Follow Us @soratemplates

Hiển thị các bài đăng có nhãn Câu chuyện tình của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Câu chuyện tình của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

31 tháng 7, 2013

Bí mật không thể nói

19:48 0 Comments
Cô vốn là một người con gái xinh đẹp. “Vệ tinh” xung quanh cô nhiều không kể siết, nhưng cô bỏ ngoài tai tất cả để chọn anh - một công nhân làm việc ở nhà máy, thu nhập còn không đủ cho 3 bữa ăn hàng ngày. Cô chấp nhận từ bỏ cả gia đình, thậm chí là công việc đầy tương lai của mình để cưới anh.

Sau khi kết hôn, anh và cô mượn được nhà kho của một người bạn, họ sắp xếp lại thành một tổ ấm giản dị. Mùa đông đến, căn nhà kho trống trải hút gió lại càng trở nên lạnh giá. Khi ấy chưa đủ tiền mua chăn, cô thường bị giật mình tỉnh dậy giữa đêm vì lạnh.

Những lúc đó, anh chỉ biết ôm chặt cô vào lòng, dùng hơi ấm của cơ thể sưởi ấm cho cô. Một ngày cô trở về nhà với vẻ mặt thất thần nhợt nhạt, anh lo lắng hỏi cô có phải bị bệnh rồi không? Cô chỉ mỉm cười nói: “Em hơi mệt thôi!” rồi hân hoan rút từ trong túi ra một tờ bạc nhét vào tay anh:

“Chúng mình có tiền rồi anh ạ, mình đi mua một chiếc chăn thật ấm để đắp nhé.”

Anh sững người ngạc nhiên nhìn tờ tiền trong tay cô, giọng run run: “Làm sao em lại có nhiều tiền vậy?” Cô vui vẻ kể lại cho anh tiền là do cô kiếm được khi đi phát tờ rơi. Cô phải đứng từ sáng đến tối mới được trả ngần ấy tiền. Nói rồicô vội vàng kéo anh ra khỏi nhà, không cho anh hỏi thêm điều gì nữa.

Họ mua môt cái chăn vừa tầm tiền. Từ đó, giữa đêm cô không còn bị giật mình thức giấc nữa.


Vài năm sau, anh tìm được công việc tốt hơn, rồi kiếm được nhiều tiền, tự mở công ty. Không bao lâu anh đã xây cho cô một ngôi nhà khang trang, mua ô tô cùng rất nhiều đồ dùng đắt tiền khác. Anh nói muốn dành cho cô một cuộc sống ấm no đầy đủ bù đắp lại những tháng ngày khó khăn vất vả trước đây. Cuộc sống bỗng vụt thay đổi khiến cô có phần bàng hoàng chưa kịp thích nghi với điều kiện mới.

Ngày chuyển nhà, anh bảo những đồ đạc cũ trong căn nhà kho của họ trước đây anh đều muốn vứt đi không giữ lại bất cứ cái gì. Nhưng cô khăng khăng nói muốn giữ lại cái chăn để đắp. Và rồi một thời gian dài nữa họ vẫn dùng cái chăn cũ ấy, giờ đây nó đã trở nên xù xì cũ kĩ, còn bị rách khá nhiều chỗ. Anh không ngừng phàn nàn với cô:

“Thôi bỏ cái chăn cũ này đi em, mình có thể mua một cái chăn mới ấm áp và tốt hơn rất nhiều. Em xem cả nhà mình toànnhững đồ đắt tiền, nhìn cái chăn cũ này trong nhà trông thật chướng mắt”.

Nhưng cô vẫn cố chấp nhất quyết giữ lại cái chăn cũ ấy, vì chỉ khi đắp nó cô mới cảm thấy ấm áp và được che chở. Một hôm, anh về nhà mang theo một cái chăn mới và nhất quyết bảo cô bỏ cái chăn cũ đi.

Lần này dù không nỡ nhưng cô vẫn nghe theo lời anh. Từ đó, hàng đêm cô ngủ không còn ngon giấc nữa, trong lòng cô lúc nào cũng cảm thấy thấp thỏm lo lắng khiến cô lại không ngừng giật mình giữa đêm. Và mỗi lần tỉnh dậy như thế, hai mắt cô lại đầm đìa nước.

Anh vốn không biết rằng để mua được cái chăn đó cô đã phải đi bán máu lấy tiền chứ không phải đi phát tờ rơi như cô nói với anh. Lần đầu tiên bán máu, biết bao đau đớn, cũng chỉ vì muốn có cái chăn này. Vậy mà anh lại nỡ vất bỏ nó.

Cô dần cảm thấy anh không còn yêu cô như xưa nữa. Một ngày anh có việc gấp phải ra ngoài, quên mang theo máy tính xách tay quen thuộc. Trên màn hình của anh vẫn hiện lên trang blog anh viết hàng ngày. Và cô bất chợt đọc được dòng chữ anh hình như mới viết không lâu.

“Ngày hôm ấy em từ đâu về khuôn mặt tái xanh nhợt nhạt khiến cho tôilo lắng vô cùng. Rồi em nói em đi phát tờ rơi để mua chăn cho hai đứa. Tối hôm đó chúng tôi nằm ngủ ấm áp trong chiếc chăn mới, thấy em nằm cuộn tròn trong lòng tôi say trong giấc ngủ, tôi thương em biết bao. Đã bao đêm rồi em không được ngủ ngon đến vậy. Và rồi tình cờ tôi nhìn thấy trên tay em có một vết sưng nhỏ, dường như bị kim tiêm đâm vậy. Tôi bỗng hiểu ra tất cả.

Hóa ra em nói dối tôi em đi phát tờ rơi, thực ra em đã đi bán máu để có tiền mua chăn, chỉ vì một cái chăn mà em đã phải khổ sở đau đớn đến vậy. Đêm đó tôi đã khóc vì thương em và cũng thầm hứa sẽ cố gắng làm việc, phấn đấu trở thành một người thành đạt, để có thể bù đắp lại những ngày tháng khốn khó này cho em. Và giờ đây tôi đã thực hiện được lời thề đó.

Hôm qua tôi quyết định đến trạm hiến máu, tôi chỉ muốn cảm nhận một chút nỗi đau em từng trải qua. Khi chiếc kim tiêm đâm vào mạch máu, một cảm giác nhóibuốt lan dọc khắp cơ thể. Nhưng tôi không thấy đau, ngược lại, rất hạnh phúc. Tôi lấy tiền bán máu và đi mua chiếc chăn mới này. Tôi muốn nó là món quà bất ngờ dành cho em...”

Nước mắt cô đã ướt đẫm tự độ nào. Hóa ra tình yêu của anh dành cho cô vẫn sâu đậm và lớn lao đến vậy. Mùa đông năm nay anh đã đổi máu của mình tặng cho cô chiếc chăn ấm, có lẽ đó cũng sẽ là chiếc chăn ấm áp nhất cô có trong đời...

Sưu tầm wWw.Khocviem.org

28 tháng 7, 2013

Thuyền giấy

23:39 0 Comments
Chiếc thuyền giấy nhỏ chở bao ước mơ vào một buổi chiều mưa.
Ngày xưa khi còn là một cô bé, tôi không thích trời mưa. Bé con sợ trời mưa, sợ những tiếng sấm sét, sợ những trận giông, sợ những cơn bão lớn, sợ tất cả những cơn gió buốt giá kia sẽ quất vào người mẹ. Sợ bóng mẹ run lập cập vẫn phải đạp chiếc xe đạp cà tàng, sợ chiếc áo mưa đã rách nát không thể che cho người mẹ khỏi nhựng giọt nước nặng trĩu quất thẳng vào mặt, sợ…

Rồi khi lớn lên một chút bé con được theo mẹ ra cửa hàng, cái cảm giác sờ sợ ngày xưa không còn nữa mà thay vào đó là cảm giác thích thú mỗi khi mưa. Trời mưa, mẹ lại lấy những tờ giấy báo cũ chỉ cho con gái yêu của mẹ xếp thuyền, những chiếc thuyền giấy đẹp long lanh. Mẹ bảo: “Chiếc thuyền giấy chở những ước mơ của cô con gái yêu của mẹ đưa cho thượng đế. Thế nhưng chỉ có những chiếc thuyền giấy chịu đựng được nước mưa mới có thể hoàn thành được sứ mạng cao cả của mình”. Rồi ngày này qua ngày khác, tôi lại cố gắng xếp những chiếc thuyền thật đẹp, thật chắc chắn để thả vào dòng nước kia, hy vọng… nó sẽ vượt qua được cơn mưa kia, để thực để biến những ước mơ của một cô bé con thành hiện thực.

Ước mơ được có thật nhiều bạn, ước mơ không phải đến trường để được chơi đùa thoả thích, ước mơ mỗi sáng được ngủ nướng trên cái giường nhỏ ấm áp, có bố và… có mẹ, ước mơ sáng nào khi thức dậy cũng được bố cõng xuống giường… ước mơ, có một bà tiên hiện ra biến những điều ước thành hiện thực.

Những ước mơ của tuổi thơ làm cho bé con cố gắng, cố gắng tỉ mỉ xếp từng cái, từng cái thuyền một để thả xống dòng nước. Thế nhưng… bao nhiêu chiếc thuyền lớn còn không chịu được gió mưa, giông bão thì làm sao… một chiếc thuyền giấy mong manh có thể chứ? Nhưng bé con không tin và vẫn cố gắng. Phải chăng, khi người ta cố gắng sẽ có được hạnh phúc, đúng không? Rồi một ngày một cậu nhóc xuất hiện (Nghe có vẻ như mấy bộ phim Hàn Quốc ấy) cùng với những tờ giấy. Cậu bé ở bên kia đường, trên cái nhà cao tầng sang trọng. Cậu bé đã dạy tôi cách xếp những chiếc thuyền có mui mặc dù chẳng biết tôi thả thuyền làm gì. Cậu bé cùng tôi dõi mắt theo bóng của chiếc thuyền nhỏ với ánh mắt hy vọng, để rồi lại thất vọng khi chiếc thuyền giấy nhanh chóng bị nước mưa đánh chìm. Thế nhưng, cậu bé lại là người cho tôi thêm hy vọng. “Một chiếc cửa đóng lại sẽ có một chiếc cửa khác mở ra” – Tôi từng không hiều câu nói “triết lý” ấy mà cậu bé đã thì thầm vào tai tôi. Tôi chỉ hiểu rằng, tôi không đơn độc một mình trên bước đường đi tìm hạnh phúc…

Rồi tôi lớn lên, những bài học, những kiến thức thực tế làm tôi phải thừa nhận chiếc thuyền giấy không thể biến ước mơ của tôi thành hiện thực – nó chỉ là một câu nói của mẹ tôi để giữ chân cô con gái nhỏ tinh nghịch mà thôi. Tôi không xếp thuyền giấy nữa, bỏ luôn cả ước mơ, cả ký ức và cậu bé ngày xưa vào một chiếc hộp. Tôi đóng chặt, khoá lại và cất sâu vào ngăn tủ – ngăn tủ của trái tim. Cuộc sống với những khó khăn, những thử thách, hiểu lầm và đố kỵ làm cho cô bé con ngày xưa phải lớn, phải sống với thực tế. Thế nhưng, hình như, khi người ta lớn lên… người ta bỗng trở nên thờ ơ, lãnh đạm và “thực dụng”. Tôi đã sống một cuộc sống như thế, một cuộc sống mà người ta vẫn gọi là an phận. Tôi chấp nhận mà không chống trả hay phản đối. Phải chăng chiếc thuyền giấy nhỏ của tôi đã thực sự bị cuộc sống nhấn chìm mãi mãi?

Có một ngày khi lang thang một mình trên phố vào một buổi chiều mưa. Tôi đã thấy một cô bé – một cô bé con mặc một chiếc váy rất đẹp, trên tay là những chiếc thuyền giấy chạy ra từ một ngôi nhà. Cô bé ngồi xuống, hai bàn tay nhẹ nhàng rút ra từng chiếc thuyền giấy đủ màu sắc, đặt xuống dòng nước – chỉ ngay trước mặt tôi thôi. Rồi, những kí ức và ước mơ ngày xưa lại ùa về.

- Bé ơi, em thả thuyền giấy làm gì thế?

- Để nó mang những ước mơ của em đến với thượng đế ạ!

- Ai bảo với em thế?

- Mẹ em nói đấy chị ạ. Mẹ bảo nếu như em ngoan và thực sự mong muốn những điều tốt đẹp cho người khác, những chiếc thuyền giấy của em sẽ thực sự đến được với thượng đế.

- Thế… đã có chiếc thuyền nào của em hoàn thành được sứ mạng của mình chưa?

- Có rồi chị ạ. Đó là chiếc thuyền chở ước mơ của em dành cho bà Ba ở đầu phố. Bà ấy đã tìm lại được con trai của mình rồi đấy và… hai người đang sống rất hạnh phúc.

- Thế em không ước gì cho riêng mình sao?

- Không ạ! Như thế thì chiếc thuyền này sẽ không đến được với thượng đế đâu. Em đã có một gia đình hạnh phúc rồi mà!

Cô bé mỉm cười sau khi trả lời những câu hỏi của tôi, lại tiếp tục ngồi xuống và thả đi những chiếc thuyền đầy màu sắc! Hạnh phúc bé nhé! Hạnh phúc với những niềm tin và ước mơ đem lại hạnh phúc cho mọi người!

Ừ, hình như chưa bao giờ tôi mơ ước một điều gì cho người khác cả. Những ước mơ từ thưở bé đến giờ vẫn chỉ là những ước mơ cho riêng một mình tôi. Tôi mong tôi được hạnh phúc. Tôi mong tôi sẽ có một gia đình đầm ấm… Chưa bao giờ tôi mong cho chị Chi nhà kế bên sẽ có một ngày bán được hàng. Chưa bao giờ tôi mong cho con bé Hai trong xóm được đi học…

Có phải vì thế mà chưa bao giờ những chiếc thuyền giấy của tôi đến được với thượng đế?

Hôm nay lại mưa và tôi ở nhà, phụ mẹ nấu những món ăn cho bửa cơm chiều, phụ mẹ làm những công viêc lặt vặt trong nhà. Hình như lâu lắm rồi ngôi nhà nhỏ của chúng tôi không ồn ào và vui vẻ đến thế. Nhặt được những tờ giấy báo còn xót lại sau buổi tổng vệ sinh, bỗng nhiên… tôi lại muốn xếp thuyền. Một chiếc thuyền giấy duy nhất. Chạy ào ra ngoài phố bỏ lại phía sau tiếng gọi của mẹ – con bé con to xác là tôi giữ khư khư lấy chiếc thuyền nhỏ như của báu. Ngồi bệt xuống đường lớn và từ từ thả chiếc thuyền nhỏ vào dòng nuớc – ước mơ cho những cô bé con như cô bé mà tôi đã gặp sẽ luôn luôn được hạnh phúc! Uh có lẽ khi biết nghĩ cho người khác, chiếc thuyền giấy chở ước mơ của tôi sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ có thể vượt qua gió mưa để hoàn thành sứ mạng sao cả của mình.

21 tháng 7, 2013

Cho anh mượn em

20:00 0 Comments

Cho đến nay tôi vẫn không hiểu vì sao đã cho anh “mượn” tôi và có lẽ bắt đầu từ sự việc này, tôi đã vô tình rơi vào cái “bẫy tình” của anh. Bấy giờ tôi học ĐH năm thứ 2, anh học trên tôi một khoá. Hồi đó anh là trưởng ban thể thao của trường, là người hóm hỉnh, có duyên, tôi là một thành viên trong đội của anh. Một buổi tối anh hẹn tôi đến, nói là có việc cần trao đổi. 

Tôi hỏi anh có việc gì, anh đằng hắng một tiếng rồi nói nghiêm túc: - Qua tiếp xúc, thời gian qua, anh thấy em là một cô gái hiền lành, đáng yêu, còn thái độ chân thành của anh có lẽ cũng để lại cho em ấn tượng sâu sắc… Tôi nhìn khuôn mặt thanh tú của anh dưới ánh trăng và chờ đợi anh nói tiếp. - Cho nên hôm nay anh mạnh dạn nói với em chuyện hệ trọng này… Tôi bắt đầu xúc động, vội chuyển ánh mắt từ khuôn mặt anh sang nơi khác. - Nếu vì ba chữ này mà quan hệ của chúng ta mất đi thì anh sẽ vô cùng hối hận; còn nếu vì ba chữ này mà quan hệ tin cậy giữa chúng ta tiến bộ thêm thì anh sẽ vô cùng sung sướng… Chân tôi giẫm giẫm trên mặt đất, tay phải nắm chặt lấy ngón tay cái của tay trái, đầu nóng ran, mắt nhìn đông nhìn tây không tự nhiên. Tôi tin chắc các cô gái mới nghe câu đó cũng có cảm giác như tôi. Anh chầm chậm nói: - Đó là: Mượn ít tiền! Tôi ngửng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng và đôi mắt hóm hỉnh của anh liền đứng dậy đấm cho anh một cái, anh vội lùi ra phía sau, cuời ha hả: - Ai bảo em nghe ba chữ ấy thì nghĩ đến ba chữ kia. - Có tiền em cũng không có cho mượn. Tôi tức quá bỏ đi. - Ôi anh đùa em thôi, đừng giận nhé! Không nhịn được tôi cũng cười to. Tôi đã cho anh vay tiền và đúng như lời anh nói, quan hệ giữa chúng tôi ngày càng thân mật hơn, chúng tôi đã trở thành đôi bạn tốt – có gì cũng nói cho nhau nghe. Khi anh ra trường, tôi rất buồn, còn anh chỉ nắm chặt tay tôi rồi đi. Chúng tôi vẫn liên lạc với nhau qua điện thoại, anh kể cho tôi nghe những chuyện vui trong công tác, còn tôi cũng thổ lộ với anh những chuyện buồn. Lần nào anh cũng làm cho tôi vui, bất giác tôi ngày càng mong được nghe giọng nói của anh; tôi phát hiện ra tôi đã yêu anh ấy. Sau khi tốt nghiệp tôi đến làm việc ở nơi anh công tác. Một buổi tối sau nửa năm, ăn cơm xong, chúng tôi đi trên phố lớn để trò chuyện. - Chúng ta quen nhau đã lâu rồi nhỉ. Thời gian qua chúng ta đã rất hiểu nhau…- anh nói. Tôi nghĩ ngay đến cái đêm cách đây ba năm , không nín được cười, tôi ngắt lời anh và nói: - Có phải lại muốn mượn tiền không? Cứ nói thẳng đi! - Không, em hãy nghe anh nói hết đã. Anh lại nói nghiêm trang như lần trước. - Được, được, anh muốn nói với em ba chữ, nếu vì ba chữ đó mà mối quan hệ tốt đẹp giữa chúng ta cuối cùng tiêu tan anh sẽ vô cùng hối hận; nhưng nếu ba chữ đó làm cho quan hệ tín nhiệm nhau càng tiến bộ hơn, anh sẽ vô cùng phấn khởi, có phải vậy không? - Nói đi, anh muốn vay bao nhiêu? Anh không nói to như tôi nghĩ mà chỉ nói nhỏ nhẹ: - Anh mượn em! - … - Anh muốn trước hết là mượn em để làm bạn gái anh, sau đó mượn em để làm mẹ của con anh, cuối cùng mượn em để làm bạn cũ của anh, có được không? Ánh mắt dịu dàng của anh đã nhìn thấu trái tim tôi. Tôi đờ người không biết là mình đã gật đầu cho tới lúc anh ôm lấy tôi. Cho anh... mượn em nhé! Sau khi kết hôn, tôi sống êm ả và hạnh phúc. Tôi thường nhớ lại cái đêm hôm đó, nghĩ đến khuôn mặt đứng đắn và nụ cười của anh dưới ánh trăng.

Sưu tầm wWw.Khocviem.org

27 tháng 4, 2013

Con yêu mẹ

22:10 0 Comments

Mẹ luôn ở mãi trong trái tim tôi, mãi mãi tôi cũng chỉ có một người mẹ duy nhất.
Đã từ lâu rồi tôi chưa gọi lại tiếng “Mẹ”. Kí ức về mẹ đọng lại trong tôi rất mơ hồ, mẹ không sinh ra tôi nhưng là người đã cưu mang tôi và cho tôi tình yêu thương vô bờ của một người mẹ.

15 tháng 11, 2012

Bản tình ca của biển

13:11 0 Comments
Lời tác giả: Một câu chuyện đẹp thường khiến người ta không tin rằng nó có thật phải không? Nhưng có lẽ, tôi là một người may mắn khi đang được chứng kiến một câu chuyện đẹp như thế! Và tôi muốn chia sẻ để tất cả những người thiếu niềm tin có thể tin rằng, cổ tích có thật ở đời thường…

Những con sóng hối hả đuổi nhau vào bờ và rì rào những tiếng cười bí mật. Biển gợn gió. Mặt biển đã nuốt được một phần ba cái lòng đỏ trúng gà. Bóng cam loang lổ mặt nước và một vài vệt mây dài trên bầu trời như những vệt màu bị loang ra bởi sự vô ý của người hoạ sĩ. Đôi mắt màu cà phê sữa của chàng trai hướng theo những con sóng ở xa, loang theo những vệt màu trên nền giấy bầu trời và chất chứa điều gì mênh mang, sâu thẳm. Bản guitar nhẹ nhàng và ướt đẫm hơi sương chiều của biển. Cái dáng cao, khoẻ mạnh, làn da mặn nồng rám muối, rám nắng và tư thế ngồi bình thản làm anh đẹp rực rỡ dưới ánh hoàng hôn. Tay anh gảy đều đều những sợi dây đàn mỏng manh, môi anh hát một bản tình ca và ẩn hiện nụ cười chất chứa tâm tình.Và đôi mắt anh, màu cà phê sữa, êm dịu như ánh hoàng hôn, ngọt ngào như tiếng sóng…


Cô ngắm say sưa chàng trai đang ngồi trên mỏm đá nhỏ, nơi những con sóng cứ chen nhau tấp vào nhè nhẹ. Dường như, chúng muốn nghe giọng hát trầm trầm ấm áp của anh. Ánh mắt anh làm bao nhiêu gió bão trong lòng cô lặng xuống. Qúa khứ, hiện tại và những nghĩ suy không có lời giải đáp. Bình lặng và ngắm anh, có điều gì đó như là bí mật. Phải! Đây là bí mật của riêng cô. Rằng cô vẫn thường và rất thích ngắm anh như thế.


Cô nhẹ nhàng tiến lại gần phía anh, cố gắng không làm gián đoạn bản tình ca anh đang hát. Nhưng chỉ còn vài bước nữa, anh đã mỉm cười quay sang:


- Bọn trẻ đã ăn cơm rồi à? Sao em lại có thời gian mà ra đây?


Cô giật mình và ngại ngùng nhìn anh. Cô mạnh dạn tiến lại gần rồi vẽ vào lòng bàn tay anh một dấu chấm hỏi. Anh mỉm cười:


- Những người khiếm thị luôn có trực giác và thính giác tốt hơn mọi người. Em không nhớ sao?


Cô lặng lẽ mỉm cười và ngồi xuống bên cạnh anh. Cô hích nhẹ vai anh tỏ ý muốn anh hát tiếp. Anh cười hiền:


- Anh luôn tưởng tượng em có nụ cười thật hiền và thật đẹp.


Cô lại vẽ vào tay anh một dấu hỏi.


- Bởi vì em như một cơn gió biển. Đối với anh, gió biển luôn hiền hoà và dịu dàng. Giống như em.


Chàng trai mỉm cười rồi lại hướng ánh mắt ra xa. Anh lại ôm đàn, dạo nhạc và ngân nga bằng chất giọng trầm trầm:


“Hãy ngồi lại bên tôi một phút cuối khi ngày sắp tàn
Vì sợ ngày mai sang tình đi khắp nơi thật vội vàng
Biết chăng ngày mai sẽ lại nhớ đến tôi


Hãy ngồi lại bên tôi…”


- Thảo Khuê! Về thôi em!


Tiếng gọi của một người con trai khác vang lên sau lưng cô làm cô giật mình quay lại. Cô nhìn anh bằng ánh mắt tiếc nuối rồi đặt tay lên vai anh thay cho lời tạm biệt. Anh nhìn cô và cười ấm áp:


- Hẹn gặp lại em!


Chàng trai lại hướng mặt ra biển khi chắc chắn rằng cô đã đi khuất, trong bàn tay của một người con trai khác. Ánh mắt anh lại chạy ra thật xa, và anh lại lướt bàn tay trên những sợi đàn mỏng manh.


“Hãy cứ đi về nơi xa đó
Nhưng đừng đi quá xa vời
Để tôi được dõi theo người.
Đừng nói không tin vì đã bao giờ bắt tin
hãy cứ nghe tôi khi tôi nói tôi tin người
Để tôi mãi tin để bước tiếp trên cuộc đời
Làm ơn làm ơn…”


- Em hãy dành thời gian để làm những việc có ích hơn đi! Giống như em trước đây ấy! Đừng mất thời gian ở những nơi như thế nữa! – Người con trai vừa điều khiển vô lăng, vừa nhẹ giọng nói với cô.


Cô nhìn anh. Ánh mắc hiện lên sự thắc mắc và phiền lòng. Cô cúi xuống viết vài dòng vào tờ giấy màu vàng cầm sẵn trên tay.


-”Những nơi như thế là thế nào? Anh không thích cô nhi viện sao?”


Người con trai khẽ liếc nhanh mảnh giấy rồi cười.


- Anh chỉ thấy em mất thời gian ở đó. Bọn trẻ ấy có người khác lo rồi, em việc gì phải bận tâm. Em không cần phải thu mình lại sau tai nạn như thế. Tai nạn cướp mất giọng nói của em, nhưng đừng để nó thay đổi hoàn toàn cuộc sống của em.


-Nhưng em cảm thấy giữa mình và những đứa bé khuyết tật ấy có sự đồng cảm. Em thực sự muốn chăm sóc cho chúng và cảm thấy thoải mái. Em không thu mình. Chẳng phải bố mẹ em cũng rất vui vì điều đó hay sao?” – Cô chìa mảnh giấy về phía người con trai.


- Vấn đề là em sắp làm vợ anh. Và anh không thích việc đó. Anh muốn em, một là chăm lo cho sự nghiệp. Nếu không thì hãy làm một bà nội trợ tốt.


Cô nhìn anh thất vọng. Cô không ghi giấy nữa mà nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời mưa lâm râm. Trong mắt cô hiện lên hình ảnh của những đứa trẻ khuyết tật trong cô nhi viện. Những thiên thần bé nhỏ ấy đã cứu cô khỏi tuyệt vọng sau tai nạn kinh hoàng làm cô mất đi giọng nói, để cô cảm thấy rằng mình vẫn luôn là người may mắn. Cô yêu chúng từ khi nào chính cô cũng không biết rõ. Bảo cô rời khỏi chúng bây giờ, chẳng khác nào dập tắt nguồn động lực duy nhất của cô. Rồi hình ảnh của người con trai có đôi mắt màu cà phê sữa lại hiện lên. Chàng trai gắn tuổi thanh xuân của mình với nụ cười của những đứa trẻ.Anh có đôi mắt thật đẹp nhưng thật buồn vì nó chẳng thể nào nhìn thấy được thế giới đẹp tươi. Anh lấy niềm vui dạy đàn cho lũ trẻ làm hạnh phúc của mình.


Cô khẽ đưa mắt nhìn người con trai bên cạnh và cố nén một cái thở dài buồn bã…


Mưa làm biển trở nên dữ dội. Sóng tấp vào bờ nổi bọt trắng xoá. Buổi chiều đáng lẽ phải đẹp tươi ấm nắng, lại bất ngờ buồn bởi một cơn bão biển.


Chàng trai hướng mặt ra ngoài cửa sổ và chăm chú lắng nghe. Tiếng sóng lớn, tiếng mưa đáp liên hồi và dồn dập, tiếng lũ trẻ con cười đùa ở nhà sinh hoạt chung, và anh khẽ giật mình quay ra cửa vào khi nghe tiếng bước chân. Một tiếng bước chân anh đã thuộc lòng từ lần đầu tiên nghe thấy chúng.


- Trời mưa lớn thế này, em cũng đến sao?


Cô đến gần anh, mỉm cười và nắm lấy tay anh thân thiện. Cô vẽ kí hiệu hay chữ viết gì đó vào tay anh. Anh nghĩ một lúc rồi nhoẻn cười:


- Sao anh biết em ấy à? Anh thuộc lòng bước chân của từng người. Bước chân của em rất nhẹ. Nhẹ như gió!


Cô khúc khích cười rồi với chiếc guitar treo trên tường đưa cho anh.


- Em muốn anh hát à?


Cô để cho anh cầm đàn, thu mình lại trên chiếc ghế mây và lặng im đợi chờ.


Chàng trai lướt những ngón tay chai sạn của mình dạo một lượt. Rồi ánh mắt anh lại hướng ra màn mưa ngoài cửa sổ.


“Đừng rời xa tôi vì tôi lỡ yêu người mất rồi,
Và con tim tôi,từng ngày ấy khi bước vào cuộc đời.
Biết mai về sau chỉ luôn yêu một người


Một người thôi…”


Giọng chàng trai trầm trầm và ấm áp khiến cô bỗng nhiên chìm vào những suy nghĩ miên man. Cô nhìn màn mưa. Có phải chăng cô đang rối bời những cảm xúc? Ngắm nhìn đôi mắt màu cà phê sữa của anh, sao bỗng dưng trong lòng cô là lạ. Anh đem đến cho cô thấy một thế giới lạc quan và trần đầy tin tưởng, hi vọng. Con người ta sống trên đời, dù có sung sướng đến đâu cũng không thoát khỏi những gió bão cuộc đời đến với mình. Những lúc ấy người ta thường gục ngã và tuyệt vọng. Cô cũng đã từng như thế. Cô sống trong nhung lụa. Cô có con đường công danh với tương lai rạng rỡ. Cô có chuyện tình đẹp như mơ mà nhiều cô gái khác thầm mong ước.Nhưng cô chưa bao giờ cho là đủ… Thế rồi tất cả bỗng hoá thành những thứ khiến cô tiếc nuối, tấm tức mỗi khi nhớ về. Một tai nạn khiến cô mất đi giọng nói.Thế giới như sụp đổ…


…Để rồi khi gặp anh, chàng trai có đôi mắt màu cà phê mênh mang nỗi niềm của biển, cô như được thức tỉnh, được vực dậy khỏi bể bi quan. Anh mất thị lực từ nhỏ. Thế mà anh vẫn lạc quan. Vẫn căng mình ra để cảm nhận cái tươi đẹp, ấm áp của cuộc đời bằng tất cả những giác quan còn lại. Anh cho cô biết rằng, con người ta, không khiếm khuyết mặt này cũng khiếm khuyết về mặt khác và có những khiếm khuyết không bao giờ bù đắp được. Cho nên phải tập chấp nhận và biến nó thành một thứ đặc biệt của mình. Để lạc quan mà sống. Ta khiếm khuyết đấy! Nhưng khiếm khuyết ấy không phải chiếm cả cuộc sống của ta.


“Chỉ một ánh mắt thôi cho con tim thêm yên bình
Tôi thao thức,tôi héo mòn
Vì nỗi nhớ…
Đừng bỏ rơi tôi dù cơn lốc sắp đến nơi rồi
Này bờ vai tôi là chiếc gối nhẹ ru lòng người
Hãy nép vào nhau để được thấy yên bình
Làm ơn,làm ơn…”


Cô hướng mắt nhìn anh và giật mình khi thấy ánh mắt anh hướng về phía cô. Bỗng nhiên cô nhận thấy, trong đôi mắt ấy, trong đôi mắt không thể nhìn thấy thế giới đẹp tươi, lại có điều gì đó quá đỗi yêu thương. Những yêu thương dường như được truyền từ nơi sâu thẳm lắm, một nơi giống trái tim, đến đôi mắt màu cà phê sữa…


- Em biết điều này không ?…


Chàng trai ngập ngừng và cười buồn, đôi mi anh cụp xuống và ánh mắt lại hướng về phía màn mưa.


- Mặt biển và bầu trời tưởng chừng như giao nhau ở đường chân trời. Nhưng thực chất, chúng song song. – Giọng anh xa xăm và nhỏ hơn, như thể anh nói với chính mình – Có lẽ anh là biển, và em là bầu trời rộng lớn…


Câu sau cùng anh nói rất nhỏ, và còn bị hoà vào tiếng mưa dồn dập ngoài kia, nhưng không hiểu sao cô vẫn kịp nghe thấy. Và bỗng nhiên, cô nghe tim mình trật một nhịp dài…


- Trời mưa bão mà em vẫn cứ đến đó à? Anh đã bảo em bớt đến đó đi! Có biết anh lo thế nào không ?


Người con trai vội chạy đến khi thấy cô về đến cửa và lớn tiếng. Cô nhíu mày tỏ ý khó chịu. Cô im lặng và đi vào trong lấy khăn lau khô tóc. Người con trai vẫn không thôi trách móc. Cô nhìn anh với ánh mắt bực dọc tỏ ý cô không muốn anh nói nhiều thêm nữa. Cô viết láu vào tờ lịch trên bàn:


-” Anh về đi! Đừng lên giọng với em như thế! Anh không có quyền cấm cản em đi đâu và làm gì.”


- Nhưng anh là chồng sắp cưới của em! Anh có quyền …


Anh chưa nói hết câu thì đã bị bàn tay cô chặn lại ngang môi. Cô nhìn anh với ánh mắt kiên quyết rồi bỏ lên phòng.


Cô ngồi trong ánh đèn ngủ dìu dịu và trầm ngâm suy nghĩ…Về chàng trai ấy, về đôi mắt màu cà phê sữa ấy, về bài hát mà lúc nào anh cũng hát khi bên cạnh cô, về câu nói như tự nói với chính mình của anh bị tiếng mưa làm cho nhoà đi và trở nên cô độc…Rồi cô lại nghĩ về người con trai cô sắp lấy làm chồng. Cô có cảm giác cô và anh ngày càng xa nhau. Có một khoảng cách vô hình đang hình thành và ngày càng lớn. Khoảng cách ấy bắt đầu xuất hiện kể từ sau khi cô bị tai nạn. Cô và anh không còn đồng quan điểm, không còn hiểu nhau, cũng không còn hay yêu thương cười đùa như trước nữa. Anh luôn có ánh nhìn không thiện cảm với chàng trai kia và những đứa trẻ khuyết tật ở cô nhi viện…Vậy thì đối với cô, mai này anh sẽ thế nào?…Cô miên man trong một mớ hỗn độn những nghĩ suy không thể gỡ. Và rồi cô giật mình khi không còn cảm nhận được hơi nóng ấm của chiếc nhẫn đeo bên ngón áp út…Nhưng dường như, tim cô lại lỡ một nhịp dài khi nghĩ đến bài hát mà chàng trai của biển ngân nga…


…Cô tháo chiếc nhẫn và đặt vào hộp khi trời đã sắp bình minh. Rồi từ từ viết vào tờ giấy nho nhỏ:” Anh ạ! Mặt biển và bầu trời tưởng chừng như giao nhau ở đường chân trời. Nhưng thực chất, chúng song song. Dường như em là bầu trời, còn anh lại là biển mênh mông…Ta đã tưởng chừng mình có thể giao nhau…Nhưng em chợt nhận ra, đường chân trời chỉ là ảo giác!…”


“Đừng nói chia tay vì đã bao giờ nói yêu


Hãy cứ lặng im khi tôi nói tôi yêu người
Để tôi được sống với ước m
Được yêu mãi..”


Hoàng hôn. Chàng trai quay mặt về phía biển. Chiếc đàn guitar cổ điển vẫn nằm gọn trong lòng anh. Anh vẫn gảy những nốt quen thuộc và khe khẽ tâm tình với chính mình. Hoàng hôn khiến người ta có cảm giác nhẹ nhàng nhưng lại rất đỗi cô đơn.Rồi anh giật mình khi nghe tiếng bước chân quen thuộc. Anh mỉm cười thay cho lời chào.


Cô không nói gì. Chỉ lặng lẽ nhìn anh. Ánh mắt mênh mang và ngọt ngào vị cà phê sữa. Nụ cười hiền lành luôn xoa dịu trái tim. Giọng hát tâm tình trầm trầm và ấm áp. Tim cô lại trật một nhịp dài…Cô khẽ cúi xuống, cầm lấy tay anh và hôn nhẹ lên má…


…Thế rồi, trong khoảnh khắc nắng hoàng hôn bắt đầu dịu dàng và rực rỡ, đôi tay chàng trai khẽ run lên…Có gì đó len vào tim khi anh vô tình chạm vào ngón tay không còn đeo nhẫn…