Follow Us @soratemplates

Hiển thị các bài đăng có nhãn Entry Tình Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Entry Tình Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

3 tháng 9, 2013

"Kết thúc mở" tình yêu

19:02 0 Comments
tinh yeu, buc thu tinh, anh dep, anh tinh yeu
Thêm chú thích
Hai câu chuyện sau đây, ắt hẳn bạn đều bắt gặp đâu đó ít nhất một lần trong đời, hoặc chính bạn là nhân vật chính.

Đó đều là những câu chuyện rắc rối liên quan đến tình yêu mà đôi khi chúng ta chẳng thể nào lí giải được…

Câu chuyện thứ nhất

Một cô gái dù đã có người yêu nhưng vẫn thích được tán tỉnh. Người yêu cô ấy có ngoại hình đẹp, giỏi giang và hết mực quan tâm, chiều chuộng cô. Nhưng theo thời gian, tình cảm trong cô dần trở thành sự gượng ép, chịu đựng. Cô muốn có người yêu nhưng đồng thời vẫn thích tự do, cô ấy tạo cơ hội cho những “vệ tinh” xung quanh. Anh A nhắn tin, cô trả lời ngọt ngào và quan tâm lại. Anh B rủ đi chơi, cô đồng ý ngay và tỏ vẻ rất tâm đầu ý hợp với anh chàng này. Anh C lâu lâu cần tâm sự, cô sẵn sàng đi bộ hàng giờ trong công viên để lắng nghe. Và khi bên cạnh người yêu, cô tỏ ra hết mực hiền lành, chung thủy. Những mối quan hệ của cô bắt đầu phức tạp, chồng chéo dần, khi tình cảm giữa A, B, C dành cho cô ngày càng lớn. Người yêu của cô cảm nhận được sự bất bình thường, nhưng cho cô cơ hội tự sửa chữa. Một thời gian sau, A, B, C dần từ bỏ cô, vì tình yêu của họ không đủ lớn. Cô đau buồn nhận ra, người yêu cô mới chính là chỗ dựa đích thực, nhưng anh ấy hiện tại đã rung động trước người khác…

Vậy cô có sai không? Người yêu của cô có sai không?

Câu chuyện thứ hai

Một cô gái yêu đơn phương một anh chàng. Anh chàng này chưa có người yêu, tài giỏi và hơi phũ phàng. Biết bao cô gái đã từng khóc vì anh ta. Cô nàng này cũng không ngoại lệ. Cô sẵn sàng dành cả tuần lễ để đọc hết toàn bộ facebook của anh chàng từ lúc… mới tham gia đến giờ. Cô sẵn sàng tìm cơ hội để được đi đâu đó ghé ngang nhà anh chàng, chỉ để thấy… nhà của anh chàng cho đỡ nhớ. Cô sẵn sàng kiếm cớ để nhắn tin, gọi điện, cốt để nghe được giọng nói của anh chàng. Mọi cử chỉ vụng về, mọi quan tâm thầm lặng, cô đều làm và kiên nhẫn chờ. Cô yêu nhiều đến mức lụy. Chính bản thân cô cũng hiểu, nhưng cố gạt đi. Để rồi đến khi đối diện với anh chàng, cô lại bắt đầu lúng túng, không còn là chính mình nữa, cô tỏ ra xấu xí trong mắt anh chàng, cô hành động kì quặc mà chính cô cũng không hiểu. Chàng trai này nổi giận vì quá phiền phức. Cô khóc, lòng đau thắt lại. Cô không hiểu được sự mâu thuẫn trong con người mình.

Vậy cô gái này có sai không?

Bạn chưa yêu, hoặc đã từng yêu, khi nghe xong chuyện tình cảm của bạn bè, có không ít lần bạn đã nhảy dựng lên: “Sao mi ngốc vậy? Nếu là ta, ta đã không làm thế!”, “Đáng ra mi phải abc thay vì xyz”, “Mi làm vậy là sai rồi”… Thực chất, bạn chưa hiểu hết sự đa dạng của tình yêu, chưa hiểu hết mọi cung bậc cảm xúc và nguyên nhân sâu xa khiến họ hành động như vậy. Sao không thử đặt câu hỏi: “Nếu mình là họ, liệu mình sẽ cư xử thế nào?”. Biết đâu bạn cũng giống họ, thậm chí vụng về hơn?

Tình yêu đôi lúc không cho ta sự lựa chọn. Ta mong tốt đẹp, nó lại diễn biến đau buồn. Ta mong người ấy yêu ta, người ấy lại yêu người khác. Ta dành trọn con tim, điều ta nhận được lại là sự phản bội. Vậy ai sai, ai đúng? Liệu bạn đã mắc phải sai lầm nào khi yêu quá nhiều?

Có đôi lúc tình cảm sẽ không như bạn mong đợi, nhưng bạn có quyền chọn cho mình một kết thúc. Nó đau buồn hay tươi vui là do bạn. Nó đầy bi kịch hay lạc quan là do bạn. Trong câu chuyện thứ nhất, giá như cô gái lựa chọn bên cạnh người yêu và anh chàng kia lựa chọn chờ đợi, thì mọi chuyện đã không quá tệ. Trong câu chuyện thứ hai, nếu cô gái kia lựa chọn cách buông xuôi nhẹ nhàng và làm bạn với người ấy trước, chắc hẳn cô ấy sẽ bớt lúng túng hơn và mối quan hệ giữa cả hai tốt đẹp hơn.

Bạn thấy đấy, tình yêu có kết thúc mở. Tùy bạn quyết định một cái kết cho mình.
Demi Twinkle ®

Sưu tầm wWw.Khocviem.org

2 tháng 9, 2013

Em Có Nên Đợi Chờ?

18:58 0 Comments
Mỗi ngày anh càng rời xa em hơn. Thời gian đã vô tình tạo ra một khoảnh khắc quá lớn giữa anh và em. Dường như mọi thứ không còn như mơ nữa. Em phải sống với thực tại. Với cuộc sống không có anh ở bên.

Nhưng ở một nơi nào đó trong sâu thẳm trái tim em, vẫn còn một khoảng trống không thể lớp đầy dành cho anh. Em vẫn luôn đợi chờ, chờ sự thay đổi của tạo hóa. Chờ ngày anh quay trở về bên em và nói anh còn yêu em nhiều lắm Nấm ạ.

Nhưng mỗi ngày qua đi, là một ngày trái tim em phải chịu đựng những cơn đau triền miên. Em không thể làm gì hơn. Em không thể sống khác với những tâm sự của trái tim mình. Em không là được. Em đã cố gắng sống 1 mình, sông mà không cần có anh, Không cần sự quan tâm, hỏi han hàng ngày của anh. Em lao đầu vào công việc như để cố chốn chạy tất cả những miền ký ức hay những kỷ niệm về anh. Em bận rộn với vô vàn những việc không tên. Em đi lang thang và tụ tập như một kẻ khờ mà không phải là em của trước đây. Tại sao lại vậy anh biết không? Vì em đã cố gắng, cố gắng rất nhiều nhưng em không thể, mãi không thể quên anh. Quên đi những gì đã qua khi tình yêu chúng ta vẫn còn.

Em đang tập sống từng ngày và học cách quên anh “ta biết rằng cố quên nhưng vẫn nhớ, Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên”. Nhưng càng cố nhắc mình phải nhớ anh để mà quên em càng nhớ anh ra riết, một nỗi nhớ khôn nguôi. Em phải làm sao. Anh có biết ” Chỉ một tia lửa nhỏ, đốt cháy cả khu rừng. Chỉ một lời bóng gió, người thân thành người dưng không” Có ai đó nói với em rằng, vì những lời bên ngoài làm cho tình cảm của chúng ta có khoảng cách. Em không tin điều đó, và không tin anh lại như vậy

Anh biết em nghĩ gì không. Em sẽ lặng lẽ đợi chờ anh, dù đó là đợi chờ trong vô vọng. Chỉ để đợi ngày anh quay trở về bên em. Em sẽ đợi anh nhé. Được không anh. Anh đồng ý nhé. Em không muốn một lần nữa buông tay khỏi hạnh phúc. Dù biết rằng mọi thứ đã an bài với số phận. Nhưng em không đầu hàng. Em muốn mình phải cố gắng để dành lấy hạnh phúc của mình. Em không muốn phải ân hận anh ạ.

Nên anh đừng bắt em phải rời xa anh nữa được không ạ. Hãy để em lặng lẽ ở đằng sau, dõi theo từng bươc chân anh đi. Để em được ở bên cạnh anh, Bất cứ khi nào anh nghĩ tới em, em cũng luôn ở bên anh. Em làm tất cả những điều đó, cũng chỉ đơn giản một điều là em yêu anh. Thế thôi.

Em sẽ đợi, sẽ chờ anh, anh nhé?

Nấm

17 tháng 8, 2013

Em nợ người một chiếc lá diêu bông

23:52 0 Comments
Hôm qua đi xem văn nghệ, bị bất ngờ vì câu chào “Tóc em dài thật đấy, thời nay tóc dài như em hiếm lắm nghe!”. Càng bất ngờ hơn vì người phát ra câu nói đó lại mặc bộ quân phục giống với màu áo đã từng rất quen trong mắt em thuở nào. Em nhớ đến anh!

Em nhớ ngày xưa, em phải lòng người ta chỉ vì vài trái bồ kết. Chỉ vì người ta từ bỏ cuộc vui tại xã khi không thấy em, chạy trong cơn mưa xối xả đến bên em khi nghe em ốm nằm một mình vì lo em ốm nặng, vì lo em sợ sấm chớp. Trước đó, em từng to còi với bạn rằng cứ đi đi, đừng lo gì cả, tớ chẳng sợ gì đâu. Gần đây có nhà dân mà lo. Vậy mà anh lại bắt gặp em cuộn chăn vào một góc nhà khóc. Xin trời đừng nổi cơn thịnh nộ nữa, xin các bạn mau về. Anh ngồi đấy nhóm bếp mắng em xối xả, bé gan mà to còi, tình nguyện chi mà quên cả lo cho bản thân mình. Anh mà không đến, đợi đến khi các bạn về chắc ở đây lụt vì nước mắt của em chứ chẳng phải vì mưa.

Anh từng bảo nếu sau này có xa nhau ta sẽ nhớ những gì về nhau nhỉ? Em không giống với những cô gái mà anh từng gặp, em quê mùa nhất giữa những cô gái quê. Thời đại này còn ước mơ có vài quả bồ kết? Anh từng bảo thế. Tình yêu ta chưa đi quá một vòng tay, một cái nắm tay và nụ hôn trên tóc em thơm mùi hương thứ quả anh mua về. Tình yêu ta chưa lời ước hẹn nhưng đã vành vạch một vầng trăng nơi núi rừng còn vang vọng tiếng thông vi vu hát bản tình ca cùng gió. Tình yêu ta không đến được bến đợi nhưng đã ngan ngát hương dã quỳ để em nhớ mãi khôn nguôi. Tình yêu ta không giận hờn, không oán trách, không lời từ biệt. Chỉ có lời yêu, câu chờ đợi tha thiết của anh vang vọng giữa đại ngàn. Mà em, một cô gái lớn lên giữa nắng và gió, vừa nghe những lời tha thiết ấy. Chưa kịp cùng anh hát bản tình ca đã vội rời chân đi. Để bây giờ, em nợ người… để bây giờ tận đáy lòng mình day dứt mãi không thôi.

Bạn bè bảo em rằng, người ta mặn nồng quá mới khó phai. Mà như thế khác gì bạn, đau gì với khổ, quên ngay đó mà. Có khi người ta quên mày từ bao giờ rồi! Đi làm kiểu tóc mới đi thôi. Nhìn mày quê một cục.

Có thật anh đã quên?

Sao em chưa bao giờ thôi nhớ? Có phải em ngây ngô đến độ đi tôn thờ những điều đã đi vào dĩ vãng. Suốt đời lưu luyến điều mà trước kia em đã kiên quyết quay lưng với nó. Em hèn nhát đến độ tàn nhẫn với anh, với cả bản thân mình phải không anh? Em thường nghe, mỗi một con người, đến tận cuối đời. Khi quỹ thời gian trên thế gian này với họ không còn nữa, thì tâm nguyện của họ, sự hối tiếc của họ thường là: họ chưa làm được điều gì đó mà họ muốn. Họ chưa thể làm được. Hoặc giả họ làm được nhưng vì một lý do nào đó họ đã không làm. Dẫu biết sự hối tiếc ấy là vô nghĩa thì họ vẫn trăn trở về nó trước khi về thế giới bên kia. Nên em sợ một lúc nào đó, lý trí chẳng thể chế ngự trái tim mình nữa. Cũng có thể chuyện đó lại lặp lại đối với em nếu em biết quỹ thời gian của em sắp hết. Và lúc ấy mọi thứ, với mình cũng là vô nghĩa rồi phải không anh?

Nghĩ thế biết thế và cũng chỉ để nói thế thôi, có thể anh đã quên em thật rồi. Hẳn anh cũng chỉ nghĩ em để tóc dài vì em vốn thích thế. Em chỉ thích mua kẹp cài và thích nghĩ ra nhiều kiểu tết, kiểu búi cho tóc dài cũng vì em vốn điệu đà như thuở nào. Và anh làm sao biết được mỗi lần bắt gặp đâu đó màu áo xanh, em lại nhói lòng vì mình còn nợ ai đó. Món nợ mà có lẽ cuối đời, biết đâu, sẽ có lúc em lại thì thào: “Sao ngày xưa…”

Mộc Miên

31 tháng 7, 2013

Mùa Gió Cuối

02:31 0 Comments
Gửi anh – người đã từng cùng em đi qua thương nhớ!

Đã bao lâu rồi anh nhỉ, kể từ ngày mình chẳng còn là gì trong nhau? Anh đã đi xa cuộc tình ngày trước của chúng ta, bước về nơi ta chỉ còn là hai kẻ xa lạ. Anh vẫn sống tốt và hạnh phúc đúng không anh? Em thì vẫn vậy, vẫn đợi, vẫn chờ, dẫu đã qua biết mấy những mùa nắng mưa…

Yêu một người, rồi từ bỏ một người. Quen một người, rồi phải quên một người. Trân quý một người, rồi làm tổn thương một người. Thương yêu một người, học quên một đời… Có phải mọi thứ chỉ quanh quẩn thế đúng không anh?

Tình yêu trong cuộc sống này quá rộng lớn và bao la, nhưng không có nghĩa ai đó phải là tất cả của mình mãi mãi. Chúng ta ngay từ lúc sinh ra đã bị khuyết một nửa phần hồn còn lại, tháng ngày trôi qua cũng là lúc ta tiếp tục con đường lắp ghép nó cho vẹn toàn. Sẽ có những mảnh ghép sai trong vô vàn những mảnh ghép ta bắt gặp, cho đến một ngày ta tìm được mảnh ghép hoàn hảo cho một nửa cuộc đời mình. Ngày đó mình gọi nhau là yêu thương…

Vậy anh là mảnh ghép em tìm sai? Hay mãi mãi chẳng bao giờ là đúng…

Tình yêu đôi lúc cũng tựa như trò đuổi bắt thuở niên thiếu ta thường chơi, sẽ có một người theo và một người chạy. Có thể hai người sẽ bắt gặp nhau và dừng lại bên nhau mãi mãi, nếu họ thực sự là một nửa của nhau. Nhưng cũng có đôi khi, họ dừng lại ở cạnh nhau, rồi lại phải tiếp tục đuổi theo một người khác nữa, bởi người họ cần tìm trong suốt cuộc đời này vẫn chưa xuất hiện. Có bao giờ tồn tại một tình yêu không anh? Khi người đi trước cứ chạy thật nhanh, còn người theo sau đã mệt nhoài nhưng vẫn không theo kịp…

“Anh là gió, em là cỏ. Cỏ dù tán rộng đến đâu vẫn không đuổi kịp gió…” Phải thế không anh?

Gió

Vẫn mải rong chơi

Em hao gầy

Ngọn cỏ

Xơ xác cuối đông

Ngày dài

Chờ nắng lên

Bờ vai nghiêng

Gió

Anh ở đó

Có còn không

Cho em xin chút

Nhớ thương…

Anh đã nói là sẽ yêu em mãi mãi. Vậy mà giờ con đường mình đã chia làm hai. Anh bước đi, mà không một phút, một giây nào ngoảnh lại. Chỉ còn mình em hoang hoải với những kí ức không tên, những hoài niệm thực sự quá khó để lãng quên. Em chông chênh với những tháng ngày gió nắng hư hao. Những giọt nước mắt chỉ chực trào ra để cuốn bay đi cái vỏ ngoài mạnh mẽ. Chỉ còn nước mắt. Và màn đêm.

Có lẽ nào, thực sự, anh không phải người mà em đang tìm kiếm?

Gặp anh, yêu anh, rồi vùng vẫy trong nỗi đau vì anh… Em vẫn đặt tên là định mệnh. Có ai cưỡng nổi vòng xoay định mệnh bao giờ… Anh đừng lo vì em vẫn ổn. Đánh mất một người yêu thương tuy đau khổ, nhưng bỏ rơi người thương yêu mình hết mực mới chính là khổ đau. Anh hãy an lòng bước tiếp trên con đường đã mang anh đi… Nhớ là phải thực sự hạnh phúc nhé!

Đến một ngày, ngày đó sẽ không còn xa. Em sẽ nhận ra anh chỉ là cơn gió vô tình làm mát dịu cuộc đời em. Rồi anh sẽ từ từ bước ra khỏi góc khuất trái tim em, và sẽ rời xa con tim em, mãi mãi…

Sẽ là mùa gió cuối

Mùa gió qua

Khẽ lắc đầu đánh tan kí ức

Sẽ là mùa gió cuối

Mùa gió qua

Yêu thương nhạt nhòa

Em trả gió

Thôi bay…

Em không biết đến bao giờ nỗi nhớ trong em nguôi ngoai, đến bao giờ thì tình yêu trong em phai nhạt. Chỉ biết là sẽ chẳng bao giờ em nói yêu một ai đó mãi. Bởi có người đã trót mang “mãi mãi” của em đi xa rất xa rồi…

Biết không anh?

Lạc Hi

29 tháng 7, 2013

Vị Ngọt Cho Một Chiều Nhạt

10:16 0 Comments
Hà Nội dạo này tiết trời thất thường. Làn gió nhẹ thoảng qua không giảm bớt được cái oi nóng trời chiều, chả đủ xoa dịu càm ràm, bực bối đang phát tán khắp cơ thể. Chiều nay mệt mỏi, lại tìm đến nhạc trữ tình như thú vui quen thuộc đã được định hình. Romance không lời lúc nào cũng buồn, cũng muốn khóc khi nghe. Nỗi nhớ thì trôi tuột đâu mất, đôi lúc bảo nhớ rồi lại phì cười tự hỏi nhớ ai, chỉ biết chả thoát khỏi kiếp bâng khuâng. Vài ca từ cũng chả ru nỗi một giấc ngủ, bỗng dưng muốn tiết chế cái bức không tên, vào một cốc trà đậm chẳng hạn. Nghĩ đến thế, bật dậy chuẩn bị nhanh áo quần cho cuộc lang bạt, tự cho mình một thất hứa ngoài luồng vậy.

Những quán cà phê quen thuộc là nơi để người ta không thấy mình cô đơn, mình nghe mấy ông bạn bảo vậy. Mà đúng thật, có cảm giác chả bao giờ chán. Tako Cafe với mình cũng là một nơi như thế. Nơi mà nhắc đến sẽ là điểm tụ tập sến trùm, sự ngọt dịu lan tỏa, ấm áp thân quen đến nức lòng. Yêu cái chỗ ngồi vốn quý trọng như một thế giới riêng tư, yêu cái yên bình níu giữ tại đây, để không thấy cô đơn dẫu chỉ có một mình. Mình chả nhớ đã trải qua bao lượt đi lượt về quanh quán cà phê này, chỉ biết thích là đến, nhớ là cứ thế xông vào. Thỉnh thoảng vài bản nhạc nhỏ vang lên, linh tinh lang tang, dọn dẹp mớ hỗn độn cho cái đầu cứ quay cuồng lên vì mệt. Cứ lúc nào như vậy, hai chữ “ À, Tako” lại vang lên trong trí óc rất đậm, và bước chân lại ngang qua nhà số 63…

Chợt nhớ lại, chừng 2 tháng trước, bà chị từ Sài Gòn ra thăm, mình nhắn tin rủ chị đi uống cà phê. Chợt nghĩ ra khẩu vị hai miền Nam – Bắc khác nhau, mình lo quá, ngộ nhỡ chị không quen thì biết ăn nói làm sao. Ai dè chị bảo cà phê ở đâu cũng uống được, chị khoái cà phê số một mà, thấy nhẹ cả lòng. Rồi hai chị em nói chuyện, vui như tết. Chị kể mình nghe đôi ba câu chuyện nhỏ, vài quá khứ thầm kín mà chị giấu nhem ít khi nói cho ai, những không gian mình chưa đặt chân đến, hay cảm giác mà mình chưa được nếm trải. Người Sài Gòn thường nhiều scene lãng mạn thế đấy, chợt lại mắc cười.

Mình với chị là hai kẻ thích sự riêng tư, nhẩn nha trong mỗi khi hẹn hò. Chị ghét cuộc trò chuyện bị cắt ngang bởi những sms, hay cú điện thoại vô duyên bất chợt. Hai chị em thích lơ đãng ngắm phố phường trong mưa, nơi con lộ giao nhau, bắt đầu nhộn nhịp dòng người đi lại. Tán dóc đủ thứ, có lúc chị bưng ly cà phê lên như nói lời thủ thỉ gì đó, mình không rõ. Đôi khi thấy khóe mắt chị cay cay, chắc cảm xúc dồn nén, mình thấy chị dịu dàng đến lạ. Tự dưng nhói lòng, vị cà phê vương nơi đầu lưỡi bỗng đắng lạ lùng, có điều gí đó len lỏi trong mình mà không gọi tên rõ ràng được. Gì vậy nhỉ? Kì thật!

Đột nhiên thấu hiểu rõ ý nghĩa của từng chuyến đi. Có những thứ quá quen, tưởng chừng chỉ có thế, mà không phải. Mọi khám phá, va chạm luôn lưu giữ từng kí ức, từng con chữ một điều rất thật, rất chân thành, ánh lên sự rung cảm của sự đồng điệu. Tốn thời gian, không sao, miễn là vui, miễn là không hối tiếc, đâu phải ai cũng có được trải nghiệm cho riêng bản thân mình. Vậy thôi.

Cốc cà phê đã cạn, vài liên miên đã kéo trọn thời gian của mình cả buổi chiều. Hà Nội chập tối thanh thản và bình lặng lắm. Thành phố khi lên đèn, lung linh như một bức tranh. Chỉ tiếc không mang theo máy ảnh để ghi lại những khoảng khắc đẹp đẽ ấy. Lặng lẽ bước đi trong ánh hoàng hôn dần tắt, vẫn cảm nhận có đủ vị ngọt để ngắm nhìn cuộc sống. Không để ý, cơn mưa phùn bất chợt đã thấm lạnh người lúc nào.

Dạo chơi cùng nỗi buồn chút, để tìm thấy điều muốn tìm, thấy một thênh thang nhún nhảy bất chợt. Ôi, sao mà đẹp…

Sailing

27 tháng 7, 2013

Trái Tim Ngập Nắng

06:30 0 Comments
Những con đường hẹp uốn lượn với đầy màu sắc lãng mạn bởi hàng cổ thụ trơ trụi lá nổi bật giữa nền trời ,trên lá vàng mướt hay sắc tím si mê. Boston những ngày thu sang đẹp đến mê hồn.Cầm trên tay một đống financial assignments và ly expresso đang uống dở, tôi đi lướt thánh đường Trinity lúc nào không biết, như một thói quen, như một công việc đã trở thành thường nhật, tôi lặng ngắm tòa nhà bé nhỏ yêu thích của mình, tựa hồ một đứa bé gái mân mê từng góc cạnh của ngôi nhà búp bê đầu tiên mà nó có.Những họa tiết tinh xảo, đầy mê hoặc, thanh thoát nhưng lại rất đỗi giản dị, nước màu hòa cùng nét cổ kính, mới-cũ hòa quyện lấy nhau trong không gian của Boston. Khi tôi dừng lại và ngắm nhìn thánh đường với con mắt đầy thành kính, tôi chợt nhận ra một bóng hình quen thuộc, cái dáng cao gầy và khuôn mặt xương xương của 3 năm về trước. Mọi bóng hình bỗng nhiên chao đảo, tất cả như kìm nén từ lâu chợt ùa về.

Hà Nội những ngày đầu thu thật đẹp, đẹp đến mức huyễn hoặc mọi cảm giác, đường phố dường như cũng trở nên bớt chen chúc, chật chội, bớt đi cái hối hả của thường ngày, những đôi tình nhân lướt đi nhẹ nhàng trên phố, mắt ánh lên niềm vui rạng rỡ. Tôi cũng nằm trong số ấy, khi ấy tôi là một con bé sinh viên năm cuối. Ở thủ đô được ba năm, tôi quen dần với nhịp sống và con người nơi đây, sáng sáng quen với tiếng mua bán qua lại, tiếng còi xe chao nghiêng hay thi thoảng là tiếng tàu xập xình rời đi hay từ một nơi nào đến, đêm đêm lắng nghe những tiếng rao đêm, tiếng mưa rả rích hay tiếng màn đêm buông xuống tĩnh mịch. Tôi và anh thường dạo quanh con phố Phan Đình Phùng-Lý Nam Đế, ở đó, mọi giác quan dường như được thỏa sức hoạt động, những hàng cây xanh rợp bóng với những bông hoa bé li ti, trải thảm xuống lòng đường, những ngôi nhà nằm im như đã nằm như thế từ rất lâu và vẫn sẽ thế dù cho bao lâu đi nữa. Và ở đó, ở Hà Nội, ở những con phố tĩnh mịch, tôi yêu anh.

Anh là chàng trai Bảo Bình, tôi là một cô bé Kim Ngưu. Tôi rất đam mê hoscorpe và tarrot, những ngôi sao chiếu mệnh cho tôi cảm giác rằng trên bầu trời kia, có một chòm sao tượng trưng cho mình, những quân bài đầy màu sắc, với những hình thù trừu tượng, thích mắt và đa tầng nghĩa, là số phận-“fate”, nghiệt ngã hay hạnh phúc tất cả đều đã là sắp đặt trước-mà theo như số phận thì tôi và anh là hai chòm sao đối nghịch.Tôi là một cô gái bướng bỉnh, cứng đầu và ngang tàng dè dặt và kiên định còn anh thì hòa đồng vui vẻ luôn thay đổi.Tôi thích cảm giác nhẹ nhàng của những quán cà phê, với mùi hương lavender, với những khung cửa gỗ, những khung tranh mộc và thô sơ nơi thiên đường giữa tôi và người tôi yêu. Anh lại thích những sôi động, những ồn ào và náo nhiệt cùng đám bạn bè, những cuộc vui không ngớt.Tôi thích không gian màu nến, màu nắng nhạt, màu đồng, những không gian mang lại cảm giác nhẹ nhàng, bình yên và ấm áp, cảm giác an toàn. Anh lại thích những quán cà phê độc, với những nét ấn tượng, âm thanh, hình ảnh hay thức uống. Chúng tôi thu hút nhau bằng cách riêng. Anh yêu tôi bởi cảm giác an yên mà tôi mang lại.Tôi yêu anh bởi nét phóng khoáng, tự do, phong linh mà anh có.
Tôi nhớ những buổi chiều Hà Nội ngập nắng, tôi thường đòi anh chở đi lên bờ Hồ, ăn kem , tản bộ và nói những câu chuyện dài bất tận, chỉ với anh tôi mới không dè dặt và chỉ với tôi anh mới không sôi động, và chỉ ở bên nhau chúng tôi mới hiểu cảm giác của người kia, là một người không phải mình.Ở bên nhau tôi thường trẻ con và hiếu thắng, nhanh nhảu và nói nhiều gấp bội phần, còn anh thì trầm ngâm lắng nghe, thảng qua anh giơ tay vuốt mi mắt hay khóe miệng tôi, cười hiền, tôi như ngập trong không gian đầy màu nắng và trong vắt nơi mắt anh. Tình trôi theo năm tháng, theo những bước chân, theo những chuyến đi, cuộc sống sinh viên, với những ấp ủ hoài niệm nuôi dần trong đầu và tình yêu thì trở thành trải nghiệm, khi mà sự quen biết đã đi đến khúc ngoặt của tình yêu thì tình yêu sẽ có lúc đi đến khúc quanh của sự quen thuộc, đến mức trở nên xa lạ.Một sáng sớm thức dậy bỗng nhận thấy lòng hư hao, cầm trên tay khung ảnh vẫn khóe miệng ấy, vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười như chỉ dành cho riêng em ấy nhưng con người ấy thì không dành cho tôi.Vậy là tôi đã rời xa Hà Nội, xa anh được một thời gian rồi….

Boston khi mưa tĩnh lặng hơn Hà Nội, điều đó khiến tôi nhớ Hà Nội da diết, cồn cào từng đêm, mà có lẽ tôi nhớ gia đình, nhớ bạn bè và người con trai ấy. Những hạt mưa chao đảo trên tán ô khi đi dọc qua những khu phố cổ, khúc nhạc trong ipod vang lên

“Last night, I said goodbye
Now–it seems year
I’m back in the city
Where nothing is clear
But thoughts of me-holding you
Bringing us near” (Weekend in newengland)

Những hàng rào bằng lá dịu dàng, những ban công hoa giăng đầy, rủ xuống mặt đường, mảng tường cổ kính như đã có từ rất lâu, gợi nhớ về câu chuyện chiếc lá cuối cùng của O’henry, nhớ về một Newengland rất xa và rất quen.Trời mưa khiến tôi nhớ việt nam day dứt, những assignment, presentation, exam ngập đầu và công việc partime là cách duy nhất để tôi nguôi nỗi nhớ về mảnh đất và con người ấy. Những email cũ chưa kịp xóa, cũng không nỡ xóa, đó là cách duy nhất để tôi có thể cảm thấy mình vẫn còn liên kết với anh. Ngày tôi đi, anh không giữ tôi, trong những giấc mơ đêm đêm, tôi vẫn nhớ ngày ấy. Chúng tôi -trong nắng chiều trong quán cà phê quen thuộc, thức đồ uống quen thuộc cả hai đã nằm lòng, ánh mắt và lời yêu quen thuộc, anh không đề cập chuyện tình xa, hay một lời hứa hẹn, như tình yêu đến lúc sẽ tự hiểu, tôi hiểu trong mắt anh và anh hiểu những trăn trở trong tim tôi. “one love” của Blue vang lên nghe lặng lòng.

Ngày tôi bay anh cũng không tiễn, có lẽ tôi cũng chẳng thể kìm lòng mình, chẳng thể rời đi nếu nhìn thấy cái bóng dáng ấy, nhưng cảm giác không có anh ở nơi lẽ ra ấy lại ám ảnh như một bóng ma, thảng qua trở lại trong tôi khiến nước mắt lăn dài. Những email dài, những câu chuyện hàng đêm qua internet, những lời thương nhớ đến thắt lòng khiến tôi cảm thấy đỡ chênh vênh khi đặt chân tới “new england”,ở đây không có hà nội, không có anh, không có thứ tiếng quen thuộc, tôi thấy mình nhỏ bé quá. Anh khiến tôi hăng hái hơn trong tìm hiểu con người, nét đẹp, nét văn hóa nơi đây, tôi mê mải với cuộc sống, với những công việc partime thú vị, khi là chạy bàn cho một quán cafe sang trọng, khi là trông sách trong một tiệm sách cổ xưa với niềm tin thời gian trôi càng nhanh, càng rút ngắn sẽ đến ngày mà tôi đếm ngược hàng đêm. Có lẽ những đam mê, trải nghiệm mới, những chuyến đi, những công việc và học hành khiến tôi không nhận ra nỗi chông chênh. Những email dần thay bằng những đoạn chat offline, kể về công việc của anh vất vả và áp lực, công việc của người trưởng thành không giống như cô nhóc du học sinh như tôi, nhiều áp lực đồng tiền, quan hệ, có những lúc anh về nhà trong tình trạng say khướt, chỉ kịp gọi cho tôi để nói câu “Anh nhớ em” khiến tôi như muốn quỵ xuống, cảm giác cần hơi ấm ấy đến cồn cào. Những cuộc chat cũng dần mất đi, vài tuần anh mới mail cho tôi, tất cả là công việc, là những hợp đồng và những chuyến công tác, tôi chẳng thể chia sẻ, khi tôi đang cách xa anh cả một bầu trời.

Một ngày nắng. Mở mắt trong tình trạng uể oải, cơn say đêm qua khiến đầu óc tôi choáng váng, bù lại cảm giác mệt mỏi khiến nỗi đau không còn quá ngây ngất.
Những ngày cuối tuần không học hành, không job, không du lịch thay vào đó là những đêm say khướt nơi phòng trọ, chẳng thể xóa nhòa được hình ảnh anh cười bằng nụ cười dành cho tôi với một cô bé khác, nhỏ nhắn, xinh xắn, trong vòng tay anh ở Hà Nội của chúng tôi. Có lúc tôi đã ước mình đừng bao giờ quay trở lại, đừng bao giờ khiến anh bất ngờ, đừng bao giờ im lặng khiến anh nghĩ tôi quá xa cách anh hay đừng bao giờ yêu anh nhiều đến thế, để cố gắng dành thời gian bay

về bên anh ngày anh được đề đạt chức khác, hoặc giả như lúc ấy tôi cứ đến thẳng trước mắt anh, nói ra những điều cay đắng, mặn chát để lòng tôi bây giờ không còn tự huyễn hoặc mình tại sao anh lại làm như vậy, hay tại tôi không đủ tốt. Nụ cười hạnh phúc của anh và của cô bé như vết dao cứa nát trái tim tôi và khiến nó rỉ máu mãi không thôi, những tấm postcard tôi mua trên những con phố tôi đi qua, với bao lời yêu thương đã kìm nén, bây giờ hóa thành tro bụi, những mảng tàn bay phất phơ, tình yêu cũng chỉ nhẹ như vậy.

Tôi block facebook, invisible yahoo với anh mãi mãi, tất cả mọi thứ kỉ niệm đã đóng vào hộp, cất sâu nới đáy vali, tôi không cho anh một lời giải thích, một cơ hội giải thích và cũng chẳng cho trái tim mình một lần mở cửa. Tôi chẳng còn khóc trong cơn say và kể lể với đứa con gái gốc trung nơi tôi chạy bàn cà phê về một con người tôi yêu đến điên cuồng mê dại rồi bây giờ lại thành con người đã giết chết trái tim tôi từ một nơi rất xa.Tôi lạnh lùng và khép chặt mọi thứ như chưa từng thay đổi khi chưa quen anh, học học và học, học và xách và ly đi bất cứ đâu có thể.
Ở nơi nào đó sâu thẳm trong trái tim mình, tôi sợ hãi cái bức ảnh mà anh sẽ dành cho tôi khi tôi trở về, anh và cô gái ấy, nơi hà nội của chúng tôi…

“excuse me,may i help you,my little girl
“No…um…thanks…i just get wrong person,you look a bit like him”
“so good, my little girl, can you bring me along, i got lost, take me as your guy”
“its not my guy…um…ok, but please not call me little, im 25-lady”


Có lẽ, có lẽ vào một chiều ngập nắng trên giao lộ như thế này nhiều điều có lẽ sẽ xảy ra,nếu Andre không có dáng hình cao gầy và khuôn mặt nhìn nghiêng giống anh đến thế, không phải có nửa dòng máu Việt Nam, không có cái tính trẻ con và lì lợm đến thế, không có nụ cười cũng ngập nắng và ánh mắt nheo nheo giống anh như vậy, tôi đã không bị ngợp để rồi va vào anh ta lúc nào không biết. Có lẽ mọi thứ đều là định mệnh, như khúc quanh của tình yêu khiến một người ta từng quen, từng yêu, từng ôm thật chặt và hôn thật nồng nàn trở nên xa lạ, và một người xa lạ từng khiến ta sợ, phiền phức và khó chịu lại làm xáo trộn cuộc sống và nghiễm nhiên như đã quen từ rất lâu.

Niềm day dứt không phải không có, tình yêu vẫn có ở một góc nào đó trong trái tim nhưng hình ảnh về anh không còn khiến tôi thổn thức hàng đêm nữa, những bức ảnh anh và cô bé ấy dần công khai hơn, có lẽ anh và tôi đều hiểu, và nhẹ nhàng hiểu, tôi nhìn sang andre, anh đã ở lại boston được hai tháng, bên tôi và chờ những

ngày cuối cùng của khóa học của tôi kết thúc. Những ngày cận kề tôi và anh cùng đi nhiều nơi, những ngóc ngách mà tôi đã khám phá được cho đến những điều tôi còn bỏ lỡ. Tôi nhận ra,rời xa nơi này cũng sẽ để lại một khoảng trống rất lớn, từ những bài hát về boston trong những ngày mưa, tòa thị chính, thánh đường, những nghệ sĩ đường phố, những công viên ngập đầy hoa, tất cả đã là một phần trong một phần cuộc đời của tôi, gặp một người xa lạ có thể sẽ trở thành một phần trong trái tim tôi. Ad không có ánh mắt mơ màng trong vắt như anh, cũng không có những kỉ niệm mà anh mang tới, nhưng tôi cảm thấy hạnh phúc khi ở bên Ad, nhẹ nhàng và bình thản như trong cơn mưa tôi vẫn bước trên con đường quanh co và Ad đứng nơi cuối con đường.

“I’ll be your guy, take my hand and show me your Ha Noi”

Phi trường.
13/8/2015
Hà Nội.Hà Nội của tôi và người tôi yêu.

Tiểu Xu

Hôn nhân mới là sự bắt đầu của tình yêu

03:00 0 Comments
Hôn nhân mới là sự bắt đầu của tình yêu. Trước hôn nhân, cả hai đều mang cho riêng mình chiếc mặt nạ thủy tinh. Mỗi người đều cố sức gìn giữ nó để đối phương không thể thấy điểm yếu, điểm xấu của mình, mục đích cũng chỉ nhằm bảo vệ tình yêu , chinh phục niềm tin của một nửa còn lại.Thậm chí ngay những điều tốt đẹp ta nhìn thấy ở nửa kia cũng không hoàn toàn đúng như ta được biết, chỉ ngụy tạo để đối phương yêu thích thôi.

Sau khi kết hôn, tờ giấy thứ 1 đã ký,mọi chuyện đã không thể thay đổi được hơn nữa, tự hai người cũng hiểu được họ không thể đơn giản mà rời bỏ nhau. Mặt khác, khi mọi thứ từ nhỏ nhất, riêng tư nhất cũng cần chia sẻ cùng nhau, cái tôi cá nhân không được phép tự do nữa. Ấy là lúc “không còn gì để mất” nữa. Những tính xấu, điểm yếu sẽ tự nhiên lộ tẩy, quá nhiều điểm xấu làm đối phương thất vọng và quên mất bạn có tốt hay không.

Sự thật là : Hôn nhân mới là sự bắt đầu cho tình yêu, mới là lúc hai người thực sự có cơ hội để hiểu nhau hơn, để tha thứ cho nhau nhiều hơn và yêu nhiều hơn. Bạn không hề bị ngăn cấm hay có khoảng cách. Khi yêu, bạn mong từng ngày, từng giờ được bên người bạn yêu, vậy tại sao khi có họ rồi lại lãng phí quãng thời gian ấy chỉ để nghĩ xem họ xấu và tệ tới mức nào.

Tôi biết có những người mà câu chuyện tình của họ đẹp như trong chuyện nhưng sau khi kết hôn hoặc người chồng hoặc người vợ lại suốt ngày trách móc người kia không tốt và khen người ngoài. Tôi cho rằng bản thân trước khi trách móc bất cứ ai hãy tự xem xét lại mình, vả lại, có thể bạn làm tốt hơn cô hoặc anh ấy trong việc này, nhưng hãy thử làm việc mà bạn đang chê trách cô hoặc anh ấy xem.

Nếu cho rằng hôn nhân chỉ là cái bẫy để lừa những kẻ ngu ngốc, khờ dại trong tình yêu hay là nơi đăng ký tạm trú cho những ai muốn thay đổi cảm giác, muốn phiêu lưu môt chút hoặc muốn có tạm chỗ ở hôn nhân sẽ nhanh chóng kết thúc bằng tờ giấy thứ 2.

Thanh Mai

24 tháng 7, 2013

Ngăn thứ 2 trong tim

11:30 0 Comments
Nó yêu anh được hơn 2 năm. Dần dà, những thói quen cũ kĩ lặp lại khiến nó khó chịu.

Nó không còn trân trọng sự quan tâm anh dành cho và quên đi những kỉ niệm đẹp giữa hai đứa. Nó cảm thấy ngột ngạt với tình yêu này. Nó trông chờ một anh chàng sáng nick để chat với nó vào mỗi cuối tuần. Cậu ấy cách nửa vòng trái đất, đang du học. Cậu này là “vệ tinh” của nó từ rất lâu nhưng cho đến bây giờ, nó mới bắt đầu mở lòng. Càng ngày nó càng có tình cảm với cậu. Cậu ở ngăn thứ 2 trong tim nó, lúc nào cũng ấm áp, ngọt ngào và lãng mạn. Nó đã từng bật khóc khi cậu ngồi đàn hát cho nó qua web cam, hay đơn giản là gọi điện cho nó bằng chất giọng ấm áp nhất có thể. Nó có thể cảm nhận được sự rung động, thổn thức nơi con tim. Những hi vọng, mong chờ này, ở bên cạnh anh, đã rất lâu rồi nó không cảm nhận được nữa.

Nó thường xuyên cãi nhau với anh. Nó muốn chia tay, nhưng không nỡ. Nó đã quá quen thuộc với bờ vai ấy, cái nắm tay này, và cả mùi hương dịu nhẹ nơi cổ áo. Những kỉ niệm bên anh, dù cho không còn yêu nhau nữa, thì nghĩ lại vẫn cảm thấy vui, cảm thấy trân trọng, và cũng cảm thấy đau lòng.

Ngăn thứ 2 trong tim rộng dần, còn ngăn dành cho anh, đã từ bao giờ, trở nên trơ trọi, lạnh lẽo. Cả hai bận vì những chuyện không tên, cuộc sống cuốn 2 đứa đi theo những guồng xoáy khác, khiến nó và anh chẳng còn thời gian dành cho nhau. Xúc cảm về nhau cũng dần xa lạ…

Còn cậu kia, nó cảm thấy thân quen, ấm áp, nhưng sao vẫn quá xa tầm với. Dành tình cảm cho ai đó ở nửa vòng trái đất, lẽ nào là một điều không nên?

Làm thế nào để vượt qua nỗi cô đơn?

Ngăn thứ 2 trong tim

Ảnh minh họa

Theo thời gian, nó gắn bó với anh như một trách nhiệm, một bổn phận phải làm. Bên cạnh anh, mặt đó lúc nào cũng cáu gắt, khó chịu. Nó thấy chán và mệt. Nó thấy nhạt và đơn điệu. Ngày ấy, nó chẳng bao giờ như thế…

Tối thứ 7, sau khi đi học thêm xong, anh chở nó về. Hai đứa cùng tạt ngang nhà sách để anh mua một quyển sách khá đắt - quyển mà hai đứa đều thích. Mua xong, anh nói: “Em giữ đọc trước đi. Nhớ là phải học xong mới được đọc. Giờ đói không, anh chở đi ăn”. Nó lặng đi hồi lâu…

Trước giờ, nó luôn “trên cơ” anh. Nó nói gì, làm gì, anh đều im lặng nhẫn nhịn. Nhiều lần nó đối xử với anh như thể người xa lạ, chứ không phải người yêu, anh vẫn bình tĩnh cư xử đúng mực với nó. Trong mọi hoàn cảnh, anh đều nghĩ cho nó trước. Nó mới lớn tiếng với anh cách đây vài phút, vậy mà giờ anh khiến nó cảm động quá chừng. Nước mắt rơi…

Về nhà, nó lên mạng, háo hức chờ cậu ấy. Nhưng cứ năm phút, cậu ấy trả lời một lần. Khi nó bắt đầu mất kiên nhẫn, cậu ấy nói: “Cậu không chờ được sao, cuộc sống bên này, đâu chỉ có mình cậu? Tớ đang học, đang học, học cũng là vì cậu sau này đấy, cậu hiểu không?”.

“Tớ không hiểu, không thể hiểu…” - Nó tắt máy. Ngăn thứ 2 trong tim nó nhỏ dần, và tan biến. Chỉ còn 1 ngăn duy nhất, dành cho anh.

Nó hiểu được điều cậu ấy nói, nhưng cũng nhờ đó, nó nhận ra rằng, vị trí của nó trong lòng cậu chỉ xếp thứ 2, đứng đầu là sách vở. Nó ở trong tim cậu ấy, nhưng là ngăn thứ 2. Ngăn này mãi mãi chỉ là ngăn phụ, có thể quan trọng, nhưng không là tất cả. Khi cần, nó không thể tựa vào cậu. Nó không phù hợp với thế giới của cậu.




(Theo blog Bức thư tình)

21 tháng 7, 2013

'Cảm nắng' ơi, chào nhé!

08:00 0 Comments
Con trai... tỏ tình với con gái vào một ngày hè nắng gắt, khi hai đứa ăn đến chiếc kem thứ 2 mà mồ hôi vẫn chảy ròng ròng.

Con trai lý giải rằng hình ảnh con gái cầm chiếc kem trên tay, ăn ngon lành sao mà... đáng yêu đến thế. Và cũng giờ phút ấy, con trai biết trái tim mình rung rinh, bật ra ba tiếng “Tớ thích ấy”, tự nhiên lắm!

Con gái bật cười thật tươi. Xem nào, con gái đã tưởng tượng thế nào nhỉ, rằng mình sẽ nhận được lời yêu thương vào một ngày mưa, với một bông hoa hồng đỏ thắm, trong tiếng nhạc thật êm đềm, ngọt ngào. Túm lại là, con gái lãng mạn lắm, mơ mộng lắm, chứ chẳng hề thực tế và luôn có những hành động “thích thì làm thôi” như con trai.

Nhưng, con gái cũng thấy tim mình rung lên nhè nhẹ, và con gái gật đầu. Ừ, yêu thương...

Người ta vẫn bảo, hai thanh nam châm trái dấu sẽ hút nhau đấy thôi. Cũng như là con trai và con gái vậy, chẳng giống nhau tí xíu nào, nhưng rồi sẽ bù trừ cho nhau, và sẽ là một tình yêu đẹp, con gái tự nhủ như thế...

XONGTạm biệt nhé rung rinh

Hẹn đi xem phim vào cuối tuần, con trai và con gái phải ngoắc tay “cam kết”, thứ 7 sẽ chọn một bộ phim thật lãng mạn theo ý con gái, còn chủ nhật, cả hai sẽ cùng xem một bộ phim... kinh dị như con trai thích. Vậy là, khi thì con trai... ngủ gật, từ đầu phim cho tới cuối phim, khi thì con gái chạy luôn ra ngoài, con trai cũng chạy theo, buồn thiu vì đang tiếc hùi hụi cảnh phim hay, có... ma xuất hiện. Từ đấy, dù đi xem phim là sở thích của cả con trai và con gái, nhưng tất nhiên là... không đi cùng nhau.

Con gái thích chọn một không gian nhẹ nhàng, yên tĩnh, với ly sinh tố xoài yêu thích và tám chuyện cùng con trai. Nhưng con trai lại chỉ muốn đến những nơi ồn ào, náo nhiệt cơ. Con trai rủ con gái đi chơi game... đập gián, game đua xe, con gái lè lưỡi, xịu mặt không chịu. Con gái lúc nào cũng suy nghĩ hệt như một... bà cụ, con trai lại luôn luôn cười toe.

Con trai, con gái cứ giận nhau hoài hoài...

Con gái thầm nghĩ mới quen nhau được gần một tháng, con gái đã hiểu nhiều về con trai chưa? Con trai cũng thế, đã biết rằng mình có hợp với con gái hay không?

Và con trai đã nói thích con gái vì điều gì nhỉ? Vì nụ cười tươi rói, vì con gái đã hát rất hay trong bữa tiệc sinh nhật một người bạn mà tại đó, con trai và con gái quen nhau. Còn con gái thì sao? Con gái bị con trai “chinh phục” bởi gương mặt lạnh lùng, nhưng lại sở hữu chiếc răng khểnh cực duyên. Nói một cách đơn giản nhất, thì chắc là vì, con trai... đẹp trai lắm! Đấy, lý do chỉ có từng ấy mà thôi!

Một tháng quen nhau, mấy lần đi chơi, lời tỏ tình vội bên chiếc kem... con trai và con gái đã ngỡ rằng đó là tình yêu. Nhưng mà, thực sự đó chỉ là những ấn tượng ban đầu, những “rung rinh” rất nhẹ về nhau mà thôi. Còn tình yêu, là sự đồng điệu với nhau về mọi thứ, thì con trai và con gái lại không hề có.

Tạm biệt nhé, những “rung rinh” của trái tim...

Chỉ như thế thôi, con gái sẽ không gọi là chia tay đâu. Bởi, chia tay có nghĩa là kết thúc một tình yêu, mà thực ra, con trai, con gái đâu đã yêu bao giờ...

Hơn nữa, người ta vẫn bảo khi chia tay, thật khó để trở thành bạn. Còn con trai con gái, thì chỉ cất đi những rung rinh, giữ lại sự yêu quý, những ấn tượng tốt đẹp về nhau. Như thế, là đã đủ để trở thành một đôi bạn thân rồi đấy!

Con trai nháy mắt một cách tinh nghịch. Con trai hiểu mà...

(Theo blog Bức thư tình)

20 tháng 7, 2013

Có thể chỉ là một ngày….

23:52 0 Comments
Những gì sót lại trong cuộc đời mỗi người
có thể chỉ là một ngày
chúng ta mím chặt môi
Chỉ là một ngày chúng ta từ chối nhìn nhau bằng nụ cười…

Không ai muốn ngoảnh mặt đi nếu quãng đường ấy còn ý nghĩa để mà vui
để vẫn còn đủ yêu thương phía sau những nặng lời trách móc
để vẫn còn đủ vị tha cho đôi lần vô tình cay độc
để vẫn còn len lén nhìn khi người kia sắp òa khóc
để vẫn còn biết ngồi xuống cùng nhau…

Là lỗi của người này, người kia cứ cố gắng làm lại từ đầu
nhưng chấp nhận buông tay với những tổn thương không phải dễ
những lời nói ra bình yên trong khi trái tim chẳng bao giờ muốn thế
với từng bữa cơm bình thường đã ước mơ cho mình cần thêm một chỗ dựa
rồi hết đêm sẽ là ngày…

Rồi đau đớn nhận ra có thể ăn một mình biết đâu bớt lẻ loi…
biết đâu nói chuyện với chính mình tốt hơn là không nói
biết đâu mình khóc cho riêng mình sẽ hạnh phúc hơn gấp bội
biết đâu vì mình mới biết cách sống với cuộc đời không ai hiểu nổi
ngoài những khắc nghiệt của bản thân…

Có thể chỉ là một ngày
chúng ta đứng nhìn nhau và hiểu rằng đã thôi không còn cần
mỗi cơn mưa từ nay phải tự mình chịu ướt
mỗi ngày nắng từ nay phải tự mình lầm lũi bước
mỗi lần đau từ nay phải tự mình ôm lấy ngực
mà không cần tựa vào ai…

Rời bỏ một quãng đời hạnh phúc để đối diện với chông gai
làm sao chắc yêu thương ấy là nhỏ bé
giữa muôn vàn tình yêu ta đã chọn một tình yêu nhiều vất vả
giữa muôn vàn nỗi đau ta đã chọn một nỗi đau tận cùng để trả giá
để có thể bắt đầu…

Vẫn còn có thể một lần nào đó trong đời sẽ gặp lại nhau
trong ánh mắt người này sẽ nhìn thấy người kia như thế nào- có ai biết?
trong trái tim người này có còn người kia không- hay đã chết?
trong tình yêu của người này đã bao dung- hay nhiều hơn cay nghiệt?
mà ngơ ngác cười vui…

Những gì sót lại trong cuộc đời mỗi người
có thể chỉ là một ngày
không bao giờ quá xa xôi!

Nguyễn Phong Việt

Bữa ăn tối ở nhà hàng ly hôn

23:23 0 Comments
Lắm khi con người thật lạ, chỉ đến khi hạnh phúc mất đi rồi mới chợt nhận ra mình đã từng thật hạnh phúc, muốn níu giữ lại nhưng… mọi sự cũng đã muộn màng.
Tuy vậy, hạnh phúc và tình yêu là thứ vô hình nhưng lại tồn tại mãi với thời gian, nếu con tim ta vẫn còn yêu thương, còn nhung nhớ… thì cảm xúc ấy sẽ trở về.


Anh cưới chị được 10 năm. Giữa hai vợ chồng không còn xúc cảm và hứng thú. Anh ngày càng cảm thấy đối với vợ hầu như chỉ còn là trình tự và nghĩa vụ. Anh bắt đầu thấy ngán chị. Nhất là khi đơn vị vừa nhận về một người phụ nữ trẻ hết sức sôi nổi và cuồng nhiệt bám lấy anh.

Anh chợt có cảm giác cô ta là mùa xuân thứ hai của anh. Sau nhiều đêm suy nghĩ, anh quyết định ly dị vợ. Chị dường như đã trơ lỳ, bình thản, đồng ý đòi hỏi của anh.

Thủ tục tiến hành rất thuận lợi. Sau khi ra khỏi cửa, anh chị đã trở thành cá nhân độc lập và tự do. Không hiểu sao, anh bỗng thấy trống trải vô cùng, anh nhìn chị nói: “Trời tối rồi, hay là đi ăn cơm đã.”

Chị nhìn anh nói: “Vâng. Em nghe nói gần đây vừa khai trương Nhà hàng Ly Hôn, chuyên phục vụ bữa ăn cuối cùng cho các cặp vợ chồng ly dị. Chúng mình đến đấy đi?”

Anh gật đầu. Hai người, một trước một sau lặng lẽ đi vào Nhà hàng Ly Hôn. Anh chị vừa yên vị trong phòng VIP, cô phục vụ đã bước vào nói: “Anh chị dùng gì ạ?”

Anh nhìn chị nói: “Em gọi đi.” Chị lắc đầu: “Em ít khi ăn nhà hàng, không quen gọi món, anh gọi đi.”

“Xin lỗi, nhà hàng chúng tôi quy định, bữa này do vợ gọi món hàng ngày người chồng thích ăn nhất, và chồng gọi món người vợ thích ăn nhất. Đấy là món “Ký ức cuối cùng.”

“Thôi được”, chị hất món tóc xõa trước mặt ra sau, nói: “Gà luộc chấm gia vị nước chanh, đậu phụ rán chấm nước mắm nguyên chất rắc hành thái nhỏ, chân giò luộc chấm mắm tôm, rau cải thảo luộc.”

“Anh gọi gì ạ?” Cô phục vụ nhìn anh. Anh sững người. Lấy nhau 10 năm, anh thật sự không biết vợ anh thích ăn món gì. Anh há hốc mồm, ngồi thừ ra đấy.

“Những món này đủ rồi, đều là món chúng tôi thích nhất.” Chị vội chữa thẹn cho anh. Cô phục vụ cười: “Thực tình mà nói, đến nhà hàng chúng tôi ăn bữa cơm cuối cùng, các anh các chị đều không thể nuốt trôi. Hay là anh chị đừng dùng món “Ký ức cuối cùng” nữa, hãy dùng bữa tối nhà hàng đặc biệt làm cho vợ chồng ly hôn: Đồ uống ướp lạnh. Những người đến đây, không có ai từ chối sự lựa chọn này.” Anh chị gật đầu: “Được.”

Chốc lát, cô phục vụ mang đến hai suất đồ uống ướp lạnh. Trong hai suất có một suất xanh lơ, toàn đá đập vụn; một suất đỏ tươi, còn đang bốc khói. “Bữa tối này gọi là “một nửa ngọn lửa, một nửa nước biển”. Mời anh chị thưởng thức.” Cô phục vụ nói xong lui ra. Trong phòng ăn im lặng như tờ, anh chị ngồi đối diện, nhưng không biết nói gì với nhau.

“Cộc cộc cộc!” Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Cô phục vụ đi vào, tay bưng chiếc khay có một bông hồng đỏ tươi, nói: “Anh còn nhớ cảnh tặng hoa cho chị đây không? Bây giờ, khi mọi việc đã kết thúc, không còn là vợ chồng, nhưng là bạn. Bạn bè gặp nhau vui vẻ rồi chia tay, anh tặng chị bông hồng cuối cùng đi.”

Chị rùng mình, trước mắt hiện ra cảnh anh tặng hoa chị 10 năm về trước. Hồi đó, anh chị vừa đến thành phố xa lạ này, hai bàn tay trắng, bắt đầu xây tổ ấm từ số không. Ban ngày, anh chị đi tìm việc làm, ban đêm chị ra hè phố bán quần áo. Anh vào nhà hàng rửa bát. Nửa đêm mới về đến gian nhà thuê chưa đầy 10 mét vuông. Đời sống khổ cực, nhưng anh chị thấy vui, thấy hạnh phúc.

Tết Valentin đầu tiên ở thành phố này, anh mua tặng chị bông hồng đầu tiên, nước mắt chị chảy dài trên má vì sung sướng quá. 10 năm rồi, cuộc đời đã giàu lên, thế mà anh chị lại chia tay nhau. Càng nghĩ, chị càng tủi, hai mắt ngấn lệ, xua tay nói: “Thôi, thôi, khỏi cần.”

Anh cũng nhớ lại 10 năm qua. Và sực nhớ 5 năm nay, anh không mua hoa tặng chị. Anh vội vẫy tay, nói: “Không, phải tặng.”

Cô phục vụ cầm bông hồng lên, “xoèn xoẹt” một cái, bẻ làm đôi, ném vào cốc của anh chị, mỗi người một nửa. Bông hồng tức khắc hòa tan trong cốc.

“Đây là bông hồng nhà hàng làm bằng gạo nếp, cũng là món ăn thứ ba gửi anh chị. Mời anh chị thưởng thức. Còn cần gì nữa, anh chị cứ gọi tôi”. Nói xong, cô quay người ra khỏi phòng.

“Em… anh…” Anh nắm lấy tay chị, nói không nên lời. Chị rút mạnh bàn tay. Không rút nổi, bèn để yên. Anh chị im lặng nhìn nhau, vẫn không nói nên lời.

“Phụt!” Đèn điện tắt ngấm, trong phòng tối om. Bên ngoài vang lên tiếng chuông báo động đổ dồn, có mùi cháy khét lẹt bay vào.

“Chuyện gì thế?” Anh chị vội đứng lên.

“Nhà hàng cháy rồi, mọi người ra ngoài mau, mau lên!” Bên ngoài có người kêu thét lên. “Anh!” Chị ép vào người anh, “em sợ!”

“Đừng sợ!” Anh ôm chặt lấy chị, “Em đừng sợ, có anh ở bên cạnh. Chúng mình chạy ra ngoài đi.”

Ngoài phòng, đèn điện sáng trưng, mọi vật như cũ, không có chuyện gì xảy ra. Cô phục vụ nói: “Xin lỗi anh chị, đây là món “Sự lựa chọn từ đáy lòng” của nhà hàng gửi tới anh chị.”

Anh chị trở về phòng ăn, ánh sáng chan hòa. Anh cầm tay chị nói: “Vừa nãy là sự lựa chọn từ đáy lòng của chúng mình thật. Anh cảm thấy chúng mình không thể sống thiếu nhau, ngày mai chúng mình đi đăng ký lại!”

Chị cắn môi: “Anh nói thật lòng đấy chứ?”

“Thật! Anh hiểu rồi.” Cô ơi, cho thanh toán.

Cô phục vụ đi vào, đưa cho anh chị mỗi người một tấm phiếu màu hồng rất đẹp nói: “Đây là phiếu thanh toán của anh chị, cũng là món quà của nhà hàng gửi tặng anh chị, gọi là “Phiếu thanh toán vĩnh viễn”, mong anh chị cất giữ mãi mãi.”

Anh nhìn phiếu, mắt đỏ hoe. “Anh làm sao thế?” Chị lo lắng hỏi. Anh đưa phiếu thanh toán của mình cho chị, nói: “Anh có lỗi với em, mong em tha thứ.”

Chị cầm tấm phiếu đọc: “Một gia đình ấm cúng, hai bàn tay làm lụng, ba canh ngồi chờ anh về, bốn mùa dặn anh giữ gìn sức khỏe, năm tháng săn sóc anh chí tình, sáu mươi mẹ già vui vẻ, bảy ngày trong tuần nuôi dạy con cái, tám phương giữ gìn uy tín của anh, chín giờ thường xuống bếp làm món anh khoái khẩu, mười năm hao tổn tuổi xuân. Vì ai… Đó là vợ anh”.

“Anh vất vả thật đấy. Mấy năm qua em thờ ơ với anh quá.” Chị đưa phiếu thanh toán của mình cho anh xem. Anh mở ra đọc: “Một mình gánh vác trách nhiệm, hai vai nặng trĩu cơ đồ, ba canh cặm cụi bên bàn, tứ thời chạy ngược chạy xuôi, vinh nhục biết chia sẻ cùng ai, bể dâu khắc sâu đuôi mắt, nghĩa vụ đối với gia tộc, gập ghềnh chông gai con đường công danh, là người phàm tục làm sao mười phân vẹn mười. Lúc nào cũng tận tình với vợ con… Đấy là chồng em”.

Anh chị ôm chầm lấy nhau, oà lên khóc thành tiếng.

1 tháng 7, 2013

Đường về sao còn nặng trĩu tâm tư?

22:22 0 Comments
Nắng xen mưa cho bạn về đường xa vất vả. Vất vả chút lòng để bạn nhớ mãi tới tôi.

Bạn phương xa mang quà cho nhau lúc chiều về nhàn nhạt nắng, nơi xa xôi chân trời mây ầm ì nổi sóng. Mưa chăng? Mưa lại về giữa mùa đầy khắc khoải. Mùa Thu đan xen giọt ngắn giọt dài sợi ngóng sợi mong. Ngày Thu là Hè còn đêm Thu là Đông. Hai mùa rõ nét trong thời khắc nhỏ làm lòng người cũng vương nỗi tâm tư. Ngày ta thèm một cơn gió mát và đêm ta thèm một chiếc chăn mỏng phủ kín đôi chân trần lạnh lẽo cô đơn.

Bạn ghé thăm tôi với nỗi nhớ mong sau nhiều thời gian cách biệt. Tưởng như quên mất hình hài của nhau, quên nụ cười, quên ánh mắt buồn thiu. Chỉ văng vẳng tiếng nói của thời gian cũ đi qua lâu lắm rồi, bao nhiêu suy tư mang đến cho nhau tưởng như không có khoảng thời gian nào là đủ.

Bạn vẫn là bạn nhưng có thêm cái mằn mặn tuổi thanh niên già. Những thứ ngôn từ mang vị người đồng quê cứ nhàn nhạt trong câu chuyện bạn chia sẻ. Nỗi buồn nào cứ hiện hữu mãi trong nhau. Buồn vui vô cớ khiến tim người khô khan từ lời ăn tiếng nói đến ánh mắt vô hồn cho mùa Thu trôi đi chẳng còn thấy ý vị, chẳng còn cảm giác muốn sẻ chia cái nồng nồng hương ngọc lan cho nhau gói ghém trong màu khăn tay hồng. Bạn thay đổi nhiều quá, từ lối nhìn cuộc sống của màu mắt con tim tuổi trẻ trở thành nỗi ám ảnh của những vật chất dư thừa. Nay là chuyện này, mai là chuyện khác… chẳng gác gối để ru lòng ngủ ngon mỗi khi màn đêm kéo phủ thân mình.

Tôi quay bước để lại bạn giữa đường xa thắp lửa lòng, chỉ có thế thôi tôi tiễn bạn đôi đoạn đường về. Lòng bâng khuâng mong nhau sớm gặp nơi bình yên cho bến đỗ. Đoàn viên giữa mùa hoa cúc nở vàng, cúc vạn thọ một thời bạn yêu mến đắm say. Thắp tim lên nhé bạn yêu ơi!

Cám ơn bạn ghé qua nhà tôi, cho tôi ngắm bạn từ hình hài trọn vẹn, tôi được nắm đôi bàn tay gầy gò thô ráp và vuốt lên gò má rám nắng đồng quê. Những thứ ấy tôi trải qua một thời và còn lại bao nhiêu dấu ấn trên từng ngón tay, thớ thịt tim mình. Cho tôi mến thương bạn suốt chiều dài nỗi xót đau, cho tôi nghe rất thật âm thanh lời nói từ đôi môi ấy… cứ buồn buồn như muốn thả trôi cho dòng sông cuộc đời…

… Hình như tôi đang gieo vào lòng bạn nặng trĩu tâm tư suốt quãng đường về.

Tôi nhớ lắm bạn của một ngày nao vui buồn cùng hội ngộ, ngày tôi và bạn giận hờn vô cớ. Khi cùng đạp xe trên con đường ngoằn ngèo sỏi đá tìm chút lòng tin vào tương lai ngày sáng bao nhiêu ước mơ tuổi hồng. Giờ bạn có một niềm vui hạnh phúc đoàn viên nho nhỏ, giờ tôi có cả bầu trời tự do mà sao cứ ầm ào nỗi buồn chẳng thể bù đắp nổi cho nhau. Bạn thương tôi cô khổ thân gầy, tôi lo cho bạn ngặt ngèo bận rộn rượt đuổi với thời gian. Thì đành vậy. Động viên nhau bằng chút tình cảm vương tràn bờ vai khô cong những hoài mộng u uất nỗi niềm.

Thôi, bạn về đi nhé mang theo giọt nắng tràn mi kiếp người. Tạm biệt nhau để nhiều năm sau mới gặp lại, tôi biết là thế nên quay gót đi về giấu diếm một dòng nước mắt mặn mòi xót xa.

Tâm tư nào còn nặng nề trống trải, cả thân mình bải hoải giữa khoảng trời Thu cao xanh mà xa xôi đến thế. Lòng day dứt nhưng chẳng thể gửi đến bạn một tiếng thở dài nén mãi trong thanh quản như chực buột ra. Chỉ mình tôi mà sao không hiểu trong tôi đang là gì của muôn vàn cảm giác xáo trộn rụng rời. Vu vơ, ngơ ngẩn, chếnh choáng thèm một cơn say men rượu… thèm đến vô bờ.

Xót một chút, thương một phần, eo sèo cảm giác chia li. Vì sao thế? Bạn ghé thăm nhà mà lòng chẳng thể vui. Giận mình chẳng thể mở rộng lòng ôm trọn bạn yêu thương.

P/s: Viết cho ngày bạn ghé thăm tôi! Buồn đến thế, vui rong chơi nơi nào? Hỏi biết tìm đâu?

Blog Hoa Mộc Lan

31 tháng 5, 2013

Ý nghĩa 1001 con hạc giấy

14:47 0 Comments
Đây là 1 bài viết mình đọc trên mạng, không rõ nguồn gốc. Mình đành chép lại nguyên văn. 1001 con hạc giấy đối với mình cũng có ý nghĩa thật riêng biệt. Đó là ước mong mình muốn đạt được, dù rằng muốn có được nó cũng rất khó. Và biết rằng khi không có được nó, có lẽ mình sẽ rất đau khổ. Nhưng mình vẫn chấp nhận và theo đuổi tới cùng. Đôi khi con người ta ngốc khi yêu và có lẽ mình cũng vậy. Dù biết ngốc nhưng mình vẫn chấp nhận và không hối tiếc những gì mình đã làm.

30 tháng 5, 2013

Bốn trăm lẻ ba ngày không gặp

15:43 0 Comments
Bốn trăm lẻ ba ngày không gặp, em đã quên mùi áo anh, bàn tay anh, em đã quên vài nét mặt, em đã quên rất nhiều chuyện lẻ tẻ về chúng ta. Bốn trăm lẻ ba ngày là một quãng thời gian quá dài trong quãng đời tuổi trẻ đầy biến động.

Em đã định viết một ghi chép liệt kê ra một trăm lẻ một lý do em cần/phải/nên/quyết định sẽ quên anh, cuối cùng em tối giản lại, bỏ đi một trăm điều thừa thãi, giữ lại một lý do duy nhất thôi: chúng mình không còn yêu nhau nữa. Chuyện ấy, xét đến cùng thì cũng khá buồn.

29 tháng 5, 2013

Phải lấy người như ai?

14:45 0 Comments

1. Nguyên tắc chung: Ngu thì chết, bệnh tật không tự nhiên sinh ra

Điều này có nghĩa là đàn ông không "tự dưng xấu". Nhiều bạn lấy làm ngạc nhiên rằng người chồng mình sao trước, và sau khi cưới lại khác đến vậy. Trước kia anh ta dịu dàng, galant, sạch sẽ, còn sau khi cưới anh ta cục cằn, vô học, bẩn thỉu, một sự biến đổi thần kỳ chăng?

Không, cái người đàn ông cục cằn, vô học, bẩn thỉu ấy không tự nhiên sinh ra. Anh ta vẫn ở đó, ở trong cái lớp vỏ dịu dàng sạch sẽ lãng mạn ấy, chỉ có điều bạn không nhận ra thôi. Nếu bạn mua phải một con cá ươn, thì đó là do số phận, hay do bạn đoảng?

25 tháng 5, 2013

Cuộc đời có thấy buồn vui?

15:06 0 Comments
Đời có gì đáng buồn đâu em ơi
Nhắm mắt vào đêm. Mở mắt ra khi trời sáng
Vui thì cười. Mỏi mệt thì nằm xuống.
Rồi sẽ hết ngày thôi.

Và rồi sẽ qua tuần, hết tháng.
Sẽ hết một năm – chớp mắt hôm qua
Mười năm hay một đời người cũng thế
Vì đâu nắng dãi dầu quanh năm suốt tháng
Hay mưa mòn mỏi ròng rã vai gầy

19 tháng 5, 2013

13 tháng 5, 2013

Tình Đầu

13:57 0 Comments
Cái gì đã tan vỡ là tan vỡ… Và tôi thà nhớ lại khi nó đẹp nhất, còn hơn là chắp vá để rồi suốt đời cứ phải thấy những vết nứt của nó
(Cuốn theo chiều gió)

Đàn bà thường sống bằng kỉ niệm, ký ức, còn đàn ông lại sống bằng những gì anh ta đã quên lãng, đàn bà yêu bằng tai, đàn ông yêu bằng mắt.

10 tháng 5, 2013

Thương một người

13:53 0 Comments
Không thể chối bỏ được những hiện hữu đang tồn tại với chính cuộc đời mình. Có đó, mất đi những sẽ tồn tại mãi mãi. Mất quá nhiều thời gian để theo đuổi một thứ nào đó dễ làm lòng người chao đảo và rồi khi thời gian không còn để mất nữa, lúc đó mới thực sự là điều dễ làm lòng người quỵ ngã. Thế nên, hãy hành động đi đừng mãi lặng im!

9 tháng 5, 2013

Tình yêu là cốc nước trắng ?

22:46 0 Comments
Một chàng trai đưa cô bạn gái thân vào quán uống nước. Sau khi người phục vụ đặt hai cốc nước trắng lên bàn và đợi thì cô gái chợt đặt ra một câu hỏi:

- Đố bạn Tình yêu là gì...

Chàng trai mỉm cười quay sang cô phục vụ và nói: