Follow Us @soratemplates

Hiển thị các bài đăng có nhãn Câu chuyện tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Câu chuyện tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

10 tháng 7, 2011

Lời thề cỏ may

13:50 1 Comments

Bữa đó em đưa tôi về thăm quê em. Em vẫn bảo quê em nghèo lắm, mẹ suốt đời lam lũ với bãi ngô, nong tằm. Rồi em rụt rè gỡ bàn tay mình ra khỏi tay tôi. Có lẽ em ngại cái khoảng cách giữa tôi và em…

Gia đình tôi vốn là gốc Hà Nội đã bao đời nay. Nhưng với tôi, tình yêu chẳng có khoảng cách nào. Cô bé ngốc nghếch! Tôi gõ nhẹ vào cái trán bướng bỉnh của em. Em vẫn lắc đầu từ chối dù tôi biết là em cũng yêu tôi. Tôi đọc được điều đó trong ánh mắt em dịu dàng mỗi khi nhìn tôi. Tôi hỏi vì sao? Em chỉ im lặng không nói. Sự trầm tư của em làm tôi sợ. Tôi biết chắc chắn phải có một lý do nào đó mà em không tiện nói ra.

Quê em nghèo thật. Vẫn còn phải đi đò để qua sông. Lần đầu tiên tôi đi trên con đò bé tí xíu, tròng trành, nước mấp mé mạn thuyền. Em nhìn tôi cười: – Anh không biết bơi đúng không? Tôi ngượng ngùng: – Có, nhưng sông lớn thế này anh bơi không nổi. Ở quê em, trẻ con đứa nào cũng phải học bài học đầu tiên đó là bơi bởi xung quanh bốn bề là nước.

Tôi theo em đi dọc triền đê. Gió quê vi vút qua những rặng tre rì rào. Bỗng em đứng sững lại nhìn xuống chân tôi. Lúc này tôi mới giật mình chẳng hiểu cái gì bám đầy vào hai bên ống quần. Tôi vội lấy tay phủi thật mạnh mà không ra. Em bật cười. Tôi ngây người nhìn em trong nụ cười trong trẻo,“Anh nhẹ tay thôi, là em đấy“. Câu nói của em kéo tôi trở lại, tôi ngơ ngác chẳng hiểu gì. Em hỏi tiếp, “Thế em tên là gì?”. Tôi đáp lại ngay vì tôi đã biết rõ mười mươi. Nhưng không, em trêu tôi thì có. Tên em là gì, chẳng phải không có ai biết rõ hơn em và tôi sao. Vậy sao em còn phải hỏi? “May”…” Vậy anh có biết đây chính là Cỏ May không mà sao anh mạnh tay thế?”. Vừa nói em vừa cúi xuống nhẹ nhàng gỡ những bông cỏ may bám vào quần tôi. Rồi em còn ngắt một nắm hoa cỏ may đưa cho tôi.

 Lời thề cỏ may

Em đã lớn lên bên dòng sông này và cũng chứng kiến biết bao khổ đau, vất vả lẫn tủi nhục của mẹ… (Ảnh minh họa)

Thì ra em mang tên một loài hoa rất giản dị, mộc mạc, không hương, không sắc và chỉ miền quê mới có. Em bảo em thuộc về nơi này. Tôi băn khoăn không biết tại sao ngày xưa bố mẹ lại lấy hoa cỏ may để đặt tên cho em. “Đó chính là một câu chuyện rất dài mà em muốn kể anh nghe“.

Hai chúng tôi ngồi lại dưới chân đê. Nắng thu nhè nhẹ và em kể tôi nghe. Ngày mẹ sinh ra em cũng chính tại chân đê này. Đêm nước lên, quạnh quẽ hoang vắng, chỉ có mẹ và em. Nhà ông bà ngoại cách đó không xa, chỉ ngay bên kia con đê này, nhưng mẹ không được về nhà vì mang tội không có chồng mà đã có con. Ông ngoại từ mẹ, đuổi mẹ ra khỏi nhà bảo, “không có đứa con hư như thế!”. Bà ngoại ngày ngày dấm dúi lúc nắm xôi, khi thì bắp ngô để mẹ có sữa.

Em đã lớn lên bên dòng sông này và cũng chứng kiến biết bao khổ đau, vất vả lẫn tủi nhục của mẹ. Mãi đến năm ông ngoại ốm nặng sắp gần đất xa trời mới cho gọi mẹ con em về. Mẹ quỳ xuống khóc nức nở. Đời người sao lắm nỗi truân chuyên. Từ đó, mẹ con em không phải sống ngoài đê nữa, nhưng chiều nào mẹ cũng dắt em lên đê.

Khi em đủ lớn để hiểu, mẹ đã kể cho em nghe về bố. “Năm đó có một nhóm kỹ sư về khảo sát để xây cầu. Mẹ đã quen và đem lòng yêu người thanh niên có dáng người nhỏ nhắn, hiền lành ấy. Hai người đã dự tính sẽ về thưa chuyện với gia đình. Cũng những bông cỏ may giắt đầy gấu quần. Mẹ bảo: "Sau này nếu sinh con gái sẽ đặt tên là May". Chỉ vài ngày sau đó cơn lũ bất ngờ tràn về dữ dội. Làng phải huy động tất cả thanh niên lên đắp đê để ngăn lũ. Tham gia hôm đó còn có cả toán kỹ sư. Nhưng thật không may, một kỹ sư đã bị lũ quật ngã, cuốn đi. Mẹ choáng váng khi không tìm thấy người ấy.

Rồi người ta cũng tìm được xác và đưa đi. Từ đó không còn ai gặp lại tổ kỹ sư đó nữa và đến giờ vẫn chẳng có chiếc cầu nào được xây nên. Chỉ có mẹ ở lại với bao tủi nhục. Nhưng mẹ vẫn quyết tâm đổi cả cuộc đời mình để giữ lại đứa con như đã từng hứa với người ấy” – Em rơm rớm nước mắt. Tôi biết em rất thương mẹ.

Giờ thì tôi đã hiểu vì sao em bảo em thuộc về nơi này, vì sao em không thể nói em yêu tôi và vì sao em bảo giữa em và tôi là cả một sự cách biệt rất lớn. Đúng, em có rất nhiều lý do để không đến được với tôi nhưng em có biết tôi sẽ chẳng dễ dàng chấp nhận đâu trừ khi em không yêu tôi.

Chiều đó tôi đi, em tiễn tôi ra bến đò ngang. Tôi im lặng không nói gì vờ như tôi chấp nhận những điều em nói. Tôi thấy mắt em ngân ngấn lệ giấu trong nụ cười buồn. Em cũng lặng im. Chỉ có dòng sông vẫn không ngừng cuộn sóng.

Phải rồi tất cả các dòng sông đều chảy! Con đò đưa tôi sang bên kia sông. Giữa chúng tôi lúc này là dòng sông. Tôi bấm điện thoại gọi cho em, “Hãy đợi anh về nghe, Cỏ May!”.

21 tháng 5, 2010

Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình

10:23 3 Comments
Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình
Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella. Cả hai đang là sinh viên đại học.
Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.


Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy mình. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như mình nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn hò gặp nhau. Và rồi tình yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. Tình yêu của họ sẽ là vĩnh cửu.

Nhưng ba má Ella thì không nghĩ vậy. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.

Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba má mình. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella hòng cứu lấy tình yêu của hai người. Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời mình. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc.

Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.

Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đã trưởng thành và tự lập, Ella vẫn còn độc thân và Paul thì có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một mình Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.

Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô tình trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rõ bản thân đang làm gì nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đã không nhìn thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.

Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nhìn lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.

Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn còn thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào: "Paul, anh không được bỏ cuộc... hãy gọi tên em, hãy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần... được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em... đừng nhắm mắt, anh... mở mắt ra nào và hãy gọi tên em..."

Paul được đưa đến bệnh viện. Cả Mary và Ella đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.

Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói: "Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đã bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đã cố gắng hết sức."

Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đã gọi nhầm tên.

Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngã nơi góc phòng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi vì đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7. Năm năm, cô đã bỏ rơi tình yêu của mình đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn.

Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ người ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận..

7 tháng 2, 2010

Nụ hôn cho 7 năm…

07:43 2 Comments
Nguyên chờ đợi, và chấp nhận kể cả khi bị Khánh làm ngơ lúc đi chung với hội bạn hay một cô nàng xinh đẹp, bỏ mặc Nguyên lầm lũi một mình. Đơn giản, chỉ bởi vì Nguyên yêu Khánh.
Nghiêng một chút…như thế,nnhư thế đó…Mình chụp đây này…
Khánh mỉm cười,nhìn thẳng vào ống kính. Phương, cô bé người mẫu dễ thương nũng nịu gục đầu vào ngực Khánh, đôi cánh tay nhỏ dịu dàng quàng qua vai anh. Photographer bấm máy liên tục. Đèn flash lóe sáng. Một cặp tình nhân tuyệt vời giữa bãi lau xanh trắng trải dài hút tầm mắt. Còn gì đẹp hơn thế nữa không?

Tất cả, đó là khung cảnh của buổi chụp hình thời trang cho một cuốn tạp chí tuổi teen. Khánh và Phương là hai model sáng giá của công ty, và đồng thời,họ cũng là một cặp đôi hoàn hảo. Những lời khen, sự trầm trồ liên tiếp dành cho hai con người trẻ tuổi. Ngồi khuất sau đống đạo cụ, Nguyên, cô họa viên trẻ lặng lẽ mở laptop, lưu lại những shot hình tuyệt đẹp. Vừa mới ra trường và quá đỗi bình thường, đó là những gì có thể nói về cô.
Ít người biết, Nguyên là bạn thân của Khánh, từ khi còn học cấp ba.
Hai con người khác nhau hoàn toàn về ngoại hình và tính cách, thật khó có thể hiểu, điều kì diệu nào đã gắn kết họ với nhau. Những khi chỉ có hai đứa, Khánh là một con người khác hẳn. Cười nhiều hơn,nói nhiều hơn,và điên cũng nhiều hơn. “Ở bên cạnh Nguyên, lúc nào Khánh cũng cảm thấy an toàn!”
Những khi Khánh nói như vậy, Nguyên chỉ cười,và chờ đợi.

Chờ đợi một sự tiến triển hơn cái “an toàn” mà Khánh nhắc tới khi ở bên Nguyên. Chờ đợi, và chấp nhận kể cả khi bị Khánh làm ngơ lúc đi chung với hội bạn hay một cô nàng xinh đẹp, bỏ mặc Nguyên lầm lũi một mình. Đơn giản, chỉ bởi vì Nguyên yêu Khánh.

Ngồi trong căn xép nhỏ, Nguyên bật máy tính và mở photoshop. Những shot hình đầu tiên của loạt quảng cáo thời trang cho một tạp chí tuổi teen. Trong khung hình, nụ cười của Khánh hiện lên, chói sáng. Bên cạnh là Phương,mảnh mai và xinh đẹp, đôi cánh tay trắng muốt quàng qua vai Khánh đầy âu yếm. Một nỗi bực dọc lẫn ghen tức và đau đớn dâng đầy trong Nguyên. Cô nhấn chọn công cụ brush và nguệch ngoạc những đường nét xấu xí. Nguyên giật mình sợ hãi. Bức hình tuyệt đẹp đã bị cô bôi bẩn.

Hoảng hốt, Nguyên nhấn step backward liên tục. Cô ghê tởm chính bản thân mình bởi những ý nghĩ ác độc và ích kỉ đến ngu ngốc. “Chẳng có chỗ cho mày, Nguyên ạ. Hãy bằng lòng làm bạn thân của Khánh, bằng không, mày sẽ mất Khánh mãi mãi.” Những lời nói vô hình xuất hiện trong tâm trí Nguyên, bị bóp vụn thành nhiều mảnh, găm chặt vào cô, nhức buốt và đau nghiến.

Màn hình di động của Nguyên bật sáng. Có tin nhắn. Của Khánh.
“Nguyên à. Khánh chia tay với Phương rồi. Chán. Đi café không?”
Nguyên thở nhẹ. Những ngón tay run rẩy soạn dòng tin ngắn ngủi: “OK. 15 phút nữa.”

Quán café nằm khuất trong góc của dãy phố cổ Hà Nội. Cũng giống như những căn nhà rêu phong và ẩm cũ, quán nhỏ mang nét cổ điển và trầm mặc ít thấy. Những bản nhạc xưa du dương thổi vào tai những người khách lạ một nỗi buồn kín đáo. Nguyên bước vào, nhìn nhanh tách café nguội lạnh, rồi kéo ghế ngồi xuống.Vẫn như thế, chẳng có gì thay đổi…
-“Đột ngột như vậy sao?” Nguyên mở lời,phá tan bầu không gian tĩnh lặng.
Khánh gật đầu. “Hết yêu là hết yêu.Chỉ có thế.”

-“Khánh định làm gì tiếp theo?” Nguyên nheo mắt.
-“Như mọi khi thôi. Tìm một người mới, để lấp đầy tất cả.” Khánh tinh quái. “Nguyên này, Vân, cô bạn thân hồi Đại học của Nguyên… Cho mình số điện thoại của cô ấy, nhé? Mình đã gặp cô ấy tại hội chợ hôm kia, thật bất ngờ…”
Nguyên hít một hơi thật sâu, thật dài, cố giữ cho giọng nói của mình bình thường nhất có thể. Bình thường,đủ để vào vai một cô bạn tốt.
-“Cậu vẫn như vậy. Thôi được. Ghi lại đi. Nguyên chỉ đọc một lần thôi đấy.”
Khánh cười. Nguyên tắt điện thoại, co mình trong chiếc ghế tựa, những ngón tay run run đan chặt vào nhau, cố sức ngăn cản sự tức giận và niềm tiếc nuối trào dâng. Lấy cớ mệt do đã làm việc trên máy tính cả ngày, Nguyên về trước. Một mình trên xe, Nguyên phóng nhanh qua những dãy nhà cổ đầy rêu ẩm mốc. Vạt gió thu se lạnh khẽ khàng hong khô những giọt nước mắt. Một lần nữa, Nguyên có cơ hội. Và lại một lần nữa, cơ hội ấy bị tước đi, thật phũ phàng.

- “Sao hôm qua không nghe điện thoại?” Sơn, tay họa viên kì dị cùng công ty tra khảo Nguyên bằng một giọng cáu bẳn.
-“Em xin lỗi. Điện thoại của em hết pin, quên không sạc…” Nguyên bối rối. “Có chuyện gì quan trọng sao ạ?”
-“Không. Chỉ định gọi đến để hỏi xem Nguyên đã làm xong project cho tạp chí X chưa thôi.”
-“À. Gần xong rồi ạ. Em sẽ nộp cho anh trong chiều nay.”
-“Được rồi. Đúng 3h chiều nay phải có. Đừng chậm trễ.”
-“Vâng.”

***
Giữa giờ làm, Nguyên thấy bóng Khánh lao vút ra ngoài. Đột nhiên cô thấy bực bội vô cớ. Cô với lấy túi và phóng xe ra phố, tạt vào một nhà sách lớn, Vân là trưởng nhóm bán hàng ở đây. Cô tự dối mình là mua vài quyển sách, nhưng thực ra Nguyên muốn gặp Vân hơn và biết đâu, cô sẽ biết một chút về mối quan hệ hiện tại giữa Vân và Khánh. Nghĩ đến Vân, bất chợt Nguyên đau nhói. Cô bạn thời Đại học. Nguyên không bao giờ nghĩ tới trường hợp là Vân và Khánh sẽ gặp nhau. Khi còn là sinh viên, Nguyên chẳng có nhiều bạn.Tất cả thời gian, Nguyên dành cho việc học trên trường,cày thêm tiếng Nhật, và Khánh. Chẳng còn chỗ dành cho những việc khác.

Nguyên đẩy cánh cửa kính nặng, vụng về bước vào trong. Cô lòng vòng, hi vọng tình cờ sẽ gặp Vân. Rồi Nguyên đứng sững. Ngay sát kệ sách phía trong, chỗ vắng người, cô bạn thời Đại học đang quàng hai tay qua cổ Khánh, đắm chìm trong nụ hôn cuồng nhiệt. Choáng váng như một kẻ say, Nguyên quay lưng chạy miết. Dáng vẻ loạng choạng đến tội nghiệp.

Sự thật là Nguyên có cảm giác như vừa bị thụi một cú mạnh.Trở lại văn phòng, giấu mình sau bàn làm việc,vùi mặt vào hai bàn tay, cô nhắm chặt mắt,miên man nhấn chìm bản thân trong nỗi tuyệt vọng. Miên man tới nỗi không còn nghĩ tới điều gì khác. Miên man tới nỗi, không biết đã có một người ngồi bên mình tự lúc nào.


-“Khóc đấy à?”
Nguyên giật mình nhìn lên. Là Sơn, tay họa viên kì dị. Vẫn mái tóc bù xù,cái dáng người cao và gầy mảnh cùng cặp kính dày quen thuộc.
-“Không.” Nguyên trả lời nhanh, rồi quay đi, lau vội những giọt nước mắt.
-“Không à?” Sơn cười nhẹ, tháo cặp kính và chăm chú lau chùi nó bằng vạt áo phông cũ kĩ. “Không mà mắt mũi đỏ lựng như cà chua thế kia ư?”
Nguyên cứng họng.

-“Trốn kĩ sau bàn làm việc khi tan ca, chẳng lẽ, đó là thói quen của Nguyên?” Sơn nhìn lên, nụ cười nửa miệng vừa như an ủi, vừa như chế giễu. Đôi mắt không đeo kính, màu nâu sáng, mở to, nhìn thẳng vào Nguyên.
-“Bây giờ em không muốn giải thích tình thế ngu ngốc của mình. Để em yên.”
-“Được thôi.” Sơn đứng dậy, đeo kính. “Nguyên này,em đã nghe câu chuyện về Icarus chưa? Chàng trai bay với đôi cánh gắn sáp,nhưng vì quá mê mải mà tới gần Mặt Trời…”

-“Đôi cánh sáp tan chảy, Icarus rơi xuống đất.Và chết.” Nguyên ráo hoảnh. “Những khổ sở em đang chịu đựng có thể đủ dùng tới cuối đời đấy. Đừng chế giễu em thêm nữa.”
-“Anh không chế giễu em. Anh chỉ thấy một điều ngốc nghếch ở đây, Nguyên ạ. Em có bao giờ nghĩ, nếu Icarus bay lên không trung vào ban đêm, thì anh ta sẽ không chết?”
Nguyên ngẩng đầu lên. Đôi mắt mở to, ngấn nước.
-“Em chẳng cần từ bỏ mơ ước của mình. Chỉ là lựa chọn đối tượng và thời điểm thật đúng, thật phù hợp, thế thôi. Em không giống Icarus, vì em chưa chết.Vẫn còn nhiều thời gian lắm, Nguyên à.”
Vứt lại cho Nguyên ánh nhìn buồn đến khó hiểu, Sơn lầm lũi bước ra khỏi những khối vuông xám ngắt của căn phòng cô độc.

Từ hôm ấy, Nguyên vùi đầu vào công việc. Những project được thực hiện nhanh chóng và hoàn hảo. Những bản vẽ tuyệt đẹp. Những khối màu đan xen tạo nên sức hút kì ảo. Cô làm việc, thiết kế và sáng tạo, như một cách để quên. Quên đi nỗi khổ đau. Quên đi những đắm say. Quên đi tình yêu tuyệt vọng. Đôi mắt Nguyên xuất hiện những quầng thâm xanh tím. Thảng hoặc, Sơn ghé qua bàn làm việc của Nguyên để đưa cô tách café, rồi buông một đôi lời chế giễu về đôi mắt gấu trúc. Nhưng Nguyên chẳng quan tâm.

Gần cuối năm, công ty có hai suất đi du học Nhật Bản cho hai designer xuất sắc. Chẳng có mấy ngạc nhiên khi Sơn và Nguyên được chọn. Ước mơ đi Nhật sắp thành hiện thực. Hai năm du học, khi trở về,vị trí của Nguyên hẳn sẽ khác nhiều lắm.


***
Ngồi trên sân thượng, những vạt gió mỏng mảnh luồn sâu vào tóc và vạt áo Nguyên. Khánh chống hai tay ra sau, gương mặt hơi ngửa lên, đôi mắt nhắm lại, hoàn toàn thư giãn. Nguyên nhìn Khánh, nhìn vầng Mặt Trời chói sáng, nhìn tình yêu, nỗi đắm say và hy vọng…Nguyên rùng mình. Đã bảy năm rồi. Không có gì thay đổi. Nguyên vẫn yêu Khánh, bằng cả trái tim.
Còn Khánh, vẫn chẳng bao giờ nhớ được, là Nguyên không thích uống café. Vẫn luôn phớt lờ Nguyên mỗi khi xuất hiện giữa đám người đông đúc. Nguyên vẫn nhớ một lần, khi còn học lớp 12, lững thững bước ra khỏi cổng trường, Nguyên nghe thấy Khánh gọi tên mình, to và rõ. Niềm sướng vui vỡ tràn trong lồng ngực, Nguyên quay lại, vội vã. Nhưng rồi cô nhanh chóng nhận ra, ánh mắt và nụ cười của Khánh không hướng về phía mình, mà chúng đang vẫy chào cô bạn xinh xắn học chuyên Pháp, cũng tên Nguyên. Chưa khi nào Nguyên quên đi cái cảm giác bẽ bàng và đau khổ lúc ấy. Đau tới mức chỉ muốn chết đi…
-“Khi nào Nguyên đi?” Khánh trầm tư.
-“Hai tháng nữa.” Cổ họng Nguyên nghẹn đắng. “Chuyện của Khánh và Vân sao rồi?”
-“Vẫn thế. Vân dễ gần,dễ thương và thú vị. Nhưng mình vẫn chưa thực sự cảm thấy bình yên. Có lẽ cần thêm thời gian.”
Thời gian hả Khánh, bảy năm lẽ nào không là quá đủ? Nguyên đã mệt mỏi với những cuộc chạy đua của Khánh lắm rồi. Bao ước mơ, bao khát khao cháy bỏng trong suốt những năm tháng qua không thành hiện thực.


Bất giác, Nguyên nhoài người, đặt lên môi Khánh một nụ hôn vội vã. Nụ hôn cho tình yêu đầu tiên say đắm và cuồng nhiệt. Nụ hôn cho sự từ biệt đầy những khó khăn, nhưng thanh thản. Rồi cô đứng dậy, bước nhanh về phía cửa, biến mất trong bóng tối, bỏ lại vầng Mặt Trời sôi nổi đang sững sờ phía sau lưng.
Trốn sau dãy bàn dài với những dàn máy vi tính đồ sộ, Nguyên bó gối, bất động. Cô nhận ra Sơn, với hương café quen thuộc, khe khẽ lại gần. Chẳng còn những lời chế giễu. Chỉ còn lại sự im lặng và niềm cảm thông.
Rất từ từ, Sơn bày tỏ với Nguyên ước muốn được một lần tận mắt nhìn thấy ngọn núi Phú Sĩ phủ đầy tuyết trắng. “Sẽ vui lắm”, Sơn nói giản đơn.
Nguyên khẽ mỉm cười, rồi gật đầu. Một hạt nước lớn, long lanh, rơi xuống đôi tay nhỏ đang run rẩy.
Những ngày sau đó, Nguyên vùi đầu vào việc chuẩn bị cho chuyến đi sắp tới. Nguyên cho phép mình nghĩ tới Khánh, một chút mỗi ngày. Những đắm say, hy vọng trong suốt bảy năm trời đâu dễ gì quên được. Một đêm trước ngày bay, Nguyên gọi cho Khánh để nói câu tạm biệt, như một người bạn. Nhưng người nghe điện không phải là Khánh. Nguyên chẳng còn buồn. Cô cúp máy, thản nhiên sắp xếp những thứ đồ cuối cùng vào vali to sụ.


Điện thoại reo. Nguyên nhấc máy. Là Sơn. Chỉ một vài câu hỏi thăm nho nhỏ, nhắc nhở giờ bay tối mai. Nguyên mỉm cười, thả mình xuống nệm, chìm vào một giấc ngủ sâu, không mộng mị.
***
Tối hôm sau, Nguyên và Sơn ra sân bay.
Khi máy bay cất cánh, qua ô kính tròn, Sơn chỉ cho Nguyên thấy màn đêm đen sậm với mảnh trăng khuyết sáng lung linh cùng những ngôi sao li ti màu tím nhạt.
-“Đẹp quá!” Nguyên nhoài hẳn người về phía cửa. “Chúng ta đang bay!”
Sơn cười khẽ. Kéo tấm chăn mỏng, anh vụng về đắp cho Nguyên. Nguyên gục đầu vào vai Sơn, ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ đêm ấy, cô nhìn thấy mình, hãnh diện với đôi cánh trắng khổng lồ, tự do bay lượn trên không trung, dưới quầng sáng dịu dàng của trăng đêm.

6 tháng 2, 2010

Mỉm cười, trượt xuống và đi về nhà

06:40 1 Comments
– Điểm số ở trường hoàn hảo, một công việc part time tốt, có những con bạn tâm lí, một tình yêu gà bông ngọt ngào… nhưng sao Trang lại thấy cuộc sống của mình nhạt nhẽo và chán chường thế này…

Trang quăng balô cái “uỵch” xuống ghế và khoanh tay úp mặt lên bàn. Mấy đứa xung quanh đưa mắt nhìn nhau. Mi khẽ đưa tay lên suỵt: “Kệ nó chúng mày ạ, đôi khi phải “gục xuống” một chút rồi sẽ đứng dậy đi tiếp ngay thôi.” Không có Trang thì cả lũ cũng chẳng có khí thế để tám chuyện, nên đứa nào đứa nấy lôi sách vở ra đọc hoặc ngồi nghịch một mình. Mi không quên đặt tay lên lưng Trang: “Bao giờ hết đơ thì kể tao nghe nhé.” Trang nhắm mắt lại, mỉm cười. Thật may mắn là xung quanh nó vẫn còn những đứa bạn như thế. Không, nó sẽ không khóc đâu mà, nó chỉ muốn có một khoảng lặng thôi.…

***

Dạo này Trang rất hay nghĩ, và nghĩ rất nhiều thứ. Toàn chuyện lặt vặt, nó cũng không muốn kể cho Mi. Thế giới của Mi vốn là màu hồng, nó không muốn bắt Mi phải bận tâm những cái không đâu. Chỉ đơn giản là Trang thấy cuộc sống vô vị. Học hành thì kết quả vẫn tốt, điểm vẫn cao, thầy cô vẫn khen, nhưng sâu thẳm trong lòng, nó luôn cảm thấy một sự nhạt nhẽo, trên từng trang sách, từng dòng chữ, từng bài kiểm tra. Trước mắt nó là những kì thi TOEFL với SAT và ước mơ du học; còn những thứ nó được học ở trường thì hầu như chẳng liên quan gì. Nhiều khi chán ngán vì những thứ lặp đi lặp lại hàng ngày ấy, thi thoảng nó lại bùng một vài tiết học. Ôi, biết là sai, nhưng thà trải qua cảm giác hồi hộp vì làm một điều gì sai trái còn hơn là bình thản đón nhận những cái mình đã biết trước (hic!)

Rồi mỗi lần đem bảng điểm về, nghe những lời khen qua loa của mẹ, nó lại thấy chán chường kinh khủng. Với mẹ, học giỏi là nghĩa vụ, là một sự “đương nhiên” mà nó phải thực hiện trong gần 11 năm học. Mẹ nó luôn cố gắng trở thành “một người mẹ tâm lý”, nhưng nó không biết giải thích thế nào để mẹ hiểu là ngồi nghiên cứu mấy cuốn sách về “tâm lí 9x” rồi áp dụng vào nó là một điều cực kì vô nghĩa! Có lẽ mẹ cũng đã chán với việc cứ phải đoán già đoán non tâm trạng của cô con gái, nên dạo này mẹ ít nói chuyện với nó hơn. Dù sao thì điểm của nó vẫn cao, công việc làm thêm vẫn ổn định, nó vẫn ngoan, lũ bạn nó cực kì tốt và (hình như là) nó không hề vướng mắc vào chuyện tình cảm. Thế là mẹ nó yên tâm, và để nó tự làm những gì nó muốn.

Mẹ không biết rằng ngoài việc học nhàm chán ở trường ra, công việc part time của Trang cũng đang dần… nhàm chán theo. Vốn chỉ là làm ở nhà, search thông tin và cung cấp ý tưởng cho một tờ báo online, công việc có vẻ như rất “trí thức” và “hợp thời” với nhuận bút khá ổn định. Nhưng làm được hơn một năm, ý tưởng thì càng ngày càng cạn dần, deadline tới tấp, nhiều khi nó cũng tâm sự khi chat với chị quản lí, chị thông cảm và đồng ý giảm khối lượng công việc cho nó. Việc đó cũng đồng nghĩa với việc nó lại có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn, và cũng hay… chán hơn. Haizz.

***

- Quân à, tối nay có rỗi không, Trang gọi cho Quân nhé?

- Chắc là không được rồi, để cuối tuần đi. Hôm nay Quân hơi bận. Có việc gì thì Trang cứ sms luôn được không?

Trang gập di động, vứt xuống giường. Bận, bận, bận, sao dạo này lúc nào Quân cũng kêu bận! Dù mẹ Trang vẫn luôn nghĩ nó “không hề vướng mắc vào chuyện tình cảm”, nhưng thực ra Quân và nó đã là một cặp “gà bông” cũng lâu rồi. Hai đứa vẫn học tốt, tình cảm rất trong sáng, tự nó cảm thấy không cần thiết phải nói với mẹ, không mẹ lại cuống lên mua sách về nghiên cứu tiếp (!) thì bỏ xừ. Mọi khi Quân hay quan tâm lắm cơ mà, hay hỏi han và nhắc nhở Trang cái này cái nọ, lặt vặt thôi nhưng đủ để Trang cảm thấy mình có một chỗ dựa tinh thần, có một người để dựa vào và sẻ chia. Bỗng Quân lại “biến mất” một cách bí ẩn, đúng lúc Trang đang thấy cuộc sống tẻ nhạt và chán chường như thế này…

- Hết đơ chưa mày? - Mi nhe răng cười, giơ chai C2 về phía nó.

- …

- Bị làm sao đấy? Thằng Quân làm gì mày à? Lúc nãy qua lớp nó, bọn bạn nó bảo dạo này nó hay bùng học lắm.

- Thế à… - Trang khẽ thở dài. Mày có hỏi tại sao không?

- Chúng nó cũng không biết, nhưng nói là không thấy Quân chơi bóng rổ hoặc ngồi canteen, điện tử cũng không luôn. Tao nghĩ nó đang làm chuyện gì quan trọng đấy. Sao mày không hỏi thẳng nó đi?

- Thôi. Nó cứ bảo bận thì biết thế nào được. Bài tập Sinh là gì hả mày? - Trang đổi đề tài. Mi khẽ nhíu mày rồi quay lại lục cặp lấy vở ra cho Trang.

***

- Con chào mẹ.

- Hôm nay về muộn thế. Lại ăn uống gì với bạn à?

- Vâng, con đi ăn với Mi.

- Mẹ biết là nhà mình hay ăn cơm muộn, nhưng tuổi của con không nên ăn vặt nhiều như thế. Một cốc trà sữa cũng không thể khiến con no lâu được, có bổ béo gì đâu. Về sớm tự làm một bữa chiều nhẹ mà ăn. Con gái 17 tuổi rồi, cũng phải tập… ơ kìa, Trang?

Trang đã lẩn lên phòng trong khi mẹ đang quay lưng lại xem phim. Nó chán những câu nói lặp lại hàng ngày của mẹ lắm rồi. Đóng khẽ cửa phòng, thay quần áo rồi lên giường cắm tai nghe iPod, Trang bấm số gọi Mi. “Trang à, tao đang làm bánh mousse với mẹ, mẹ tao bảo xấu quá, nhưng mai cứ đem cho mày mấy cái, sướng nhá!” Biết là không nên so sánh mẹ mình với mẹ người khác, nhưng thực sự nó muốn mẹ nó được như mẹ Mi quá, tâm lý, nhẹ nhàng và tình cảm. Thường thì mẹ nó quá áp đặt và quy củ, chính vì thế mà nó mới ngoan ngoãn từ bé, nhưng bây giờ thì… Hôm nay vẫn không thấy Quân ở trường. Một tuần rồi. Có tin nhắn giục nộp bài cho kịp deadline. Mệt mỏi, Trang ngủ thiếp đi, cho đến khi nó thoáng nghe thấy tiếng mẹ càu nhàu gọi xuống ăn cơm.

***

- 10 này! - Mi cười toe và đưa bài kiểm tra cho nó. Nó thẫn thờ ngồi nhìn số 10 trơ trọi giữa ô bảng điểm. Mi ngẩn ra một lúc, rồi ngồi xuống ôm lấy Trang: “Rõ ràng là có chuyện gì đấy đúng không?” Trang cố nhoẻn một nụ cười và lắc đầu, khẽ gạt Mi ra, nếu không nó sẽ không chịu được mà kể hết mất. Chiều nay nó có hẹn với Quân. Nực cười, rõ ràng là bạn trai mà phải mất bao công sức mới hẹn gặp được. Đã thế Quân còn dặn “dù có chuyện gì thì cũng không được giận Quân đâu đấy”, làm nó đã hay suy nghĩ còn đâm ra hoang mang hơn. Hiểu rõ Quân hơn ai hết, nó biết việc Quân cố tình tạo khoảng cách dần dần như thế này là để chuẩn bị cho một cái gì sắp đến. Và khi tiếng “du học” được Quân nói ra, Trang chỉ biết xách vội balô và chạy thật nhanh khỏi quán trà sữa. Nó cũng không hiểu sao mình lại hành động như thế. Có tiếng Quân gọi theo đằng sau, nhưng Trang chỉ muốn đi thật xa, thật xa mà thôi. Đạp xe nhanh điên cuồng để không khí đập thẳng vào mặt, nó lao đi trong chiều tối, mặc cho nước mắt trào ra, kệ, nó không muốn kìm nén nữa. Dừng lại một đoạn, nó nhắn tin cho mẹ: “Hôm nay con về muộn, không đi với bạn mà đi một mình ạ. Xin mẹ đừng khuyên bảo hay nói gì thêm như mọi khi, mẹ nhé.”, và cho chị quản lí, xin thôi làm. Thế là xong. Nó tắt máy, và đi tiếp.



***

Trang đạp xe lên tận Hồ Tây, khóc và hét lên để mọi cảm xúc từ đó mà trôi đi. Gió thổi lồng lộng làm vạt áo bay và tóc rối bù, nhưng cũng khiến cho mắt nó khô dần. Khóc xong làm nó thấm mệt, đứng yên, mắt ráo hoảnh nhìn những ngôi biệt thự với hàng dừa phía xa xa. Sương bắt đầu buông xuống, nó thấy lạnh, thấy không nên đứng ven hồ nữa nhưng cũng chưa muốn về ngay. Trang cứ đạp xe chầm chậm ven đường, mắt ngắm những cửa hàng bật đèn sáng trưng, những hàng cây ngả nghiêng trong ánh chiều tà, những cụ già đi dạo, em bé nhảy dây…

Bỗng mắt nó chú ý đến một cái sân chơi nho nhỏ của trẻ con. Giờ này là giờ ăn tối nên không thấy ai chơi. Đu quay, xích đu, bập bênh có cả, im lìm nhưng vẫn nổi bật từng khối màu trong bóng tối. Nó thử trèo lên một cái cầu trượt, đôi chân quá to so với chiếc cầu thang bé xinh cứ bước từng bước nhỏ xíu ngượng nghịu. Khẽ ngồi nhưng không trượt xuống, Trang bó gối lại, ngồi thu lu ở đầu cầu trượt. Nó nhớ lại ngày bé, cũng suốt ngày quanh quẩn với bạn ở những cái cầu trượt như thế này. Cười, và tranh nhau, và khóc, rồi lại cười. Mọi thứ thật đơn giản với những đứa trẻ con ở sân chơi. Khác với nó quá. Hay là do, những đứa trẻ khi lớn lên, chúng sẽ nhìn mọi thứ một cách phức tạp hơn chăng? Ừ nhỉ, Trang bật cười vì ý nghĩ vừa chạy qua. Nó đã từng nghe hoặc đọc những câu tương tự như thế đầy lần rồi, nhưng đến lúc này nó mới thực sự, thực sự hiểu được…

Sực nhớ ra, nó bật máy lên. Rất nhiều tin nhắn.

Từ mẹ: “Con nhắn tin làm mẹ lo quá. Mẹ hiểu rồi, đi đâu thì đi cẩn thận, rồi về nhà ăn cơm. Mẹ tin con.”

Từ Mi: “Con hâm, mẹ mày gọi làm tao lo phát sốt lên. Mẹ tao nói chuyện với mẹ mày rồi, mày tâm sự thẳng với mẹ mày có phải hơn không. Tự ý đi đâu thế hả, lang thang mà không cho tao đi cùng, cấu cho 1 cái, hehe.”

Từ chị quản lí - hơi bất ngờ một chút: “Bé à, không sao đâu, chị hiểu mà. Bao giờ có hứng thì làm tiếp em ạ. Em là một cộng tác viên giỏi, chị chờ em đấy nghe chưa?”

Và, từ Quân. “Mi kể cho Quân hết rồi. Ngốc lắm cơ. Về nhà đi nhé, rồi gọi điện ngay cho Quân. Còn nhiều việc lắm, mà không có Trang thì Quân không làm được đâu. Don’t be upset. I’m always by your side.”

Trang thấy má mình ướt từ lúc nào không hay. Bao nhiêu người luôn lo lắng và quan tâm đến nó đấy thôi. Chẳng qua là nó chưa chịu mở lòng với mọi người xung quanh mà. Trong đầu Trang hiện ra những lời nhắc nhở đầy yêu thương của mẹ, những cái ôm chặt của Mi, nụ cười thân thiện của chị quản lí, và Quân nữa. Tất cả mọi người, nó yêu tất cả. Khóc trên cầu trượt như một đứa trẻ con, rồi lại bật cười…

***

Điện thoại rung lên. Mi gọi. “Có tin nhắn báo đã gửi là tao gọi mày luôn. Mày ạ, nhiều khi tao cũng bị suy nghĩ nhiều như thế lắm. Nhưng tao luôn kể cho mọi người nghe, cho nên tao mới bị kêu là lãng mạn và sống tình cảm quá đấy. Kệ, tao thích thế mà, tao thích yêu thương người khác và được người khác quan tâm lại. Nhạt gì chứ, chán gì chứ, còn bao nhiêu việc để làm cơ mà. Này, thằng Quân nó đang lo sốt vó lên kia kìa. Nó phải làm hồ sơ “cấp tốc” thế thôi, nhưng hết năm sau mới đi cơ mà. Nó bảo muốn làm xong thật nhanh để còn có thời gian cho mày, haha… Tao yêu mày lắm, về nhà đi nhé!!!”

Trang không nói gì, chỉ trả lời bằng một tiếng cười giòn tan và thoải mái nhất từ xưa đến nay của nó. Tiếng cười trong trẻo của một đứa trẻ con chưa-lớn-hẳn.

Đơn giản là mỉm cười, trượt xuống và đi về nhà.

Vì trước mắt nó vẫn là cả một con đường dài để đi, ti tỉ thứ để lựa chọn và vô vàn cơ hội để nắm lấy hạnh phúc…

Cái cốc đầu thứ 100

03:38 1 Comments
Là cái cốc đầu yếu ớt Duy gõ lên đầu nó trong bệnh viện, khi cậu ấy vừa tỉnh dậy sau thời gian hôn mê.
Nó thiếp đi bên giường bệnh của Duy trong những tiếng nấc, trong mơ kỉ niệm giữa nó và Duy lại hiện về…
 Nó và Duy quen nhau trong một tình huống rất đặc biệt, vào một ngày cuối năm. Hôm đó là buổi học cuối cùng của năm cũ, sau đó tụi nó sẽ được nghỉ Tết. Nói đúng hơn thì hôm đó là một buổi tổng vệ sinh trường lớp. Nó bước ra khỏi phòng học, muộn lắm rồi, nó nghĩ có lẽ nó là người ra về muộn nhất. Nó vừa đi vừa hát dọc theo hành lang, rồi bất giác nó nhận ra trên tay mình vẫn còn cầm cái giẻ lau cực kì dơ đã “đồng hành” cùng nó suốt buổi lao động. Nó mỉm cười với cái giẻ rồi bất ngờ ném ra sau lưng. Bỗng một tiếng “á”, nó giật mình quay người lại, vừa ngạc nhiên vừa buồn cười, thì ra cái giẻ mà nó vừa ném đã hạ cánh xuống đầu của một tên mà nó không quen. Nó nói hai tiếng “xin lỗi” cụt ngũn rồi quay người đi. Tưởng xong chuyện, ai ngờ tên kia lại lên tiếng gọi nó:

- Ê, đứng lại! Tính xin lỗi vậy là xong hả? vừa nói tên kia vừa lấy cái giẻ trên đầu xuống.
- Gì nữa đây? Nó bực mình.
- Phải đền bù thiệt hại nữa chứ.
- Đâu có thấy đằng ấy bị “thiệt hại” gì đâu mà phải “đền bù”. Với lại ai biểu đi sau lưng người ta mà im re như tượng, người ta tưởng không có ai nên mới ném bừa thế chứ bộ.
- Tui đâu có quen bạn, chẳng lẽ bạn bắt tui phải nói chuyện với một người không quen khi đi sau lưng người đó hả? với lại…
- “Với lại” cái gì?
- Với lại tui nghĩ chắc là bạn bị… lãng tai hoặc do lúc nãy bạn hát “xung” quá nên không nghe thấy tiếng bước chân của tui thôi.
Nó đuối lí nên im lặng một hồi rồi nói:
- Sao lại gọi tui bằng “bạn”, nhỡ tui lớn hơn đằng ấy thì sao?
- Tui không quen bạn, nhưng mà tui biết bạn. Bạn là Thủy học lớp 11a1. Tui học lớp 11a2, hàng xóm của bạn nè, bộ hông biết tui hả?
- Không biết! nói xong, nó đi một mạch thật nhanh tới nhà để xe, để mặc sau lưng tiếng Duy gọi với theo:
- Tui tên là Duy, tui hông bỏ qua cho bạn đâu, nhất định tui sẽ “TRẢ THÙ”…

***

Sau kì nghỉ, nó đến trường trong một tâm trạng phấn khởi. Trên đường từ nhà để xe vào lớp học, nó lại hát, vì nó thích hát lắm. Bỗng ai đó cốc đầu nó một cái, đau như búa bổ, nó quay phắt người lại, chửi kẻ đã làm cho nó đau:
- Nè, sao mà vô duyên vô cớ tự nhiên cốc đầu người ta? Khùng hả?? Vừa dứt lời thì nó cũng nhận ra thì ra tên này là Duy, kẻ dở hơi mà nó đụng phải hôm trước.
- Quên tui rồi hả? vừa hỏi Duy vừa nhìn Thủy một cách dò xét. – đã nhận ra tui chưa?
- Rồi. Bạn khùng hay sao mà lại đi cốc đầu tui? Chắc là cốc nhầm người hả?
- Không nhầm! bạn không nhớ là tui nói sẽ trả thù bạn hả?
- Ồ, vậy thì bây giờ trả thù xong rồi nhé, tôi và bạn không còn dính líu gì nhau nữa. phải không?
- Không! Đối với tui, việc người khác ném lên đầu mình một cái giẻ dơ kinh khủng như thế là bị xúc phạm ghê gớm. Vì vậy, một cái cốc đầu chưa là gì cả.
- Vậy chứ bạn muốn gì?
- Tui sẽ cốc đầu bạn một trăm cái thì mới hả giận.
- Tui thách bạn dám đấy! Nói xong, Thủy bỏ vào lớp, để Duy đứng đó cười một mình.
Vừa bước vào cửa lớp, Thủy đã nghe cái Na - nhỏ bạn thân của nó, nói to:
- Thấy rồi nha Thủy.
- Thấy cái gì?
- Chứ không phải mày vừa nói chuyện với ai hả?
- Ừ, mà sao? Có chuyện gì hông?
- Còn giả nai nữa chứ, lại gần đây tao nói nghe nè.
- Cái gì?
- Mày mới quen Duy hả?
- Ủa, mày cũng biết cái thằng dở hơi đó nữa hả?
- Trời! sao lại kêu người ta là dở dơi.
- Dở hơi thì kêu là dở hơi chứ sao.
- Hotboy đó !
- Hot cái gì mà hot cơ chứ, thấy khùng khùng thì có.
- Vậy là mày không biết về Duy rồi. Nó vừa đẹp trai lại học rất giỏi nữa, mới chuyển vào trường mình năm nay mà đã nổi như cồn rồi.
- Ủa? ai cũng biết sao tao không biết ta?
- Ai mà biết được mày. Nhưng mà tao nghe nói hoàn cảnh anh chàng này tội nghiệp lắm. Ba thì mất sớm, mẹ mới mất năm ngoái, nhà không có anh chị em gì cả nên lên đây ở với dì, mà dì nó cũng tốt lắm, lớn tuổi rồi nhưng mà còn độc thân, ở vậy nuôi cháu luôn.

Nghe cái Na nói xong, nó chợt thấy có cái gì đó day dứt trong thâm tâm. Nó nghĩ lại thấy mình hơi quá đáng, đã có lỗi với người ta rồi mà còn nặng lời với người ta nữa chứ. Nhưng nó lại đính chính cho bản thân mình rằng dù gì Duy cũng cốc đầu nó một cái rõ đau rồi còn gì …

Ngày hôm sau…

- Á!!! …lại là bạn à? Tui đã nói là không còn dính líu gì nữa, đã giải quyết xong rồi mà, sao bạn còn cốc đầu tui?
- Còn tui thì đã nói là sẽ cốc đầu bạn 100 cái mà, bây giờ mới có 2 cái, còn 98 cái nữa lận .
Cười với Thủy một cái, Duy bỏ đi.
………
- Hình như Duy nó chấm mày rồi Thủy ơi!
- Mày đừng có đoán bừa, tao úynh cho thì đừng có trách.
- Chứ sao tao thấy nó theo cốc đầu mày hoài vậy?
- Trời đất, cốc đầu mà là “chấm” hả? tao đã nói với mày bao nhiêu lần rồi. Nó là thứ con trai nhỏ mọn, tính toán thiệt hơn với con gái. Ác độc, vũ phu…
- Sao mày có ác cảm với người ta dữ vậy?
- Ừ, tao vậy đó…
…ngày thứ bảy :
- Á!
- Sáu cái rồi nha!
- Bạn vừa phải thôi, đừng có thấy tui nhịn rồi làm tới. Cả tuần nay tui đã chịu đựng hết mức rồi. Bạn quá đáng lắm, tui lỡ thôi mà sao bạn thù dai vậy?
- Ừ, tui thù dai lắm.
- Tui cảnh cáo bạn đó nha, nếu tuần sau bạn mà còn cốc đầu tui nữa thì tui sẽ méc cô đó.
- Bạn nỡ lòng đi méc cô hả?
- Nếu mà tui không méc cô thì tui sẽ có biện pháp khác, tui sẽ…
- Bạn sẽ làm gì?
- Chưa nghĩ ra, nhưng mà bạn coi chừng đó, không được cốc đầu tui nữa, nghe hông?
- Hông nghe! Hehehe

Giờ ra chơi hôm đó, Na hớn hở chạy vào lớp đưa cho nó tờ giấy, nó mở ra xem: “Tui xin lỗi Thủy nha! Bộ Thủy ghét tui lắm hả? Chắc là tui hơi mạnh tay nên Thủy mới dữ như vậy. Nhưng mà lúc Thủy dữ nhìn dễ thương lắm! Cho tui làm bạn Thủy được không? – Minh Duy.”
- Con trai mà chữ đẹp hén.
Nó không trả lời Na mà lặng lẽ xé một tờ giấy nhỏ, viết lại: “Tui làm bạn Duy rồi thì Duy đừng cốc đầu tui nữa nghen! Vậy là huề. Với lại Duy cốc đau lắm, đánh con gái đau như vậy là vũ phu đó.”
- Na, đem qua đưa cho nó dùm tao đi! Nó ngồi nhìn Na chạy ra khỏi lớp mà lòng thấy thanh thản lạ lùng.

Lúc tan học, Duy đến gần và dúi vào tay nó một tờ giấy khác. Nó và Na háo hức mở ra : “Vậy thì từ nay sáng nào tui cũng cốc đầu Thủy một cái thay cho lời chào buổi sáng nghen, cho tới khi đủ 100 cái, vì tính tui thù dai lắm, đã nói là làm, tui không bỏ qua cho Thủy đâu! Nhưng mà Thủy đừng lo, tui sẽ “vô cùng” nhẹ tay với Thủy, hihi”

Vậy là từ đó, một tuần sáu buổi,trung bình một tháng 24 ngày đến trường, sáng nào nó cũng bị người ta cốc nó một cái nhẹ lên đầu. Nó không còn thấy khó chịu mỗi khi bị cốc đầu nữa, mà nó đã xem đó như là niềm vui riêng. Có hôm Duy bệnh nghỉ học, không bị ai cốc đầu nó lại đâm ra buồn chán và thấy nhớ nhớ. Từ khi làm bạn với Duy, nó hay tới nhà Duy chơi lắm, vì nó nhận ra một điều rằng dì của Duy – dì Phương, rất thích nó và nó cũng rất thích dì. Có hôm tới nhà Duy chơi, trời đổ mưa to mà đã đến giờ giới nghiêm nên nó phải ra về, lúc đó hai dì cháu Duy tranh nhau đưa nó về nhà. Nó cảm động lắm. Rồi rốt cuộc, nó được dì chở về bằng xe máy, còn Duy đạp xe đạp của nó theo sau để “trông chừng” nó và dì. Duy nói là trời mưa đường trơn trượt nên đi theo để lỡ có mệnh hệ gì thì dễ bề lo liệu.

Thế đấy, Duy luôn là một người cẩn thận, luôn quan tâm và lo lắng cho nó. Nó cảm thấy giữa nó và Duy không chỉ là tình bạn đơn thuần mà là một cái gì đó trên mức tình bạn một tí nhưng nó không nghĩ nhiều đến điều đó lắm. Cẩn thận cho người khác là thế nhưng rồi Duy lại để điều không may xảy ra với mình. Ngày hôm đó là một ngày vô cùng đặc biệt, phải thôi vì đó là ngày tổng kết năm học mà, nhưng đối với nó đây không phải là điều đặc biệt duy nhất, hôm nay còn là ngày sinh nhật của nó và cũng là ngày nó sẽ bị Duy cốc đầu nó lần thứ 100 nếu như đã không có chuyện gì xảy ra với Duy.

Nó chờ hoài mà không thấy Duy đến nên đành vào sân trường tập trung vì buổi lễ đã sắp bắt đầu. Buổi lễ đã bắt đầu, Duy vẫn chưa tới,nó đã bắt đầu thấy lo lo. Thầy hiệu phó đọc tên Nguyễn Minh Duy lên nhận phần thưởng, vẫn chẳng thấy Duy đâu. Nó cảm thấy bất an lạ thường, bình thường Duy có bao giờ đi trễ đâu? Buổi lễ kết thúc, nó thấy một phụ nữ đang nói chuyện với cô giáo chủ nhiệm lớp Duy. Lại gần thì nó nhận ra là dì Phương, nhưng sao mắt dì đỏ vậy nhỉ? Nó nghĩ thầm, rồi rảo bước đi lại chỗ dì.

- Em chào cô ạ! Xong nó quay sang hỏi dì Phương:
- Dì sao vậy? Bạn Duy đâu rồi dì? Sao con không thấy bạn ấy đến dự buổi lễ?
Dì Phương nghẹn ngào:
- Hồi sáng trên đường đến trường, nó đã..nó… dì Phương nấc lên từng cơn – Nó bị xe đụng rồi, bây giờ đang cấp cứu ở bệnh viện…nói rồi dì Phương lại khóc.
- Con đến bệnh viện không, dì chở đi?
- Dạ có…
Nước mắt nó không biết ở đâu mà cứ tuôn ra, bây giờ nó cũng đang khóc, như dì Phương. Nó sợ lắm,nó sợ sẽ không được gặp Duy nữa vì trên đường đến bệnh viện dì Phương nói với nó là Duy bị thương nặng lắm.
- Dì ơi, dì có biết vì sao Duy bị xe đụng không dì, bình thường bạn ấy cẩn thận lắm mà?
- Dì nghe mấy người chứng kiến nói thấy nó làm rơi cái gì đó khi đang qua đường, rồi nó quay lại để lượm, ai ngờ…

Dì lại khóc. Dì thò một tay móc trong túi ra cái mặt dây chuyền hình cỏ ba lá rất đẹp đưa cho nó:

- Cái vật mà nó làm rơi là cái này nè, con giữ dùm nó đi, lúc nó mới bất tỉnh, nó vẫn nắm chặt cái này…
Nó nhận lấy cái mặt dây chuyền trong một cảm giác đầy tội lỗi. Hôm trước nó có nói với Duy là nó thích câu chuyện về cỏ ba lá lắm, nó ước gì có một cái mặt dây chuyền hình cỏ ba lá. Chắc đây là quà sinh nhật của Duy dành cho nó. Bây giờ thì nó lại ước giá như nó đừng nói với Duy điều đó, nhưng mà muộn quá rồi… Vừa đến phòng cấp cứu thì nó và dì Phương cũng vừa gặp bác sĩ bước từ trong đó ra, dì Phương vội hỏi:
- Cháu tôi có sao không bác sĩ?
- Chị đừng quá lo lắng, bây giờ cháu đã qua cơn nguy hiểm, chúng tôi đã lấy hết máu bầm trong đầu cháu ra rồi, nhưng…
- Nhưng sao bác sĩ?
Nó chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì bác sĩ lại nói:
- Cháu vẫn còn hôn mê, nhưng đừng lo, cháu sẽ tỉnh lại ,
- Nhỡ không tỉnh lại được thì sao bác sĩ? Nó vụt miệng hỏi.
- Không có chuyện đó đâu cháu, rồi bạn cháu sẽ tỉnh dậy sớm thôi, chị và cháu đây cứ yên tâm đi.

***

Duy được chuyển qua phòng hồi sức. Nó và dì Phương ngồi quanh giường bệnh của Duy. Nó thấy tay chân Duy chỉ bị trầy xước ngoài da, nhưng đầu thì lại quấn băng trắng khắp. Nó gọi điện báo cho ba mẹ nó biết là nó sẽ ở lại bệnh viện cho tới khi bạn nó tỉnh lại, ba mẹ nó đồng ‎ ý. Nó cũng gọi báo cho cái Na biết tin. Đến đầu giờ chiều, ba mẹ nó, cái Na, cô giáo chủ nhiệm và tụi bạn cùng lớp của Duy đều đến bệnh viện nhưng thăm một lát rồi họ lại về. Chỉ có nó và dì Phương ở lại. Mắt nó bi giờ sưng húp vì khóc. Duy vẫn chưa tỉnh lại. Dì Phương đang ngồi bên ngoài, bây giờ chỉ có nó ngồi bên giường của Duy. Nó mệt vì khóc quá nhiều, rồi nó thiếp đi... Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay nó, nó choàng tỉnh .

- Duy! Nó thét lên vì sung sướng.
- Phải tui mơ không, hay là bạn tỉnh lại thiệt vậy?
- Không phải mơ đâu!
Nó vui quá lại òa ra khóc, ôm chầm lấy Duy một cái.
- Sao Duy lại lơ đễnh vậy?
- Tui…
Nó thấy Duy dùng tay sờ soạng tìm kiếm cái gì đó một cách yếu ớt.
- Phải tìm cái này hông? Nó lấy mặt dây chuyền ra và hỏi.
- Ừm…, tặng Thủy đó!
- Tui thấy Duy dại quá à, vì cái này mà để bị xe đụng.
- Cái này có duy nhất một cái, tui thà để bị xe đụng trúng tui còn hơn để cái này bị xe cán nát bét. Tui nghĩ nếu như vậy chắc Thủy sẽ chửi tui là “đồ ham sống sợ chết” phải hông?
- Hic…Tui làm gì xấu như Duy nghĩ, hồi nãy tui sợ lắm Duy có biết không?
- Sợ gì? Duy vừa nói vừa đưa tay lau nước mắt cho nó.
- Sợ Duy sẽ không tỉnh lại nữa.
- Nếu tui không tỉnh lại thì làm sao mà tui trả được “mối thù truyền kiếp” này chứ.

Nói rồi Duy đưa tay cốc nó cái cốc đầu thứ 100, dĩ nhiên cái cốc đầu này không hề đau vì Duy vẫn còn yếu lắm, nhưng nước mắt nó lại rơi …

Trò đùa

01:30 0 Comments
- Trò đùa đến từ cái tin nhắn: “Cuối tuần này lớp họp tại Starbus, yêu cầu mang theo người yêu, nếu ai không có phải dẫn thêm bạn đi cùng (khác giới), không có lý do vắng mặt nào được chấp nhận. Nguyên lớp trưởng”
O-h M-y G-o-d
Choáng không
Toàn tập luôn, ôi quen biết bấy lâu giờ muội mới biết sư huynh biết đàn Cello tưởng chỉ biết bật bông ghitar và piano ai dè! Nhưng em nghi ngờ là chỉ show hàng thôi nhé, làm gì có chuyện ông anh nhiều tài lẻ thế này mà vẫn alone.

Tùy cô nghĩ, hai chuyện ấy không hề liên quan đến nhau tí nào.

Căn phòng khá rộng, nhiều ánh sáng, một cây Cello cũ kỹ màu nâu nằm góc phòng nhưng có vẻ được chủ nhân tút tát khá kỹ.


Đàn em nghe một bài đi.

Cảm hứng âm nhạc tùy lúc, nhưng nể tình cô ghé thăm tệ xá, thích nghe bài gì ?

Em chưa nghe ai đàn Cello bao giờ, nên không biết, bài gì hay thì đàn.

Dỏng tai lên nè. Xin trân trọng dưới thiệu với em gái xinh đẹp, bản Andante cantabile của Tchaikovsky.

Nắng chiếu vàng nhạt, in bóng hắt lên bức tường sơn trắng, mái tóc loăn xoăn thành từng lọn rủ xõa trước trán, bàn tay mảnh dẻ của một nghệ sỹ bẩm sinh. Nếu nó bảo rằng mình không hề xao động thì chắc chắn nó đang nói dối.


Hay không?

Hay, rất hay, cảnh nghệ sỹ kéo đàn cũng hay không kém. Thế mà sao anh không dùng chiêu này đi lòe một bà chị xấu số nào đó mà phải chịu cảnh “độc thân vui vẻ”này.

Lừa đảo không tốt. Cái gì đến rồi sẽ đến, nhanh làm gì.

Bức tranh này của ai đấy, đừng nói anh vẽ nhá, em tủi thân em về đấy

Nó chăm chú ngước mắt lên bức tranh có màu nâu đỏ rất ấn tượng, không hẳn là đẹp nhưng rất đặc biệt, chỉ là hình ảnh một chiếc bình gốm màu nâu đỏ, có ánh sáng mờ ảo chiếu lên thân. Đơn giản nhưng phảng phất sự rực rỡ nào đó rất khó diễn tả.


Cái đấy thì đúng là không phải anh vẽ, một ông họa sỹ ngày trước quen ông anh đã tặng hôm sinh nhật. Treo mãi ở đấy, càng để lâu trông lại càng giống đồ cổ. Mà thôi đến giờ rồi, cô bảo chiều nay cần nhờ gì mà.

Đưa tay liếc nhìn chiếc đồng hồ đỏ rực, 5h30. Một buổi tối thực sự có nhiều điều đang chờ đón.



Đúng thế, có việc em mới nhờ, không thì em lặn lội đến tận nhà anh làm gì cho mệt. Tối nay anh đưa em đi họp lớp cũ được không. Và tế nhị hơn nữa, cái này quan trọng lắm, anh nghe kỹ nhá. Em chọn mãi mới có người chưa có người yêu để nhờ.- Nháy mắt tinh nghịch, nó cố lấy cái giọng nghiêm túc nhất có thể. - Nhờ anh nhận làm bạn trai của em tối nay được không.

Cô ẩm à, lớp cô chứ lớp tôi đâu mà đi theo. Không đi đâu, tôi nhớ ra tối nay tôi bận.- Và anh nở một tràng cười đáng ghét nhất nó từng biết.

Không được, tối nay bọn nó tổ chức ra mắt người yêu nữa.Nếu chưa có cũng chẳng sao, nhưng em có một vụ phét lác nho nhỏ rồi, không dẫn anh đi xấu hổ lắm.
Chuyện cô gây ra cô tự mà giải quyết, toàn bọn trẻ con không xứng tầm cho tôi nói chuyện cùng.

Anh trai tốt bụng mà thế à, mãi em mới nhờ anh một việc, ki bo thế.
Về sớm đấy.

Okkkkkkkkkkkkkkkk ! À anh ăn mặc tươm tất vào nhá.

Nói nữa tôi đổi ý bây giờ.


(hai ngày trước)

Một tin nhắn offline đập vào mắt nó khi vừa đăng nhập Yahoo!

“Cuối tuần này lớp họp tại Starbus, yêu cầu mang theo người yêu, nếu ai không có yêu cầu dẫn thêm bạn đi cùng (khác giới), không có lý do nào được chấp nhận nếu vắng mặt. Nguyên lớp trưởng”

Ôi một tin khá hay ho, chí ít là vào trong những ngày nhạt nhẽo như thế này. Nhưng cái mở ngoặc ấy lại chẳng hay ho tí nào. Bạn trai thì chẳng thiếu, nhưng dẫn một thằng lù lù đi cùng, nó lại nghĩ ra đủ thứ “đen tối” về tình cảm hết sức “trong sáng” dưới cả bạn bè của mình dành cho nó, danh sách của nó cũng chẳng ai đủ tốt để nhận làm bạn trai của nó dù chỉ một tối. Nhưng cái gì đến rồi sẽ đến, thỉnh thoảng tự thưởng cho mình chút AQ cũng chẳng sao. Và nó quên mất câu chuyện đó cho đến khi đồng hồ máy tính hiện 2:34AM. Rê chuột định tắt máy đi ngủ.

BUZZ!!!

julesverne IAMSAM: OMG anh làm em giật cả mình, đau cả tim

minh Le: :)), ol muộn thế sư muội

julesverne IAMSAM: anh cũng thế hỏi ai

julesverne IAMSAM: đag định đi ngủ

julesverne IAMSAM: thì nhờ phúc ai đó

julesverne IAMSAM: tỉnh cả ngủ

minh Le: :D cho huynh SR

julesverne IAMSAM: haizzzzzzzzz

julesverne IAMSAM: anh vẫn vô duyên như ngày nào

minh Le: giang sơn dễ đổi bản tính khó dời mà

julesverne IAMSAM: thế anh đang làm gì giờ này

minh Le: đang lang thang nghe nhạc chuẩn bị bài tập

julesverne IAMSAM: có gì hay send em nghe thử

minh Le: nhạc bác học cô nghe không tiêu đâu

minh Le: ngủ gặp ác mộng đấy =))

julesverne IAMSAM: :(( khinh nhau thế

minh Le: chẳng lớn thêm tí nào

minh Le: ah ông anh cô dạo này có cua thêm bà chị xấu số nào ko

julesverne IAMSAM: chẳng biết con số đang là bao nhiêu

julesverne IAMSAM: có vẻ vẫn trong hệ đếm cơ số 10

minh Le: chắc định tu tỉnh

julesverne IAMSAM: còn anh thì đã qua zero chưa

minh Le: vẫn "tôi hát một mình"

julesverne IAMSAM: biết mà

Chợt một tia sáng, phải gọi là một tia sáng lóe lên trong đầu nó.

julesverne IAMSAM: ah mà nếu thế,em nhờ tí việc nhá

julesverne IAMSAM: cuối tuần anh có rỗi không

minh Le: có

minh Le: việc gì

julesverne IAMSAM: mai khắc biết

julesverne IAMSAM: chuyện này đảm bảo có thù lao chứ không nhờ suông

minh Le: thù lao là cái gì

julesverne IAMSAM: một đĩa Secret Garden bản xịn, ok

minh Le: nghe có vẻ việc khó đấy nhỉ

minh Le: nhưng anh vốn tốt tính

minh Le: không muốn để một đĩa nhạc xịn như thế rơi vào tay người không biết thưởng thức

minh Le: ok

julesverne IAMSAM: chiều CN 4h45

Nó đã biết chuyện gì sẽ đến rồi mà, quan trọng là biết chờ đợi. Gặp lại người yêu cũ trong cảnh tay trong tay với một em xinh tươi nào đó quả không hề dễ chịu, và càng không dễ chịu hơn khi mình chỉ đi có một mình. Tính nó vốn hiếu thắng và cay cú, nó không dễ bỏ qua chuyện này.







Ôi ông anh có con mắt thẩm mỹ nhỉ, ai lại ăn mặc như đi phỏng vấn thế bao giờ. Anh thay ngay cái bộ đóng hộp đấy đi, trông già chết. Áo phông ấy, mà em nhắc nhở thêm đừng có mặc mấy cái áo màu cà rốt kinh dị như hồi nọ nữa nhá.
Tóc rối lòa xòa, nhưng nó tự nhủ, xoăn có cái đẹp của xoăn, như tóc sunbae Goo Jun Pyo cũng đủ khiến ối anh chàng đi đưa đầu vào tiệm làm tóc. Áo phông xanh dương kẻ sọc đen, quần bò, giầy thể thao. Cũng tạm ổn, mà nếu không ổn nó cũng chẳng biết làm sao với một ông anh có óc thẩm mỹ ở dưới mức trung bình theo nó từng biết.


Trông thế mà anh cũng đẹp trai ra phết, hôm nay anh làm em choáng hết đợt này đến đợt khác.

Hô, tài năng tiềm ẩn đâu cần cô biết.



Đó đó cái quán đó.
Bãi để xe khá đông, nó khẽ liếc mắt và nhìn thấy chiếc xe màu xanh đậm với biển số quen thuộc, nén tiếng thở dài, nó không thể phủ nhận việc mình chưa quên mối tình đầu đầy chất đơn phương này. Nó đã đọc được một câu ở đâu nhỉ đại loại là “ tình đầu khó quên”, và một con người bằng xương bằng thịt như nó không thể tránh khỏi cái triết lý mà cả nhân loại công nhận.


Hey chào, Baby hy, hôm nay mặc gì mà đen toàn tập thế, bạn đâu?

Kia - Đứa bạn thân chỉ tay về phía một thằng con trai đang lúi húi dắt xe vào khu nhà gửi. Nhưng là bạn đi cùng thôi nhá, cấm hiểu lầm. Còn ...

Ah giới thiệu mày luôn, bạn trai tao, học năm cuối nhạc viện khoa Piano, tên là Lê Minh. Còn đây là Phượng, bạn thân em hay còn gọi là Baby Hy theo tên một nhân vật trong truyện.



Cố ra vẻ toe toét nhất, nó khoác tay ông bạn trai hờ vào phòng một cách hùng dũng nhất và đầy tự hào. Một phần vì hôm nay nó mặc một bộ khá tươm, một phần vì hôm nay ông anh trai mà nó quen biết từ hồi bé tí lại đẹp trai đột xuất.


Đến muộn thế, tí phạt lên hát tặng một bài. Mà giới thiệu đi.

Thằng lớp trưởng to mồm sau hai năm không gặp vẫn thế, vẫn vô duyên và chập chập như một thằng con trai mới lớn.Vậy mà cô bạn gái đi cùng nó lại khá xinh tươi và có nụ cười duyên chết người.


Lẽ dĩ nhiên là bạn trai rồi …

Ánh mắt nó chợt dừng lại ở một góc phòng, mái tóc ấy không thay đổi, mái tóc mà hồi học sinh nó ngồi ngắm trong lớp không biết bao nhiêu giờ học, và hình như nó cảm thấy mình còn nghe được tiếng nói từ chủ nhân mái tóc ấy phát ra, nó không nghĩ mình nhạy cảm đến vậy, nó nghe thấy tiếng tim mình rung lên trong lồng ngực.


Em đi vào đi, có mấy đứa con gái nó gọi vào kìa.
Bừng tỉnh, giọng nói ấm áp đưa nó trở về thực tại.


Vào đi, à tí anh lên hát tặng em hay đàn tặng em thì càng tốt, một bài nhé.

Nghe như phim Hàn ấy nhỉ, xem nhiều nhiễm mất rồi, sến quá, ôi tôi chết mất với mấy cái trò trẻ con này của cô.

Hứ, nhớ đấy, cái đĩa đang ở nhà em đó nhá.

Chọn một chỗ ngồi không quá nổi bật. Lũ bạn cũ có lẽ đã thay đổi rất nhiều, nó chẳng còn nhận ra những thằng con trai tính cố chấp với con gái kinh dị như hồi nào, hay trước mặt bạn gái chúng cố tỏ ra galant hết mức có thể. Hết đôi này lên hát đôi khác lại tiếp nối. Sao nó bỗng thấy mình lạc lõng, hay vì hình ảnh gần cuối phòng mà nó cứ hướng mắt về đó mãi không thôi. Tuấn cười rất tươi bên cạnh một cô bé trông nhỏ nhắn với mái tóc dài, một cô bé mong manh khiến người khác có cảm giác muốn che chở. Thầm dấu sự ghen tức vô cớ nổi lên trong lòng.


Ê, em uống gì không, mà ngồi làm gì như phỗng thế. Ê…

Anh lại làm em giật cả mình, đau cả tim.

Ai bắt ngồi im thế, tưởng chết rồi, uống gì không?

Anh trù ẻo em hả, có, Coca ấy nhé, lạnh vào.

Ê mày lên hát đi, mỗi đôi phải lên hát một bài đấy.

Điên à, khoản hát hò mày thấy tao hát bao giờ chưa, đợi tí khắc có người lên hát hộ. Mà mày biết cái đứa đi cùng Tuấn không.

Nó khẽ đưa mắt ra hiệu cho con bạn ngồi gần.


À, đó hả, tao không biết chắc lắm, nghe loáng thoáng bọn nó bảo tên là Nhi, học năm thứ nhất trường gì tao cũng quên rồi. Sao ? Vẫn ôm mộng tương tư hay sao mà hỏi.
Tò mò thì hỏi chứ sao, không biết hôm nay tao đi cùng ai mà tương mới chả tư.
Đúng lúc ấy, cứu hộ của nó đã đến.


Coca này em.

Anh lên hát tặng em một bài đi. Có piano kìa !
Thật hả, ngại lắm.

Lên đi, em lên giới thiệu đây này.


Nó đứng dậy kéo tay Minh bước lên khu trung tâm đang im ắng sau màn tưng bừng chào hỏi ban đầu.


Hey chú ý nhá, giới thiệu này. Uh! Hôm nay đi cùng tao có một người khá đặc biệt, anh ấy định sẽ đệm đàn và hát một bài. Vỗ tay.

“Đặc biệt ” trong ngoặc kép hả?

Tự hiểu nhá.

Anh khẽ nâng tấm gỗ che bàn phím lên, lướt nhẹ một cách đầy nghệ sĩ, tính trẻ con trong nó trỗi dậy, thấy hai má nóng bừng, một cảm giác tự hào xen lẫn sự chiến thắng lan tỏa.


Uh, xin chào các bạn, hôm nay tôi mới gặp các bạn lần đầu…Uh tôi sẽ đàn bài “Em ơi Hà Nội phố”, nếu không hay các bạn thông cảm. Và bài hát này tôi tặng cho người đi cùng tôi ngày hôm nay.

Uầy Dương ơi tự hào nhá. Hát song ca đi

Nó lừ mắt về đứa vừa phát biểu, và mỉm cười sung sướng về câu nói mà anh vừa phát biểu. Anh làm ối đứa phải ghen tị với nó.

“…Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm…”

Nốt nhạc cuối cùng ngân lên, tiếng vỗ tay rào rào của lũ bạn nó và những người có mặt trong quán. Anh bước tới, cầm tay nó đang đứng dựa vào đàn bước xuống chỗ ngồi. Hôm nay nó cảm thấy thực sự hạnh phúc và kiêu hãnh, dù là lòng kiêu hãnh trẻ con. Có lẽ nó đã vượt qua được cái bóng lớn trước mặt, gạt bỏ đi một niềm ký ức nào đó mãi vẫn ám ảnh bấy lâu, dù là quá trình loại bỏ đó không hoàn toàn. Cái ký ức khiến nó mỗi lần nghĩ lại, lại thấy chán nản xen lẫn những cảm xúc nhẹ nhàng nhưng cũng đủ đau lòng.



- Mình thích Tuấn, có lẽ nhiều hơn những gì Tuấn biết. Uh mình muốn hỏi, chúng ta có thể là một couple không

- Có lẽ mình làm bạn tốt hơn Dương à, mình biết cậu không muốn nghe câu này nhưng mình không muốn yêu bất cứ ai vào thời điểm này.

- Vậy là sau này thì có phải không.

- Mình không biết, nhưng mình và Dương có lẽ mãi là bạn thì tốt hơn.

- Có lẽ vậy.

Và nó nhớ, hôm đó, một con bé lấy hết dũng cảm nói với người lần đầu tiên nó cảm thấy đặc biệt trong đời đã buồn đến mức nào, buổi chiều cuối cùng của năm học. Thất vọng, có rất nhiều; nhẹ nhõm, có một chút; nó biết rồi chuyện gì đến rồi sẽ đến nhưng liệu nó có đủ dũng cảm đợi chuyện đó đến hay không, hay nó vẫn chỉ ám ảnh mãi bóng hình đó mà thôi. Có những lúc nó cũng chẳng biết tình cảm của nó là tình yêu hay chỉ là chút bồng bột thời học sinh, rồi sẽ tan nhanh như bọt bong bóng xà phòng, nhiều màu sắc nhưng chóng vỡ. Nhưng nó biết nó sẻ chẳng thể xóa nhòa những rung động đầu tiên đó.


Hôm nay anh làm em tự hào kinh lên được. Cám ơn ông anh nhiều lắm nhá. Nếu cứ tiếp diễn tình trạng này không khéo em đổ anh lúc nào không biết mất. Haha

Tôi bảo là cô vẫn còn trẻ con lắm mà, có sai đâu.

Cứ coi như là thế đi, ai chả muốn trẻ, ai mong già đâu.

Mà cái thằng cô muốn trả thù ấy có cô bạn gái xinh nhỉ.

Ai bảo anh thế, em gái anh xinh hơn chứ.

Haha, lại ghen tức trẻ con rồi.

Còn sớm, em mời anh ăn kem nhá. Đây là phần thưởng cho diễn viên đóng đạt chứ em vẫn giữ cái đĩa ở nhà không sợ em nuốt lời đâu mà lo.

Ôi cô mời dĩ nhiên là anh phải ăn rồi.




Cốc thứ 3 rồi đấy, vẫn ăn tiếp à.

Ăn tiếp. coi như xóa sổ tình yêu đầu, anh cứ ăn đi, em đủ tiền trả mà. Nâng cốc nào.

Cô định ăn kem đến say à, không say được đâu chỉ viêm họng thôi.

Kệ- Vừa nói nó vừa thanh toán nốt cốc kem thứ 3 và định gọi tiếp cốc thứ 4.

Anh cho một cốc cacao nóng nhé.

Haha con trai uống cacao nóng em gặp lần đầu đấy.

Gọi cho cô đấy, cô sưng phổi ra đấy anh trai cô dám giết tôi lắm.

Thật hả.

Cô ngốc lắm. Anh khẽ đưa tay đẩy cốc cacao nóng bỏng về phía nó. Nó chẳng hiểu tại sao anh gọi nó là ngốc nhưng trái tim nó thật ấm lạ lùng. Mùi cacao lan dần trong cổ họng nó. Cất tiếng hỏi một câu chẳng ăn nhập gì.

Anh Minh em hỏi anh một câu thật nhá, nghiêm túc đấy. Anh chưa yêu ai thật à, mọi người bảo anh bị Gay đấy

Cô thấy tôi bị gay à.

Không hề, em thề có bóng đèn là không thấy có dấu hiệu nào khả nghi. Thế sao anh chưa yêu ai à?

Có, nhưng chưa đến lúc để thổ lộ, vì người ấy có một vết thương lòng khá đau mà mãi không quên, anh phải đợi người ấy rũ bỏ hoàn toàn quá khứ anh mới thổ lộ.

Tôi mở to mắt…


Thế phải đợi đến bao giờ.

Có vẻ như là đã đến lúc rồi. Ánh mắt anh nhìn xoáy sâu vào nó, trái tim nó lại rung lên lần thứ hai trong ngày, má nó nóng rực, cốc cacao còn không nóng bằng tay nó lúc này, vì có một bàn tay khác đã đặt phủ lên bàn tay nó.

5 tháng 2, 2010

Búp bê Nhật và hoàng tử trà sữa - Phần 2: Tóc ngắn, tóc dài và “con gái”

00:22 0 Comments
Linh bị Mạnh ghét chỉ vì bỏ mái tóc ngắn và nuôi tóc dài???
Mạnh thả người đánh phịch xuống giường. Hôm nay nó vừa gặp Linh, thực ra là va phải Linh thì đúng hơn. “Destiny” (?!) Nó úp mặt vào gối cốt để quăng mấy ý nghĩ lung tung trong đầu đi, thế mà cùng một lúc bao nhiêu hình ảnh từ “ngày xưa” xộc thẳng vào luồng suy nghĩ của nó, hic…

Nó đã từng rất thích Linh. Thích cái dáng nhỏ nhắn, khuôn mặt bụ bẫm và mái tóc ngắn như búp bê Nhật ấy. Nó thích cách nói chuyện của Linh, không sến, không quá vô duyên, “mày mày tao tao” lại tự nhiên hơn. Năm lớp 9 là khoảng thời gian đẹp đối với nó. Nhưng rồi sau đó thì sao? Ngày đầu tiên gặp lại Linh năm lớp 10, nó đã đứng sững ở sân trường gần 1 phút rồi mới ớ ra để đến chào. Linh đấy ư? Tóc dài, đen nhánh, thẳng tắp (do duỗi), bay bay cùng tà áo dài giữa nắng sân trường. Linh “ngổ ngáo” ngày xưa của nó bây giờ đang đứng kia, cười duyên dáng và thi thoảng đưa tay lên vuốt tóc một cách đầy… kĩ thuật (!) Cuối cùng nó cũng lấy hết can đảm ra nói chuyện:

- Linh à? Mày làm gì với tóc mày rồi?

- Ơ Mạnh, chào… ấy! Ừ, hè vừa rồi nuôi tóc dài và duỗi ra, cho… nữ tính (ặc ặc!) Lớp 10 rồi mà, thay đổi tẹo, hì.

Trời đất! Gọi mình là “ấy”, tóc dài và “nữ tính”, mà kêu là “thay đổi tẹo”! Mạnh đứng sững nhìn Linh đang hồ hởi bắt chuyện và làm quen với bạn mới. Xinh: có xinh. Duyên: có duyên (nhưng không bằng hồi xưa đâu) Nữ tính: có nữ tính. Mạnh đã cảm nhận được có nhiều ánh mắt đang nhìn và ngắm Linh (hic) Nhưng mà… đấy không phải Linh mà Mạnh đã từng quen và đã… thích!

***

- Tức là sau hôm đầu tiên gặp lại ấy, Mạnh đã cư xử khác hả? Thế tức là sau mấy tháng hè mày đã thay đổi nhiều đúng không?

- Ừ, tao chỉ nhớ thi thoảng nó cứ cằn nhằn “sao mày lại hành hạ tóc mày như thế?” blablabla. Tao cũng chả quan tâm, vì rõ ràng tao để thế này rất xinh mà (icon cười sướng)

- Ặc. Mày send tao một cái ảnh hồi lớp 9 của chúng mày xem nào.

- Đây.

- […] Ôi dời ơi, thế mà mày kêu “thay đổi tẹo” hả Linh??? Ảnh này nhìn chúng mày như hai thằng bạn thân í!!!

- Ax. Vậy hả? Thế phải làm thế nào bây giờ?

- Tao bảo này…

***

Mạnh chạy vội vào lớp, cuống quýt mượn (chính xác là cướp) vở của một đứa bạn để chép bài cho kịp. Bỗng nó nghe tiếng bọn con trai rú rít ngoài cửa lớp. Chắc lại “tăm tia” được em nào đây mà. Phong chạy vào kéo Mạnh ra:

- Xồi ôi mày ơi, “em” Linh A13 hôm nay xinh tươi ku-te cực nhá! Yêu cực, ra xem đi, hí hí. Nhìn chỉ muốn kiss cho một phát!

- (Muốn đấm cho thằng Phong một cú lắm rồi đấy, nhưng vẫn giả vờ gãi đầu gãi tai) Chắc hôm nay “em” í lại make up hay ăn mặc sành điệu chứ gì?

- Úi zời, mày… nông cạn quá. Ra mà xem.

Tò mò (và cũng hồi hộp), Mạnh chạy ra xem.

Và… choáng ngợp.

Linh.

Đúng là Linh.

À không, đúng là Linh mà nó đã từng quen.





Tóc ngắn. Ngắn giống Jandi trong BOF. Nhìn như một bé búp bê Nhật dễ thương. Linh đang cười ngượng trước những lời tán thưởng của lũ bạn cùng lớp và… tán tỉnh của bọn con trai lớp Mạnh, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo một dáng người quen thuộc. Linh đợi một câu nói, khen chê gì cũng được, nhưng cái dáng ấy chỉ lẳng lặng quay vào lớp…

***

- Đồ trắng như ma!

- Cái gì cơ? - Linh hét lên một tiếng hét chói tai và lấy hết sức cấu vào tay Mạnh.

- Ouch!!! - Mạnh rú lên và… cốc đầu Linh. - Sao mày dã man thế hả?

- Vì ghét mày quá chứ sao.

- Thế thì lần sau đừng đi qua bàn tao nữa, bon chen!

Linh giận tím mặt, đi về chỗ. Mạnh ngoái nhìn theo và cười trộm một cái. Nhìn Linh những lúc đanh đá trông thật là xinh. Yêu lắm, yêu lắm cơ… Mạnh nghĩ và bật cười. Hôm nay Linh cũng thế, vẫn y hệt như Linh hồi lớp 8… Nhưng sao mình chẳng dám nói câu nào nhỉ. Lúc đó chỉ thấy người nóng bừng và như chìm trong tiếng ồn ào, nó bỏ về lớp nhưng vẫn kịp nhìn thấy ánh mắt thoáng buồn của Linh.

[You’ve got a message]

“Mạnh à, hôm nay nhìn thấy tóc mới của tớ rồi nhỉ?”

“Uhm.”

“…Thấy thế nào?”

“Sao lại hỏi tớ?”

“Vì Mạnh là bạn thân của tớ. Với cả tớ muốn nghe ý kiến từ một đứa con trai.”

“Bạn thân gì chứ, con trai lớp ấy thiếu gì, gu thẩm mĩ lại cao hơn tớ nhiều.”

“Tớ không chơi với con trai…”

***

- Tối về send file bài tập cho tao nhé Huyền.

- Ừ, mà mày với Mạnh thế nào rồi, đã nói chuyện lại chưa?

- Chưa mày ạ, từ sau cái tin nhắn của tao là nó ngậm tăm luôn, hic.

- Hay là chàng choáng quá, có lung lay rồi nhưng chưa dám làm gì, hí hí?

- Thôi ạ, mày đừng tưởng tượng nữa. Về nhé, muộn rồi, hôm nay tao lại đi xe đạp nữa.

Linh đạp xe và nghĩ vẩn vơ. Trời khá oi, đường lại tắc làm Linh tự nhiên muốn rẽ vào một con đường tắt. Tội gì đi đường đông, vừa mệt vừa hít bụi. Linh từ từ đạp xe trong con ngõ nhỏ, hơi tối nên cũng khá sợ, nhưng kệ. Nó cứ đi sao cho song song với đường chính ngoài kia, được một đoạn khá dài thì nghe thấy có tiếng xe máy phía sau. Linh liếc nhìn, dáng xe SH, không sao, đi tiếp. Linh cố tình đạp chậm để cho xe kia vượt lên, nhưng tiếng xe vẫn đều đều ở phía sau lưng nó, rồi hai thằng trên xe bắt đầu vừa nói vừa cười:

- Bé em đi học về à?

- Xinh thế, nhìn giống con bé nào trên phim Hàn Quốc mà con người yêu anh đang mê mẩn, tên là gì ấy mày nhở?

- Jan… Jandi mày ạ. Đúng là dễ thương thật.

- Ừ, đúng rồi. Mà bé em đi xe đạp khổ quá, lên đây bọn anh đèo nè…

Hai thằng bệnh hoạn cười phá lên rất thô bỉ, rồi bẻ tay lái, ép sát Linh vào lề đường. Linh nhảy xuống xe, hét lên, nhưng ngõ nhỏ, nhà nào cũng đóng cửa im ỉm, tiếng xe cộ ngoài đường cái quá ồn nên chẳng ai nghe thấy tiếng hét của nó. Hai thằng đi SH xuống xe và bắt đầu tiến về phía Linh. “Chết rồi, chết vì ngu Linh ơi, bây giờ phải làm gì, chuẩn bị… chạy thôi!” - Linh hoảng hốt nghĩ. Đúng lúc chúng nó đụng vào người Linh thì có tiếng con trai vang lên:

- Các anh làm gì thế hả. Linh có sao không?

Hai thằng vô học giật mình, nhưng vẫn kịp lấy lại sĩ diện ngay:

- Làm gì đâu, bé em bị ngã xe nên bọn tao giúp. Mày quen nó à?

- Nói dối! Các anh ép bạn ấy phải xuống xe. Bây giờ thì đi đi, bắt nạt con gái thế à?

- Đi thì đi, gớm, vẽ!

Chúng lườm nguýt rồi lên xe phóng đi. Bây giờ Linh mới kịp định thần lại và nhận ra Mạnh.

- Cảm ơn ấy, lúc nãy sợ quá nên chả biết làm gì cả. Mà sao ấy xuất hiện đúng lúc thế?

- Ừ thì… tớ đi theo Linh mà. Thấy Linh rẽ vào ngõ tớ cũng hơi bất ngờ, nhưng cứ đi theo. Lúc thấy hai thằng kia cười hô hố rồi phóng lên trước xe tớ, tớ đã thấy nghi nghi rồi, đuổi theo mãi mới kịp xe của bọn nó.

- Hic… Cạch đến già luôn… Uhm, cảm ơn Mạnh nhé.

- Tại hôm nay Linh đi xe đạp nên tớ mới đi theo, định rủ cùng về. Thế bây giờ… đi chứ?

- Ừ…

Hai đứa đạp xe đi. Cũng may Linh bắt chuyện trước nên không khí cũng vui vẻ hơn. Mạnh lặng thinh, trong đầu đang nghĩ đủ mọi cách để xem nên nói gì tiếp theo. Hít thật sâu, cuối cùng Mạnh mới dám nói:

- Linh này, rẽ vào quán trà sữa trên kia được không?

- Thế cũng được, tớ cũng đang khát.

- Ừ…

[…]

- Chị ơi cho em một trà sữa sôcôla.

- Ôi, Mạnh còn nhớ Linh thích trà sữa sôcôla á?

- Tất nhiên rồi, hồi xưa suốt ngày phải mua cho cô nàng chuyên “chạy sô” này mà!

- Uhm… Một bạc hà ít sữa chị nhé.

Mạnh cười tủm tỉm. Hai đứa ngồi uống trà sữa, nói vài chuyện bâng quơ. Quán trà sữa chìm trong bản “Kiss the rain” lãng mạn. Mạnh khẽ nắm lấy tay Linh. Vẫn mềm và ấm như xưa, bàn tay của “búp bê Nhật” bé xinh năm nào…

“ Linh à, mày để tóc ngắn thế này xinh lắm…”

***

Linh nằm nghe “Kiss the rain” trên giường. Có sms mới.

“Linh, đi prom với tao.”

“Ax, tóc tao thế này mặc váy kiểu gì???”

“Càng xinh. Cùng lắm tao sẽ mua… tóc giả cho mày. Nhé!”

“Ukie J Ngủ sớm nhé, “hoàng tử trà sữa”. Mà cứ “tao tao mày mày” thế này khó nói quá đi…”

“Nói gì cơ, hí hí? Búp bê iu hoàng tử trà sữa ư? ^^”

“Vô duyên. Đi ngủ đi. Mất hứng quá.”

“Đùa chứ nếu xưng ấy-tớ chắc tao điên mất.”

“Vì sao cơ?”

“Vì tao không chơi với con gái… Chỉ trừ “búp bê con trai” của tao thôi…”

Búp bê Nhật và hoàng tử trà sữa - Phần 1: “Tao không chơi với con gái… trừ mày”

00:21 3 Comments
– Kẻ có câu tuyên bố xanh rờn đó là Mạnh – Hoàng tử trà sữa. Và “mày” là Linh – búp bê Nhật.
- Uỵch!
- Á, đi kiểu gì thế hả? - Huyền gắt lên, nhờ Linh lấy giấy ăn lau chỗ thức ăn dây ra, rồi mới ngước nhìn kẻ đã làm đổ và… đơ người luôn.
- Ôi, tớ xin lỗi… Ơ, Linh? - tiếng đứa con trai ngạc nhiên pha lẫn bối rối.
- Chào. Thôi không sao đâu, bọn mình tự lau được, Mạnh đi trước đi.
- Ừ. Chào.
Chờ Mạnh quay gót đi thẳng, Huyền mới rú lên:
- Aaaa, Linh! Sao mày biết Mạnh hả? Hotboy mới của khối 11 từ sau hồi đi tình nguyện đấy! Ôi, lúc nãy sao mà tao… vô duyên quá, hic.

- Trời ạ, nó mà “hotboy” gì chứ, xììì - Linh chu mỏ.
- Đẹp trai, học giỏi, ga lăng… còn có một vẻ “lạnh lùng” rất công tử nhé!

- Ặc, thế mà gọi là “hot” í hả? Phải xem lại gu thẩm mĩ của lũ teen girl 9x bây giờ mới được!

- Tao thấy có mỗi mày chê “bạn í” thôi đấy. Chết nha, hay là hai đứa hồi trước có chuyện gì đấy hả? - Huyền cười rất… gian.

- Ừ, có đấy thì sao? - Linh giả bộ làm động tác huýt sáo. “Nhiều chuyện” nữa là đằng khác…

- (miệng há hốc) Ủa ôi, kể đi xem nào. Hic, hoá ra bây giờ mới biết “cao thủ” ở ngay bên cạnh mình ạ. - Huyền nháy mắt trêu Linh.

- Hâm! Đây, tao kể cho. - Linh đổi giọng buồn buồn. - Và không được kể cho ai khác đâu nghe chưa?

***

- Câu hỏi đầu tiên: sao mày quen Mạnh? - Huyền cầm bút giả vờ ghi ghi chép chép như đang phỏng vấn người nổi tiếng. Nó giả vờ y chang phóng viên đang tác nghiệp, khiến Linh không thể nhịn cười.

- Lạy mày, bỏ cái bút xuống. Tao học với nó từ lớp 8 mà, làm thư kí lớp nên hay phải đi lại nhiều. Mỗi lần chen qua bàn nó - thằng Mạnh í - thì nó cứ gắt um lên. Nói chung hồi đấy tao rất ghét nó!

- Nói chung là mỗi lần nàng đi qua chàng thì hai đứa đều cãi nhau nổ bát nổ đĩa hả?

- Ừ, trẻ con mà. - Linh và Huyền cùng cười.

- Nhưng thực ra chính vì thế mà hai đứa bị cả lớp gán ghép thôi rồi luôn, kiểu “ghét của nào trời trao của ấy” í. Haiz, cho nên tao càng ngày càng ghét nó, mà cũng chả hiểu tại sao nữa…

Linh mơ màng nhớ lại hồi lớp 8. Nó bé tẹo, lại cũng trắng trẻo xinh xắn nên cả lớp thường gọi yêu là “búp bê Nhật”. Thế mà chỉ có duy nhất tên Mạnh đáng ghét kia là suốt ngày “trù dập” nó, hết cãi nhau rồi lại cốc đầu nó, còn suốt ngày bảo nó là đồ “trắng như ma”, “trắng như bạch tạng” nữa chứ! Xí! …

- Nhưng mà lúc đó Linh thân yêu của chúng ta quá ngây thơ nên không đoán được là anh chàng Mạnh có “tình ý” nên mới cư xử khác người như thế đúng không? - Huyền cười rúc rích.

- Chắc vậy đóóó, hehe! Thậm chí hai đứa vẫn đinh ninh là đối thủ “không đội trời chung” của nhau cơ... thì đến năm lớp 9, cô giáo chuyển chỗ cho hai đứa ngồi cạnh nhau, oái!

***

- Xin chào bạn cùng bàn mới! - Mạnh nhe răng, à không, phải là “nhe nanh” nở một nụ cười đầy nham hiểm (thực ra đấy là theo cảm nhận của Linh thôi nhé!)

- Vâng, chào mày! - khuôn mặt Linh không biểu lộ một cảm xúc nào cả.

- Này, có cần coi thường nhau thế không, đây gọi là “bạn”, ngoan ngoãn như thế mà đằng ấy cho luôn quả “mày” lạnh lùng vậy à, hí hí?

- Ờ, “mày” không thích thì thôi. Xưng “bạn” với mày thì không chịu được.

- Rồi, thì mày vậy, haiza. Năm nay cuối cấp rồi, có gì thì hỗ trợ nhau, chứ “gây chiến” mãi cũng chán rồi, nhỉ?

- Thế cũng được, nào thì aja aja fighting! - Đến lúc này thì Linh mới hết căng thẳng, thở phào rồi cười toe toét “hô khẩu hiệu” với Mạnh (mở ngoặc là dạo đấy “Full House” đang làm mưa làm gió nhé!)



Từ đó điểm số môn toán của Linh được cải thiện đáng kể, và theo cách tích cực đấy nhá! Mạnh khá thông minh và có tài giảng giải cho người khác hiểu. Đến một dạo, cứ trong giờ học thì Linh lại cảm giác… có ánh mắt nhìn về chỗ ngồi của nó. Rồi giờ ra chơi, lũ con gái trong lớp dần dần ra hỏi han Linh cái này cái nọ. Hoá ra là chúng nó… thăm dò về Mạnh, giời ạ! Đúng là lớp 9 cu cậu lớn nên trông đẹp trai ra hẳn, còn học giỏi nữa, thế là tự nhiên Linh trở thành “bà mối”, thành “tư vấn viên”, thậm chí là “điệp viên” cho vài đứa con gái ở lớp. Dù sao thì Linh cũng công nhận Mạnh khá “hot”, nhưng mà ấn tượng ban đầu thì không thể nào xoá mờ được, cho nên Linh vẫn thấy ác cảm với Mạnh lắm, hic!

- Này, nhiều đứa lớp mình thích mày lắm đấy! - Linh lân la hỏi để “báo cáo” lại cho “các em”.

- Trai hay gái? - Mạnh thản nhiên cầm bịch coca ực một hơi dài.

- Thôi đi! - Linh đập bộp vào lưng Mạnh làm nó suýt… sặc coca. Cho trả lời lại… Này, nhiều đứa lớp mình thích mày lắm đấy!

- Đấy đâu phải câu hỏi.

- Điên cái đầu vì mày mất thôi. Mày không thể phát biểu một chút xíu cảm nghĩ được à???

- TAO KHÔNG CHƠI VỚI CON GÁI.

- What?!! Tao nghe nhầm hay là… mày bị điên?

- Cả hai đều sai. Tao không chơi với con gái, thế thôi.

- Thế cái đứa đang nói chuyện với mày đây là con…. gì…?

- …TRỪ MÀY.

***

- Ôi chao, thế là “chàng” đã tỉnh tò với “nàng” rồi còn gì nữa, hí hí! Thế nàng đã phản ứng như thế nào? - Huyền hồi hộp. Vui sướng, nhảy cẫng khóc thét lên hay là tỉnh tò lại?

- Tao… đập cái nữa vào lưng nó, lần này mạnh tay hơn làm nó sặc thật, ha ha!

- Trời đất. - Huyền tiu nghỉu. Thế hồi đấy mày không xem phim Hàn Quốc à? Hoặc cùng lắm là phải có đọc manga chứ. Sao lại phản ứng như thế hả giời?

- Tao biết đâu được! Tưởng nó đùa. Dù sao thì từ sau đấy bọn con gái lớp tao chẳng thấy tăm hơi “bà mối”, “tư vấn viên” hay “điệp viên” của chúng nó đâu nữa. Thay vào đó là “hoàng tử” Mạnh của chúng nó suốt ngày kè kè theo tao thôi. - Linh cười phớ lớ.

- Thực ra tính của mày thì ai chả thích, mạnh mẽ, tếu táo. Với cả “lửa gần rơm” nữa cơ mà, nhỉ? - Huyền huých cùi chỏ vào người Linh.

- Haha, chắc vậy. Xong rồi nhiều vụ xảy ra lắm, và nó dần dần trở thành người tốt trong mắt tao (ặc!) Thực ra lớp 9 qua đi nhanh lắm mà, vèo một cái là hết. Hồi luyện thi vào 10 học ở nhà cô chủ nhiệm xa lắm, lẽ ra tao phải đi xe bus cơ đấy, nhưng mà đã có người ko quản mưa nắng đưa tao đi đến nơi về đến chốn nhá, sướng chưa!

- Ủ ôi ủ ôi, lãng mạn thế! - Huyền xuýt xoa.

- Chưa kể hôm nào “chạy sô” không kịp ăn uống là nó đều mua một cốc trà sữa sôcôla cho tao, hehe.

- Ái dà, “hoàng tử trà sữa” tâm lí à nha. Lãng mạn tiếp, hehe

- Nhưng mà câu chuyện cũng chỉ lãng mạn đến thế thôi cô ạ…

***

- Ngày mai mày phải thi tốt nghe chưa? - Mạnh hút trà sữa, nói bâng quơ.

- Rồi, biết rồi. Mày hỗ trợ tinh thần tao ghê quá đấy, blêu. - Linh vừa gặm hamburger vừa trêu.

- Tao đã “truyền dạy” cho mày hết phương pháp rồi đấy, Toán mà không trên 9 thì no đòn với tao!

- Khổ lắm… Còn mày nữa đấy, đừng có cẩu thả! Thôi ăn uống nhanh lên còn về cày nốt, mấy bài văn học nước ngoài tối nay tao mới ôn đây.

- Ừ.

Hai đứa lặng lẽ ngồi ăn rồi về. Đến cổng nhà Linh, khi Linh chuẩn bị mở cửa thì Mạnh bỗng nói:

- Mai thi tốt nhé. Tao và mày, à, … tớ và Linh. Aja aja fighting!

- Ừ, “bạn” Mạnh cũng vậy nhé… - Linh cười khanh khách, tiếng cười trong vắt giữa trưa hè.

***

- Rồi sau đó hai đứa cùng đỗ vào đây?

- Ừ. Nhưng sau 1 mùa hè ko gặp nhau thì tình cảm đâm ra cũng nhạt. Tao cứ tưởng lớp 10 gặp nhau sẽ vui vẻ lắm cơ, ai ngờ nó cứ ngại ngại thế nào. Chắc là không muốn bạn bè biết về “quá khứ oanh liệt” mà.

- À, tao nhớ hồi đầu năm ngoái mày hay đi về cùng một thằng, có phải Mạnh không?

- Chính nó chứ còn ai. Ngày nào chả cùng đạp xe về với nó, hoặc là nó đèo. Nhưng rồi nhiều chuỵên xảy ra quá, trường mới, bạn mới, rồi việc học hành cuốn đi, tình cảm dần cũng nhạt nhoà mày ạ. Đã bảo nó không chơi với con gái mà. Rồi từ hồi tao chuyển qua đi bus thì coi như chả bao giờ nói chuyện với nhau luôn.

- …

- Đó, hết rồi, thưa cô.

- Tao vẫn hơi băn khoăn một chỗ này mày ạ. Theo như mày kể thì Mạnh là một đứa khá nội tâm và lạnh lùng nhỉ, chỉ chơi thân với mày thôi mà. Người như thế tao không nghĩ là có thể “nhạt nhoà” trong thời gian ngắn như vậy đâu Linh ạ.

Linh chột dạ. Cũng từ lâu rồi nó không nghĩ nhiều đến Mạnh, coi như đó chỉ là quá khứ, một “tình iu trẻ con”. Nó cũng vẫn nghĩ là tình cảm nhạt dần thôi, chứ chưa tìm hiểu nguyên nhân. Aish, Huyền ơi là Huyền, mày là chúa tò mò và làm người khác tò mò theo đấy! Nghĩ vậy nhưng Linh vẫn cười cười:

- Tao chả biết nữa, chuyện cũng lâu rồi mà. Coi như là quá khứ. Bây giờ vẫn là bạn, gặp nhau thì chào, thế thôi. Thôi sắp vào học rồi, để tao ôn lại bài đã.

Huyền vẫn cứ trầm ngâm, làm Linh chỉ muốn “oánh” cho con bạn một trận:

- Tao không nghĩ là chuỵện chỉ có vậy. Không kết thúc dễ dàng được như thế đâu Linh ạ.

Tin tao đi, cú “va chạm” hôm nay báo hiệu còn nhiều điều bất ngờ phía trước lắm…

Tiệm Táo đỏ

00:16 0 Comments
– Cat và Bugin quen nhau rồi thân thiết trên mạng. Hai ngày sau khi về nước kết thúc chuyến du học, Bugin hẹn gặp Cat lần đầu tiên. Cuộc gặp nhạt nhẽo. Điều đó thật dễ dự đoán nhưng lại không phải là đoạn kết…
Vuốt vuốt những lọn tóc quăn nhẹ, Cat cố gắng trấn áp những cơn sóng hồi hộp đang trồi thụp trong lòng mình. Cat muốn vào nhà vệ sinh một lần nữa để soi lại gương mặt mình, thoa thêm một lớp son bóng nữa, có thể son đã hơi nhạt đi do nó vừa uống nước. Nhưng Cat ngại. Nó đã đi vào đó đến 3 lần rồi, và tay bồi bàn đã bắt đầu dò xét Cat qua những chiếc ly thủy tinh.

Cat bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã đến quá sớm so với giờ hẹn, chỉ vì nó quá tò mò và hồi hộp. Đáng lẽ nên để cho Bugin chờ nó mới phải. Ừ, thông thường thì con gái phải làm thế. Đáng lẽ nó phải đến thật trễ ở buổi hẹn này, rồi ra cái vẻ bận bịu một chút, kiểu như không quan tâm lắm đến chuyện gặp Bugin hôm nay.

Hay là mình đi đâu đó một lát rồi quay lại – Cat nghĩ – nhưng như thế thì ngu ngu thế nào, nhất là khi tên bồi bàn kia cứ lén nhìn mình như vật thể lạ. Cat quyết định ngồi im, nhấm nháp ly sinh tố dưa hấu và che giấu đi vẻ nóng vội, hốt hoảng của mình. 7 phút nữa là Bugin đến…



Thực ra, hôm nay là buổi hẹn đầu tiên của Cat với Bugin – anh bạn mạng của nó. Cat và Bugin đều là cái nickname họ gọi nhau trên mạng. Quen nhau đã gần một năm rồi, nhưng Bugin du học bên Anh, vì vậy mãi đến lúc này cuộc gặp mặt mới được quyết định - 2 ngày sau khi Bugin về nước. Cat và Bugin đã quen thân đến nỗi cả hai đều ngầm coi mối quan hệ này hơn mức bạn bè bình thường. Họ hò hẹn gặp gỡ trên mạng và chia sẻ với nhau mọi thứ, mọi cảm xúc. Thỉnh thoảng có một vài ngày không gặp, Cat thấy nhớ Bugin khủng khiếp, và Bugin cũng vậy. Cat chưa bao giờ tìm thấy một chàng trai nào ngoài đời lại vui vẻ, thông minh mà dịu dàng và thấu hiểu nó đến thế.

15h kém 2 phút. Một chàng trai khoác chiếc áo kẻ sọc bước vào quán, dừng lại ngưỡng cửa và đưa mắt tìm kiếm. Hình như là Bugin. Cat không chắc vì chỉ mới thấy Bugin trên chiếc avata nhỏ xíu treo trên blog. Nhưng Cat linh cảm đó là Bugin. Bugin đưa mắt về phía Cat, Cat thấy má mình nóng bừng. Nó nặn ra một nụ cười bối rối. Bugin chầm chậm bước lại phía bàn Cat, vẫn nhìn nó bằng đôi mắt tò mò. Có lẽ Bugin cũng không chắc lắm. Cat chủ động lên tiếng: “Ch..ào Bugin!”.

Nhưng Bugin vẫn nhìn Cat đầy lạ lùng, rồi bước ngang qua bàn Cat. Cat quay lại, thấy hai đôi mắt đang nhìn mình (có lẽ cả đôi mắt thứ 3 của gã bồi bàn rỗi việc nữa). Cô gái ngồi chiếc bàn phía sau Cat dằn dỗi hỏi bạn trai “Anh quen cô ta à?” – “Không, chả quen, không hiểu sao cứ nhìn mình, lại còn gọi mình là Bu..Bu .. gì đấy”. Cat quay phắt lại với cốc nước của mình. Có lẽ mặt nó lúc này đã đỏ hơn cả màu nước sinh tố dưa hấu. Cat cúi gằm nhìn mặt đất, hy vọng có một cái lỗ nẻ ở đâu đó.

- Eh Cat, xin lỗi mình đến muộn!

Cat giật mình cái đùng, thảng thốt ngước lên. Một anh chàng cao lớn đang đứng trước mặt nó, nụ cười rạng rỡ, không áo kẻ sọc, chỉ là chiếc áo thun màu ghi đơn giản.

Bỗng nhiên Cat cảm thấy giận, như là Bugin phải chịu trách nhiệm trước tất cả sự tẽn tò của nó nãy giờ.

- Chào bạn!

Lời chào lạnh lẽo tuột ra khỏi miệng Cat, khiến cho cả Cat cũng phải bất ngờ. Sững lại một giây, Bugin cười gượng, rồi lấy lại vẻ mặt bình thản, ngồi xuống và gọi bồi bàn. Cat cảm nhận rõ rệt về bức tường mỏng vừa dựng lên giữa nó và Bugin sau lời chào ơ thờ của mình. Sao nó không cười và “chào Bugin!”?. Gã bồi bàn tóc hoe vừa ghi phiếu đồ uống, vừa lén nhìn Cat. Cat ngồi thẳng lưng, cố tạo một nét mặt bình thản nhất có thể.

- Đây là tiệm café mà bạn hay kể phải không?

Bugin đã thay đổi cách xưng hô, tự dưng Cat thấy hụt hẫng một chút.

- À không, tiệm ấy hơi khó tìm vì ở trong ngõ ngách…

Thoáng kỷ niệm những dòng chat, những entry của Cat kể về tiệm café Red Apple hiện lên. Tiệm café thân quen và ấm cúng mà Cat rất hy vọng được dẫn Bugin đến. Vì sợ Bugin không thể tìm ra tiệm café bé nhỏ ấy nên Cat quyết định hẹn ở một cửa hàng gần trung tâm nhất.

Im lặng ngột ngạt. Bugin lơ đãng khuấy chiếc thìa trong tách café.

- Bạn…?

- Bạn…?

Cả hai cùng cười xòa. Bugin nhẹ nhàng nói: “Bạn nói trước đi” – “À không, mình chỉ định hỏi chuyến bay của bạn thế nào. Bạn có mệt không thôi” (câu hỏi được diễn giải bằng cách này bỗng trở nên vô duyên tệ, Cat nghĩ). Bugin nói một vài cảm giác của mình về chuyến bay, về cảm xúc trở về nhà. Cat chăm chú lắng nghe nhưng không để tâm lắm, nó đang nơm nớp nghĩ đến chủ đề tiếp theo giữa hai đứa nó. Tại sao Cat không nghĩ trước chuyện này từ đêm qua nhỉ? Sau đó, Bugin hỏi linh tinh về những thứ vụn vặt mà Cat từng kể trong những entry nảo entry nào của mình. Đáng lẽ đó là một điều đủ khiến Cat cảm động, nhưng lúc này nó chỉ thấy gượng gạo vì hình như nó và Bugin chả còn gì thú vị hơn để nói nữa.

Lại im lặng. Cat không hiểu vì sao mình có thể trò truyện tự nhiên, thân thiết với Bugin trên mạng mà ngay giữa đời thực lại không? Phải chăng cả nó và Bugin đều quá áp lực về thứ tình cảm “hơn tình bạn” đã nảy nở trên yahoo giữa họ? Cat không biết nhưng một cảm giác hẫng hụt và thất vọng cứ lan tỏa trong nó. Liệu Bugin có đang thất vọng như nó? Và liệu còn lần hẹn thứ hai?

- Bọn mình đi dạo một chút không?

Bugin lên tiếng. Cat nhìn theo một chiếc xe chở đầy hoa hướng dương đi qua, tự nói với mình hơn là nói với Bugin: “Không, mình muốn về nhà”. Tự dưng Cat nhận ra thật khó để phá tan bức tường chắn giữa ảo và thật. Tất cả chỉ thuộc về thế giới ảo, còn ở thế giới thật này, nó và Bugin không thể tìm nổi một câu chuyện để nói với nhau. Đó mới là sự thật.

Bugin đưa Cat về nhà, xin số điện thoại. Chắc Bugin muốn tạo “cái cảm giác thành công” về buổi gặp mặt, rằng mọi thứ chưa quá tệ, hai người còn có thể hẹn hò tiếp. Cat cho số điện thoại thờ ơ không kém lời tạm biệt của nó. Và khi quay lưng đi, Cat gần như muốn khóc. Sao nỗi buồn lại thật đến thế?!

Cat nằm trong phòng mẹ gần hết ngày chủ nhật, quyết không về phòng mình. Cat sợ nhìn thấy cái máy vi tính. Sợ rằng mình sẽ lại bật máy lên, sẽ lại online, và sẽ lại chờ đợi những dòng tin nhắn của Bugin với ngập tràn hạnh phúc. Nó rất sợ phải biết cảm giác thật của Bugin về buổi gặp mặt hôm nay. Mà biết đâu, Bugin cũng chả buồn nhắn cho Cat. Những gì Cat thể hiện tại tiệm café thật quá tệ. Cả lúc về nữa, Cat đã không nói “Hẹn gặp lại”. Bugin hẳn quá thất vọng.

Chiếc điện thoại rung rung báo có tin nhắn: “Cat oi, Cat ah, C..a..a..t! Bugin se goi dien moi ngay de goi Cat nhu the. Cat cung phai quen goi Bugin di thoi” Kèm theo tin nhắn là một ký hiệu mặt cười. Cat ngượng ngùng cười với cái điện thoại. Và Cat nhanh chóng trở về phòng mình, bật máy.

Đã có một loạt những tin nhắn off:

- Hôm nay gặp Cat run quá, run quên cả món quà dành cho Cat vẫn để trong túi.

- Nhìn ngoài Cat còn xinh hơn trong tưởng tượng của Bugin nữa.

- Muốn nói với Cat thật nhiều, nhưng không hiểu sao lại khó nói thế chứ, chắc vì bối rối quá. Lần hai Bugin sẽ dũng cảm hơn ^^

- Nói thật nè, hôm nay nhìn Cat xinh đẹp và đài các quá làm Bugin “ngợp” thật đó. Trông Bugin không quá tệ chứ? :”>

- Khi Cat quay lưng bước vào trong nhà, Bugin chỉ muốn gọi Cat lại. Cảm giác sợ mất Cat kinh khủng! Cat biết không?!...


Một làn gió nhẹ len qua tấm rèm cửa màu xanh vào phòng, như là phảng phất chút hương mùa xuân. Ngoài trời mưa bụi bắt đầu bay bay. Bình thường Cat ghét mưa bụi lắm, nhưng hôm nay nhìn mưa bay mà thấy lòng ấm áp. Trời này ngồi trong tiệm Red Apple thì tuyệt lắm đấy.

- Niên ơi, có ai gửi hoa cho con này!

Niên chạy ào ra cửa. Một cậu bé đứng trước cổng nhà nó với bó hướng dương vàng rực như nắng, mái tóc cậu bé lấm tấm mưa bụi:

- Có anh gì đẹp trai nhờ em chuyển bó hoa cho chị!

Cậu bé đưa hoa cho Cat, nháy mắt một cách láu lỉnh, rồi chạy biến đi. Cat giở tấm thiệp bên trong ra: “Bọn mình hẹn hò nhé?!”. Cat nhìn ra phố cười rạng rỡ và gật đầu. Cat tin rằng ai đó cũng đang cười như nó ở bên kia phố đông. Giọng mẹ cất lên sau lưng Cat tò mò: “Của ai vậy con?” – “Của Bugin mẹ ạ” – “Bugin?”.

Cat ôm đóa hoa, quay bước vào nhà, để lại một con phố ngập tràn mưa mùa xuân.

3 tháng 2, 2010

Yêu… không hoàn hảo

23:13 0 Comments
- Em ghét sự bình thường, căm thù những gì làng nhàng, dở dở ương ương, … Nhưng đúng là "ghét của nào trời trao của ấy", trời trao cho em một tình yêu… "cũng được"!
Tình yêu hoàn hảo
Là tình yêu giữa một anh chàng có khuôn mặt đẹp trai theo kiểu hoặc manly, hoặc babe; chiều cao một mét đầu 8 đuôi chơi vơi; nhà mặt phố bố làm to; học giỏi, chơi "bốc"; ăn mặc có gu; nhiều tài lẻ như: đàn các loại, hát, nhảy, vẽ, IT…; vui tính, galant, thông minh, chung thuỷ… (vân vân)… Với một cô gái xinh đẹp, fom chuẩn, dáng "ngon"; gia đình gia giáo; ứng xử khôn ngoan, nói năng nhỏ nhẹ, nữ công gia chánh đảm đang (như cắm hoa, nấu ăn, làm bánh…); hiện đại trong suy nghĩ, sâu sắc trong tình cảm; khéo léo trong giao tiếp…; năng động, tự tin, chăm chỉ, chân thành, nhiệt tình, trách nhiệm… (và vân vân)…

2 người yêu nhau say đắm. Hàng ngày, chàng đến đón nàng đi học, đi chơi bằng Dyland, LX, hôm nào mưa thì mượn BMV của bố. Họ uống nước ở những bar sành điệu, ăn ở những quán sang, giải trí ở các Plaza ít nhàm… Họ yêu mãi nhau mà không thấy chán. Mỗi ngày họ lại tìm ra thêm một điểm tuyệt vời ở người kia để mà yêu thêm, yêu hơn… Cứ thế cho đến một ngày, tình yêu thăng hoa thành hôn nhân. Rồi họ sẽ có con - những đứa trẻ kháu khỉnh và đáng yêu. Họ đi làm và thành công, thăng tiến trong công việc. Gia đình nhỏ của họ sống trong một ngôi biệt thự lớn, luôn tràn ngập tiếng cười hạnh phúc. Rồi con cái họ lớn lên, cũng hoàn hảo như bố mẹ chúng thời trẻ. Lúc này, chàng trai và cô gái đã là một đôi vợ chồng già, nhưng tình cảm rất vẫn mặn mà, ngồi tựa bên nhau mãn nguyện nhìn cuộc đời trôi… Cho đến lúc chết!…

Lí do chia tay hoàn hảo

Thông thường, có hai lí do để một tình yêu tan vỡ: đó là hết yêu và không hợp nhau. Hoàn hảo nhất là "hết yêu", và tuyệt vời hơn cả là theo cách bị phản bội! Một cô gái, hoặc chàng trai, tình cờ bắt gặp cảnh âu yếm, tình cảm (ví dụ như ôm, hôn,… và vân vân…) giữa người yêu mình với một người… không phải là mình!!! Như thế, có nghĩa là hết yêu đấy!

"Hậu chia tay" hoàn hảo

Còn gì hơn ngoài việc chàng trai thì nốc rượu như điên; còn cô gái thì lau nước mắt hết hàng tấn giấy?!!! Sau nước mắt, người ta sẽ hỏi "tại sao…?". Đã hỏi thì đương nhiên là sẽ có giải thích. Nhưng đôi khi, sự im lặng lại là một câu hỏi và câu trả lời hoàn hảo. Im lặng - nghĩa là chấp nhận sự thật, bởi nó vốn là như thế, dù ta có biết đến hay không. Im lặng - nghĩa là không còn gì để nói, ừ, đúng là như thế đấy. Đau. Buồn. Hụt hẫng. Thất vọng. Nhưng vẫn có thể tha thứ và quay lại. Yêu một người mà mình không còn tin tưởng. Như thế, vẫn có nghĩa là hết yêu!

… Lúc đó, cả Anh và Em đều không ở trong vương quốc. Thế nên, chúng ta là hai người duy nhất không bị dính bụi màu. Chúng ta không - hoàn - hảo!

Tình yêu không hoàn hảo

Anh không đẹp trai, cao chỉ được tầm mét bảy là hết đất! May mà gỡ gạc được đôi chút nhờ quả kính "trí ngủ" cùng nụ cười răng khểnh trông "êu êu". Nhưng anh thực sự là một chàng trai ngoan! Trước khi quen em, anh thích tụ tập các chiến hữu đi cafe, ở nhà nghiền game thâu đêm suốt sáng, và ngủ. Yêu nhau rồi, sở thích của anh là Em, và như thế!

Em vẫn bảo anh rằng: "Cố gắng lắm em mới yêu được anh đấy nhé! Không có em thì anh ế sưng ế xỉa lên ý chứ…". Nhưng đó chỉ là nói đùa thôi anh ạ! Không có anh yêu thì em cũng bị ế rồi. Bởi vì, em đâu phải là một cô gái "đỉnh điểm" gì cho cam! Cái gì ở em cũng lỡ cỡ, nó không hẳn ra thế này, cũng chẳng đến mức là như thế kia. Không xinh không xấu, không giỏi không dốt, có trách nhiệm tuỳ việc, nhiệt tình tuỳ đối tượng, chăm chỉ tuỳ hứng; hơi hơi năng động, thỉnh thoảng đảm đang, và đôi khi khéo léo,… nói chung là lúc thế này, khi thế khác. Có lẽ, đó là mô tuýp chung cho tất cả những cô gái muốn mình bình thường. Em ghét sự bình thường, căm thù những gì làng nhàng, dở dở ương ương, … Nhưng đúng là "ghét của nào trời trao của ấy", trời trao cho em một tình yêu… "cũng được"!

"Cũng được" - nghĩa là… cũng được! Rõ ràng là như thế còn gì! Rõ ràng đến mức em luôn xác định tư tưởng cho mình rằng: Có anh cũng được, mà không có thì cũng chả sao! Mỗi ngày đi trên phố, bắt gặp những anh chàng đẹp trai, em lại ước ao "giá như…". Em vốn đâu phải là một cô gái cam chịu, hay nhút nhát gì để mà phải chấp nhận yêu theo cái kiểu "đành vậy", tại sao em lại không dám mơ và hi vọng những điều nhiều nhặn hơn? Vì em hiểu, "cũng được" còn có nghĩa là "quá tốt" trong cái cuộc sống hiếm hoi và đầy khó khăn này…



Lí do chia tay không hoàn hảo

Gần hai năm yêu nhau, anh và em cãi nhau không dưới một trăm lần. Khoảng hơn một nửa số lần cãi vã ấy bọn mình đòi chia tay. Lí do thì muôn vàn, khi thì do anh trễ giờ hẹn; lúc do em càu nhàu anh chơi điện tử quá nhiều; hoặc đôi khi chỉ là những việc vô cùng tủn mủn.

_ Sao anh đến muộn thế? Có biết em chờ bao lâu rồi không? Lần nào cũng vậy!

_ Anh xin lỗi. Tại đang "chiến" dở ván bi-a với mấy thằng…

_ Đối với anh em không quan trọng bằng một ván bi-a à?

_ Thôi mà… Anh xin lỗi…

_ Chia tay đi! Cho anh tha hồ rảnh rỗi mà chơi!

_ Thôi mà em… Anh hứa lần sau không thế nữa!



Vậy đấy. Lần nào cũng đưa ra lí do rất đầy đủ và cụ thể. Thế nên chẳng lần nào bọn mình có thể chia tay được cả. Vì nguyên nhân nào mà chẳng có cách giải quyết, đúng không anh?

Nhưng còn lần này… Anh nói: "Không hợp nhau" - chỉ ba từ chung chung, đại khái, trìu tượng như thế thôi.

Yêu nhau bao nhiêu lâu, bây giờ kết thúc bằng một câu "Không hợp nhau". Nghe xót xa lắm anh à… Không hợp nhau sao phải chịu đựng nhau ngần ấy thời gian? Không hợp nhau mà mãi bây giờ anh mới nhận ra? Không hợp nhau - nghĩa là chẳng ai có lỗi, phải thế không anh? Đơn giản chỉ là… không hợp nhau…

"Anh thấy chúng mình không hợp nhau". Ừ. Anh đã nói như thế. Vâng! Thế thì chia tay thôi! Anh đã thấy như thế rồi thì em còn biết làm thế nào nữa đây?

"Hậu chia tay" không hoàn hảo

Hai ngày sau khi chia tay anh, em vẫn thấy mình không thể khóc. Hai ngày, có lần bọn mình còn không gặp nhau cả tuần cơ mà, thế nên, hai ngày chưa là gì cả, anh nhỉ! Mọi thứ vẫn diễn ra hết sức bình thường. Trước đây, khi chưa có anh, em vẫn sống tốt. Vậy thì tại sao sau khi có anh, rồi mất, cuộc sống của em lại phải đổi khác đi?

Em đến trường, lên toà soạn, thậm chí còn "chạy sô" 3 cái sinh nhật; buổi đêm thì ôm bình cafe, online viết blog, chat chit tán ngẫu tí ti rồi lại gò mình viết bài… Tất cả cứ như thể chúng ta chưa hề chia tay… À không, cứ như thể chúng ta chưa hề yêu nhau vậy! Và em nghĩ, hay là mình đã lãng phí quá nhiều thời gian cho nhau? Mất đi mà không thấy tiếc, thì thứ ấy có thực sự đáng quý, thực sự cần thiết không?

Nhưng hai ngày sau khi chia tay anh, là hai ngày không ai gửi cho em một lời chúc ngày mới tốt lành vào sáng sớm; không ai gọi điện cho em vào lúc tám giờ sáng để hỏi em đã đến toà soạn an toàn chưa; không ai gí một hộp trà sữa mát lạnh vào má em kèm theo một ổ sandwich thơm nức, vào lúc một giờ trưa, khi em đang đói muốn xỉu nhưng lại... ngại phải đi mua đồ ăn; không ai nháy máy nhắn em ra ngoài vào lúc mười một rưỡi đêm để dúi cho em hộp trepsil vì biết em hay ho về đêm; không ai online vào lúc 1h sáng, buzz em rồi làm mặt giận, bắt em phải đi ngủ sớm cho đỡ mệt… Không ai, ngoài anh! Đó đâu phải chỉ là những thói quen biến mất? Mà đó còn là bao nhiêu yêu thương và quan tâm đã ra đi. Cuối cùng thì em cũng đã nhận ra, cái em nên tiếc không phải là hai năm yêu anh, mà là em đã mất những hai ngày mới có thể nhận ra em yêu anh nhiều đến thế nào…

Điều vừa nhận ra, cùng với suy nghĩ "chia tay rồi, thế nên không chỉ là hai ngày đâu, mà sẽ là mãi mãi từ nay về sau…" ập đến khiến tim em đau thắt. Em luống cuống send cho anh một tin nhắn: "Minh gap nhau duoc khong anh". "Em ra ngoai cong di" - anh nhắn lại ngay sau đó khiến em vô cùng ngạc nhiên. Em nhìn đồng hồ: gần 12h đêm. Khoác vội cái áo, em chạy ra ngoài. Nếu may mắn, em sẽ tìm lại được thứ mà em đã trót đánh mất, rồi sau đó em sẽ cố gắng học cách yêu quý, giữ gìn và trân trọng nó…

Tối mùa đông, hai dãy đèn cao áp đổ vàng mặt đường, gió thì cứ hút về một phía khiến phố nhỏ càng thêm dài và sâu thẳm. Hơi chếch về phía bên phải của cánh cổng khu tập thể là một bến chờ xe buýt, hai cây sấu già nằm hai bên. Anh thường chờ em ở cạnh cái cây thứ hai. Hai năm qua đi đủ để tạo thành một thói quen, nhưng lại quá ít ỏi để em có thể hình dung về một điều gì đó khác đi, ví dụ như anh sẽ chờ em cạnh gốc cây thứ nhất. Quả đúng là lần này đã khác. Anh ngồi trên những băng ghế bằng inox của bến chờ xe, dáng ngồi hay tay đút túi quần, đổ về phía trước.

_ Tại sao em lại muốn gặp anh?

_ Vì em vừa nhận ra là em rất nhớ anh

_ Thế bây giờ gặp xong, hết nhớ rồi, em vào nhà đi!

_ Hết hay chưa, anh làm sao mà biết được!

_ Vậy đến khi nào thì hết hả em?

Em bật khóc: "Nếu trước đây anh hỏi câu này, em sẽ trả lời rất trôi chảy. Nhưng còn bây giờ, em không biết… không biết anh ạ… Em không dám hứa là sẽ yêu anh nhiều hơn trước kia, nhưng em chắc chắn rằng tình yêu đó đủ để làm em biết sợ nếu mình chia tay…"

Nghe em nói xong, anh mới trả lời giản dị: "Anh biết mình không phải là hình mẫu trong mơ của em, hay của bất kì cô gái nào. Và khi còn là một thằng con trai 17 tuổi, hình mẫu bạn gái mà anh thường tưởng tượng thực sự cũng khác xa em. Nhưng khi 21 tuổi, gặp em, anh đã nghĩ rằng: "Yêu cô này cũng được đấy chứ nhỉ". Yêu nhau một thời gian rồi, anh lại nghĩ: "Ừ, cứ yêu mãi thế này cũng chả sao". Anh biết là em cũng có những suy nghĩ như thế. Vậy nên, anh muốn chúng ta thử dừng tình yêu "tạm bợ" này để xác định lại tình cảm của mình. Và anh đưa ra lí do "không hợp nhau" - một cái cớ để nếu mình không gặp lại được thì cũng chẳng thể làm tổn thương ai. "Không hợp nhau" đôi khi là tất cả những ấm ức dồn nén, nhưng đôi khi lại chẳng mang một ý nghĩa nào hết! Nhất là bây giờ khi anh đã đợi ở đây rất lâu, và cuối cùng cũng gặp, để đưa cho cô gái không hoàn hảo mà anh yêu, và cũng can đảm yêu một anh không hoàn hảo, một hộp kẹo ngậm ho. Không hợp nhau mình vẫn có thể yêu nhau, phải thế không em?"

[…]

_ Thế nếu em không nhắn tin đòi gặp anh, thì mình chia tay thật à?

_ Không! Anh tin chắc rằng mình sẽ yêu lại nhau thôi. Vì bọn mình không hoàn hảo…

Tớ ở vị trí nào trong trái tim cậu?

22:08 1 Comments
Để My trả lời được câu hỏi đó của mình, Hoàng đã phải bày ra một trò tưởng như cũ rich, trước khi cậu đi du học…
My cười gượng gạo, cố che giấu để Nhung không nhận ra nụ cười của nó hôm nay “méo mó” như thế nào. Nhưng My vẫn đủ kiên nhẫn để nghe hết câu chuyện của bạn nó.

Mày à, tao hỏi thật…! Nhung rụt rè.

Cái gì? Nói nhanh xem nào !

Mày và Hoàng dạo này thế nào?

- Thế nào là thế nào, có gì đâu mà. Tao chẳng chẳng liên lạc lâu rồi. My nói như thể nhân vật tên Hoàng chẳng xuất hiện trong cuộc sống của nó vậy.

- “Tao không biết được, nhưng từ hồi sinh nhật tao, tự dưng…tao thấy Hoàng hay quan tâm, hay gọi điện nói chuyện..rồi ngày nào cũng gọi…mà từ hôm qua tao nhận được tin nhắn này…và tao nghĩ là tao cần phải hỏi mày…”

Nhung kể ngập ngừng nhưng câu chuyện đã có vẻ thu hút My hơn là đĩa xoài dầm ớt đỏ choét trước mặt. Nhung đưa máy cho nó, lần mở trong inbox, đó là những tin nhắn của Hoàng.

“Nhung đừng nhắc đến My ở đây, hôm nọ Nhung cứ đẩy My sang ngồi xe của Hoàng, lúc ấy Hoàng ghét My lắm. Người mà Hoàng muốn chở là Nhung cơ”.

“Nhung trả lời Hoàng đi, tình cảm Hoàng dành cho Nhung là thật”

Nó cười, bởi vì nó biết là Nhung đang nhìn nó, nó đưa miếng xoài vào miệng, nhai ngấu nghiến.Cố tỏ ra cho thật tự nhiên.

- Tao và Hoàng là một đôi… mày sẽ không sao chứ ?

- Tao thì liên quan gì đâu.

- Ừ thế thì tao yên tâm rồi. Nhưng mà không sao thật chứ ?

- Thật..

* * *

Nó đạp xe về. Lòng trống rỗng. Lúc đầu, Nhung hẹn gặp, nó chỉ nghĩ đó chỉ là mấy chuyện nhí nhố thường ngày của Nhung. My không nghĩ, không tin đó lại là sự thật. Nhanh quá, có lẽ nó bận rộn quên Hoàng mấy tuần mà tất cả lại thay đổi “chóng mặt” như thế. Thực sự là nó shock, nhất là Hoàng lại nói là Hoàng ghét nó…

Hoàng với nó là bạn thân từ cấp 2. Lớn lên, hai đứa học khác trường nhưng vẫn thân thiết. Có một cái gì đó hơn cả tình bạn ở cả hai đứa nhưng hai đứa vẫn “gan lì” chẳng chịu nói ra. Bạn bè xung quanh gán ghép, Hoàng chỉ cười,còn nó, phân bua giải thích, nó tự dưng thấy ngại, rồi tự dưng giữ khoảng cách với Hoàng, thấy khó chịu với những cử chỉ quan tâm của Hoàng. Hoàng hỏi tại sao ít liên lạc, nó cáu kỉnh, kêu bận, Hoàng gọi điện nó giữ máy, không nghe. Dần dần, thấy những tin nhắn hỏi han của Hoàng ít hẳn rồi “lặn mất”. Và cả hôm sinh nhật Nhung nó đi cũng một người con trai “lạ mặt” chứ không phải Hoàng, hôm đó gặp nó “bơ” luôn Hoàng, nó cố chứng tỏ cho “bàn dân thiên hạ” thấy là nó và Hoàng “chẳng liên quan gì” tới nhau…

Và bây giờ, khi chẳng liên quan gì tới nhau, nghe cái tin “sét đánh” ấy, nó thấy nó có cảm giác thật lạ, Nó thấy nó như đã đánh mất cái gì quan trọng lắm, dường như là rất đau xót nhưng không diễn tả được thành lời.

May mà Nhung cũng không phải là đứa tinh ý nên không nhận ra thái độ của nó lúc ấy, mà nó, cũng thật tài tình che giấu bằng những nụ cười. Nếu Hoàng chọn người nào đó ngoài Nhung làm bạn gái, đó là chuyện khác, đằng này, không phải ai mà lại là con bạn thân từ mẫu giáo của nó. ĐAU!

Buổi tối ngồi vào bàn học, những con toán làm cho đầu óc nó rối tinh rối mù lên. Chuyện Nhung và Hoàng, Hoàng và Nhung làm nó chẳng học được gì. Cầm điện thoại, nó ngập ngừng rồi quyết định nhắn tin.

“Hoàng dạo này học hành thế nào? Dạo này lặn ghê thế? He..he.Hôm nay gặp Nhung..biết hết rồi nhé! :P

Ngay lập tức có tin nhắn gửi lại.

“Vẫn bình thường. Tại My là người bận rộn có quan tâm gì đến bạn bè đâu. Biết gì cơ chứ, có gì mà My chưa biết à?

“Không phải giấu... thôi hôm nào 2 anh chị “khao đi” nhé !”

“ok. Hẹn hôm nào đó nhé…”

Nó thấy nó thật “ngu ngốc”khi nhắn tin cho Hoàng, cảm giác xa lạ quá, chẳng thoải mái chút nào. Nhưng đây là điều mà My vẫn muốn trước kia mà, rằng Hoàng... chỉ là một người bạn bình thường của nó, nó đã hiểu rồi, bình thường có nghĩa là như thế này, người bạn bình thường thì My không còn là vị trí số 1 nữa, rằng người bạn bình thường ấy rồi cũng phải có…bạn gái.

Và bây giờ My lại thấy hối hận vì đã mong rằng Hoàng chỉ là một người bạn bình thường của My, nó không muốn như vậy, nó muốn Hoàng và nó như trước kia dù có bị “hiểu lầm” đi chăng nữa…

Mà My nghĩ lại rồi, hình như nó cũng… thích Hoàng thì phải. Nhưng bây giờ chắc ko còn là quan trọng nữa. Khi mà Hoàng đã có Nhung là bạn gái.

Dạo này, nó hay đi về một mình, như chiều nay, tự dưng cứ thấy lòng cứ buồn rười rượi. Không thể kể được với ai, Nhung người mà nó hay kể cho nghe những chuyện vui buồn của nó. Chẳng lẽ, chẳng lẽ bây giờ nó lại kể cho Nhung nghe chuyện nó…thích bạn trai Nhung?

Đang đạp xe chầm chậm, nó mải nghĩ mà không nhận thấy có ai đó đang đạp xe phía sau.

“ Kettt..” Tiếng phanh xe làm nó giật mình.


Nghĩ gì mà gọi My chẳng nghe thấy thế?

Hoàng vừa thở lấy tay lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.

Nó bị bất ngờ trước sự “xuất hiện” đột ngột của Hoàng.


Hả… à, tớ đang nghĩ linh tinh..

Nghĩ về tớ à? Hoàng cười. trêu nó.

Hoàng đi học sao đi đường này?

Tớ đón Nhung, Nhung đi học thêm Tiếng Anh…

Thế à…

Nó còn biết nói gì kèm theo một nụ cừời “méo mó” nữa.


Hình như lâu lắm không nói chuyện với My, nhỉ?

Ừ, hình như thế, Hoàng bây giờ cũng có mối quan tâm khác rồi chứ đâu phải My. - Nó nói như hờn dỗi.

À, thực ra tớ cũng không hiểu tại sao khi người ta có bạn gái thì sẽ quên mất bạn thân.

Tớ biết, dù sao thì tớ cũng chỉ đứng thứ hai sau Nhung.

Cái đó thì… Cậu buồn vì điều đó à?

Cảm giác hơi khó chịu, khi mà tớ không còn chút gì trong trái tim người khác nữa…

Nó nói đến đấy rồi đạp xe đi trước, không nghĩ là nó có thể nói những điều đó dễ dàng như thế. Những giọt nước mắt tự dưng rất nhẹ nhàng rơi xuống. Mất đi một thứ quan trọng mà My không biết.

Trước kia nó quên mất, hoặc đã không nhận ra sự có mặt của Hoàng quan trọng như thế nào. Không có ai nhắc nhở nó nhớ ăn sáng cho đầy đủ nữa, chẳng có ai nhắc nó đi ngủ cho đúng giờ, chẳng có ai hát cho nó nghe lúc nó nằm bẹp trên giường vì những cơn sốt, chẳng có ai ngồi nghe nó khóc lóc chỉ vì con Miu nhà nó biến mất, cũng chẳng có ai để cho nó “giận cá chém thớt” nữa…

Nó đã coi tất cả những điều nó được nhận vô- điều- kiện từ Hoàng, nhưng bây giờ nó nhận ra tất cả những sự quan tâm của Hoàng đều xuất phát từ trái tim, và giờ..nó đã không còn vị trí gì trong trái tim Hoàng nữa…


Hoàng và Nhung đi xem phim…

Hoàng và Nhung đi ăn kem…

Hoàng và Nhung đi mua đĩa nhạc…

Hoàng và Nhung…cùng nhau làm tất cả những việc ấy mà không hề có nó.Nó bị “bỏ rơi” thật sự rồi !


Dạo này mày có chuyện gì giấu tao đúng không? Nhung hỏi nó.

Mày nghĩ là tao có chuyện gì giấu được mày à? (thực ra có giấu nhiều chuyện lắm J ) Nó tỉnh bơ.

Dạo này thấy mày ít nói chuyện với tao.

Tao bận, mà mày cũng có rảnh lúc nào.

Ừ nhỉ..!

Dạo này suốt ngày mẹ mày bảo đi học nhóm ở đâu đấy còn gì !

Hihi, tao sang nhà Hoàng học đấy !

Thế à…

Hoàng học giỏi thật mày ạ, tao sang học mấy hôm mà môn Toán khá hơn rồi đấy !

Thế à…

Hoàng bảo ngày xưa rủ mày học chung nhưng mày không học.

Tao đâu có ngốc Toán như mày.

Bây giờ tao chẳng sợ Toán nữa

Thế à…

Mày cứ “thế à” tao phát chán rồi đấy

Tao mới là người phát chán lên vì mày và thằng Hoàng ấy!

Cái con này..

My nói xong, lè lưỡi chọc Nhung rồi đứng dậy, kệ cho con bạn đang có vẻ bực mình với nó. Chẳng thèm nhìn lại nữa, nó và cái balo xanh biến mất trên “con ngựa sắt “(cũng xanh lè nữa)

* * *

Sinh nhật.

Nó nằm dài trên giường, chẳng buồn dậy. Điện thoại rung bần bật suốt từ tối hôm trước, đầy những tin nhắn chúc mừng. Nó còn tâm trạng nào nữa, năm ngoái sinh nhật nó, có Hoàng hát cho nó nghe, năm nay, nó nằm trên giường tự “rên rỉ”…

Nó nghĩ, kiểu gì Nhung cũng lôi Hoàng đến nhà nó, lại phải nhìn thấy đôi tình nhân ấy, thêm bực mình, nó tắt máy, biến ra khỏi nhà trước khi Nhung có ý định đấy.

Dù sao, nó cũng thích ở một mình, nó chẳng thích cái cảnh nó phải “toe toét” cười trong khi đang “chết từng khúc ruột” như thế này.


Mẹ ! Nếu ai đến nói con không có nhà.

Chưa kịp nghe tiếng mẹ đáp lại nó đã biến khỏi nhà. Nó tự dưng muốn đến một nơi…

Hiệu sách cũ này, lâu rồi nó không đến, đúng hơn thì lâu lắm rồi nó không cùng Hoàng đến đây, chủ hiệu sách này là một ông già có gọng kính to và mái tóc trắng tinh. Nó đến, ông bỏ tờ báo đang đọc xuống bảo nó.


Ông nhớ cháu hay đến mua sách cùng một cậu nữa.

Vâng ạ, nhưng bây giờ chỉ có mình cháu…bạn ấy có người khác đi cùng rồi ạ…

Cái bọn trẻ con này..thật rắc rối…

Vâng… Nó nhún vai

Hôm trước cậu bé ấy cũng đến đây, nhưng cũng đến một mình chứ không phải đi cùng người khác như cháu nói.

Sao ạ? Bạn ấy cũng đã đến đây ạ?

Ông nhìn nó cười đáp lại, lục trong ngăn tủ lấy cho nó một cuốn sách rồi đưa cho nó, kẹp giữa cuốn sách là một bức thư. Những dòng chữ cứng như que củi thân thiết ấy…

“ Tớ biết là thề nào cậu cũng đến đây, cậu quả thật “gan lì” .Bọn mình đã hứa sẽ chỉ đi cùng nhau đến hiệu sách này cơ mà? Tớ không biết cậu đã nghĩ gì về tớ, và tớ ở vị trí nào trong trái tim cậu cả, một người bạn thân bình thường, hay chút gì hơn thế..? Tớ cũng chẳng có nhiều thời gian để cho cái đầu óc “ngốc nghếch” của cậu tự nhận ra tớ quan trọng như thế nào đâu. (Tớ sắp đi Anh, cái học bổng cậu thách thức ấy, tớ đã giành được rồi!) Và tớ phải nhờ đến Nhung…Vậy thời gian qua có đủ cho cậu nhận thấy tớ ở vị trí nào trong trái tim cậu chưa ?”

Nước mắt nó tự rơi xuống từ lúc nào, ông già lại nhìn nó cười. gấp thư lại, lấy tay gạt nước mắt, nó nở một nụ cười, không quên nói một câu cảm ơn. Nó leo lên xe, phóng đi. “Nhanh lên, cậu có 15 phút kể từ lúc nhận được thư này, tớ sẽ không chấp nhận cái kẻ mà mặt mùi “tèm lem” nước mắt đâu đấy…! “