và anh sẽ đến. Em đã im lặng không nói, em đã thực sự bị thuyết phục bởi anh nhưng sự cố chấp, tự ti trong em không cho em nói: ´´Em đồng ý´´.

Những tưởng lần này anh sẽ tiếp tục chờ đợi vì chúng ta còn quá trẻ, nhưng anh đã kiên quyết: ´´Anh sẽ không tiếp tục nhường nhịn em nữa, anh có thể chiều theo ý em trong mọi việc nhưng lần này thì không, anh sẽ xin phép gia đình em để đưa em đi.Anh sẽ công khai mối quan hệ của chúng ta, anh không thể chờ đợi hơn nữa!´´. Và dù không gật đầu đồng ý nhưng em đã thuận theo ý anh, chúng ta đã dự tính rất nhiều cho tương lai, nghĩ đến những khó khăn mà cả hai sẽ phải đối mặt sau này, em những tưởng hạnh phúc sẽ mỉm cười với em từ đây, em sẽ không đơn độc trên đường đời nữa, em không hề nghĩ một ngày nào đó không có anh em sẽ phải làm sao dù trước đây em đã từng có ý nghĩ rời xa anh.

Cuộc đời không ai học được chữ ´´ngờ´´ phải không anh? Em có ngờ đâu ngày mà anh đến đón em cũng là ngày anh ra đi mãi mãi. Em không tin có một câu chuyện cổ tích thứ hai trong cuộc đời này, anh đã dắt em vào một thế giới cổ tích rồi lại bỏ mặc em mà rời khỏi thế giới đó. Anh đã mang đến hi vọng vào cuộc sống cho em và rồi hi vọng đó lại vụt tắt ngay khi nó vừa soi sáng tâm hồn em. Anh có biết em đã mất phương hướng khi không biết mình sẽ phải bắt đầu lại từ đâu, bước đi tiếp thế nào trên con đường dài này?

Chờ đợi là một điều khủng khiếp, nhưng không có gì để chờ đợi còn khủng khiếp hơn. Chết vì người mình yêu đã là một điều không dễ nhưng sống vì người mình yêu còn khó hơn rất nhiều.Em vẫn không thể bỏ được thói quen chờ điện thoại của anh hàng đêm, nhịp thở em như gấp gáp hơn mỗi khi điện thoại rung để rồi khi mở máy một cảm giác hụt hẫng lại ùa về, em lại bấm phím từ chối.

Từ chối bởi em biết đó không phải là anh, bởi em lại phải trở về với thực tại, trở về với sự thật em sẽ không bao giờ được nghe giọng nói của anh, được nép vào ngực anh ngủ ngon lành nữa. Em đang nhớ lại những kỉ niệm của hai ta, từ khi chúng ta còn là những đứa trẻ, em luôn bảo anh cao quá, em ngước nhìn anh mỏi cổ lắm.

Anh cười lớn rồi bế em đặt lên chỗ ngồi cao hơn anh, anh bảo: ´´Giờ thì anh ngước nhìn em rồi đó!´´. Anh đã nói: ´´Nếu em không muốn bước vào thế giới của anh, thì anh sẽ bước vào thế giới của em, từ giờ anh sẽ không để em phải ngước nhìn anh mà anh sẽ cúi xuống để nhìn em!´´

Anh luôn ra sức bảo vệ em, anh không bao giờ muốn em phải chịu bất kì sự tổn thương nào, vậy mà đã có lúc em cố tình không hiểu anh. Yêu nhau nhưng thời gian được ở bên nhau của chúng ta không nhiều, những lần gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Anh có biết em khao khát được ở bên anh, chỉ để được ngắm nhìn anh, được lau những giọt mồ hôi cho anh khi anh làm việc, nhưng chính em lại mâu thuẫn với bản thân. Em đã lựa chọn cuộc sống xa anh với một suy nghĩ có thể làm tình cảm của chúng ta phai nhạt, để anh có thể quên em và bắt đầu một cuộc sống khác, để anh có thể yêu một người con gái khác- hoàn hảo hơn em, có thể chăm sóc anh suốt cuộc đời. Nhưng càng xa anh, em càng yêu anh và lại càng đau khổ, anh cũng vậy!

Sự xa cách không xoà nhoà được tình cảm của chúng ta mà nó lại làm tình yêu của chúng ta thêm sâu sắc. Anh đã nói rằng: ´´Được ở bên người mình yêu là điều hạnh phúc, anh biết việc chăm sóc một người vợ bị liệt không hề đơn giản nhưng anh muốn được làm điều đó, bởi đó là người anh yêu. ´´H à, em xin lỗi vì em luôn khiến anh buồn, khiến anh phải suy nghĩ nhiều hơn trong khi anh đã có nhiều áp lực, em thật ngốc phải không anh? Đáng lẽ em nên trân trọng quãng thời gian ngắn ngủi chúng ta được bên nhau thay vì tranh luận với anh về cuộc sống sau này, về việc chúng ta là người thuộc hai đẳng cấp khác nhau. Nhưng thời gian thì không quay trở lại,có lẽ mẹ anh đã đúng khi nói: Chúng ta không nên có một bắt đầu! Mặc dù vậy em cũng không hối hận khi chúng ta đã bắt đầu, em không hối hận vì đã yêu anh, đã cùng anh viết lên một cuốn tiểu thuyết tình yêu mà kết thúc của nó thật buồn! Em sẽ không để cuốn tiểu thuyết đó kết thúc bằng một bi kịch, bởi em biết anh muốn em để cuốn tiểu thuyết đó bước sang một trang mới, và không hề muốn nó dang dở.

Nơi kết thúc cũng là nơi bắt đầu, cuộc sống của em từ giờ sẽ trở nên khó khăn hơn, nhưng em sẽ không gục ngã đâu anh. Em sẽ không phụ lòng tin của anh. Em là một cô gái mạnh mẽ mà! Em sẽ học cách bước đi một mình, em đã sống trong sự che chở của anh quá lâu và giờ em cần phải đối mặt với những sóng gió của cuộc đời. Em tin rằng ở quanh đây, anh vẫn luôn ở bên dõi theo em, và muốn được nhìn thấy nụ cười của em phải không anh? Em sẽ chỉ khóc trong hôm nay thôi, chỉ khóc lúc này thôi. Em sẽ luôn mỉm cười. Cho dù chưa biết ngày mai sẽ ra sao, chưa biết em sẽ phải đi như thế nào. Nhưng em sẽ sống có ý nghĩa, sống vì tình yêu của anh dành cho em. Và em muốn nói với anh rằng:´´Em sẽ không viết câu chuyện cổ tích thứ hai, em chỉ viết câu chuyện cổ tích của em với một người, một người sẽ sống trong trái tim em,là anh đó!´´.Nhưng em sẽ sống hạnh phúc, và đi đến cuối con đường của cuộc sống này, bởi em yêu anh và bởi ở cuối con đường anh vẫn chờ em, phải không anh?

Hãy cười tươi, tình yêu của em, em sẽ thay anh thực hiện ước mơ con dang dở, thực hiện hoài bão của chúng ta. Hãy ở đó, ở nơi đó chờ em anh nhé! Em sẽ đến với anh khi em đã thực hiện xong những gì anh muốn em hứa. Chúng ta sẽ luôn mỉm cười và cùng nhau bước đi trên con đường đó, dù không thể nhìn thấy nhau, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau nhìn về một hướng.

Ở nơi đó, anh vẫn chờ em phải không?
Xem tiếp ...

5 tháng 3, 2010

Hoa quỳnh





Mr Trung | 11:27 | In | 0 Comments

Đã bao lần tôi viết cho em. Nhịp gõ bàn phím liên tục, đều đều lướt nhẹ nhàng theo dòng suy nghĩ. Nhưng sao mấy hôm nay tôi không thể làm thế? Những dòng chữ hiện ra luôn làm tôi cảm thấy vô nghĩa, và đã hàng chục lần tôi phải ấn delete...

Trong đêm vắng, bỗng vẳng bên tai tôi giọng hát ngọt ngào của ca sĩ Thanh Tuyền: “...dù bụi thời gian có làm mờ đi kỷ miệm của hai chúng mình, tôi vẫn không bao, không bao giờ quên anh...”. Những giọt sầu ấy như chứa đựng tất cả tâm tư của tôi. Từng ca từ làm lòng tôi tan tác, hồn bơ vơ lạc lõng vào cỏi hư vô. Tôi mong sao, ít nhất em cũng một lần lắng nghe bài hát này trong đời và sẽ “Không bao giờ quên anh” dù tình mình dang dở.
Thời gian vùn vụt trôi. Bụi thời gian vùi chôn tất cả vào miền quá khứ, biến mọi thứ thành những kỷ niệm của đời người. Cuộc đời ngắn ngủi, kỷ niệm thì vô vàn. Rồi một ngày kia tình cờ lật lại trang ký ức thuở nào, có thể ta lại nghĩ vu vơ: “Nếu...thì...”
Nếu ngày ấy, tôi không tình cờ đưa ánh mắt trìu mến hướng về em; không ngẩn ngơ trước bàn tay thon nhỏ, xinh xắn; không hút hồn vào giọng nói thanh thoát, ngọt ngào; không hoa mắt trước vầng tráng thông minh, ngang ngạnh....

Nếu em đừng quan tâm đến tôi; đừng thông cảm, chia sẻ những nỗi khổ đau của cuộc đời tôi; đừng nhẹ dạ để tôi nâng niu bàn tay xinh đẹp; đừng để tôi hôn lên làn tóc thơm lừng; đừng để hơi ấm trong ta hòa quyện vào nhau, tim ta chung cùng nhịp đập...
Thì có lẽ, chúng ta vẫn là những người bạn, là hai anh em thỉnh thoảng cùng nhau ngồi uống cafe, vô tư hàn huyên chuyện trên trời dưới đất.

Thế nhưng...
Dẫu cho tôi có quyền năng quay ngược thời gian. Tôi cũng sẽ thực hiện lại những điều đôi ta đã trải qua trong quá khứ. Tôi cũng sẽ cùng em xuôi ngược trên lộ vòng cung - con đường tuyệt đẹp nằm ven sông chảy về quê ngoại Phong Điền. Sẽ âu yếm bàn tay ngọc ngà của em, để những ngón tay hai chúng mình đan xen vào nhau, để hơi ấm tay tôi sưởi ấm lòng em, để tay em nhè nhẹ xiết vào tay tôi như hứa hẹn cùng tôi vượt qua sóng gió cuộc đời. Tôi sẽ len lén hôn lên suối tóc, làn da mượt mà để ghi nhớ mãi hương thơm thân thể em...
Vì tim tôi đã in đậm những khoảnh khắc ấy. Đấy là là những bức tranh, những vần thơ, những nốt nhạc đẹp nhất, hay nhất, lãng mạn nhất mà em và cuộc đời này đã ưu ái ban tặng cho tôi.

Đến hôm nay, cảm giác lo sợ một thứ gì đó thật quý giá của cuộc đời mình sẽ mất đi vĩnh viễn đã đã trở thành sự thật - tôi đã mất em! Đành chấp nhận thôi. Tôi hoàn toàn không trách cứ em, chỉ mong em hãy giữ gìn kỷ niệm của hai đứa mình.
Em còn nhớ, đã đôi lần tôi nói về một loài hoa đoản mạng. Khi nở, hoa dâng hiến hương sắc quyến rũ cho đời với những cánh hoa nõn nà, trinh bạch và thánh thiện. Hương thơm dìu dịu, đầm thắm và mộc mạc đồng quê... Ta cùng đặt tên cho kỷ niệm chúng mình là Hoa Quỳnh, em nhé!

Mãi mãi yêu em!
Xem tiếp ...

23 tháng 12, 2009

Happy Birithday Anh Yêu Thương Của em





Mr Trung | 20:42 | In | 0 Comments

Ngàn lời chúc yêu thương và tốt đẹp nhất. Ước gì mình được ở bên nhau lúc này anh nhỉ, em sẽ cùng anh thổi tắt những ngọn nến hồng trên chiếc bánh kem xinh xắn.



Để những lo toan phiền muộn tan theo ánh nến, rồi mai này cuộc sống sẽ đón chờ anh bằng một tương lai tươi sáng, tràn đầy hạnh phúc. Có người nói rằng em thật phiêu lưu khi yêu anh, thế nhưng em biết anh thật sự là một nửa của em, là bóng tùng cao lớn để em có thể dựa dẫm suốt cuộc đời. Em thật sự rất vui, khi giờ đây đã trói chặt được tim anh, để trái tim chúng mình cùng hoà chung nhịp đập.


Đôi khi em thầm nghĩ: cảm ơn ông trời đã đưa anh đến bên đời em, để anh dang rộng vòng tay ấm áp đón em vào lòng. Anh mạnh mẽ, vững chãi, ít trao cho em những lời có cánh nhưng lại yêu thương, quan tâm, lo lắng cho em thật nhiều.


Còn em, như cô bé con nũng nịu, hay giận hờn vu vơ, để rồi những lúc vắng anh, không được nhìn thấy nụ cười của hiền lành, không được nghe giọng nói anh ấm áp, em lại thấy cô đơn, trống vắng, để rồi lòng lại thấy yêu anh nhiều hơn.


Không có em cùng đón sinh nhật, nhưng hãy thổi nến và cầu nguyện anh nhé, hãy cầu cho tình cảm chúng mình mọi điều tốt đẹp, để rồi có một ngày mình sẽ được ở bên nhau, cùng cầu nguyện dưới ngọn nến lung linh và em sẽ thì thầm bên tai anh: Em yêu anh, yêu thật nhiều.


HAPPY BIRITHDAY ANH YÊU THƯƠNG CỦA EM!


Xem tiếp ...

Gửi gió mang thương nhớ đến anh





Mr Trung | 20:37 | In | 0 Comments



Giờ này bên nước Hàn xa xôi và lạnh giá ấy anh đang làm gì, có nhớ đến em không anh yêu? Còn em ở đây nơi quê nhà buồn bã và nhớ anh vô cùng nhớ.

Anh biết không những ngày không có anh bên cạnh em luôn phải cố gắng sống cho vui vẻ mà chẳng thể làm được, nỗi nhớ anh cồn cào ra riết, mọi lúc mọi nơi và trong hoàn cảnh nào em cũng luôn nghĩ đến anh. Lúc đang nói chuyện với bạn bè bất chợt có ai nói một điều gì đó giống anh hay là hành động đưa tay lên miệng như anh lại làm em ngẩn ngơ và nhớ anh muốn khóc. Em và anh yêu nhau bao lâu rồi anh có nhớ nữa không? Em luôn tính từng ngày khi yêu anh mà phải xa anh, những ngày tháng đó thật hạnh phúc nhưng cũng thấm đẫm nước mắt của em khóc vì thương nhớ anh. Buồn em khóc, vui vẻ hạnh phúc em cũng khóc có khi là khóc nhiều hơn. Chính bản thân em cũng không lý giải được điều đó.


Những ngày tháng vừa qua đôi lúc em cũng đã làm anh buồn, em thấy giận bản thân em vô cùng. May mắn thay anh không bao giờ giận em. Em hạnh phúc vô cùng khi yêu anh và có anh trong cuộc đời này. Anh bao dung và độ lượng với tất cả những lỗi lầm em gây ra, anh không bao giờ chấp nhặt và để ý đến những điều đó. Nhiều lúc em thấy mình thật đáng ghét khi cứ nghĩ linh tinh và có những lời nói làm cho anh buồn, những lúc ấy em giận bản thân mình vô cùng.
Anh yêu ơi ! Thế là sắp đến ngày 30/10 rồi đó, anh có còn nhớ ngày này không anh yêu? Em hỏi thật ngớ ngẩn phải không anh? Anh cũng như em thôi làm sao mà quên được. Ngày này của năm ấy cũng là những cơn gió lạnh đầu mùa miên man đùa trêu trên tóc, anh nói lời yêu em trong sự ngỡ ngàng của chính em để rồi giờ đây anh đi xa quê hương còn lại mình em với bao kỷ niệm yêu dấu.


Mỗi khi bất chợt có một cơn gió lành lạnh đi ngang qua em lại giật mình và nhớ anh muốn khóc, nhớ đến câu "gió lạnh đầu mùa đó em yêu" của anh, khi em bên anh rùng mình bởi một cơn gió thoảng qua.
Hàng đêm nỗi nhớ anh làm em trằn trọc không sao mà ngủ được,nằm nghĩ miên man,nghĩ đến lúc gặp lại anh sau bao ngày xa cách sẽ thế nào, chắc là em khóc nhiều lắm vì niềm hạnh phúc khi gặp lại anh. Tình cảm dồn nén bấy lâu được có cơ hội dâng trào, cũng có thể em không khóc được và cũng không nói được lời nào?.
Em cứ nghĩ nhiều thật là nhiều. Sáng nay em thức dậy thấy tiết trời lạnh làm em buồn và nhớ anh muốn điên luôn anh có biết không,em sợ anh phải lo lắng nhiều nên em không dám nói là em nhớ anh đến chừng nào.Em nhớ điều anh nói cùng em "Mỗi khi có một cơn gió vô tình hôn lên má em, đùa trêu trên tóc em thì em đừng buồn, đừng giật mình hờn trách. Đó là ngàn vạn nụ hôn anh gửi vào trong gió mang đến bên em đó em yêu" và rồi nước mắt em lại rưng rưng nhớ thương ngẩn ngơ.
Em muốn gọi tên anh thật to để niềm thương nỗi nhớ tan vào trong gió,bay cao lên bầu trời và mang đến bên anh,em muốn nói ngàn vạn lần rằng: "Trung yêu của em,em yêu và nhớ anh thật nhiều".
Mỹ Duyên
Xem tiếp ...

Vì mình yêu cậu...





Mr Trung | 20:33 | In | 0 Comments

Bốn năm… thời gian có dài không cậu? Bốn năm mình đi tìm một lý cho ngày cậu xa mình. Bốn năm… mình mệt mỏi, chán chường, cố quên, vùi nhớ trong cuộc tình mới.
Bốn năm mình chờ đợi, hi vọng về mối tình đầu… Bốn năm… mình tin cậu xa mình vì một lý do nào đó chứ không phải vì cậu hết yêu mình… Bốn năm… mình vẫn tin ngày cậu trở về bên mình.
Bốn năm… kể từ ngày cậu đi và bây giờ, cậu trở về, cậu vẫn không liên lạc với mình. Mình vẫn không tin khi cậu nói cậu không còn yêu mình nữa, cậu chỉ coi mình là bạn thôi. Mình không tin cho đến ngày cậu trở về, im lặng. Mình thật sự không còn ý nghĩa trong trái tim cậu…
Ngày ấy, cậu và mình yêu nhau. Tình yêu thơ ngây của tuổi học trò. Một tháng sau ngày cậu chính thức nhận lời tỏ tình của mình, sau bao tháng ngày hai đứa vùi đầu vào học tập, dồn nén cảm xúc, cậu ra đi không cho mình một lý do để mình có thể tin đó là sự thật.

Hai năm sau, trong lần gặp vô tình và vội vã, cậu nói cậu không còn yêu mình nữa khi biết trái tim mình vẫn im đậm bóng hình cậu. Cậu nói mình hãy quên cậu đi, hãy chân thành với người mới. Rồi cậu lại đi. Mình cũng không thể lừa dối người ấy và mình thêm được nữa. Mình chia tay. Mình nhớ cậu đến cồn cào, da diết. Mình yêu cậu thật nhiều! Mình để mặc cho những cảm xúc giằng xé mình. Đau đớn!… Mình lại hi vọng và chờ đợi khi biết có thể cậu sẽ trở về. Nhưng…

Ngày cậu về, mình hiểu rằng mình không thể quên được cậu và cậu mãi mãi không thuộc về mình.

Bốn năm rồi cậu à! Mình đã tin cậu không còn yêu mình. Mình cũng biết giờ cậu đã có một cuộc sống mới, bình yên, hạnh phúc hơn sau bao sóng gió của bốn năm cậu che giấu và lặng lẽ rời xa mình.
Thật đau khổ khi yêu mà không được yêu lại, càng đau khổ hơn khi được yêu rồi phải xa, có phải tột cùng không khi không thể quên một bóng hình đã thuộc về quá khứ!
Cậu à, mình xin lỗi vì không thể quên cậu như đã hứa với cậu, không thể coi cậu như một người bạn bình thường của mình vì mình yêu cậu, tình yêu đầu đời cũng là tình cuối của mình!

Hãy bình yên trên con đường cậu đi. Mong cậu hạnh phúc!

Theo blog (Bức thư tình)

Xem tiếp ...

Thư gởi công chúa





Mr Trung | 20:31 | In | 0 Comments



Đã bao lần anh tự hứa với chính bản thân mình và hứa cả với em nữa rằng: Anh sẽ không nhớ em nữa, không gọi điện hay nhắn tin cho em. Vậy mà anh có làm được đâu, thật khó cho anh.
Khi đang yêu một người mà cứ bắt mình phải quên thì ai mà quên cho được dù biết rằng người đó hoàn toàn không ở bên cạnh mình. Nhưng nếu điều đó đơn giản thì trên thế gian này đâu có ai phải đau khổ vì yêu, có những người cứ đi làm phiền người khác, có những người phải âm thầm chịu đựng nỗi buồn mà có lẽ trong suốt cuộc đời sẽ không bao giờ quên được.....
Em à! tại sao anh cứ phải muốn biết hiện giờ em đang làm gì, em khoẻ không? có hay bị ốm không? vì thỉnh thoảng em cũng vẫn bị ốm đó, em đã làm việc ổn định chưa? Có khó khăn gì hay không, ba mẹ vẫn khỏe chứ?… nhiều lắm những điều anh muốn biết về em khi mà anh không ở gần bên em. Anh thật xấu tính quá đi, cái tính tò mò của anh luôn chiến thắng tất cả, nhưng anh tò mò cũng chẳng làm gì hại ai hết, miễn là anh biết mình nên dừng thế nào là đúng lúc. Hôm kia anh nháy máy em xem nó có trong vùng phủ sóng không? Chi cần nghe tiếng nhạc là được….. Nhưng hoá ra là vẫn liên lạc được, anh lại nở nụ cười trên môi, tim anh đập mạnh vì sợ rằng em sẽ bắt máy, từ rày về sau chắc có lẽ là anh không được phép làm như vậy nữa, nhưng chỉ nghe tiếng nhạc vậy thôi là anh yên tâm là em chưa đi đâu xa. Ít nhất là trong trái tim anh.

Cho dù vẫn biết là em đang ở bên cạnh người khác. Đôi lúc anh lại tự nghĩ : “Có phải em ghét anh lắm phải không?” Anh chỉ cần có thế một chút quan tâm của em đến anh, hoặc là một suy nghĩ thôi là quá đủ nhưng điều đó lại quá khó khăn với em lắm phải không em?, Em không muốn cho anh có một chút hy vọng nào về em cả, em mong anh càng ghét em nhiều thì càng tốt, em nghĩ rằng như thế sẽ tốt hơn và anh sẽ quên được em nhưng với anh thì điều đó khó lắm: càng ghét em thì anh càng yêu và nhớ em hơn. Đã bao lần em, cũng như anh hiện giờ khóc rất nhiều. Và cũng có nhiều lúc anh rất giận vì tại sao em lại quết định như vậy chứ,…v.v…nhưng anh không giận em lâu được vì em thật sự rất đáng yêu với anh. Trong lúc anh tức giận em thì anh lại nghĩ đến những gì tốt đẹp về em thế là anh lại hết giận em. Anh cũng không biết là tại sao lại như vậy nữa… Nhưng anh chỉ biết một điều đó chính là “tình yêu” thật sự. Từ trứơc tới giời anh không hề khóc về bất cứ điều gì, anh tự nghĩ rằng anh rất cứng rắn, nhưng hôm gặp em, hai đứa không được ngồi, chỉ đứng nói chuyện thôi, không được đứng trong nhà mà chỉ là mái hiên, trong khi trời đang mưa nữa, anh đã khóc, khóc rất nhiều nữa. Có lẽ đó chính là những gì ẩn chứa trong con người anh, anh không chịu đựng được nữa và nó đã bộc phát. Lúc đó anh nghĩ mọi thứ xung quanh điều không giành cho anh nữa, nó như ngừng lại. Một cảm giác đau đớn rất khó tả e à! Hic. Lúc ôm em vào lòng, anh chỉ biết ôm em thật chặt lúc đó anh hạnh phúc lắm và chỉ muốn ở bên em mãi mãi.

Anh hiểu lúc đó thoáng qua suy nghĩ của em cũng có cảm giác như anh nhưng em không nói ra vì em không muốn bất cứ điều gì em làm để anh hy vọng. Anh biết tình yêu của mình vẫn còn hiện hữu rong trái tim của mỗi người, anh hiểu bây giờ em không thể ở bên cạnh anh. Nhưng anh ước gì ngày nào anh cũng được ở bên em nhưng anh biết em lại không thích vậy, em chỉ muốn anh quên em càng sớm càng tốt để anh khỏi đau buồn vì em. E biết là em vô tâm thật không? em đã từng nói với anh đừng nhắn tin, đừng gọi điện cho em nữa. Khi anh rất cần em, cần em hơn bao giờ hết, mà tại sao em lại yên lặng như, yên lặng như chẳng có chuyện gì xảy ra hết vậy. Anh là người đầu tiên em yêu, yêu nhất trong cuộc đời này. Nhưng giờ đây em đi cùng người khác em có nhớ đến anh không? E có thật sự vui vẻ không hả em?...... Tuy đối với anh nó lại hơi khác, nhưng em là người anh yêu nhất trong cuộc đời này. Đó là những lời nói thật lòng của anh. E đừng ít kỷ và yếu đuối như thế…. Cho anh xin lỗi, có thể là anh suy nghĩ sai về e. Nhưng anh thật sự chỉ muốn là …..em hãy suy nghĩ lại đi em à? “Hảy cười để liều lĩnh chấp nhận mình như là một người ngớ ngẫn. Hãy khóc để chấp nhận mình như một người đa cảm. Hãy nghe tiếng nói con tim để chấp nhận sự mắt míu. Hãy phơi bày những cảm xúc để chấp nhận con người thật của chính mình. Hãy đặt những giấc mơ trước vầng mây để liều lĩnh đón nhận lời giễu cợt. Hãy yêu bởi biết đâu không có tình yêu như thế trở lại lần thứ hai. Hãy dũng cảm đối mặt với nhưng khó khăn và rồi liều lĩnh chấp nhận rủi ro. Nhưng những sự liều lĩnh ấy cần phải có bởi vì mối nghuy hiểm nhất trong cuôc đời chính là không có sự liều lĩnh. Nếu ai không liều lĩnh sẽ không có gì, không làm được gì và không là gì cả?” Phương à? Phương có dám liều lĩnh không? Anh sẽ dùng nó làm phương châm sống của anh trong tất cả mọi việc. Chúc công chúa của anh luôn gặp nhiều may mắn. A sẽ nhường hết tất cả may mắn và hạnh phúc của mình cho công chúa của anh.

Bạch Mã Hoàng Tử

Theo ngoisao.net
Xem tiếp ...

Em làm như vậy là sai sao anh?





Mr Trung | 20:30 | In | 0 Comments



Chiếc điện thoại cứ nằm lý ra đó từ 4 ngày nay, cứ lâu lâu em lén lén mở ra xem anh có gửi tin nhắn nào cho em không. Vậy mà anh vô tâm quá ngay cả một tin nhắn mà anh cũng ít kỷ hẹp hòi với em nữa.
Anh àh! Không biết anh đã khoẻ chưa? Hay vẫn còn đang sốt cao như ngày cuối cùng mình cãi nhau vậy anh? Em biết anh bệnh nhưng vì ở xa nên em không thể chăm sóc cho anh, em biết anh buồn nên ngày nào em cũng gọi hỏi thăm anh, vậy mà em cứ tưởng mình đang làm điều gì đó bù đắp cho anh những ngày tháng thế này. Không ngờ anh lại cứ như giận em rồi cọc cằn khó chịu cúp máy nữa chừng. Anh không biết lúc đó em thấy mình cứ như là người thừa thãi lắm, vô duyên lắm. Lúc đó em buồn nhắn tin cho anh anh còn lạnh lùng hơn nữa.
Anh có biết em thương anh lo cho anh mà không được em thấy như mất mát nhiều lắm không? Tại sao ngay cả khi một tin nhắn thương yêu hỏi thăm giành cho em anh cũng không có. Không biết từ khi nào nữa. Anh đã lỗi lầm với em một lần nhưng vì yêu anh em có thể quên đi bỏ qua tất cả. Anh từng buông lơi vòng tay của em mà trong tay với người con gái khác. Em cũng đau lòng lắm chứ, nhưng em đã nghĩ là con trai trong lúc xa vắng thiếu thốn tình cảm đôi khi anh không kiềm lòng được. Em không hề oán trách anh mà chỉ giận tại sao mình lại không chăm sóc được cho anh không lo lắng được cho anh trong giây phút này, nhưng không lẽ tất cả những gì em đã làm từ mấy năm nay là sai sao anh? Lời động viên, an ủi, chăm sóc cho anh bằng những tin nhắn, những lời dặn dò của em là sai sao anh??? Em đã không hiểu và hoàn toàn không hiểu? Có lẽ em đã sai .

cô bé ngốc nghếch
Xem tiếp ...

Viết cho anh





Mr Trung | 20:29 | In | 0 Comments



Anh thương yêu
Có lần anh nói: “Điều anh sợ nhất là khiến em buồn, để em phải rơi nước mắt vì anh”. Nhưng anh ơi, nước mắt chính là khi nụ cười không đủ để diễn đạt niềm hạnh phúc đang dâng tràn.
Anh đừng quá buồn bã, lo sợ khi nước mắt em tuôn rơi. Đó không hẳn là giọt lệ đắng cay, cũng đâu phải là bao uất ức dồn nén không được bày tỏ mà đôi khi là những hạt ngọc thanh khiết đầy nữ tính chứa đựng niềm hạnh phúc riêng em, của riêng con gái chúng em

Tình yêu có khi cần nhiều lắm niềm cảm thông, chia sẻ và cả sự hi sinh song khi đã có tình yêu, có sự đồng điệu của hai tâm hồn thì những vất vả, hi sinh đó lại trở thành niềm hạnh phúc lớn lao trong lòng mỗi người.
Với em nước mắt khi được ở bên anh thì luôn là giá trị, là bài học giúp em nỗ lực hơn nữa hòng mang lại điều tốt đẹp cho cả hai. Anh biết đấy, em luôn mơ ước được bước chung một con đường với anh, dù quãng đường đó có chông gai, trắc trở em cũng sẽ gắng vượt qua bởi dù sao nó cũng là sự lựa chọn của mình, đâu có quyền ân hận. Khi nào giọt lệ còn lăn trên má em là lúc ấy em còn yêu anh nhiều lắm, nếu một ngày anh thức dậy, không thấy mặt trời xuất hiện trên trái đất này nữa, thì lúc đó em mới hết yêu anh. Em đâu chỉ yêu anh hết cuộc đời anh, em sẽ yêu anh đến hết cuộc đời em

Đâu phải cứ mỉm cười

Mới thêm niềm hạnh phúc

Đôi khi giọt nước mắt

Mới thực là yêu thương"

Lần đầu em khóc khi nghĩ đến anh là khi nào nhỉ? À phải rồi, đó là ngày sau khi chúng ta quen nhau

Cái gì xuất phát từ trái tim sẽ đi đến trái tim” cùng với bao xúc cảm của anh về em, khiến em cảm động. Anh vẽ ra một tương lai thật tuyệt diệu với căn nhà nhỏ ấm cúng, nơi đó có anh, có em và một lũ nhóc dễ thương, hồn nhiên nô đùa… Lúc đó lòng em rưng rưng một niềm hạnh phúc thật khó tả và tự nhiên có gì đó cay cay nơi sống mũi, có gì đó trong trẻo, âm ấm từ từ lăn nhẹ trên má em. Khi ấy anh có nhìn thấy thì cũng không cần phải cuống lên làm gì, em đang rất hạnh phúc mà anh. Anh đã đánh cắp trái tim em rồi đấy

''Có những dòng lệ nhỏ.

Khiến đá hóa trái tim

Có nỗi buồn triền miên

Làm trái tim hóa đá"

Ai cũng có một thời để nhớ, đó là những kỉ niệm đẹp, một phần tất yếu trong thời trẻ trai của mỗi người. Buồn mà làm chi và rồi em lại tiếp tục khóc trong niềm hạnh phúc có anh trong cuộc đời. Em cất lên tiếng hát khe khẽ: “Ai đã từng khóc vì yêu, xin hãy yêu nhau thật nhiều...”.
Xem tiếp ...

Anh...có biết





Mr Trung | 20:27 | In | 0 Comments


Anh!
đã bao giờ anh từng nhớ đến em dù chỉ là 1 lần thôi không anh, đã bao giờ anh bất chợt gọi tên e trong khoảnh khắc anh cảm thấy nhớ nhung ko, có bao giờ anh dành cho e một chút tình cảm dù chỉ bằng 1 phần mấy tình cảm của em dành cho anh không
Còn em, em đã từng gọi tên anh, trong khoảnh khắc em nhớ nhung da diết một người và người đó chính là anh, em đã từng viết tên anh ở bất cứ nơi đâu em có thể viết khi em nhớ đến anh, Em đã từng cầu mong trên đường đời em đi sẽ được gặp anh, một chút thôi cho dù là không thể đến bên cạnh anh, cho dù đó là hình anh với 1 người kon gái khác, ng kon gái anh iu.
Chưa bao giờ anh có tình cảm với em phải không? chưa bao giờ anh dành tc cho em bằng 1 phần mấy lần anh dành cho người kon gái đó phải không?
Nhìu lần em tự hỏi lòng, sao em lại đem lòng iu anh, sao em lại dành tc cho a, mặc dù em đã biết tình cảm anh dành cho người kon gái đó sâu đậm đến vậy, phải chăng là em quá ngốc, hay trái tim của em không phân biệt được người nào em nên iu, ng nào em không nên iu
Dẫu biết là như vậy nhưng sao cứ mãi iu anh, cứ mãi dành tc cho anh, cho dù em biết chẳng bao giờ anh chấp nhận và đáp lại tình cảm đó, cho dù em biết trong lòng anh em chỉ là 1 đư em, một con nhóc ngốc nghếch trong lòng anh

Anh àh, đường em đi cho em gặp anh 1 lần thui nhé, dù chỉ 1 lần thui, để em có thể an tâm về anh, để dứt bỏ những gì đối với em và anh thì điều đó là không thể.

Anh àh! dù thế nào đi nữa, dù em có phải dằn vặt, dù em có phải buồn, thì vẫn cứ hứa với em là anh sẽ hạnh phúc nhé, vì nếu anh hạnh phúc thì chính em cũng sẽ rất hạnh phúc đó, anh nhé!

Yêu anh!

pé heo
Xem tiếp ...

Valentine buồn





Mr Trung | 20:24 | In | 0 Comments



Sắp tới ngày Valentine mà sao anh cảm thấy trống trải quá. Tâm trạng của anh bây giờ rất nhớ em. Anh nhớ ngay lễ tình nhân năm ngoái. Anh đã phải nhờ một người bạn chở em ra rồi hai đứa mình di chơi. Lúc đó anh cảm thấy rất hạnh phúc vì được đi chơi với nguời mình yêu.chúng mình đã đi ăn cá viên chiên rồi đi dạo một vòng thành phố.

Anh đã nắm tay em. Một cảm giác thật ấm áp. Anh ước gì được đi chơi cùng em trong những ngày quan trọng như thế này.Nhưng năm nay sẽ là một valentine buồn đối với anh. Tụi mình đã có nhiều kỷ niệm quá đúng không em? Nhưng có lẽ do anh vô tâm nên anh đã không giữ được em. Anh rất hối hận về những gì anh đã làm.Nhưng em hãy hiểu cho anh là những gì anh làm tất cả chỉ vì em. Có lẽ do trong lúc nóng giận anh đã có những lời lẽ làm em không vui nhưng anh chỉ muốn nói một điều đó là anh rất yêu em. Anh sẽ chờ em tại công viên nơi mình hay ngồi vào ngày lễ tình nhân cho dù em không tới thì anh vẫn sẽ yêu em và đợi em.



HQP

theo ngoisao.net
Xem tiếp ...

Em vẫn luôn nhớ dù anh đã làm em đau





Mr Trung | 20:23 | In | 0 Comments



Anh thân yêu! Thế là mình xa nhau hé anh, xa nhau một cách nhanh chóng và đối với anh thì nó nhẹ nhàng nữa, nhẹ nhàng như mặc một cái áo khi không thích nữa cởi ra quăng đâu đó và xem như nó không tồn tại trên đời này.

Đến giờ này đây em cứ nghĩ mãi không biết anh là người thế nào chân thành hay lừa dối, anh đến với em vì mục đích gì hay xuất phát từ con tim. Em cứ phân tích nhưng không hiểu được vì anh quá tuyệt trong vấn đề này. Anh thường nói anh làm gì cũng có suy trước tính sau, cũng phải chừa cho mình con đường và có lẽ trong chuyện tình yêu của tụi mình anh cũng đã cân đong đo đếm như thế phải không anh. Anh à tại sau anh lại chủ động đến với em, em đã không bao giờ nghĩ mình có thể yêu và rơi vào hoàn cảnh thế này nhưng em lại gục ngã trước anh. Anh đã bước vào cuộc đời em đúng lúc em khó khăn nhất, đau khổ nhất, cô đơn nhất, yếu đuối nhất. Anh với sự chia xẻ, sự nhiệt tình, sự chu đáo và trên hết là tình cảm nồng nhiệt và chân thành (có lẽ do em ảo tưởng) những lời nói có cánh đã làm em ngất ngây và em đã không còn là chính em. Thời gian của tụi mình tuy ngắn nhưng đối với em nó là mãi mãi.

Dù em có lỗi thật nhiều với gia đình nhưng em lại không hổ thẹn với bản thân em. Em đã sống chân thật với anh với con tim mình. Anh ơi! sao lại nhẫn tâm đến thế hả anh " Anh xin lỗi em, em đừng buồn" thế là kết thúc một tình cảm mà anh đã từng nói " đến chết anh mới quên em, em là máu, là thịt của anh". Anh đành lòng để em ra về trong cô đơn, tủi hơn. Anh sắt đá đến không có một dòng tin nhắn vì anh sợ còn tiếp tục với em sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống êm đềm của anh vì giờ đây anh đã tìm lại được hạnh phúc của mình. Em vẫn biết rằng cuộc tình mình sẽ không đi đến đâu nhưng em lại không nghĩ anh lại đối xử với em thế này và tình cảm dù không thật nhưng em và anh có biết bao kỷ niệm đẹp ở mọi nơi. Anh đã thay đổi hoàn toàn cũng những lý do đó nhưng khi còn tình cảm thì anh lại nói cách khác nhưng giờ anh lại dựa vào đó để chia tay em vì anh biết chắc chắn một điều em không phải là người vô liêm sĩ đến không hiểu những gì anh nói phải không anh. Có lẽ em chưa lão luyện trong tình trường như anh nên em không hiểu hết được đâu là giả đâu là thật anh hé, em chỉ sống theo tình cảm, theo con tim mình không vụ lợi, không tính toán.

Anh đã từng nói anh sẽ không để em đau khổ nữa, nhưng giờ anh lại làm khổ em gấp vạn lần, đến chết em vẫn luôn bị dằn vặt. Em biết tình cảm 6 tháng 10 ngày của tụi mình thì không xứng đáng để anh đánh đổi mọi thứ anh đang có vì nó phải không anh, em cũng chưa bao giờ yêu cầu anh điều gì mà chính anh đã nói thôi anh hé. Yêu anh em chỉ mong ước một điều là mình sẽ mang lại hạnh phúc cho nhau và em nghĩ mình sẽ làm được, sẽ tạo cho anh cuộc sống vui vẽ nhẹ nhàng. Em buồn, em đau nhưng em sẽ không ủy mị em sẽ cố gắng đứng lên, em sẽ sống tốt hơn sau cú vấp ngã này. Em luôn mong anh có cuộc sống hạnh phúc và luôn sống chân thành anh hé. Đừng làm ai đau như em nữa nhe anh. Em sẽ luôn nhớ đến anh người đàn ông đã đi qua cuộc đời em và cám ơn anh đã cho em một thời gian hạnh phúc khi ở bên anh, cám ơn anh đã từng có thời gian sống vì em. Cám ơn anh Ph Em à. Em vẫn sẽ mãi nhớ anh khi nào trong cuộc sống này anh cảm thấy mệt mỏi cần người chia sẻ thì em vẫn là người anh có thể tin tưởng anh nhé.

mochu

theo Ngoisao.net
Xem tiếp ...