Follow Us @soratemplates

2 tháng 3, 2013

Story: Cơn Mưa Phùn - phần đầu

Truyện ngắn: Cơn mưa phùn


Dẫu cuộc sống luôn có sự khắc nghiệt, dẫu cuộc sống còn biết bao bon chen nghi ngờ mà sao con người vẫn luôn phải có niềm tin vào cuộc sống, vì nó là phương thuốc hữu hiệu nhất cho những ai đã đôi lần đối mặt với thử thách và đau khổ, để họ có thêm nghị lực vượt qua chính mình. Không gian và thời gian không chờ đợi những kẻ thua cuộc, đau khổ sẽ giết chết đi sức mạnh của con người dù biết rằng có những nỗi đau đến muôn đời không bao giờ tắt hẳn, phải chăng người ta chỉ cất giấu nó vội vàng vào trong một “ khoảng lòng”, một miền kí ức vừa xa vừa gần, để rồi đôi lần vô tình nhớ lại càng thêm xót xa…

“ Cơn mưa phùn bay qua thành phố nhỏ, hàng cây dật dờ rụng hoa tàn úa, buồn chìm vào mắt em người con gái hát một mình, bài hát buồn như cuộc tình…” Âm thanh từ chiếc radio nhỏ tỏa ra nhẹ nhàng khiến không gian trở nên thêm lạnh lẽo, Lam nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời lúc này u ám quá, những đám mây đen lang thang trôi lững lờ không bờ bến, cũng giống như lòng Lam lúc này dường như đã mất đi điểm tựa. Cô nhìn ra xa xăm, không mục đích không suy nghĩ, chỉ thấy buồn đến nao lòng, mùa thu ở đây không có lá vàng rơi, không có những cơn gió heo may thoang thoảng mà chỉ có những cơn mưa phùn nhẹ nhàng như phủ sương lên những nhánh hoa nguyệt quế trước mái hiên. Hôm nay trời mưa nên Lam ở nhà, mọi khi giờ này cô đang đọc sách ở trong thư viện, với Lam chỉ những cuốn sách mới làm lòng cô trở nên thoải mái và quên đi phần nào cuộc sống không mấy dễ chịu trong thực tại. Lam đã phải đối mặt với những đau khổ, mà khi nếm trải mới biết được địa ngục cũng chỉ đến thế đối với một cô gái hơn hai mươi tuổi.



Lam là sinh viên năm cuối của trường đại học văn hóa và du lịch Đà Lạt, cô thông minh, nhanh nhạy và rất nhẹ nhàng, nhưng Lam không thuộc tuýp người cởi mở mặc dù cô luôn tỏ ra thân thiện và biết giúp đỡ người khác, có lẽ đó là cá tính riêng của cô. Lam không xinh đẹp cuốn hút như Thục Linh, không tươi trẻ năng động như Mỹ Kỳ, đó la hai người bạn gái thân nhất của cô bé. Lam có nét đẹp khe khẽ nhẹ nhàng như mùa thu sâu lắng, có gì đó lạnh lùng của cái lạnh đầu đông, khuôn mặt cô toát lên vẻ mềm mại nhưng kiêu kỳ.
Chính nét đẹp ấy đã làm xao xuyến trái tim của bao chàng trai ở trường đại học, trong đó có Minh. Minh học trên Lam một khóa, ngược lại với Lam, Minh không đẹp trai, không cuốn hút như bao chàng trai thành thị khác, anh giản dị và chỉ sống bởi tấm lòng.

Cũng chính vì thế mà Lam đã từ chối biết bao lời tỏ tình của những chàng trai khác và đến với Minh. Tình yêu của hai người là niềm mơ ước của biết bao đôi trai gái khác, họ yêu nhau với một tình yêu trong sáng, chân thành và không điều kiện. Lam yêu anh nhiều lắm, với cô có lẽ đi tìm cả trái đất này cô cũng không thể tìm thấy ai cô yêu nhiều hơn thế. Lam nhớ lại cứ mỗi lần Minh chở cô bằng xe đạp để leo lên con dốc phía sau trường là cô vừa thương anh lại vừa buồn cười, mặt anh nhễ nhãi mồ hôi, dùng hết sức đạp từng bước nặng nề lên con dốc dài hun hút ấy, Lam đòi xuống đi bộ anh không cho,chỉ đáp lại bằng nụ cười hiền lành. 

Nghĩ đến đây hình ảnh của Minh trong Lam sao gần gũi quá, nhưng sao cô không thể đến bên anh, không thể chạm vào anh dù chỉ một lần. Vụ tai nạn kinh hoàng 2 năm trước đã cướp anh rời xa cô vĩnh viễn, Lam như sống trong ảo giác, tinh thần của cô như cào xé trong đau khổ, còn nỗi đau nào lớn hơn thế vì đối với Lam Minh là tất cả những gì quí giá nhất cô còn lại trên thế gian này. Giờ đây cô phải sống sao với những chuỗi ngày dài đằng đẵng phía trước khi bên cạnh cô đã mất đi tất cả…
Bỗng tiếng chuông điện thoại của Lam reo lên khiến cô bừng tỉnh khỏi những kỷ niệm xa xưa ấy. Thì ra là điện thoại của Thục Linh
- Có gì không Linh? Lam hỏi.
- Có gì mới gọi được à? Linh hỏi vặn.
- À không, thế rủ tui đi đâu à?
- Ừ, tui biết hôm nay bà ở nhà vì đến thư viện không thấy, tui qua đón bà đi chơi nhé!
- Thôi chắc không được đâu, lát tui đi rồi! Lam trả lời
- Đi đâu vậy?
- Tui phải ra mộ anh Minh, ngày mai giỗ anh ấy mà! Lam nói giọng nhỏ hẳn lại.
- Uhm, tui quên mất xin lỗi nhé, vậy hai đứa mình cùng đi. Linh đáp lại.
- Thôi Lam muốn đi một mình. Xong sẽ ghé Linh sau vậy. Được không? Lam hỏi.
- Uhm, vậy đi, bye nhé.
- Uhm, bye.

Nói rồi Lam cúp máy không quên lau những giọt nước mắt còn xót lại trên gương mặt của mình. Cô thay quần áo, cầm trái cây và bó nhang ra viếng mộ Minh, hôm nay là ngày giỗ thứ hai của anh, Lam cũng không quên mang khay thức ăn ra mộ, đó là những món ăn mà khi còn sống Minh rất thích Lam nấu cho anh. Trời vẫn mưa phùn, mưa không to nên Lam chỉ cầm theo cây dù nhỏ, đó cũng là cây dù Minh mua tặng Lam nhân ngày sinh nhật lần thứ 19 của cô.

Hai bên đường thỉnh thoảng mới có vài người đi bộ, họ khoác áo mưa rảo bước thật nhanh để về nhà tận hưởng cảm giác ấm cúng của gia đình, Lam ao ước có được một mái ấm như họ, cô sẽ nấu những món ăn thật ngon cho Minh và cho cả những đức con của hai người…Có lẽ giờ này anh Minh đang lạnh lắm, nghĩ đến đây chợt nước mắt Lam trào ra hòa lẫn với nước mưa trên khuôn mặt của cô gái trẻ. Cố nén nỗi đau vào lòng, cô bước thật nhanh đến với anh…

Mộ của Minh nằm khuất sâu trong rừng thông hun hút, khi còn yêu nhau Minh thường đùa với Lam rằng: “ sau này anh mà chết trước, em nhớ để anh nằm ở đây nhé, anh thích nghe tiếng gió vi vu từ những cây thông già ở đây em à, nghe rất dễ chịu…” Những lúc như thế Lam thường véo mạnh vào tay anh và nói “ Anh mà chết thì em cũng chết theo đấy, đừng nói thế nữa em sợ lắm…” Khi ấy Minh chỉ cười và không ngờ rằng đó lại là sự thật, giá như cô được ở đây mãi với anh, được nói chuyện và sưởi ấm cho anh trong những mùa giá rét. Có thể năm sau khi cô tốt nghiệp đại học cô sẽ phải xa anh mãi mãi để sang định cư cùng gia đình bên Canada, bố mẹ cô đã muốn thế từ rất lâu, đặc biệt là sau mất mát lớn mà cô phải gánh chịu, hiện tại Lam sống một mình ở đây và đó là vấn đề lớn với gia đình cô bây giờ.

Chắc có lẽ mai gia đình anh mới viếng mộ, chỉ có một mình Lam cô có thể thì thầm bên anh một cách tự nhiên mà không bị ai làm phiền, tất cả mọi chuyện vui hay buồn Lam đều kể cho anh hết. Đặt bàn tay nhỏ nhắn lên bia mộ, cô lấy khăn lau chùi cẩn thận, nhổ từng bụi cỏ mới mọc xung quanh, hai cây hoa cúc vàng cô trồng vẫn xanh tươi mơn mởn, hoa nở rộ hơn và thấm đẫm sương đêm. Lam dùng tay vuốt ve bia mộ như ân cần chính với Minh khi còn sống. Cô nhớ anh quá, không kìm được lòng mình Lam nức nở như một cô bé nhỏ:
- Em nhớ anh nhiều lắm,… anh có nghe được em nói gì không anh, anh có biết em đau lòng biết nhường nào không anh, những ngày qua là chuỗi ngày em sống trong tuyệt vọng, mọi người đâu biết được em nghĩ gì, cảm thấy gì, em biết chỉ có anh cảm nhận được điều đó, chỉ có anh mới hiểu em phải không anh…?

Những câu hỏi dồn dập như kìm nén trong lòng cô bấy lâu, những câu hỏi ấy được đưa ra và phải chăng sẽ mãi vẫn không có câu trả lời .Hỡi ôi, Hạnh phúc là gì mà sao con người cứ mãi đi tìm, với Lam bây giờ cô như người say rượu đi tìm nhà mà chỉ biết được lờ mờ rằng nó đang ở đâu đó trên con đường cô chọn, sau bao nỗ lực trong cuộc sống cô còn lại được gì cho cuộc đời này khi tình yêu cô dành trọn niềm tin đã ra đi mãi mãi.

Có lẽ bây giờ cũng đã xế chiều, bầu trời giờ đây sáng hơn một chút, những tia nắng mỏng manh còn xót lại của một ngày dài như không thể làm ấm lên không gian lạnh lẽo và sưởi ấm cõi lòng tan nát của một cô gái. Với gương mặt mệt mỏi và đôi mắt trĩu nặng, Lam hôn lên chiếc bia đá lạnh lùng để từ biệt người yêu. Cô đi bộ trên những con phố dài nơi ghi lại những kỉ niệm đẹp đẽ, những hình ảnh thân quen của hai người, vẫn chiếc ghế đá ven sông Hồ Xuân Hương, vẫn quán kem ngày nào hai đứa cùng ngồi tận hưởng những bản tình ca không lời da diết, tất cả vẫn ở đó, Lam cũng vẫn ở đó, dường như chỉ thiếu mình anh mà thôi…!
Lam đi bộ lên con dốc về nhà, nhà Lam nằm trên ngọn đồi nhỏ, ngôi nhà xinh xắn được trồng rất nhiều những loại hoa khác nhau, vì sở thích của Lam là trồng hoa. Đã về gần tới nhà, bỗng từ xa một chiếc xe hơi rất lạ tiến thẳng về phía cô, Lam hơi giật mình thì trong xe tiếng Thục Linh vọng ra:
- Lam vừa đi về à, Linh đợi Lam mãi mà không thấy.
- Vậy à, Lam đi dạo một chút cho thoải mái thôi, có chuyện gì không Linh?
- Ừ định rủ Lam đi chơi cho đỡ buồn, Lam đi nhé? Linh nói.
- Nhưng..Lam…Lam ngập ngừng chua trả lời thì Linh đã tiếp.
- Nhưng gì nữa, đi đi mà, lâu lắm rồi Lam có đi đâu đâu.À quên mất, Linh giới thiệu anh họ Linh luôn, anh mới ở Sài Gòn ra. Đây là anh Huy. Linh nhanh nhẩu giới thiệu
- Chào em, anh là Huy. Huy trả lời rồi bước xuống xe.
- Chào anh! Lam nhẹ nhàng đáp lại.
- Em đi chơi cùng bọn anh luôn nhé! Huy hỏi.
- Có lẽ hôm nay không được rồi, em xin lỗi, hẹn anh hôm khác nói chuyện nhiều hơn, giờ em phải về nhà rồi…Lam khéo léo từ chối lời đề nghị của Huy.

Cả hai người cũng không nói thêm gì nữa, Lam chào tạm biệt hai người rồi về thẳng nhà, cả ngày nay cô chưa ăn gì và cảm thấy rất mệt mỏi, giờ cô chỉ muốn yên tĩnh nghỉ ngơi, mà với cô từ ngày Minh mất những cuộc đi chơi càng trở nên xa xỉ, và dường như cô không bao giờ tham gia. Lam chỉ muốn ở nhà, mở đĩa nhạc mà Minh tặng, cô thích bài hát Cơn mưa phùn, đó cũng là bài hát đầu tiên Minh hát tặng cô.
“…. Một sớm mai thức dậy, tình yêu rời chăn gối bay theo những cơn mưa phùn lạnh lùng, làm cánh chim bé nhỏ, chiều nay nhiều mây xám bay theo những cơn mưa phùn…” Lời bài hát như nói hộ tất cả những nỗi niềm trong trái tim cô bây giờ. Lam nhắm mắt, cô nhẹ nhàng thiếp đi trong giấc ngủ, và không quên mang theo những hình ảnh về người cô yêu dấu.

Tiếng chim hót ríu rít trong vườn, và những tia nắng đầu tiên của một ngày như là chiếc đồng hồ báo thức khiến Lam thức giấc. Cô vội nhìn đồng hồ, đã 6h30 sáng, cô phải nhanh chóng rửa mặt và thay quần áo để ghé qua nhà Minh một lúc, vì hôm nay là ngày giỗ chính thức của anh sau đó cô phải lên trường để chuẩn bị bài báo cáo tốt nghiệp của mình. Lam ăn vội bát mì rồi lái xe đến thẳng nhà Minh, thỉnh thoảng Lam vẫn thường ghé thăm mẹ Minh vì sức khỏe của bà không còn được tốt như trước sau cái chết của con trai. Lam thương bà và đối xử ân cần như mẹ ruột. Thấy Lam đến bà vội ra đón:
- Lam đến đấy à, hôm nay con không đi học à?
- Có bác ạ, lát con mới đi con ghé qua thăm bác một lúc. Lam trả lời.
- Con ra mộ của Minh rồi đúng không? Bà hỏi.
- Vâng, con ra hôm qua bác à. Lam nhỏ nhẹ đáp.
Lam vào nhà thắp cho Minh nén nhang, Lam mong Minh hãy phù hộ cho mẹ anh thật khỏe mạnh, Lam rất thương bà. Nhà của Minh nho nhỏ, phần lớn là để làm vườn trồng hoa, đến mùa mẹ Minh lại mang đi bán, trước đây và bây giờ cũng vậy Lam đều sang phụ bà cắt hoa, chăm sóc cây cối trong vườn, Minh có một chị gái nhưng lấy chồng xa nên hầu như công việc trong nhà hoàn toàn do một tay Minh chăm sóc, giờ Minh không còn, nên mọi vất vả đều dồn hết vào người đàn bà đã ngoài 50 này. Nói chuyện với mẹ Minh một lúc Lam xin phép bà lên trường, tiễn Lam ra cửa mà mắt bà ngấn lệ:
- Khi nào rảnh con ghé bác chơi nhé, nhìn thấy con bác đỡ tủi thân hơn..
- Vâng, bác yên tâm con nhất định sẽ ghé thường xuyên thăm bác. Con chào bác con đi. Lam cúi đầu chào bà.
- Uhm, con đi cẩn thận nhé.
Gặp thầy giáo hướng dẫn xong, Lam định sẽ ghé qua chỗ mộ Minh một lát rồi về nhà, nhưng Thục Linh đã xuất hiện:
- Công chúa hôm nay khỏe chưa, có bận gì không đi với tui một lát được không?
- Lại đi đâu vậy? Lam chưa biết nữa chắc không đi được, hay Linh ghé nhà Lam đi, tui nấu cơm cho ăn. Lam nói.
- Thôi nấu cơm cho mình tui thì nói làm gì, anh Huy cũng đòi ăn cơm Lam nấu kìa. Anh đang đợi ngoài cổng đó.
- Thôi vậy thì Lam nấu cho mình Lam ăn thôi, Linh nhiều chuyện quá à, Lam về đây. Nói rồi Lam đi ra cửa. Linh gọi với lại:
- Ấy..ấy tui nói giỡn mà đâu có anh Huy nào đâu, có tui thoi.
- Ừ, vậy thì đi nào! Lam cười hiền lành.
Thục Linh cùng Lam về nhà, hai người vừa nấu ăn vừa nói chuyện, Linh biết Lam ở một mình buồn nên cũng hay đến chơi với Lam cho khuây khòa, và cho Lam thoát khỏi sự ám ảnh về nỗi đau ngày xưa mặc dù cô biết điều đó là vô cùng khó khăn.
- Lam này, Lam không định yêu ai nữa hay sao mà không giao thiệp với ai hết vậy? Linh hỏi.Lam im lặng không trả lời, Linh tiếp lời:
- Anh Huy khen Lam lắm, anh thấy Lam dễ thương và thùy mị, khác hẳn con gái Sài Gòn đó.
- Anh biết gì về Lam mà đã khen chứ. Lam nói.
- Biết chứ, tui kể với anh về Lam nhiều lắm. Linh trả lời
- Thôi , Linh đừng nói gì về Lam nữa, Lam ko thích thế đâu. Lam gạt đi.
- Nhưng mà.. thôi Linh biết rồi.

Linh biết tính Lam nên không nói thêm gi nữa, thực sự Linh không muốn nhìn thấy Lam người bạn thân nhất của cô cứ sống mãi trong đau khổ của ký ức về Minh như thế, cô muốn thay đổi cách sống ấy của Lam, muốn cuộc đời cô bước sang trang mới, thế nhưng dường như đó là thử thách vì bức tường ngăn cách Lam với cuộc sống hiện tại là rất lớn. Anh họ của Linh, Huy là một người đàn ông mạnh mẽ anh hơn Lam 5 tuổi, hiện đang làm cho một công ty phần mềm của nước ngoài. Huy hấp dẫn, khéo léo trong cách cư xử và được lòng mọi người, anh vì áp lực công việc nên muốn lên Đà Lạt một thời gian cho thoải mái đầu óc, sau đó sẽ về Sài Gòn với dự định thành lập công ty riêng. Huy với cá tính lạnh lùng nhưng mạnh mẽ nên đã cuốn hút rất nhiều cô gái ở thành phố, anh yêu nhiều nhưng cũng chẳng được bao nhiêu người để lại trong anh dấu ấn gì sâu sắc. Ngay lần đầu gặp Lam, anh đã thấy có gì khác biệt nơi người con gái này, chưa ai nhìn anh với ánh mắt hờ hững đến thế, đôi mắt cô đong đầy một nỗi buồn sâu thẳm, hình ảnh cô bé với chiếc dù nhỏ bước nhẹ nhàng dưới cơn mưa phùn trên con dốc dài khiến anh không thể nào quên được.

(còn tiếp...)

Sưu tầm wWw.Khocviem.org