Follow Us @soratemplates

30 tháng 8, 2013

Những chuyến bay có đưa em đến bên anh?

Những chuyến bay có đưa em đến bên anhEm đứng giữa ngã ba đường. Ngập ngừng. Rồi vít nhẹ tay ga đi thẳng. Hình như em đang làm một trong những việc điên rồ nhất từ trước đến nay: Phóng 30km đến sân bay chỉ để ngắm những chiếc máy bay cất cánh. Cảm xúc bồi hồi và náo nức như cách đây một năm. Chuyến bay đã đưa em đến bên anh. Và cũng là chuyến bay đã mang em rời xa anh.


Những chiếc máy bay chạy dài trên đường băng rồi từ từ nâng cánh. Em không muốn đứng từ xa nhìn chúng gầm gừ bay lên mà mình hoàn toàn bất lực. Em muốn là một hành khách trên khoang, muốn vượt mọi xa xôi, muốn tìm đến anh. Nhưng tất cả những gì em có thể làm là lặng lẽ đứng nhìn những chiếc máy bay rời khỏi thành phố này, không biết sẽ đi về đâu, có thể là đến nơi anh đang đứng, có thể một nơi nào đó em chưa từng biết đến nhưng chuyến bay nào cũng mang theo rất nhiều hy vọng, rất nhiều nỗi nhớ trong em.

Có phải tình yêu khiến người ta trở nên dại khờ đến mức không nhận ra những việc ngớ ngẩn mình đang làm? Giống như em đã một mình lao đi giữa bụi bặm đường phố chỉ để tìm một cảm giác gần gũi thân quen trong những chiếc máy bay cất cánh. Giống như em cả gan yêu, ngay khi biết rồi một ngày tình yêu em sẽ tan như bong bóng, rồi một ngày nỗi buồn sẽ tìm đến em, sẽ trêu đùa em: “Này kẻ Ngốc biết yêu! Lỗi này là ở cô nhé!”

Những chuyến bay có đưa em đến bên anh

Ảnh minh họa

Có sao đâu anh nhỉ, nếu như được là một kẻ ngốc. Là một kẻ ngốc biết yêu. Một kẻ ngốc biết nuôi trong mình những hy vọng nhỏ nhoi để thấy cuộc sống chưa khi nào ảm đạm. Một kẻ ngốc biết buồn phiền để thấy những cung bậc cảm xúc chưa bao giờ chết đi trong em. Em vẫn đang sống một cách hoàn hảo. Một kẻ ngốc biết thương nhớ, cho dù trái tim có đôi ba vết xước nhưng còn biết đập những nhịp đều như hơi thở: “Yêu anh... Yêu anh...”. Một kẻ ngốc biết mơ mộng về một tình yêu nhất định không thuộc về mình nhưng kịp dừng lại khi hoàng hôn buông xuống.

Chiều rất muộn. Em lặng ngắm những chiếc máy bay sải cánh trên bầu trời đầy gió. Không hiểu tự khi nào bờ môi trở nên mặn chát. Những thứ nước mắt yếu đuối nhưng đầy hạnh phúc, vì anh vẫn ở trong em, cho dù không gian, cho dù thời gian, cho dù ngăn cách. Những chuyến bay kia, có chuyến bay nào chở hết mong nhớ trong em đến bên anh? Có chuyến bay nào đưa em đến thật gần bên anh, cho em một lần được sống thật với tình yêu của em? Anh có tìm trên bầu trời những chuyến bay và thấy em trong đó? Anh hãy cứ để mặc em yêu anh dại khờ như thế nhé, được không, được không anh?

Nhưng chiều rất muộn rồi. Em phải về thôi anh.

(Theo blog Bức thư tình)