Follow Us @soratemplates

3 tháng 7, 2013

Nổi nhớ có phai là anh?

Còn lại gì khi em vắng anh hỡi người? Còn lại gì?
Em yêu anh, em cần anh. đã bao lần em trộm nhìn, bao đêm em mơ về anh, ánh mắt đó nụ cười đó nhưng……………

Ngày anh đi, em không khóc được vì em biết có khóc có níu kéo thì anh vẫn sẽ đi, anh đã quyết định rồi. Anh sẽ không còn bên em nữa. Sẽ chẳng còn vòng tay anh ôm em siết chặt khi đêm lạnh bên hồ, chẳng còn bờ vai ấm áp để em tựa vào khi chia sẽ nỗi niềm bộn bề cuộc sống, chẳng còn môi hôn ngọt ngào ta trao nhau trong đêm đông muộn, Chẳng còn nữa, đã chẳng còn nữa.

Em muốn đưa đôi tay chạm nhẹ khuôn mặt anh lần cuối. Nhẹ nhàng đặt lên môi anh một nụ hôn để thấy rằng em được gần anh hơn. Để ngày  anh đi, hai ta trở thành xa lạ.

Em muốn anh hãy ôm em anh nhé! Hãy nắm lấy tay em anh nhé, hãy cho em tựa vào vai anh anh nhé! Để hơi ấm trái tim anh sưởi ấm những giọt lệ buồn lạnh buốt tim em, để những dấu yêu xưa ùa về trong khoảng nhớ, để khi xa nhau thì hai ta giữ lại chút gì đó trên môi.Ngày anh đi, ngày đó đã đến….

Còn lại gì khi em vắng anh?

Nỗi nhớ, nỗi đau, nước mắt, hận thù hay tình yêu chung thủy vẹn nguyên đợi chờ?

Em yêu anh và em chỉ muốn bên anh thôi.

Yêu anh tựa như chim bay liền cánh. Yêu anh bằng cả con tim mình. Nhưng, ngày anh quyết định ra đi xa em rời xa em, tình yêu anh đã hết và Tình yêu ấy tình yêu của em trao anh chỉ có thể sống trong im lặng và đớn đau!

Đêm nay sao lạnh quá anh à. Có lẽ bởi lâu rất lâu rồi em không còn được bên anh nữa. Lạnh cả trong tim em. Lạnh trên đôi môi, lạnh trên từng dòng nước mắt, tiếng thở dài khẻ trong đêm, nụ cười để che đi ánh mắt đượm buồn.

Em níu bước thời gian, lấp đi những khoảng trống không muốn tồn tại cho giây phút em có anh. Muốn thời gian ngừng lại đừng trôi, để em bên anh mãi mãi. Nhưng có lẽ đó chỉ là một mộng ước, một mộng ước chẳng bao giờ thành sự thật.

Nghiệt ngã một mối tình. Anh sẽ xa em. Nụ hôn đang trao bỗng có chút vị gì mằn mặn trên khóe môi tê dại. Có gì đó ướt ướt nơi khóe mắt, đáy mắt sâu thẳm đong đầy những tổn thương, chực trào dòng nhớ, trực trào cho lời chia tay xa mãi.


Còn lại gì khi em vắng anh?

Đêm rồi cũng sẽ tàn. Bình minh rồi cũng sẽ lên.

Chỉ còn lại mình em, chỉ mình em mà thôi!

Tiếng sầu bỗng rơi trên môi mềm, lắng lặn trong tim em. Bụi sạn, buốt rát, nhói lên tiếng tí tách những giọt đau. Nhẹ nhàng mà tê buốt.

Có lẽ em sẽ đợi chờ, đợi chờ trong niềm hạnh phúc vô biên. Nhưng có lẽ em sẽ thành cô đơn, cô đơn cho nỗi nhớ khắc khoải mà em nguyện đợi chờ cho những bước chân anh qua.

Mà tại sao nhỉ, thế giới có trăm ngàn người, cớ chi em đợi chờ một người là anh?

Có lẽ vì em yêu anh. Và em yêu anh, anh à.

Em sẽ như thế và mãi như thế.

Nhưng em cũng đã học cách chấp nhận cho ngày em vắng anh, 1 thời gian dài rất dài anh ah.

Một mình, bơ vơ và nỗi nhớ! nhớ anh hay nhớ ai hay chỉ là nổi nhớ!