Follow Us @soratemplates

Hiển thị các bài đăng có nhãn Giới Tính. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giới Tính. Hiển thị tất cả bài đăng

6 tháng 9, 2013

Yêu đến tận cùng nỗi nhớ

19:02 0 Comments
1. Anh bất ngờ xuất hiện ngay trước cửa nhà cô. Vẫn ánh mắt dịu dàng, vẫn nụ cười ấm áp khiến trái tim cô như muốn tan chảy. Họ đứng lặng nhìn nhau như thế rất lâu, chỉ đến khi nước mắt cô giọt nọ nối giọt kia rơi xuống, anh mới kéo cô lại gần, ôm cô thật chặt và vỗ về. Giấc mơ đuổi theo cô bao năm qua, phút chốc bỗng thành hiện thực, những tiếng nấc nghẹn ngào, òa vỡ cho ngày gặp lại…

Hồi đó, cô là khán giả trung thành của một kênh âm nhạc trên đài phát thanh. Một chiều mưa, cô nghe thấy giọng nói ấm áp buồn buồn gửi một ca khúc mừng sinh nhật mẹ. Suốt nhiều ngày sau đó, giọng nói ấy và câu nói “Con yêu mẹ thật nhiều!” thường xuyên xuất hiện trong đầu cô, cả trong bữa ăn, giấc ngủ mà không làm thế nào xua đi được. Sau đó khoảng một tuần, cô bốc điện thoại gọi đến tổng đài nhờ tìm cách liên lạc với chàng trai ấy.

2. Có số điện thoại rồi, cô chủ động nhắn tin cho anh. Tin đầu tiên làm quen, chỉ giống như một tin nhắn đi lạc, anh không trả lời. Tin thứ hai, anh nói cô nhầm máy rồi! Và tin thứ ba, tin thứ tư, thứ năm… toàn những chuyện không đầu không cuối, họ bắt đầu quen nhau. Suốt một năm dài nhắn tin, gọi điện, cô liên tục đề nghị được gặp nhau, anh liên tiếp từ chối, mà không đưa ra bất cứ lý do nào. Bạn bè biết chuyện nói cô điên khi cố lao đầu đuổi “gió”, chẳng biết anh ta là người thế nào mà cứ “phát điên, phát rồ” lên như thế. Nhưng, trái tim cô mách bảo, chàng trai đó là người tốt.

Sau cùng, cô cũng tìm được địa chỉ của anh. Không dám bước đến trước mặt anh, cô chỉ đứng nhìn từ xa. Anh giản dị và ánh mắt lúc nào cũng như ẩn giấu nỗi buồn. Có buổi, cô vào căng tin trường anh gọi bữa trưa, ngồi ngay sát bàn anh, nghe giọng nói anh gần, thật gần. Cô ước gì mình đủ can đảm để nói cho anh biết, cô là chủ nhân của số máy lạ. Sau đó là nhiều bữa trưa như thế. Có hôm khi nghe bạn bè anh tâm sự, cô biết, trong suốt mấy năm học đại học, anh chưa bao giờ được ăn một bữa no, nước mắt cô đã lăn dài trên má vì thương anh.

3. Ra trường được 2 năm, đến một ngày, anh chủ động đề nghị gặp cô. Cả ngày hôm đó, cô như sống trên mây, cuối cùng niềm mong ước được ngồi đối diện với anh, nghe anh nói, nhìn vào mắt anh thật gần cũng đã đến. Tối đó, cô diện một chiếc đầm màu hồng nhạt, thắt nơ có những chấm bi màu nâu bóng. Trông cô xinh xắn và rạng rỡ như một công chúa bước ra từ câu chuyện cổ tích.

Anh cũng bất ngờ khi thấy cô xuất hiện bằng xương bằng thịt trước mặt mình và phải một lúc lâu, anh không nói được lời nào, chỉ ngắm nhìn nụ cười của cô. Cuộc gặp gỡ đầu tiên, cô đã không nén nổi tình cảm của mình và chủ động trao cho anh nụ hôn đầu đời, nụ hôn khiến cho lồng ngực cô như muốn nổ tung, những cảm xúc ấp ủ trong lòng bấy lâu vỡ òa.

Yêu đến tận cùng nỗi nhớ, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh yeu, chuyen tinh yeu, hanh phuc, ban tre, gioi tre, bao, noi nho, nho nhung, moi tinh dau, ban tre cuoc song, bao

Cuộc gặp gỡ đầu tiên, cô đã không nén nổi những cảm xúc của mình (Ảnh minh họa)

4.  Nhưng niềm vui ấy ở bên cô không lâu khi những “bí mật” của cô dần bị “lộ tẩy”. Đầu tiên là các bạn anh nói trông cô quen quen, hình như đã gặp cô ở đâu đó, rằng cô không thể nào là người lạ. Anh ngỡ ngàng nhìn cô, đôi mắt dịu dàng ấy chứa đầy những dấu hỏi.

Sau đó, một lần họ đang ngồi cùng nhau nghe nhạc, thả hồn theo những giai điệu du dương của tiếng lá cây xào xạc, tiếng nước róc rách và tiếng chim ríu rít buổi bình minh thì mấy đồng nghiệp công ty anh xuất hiện. Họ hồ hởi chào hỏi cô và vô tư kéo ghế ngồi cùng bàn hỏi han chuyện nọ, chuyện kia. Lúc đó, cô đã ra sức đá vào chân họ nhưng điều đó dường như càng làm tăng thêm sự hiếu kỳ trong họ. Anh nhíu mày, trầm ngâm suy nghĩ, cô lặng lẽ cắn móng tay, mặt nóng bừng. Lúc mấy đồng nghiệp rời đi, anh chỉ hỏi đúng một câu: “Sao họ lại biết tên em? Anh còn chưa kịp giới thiệu em với họ mà?”. Cô lúng túng không biết trả lời sao vì chưa bao giờ cô nghĩ tình huống này sẽ xảy ra.

5. Rồi anh biết cô là người đã trả tiền để tăng khẩu phần những bữa ăn của anh ở căng tin hồi đại học. Cô cũng là người đã nhờ vả người họ hàng để anh dễ dàng được nhận vào làm. Thảo nào hồi đó anh luôn cảm thấy mình là người quá may mắn khi mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió. Nhưng lòng tự ái khiến anh không còn muốn gặp cô. Anh cảm thấy cô gái thành phố ấy đang đùa giỡn với tình cảm chân thành của mình.

Cô cũng biết, mọi chuyện sẽ chấm dứt nếu mình không lên tiếng nhưng cô lại muốn anh tự hiểu ra: Cô làm thế vì quá yêu anh. Chia tay anh, cuộc sống của cô chỉ còn lại toàn nỗi đau, những tháng ngày tiếc nuối nhưng cô vẫn chờ, biết đâu đến một ngày anh sẽ quay trở lại bởi anh từng nói ở đâu có cô, anh sẽ luôn luôn chờ cô ở đó.

6. Đã vài năm trôi qua, cô sống cùng nỗi nhớ anh. Đến một ngày, cô chợt nhận ra không thể sống thiếu anh. “Nếu thực sự yêu ai đó, hãy yêu cho đến tận cùng nỗi nhớ. Những kết thúc đẹp chỉ dành cho những ai thật lòng yêu và sống hết mình vì tình yêu đó. Em muốn nói để anh biết rằng, có thể em đã sai nhưng trái tim em yêu anh chưa một lần lừa dối. Em muốn nhờ kênh âm nhạc – nơi lần đầu tiên em gặp anh – nói hộ nỗi lòng, rằng em muốn cầu hôn với người con trai mà em đã yêu ngay từ lần đầu nghe giọng nói”.

Anh đã đến sau khi nghe lời nhắn và bản nhạc cô gửi tặng. Hạnh phúc dẫu muộn nhưng cả hai đều hiểu có đi qua ngày mưa mới thấy yêu ngày nắng, có cảm nhận nỗi buồn đến tột cùng mới thấy trân trọng hơn những giây phút bên nhau. Và họ sẽ không bao giờ muốn lạc mất nhau một lần nào nữa.



(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search:thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh.

30 tháng 8, 2013

Nhớ người cũ khi ân ái

18:54 0 Comments
Nhớ người cũ khi ân ái
Sau khi đọc những bài viết của độc giả trên Bạn trẻ-cuộc sống mình thấy mọi người cũng giống như mình đều có những tâm sự mà trước đây không biết chia sẻ cùng ai. Ở đây mọi người điều được mở lòng để tâm sự thỏa mái không ngại gì cả. Và mình cũng vậy, mình muốn chia sẻ tâm sự của mình để mong mọi người cho mình một lời khuyên chân thành nhất.

Mình năm nay 28 tuổi. Cách đây hơn ba năm mình có yêu một người lớn hơn mình một tuổi và làm cùng công ty, anh ấy nhỏ con, không đẹp nhưng có gương mặt đầy thiện cảm và thông minh. Nói thật mình không mấy hài lòng về ngoại hình của anh ấy mặc dù bản thân mình cũng thuộc diện trung bình. Trước đây mình có người yêu là nam sinh thanh lịch của trường, vì một vài lý do trẻ con mà chúng mình chia tay (tình yêu sinh viên mà). Nhưng bù lại anh ấy có một tâm hồn thánh thiện, anh ấy không bao giờ làm mất lòng ai, anh ấy được mọi người trong công ty yêu mến, được cấp trên tin tưởng, đặc biệt anh ấy rất có hiếu và nghe lời mẹ.

Hai đứa cùng xa quê vào thành phố lập nghiệp, nhà anh ấy ở Bình Thuận còn nhà mình ở Quảng Bình. Dù biết địa lí không mấy thuận lợi cho hai đứa về sau nhưng mình yêu anh ấy với tình yêu chân thành xác định đến hôn nhân, và anh ấy cũng vậy. Cả hai đều ra mắt hai gia đình. Bố mẹ mình thì rất thương anh ấy vì anh ấy biết cách nói chuyện. Bố mẹ của anh ấy không tỏ ra thái độ gì trước mình, nhưng bố anh ấy bảo ông ấy đã từng chia tay với người yêu cách đây hơn ba chục năm vì cô ấy ở quá xa và cùng quê với mình. Mình thì hơi thất vọng vì gia đình của anh ấy cũng nghèo như nhà mình, nhà chỉ vỏn vẹn hai cái giường. Một cái cho vợ chồng anh chị hai còn một cái chị ba và mẹ anh ấy nằm, ba anh ấy và anh ấy thì mỗi người một cái ghế xếp. Anh ấy nói là lúc nhỏ anh ấy thường ngủ trên những chiếc bàn học mà bố đóng cho mẹ dạy thêm ở nhà (bác gái trước đây là giáo viên tiểu học). Nhưng mình nghĩ mình và anh ấy sẽ cố gắng làm việc và xây dựng tương lai. Mình đã đi học giáo lý và mình đã rước lễ, thật lòng mình không hề tin có Thiên Chúa các bạn thông cảm khi mình nói câu này nhé, bởi vì mình sinh ra trong gia đình có bố là công an nhân dân nên mình không có đạo gì ngoài niềm tin với Đảng và Bác Hồ. Vậy nhưng, những điều giáo huấn trong nhà thờ cũng đều giảng dạy đạo lý làm người và tình yêu thương đồng loại.

Chúng mình đã làm chuyện “người lớn” với nhau vì hai đứa nghĩ với tình yêu của hai đứa thì chỉ chờ ngày cưới thôi. Anh ấy chiều chuộng mình như một nàng công chúa, khiến bạn bè nhìn phát thèm chỉ duy có một điều mình chờ mãi chẳng thấy anh ấy nói đến chuyện cưới xin gì, mình thầm trách anh ấy thì anh ấy bảo gia đình anh ấy cần phải xây nhà mới thì chúng mình mới cưới nhau. Quen nhau hai năm không dài nhưng cũng không ngắn đối với một người ở lứa tuổi của mình. Chưa cưới xin nhưng chúng mình đã sống chung như vợ chồng, và mình có thai nhưng anh ấy bảo anh ấy mà lấy mình trong trường hợp này thì không được vì anh ấy sợ ba mẹ. Mình cũng chẳng hơn gì, ba mẹ mình cũng khó như gia đình anh ấy. Thế là mình đi giải quyết cái thai vô tội. Anh ấy không nói cho mình hay chuyện gia đình anh ấy nghĩ gì về mình nhưng mình thầm đoán được gia đình anh không chấp nhận mình. Cho đến một ngày mình đưa điện thoại của mình bảo anh ấy gọi về hỏi thăm gia đình và thăm dò chuyện cưới xin của hai đứa sau khi đã bật chế độ thu âm cuộc gọi. Anh ấy nói chuyện với mẹ anh ấy, còn mình thì đi chỗ khác vờ như không quan tâm. Sau khi anh ấy nói chuyện với mẹ xong, mình thấy anh ấy buồn buồn và bảo với mình là mẹ anh ấy nói từ từ để nhà cửa anh ấy ổn định đã rồi tính. Mình biết nếu như chờ nhà cửa anh ấy ổn định thì không phải một hai năm mà là có thể hơn năm năm, mà tuổi của mình thì không còn chờ mình nữa. Mình không nói gì nhưng trong lòng thầm trách anh ấy vì mình từng nói với anh ấy là mình không ngại ngủ dưới đất cho đến khi hai đứa vào lại thành phố làm việc.
chia tay

Khi đi làm tranh thủ giờ giải lao mình mở đoạn thu âm nghe thử hai mẹ con anh ấy nói gì. Thật không ngờ, đúng như mình dự đoán, mẹ anh ấy bảo mình không cao to và quá ở xa. Nghe những điều đó mình như uất nghẹn, anh ấy có cao to đâu mà mẹ anh ấy phải yêu cầu mình phải cao to, mà những điều này mình cũng thường nghe anh ấy bảo với mình thường ngày, bảo mình nhỏ con bảo mình da không trắng nên rờ không có cảm giác, mũi không cao chân như chân cầu thủ. Ôi! Quá đủ để cho mình tự ái, mình không chê anh ấy thì anh ấy lại chê mình. Mình buồn chán và mình nói chia tay với anh ấy, chấm dứt cuộc tình trong chờ đợi. Anh ấy khóc thảm thiết, nhưng mình không chút thương tiếc khi anh ấy không dám nói đến chuyện cưới xin.

Mình xin nghỉ làm và chuyển công ty khác, rồi mình cũng nhanh chóng quen với người mới quê tận Cà Mau. Anh này không nói nhiều và cũng ít thể hiện tình cảm ra bên ngoài. Đẹp trai, thân hình cân đối, nhưng nhỏ hơn mình 3 tuổi, mình là mối tình đầu của anh ta. Ở cái tuổi của mình khó có thể tìm được ai lớn hơn mình để quen. Quen người mới nhưng trong lòng mình vẫn nhớ về người cũ. Không còn gì để mất mình và anh ta nhanh chóng làm chuyện đó với nhau. Thật không ngờ mình chưa bao giờ được tận hưởng sự khoái lạc trong ân ái như vậy. Anh ấy thật sung sức và dai dẳng chứ không như cái kiểu khiều khiều của người cũ. Mình và anh ấy quấn lấy nhau trong suốt buổi tối ở khách sạn. Trong cơn hoang lạc mình nhớ đến người cũ và mình ước gì anh ấy cũng được như vậy. Ở bên người mới mình không được những gì người cũ mang lại, nhưng anh ta lại thiếu sót những gì người cũ có, kể cả cách gia đình anh ta cũng tốt hơn gia đình người cũ. Họ có một điểm chung đó là nghèo.

Trong hơn một năm chia tay với người cũ mình biết anh ấy không hề quên mình và luôn than khóc với bạn bè là nhớ mình, chờ mình quay lại. Chúng mình cũng hay gặp nhau, anh ấy cũng thường quan tâm đến mình và mẹ anh ấy đã chấp nhận mình nhưng vẫn chờ đợi chuyện nhà cửa ổn định.

Còn người mới thì ít quan tâm hơn và hay nhậu nhẹt, anh ta cũng chẳng mặn mà trong nhưng cuộc đi chơi tập thể, cái ít nói của anh ta làm cho bạn bè xa lánh.

Nhưng anh ta cũng yêu mình say đắm và chung thủy tuyệt đối. Gia đình anh ta thì hối cưới, nhưng gia đình mình thì không chịu. Họ không chấp nhận ai ngoài anh chàng bị mình bỏ rơi. Và mình chợt nhận ra là mình sẽ khổ khi lấy người này vì anh ta không chăm sóc tốt cho mình, nhưng nếu mình quay về với người cũ thì lại trong chờ đợi và hơn ai hết mình hiểu mình không còn được hưởng sự khoái lạc trong ân ái nữa.

Bây giờ mình đang rối lắm vì mình không biết nên chọn lối đi nào cho đúng cả, hãy cho mình lời khuyên!

(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh.

1 tháng 8, 2013

Cháu đang "nhớ" chị cồn cào

00:04 0 Comments
Thưa bác sỹ!

Cháu đang là sinh viên năm thứ hai của một trường kinh tế có tiếng ở Hà Nội. Cháu thích viết báo và có vẻ cũng hợp với nghề này bác sỹ ạ. Cháu liên tục có bài được đăng trên một tờ báo mạng, có lượng người vào đọc đông. Sở dĩ công việc viết lách của cháu thuận buồm xuôi gió cũng là do cháu may mắn gặp được chị, một biên tập viên có nghề. Chị hướng dẫn cháu rất nhiệt tình.Chị nhận xét là cháu không học Báo chí nhưng có tư chất để trở thành một cây viết phóng sự.

Chị hơn cháu tới 6 tuổi, đã có gia đình và một cô con gái 4 tuổi nhưng nhìn bề ngoài thì cứ giống một cô sinh viên mới ra trường. Mặt cháu thì già trước tuổi. Thỉnh thoảng cháu và chị đèo nhau đi thâm nhập các điểm ăn chơi để lấy tư liệu viết bài giống như một cặp uyên ương bình thường. Cháu gặp bất cứ chuyện gì khó khăn (từ công việc, chuyện học hành đến chuyện tình cảm…) cháu đều tâm sự với chị và thường nghe theo lời tư vấn của chị. Cháu cứ tự hỏi tại sao trên đời này lại có một người xinh đẹp như thế, giỏi giang như thế, tốt bụng như thế? Dưới sự dìu dắt của chị, cháu trưởng thành nhanh chóng cả về nghề viết và tính cách.

Trước khi gặp chị, cháu cũng có yêu một cô bạn gái cùng lớp, kém cháu 1 tuổi. Nhưng quả thực là cháu không chịu đựng được sự nhõng nhẽo, ích kỷ của một cô gái mới lớn. Khi cháu gặp chị thì cháu liên tục so sánh với bạn gái của mình và cháu thấy rằng cháu không thể tiếp tục yêu cô bạn cùng lớp nữa. Chúng cháu đã chia tay nhau được một tháng rồi. Riêng chuyện này thì cháu không kể với chị (chị vẫn nghĩ cháu chưa có người yêu).

Rồi cháu đi thực tập 2 tháng ở một nơi cách Hà Nội hơn 100 km. Cháu nhớ/ thèm được viết bài một thì nhớ chị tới mười. Cháu liên tục gọi điện nhắn tin cho chị, cháu chỉ mong đợt thực tập sớm kết thúc để được về bên chị. Chị cũng nói là chị “NHỚ” cháu, mong cháu về sớm. Cháu không hiểu chữ “NHỚ” mà chị sử dụng có ý nghĩa gì? Nhưng thực sự trong đầu cháu đang có ý nghĩ muốn “sở hữu” chị toàn bộ từ thể xác đến tinh thần.

Cháu đang "nhớ" chị cồn cào, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh yeu, chuyen tinh yeu, ngoai tinh, ke thu ba, tinh yeu cong so, ngoai tinh cong so, pho cong tre, may bay ba gia, ban tre, gioi tre, bao

Nếu không có tình cảm đặc biệt với cháu thì sao chị lại "nhớ" cháu? (Ảnh minh họa)

Cháu đang nung nấu ý định “cướp” chị từ gia đình chị đang có. Chị hay nói chuyện với cháu về con gái của chị, về chồng chị với niềm tự hào. Nhưng nếu chồng chị là số một thì tại sao chị lại nói là “NHỚ” cháu? Mới đây chị còn mua tặng cháu cả quần áo lót (underwear) nữa. Nếu không có tình cảm đặc biệt với cháu thì chắc chắn là chị đã không làm thế, có đúng không ạ?

Mới xa chị một tháng mà cháu cứ ngỡ như một năm rồi. Cháu có đang bị lạc đường không, thưa bác sỹ? Cháu đang “NHỚ” chị cồn cào!

Cháu mong sớm nhận được tư vấn của bác sỹ!

Đ.T

P/s: Bình thường văn phong của cháu rất trôi chảy và rõ ràng, nhưng không hiểu sao khi viết thư cho bác sỹ thì lại hơi lộn xộn, ý tứ không rõ ràng mặc dù cháu đã viết đi viết lại thư này đến 3 lần? Mong bác sỹ thông cảm!

Giáo sư tâm lý, bác sỹ tâm thần Lương Cần Liêm: Tâm lý của ta đang đùa với cuộc sống của ta!

Đ.T thân!

Sau khi đọc kỹ thư của cháu, tôi nhận thấy cháu đang có nhiều vấn đề cần được trao đổi và tư vấn. Trong khuôn khổ một bài trả lời trên báo, tôi muốn trao đổi với cháu 3 vấn đề cơ bản từ góc độ tâm lý:

1.    Cháu viết thư này 3 lần hơi lộn xộn là tâm trí cháu lộn xộn: Viết tới viết lui 3 lần mà không biết thế nào là sự thật của tình cảm và cái gì thì chấp nhận được và sống được. Tâm lý của ta đang đùa với cuộc sống của ta đấy.

2.    Tâm lý đùa với chúng ta là ý thức đang sống với những khoảng cách, những mâu thuẫn, đang có cuộc tranh chấp giữa cái “Tôi muốn” với cái “Tôi được” và cái “Tôi làm”. “Tôi muốn” là tôi muốn yêu cô “Chị” này: Đấy là xuất phát từ thú tính thầm kín của giống đực/ cái của loài người. Nhưng cái “Tôi muốn” là cái không được vì tôi là con ngời có những nhân tính do văn hóa chỉ định.Vì vái “Tôi – không – được” nên tâm lộn xộn, trí luẩn quẩn. “Muốn mà không được” đưa con người đến hành động để giải tỏa hay làm giảm sức ép, ta gọi là “khí” (phân tâm học gọi là Libido). Hành động ấy có thể là bạo lực, có thể là trầm cảm vì biết là “cấm” (sức ép dồn ngược vào tôi để tôi tự hủy hoại mình) hoặc hay nhất là một hành động mà hai đối tác cho là hòa hợp: Trường hợp của cháu là viết lách… như chị viết. “Cầm cây viết” giống như là được sống cùng chuyện tình với cô “Chị”…

3.     “Nhớ” là một bộ phận vô cùng phức tạp của tâm lý học. Cái “Nhớ” là một động cơ tích lũy vốn của những gì đã qua – cái quá khứ - để sử dụng như một kinh nghiệm dùng cho hành động, hành vi hiện tại trong chốc lát. Tâm lý Tây phương chỉ có một từ chính (tiếng Pháp là Mémoire) còn trong tiếng Việt thì có “trí nhớ” và “tâm nhớ” để phân biệt những khía cạnh khách quan (trí nhớ như nhớ những bài học trong trường…) với nhớ những gì tâm tư sống mà mình ghi trong trí (nhớ đến Cô Thầy dễ thương với học trò…). Vì thế, cái “Nhớ” để đưa đến suy luận (khách quan vì có lý luận), lẫn lộn với suy diễn (chủ quan hơn vì ta trình diễn một vở tuồng tưởng tượng). Trong trường hợp của cháu, có lẽ từ “Nhớ” mà cháu hiểu là vì đang sống nội tâm giống mục số 2 trên (nên cháu lúng túng). Cô Chị mình yêu như chị mà không như “Chị” mà lại muốn là “em” là một cô chị có những kỷ niệm còn mới, còn gần, còn sống động với mình… Có lẽ, cô chị yêu quý mình nên tặng áo lót vì xem mình như “em” trong nhà, hoặc như con nữa. Nếu chị muốn tỏ tình với cháu thì chắc phải là kiểu khác rồi.

Thân! Bác sỹ Liêm

Cám ơn chị đã khen tôi ngốc

00:02 0 Comments
Đọc xong bài "Bị người yêu phản bội suốt ba năm" tôi gần khi không thở được, không hiểu sao tay tôi run bần bật. Có lẽ là tôi lại phát hiện thêm một sự thật rằng "người yêu" tôi đổi số điện thoại mà tôi không hề hay biết. Chị có biết anh nói gì với tôi không, rằng điện thoại bị hư, đang sửa, ngày cuối cùng anh vẫn nói dối như thế. Tôi không thể tin được.

Đã 1 tháng 2 ngày kể từ ngày chị gọi cho tôi, thời gian qua thật khó khăn, đau đớn đến tột cùng, tôi đã thấy mọi thứ thật vô nghĩa. Chị không có quyền bôi nhọ tôi khi nói tôi và anh "gặp gỡ" trong nhà nghỉ. Tôi và anh yêu nhau bởi sự chứng kiến của cả gia đình tôi, bạn bè tôi, và có cả bạn bè anh. Sao chị nói như vậy?

Trong 3 năm yêu nhau đó tôi biết về chị như người yêu cũ của anh, có chồng, có con và đã ly hôn. Anh nói với tôi rằng anh không muốn thấy cảnh người mình từng yêu thương phải khổ sở. Ngay từ ngày đầu yêu nhau tôi đã biết như thế và dĩ nhiên tôi đã tin. Nghĩa là tôi bị lừa dối suốt 3 năm. Tôi có bớt đau khổ hơn không khi đối với gia đình anh ấy tôi chưa từng tồn tại và anh ấy bên tôi 3 năm mà chưa bao giờ ngĩ đến việc lấy tôi, rằng anh ấy đổi số điện thoại mà giờ đây khi đọc bài của chị tôi mới biết? Tôi cũng yêu anh như chị, bằng tất cả tình yêu của tôi. Vậy sao anh đối xử với tôi như vậy? Câu hỏi đó đã ở trong đầu tôi suốt thời gian qua. Cho đến bây giờ khi chị viết những dòng tâm sự này tôi mới càng hiểu rõ hơn nữa về con người anh, về một con người mà tôi những tưởng sẽ mãi mãi yêu. Anh không những lừa dối tôi mà còn lừa dối cả gia đình, họ hàng và cả bạn bè tôi.

Tôi yêu anh nồng nàn và anh đến với tôi cũng như thế. Thời gian tôi đi làm anh cũng đã thức thật sớm để chở tôi đến chỗ xe đưa rước, tất nhiên không thường xuyên nhưng như thế là tôi vui lắm rồi. Anh thường giải thích cho tôi nghe những gì tôi không hiểu, giải thích rất nhiều, và cũng nói về nhiều người xung quanh, tôi thích ngồi nghe anh nói như vậy vì tôi thấy được sự trưởng thành trong anh, tôi thấy được mình sẽ được chở che. Thời gian tôi ở viện anh đã chăm sóc tôi chu đáo, cho đến ngày gần cuối, tôi không ngủ được đã lấy điện thoại anh ra... phát hiện... và gọi cho chị, lúc đó tôi hoang mang vô cùng. Đêm đó với tôi thật khủng khiếp, anh đã nói "anh tưởng tìm thấy em là niềm vui của cuộc đời anh, rằng vợ anh là người mà anh đã chăm sóc mấy ngày nay" rằng "sao trong cả lúc yêu thương nhất em vẫn không tin anh, sao em không ôm anh ngủ"... anh đã khóc...

Tôi mới thấy sao mình làm như thế, tôi đã gây ra tội lỗi gì thế này, tôi đã dằn vặt mình như thế... Tôi đã năn nỉ anh, khóc lóc, xin anh tha thứ cho hành động đó và rồi anh bảo để anh yên một thời gian. Không ngờ trong thời gian đó gia đình của anh và chị đã gặp mặt và chọn ngày làm đám cưới. Sao anh có thể ôm ấp tôi những ngày sau đó nhỉ? Có lẽ vì tôi ngốc, chị nói đúng, nhưng chị cũng không hơn gì khi bị lừa dối 3 năm như thế mà không tỉnh táo. Có điều này, xin chị đừng nghĩ quá về những gì anh "tặng" cho tôi. Anh chưa từng tặng gì cho tôi trong dịp sinh nhật cả, và cũng không có điều gì là từ một phía.

Ngày anh về quê lên anh đã nói với tôi rằng đã nói chuyện của chúng tôi với mẹ anh ấy. Rằng khoảng 2 tháng nữa em sắp xếp về gặp gia đình anh. Sao anh có thể nói những lời bịa đặt như thế nhỉ? Tôi tự hỏi đến ngày gần làm đám cưới rồi anh sẽ tìm lý do gì để chia tay tôi đây. Chắc hẳn sẽ vịn một lý do nào đó đổ lỗi cho tôi rồi nói rằng chúng ta không hợp nhau và thế là người có lỗi là tôi, và anh đường đường chính chính mà chia tay tôi khi cưới chị. Thật nhẫn tâm.

Quen 3 năm và anh kết thúc với tôi bằng một cuộc gọi nói lời xin lỗi vì mọi chuyện đã qua, đau đớn biết nhường nào. Tôi đã trải qua những giây phút khủng khiếp nhất. Anh còn nói cuối cùng anh cũng không được gì. Sao anh có thể nói một lời ích kỉ như thế khi tôi và cô ta đang tổn thương... Tôi hoàn toàn sụp đổ bởi cuộc gọi của hai người. Một người thông báo sự thật và người kia nói lời xin lỗi. Còn điều gì đau đớn hơn không?

3 năm vừa qua mọi thứ không có gì là thật, chỉ có tình yêu khờ dại của tôi là thật và đã bị anh chà đạp đến tột cùng. Tôi không biện minh gì cho mình, nhưng tôi đến với anh bằng cả trái tim, chân thành, nồng nàn và yêu thương nhất. Lỗi ở tôi rất nhiều vì tôi đã không mở mắt thật to để nhìn nhận mọi thứ. Tôi đã cho anh cơ hội làm tổn thương mình. Trong tôi giờ đây không hẳn là hận thù nhưng tôi không bao giờ có thể tha thứ cho anh. Cám ơn chị vì đã khen tôi ngốc. Tôi có thể tự thấy như thế.

Tôi không muốn mình phải đau khổ thêm nữa vì nếu tiếp tục tìm hiểu thế này tôi lại càng phát hiện ra những điều tồi tệ. Tôi cũng không biết thoát ra khỏi tâm trạng này như thế nào.

Xin mọi người hãy hiểu cho tâm trạng tôi trong thời gian này.

30 tháng 7, 2013

Hãy gật đầu khi chàng cầu hôn

10:16 0 Comments
Những cảnh báo khủng khiếp về tương lai mất cân bằng giới tính là điều khiến đàn ông Việt Nam phải Sợ Hãi. Nó thực sự là mối nguy hiểm đã hiện hữu với con số cả triệu gã độc thân không thể tìm được vợ. Điều tệ hơn là con số này vẫn đang tăng lên theo nhiệt độ trái đất.

Nói đâu xa, khi kinh tế nước ta mới mở cửa, chuyện phụ nữ tuyên bố sống độc thân gây sốc còn hơn cả việc ngày nay có cô bôn ba bốn biển về chê đàn ông Việt “sex” kém đàn ông Tây. Tương đương với mức lan tỏa của bức ảnh con cua có hình mặt người hồi đó, tin tức về một nhóm chị em tiên phong quyết định lập hội những người sẽ sống độc thân khiến các chàng trai nháo nhác đi tìm ảnh của các cô, các chị này. Hồi ấy, đám đàn ông kháo nhau rằng tìm ảnh cốt để xem các quý cô ấy… xấu cỡ nào, mà lại đi tuyên bố rằng sẽ “ế đến trọn đời”.

Đó là do đám đàn ông cổ hủ hồi ấy suy luận hồ đồ thế, chứ không ai nghĩ mấy cô trong hội quá chán ngán đàn ông đến mức đòi sống kiểu “đi tu nhưng vẫn ăn mặn”. Hồi ấy cũng không có gã nào khôn lỏi như bây giờ để tìm hiểu tài sản của chị em kia, đặng tính kế công thành đào mỏ. Lại càng không có anh nào nghĩ đây là phát báo hiệu cho một cuộc nổi dậy giới tính với quy mô rộng khắp cả nước đang diễn ra ngày hôm nay.

Hãy gật đầu khi chàng cầu hôn, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, cau hon, ket hon, dam cuoi, doc than, phu nu doc than, chuyen tinh yeu. tinh yeu nu gioi, sex, quan he tinh duc, tinh yeu gioi tre, bao

Phụ nữ độc thân ngày càng tăng theo nhiệt độ trái đất (Ảnh minh họa)

Câu chuyện ấy đã xảy ra hơn chục năm trước. Nay hình như hội ấy cũng đã tan đàn xẻ nghé vì vài người trong hội sau đó đi lấy chồng. Tuy nhiên, đó là tiền đề để những hội tương tự xuất hiện ngày càng nhiều, với quy mô ngày càng lớn và chất lượng hội viên thì ngày càng xinh và giàu. Tôn chỉ mục đích của các hội ngày càng hà khắc hơn. Thậm chí có những hội phụ nữ độc thân cấm các thành viên giao lưu với các hội đàn ông độc thân – họ gọi là “địch” – dưới bất kì hình thức nào. Có vẻ như ai đi lấy chồng sẽ bị coi là phản bội.

Cùng lúc, nhan nhản trên báo chí là những bài viết tôn vinh, nâng tầm đến mức phải gọi là hân hoan ngợi ca suốt ngày đêm, hình ảnh người phụ nữ chăm việc công ty, quên béng việc nhà với những từ hoa mỹ như “cá tính”, “dũng cảm”, “hiện đại”, “cống hiến”… Thậm chí, người ta còn đưa ra cả danh sách những lợi ích của việc sống một mình. Nghe họ ngon ngọt nên số lượng chị em kiên quyết không theo chồng để bám cuộc chơi đang mỗi lúc mỗi đông như nhân viên các công ty bán hàng đa cấp.

Thực ra, nếu chỉ nhìn trên quan điểm của cá nhân thì tôi không coi chuyện ấy là xấu hay sai. Đó là quyền tự do lựa chọn của mỗi con người trong một xã hội tự do và văn minh. Nhưng tình hình hiện tại, khi các thống kê cho thấy số lượng nam giới “dư thừa”, khó có thể có vợ trừ khi chấp nhận lấy vợ chung (là vi phạm pháp luật), thì việc một số lượng lớn các chị em bảo sẽ sống một mình càng như đổ thêm dầu vào lửa. Nó sẽ làm cho con số (thống kê từ năm 2009) trên một triệu đàn ông phải cô độc theo sẽ tăng cao hơn nữa. Đấy là chưa nói tới những lợi ích về sức khỏe của phụ nữ có chồng như tăng tuổi thọ, ít nguy cơ mắc các bệnh tiểu đường, Alzheimer, bệnh tim mạch, bệnh phổi…

Bức tranh thời phong kiến với chế độ phụ hệ năm thê bảy thiếp đang có cơ hội diễn ra… ngược lại, một vợ - một chồng. Những người đàn ông chân chính sẽ cảm thấy bị xúc phạm khi phải chứng kiến cảnh thê thảm ấy. Thế nên, để tự cứu lấy mình, đã đến lúc đàn ông phải dùng đủ mọi biện pháp để vớt vát những người phụ nữ hiếm hoi còn lại, kể cả van xin hay tỏ tình kiểu sến như xếp cành hoa hồng và nến hình trái tim. Còn các chị, các cô, xin hãy ngừng ngợi ca cuộc sống cô độc và hãy gật đầu khi có chàng trai nào đó ngỏ lời cầu hôn!



(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search:thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh.

nhé!

06:11 0 Comments
Anh yêu, em không xứng đáng với anh đâu anh nhỉ, em chỉ là em, ngây thơ khờ khạo, nhỏ bé giữa dòng đời vô định. Mỗi khi có gió ùa về, em sẽ không thể tự mình sưởi ấm đôi tay giá lạnh, em không thể mang cho anh hạnh phúc, không thể là niềm vui để trao anh những tiếng cười. Em không dịu dàng, không xinh đẹp, em cũng không yêu anh nhiều như chị ấy đã từng yêu anh... Em biết em đến bên anh là một sai lầm, từ những ngày đầu mình bên nhau em đã biết là như thế, nhưng sao em không thể… không thể xa anh, không thể không dựa vào anh, không thể không ôm chặt lấy anh để biết rằng trái tim mình còn đập. Em yêu anh. Yêu anh rất nhiều anh ạ.

 Nếu như cho em một lựa chọn thì em vẫn không ngần ngại để được nói lời yêu anh thêm lần nữa, nhưng chỉ mình em yêu anh thôi nhé, anh đừng yêu em… Từ ngày cạnh em, anh chỉ biết đến nỗi buồn, hi vọng để rồi thất vọng, em không là một thiên thần như anh từng nghĩ, em chỉ có một trái tim không ngừng đập, không ngừng yêu thương. Chỉ yêu thôi là chưa đủ phải không anh, em cũng đã từng mơ ước rằng những tháng ngày sau này em sẽ có anh đến suốt cuộc đời, sẽ được anh nắm tay cùng đón bình minh mỗi khi thức giấc. Xa vời quá phải không anh? Ai đó đã từng nói không có gì là mãi mãi giữa kiếp sống vô thường… Bàn tay em mong manh sao giữ nổi một cuộc tình sắp đi vào dĩ vãng.

Mình <a href=chia tay
nhé!, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, chia tay, em yeu anh, yeu anh, buong tay, yeu thuong, cuoc tinh, xa anh, hanh phuc, co don, nguoi yeu, xa nhau, tinh yeu nu gioi" onclick="return openNewImage(this, '')" src="http://us.24h.com.vn/upload/3-2012/images/2012-08-19/1345387271-minh-chia-tay-nhe-1.jpg"/>
Quên em đi anh nhé, quên em như quên một giấc mơ buồn (Ảnh minh họa)

 Anh cứ đi đi, em buông tay anh rồi đó, buông tay để anh tìm một niềm hạnh phúc mới, buông tay để em hết những dằn vặt vì không mang nổi hạnh phúc cho người mình yêu, buông tay để gục ngã thêm một lần nữa, buông tay để được lặng lẽ dõi bước anh đi. Rồi sẽ có một người yêu anh nhiều  hơn em đã yêu anh, cô ấy sẽ bên anh, sẽ cùng anh đi hết con đường anh đã chọn, sẽ mang lại hạnh phúc cho anh, sẽ bù lấp cho anh khoảng trống mà em bỏ lại.

 Quên em đi anh nhé, quên em như quên một giấc mơ buồn. Rồi thời gian sẽ xoá mờ đi tất cả, sẽ xoá mờ một hình bóng yêu thương. Anh không phải là mối tình đầu của em nhưng anh là ký ức của ngày qua, là người em đặt niềm tin và hi vọng. Em chỉ có thể  trách mình đã tự đánh mất đi hạnh phúc của bản thân.

Ngày mai gặp lại anh, em không biết mình nên vui hay nên buồn nữa, thôi bỏ đi anh nhỉ, mình sẽ là cố nhân... Mỗi khi gió đầy trời, sẽ có một trái tim đang run rẩy, lạnh buốt vì cô đơn, sẽ có một người bước ngược con đường và ước mong rằng con đường ấy vẫn còn anh, từng lối đi vẫn ướt nhoà kỷ niệm. Ký ức mong manh quá, duyên kiếp cũng mong manh. Những nụ hôn sẽ hoá thành mây trời phiêu lãng, những vòng tay hoá kỷ niệm xa vời. Anh đi đi, hạnh phúc vẫn chờ anh phía trước, hạnh phúc của anh không thể là em.



(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search:thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh.

27 tháng 7, 2013

Yêu chồng bạn thân

12:00 0 Comments
Gửi khocviem!

Chưa bao giờ tôi cảm thấy cần một ai đó để chia sẻ như bây giờ. Vì thế, tôi quyết định gửi những tâm tư khó nói của mình tới Bạn trẻ cuộc sống để mong nhận được những lời góp ý chân thành của các bạn độc giả.

Tôi đã tốt nghiệp đại học được một năm và đang làm việc cho một cơ quan nhà nước ở tỉnh nhà. Khi còn đi học, tôi có yêu một anh bạn cùng khóa. Mối tình đầu của chúng tôi kéo dài được 4 năm thì kết thúc.

Phải nói rằng, tôi yêu anh ấy một cách si mê và điên dại, mặc dù hai đứa đều đã lường trước được kết quả không mấy tốt đẹp ở tương lai. Có lẽ nguyên nhân khiến hai chúng tôi không thể ở bên nhau là do hoàn cảnh gia đình tôi và hoàn cảnh gia đình anh quá khác nhau.

Anh là công tử con nhà giàu, còn tôi chỉ là cô gái chân lấm tay bùn từ quê lên thành phố học đại học. Tuy hoàn cảnh mỗi người khác nhau nhưng chúng tôi vẫn vượt qua tất cả mọi rào cản đó để vun vén cho tình yêu của hai đứa. Khi đang yêu nhau, vì những giận hờn, mâu thuẫn nho nhỏ trong cuộc sống cũng khiến chúng tôi đã vài lần quyết định chia tay nhau. Nhưng rồi, chúng tôi cũng đã quay lại với nhau… và người tái hợp cho chúng tôi không ai khác chính là mẹ của anh.

Những tưởng chuyện tình ấy sẽ cùng chúng tôi đi đến hết cuộc đời này… nhưng lại một lần nữa, chúng tôi phải xa nhau… và lần này là mãi mãi. Tôi hiểu rằng, giữa tôi và anh là hai thế giới khác biệt nhau, dù có hàn gắn thế nào thì tương lai chúng tôi cũng khó có được hạnh phúc. Chấp nhận xa anh nhưng đó cũng là cú sốc đầu đời với một đứa con gái 22 tuổi lúc đó. Tôi đã từng nghĩ rằng, mình sẽ chẳng thể yêu được ai ngoài anh chàng ấy. Và trong suốt thời gian chia tay anh, cũng có khá nhiều người đến với tôi nhưng tôi đều từ chối họ vì thật lòng, tôi không hề có một cảm xúc yêu đương nào với những gã trai đó.

Sau khi cầm được tấm bằng đại học loại khá, tôi nhanh chóng được nhận vào một cơ quan nhà nước cấp tỉnh. Và một lần nữa, tôi lại xách vali lên thành phố nhận công tác. Tôi cảm thấy mình thật sự may mắn khi mọi việc lại thuận buồm xuôi gió như vậy.

Đi làm được một thời gian ngắn, tôi quen một chàng trai khá nhiều tuổi. Đang lúc buồn bã, cô đơn vì phải sống ở một thành phố xa lạ, không bạn bè, không người thân quen, lại nhận được sự quan tâm của anh, tôi thấy mình cần một ai đó bên cạnh.

Lúc đó, tôi cũng không hiểu mình có thực sự yêu anh ấy hay không vì suốt thời gian ở bên anh, lúc nào tôi cũng cảm giác nhớ thương mối tình đầu của mình. Có lẽ khoảng cách về tuổi tác cũng khiến chúng tôi có sự khác biệt trong quan điểm sống… nhưng tôi lại cảm giác an toàn khi ở bên cạnh anh.

Tôi không phải là người lăng nhăng nên nghĩ rằng, yêu ai thì nên xác định lâu dài, chứ không phải yêu đương là một thú vui qua đường. Thế nhưng, sự việc đã không dừng lại ở đó, nó bắt đầu thay đổi khi tôi phát hiện ra một anh chàng đồng nghiệp ở cơ quan, đó là một anh chàng khá đẹp trai và trẻ tuổi. Lúc đầu, tôi có ấn tượng khá tốt về anh nhưng vì hai chúng tôi làm việc khác phòng nên tôi không có nhiều cơ hội được trò chuyện cùng anh.

Trong một lần liên hoan ở cơ quan, tôi và anh đã có dịp được nói chuyện cùng nhau. Tôi khá buồn khi biết anh đã có vợ… và thật bất ngờ khi vợ anh lại là một trong số những người bạn cũ khá thân của tôi.

Yêu chồng bạn thân, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, ngoai tinh, phu nu ngoai tinh, chuyen tinh yeu, ban tre, gioi tre, bao, hanh phuc, yeu thuong, tinh yeu gioi tre, cuoc song, yeu chong ban, ngoai tinh voi dong nghiep, bao

Em thật sự yêu anh... nhưng sẽ có người cần anh hơn em (Ảnh minh họa)

Thời gian đó, bạn trai tôi thường xuyên đi công tác xa nên ít có thời gian quan tâm đến tôi hơn. Và lúc này thì anh chàng đồng nghiệp và tôi lại phát hiện ra, chúng tôi khá hợp nhau trong cách nghĩ, cách sống, tư tưởng. Rồi những buổi cà phê, những bữa cơm trưa càng gắn kết chúng tôi với nhau hơn. Anh kể cho tôi nghe rất nhiều về chuyện gia đình, rằng vợ chồng anh thường xuyên mâu thuẫn nhau, rồi chuyện vợ chồng anh chưa có con, mặc dù hai gia đình đều đang rất sốt ruột. Ở bên anh, tôi có một cảm giác tin tưởng tuyệt đối mà thậm chí, ở gần bạn trai, tôi không có được điều đó.

Anh là người luôn lắng nghe tôi chia sẻ về mọi điều trong cuộc sống, than vãn về những khó khăn trong công việc hay vướng mắc những điều nho nhỏ trong tình yêu. Sự thay đổi của tôi khiến bạn trai tôi cũng nhanh chóng nhận ra. Anh đã làm những việc rất điên rồ nhằm kéo tôi ở lại. Anh thậm chí còn nói cho gia đình tôi biết chuyện tôi thường xuyên gặp gỡ người đàn ông đã có vợ khiến bố mẹ tôi thực sự sốc. Và đây cũng là lần đầu tiên, tôi nhận được sự thất vọng, cũng như những lời răn đe từ đấng sinh thành.

Tôi quyết định chia tay bạn trai để bắt đầu lại cuộc sống mới, cũng như không muốn liên quan đến anh chàng đồng nghiệp đẹp trai đó nữa. Nhưng khi tôi nói lời chia tay thì bạn trai tôi hết mực nài nỉ tôi suy nghĩ lại. Lúc nhìn thấy bộ dạng đáng thương của anh, tôi không đành lòng nên tiếp tục duy trì mối quan hệ đó. Hơn nữa, tôi biết chuyện của mình và anh bạn đồng nghiệp cũng chẳng đi đến đâu, cho nên tôi chủ động dừng lại. Vợ anh cũng biết chuyện “qua lại” giữa tôi và chồng cô ấy... nên cũng từ đó, chúng tôi không còn là bạn của nhau nữa.

Sự việc sẽ dừng lại ở đó nếu như bạn trai tôi không quyết định chia tay. Tôi không buồn khi nghe được điều đó… nhưng tôi đã thật sự sốc vì đó cũng là lúc tôi nghĩ đến việc kết hôn thì anh quyết định ra đi. Nhưng sau bao ngày suy nghĩ, tôi thấy đấy là một điều dĩ nhiên trong cuộc sống, chúng tôi đến với nhau nhanh chóng thì tình yêu ấy cũng nhanh chóng ra đi. Đó là quy luật tất yếu.

Khi tôi thất vọng nhất thì anh bạn đồng nghiệp lại là người an ủi và chia sẻ với tôi sau những thất bại tình trường. Tôi dần dần nhận ra mình thực sự có tình cảm với anh. Anh luôn nói yêu tôi, nhớ tôi khiến tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng từ khi quen anh đến giờ, tôi chưa bao giờ nói yêu anh, nhớ anh vì tôi biết, anh không bao giờ trọn vẹn của riêng tôi.

Đã bao lần tôi tự thấy xấu hổ với bản thân, căm ghét chính mình và cảm thấy tội lỗi vì tình cảm xấu xa đó… nhưng thật sự, rất khó để tôi dừng lại.

Tôi biết anh cũng rất khó xử với mối quan hệ của chúng tôi. Anh đã từng hỏi tôi rằng: “Nếu em đến với anh, gia đình em có chấp nhận không?”. Chắc chắn là không rồi vì tôi là niềm hy vọng của gia đình và gia đình tôi sẽ không bao giờ chấp nhận cho tôi theo một người đàn ông đã có vợ. Hơn nữa, tôi cũng không bao giờ muốn anh bỏ vợ. Tôi luôn cho rằng, hạnh phúc giành giật từ người khác thì chẳng bao giờ mình có được hạnh phúc… và biết đâu, đến một ngày nào đó, tôi sẽ bị người khác giật lại nó.

Tôi là một người có sĩ diện cao, chắc hẳn tôi cũng sẽ không bao giờ chịu được miệng lưỡi thế gian, tôi cũng không thể chịu đựng được sự sỉ nhục của vợ anh đối với tôi. Còn anh, dường như anh không bao giờ muốn dừng lại mối quan hệ này. Anh vẫn đang phân vân nên bỏ vợ hay bỏ tôi. Anh buồn… và tôi biết điều đó. Cả hai chúng tôi đều đang rất buồn khi nghĩ đến tương lai của mình.

Có lẽ đã đến lúc, hai chúng tôi nên quyết định một điều gì đó để anh không phải buồn lòng mãi như vậy. Tôi chợt nhận ra, anh không phải là người đàn ông của cuộc đời tôi và tình yêu đó với tôi cũng sẽ không bao giờ được trọn vẹn.

Ngay lúc này đây, tôi gửi những dòng tâm sự của mình tới Bạn trẻ cuộc sống và mong anh hãy đọc được nó. "Anh à! Hãy sống tốt anh nhé! Em chỉ muốn nói với anh một điều rằng, em thật sự yêu anh… nhưng có người sẽ cần anh hơn em!".



(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search:thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh.

26 tháng 7, 2013

Một mối tình khiến tôi luôn day dứt

06:03 0 Comments
Chúng tôi quen nhau trong một dịp thật tình cờ. Em là một cô gái đến từ Kinh thành Huế, được công ty cử vào Nam 6 tháng để thăm dò thị trường du lịch đầy tiềm năng tại Thành phố Biển, tôi đang công tác trong một cơ quan nhà nước. Ngày ấy cơ quan tôi tham gia “Hội diễn văn nghệ quần chúng”, qua một người quen thì em được mời hỗ trợ đội văn nghệ với vai trò là cộng tác viên, em còn trẻ nhưng đã theo đuổi và khá thành công với dòng nhạc quê hương, đất nước. Tôi đã mê mẫn giọng ca mộc mạc mà sâu lắng để rồi thầm yêu em lúc nào không biết… Sau đêm diễn hôm đó thì tôi đã “xung phong” chở cô “ca sỹ” về nhà, quả nhiên trời không phụ người có lòng, chiếc xe tôi có lẽ cũng hiểu ý chủ của nó nên đang chạy thì bị vỡ lốp, trước sự cố bất ngờ này quãng đường vô tình lại trở nên dài và tạo thêm cơ hội để câu chuyện của tôi với em được dài hơn. Với cách nói chuyện hài hước và dí dỏm của mình thì tôi cũng nhanh chóng tạo được thiện cảm với người đẹp.

Sau tối hôm đó được biết em chỉ một mình nơi đất khách quê người nên tôi thường xuyên ghé đến hỏi thăm và động viên, rồi những lần gặp gỡ cũng nhiều hơn… Vào mỗi buổi chiều tan sở tôi vẫn thường chở em đi dạo biển và ngắm hoàng hôn, chia sẻ với nhau về gia đình, công việc, rồi những bữa ăn sáng vội vàng để cả hai phải đi làm... Thế là chúng tôi yêu nhau, trớ trêu thay đây cũng là thời điểm em chuẩn bị hết quá trình công tác. Khoảng thời gian bên nhau thật ngắn ngủi để cả hai có thể hiểu hết về nhau, tôi không thể níu kéo để giữ em lại miền đất của mình vì tôi biết tương lai, sự nghiệp đang rộng mở với em ở Huế và còn cả gia đình cũng đang đợi em về.

Một mối tình khiến tôi luôn day dứt, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, moi tinh, day dut, tham yeu, niu keo, nuoc mat, hanh phuc, xa nhau, noi dau, nho em, yeu em, ben em, su nghiep, tinh yeu giau kin

Tôi không thể níu kéo để giữ em lại miền đất của mình (Ảnh minh họa)

Chiều hôm đó sau khi em sắp xếp bàn giao mọi việc xong, tôi lại chở em trên chiếc xe cọc cạch hay “sinh tật” nhưng đầy “dễ thương” ấy đến nơi hai đứa vẫn ngồi để ngắm biển. Biển vẫn lộng gió và quang cảnh nơi đây vẫn đẹp và thơ mộng như mọi ngày nhưng lòng người thì nặng trĩu nên cảnh vật bỗng trở nên buồn và ảm đạm quá. Chúng tôi ngồi bên nhau mà không nói được câu gì, nhìn về nơi xa xăm ánh mắt em buồn rười rượi, ánh mắt em vẫn như thế “dịu dàng pha lẫn trầm tư” như chính con người của xứa Huế mộng mơ, tôi hiểu được cảm xúc của em giờ này và có lẽ em cũng vậy. Em chợt hỏi tôi “Sao hôm ni biển buồn rứa anh?”, thoáng chút bồi hồi tôi đáp lại “Có lẽ biển buồn vì sắp phải xa một người”, người em khẽ run run “Ri là lần đầu tiên em đến Vũng Tàu nhưng em không muốn nơi ni là Thành phố buồn đối với em”, nén lại xúc động tôi nắm lấy tay em và ôm bờ vai nhỏ bé. Em úp mặt vào ngực tôi và khóc như chưa từng được làm điều này, trái tim tôi như tan chảy khi nước mắt em đã thấm ướt ngực áo mình, tôi biết nói gì bây giờ? Cả hai cùng ôm nhau khóc trong tiếng sóng biển đua nhau vỗ ầm vang vào thành bờ…

Và chúng tôi xa nhau từ đó, những cánh thư cũng phai nhạt dần, em và tôi đều phải lo cho công việc của mình nên thời gian để nghĩ về nhau cũng ít đi. Đến bây giờ sự nghiệp và mọi thứ tôi đều đã có nhưng tôi vẫn day dứt một nỗi niềm, nếu ngày đó tôi dũng cảm níu kéo tình yêu mình ở lại thì có lẽ mọi chuyện đã khác? Sở dĩ tôi không dám làm điều đó vì khi ấy mọi thứ tôi vẫn chưa ổn định, có lẽ đó là suy nghĩ ấu trĩ nhất mà tôi từng quyết định. Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi có được một món quà vô giá trong quá khứ, những cảm xúc mà có lẽ mãi mãi tôi không bao giờ có lại được.



(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search:thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh.

25 tháng 7, 2013

Vợ tôi đã từng sống thử với người cũ

23:09 0 Comments
Sau khi đọc những tâm sự về chuyện trinh tiết, tôi thực sự bị ám ảnh bởi bài viết “Sau đêm tân hôn là … địa ngục”. Nó khiến tôi nhớ lại những ngày tháng phải đối diện với quá khứ của vợ và tình yêu của cuộc đời mình. Qua đây, tôi cũng muốn tâm sự với độc giả chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống nỗi niềm của tôi, cũng như những gì mà vợ chồng chúng tôi đã trải qua gần 2 năm qua.

Tôi không chê trách hay ý kiến gì về suy nghĩ của người đàn ông đó, người đã rời bỏ vợ và là người đã từng yêu thương mình chỉ sau đêm tân hôn. Đến giờ, đã 7 năm trôi qua mà anh vẫn không không quan tâm xem vợ mình đang sống ra sao. Tôi chỉ muốn chia sẻ đôi chút với chuyên mục về chuyện tình cảm của vợ chồng tôi, về hạnh phúc mà vợ chồng tôi đang có được... dù nó đã gặp rất nhiều sóng gió.
Vợ tôi là một người con gái chân quê, em sống trong nghèo khó nên luôn biết cố gắng để vượt qua số phận. Ngày biết mình đỗ đại học, em đã khóc trong niềm hạnh phúc vỡ òa... nhưng cũng chính cái ngày đặc biệt đó, em biết rằng, cuộc sống sinh viên của em sẽ không được êm đềm như những bạn bè cùng trang lứa khác.

Từ miền Bắc, em vào miền Trung học đại học. Gia đình nghèo, bố mẹ không đủ tiền chu cấp nên khi vừa mới nhập học, em đã ráo riết đi tìm việc làm thêm để có thể nuôi sống mình trong những ngày tháng tiếp theo của đời sinh viên. Một buổi đi làm, một buổi đi học, tối về rảnh rỗi em lại đi làm gia sư... cuộc đời của một cô sinh viên chưa bao giờ có được một ngày được nghỉ ngơi trọn vẹn... nhưng nhờ những khó khăn, vất vả đó đã hoàn thiện ý chí, nhân cách của một cô gái giàu nghị lực. Để rồi khi ra trường, em đã khóc trong niềm kiêu hãnh vì em là một trong những sinh viên hiếm hoi nhận được tấm bằng loại giỏi.

Khi biết về hoàn cảnh của em, tôi thực sự rất yêu em và phục trước sự nỗ lực của một cô gái bé nhỏ, hiền lành. Nhưng khi biết được "quá khứ" của em, tôi thực sự sửng sốt và bị sốc nặng...

Trong thời gian học đại học, em đã yêu một chàng trai. Em nói rằng, "em rất yêu anh ấy" và em đã toàn tâm toàn ý dành tất cả cho người đàn ông đó, cả tình cảm lẫn vật chất. Rồi họ đã ăn ở cùng nhau, chung sống với nhau như những cặp vợ chồng sinh viên khác. Kể từ đó, gánh nặng lại đè lên đôi vai em. Em phải đi làm thêm cả ngày lẫn đêm để có thể lo cho cuộc sống của hai người, để người em yêu không phải thiếu thốn, vay mượn bạn bè "chạy đói" cho qua những ngày khốn khó của đời sinh viên.

Trong thời gian chung sống với nhau, em đã có thai hai lần với người đàn ông ấy. Tôi đã bủn rủn chân tay khi nghe được điều đó từ chính vợ mình (khi đó chúng tôi mới yêu nhau)... nhưng thực sự, trong đầu tôi chưa bao giờ có cảm giác ghê tởm hay ghét bỏ vợ mình.

Tôi biết, có rất nhiều anh chàng cảm thấy ức chế, giận dữ khi bị người yêu/vợ mình lừa dối nhưng tôi thì không, em kể cho tôi tất cả quá khứ của mình, từ khi em còn là một cô gái chân chất, cho đến khi em chung sống với anh chàng ấy ra sao, gánh nặng cơm áo gạo tiền vất vả như thế nào?

Vợ tôi đã từng sống thử với người cũ, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, song thu, chuyen trinh tiet, chuyen tinh yeu, cai ngan vang, pha thai, quan he tinh duc, ban tre, gioi tre, bao, tinh yeu gioi tre, hanh phuc, yeu thuong, ban tre cuoc song

Em đã phải trải qua rất nhiều khó khăn, bất hạnh trong cuộc sống (Ảnh minh họa)

Tôi là một gã đàn ông sinh ra và lớn lên ở Hà Nội nhưng chưa bao giờ tôi động tới một điếu thuốc, cũng không cờ bạc, rượu chè bê tha như lũ bạn. Bề ngoài tôi cũng được mọi người đánh giá là đẹp trai, bên cạnh tôi lúc nào cũng có vài ba cô theo đuổi. Trước khi đến với vợ, tôi cũng đã yêu đương mấy cô... nhưng chỉ khi đến với em, tôi mới biết thế nào là quan hệ tình dục.

Trước khi yêu em, tôi luôn có quan niệm, khi đã yêu thì phải chân thành nhưng khi chưa là vợ chồng của nhau thì phải gìn giữ cho nhau. Hơn nữa, tôi cũng có suy nghĩ rằng: "Thà để người phụ ta chứ ta không được phụ người", vì thế mà những cuộc tình của tôi lần lượt ra đi cũng đều là do những người bạn gái nói lời chia tay. Và rồi, em đã đến với tôi khi tôi đang đau khổ, chán nản vì mới chia tay bạn gái.

Khi biết tất cả quá khứ của vợ, tôi cũng buồn lắm chứ! Nhưng tôi sẵn sàng chấp nhận và tha thứ tất cả cho em tất cả vì "Với anh, điều đó đáng quý nhưng con người em, tâm hồn em còn đáng quý hơn gấp bội lần".

Khi em đang mang thai được một tháng, tôi đưa em về nhà giới thiệu thì bị bố mẹ tôi phản đối kịch liệt vì tôi và em khắc tuổi nhau. Nhưng bất chấp tất cả lời phản đối của mọi người, tôi vẫn ở bên cạnh em, chăm sóc em cùng đứa con của mình.

Khi thấy mọi người trong gia đình tôi không đồng ý mối quan hệ của hai đứa, em đã khóc rất nhiều vì nghĩ rằng, do nhà em nghèo, lại là dân ngoại tỉnh. Còn tôi, tôi chẳng bao giờ bận tâm vì điều đó. Tôi nói với em rằng: "Dù bị đuổi ra khỏi nhà, anh cũng sẽ luôn ở bên cạnh em và con".
Cuối cùng, với sự cứng rắn của mình, tôi cũng đã thuyết phục được bố mẹ để tổ chức lễ cưới. Và cho đến tận bây giờ, tôi thấy đó là quyét định đúng đắn nhất của cuộc đời mình. Tôi luôn có vợ bên cạnh, người lúc nào cũng yêu tôi chân thành và toàn tâm toàn ý với chồng con. Với tôi, cô ấy luôn là một cô gái thánh thiện, trong sáng và đáng yêu.

Vợ tôi vẫn luôn nói rằng: "Em thật hạnh phúc vì có được anh. Em cảm ơn cuộc đời đã mang chồng đến bên em". Nhưng đáng lẽ ra, chính tôi mới phải là người cảm ơn đời vì điều đó. Tôi cảm ơn vì người ấy đã bỏ rơi em, dù thật lòng tôi rất căm ghét anh chàng ấy.

Tôi căm ghét anh ta không phải vì anh ta là người đầu tiên chiếm đoạt được em, cướp đi sự trong trắng của em mà tôi căm ghét anh ta vì anh ta đã sẵn sàng rời bỏ em khi em cần người yêu của mình nhất. Và căm hận hơn nữa là anh ta đã hai lần bắt em phải bỏ đi đứa con đang lớn từng ngày trong bụng. Còn tôi, tôi đã từng hạnh phúc tới rơi nước mắt khi em thông báo: "Em đang mang bầu.

Sóng gió đầu tiên của vợ chồng tôi là sức ép từ gia đình ngăn cản nhưng hai chúng tôi đã đồng lòng để vượt qua tất cả. Và sóng gió thứ hai lại bắt đầu ập đến chỉ sau đám cưới mấy ngày, khi đó vợ tôi đang mang bầu tháng thứ ba thì bị sốt rubella. Hai vợ chồng tôi vô cùng đau khổ khi biết virus này rất nguy hiểm tới cuộc sống của con tôi sau này. Và cuối cùng, sau nhiều lần đưa vợ đi xét nghiệm, bác sỹ khuyên chúng tôi nên bỏ đứa con vì nếu giữ lại thì người khổ nhất chính là con vì virus này sẽ gây dị dạng bẩm sinh.

Vợ chồng tôi đã bao đêm ôm nhau khóc và thương cho số phận của một sinh linh bé nhỏ đang lớn dần lên. Nhưng cuối cùng, chúng tôi cũng phải chấp nhận sự thật đau lòng đó. Đến bây giờ, chúng tôi vẫn thi thoảng lên chùa cầu siêu cho các con được siêu thoát và hạnh phúc trên cõi thiên đường.

Và rồi, cuộc sống đã mỉm cười khi mang đến cho vợ chồng tôi đứa con trai thứ hai. Giờ đây cháu đã được hai tháng tuổi, rất kháu khỉnh, khỏe mạnh và đang lớn nhanh từng ngày...
Qua bao nhiêu sóng gió và thử thách của cuộc sống, tôi chỉ muốn nhắn nhủ với những người đàn ông đôi điều: Trinh tiết không bao giờ là quan trọng và nó cũng không phải là thước đo của người phụ nữ. Điều quan trọng nhất của người vợ, người yêu mình là tâm hồn và đức hạnh của họ. Hãy biết tôn trọng vợ, người yêu mình và những gì mà cuộc sống đang ban tặng các bạn!



(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search:thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova,  thu chia tay, thu tinh.

24 tháng 7, 2013

Nỗi nhớ chưa đặt tên

23:01 0 Comments
Em gặp anh trong một diễn đàn xa lạ, bỗng chốc buồn, bỗng chốc vui và yêu anh. Yêu nhau đã được 2 năm nhưng đây là lần đầu tiên mình gặp mặt, lòng em rộn ràng, tươi vui và có chút gì đó ngượng ngùng.

Tuyến xe Phương Trang dần lăn bánh đưa em gần anh hơn. Xe cứ đi… Lòng em xao xuyến bồi hồi khi đặt chân xuống thành phố Sài Gòn xa lạ, thành phố có anh đang đợi chờ. Nhìn trong nhà xe nơi anh ngồi đó, lòng em vui sướng ngập tràn. Và em biết, anh là có thật, em đang đứng trước mặt anh, nhìn thấy anh – người yêu của em.

Những tháng ngày bên nhau, đối với em là những tháng ngày thiêng liêng nhất trong cuộc đời. Bao nhiêu ước mơ, bao nhiêu chờ mong cuối cùng cũng thành hiện thực… Anh nắm lấy bàn tay bé nhỏ của em đưa em đi qua từng con phố trong buổi chiều mưa bay. Em cố giữ thật chặt bàn tay ấm áp ấy mà thấy lòng mình đong đầy hạnh phúc, tưởng như trong mơ nhưng đó là sự thật.

Từng hạt mưa nhẹ bay trên đường, anh nắm tay em qua những con phố dọc theo từng dãy nhà trong làn gió lùa qua. Ngồi nơi công viên trò chuyện, nắm tay anh em thực sự hạnh phúc, bàn tay bé nhỏ của em nằm gọn trong bàn tay anh, em như thấy anh là cả bầu trời ngàn sao lung linh diệu kỳ, tươi mới. Lúc đó em nhận ra rằng, bầu trời của em chính là anh. Anh yêu ạ! Ước gì mình được gần bên nhau, được yêu thương nhau như những ngày vừa qua.

Ngày đầu tiên, ngày thứ hai, ngày thứ ba em bất giác giật mình, vừa buồn vừa vui đan xen làm em khó nghĩ, vui vì bên nhau thật hạnh phúc, buồn vì mình phải sắp xa nhau… Ngày thứ tư, em ngập tràn trong hạnh phúc, được cùng anh xem bộ phim thật hay, em bỗng thấy mình bé nhỏ khi cứ nắm chặt lấy tay anh không buông.

Suốt những chiều gặp nhau là những chiều trời đổ cơn mưa rào vì em quen anh trong một chiều mưa bụi. Bao nhiêu giọt mưa rơi xuống là bấy nhiêu nỗi buồn ứ đọng trong lòng em vì em biết đó là ngày cuối cùng mình được ở bên nhau. Em muốn hình ảnh anh không bao giờ phai nhạt trong tâm trí em.

Đêm cuối cùng, em khóc trên vai anh, anh không biết em buồn như thế nào đâu mà giờ viết lại nước mắt vẫn cứ chực chờ trào tuôn. Nước mắt em nóng hổi lăn dài trên má. Lúc ấy, với em bầu trời như sụp xuống để ngăn cách đôi ta, em cố mình ôm anh thật chặt để không bao giờ lạc nhau. Anh hát em nghe những bài chia tay, lòng em đau như cắt, em chỉ muốn thời gian dừng lại để mình được ở mãi bên nhau dài lâu. Bao nhiêu giọt nước mắt là bấy nhiêu nỗi lòng khó nói hết của em. Em biết nước mắt anh cũng rơi và em lại càng yêu anh, không muốn rời xa anh nhiều hơn bất cứ lúc nào hết.

Em sợ trời sáng, em sợ tới ngày mai vì ngày mai mình sẽ phải xa nhau như 2 năm trước nhưng em đành bất lực để thời gian đi qua. Em luôn nghĩ rồi ngày mai ai sẽ ở bên em, yêu thương chiều chuộng em, ai sẽ nắm lấy bàn tay bé nhỏ của em, ai sẽ ôm em vào lòng mỗi tối... Em buồn và rất bâng khuâng!

Rồi ngày chia tay cũng đến, lòng em quặn thắt. Em muốn giây phút ấy là mãi mãi nhưng biết làm sao được, ngồi trong nhà chờ em không dám nhìn anh mà nhìn vào phía vô tận, nước mắt em lại rơi. Chuyến xe đưa em rời xa anh cũng đến, em ôm anh lần cuối cùng mà chẳng muốn buông tay. Bước lên xe, em cố đứng lại nhìn anh lần cuối, anh bước lên chiếc taxi màu xanh, màu của niềm tin yêu và hy vọng, em tin chắc mình sẽ lại được gặp nhau. Khuất bóng anh, xe từ từ lăn bánh như kéo hết tất cả kỷ niệm đôi ta về trong em, em khóc nức nở, nghẹn lên trong từng tiếng nấc. Xe chạy qua những nơi mình đến, kỷ niệm ùa về, hình dáng anh cứ chập chờn trước mắt em. Suốt tuyến đường, một mình em đơn vắng, cảm giác trống trải nhớ nhung cứ lần lượt quay về. Em đã khóc!

Em cố giữ hơi ấm của anh trong chiếc áo gió mà đêm cuối cùng anh mặc để em biết rằng anh đang ở bên và theo sát em. Chuyến xe ấy đưa khoảng cách đôi ta trở về vị trí bắt đầu nhưng tình yêu chúng mình thì không như vậy phải không anh?

Để rồi hôm nay ngồi lại một mình, bao nhiêu ký ức chợt ùa về lạnh ngắt. Anh đã rời xa em thật rồi. Em biết chẳng bao giờ mình gặp lại nhau trên đường đời tấp nập. Em đã từng đưa bài viết “mãi mãi offline” với một câu đề từ “Hy vọng người mình yêu thương nhất trên đời mãi mãi không bao giờ offline” nhưng mỗi ngày em lên yahoo đợi chờ, nick anh vẫn không hề sáng mà cứ mãi mãi offlne như thế.

Rồi mai đây ai đưa em đến cuối cuộc đời... em bâng khuâng tự hỏi và biết chắc chắn rằng, anh chẳng thể là người ấy nữa. Em nhớ tất cả về anh, về mối tình đầu, về những ngày hạnh phúc. Rồi mai đây, ai sẽ là người nắm tay em vào giảng đường đại học để thực hiện ước mơ đôi ta, tại sao anh lại không giữ lời hứa?

Anh ra đi, trái tim em đau nhói từng ngày. Lẽ ra được đỗ đại học em sẽ rất vui nhưng đó mãi mãi là niềm vui không bao giờ trọn vẹn, mỗi đêm qua đi, hình bóng anh lại quay về trong ký ức nhưng em không còn nước mắt để khóc nữa. Em biết ngày mai cuộc sống của em đã mất đi một nửa nhưng em tin ở đâu đó hằng ngày anh vẫn dõi theo từng bước chân em đi, từng nụ cười trong đôi môi em hé mở. Phải không anh?

Cảm ơn anh đã đến bên cuộc đời này và đã yêu em! Chắc chắn chẳng bao giờ mình gặp lại nhau nhưng em vẫn sẽ chờ, em không biết mình đang chờ một điều diệu kỳ xảy ra chăng?

Nắng có về không trong mùa đông lạnh giá
Nắng có mỉm cười trong câu hát ngân nga?
Nắng ơi sao hẹn chiều không tới
Để mưa buồn hát mãi bản tình ca!

Your lover.

23 tháng 7, 2013

Em đã dâng hiến cho mối tình thứ hai

10:00 0 Comments
Gửi khocviem!

Tôi hiện đang là sinh viên của một trường đại học ở Hà Nội. Tôi có yêu một cô bạn cùng trường, cô ấy không xinh nhưng rất đáng yêu và dễ thương, bên cạnh cô ấy lúc nào cũng có rất nhiều chàng trai theo đuổi.

Hai chúng tôi khá hợp nhau về quan điểm sống nên chúng tôi cũng rất hiểu nhau trong tình yêu. Dù mới yêu nhau nhưng hai đứa đều mong muốn giữ gìn mối quan hệ này, để đợi vài năm nữa ra trường, có công việc ổn định, chúng tôi sẽ cùng nhau tổ chức đám cưới.

Thế nhưng, tôi chưa kịp vui mừng trong niềm hạnh phúc ngọt ngào của tình yêu thì tôi đã vô cùng hụt hẫng khi biết được tất cả về quá khứ của cô ấy. Các bạn biết không? Cô ấy là mối tình đầu của tôi nên khi yêu nhau, tôi luôn trân trọng tình cảm của cô ấy dành cho mình và nghĩ rằng, tôi cũng là mối tình đầu của cô ấy. Nhưng tôi nào đâu ngờ được, khi tôi hỏi: “Trước đây, em đã từng yêu ai chưa?” thì cô ấy thành thật: “Em đã từng yêu hai người rồi nhưng em chưa tìm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn cùng họ. Chỉ khi đến với anh, yêu anh, cảm nhận được tình yêu của anh, em mới cảm nhận được niềm hạnh phúc thật sự của tình yêu”.

Em đã dâng hiến cho mối tình thứ hai, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen trinh tiet, cai ngan vang, dang hien, chuyen tinh yeu, gioi tre, ban tre, moi tinh dau, nguoi yeu dao hoa, chuyen tinh yeu, bao

Tôi vẫn yêu cô ấy... nhưng dường như không còn sự tôn trọng dành cho cô ấy nữa (Ảnh minh họa)

Nhưng các bạn biết không? Tôi đã rất bất ngờ, hay nói đúng hơn là tôi thực sự sốc khi cô ấy tiếp tục thú nhận: “Cũng vì quá tin tưởng vào mối tình thứ hai nên em đã dâng hiến cho anh ấy tất cả. Nhưng không ngờ… sau khi có được em rồi, anh ấy lại cư xử lạnh lùng và không muốn tiếp tục mối quan hệ với em nữa”. Cô ấy đã khóc khi kể cho tôi nghe tất cả quá khứ của mình.

Khi biết tất cả sự thật về người yêu mình, tôi dường như không còn niềm tin vào tình yêu này nữa. Tôi tự hỏi, chẳng nhẽ chỉ mới yêu thôi, cô ấy cũng đã dễ dãi dâng hiến cho người ta như vậy ư? Và biết đâu cô ấy đã qua tay cả hai chàng trai đó, chứ không phải chỉ là mối tình thứ hai như cô ấy nói? Tại sao con gái bây giờ yêu đương lại có thể dễ dãi lên giường với người ta như vậy?

Thật sự mà nói, tôi rất yêu cô ấy. Trước khi mới bắt đầu tình yêu, tôi đã nghĩ rằng, hai chúng tôi sẽ cùng nhau đi đến hết cuộc đời này. Nhưng khi biết được tất cả quá khứ không mấy tốt đẹp của cô ấy, tôi đã dần mất hết niềm tin vào người con gái mình yêu thương. Tại sao người yêu tôi, một cô sinh viên năm ba nhìn bề ngoài rất trong sáng, thánh thiện… nhưng trong tình yêu sao lại dễ dãi trao thân như vậy?

Các bạn ạ! Bây giờ tôi phải làm sao? Tôi vẫn rất yêu cô ấy… nhưng dường như tôi không còn có sự tôn trọng cho cô ấy nữa. Nhưng nếu vì chuyện quá khứ mà tôi bỏ rơi cô ấy thì tôi có quá phũ phàng không?

Mong các bạn độc giả của chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống hãy cho tôi những lời khuyên chân thành, bổ ích nhất để giúp tôi vượt qua sự khủng hoảng tinh thần này!

Tôi xin chân thành cảm ơn!


(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search:thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh.

22 tháng 7, 2013

Người đồng nghiệp em yêu

22:57 0 Comments
Bây giờ em có cảm giác rất lạ, ở đâu có anh em đều tìm cách tránh mặt, mà không gặp lại thấy nhớ. Không biết anh có nhận ra sự thay đổi của em từ ngày em bệnh không nhỉ? Em đang tìm cách để quên anh đó, tìm cách để xóa đi tình cảm đơn phương đầu tiên trong đời của một con bé ngang bướng như em.

“Muốn nói thương anh thật nhiều, muốn nói yêu anh thật nhiều mà lại thôi…” em không thể tiếp tục để tình cảm của mình lớn hơn được nữa anh à. Em nhớ anh muốn phát điên lên được, và em yêu anh nhiều như thế nào anh không biết đâu… Mỗi đêm anh lại xuất hiện trong giấc mơ của em, những lúc không bận rộn bởi công việc, điều làm em suy nghĩ nhiều nhất đó là anh. Nhưng giờ đây em sẽ cố gắng quên anh vì em biết mình có cố gắng thế nào thì chúng ta cũng chỉ bước trên hai con đường song song.

“Dẫu biết rằng cố quên là sẽ nhớ…
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên”


Hình như em đang làm được, đang dần quên anh, nhưng sao em cứ thấy tiếc nuối một điều gì đó. Em chưa đủ can đảm để nhìn anh, cười đùa và làm việc với anh như một người anh, một người đồng nghiệp... Cũng có thể là em đang dối lòng. Em biết anh chẳng bao giờ đọc được những lời tâm sự này của em đâu, nhưng em cũng chẳng thể hét lên thật to rằng “em nhớ anh” đành chọn giải pháp là tự viết lên tâm sự của chính mình vậy. Anh à, em nhớ anh và cám ơn anh vì tất cả anh nhé!

Em nhớ, nhớ lắm những khoảnh khắc vui buồn mà em đã từng trải qua trong công ty mình, đến giờ phút này cũng đã một năm rồi. Những ngày đầu bước vào ngôi nhà thứ hai của em có vô số những điều mới lạ, khó khăn nhưng em đã cố gắng, đã quyết tâm, bằng tất cả tình yêu với nghề chăm sóc khách hàng em đã làm được. Khi ấy anh chỉ là đồng nghiệp chẳng có gì đặc biệt với em cả, rồi chỉ những điều quan tâm đơn giản nhất anh đi vào trong giấc mơ của em hàng đêm lúc nào em cũng không biết nữa. “Cộc cằn, đáng ghét” là điều mà em hay mô tả về anh nhất nhưng vì vậy mà anh thật khác biệt, làm em cười thật tươi mỗi khi nghĩ về anh. Và cuộc sống không chỉ là con đường bằng phẳng, em cũng không nhớ mình đã khóc bao nhiêu lần nữa: Khi bị stress công việc, lúc có rất nhiều đảo lộn trong công ty, khi bắt đầu mọi người ganh ghét em từ lúc tiếp nhận một vị trí mới, là những lúc em gục đầu khóc như một đứa trẻ chắc anh vẫn cò nhớ, là những lúc một đứa con gái uống say lấy cơn say để quên đi nỗi buồn, là những lúc em bệnh,… anh đã đến bên em nhẹ nhàng như thế đó. Anh cho em mượn bờ vai để dựa, lau khô những giọt nước mắt của em bằng sự phân tích lý lẽ và trải nghiệp cuộc sống mà anh đã đi qua.

Người đồng nghiệp em yêu, Tình yêu - Giới tính, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, em yeu anh, em nho anh, cam on anh, yeu thuong, hanh phuc, noi buon, noi nho, tinh yeu, nho anh, tam su, yeu don phuong, tinh yeu giau kin, tinh yeu nu gioi

Em yêu anh nhiều như thế nào anh không biết đâu… (Ảnh minh họa)

Em – một đứa con gái mạnh mẽ- cảm thấy mình thật nhỏ bé và cần được che chở. Nhờ có anh em thấy mình mạnh mẽ hơn, nhờ có anh em biết mình còn có thể làm được nhiều hơn thế. Nhưng phải chăng là anh đã dành tình cảm cho em như một người anh trai dành cho đứa em gái nhỏ? Tự dặn lòng “ai mà anh chẳng quan tâm như thế chứ, cứ xem anh như là anh trai vậy đó nha”… em đã cố nhưng trái tim lại không làm theo lý trí, em không thể xem anh là anh trai khi mà hình ảnh anh lúc nào cũng hiện lên trong tâm trí em, khi mà công việc của em lúc nào cũng có anh hỗ trợ, khi mà lúc nào anh cũng làm em cười, khi mà lúc nào em khóc anh cũng bên cạnh… Đến lúc này không còn chối cãi gì nữa rồi, em đã yêu anh!

Anh vẫn như vậy, vẫn hay làm em cười, vẫn giúp đỡ em, vẫn nhường nhịn em. Còn em, em không còn như xưa nữa rồi anh ạ, tình cảm của em cứ ngày một lớn dần… sẽ đến lúc nào đó em không thể cười đùa với anh như một đứa em gái nữa vì những sự quan tâm ấy của anh làm em cảm thấy mệt mỏi. Trái tim thì muốn yêu anh, lý trí ngăn cản “anh chỉ xem em như là một đứa em gái”, còn câu trả lời em tìm mãi nhưng vẫn không có đáp án từ anh… Anh làm em vui, hạnh phúc và ngược lại chính anh lại là người làm em đau lòng. Thế rồi em đã nói hết những tình cảm của mình qua tin nhắn và nhờ anh giúp em quên anh bằng cách anh đừng quan tâm đến em nữa, dù biết rằng thời gian tới sẽ không còn những cái quan tâm nhẹ nhàng của anh nhưng em cảm thấy em đã làm đúng.

Cám ơn anh, người đầu tiên trong đời có thể làm trái tim của một đứa con gái ngang bướng, cứng đầu như em trở nên yếu đuối, cám ơn anh đã cho em biết được cảm giác yêu dù biết rằng có thể tình cảm đó chỉ là đơn phương, cám ơn anh đã nhẹ nhàng che chở, lo lắng cho em, cám ơn anh đã không giận em vì không ít lần gây rắc rối cho anh trong công việc, cám ơn anh vì những câu chuyện làm em khúc khích cười, cám ơn anh vì tất cà anh nhé!

Ngày mai chắc em sẽ mau quên anh thôi vì anh hứa là giúp em rồi mà… phải không anh? Em biết anh sẽ chẳng đọc những tâm sự này của em đâu hoặc có đọc cũng chẳng biết là em viết đâu nhỉ nhưng em thấy lòng nhẹ nhàng hơn. Hy vọng tất cả mọi người khi yêu một ai đó đừng che giấu mà hãy nói cho người đó biết, đừng giữ trong lòng những yêu thương của mình, bạn nhé!

(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search:thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh.