Follow Us @soratemplates

30 tháng 10, 2012

Bức thư tình thứ tư

16:27 0 Comments
Bức thư tình thứ tư
Em! Đây là câu đầu tiên anh viết dành cho em. Kế đến, anh viết cho em câu thứ hai. Anh muốn nói với em rằng, câu này anh viết đã là câu thứ ba rồi đó!

 Em à, em có biết câu em đang đọc đã là câu thứ tư rồi không? Vậy mà anh vẫn không thể bắt đầu câu chuyện ở câu thứ năm này. Anh hy vọng sẽ nói được điều muốn nói với em ở câu thứ sáu, nhưng sao thấy khó mở lời quá, hẹn em ở câu thứ bảy nha. Mà thôi, đợi thư xuống dòng, anh sẽ tâm sự với em được nhiều hơn.

 Em ơi, em có biết giờ đã là câu thứ mấy rồi không? Anh dạo này trí nhớ kém quá nên không thể đếm nhiều được. Nếu anh không nhầm thì đã là câu thứ mười rồi. Nếu đúng thế thì khi anh chấm hết câu này cũng là lúc anh chuyển sang câu thứ mười hai rồi đó. Anh dự định sẽ nói điều muốn nói ra ở đây, nhưng cứ sợ em không đủ bình tĩnh, nên anh đành để nó ở câu sau nữa.

 Em à! Em vẫn đang đọc bức thư của anh đó chứ? Điều anh muốn nói với em là hãy kiên nhẫn đọc câu kế tiếp. Cũng sắp hết giấy rồi nên anh sẽ nói ngay thôi. Nếu em vẫn tin anh, hãy đọc thêm câu này nữa. Anh không muốn làm mất thêm thời gian của em, nên anh sẽ cho em biết ngay bây giờ. Em à, anh muốn nói là… là… em hãy đọc lại lá thư này và trả lời anh ngay, em nhé! Rất mong thư của em!

Bọt Biển

16:24 0 Comments
Bọt Biển
Một tình yêu đẹp không được định nghĩa là một kết thúc có hậu, mà ở đây phạm trù “cho “, “nhận” được hiểu như thế nào mới là cái đáng quan tâm. Có những tác giả sáng tác được rất nhiều các tác phẩm, những câu chuyện tình vô cùng đẹp mà ở đó tình yêu chỉ biết “cho” đi và không cần sự “nhận” lại, cao thượng là thế, sướt mướt là thế, nhưng với tôi một sự cân bằng giữa cho và nhận có lẽ sẽ hay hơn và đẹp hơn rất nhiều. Với tôi, văn chương là cái gương của cuộc sống, nhìn cuộc đời rồi tạo nên tác phẩm chứ không lấy tác phẩm so sánh với cuộc đời. Hãy tự nhìn lại những những dấu vết bạn tạo ra trong cuộc đời cuả mình, có những dấu vết sẽ mất dần theo thời gian và cũng có những dấu vết theo bạn đến suốt cuộc đời, phải chăng trong từng vết hằn ấy luôn có sự hiện diện của tình yêu và ngẫm lại khi đó bạn sẽ biết tình yêu là gì?

Ánh nắng chói chang của mùa hè làm Vũ không khỏi cảm thấy mệt, vừa bước ra khỏi phòng thi, anh chỉ ao ứơc được bay thẳng ra Nha Trang để tận hưởng vị mặn nồng của Biển. Vũ mê biển lắm, với anh những buổi chiều được nhìn ngắm hoàng hôn, được trải mình trên bãi cát dài êm ái thật là tuyệt biết bao. Về đến nhà, Vũ nói với mẹ:
- Mẹ ơi, con thi xong rồi, chỉ vài tháng nữa là tốt nghiệp thôi mẹ ah!
- Làm tốt chứ con?
- Tất nhiên là ổn rồi, con trai mẹ đâu đến nỗi nào. Nói xong Vũ choàng tay ôm lấy eo mẹ.
- thế con thích gì nào? Hay hè này con vào công ty phụ bố quản lí, đằng nào cũng lấy kinh nghiệm luôn con ah.
- Sao mẹ nỡ lòng nào bắt con mấy tháng hè chúi đầu vào làm việc chứ, mai con lấy vé bay ra Nha Trang du hí mấy ngày đã, mệt lắm rồi!
Chưa đợi mẹ trả lời Vũ hôn nhanh lên trán mẹ rồi chạy lên phòng, Vũ khoan khoái nằm ra giường không quên mở đĩa nhạc mà anh ưa thích, lúc này Vũ chỉ mong ngày mai đến thật nhanh để anh thực hiện được giấc mơ muà hè cuả mình.

Ngồi trên máy bay, Vũ cảm thấy có gì đó nao nao đến lạ như thể trong chuyến đi này anh sẽ có thêm những điều gì đó thật mới mẻ. Với Vũ việc đi du lịch với anh trở nên quá quen thuộc, hầu như năm nào Vũ cũng đi du lịch vài lần nhưng chỉ có điều Vũ chỉ đi một mình vì gia đình anh rất bận. Bố Vũ là giám đốc công ty thiết kế và trang trí nội thất Huy Vũ, mẹ anh thì sức khoẻ không được tốt lắm, bà bị bệnh tim nên thường rất ít đi xa, thế là những cuộc vui chỉ có mình Vũ tham gia. Thực ra Vũ là một con người rất ít giao thiệp với bạn bè, anh không thích lối sống “gấp” như giới trẻ bây giờ, Vũ có rất ít bạn. Đó cũng là nguyên nhân tại sao đến giờ này Vũ vẫn chưa có mối tình nào cả mặc dù là một anh chàng khá chuẩn mực về mọi thứ. Vũ học kiến trúc, thông minh, nhiều tài lẻ mà đặc biệt là anh được thừa hưởng nét đẹp truyền thống cuả mẹ nên nhìn Vũ khá cuốn hút.
Thoáng thế mà đã đến sân bay Nha Trang Vũ nhanh chóng tìm cho mình một khách sạn trên đường TRần Phú giáp với biển để tiện việc đi lại. Thu xếp hành lí xong, Vũ gọi taxi đến nhà hàng gần đó ăn trưa, món ăn ở Nha trang tuy không nhiều như các thành phố du lịch khác nhưng khẩu vị ở đây rất lạ và ngon khiến Vũ cảm thấy rất hài lòng. Ra đến Nha Trang tuy chưa tắm biển nhưng Vũ đã cảm thấy cái không khí oi nồng của gió biển , cái nắng trong xanh như đẩy bầu trời ở đây cao và rộng hơn khiến người ta chỉ muốn nhắm mắt và hít thật sâu cái hương vị nồng nàn ấy.

Buổi chiều đầu tiên ở thành phố biển, Vũ ngâm mình xuống dưới làn nước mát lạnh, vị mặt của muối khiến cơ thể anh trở nên khoan khoái, bơi một lúc lâu lúc , trời cũng đã về chiều, Vũ lên bờ nằm dài trên bãi cát trắng tinh nhắm mắt thư giãn. Chợt:
- Ối, xin…xin.. lỗi, a có sao ko?
Vũ chưa kịp phản ứng, mở mắt ra anh đã thầy trước mắt mình là một cô gái trẻ, rất trẻ với làn da bánh mật, mái tóc dài ngang lưng đang bối rối nhìn anh xin lỗi.
- Ah, a không sao.
- Anh không sao thật chứ? Mà sao gần tối rồi anh còn nằm trên cát như thế thuỷ triều sắp lên dễ gặp sứa lắm !
- Uhm, a thích nằm dài trên cát thế này thấy thoải mái quá nên quên mất.
- A là khách du lịch à?
- Uhm.
- A ở Sài Gòn ra à?
- Uhm.
- E là dân vùng này đúng ko?
- Vâng.
- Thế Em đi đâu vậy?
- Em đi tìm bố .
- Nhà em có gần đây ko?
- Vâng, nhà em gần đây, đi qua hết hàng dừa kia là đến xóm chài, nhà em ở đó đó.
- Uhm. Thế thì khi nào rảnh cho anh qua đó ghé chơi được không?
- A qua làm gì?
- Thì ghé qua thăm em thôi, hihi.
- Tuỳ anh, nhà em nghèo lắm, chẳng có gì cho anh chơi đâu.
- Vậy ah, thế thì anh nhất định sẽ ghé. Thôi anh về đây, chào bé nhé!

Cô bé va nhầm lên người Vũ đó là Sóng, tên cô thật lạ, đúng như một đứa con vùng biển. Sóng năm này tròn 17 tuổi cái tuổi đẹp nhất của thời con gái, người ta thường nói :” tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu”, Sóng không đẹp theo kiểu chau chuốt như những cô chiêu trên thành thị, không có làn da trắng ngần , cũng chẳng bao giờ được khoác trên mình những bộ quần aó hàng hiệu như họ.Nét đẹp cuả Sóng tinh khiết lắm, làn da ngăm ngăm vì gió biển, đôi mắt biếc sâu thẳm, nhẹ nhàng khiến người ta có cảm giác như đứng trước một gương hồ muà thu. Những ngày hè là thời gian Sóng dành hết cho gia đình, cô thường thức dậy từ rất sớm giúp bố kéo những mẻ lưới đầu tiên trong ngày.
- bố ơi mẻ này nhiều cá thật đấy, thích quá! Sóng reo mừng như một đứa trẻ con được cho kẹo.
Ánh sáng của buổi bình minh thật nhẹ và ấm áp, hôm nay Vũ dậy sớm và chạy bộ dọc bãi biển, đi ngang qua những ghe chài đang gỡ lưới, Vũ bắt gặp hình ảnh cuả Sóng, cô bé đang cuí lưng tháo những mẻ lưới đầy ắp cá và vô tình làm lộ ra cái khuôn trăng đầy đặn cuả tuồi dâỵ thì, nét đẹp tươi tắn và khoẻ khoắn cuả Sóng thực sự đã làm cho trái tim cuả Vũ phải rung động, anh tiến lại gần và hỏi:
- Em đang tháo lưới ah?
- Ơ, ah, ..vâng. A chạy bộ ah?
- Uhm, chạy ở đây thật thoải mái và dễ chiụ.
- Vâng e cũng thường đi dạo vào sáng sớm, thích lắm anh ạ!
- Uhm e ở đây nên lúc nào muốn ngắm biển chả được.
- Vâng, biển ở đây là đẹp nhất đấy anh ạ!
- Uhm a cũng thấy thế. E làm cái này chắc quen rồi nhỉ?
- Vâng, nghề nhà em mà.
- Có khó không ,Cho a làm với nhé..
- Thôi a là người thành phố không làm được cái này đâu. Để em..!
Sóng hiền và rất dễ mến, với ai cô cũng đối xử that chân thành và niềm nở, điều đó càng làm Vũ them xao xuyến. Rồi anh nài nỉ:
-Cho a về nhà e chơi một lát được ko, ah quên mất e tên gì ấy nhỉ?
-Em tên Sóng.
- Tên lạ nhỉ? Nhưng nghe cũng hay đấy. Vậy nhé em đồng ý rồi nhé, lát a qua đó…

Sóng không nói gì chỉ cuí xuống làm tiếp công việc cuả mình, thực sự Sóng nghĩ Vũ đùa mình vì nhà Sóng có gì mà ghé chơi, thế rồi vì anh nài nỉ cô bé cũng dẫn Vũ về nhà chơi, bố cô hôm nay qua nhà chú Tư ăn giỗ nên cũng không ở nhà. Nhà Sóng nghèo thật, chỉ có cái ti vi đen trắng cũ kĩ, bên cạnh là cái catset lâu đời, hình như mẹ Sóng mất rồi thì phải vì trên bàn thờ có hình một phụ nữ trẻ và rất giống Sóng. Vũ sợ làm Sóng buồn nên cũng không hỏi them gì.
-Hôm nay em ở nhà một mình ah?
-Vâng. Ah mà anh tên gì nhỉ, vội quá em cũng chưa kịp hỏi .
- Anh tên Vũ .
- Tên anh đẹp nhỉ, Vũ là gió đúng không a?
- Uhm, gió trên đầu ngọn Sóng đấy,
- Anh này…

Câu nói ấy cuả Vũ làm Sóng đỏ mặt, lúc này trông cô bé xinh đến lạ. Vũ thầm nghĩ Sóng đáng yêu thật. Về đến nhà hình ảnh cô bé Sóng làm Vũ không thôi được những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, Sóng thiệt thòi hơn nhiều người nhưng cái vẻ lạc quan vô tư yêu đời cuả cô không bao giờ khiến người khác có cảm giác tội nghiệp Sóng. Tối hôm ấy nằm trong phòng Vũ cảm thấy mệt mỏi, a mặc quần aó ra khỏi khách sạn và đi bộ dọc theo bờ biển, Vũ đi như theo một quán tính, vô tình hay cố ý anh đã đứng trước nhà Sóng, thực sự Vũ muốn gặp Sóng ngay lúc này.
Sóng đang ở trong nhà cô bé vừa móc lưới vừa hát theo những bài hát trong băng catset, Sóng luc nao cũng vô tư như thế bởi cô nghĩ sự đau buồn đã chiếm một phần khá lớn trong cuộc sống con người, vậy thì đừng để nó cứ đeo đẳng mãi, cái gì đến rồi cũng sẽ đến như một định mệnh. Vũ mạnh dạn bước vào:
-em đã ngủ chưa? Có thể đi dạo với a một lát được ko?
-Muộn rồi a về đi không bố e mắng e đấy.
- Nhưng a rất buồn, a chỉ muốn cùng em đi dạo một lát thôi, một lát thôi mà!
- em,…thôi được rồi, a ra ngoài trước để e xin phép bố đã.
Một lát sau Sóng đã cùng Vũ đi dạo trên bãi biển gần đó. Từ trước đến giờ Vũ không quan tâm lắm đến chuyện yêu đương, nhớ nhung cho lắm, a nghĩ mình khó có thể tìm được một người để chia sẻ, và a cũng chưa bao giờ có cảm giác như thế này với một cô gái nào khác ngoaì Sóng. Cái cá tính khinh khỉnh và ít giao thiệp với người khác khiến Vũ có thoáng nét gì đó xa lạ và khó gần, thế mà chỉ vài ngày ở đây , một khoảng thời gian quá ngắn ngủi, vậy mà cô bé này đã làm thay đổi cách suy nghĩ và cá tính của anh chăng ?
- Em nghỉ hè không đi đâu ah?
- dạ không, ở nhà chỉ có mỗi mình bố thôi nên e ko đi được.
- Tiếc nhỉ khi nào có dịp e vào Sài gòn chơi cho biết, trong đó cũng hay lắm.
Sóng chỉ biết vâng cho qua chuyện vì cô biết đến bao giờ mình mơí có thể vào Sài Gòn thăm thú đây đó vì Sóng không có điều kiện như anh.
- Trời hôm nay lạnh nhỉ?
- Vâng, lạnh hơn mọi hôm. Sóng trả lời.
Nói rồi Vũ chợt nắm nhẹ lấy bàn tay bé nhỏ cuả Sóng, Sóng giật mình giật vội tay lại..
- anh , anh xin lỗi. Vũ ấp úng. Anh cũng ko biết sao mình lại nắm tay Sóng, có lẽ anh chỉ muốn tìm một cảm giác ấm áp hơn trong không gian lạnh lẽo trên biển.

Sau buổi tối hôm ấy Vũ không thể ngủ được, anh cảm thấy có lỗi với sóng nhưng Vũ không hề có ý định nào khác cả và anh sợ Sóng không muốn làm bạn với anh nữa. Sóng cũng thế, cô bé 17 tuổi lần đầu được một người con trai nắm tay, Sóng cũng xao xuyến lắm chứ, và trong sâu thẳm trái tim mình Sóng biết rằng cô củng đã thích Vũ.
Ngày hôm sau Vũ lại ra tìm Sóng, bắt gặp đôi mắt Vũ đang ngắm nhìn mình, Sóng bẽn lẽn nở một nụ cười thật đáng yêu.
- Không giận anh đấy chứ Sóng?
- Về chuyện gì?
- Ah .., không có chuyện gì cả. Nói xong mà Vũ như mở cờ trong bụng vì nghĩ Sóng không giận mình. Vũ lại gíúp Sóng tháo lưới, hai người lại có một buổi trò chuyện that hăng say đến nổi Vũ và Sóng quên mất giờ đã xế trưa. Hôm nay Vũ ở lại nhà Sóng ăn cơm, bố Sóng cũng là người hiếu khách;
- Chau ở lại đây lâu ko?
- Dạ cháu cũng chưa biết nữa nhưng chắc cũng chỉ một thời gian ngắn thôi ạ!
Nói đến đây Vũ quay sang nhìn Sóng, mặt cô bé giờ đây không còn tươi vui như trước, Sóng rất buồn. Và Vũ cũng hiểu điều đó, với a điều đó còn buồn hơn rất nhiều.
Tối hôm đó, cả hai đi dạo, Sóng ko nói gì cả cho đến khi Vũ hỏi:
- Sóng này anh đi rồi em nhớ anh chứ?
Sóng không trả lơì, đôi mắt cô bé giờ đây thăm thẳm như che dấu một nỗi buồn vô hạn, cô nhìn anh và nói:
- Mình ngồi xuống đây nha a!
- Uhm.
Sóng ngồi xuống bãi cát dài phẳng lặng, mắt nhìn ra xa xăm, cô không biết vì sao mình cảm thầy rất buồn, có lẽ cô sợ sắp phải xa a. Tuy chỉ quen nhau mới ba ngày nhưng những tình cảm cô dành cho a rất chân thành và trong sáng. Vũ cũng vậy, anh biết mình đã thực sự thích Sóng, a yêu con người và tâm hồn cô.
- Anh thích em rồi Sóng ah! Vũ thì thầm.

Sóng rất bất ngờ trước câu noí đường đột cuả Vũ, cô toan đứng dậy thì Vũ đã nắm tay Sóng kéo xuống và ôm chặt cô vào lòng…Sóng thực sự quá bất ngờ trước hành động cuả Vũ, áp mặt vào ngực Vũ,Sóng nghe rõ từng nhịp thở cuả trái tim anh nóng bỏng.
Sau ngày hôm ấy, Sóng và Vũ càng trở nên thân thiết, cả hai biết quan tâm và chia sẻ cho nhau tất cả, chợt Vũ có điện thoại từ gia đình rằng mẹ anh bị phải nhập viện vì bệnh cũ tái phát, tuy không có gì nguy kịch nhưng a phải về ngay. Cú điện thoại đột ngột ấy khiến cả hai đều bất ngờ và rất buồn vì giờ phút chia ly sắp đến, Sóng buồn lắm, từ lúc ấy cô bé ít nói hẳn, ngày mai là Vũ đã rời khỏi mảnh đất này và có thể cả hai sẽ không còn cơ hội gặp lại lần nữa, cứ nghĩ đến đấy là nước mắt Sóng cứ trực trào ra…Cô biết mình đã yêu Vũ mất rồi.
Tối hôm ấy Sóng không muốn gặp Vũ như mọi lần nưã vì cô sợ sự chia ly, cô sợ mình không thể kìm được nước mắt. Vũ đứng bên ngoài chờ Sóng trong lòng anh như lửa đốt vì Vũ sợ Sóng không chiụ ra gặp anh nữa. Anh muốn gặp Sóng da diết, anh yêu Sóng nhiều lắm.
Thế rồi 1h, 2h trôi qua Sóng cũng chịu ra gặp Vũ, Vũ vui mừng nắm chặt tay Sóng bước đi mà không hề biết rằng Sóng còn buồn hơn anh nhiều lắm.
Ngồi dưới ánh trăng sáng lờ mờ, gío biển thổi mạnh khiến Sóng thấy lạnh buốt, Vũ choàng tay qua người Sóng, ôm nhẹ Sóng vào người, anh thì thầm:
- Anh muốn nói anh yêu em Sóng ah!
Anh nâng nhẹ khuôn mặt người yêu, hôn nhẹ lên trán cô, môi cô, Sóng thấy trong lòng rạo rực, cơ thể cô nóng bừng, cô khao khát tình yêu mà bấy lâu nay cô từng mong ước, cô đã mất mát đi quá nhiều và bây giờ cô có anh.
- Em yêu anh Vũ à! Sóng nói.
Rồi cô nhắm mắt, hôn lên bờ môi anh, Vũ chưa từng cảm nhận một nụ hôn nào nồng nàn đến thế, Vũ cởi nhẹ cúc áo Sóng, anh hôn lên bờ vai nhỏ nhắn, áp mặt vào bờ ngực nóng bỏng cuả cô, giây phút ấy Vũ thấy mình thực sự khao khát Sóng, Sóng đẹp hơn bất kì cô gái nào mà Vũ đã từng gặp, tấm thân con gái tuổi 17 căng tràn sức sống ấy hoà quyện với hương vị biển tinh khiết khiến không một chàng trai nào có thể thờ ơ trước vẻ đẹp mặn mà trong sáng đó. Sức mạnh cuả ái tình và sự đam mê đã khiến cả hai quên đi tất cả những rào cản phía trước, Vũ chỉ muốn xé phăng đi lớp vải mỏng manh trên người Sóng để anh có thể thấy được trọn vẹn nét đẹp quí giá trên cơ thể cô, Vũ dìu Sóng nằm trên bãi cát trắng mịn, cảm gíac mơn trớn giữa hai cơ thể khiến mọi thứ trở nên vô nghĩa , cả hai hoà quyện vào nhau và không gian giờ đây dường như chỉ thuộc về hai người…Bên ngoài tiếng sóng vỗ vẫn rì rào, rì rào…

Điều gì đến cũng sẽ đến, ngày hôm sau Vũ phải từ biệt Sóng để trở về Sài Gòn, Sóng không tiễn anh ra sân bay, Vũ cũng không nói thêm gì cả, anh hiểu tâm trạng Sóng lúc này, anh thương Sóng vô cùng, anh có biết đâu khi bóng anh đi khuất Sóng đã khóc, khoc rất nhiều như thể đó là tất cả những giọt nước mắt còn lại của cô đều dành cho a hết. Trên máy bay, Vũ luôn nghĩ đến Sóng, hình ảnh Sóng trong sáng đáng yêu nay chỉ còn là những hoài niệm sao? Mọi thứ đến với anh như một giấc mơ chăng? Những ngày tháng ngắn ngủi trong mùa hè này còn lại gì trong ký ức cuả anh sau này. A sẽ quên Sóng thật sao? Chẳng lẽ tình yêu anh dành cho Sóng sẽ tan như bọt biển sao? Mọi câu hỏi lúc này đều trở nên lạc lõng bởi cuộc sống luôn có những màu sắc riêng của nó, có thể với một ai đó Sóng chỉ là một cuộc tình chóng vánh, yêu để rồi quên, và cũng có thể với Vũ Sóng là tất cả những gì đẹp nhất cuả những dấu vết a để lại trong cuộc đời mình.


“ Một số người thoảng qua cuộc đời ta. Một số khác ở lại đôi chút và ghi dấu trong tim ta. Và từ đó ta dường như không còn như xưa nữa”


Bản quyền tác giả thuộc về Vũ Thị Lan Hương

Trắc nghiệm: Bạn là người ham tình hay hám tiền?

12:09 0 Comments




1. Nếu được nói về tiền, bạn sẽ nói:


a. Tiền chỉ là phương tiện, công cụ của cuộc sống.


b. Tiền là tất cả, có tiền có thể làm được mọi thứ.


2. Nếu được nói về tình yêu, bạn sẽ nói:


a. Là hạnh phúc và thiêng liêng.


b. Là những đam mê, say đắm và ngọt ngào.


3. Nói về yêu và cưới?


a. Khi tình yêu đủ lớn sẽ tiến tới hôn nhân.


b. Khi đầy đủ về kinh tế, có tiền thì mới nghĩ đến cưới.


Trắc nghiệm Bạn sẽ chọn tình hay tiền


Chỉ tình yêu thôi liệu có mang lại hạnh phúc cho bạn (Ảnh minh họa)


4. Chọn người bạn đời tương lai, bạn sẽ chọn:


a. Sẽ cưới người mình yêu dù gia đình người đó có nghèo khổ.


b. Yêu vừa phải hoặc chỉ cần thích nhau nhưng người đó sẽ là chỗ dựa kinh tế cho mình.


5. Hạnh phúc khi ở bên người yêu là:


a. Hai người ngồi nói chuyện và nhìn nhau.


b. Đi xem phim, đi ăn ở những nơi hay ho.


Kết quả:


Nếu bạn chọn 3/5 là đáp án a:


Giữa tình và tiền, bạn luôn coi trọng tình cảm chân thành và thiêng liêng hơn là thứ vật chất, tiền của xa xỉ. Tuýp người như bạn thường sống thân thiện, tình cảm, không bị hám lợi vật chất. Với bạn, tình cảm quyết định tất cả. Bạn luôn sống lạc quan, bây giờ chưa có nhưng chỉ cần hai người có tình yêu, cùng cố gắng sẽ có tất cả.


Nếu bạn chọn 3/5 là đáp án b:


Bạn là người luôn ">coi trọng giá trị đồng tiền. Với bạn, tiền có thể làm được tất cả, không có tiền cuộc sống và tình yêu trở nên vô nghĩa. Khái niệm “một túp lều tranh hai trái tim vàng” là một câu nói nhảm nhí, không thiết thực. Yêu nhau không có vật chất sẽ khó say đắm mãi được, bạn sẽ lựa chọn yêu một người mang lại cho bạn cuộc sống thoải mái, đầy đủ. Do đó, bạn sẽ dễ dàng bị cuốn hút bởi những người khác giới giàu có và đến với họ bằng tình yêu vật chất.






(Theo blog Bức thư tình)

28 tháng 10, 2012

Vì sao Xuka chọn Nobita?

21:53 0 Comments
Tại sao cô nàng xinh xắn, đáng yêu Xuka lại chọn anh chàng Nobita hậu đậu vụng về nhỉ?
Tình yêu luôn là điều thật khó lí giải vì đôi khi yêu mà chẳng cần có lí do.

Vì đôi khi người ta chẳng chết “đứ đừ” bởi một anh chàng đẹp trai, thông minh, giỏi giang mà lại “đổ” như chuối bởi một anh chàng chẳng có gì nổi bật nhưng chân thành thật thà.

Và rồi nhận ra người ta có thể “cảm nắng” một anh chàng hotboy nào đó những để chọn yêu lại là một anh chàng hết sức bình thường.

Nếu ai đã đi qua những năm tháng tuổi thơ có lẽ chẳng còn xa lạ gì với cuốn truyện tranh Đôremon. Nobita một anh chàng hậu đậu, vụng về, lười học và yếu đuối luôn là mục tiêu bắt nạt của Chaien và Xeko. Còn Xuka cô bé vừa học giỏi đáng yêu lại cực kì tốt bụng. Cậu bạn Dekhi đẹp trai, học giỏi có bao nhiêu bạn gái ngưỡng mộ.

Ấy vậy mà , cô nàng đáng yêu Xuka của chúng ta lại chọn anh chàng Nobita thay vì anh chàng Dekhi? Tại sao nhỉ?

Có lẽ, Nobita dù yếu ớt vụng về nhưng với Xuka cậu luôn dành cho cô bé một tình cảm đặc biệt, bảo vệ cô bé bằng mọi cách cho dù anh chàng Nô này chẳng mạnh mẽ dù cho cam.Nobita chăm sóc, quan tâm đến cô bé, luôn âm thầm bên cạnh Xuka, luôn nghĩ đến Xuka đầu tiên khi có một món “bảo bối” nào đó hay ho, và luôn mang cho cô bé những kỉ niệm đẹp đẽ nhất!

Có lẽ Xuka chọn Nobita vì ở bên Nobita, cô bé luôn là ưu tiên số một của cậu. Ở bên Nobita, Xuka thấy một tình cảm trong sáng và bền vững, một đảm bảo cho hạnh phúc giản dị, ở bên Nobita, Xuka được che chở được bảo vệ và an toàn…

Vậy đấy, đôi khi tình yêu chỉ cần có như thế, vì chỉ cần sự chân thành thôi đã đủ đảm bảo cho những yêu thương. Hãy cứ yêu thương thật lòng đi cho dù bạn là ai? Bạn là người như thế nào? Bạn sẽ vẫn đón nhận được những yêu thương từ “ai kia” ở đâu đó của mình!

Nếu tôi là cô bé đó, hẳn tôi cũng sẽ chọn Nobita thay vì Dekhi.

Và tôi tin, một ngày nào đó, tôi sẽ tìm thấy cho bản thân mình một Nobita yêu tôi chân thật và bền lâu. Một Nobita như Nobita của Xuka vậy. Dù có hậu đậu hay không tài giỏi như bao người… nhưng nếu có thể đem đến cho cuộc sống trong tương lai của mình hai chữ “yên bình” thì đã đủ rồi!

Lê Thu Hà – Theo MASK

Tình Yêu là gì?

21:43 0 Comments
Một chàng trai đưa cô bạn gái thân vào quán uống nước.Sau khi người phục vụ đặt hai cốc nước trắng lên bàn và đợi thì cô gái chợt đặt ra một câu hỏi:
- Đố anh "Tình Yêu" là gì?
Chàng trai mỉm cười quay sang cô phục vụ và nói:
- Chị cho em một ấm trà, một cốc cà fê đen, một cốc cà fê sữa, một ly rượu vang và một ly sâm panh. Sau khi mọi thứ đã được mang ra, chàng trai lấy ấm trà và uống chén đầu tiên. Anh ta nói:
- Tình yêu như ấm trà này. Khi ta uống nước đầu sẽ rất đậm đà, nước thứ hai sẽ dìu dịu thanh thanh. Còn nước thứ ba thì sao? Tình yêu không như ấm trà này bởi sau nước thứ ba ấm trà sẽ không còn hương vị ban đầu.
Anh ta lại nhấp một ngụm cà fê đen và nói:
- Tình yêu mang hương vị của cốc cà fê này, lúc đầu có thể phải trải qua vị đắng nhưng dần dần vị ngọt và thơm sẽ ngấm dần vào mỗi người.
- Nhưng tình yêu không như cốc cà fê sữa. Uống cà fê sữa ta sẽ cảm thấy ngay vị ngọt, vị ngọt của nó đến rất nhanh và đi rất nhanh. Còn tình yêu không như vậy.
Dứt lời anh ta đổ cốc cà fê ấy đi và nói:
- Tình yêu như ly rượu này, nó thật nồng nàn, ấm áp và êm đềm.
Anh ta lại uống ly sâm panh.

- Không! Tình yêu không thể là thứ nước khai vị chua loét này được.
Chàng trai lo lắng vì không tìm được câu trả lời. Bất chợt anh ta nhìn thấy cốc nước trắng trên bàn. Anh ta reo lên:
love.jpg- Đúng rồi, hãy nhìn cốc nước kia, nó thật tinh khiết và giản dị. Rượu cà fê và trà cũng phải bắt nguồn từ nước.
Tình yêu cũng như vậy, cái nồng nàn, ngọt ngào, êm đềm và cay đắng cũng phải xuất phát từ lòng chân thành và những điều giản dị nhất. Tình yêu là cốc nước trắng.

Cô gái ngồi im, đôi mắt mở to. Và rồi cô từ từ nhấc ly nước lên và từ từ đặt vào tay chàng trai. Chàng trai đã hiểu rằng, anh ta đã có một câu trả lời đúng...

Sưu tầm wWw.Khocviem.org

Yêu có gì là vui?

21:41 0 Comments
Tình yêu đôi khi sẽ mang đến nhiều sầu muộn, nhưng đó là chuyện của một tương lai nào đó mờ mịt và chẳng định hình.Thì khi vẫn còn nhau, hãy cứ yêu đi, vui lắm!
Hơn một lần bạn bè nhìn tôi và hỏi rằng “yêu có gì vui?”.

Tình yêu không chỉ gắn với hạnh phúc, nụ cười, yêu thương mà còn có những hờn giận, cãi vã, bất đồng. Có như vậy mới gọi là tình yêu. Những cuộc tình êm đềm quá đôi khi lại rất buồn, bởi người ta rất dễ quen với cảm giác hạnh phúc và sẽ không thể chịu nỗi những mất mát, đau đớn khi hạnh phúc ấy bắt đầu rạn nứt.

Yêu có gì vui – khi một lần trễ hẹn, một cú điện thoại lỡ cũng khiến ta chìm trong những câu hỏi từ phía còn lại.

Yêu có gì vui – khi phải tạm gác những cuộc hẹn cùng bạn bè mà dành thời gian cho người mình yêu.

Yêu có gì vui – khi yêu nghĩa là đặt hạnh phúc của mình vào tay của người khác. Bạn sẽ không thể làm chủ được tất cả sự việc chung quanh mình. Và yêu, có nghĩa là chấp nhận sẽ có một rủi ro nào đó của sự chia tay.

Yêu có gì vui – ừ thì tình yêu có quá nhiều bất trắc. Sau đó thì sao? Có chắc rằng một cuộc tình dài rồi sẽ đi đến một cái kết trọn vẹn. Người ta vẫn yêu nhau và chia tay đầy đấy thôi.

Thế sao người ta vẫn yêu nhau?

Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui. Nhưng người ta yêu, là để không còn cô độc. Để có một bờ vai đi về mỗi khi mệt nhọc, để có một bàn tay nắm ta lại mỗi khi muốn buông xuôi, để có một ánh nhìn ấm áp khi ta tuyệt vọng. Để ta được thấy không chỉ riêng ta đang sống trong thế giới này!

Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui. Nhưng người ta yêu, là để được tha thứ. Khi một ai đó thực sự yêu ta, người sẽ luôn sẵn sàng tha thứ cho những lỗi lầm ta mắc phải dẫu là với bản thân ta, hay với người. Người có thể hờn trách ta, nhưng sẽ chẳng bao giờ oán ghét. Đơn giản, cũng giống như cách ta yêu người, người cũng yêu ta còn hơn cả chính mình nữa.

Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui. Nhưng người ta yêu, là để được lắng nghe một ta-với đủ moi cung bậc cảm xúc, một ta-khó-chịu, một ta-yếu-ớt, hay một ta-ương-ngạnh. Ta của khi ấy dẫu chẳng là gì trong cái xã hội ồn ào ngoài kia, nhưng vẫn giữ vị trí quan trọng nhất trong thế giới của người, mỗi tâm tư ta thốt ra, dẫu chẳng ai ngoài kia để tâm, người vẫn sẽ chăm chú đón nhận, rồi đơn thuần nắm lấy tay, nhìn vào mắt ta và bảo rằng người hiểu.

Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui. Những người ta yêu, là để tìm thấy phần tốt đẹp bên trong con người mình. Những tháng ngày không có tình yêu, một ta dẫu kiêu hãnh đến đâu cũng khó thoát khỏi những hồ nghi về giá trị bản thân, để dẫu đi đâu hay làm gì, ta biết mình luôn có một phần vô cùng tốt đẹp nào đó được người cất giữ cẩn thận ở đấy.

Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui, khi đón chờ trước mắt ta là biết bao bất trắc, chông gai. Nhưng nhiều người vẫn cứ đi từ nỗi đau này sang nỗi đau khác, cốt tìm thấy cho mình một hạnh phúc đích thực, như bản năng tất yếu. Bởi vì, lý do lớn nhất khiến người ta yêu là để được yêu trở lại, thế thôi.

Tình Yêu với cái quyền năng vô hạn của mình có thể đảo tung mọi lề thói của cuộc sống, khiến nó dẫu mang bất kì cung bậc nào, buồn hay vui, đều trở nên sống động hơn.

Người ta yêu, như một cách khẳng định cuộc sống, để mỗi buổi sáng thức dậy đều có thể hướng suy nghĩ về một người nào đó và thầm mong người ta cũng sẽ nhớ về mình, để mỗi buổi đêm có thể cầu chúc ai đó ngon giấc, để bầu trời không chỉ đơn thuần là những mảng màu xanh trắng, mà còn chất chứa cả niềm hân hoan lẫn nỗi buồn tủi, và để biết mình vẫn còn những xúc cảm mãnh liệt, vẫn đang tồn tại rất mạnh mẽ, ít nhất là trong thế giới của một người.

Mà để được hạnh phúc trong tình yêu, có cách nào khác ngoài việc yêu hết mình?

Tình yêu đôi khi sẽ mang đến nhiều sầu muộn, nhưng đó là chuyện của một tương lai nào đó mờ mịt và chẳng định hình.

Thì khi vẫn còn nhau, hãy cứ yêu đi, vui lắm!

Những câu nói hay nhất

21:35 0 Comments
Đây là những câu nói hay mà khiến bạn phải suy ngẫm nhiều. Cùng đọc nha :
+ Có một ngày em hỏi anh rằng "Anh yêu em hay yêu cuộc sống của mình", anh trả lời rằng "Anh yêu cuộc sống". Thế là em bước đi nhưng em không bao giờ biết rằng em chính là cuộc sống của đời anh.
+ Nếu anh là giọt nước mắt trong em,thì em sẽ khóc để anh lăn xuống chạm vào môi em . Nhưng nếu em là giọt nước mắt trong anh thì anh sẽ không bao giờ khóc bởi vì anh không muốn mất em.
+ Bạn có thể mất một phút để cảm thấy thích một người, một giờ để mà thương một người, một ngày để mà yêu một người. Nhưng phải mất cả đời để quên một người.
+ Khi bạn gặp được một người có nghĩa đối với bạn nhưng bạn biết rằng người đó sinh ra không phải dành cho bạn thì cách tốt nhất hãy để họ ra đi.
+ Biển sẽ trở thành bức tường ngăn cách anh và em, bầu trời xanh chỉ còn là nỗi nhớ. Cuộc đời này anh nguyện tồn tại chỉ vì em và anh không bao giờ muốn biết mất em đau khổ như thế nào.


Sưu tầm wWw.Khocviem.org

Nếu yêu thật lòng, rồi sẽ lại tìm thấy nhau

02:50 0 Comments

Cuộc đời đã đẩy đưa chúng ta đến với nhau, đẩy đưa em đến với tình yêu của anh, đẩy đưa em lạc vào tình yêu vừa đủ, thì dù có giận hờn, có xa cách, em vẫn ở lại với tình yêu này.


Yêu là khi em khóc lóc oang oang, anh ở xa nhắn tin Hứa với anh đừng khóc nữa, em khóc anh cũng đau lòng lắm, thế là chỉ còn thút thít thôi và cười toe.


Yêu là khi em dỗi, anh nhắn hàng chục tin dài - điều mà hàng ngày anh không làm thế. Em lặng lẽ đọc từng dòng chữ, có anh, mọi thứ bình yên đến lạ kỳ. Nhưng vẫn giả vờ dỗi để anh tỉ tê hết những điều mà bấy lâu anh chỉ giữ cho một mình anh thôi.


Yêu là khi anh làm một chàng trai bận rộn, em là cô gái ngoan biết đợi chờ, nhưng nhiều lúc chờ lâu quá, đâm ra cáu gắt, rồi chỉ cần anh xoa đầu bảo em bướng bỉnh, em lại như chú mèo nhỏ ngoan hiền.


Nếu yêu thật lòng đi một vòng rồi sẽ lại về với nhau


Em tin rằng nếu yêu nhau thật lòng, dù thế nào mình cũng tìm thấy nhau (Ảnh minh họa)


Yêu là khi em nói lời chia tay, anh im lặng. Anh nhìn sâu vào mắt em rồi bảo lời chia tay giống như những vết cắt, chẳng khó để nói ra, nhưng nỗi đau thì sâu lắm, nên anh chẳng muốn chúng mình thốt ra những lời đau lòng đó đâu. Mắt em nhòa đi, phải rồi, trong cái định nghĩa về tình yêu của chúng ta, đã yêu thì làm gì có lời chia tay nào cả.


Yêu là khi em mệt mỏi, yếu đuối vì đợi chờ trong khi anh rong ruổi ngoài kia. Chỉ biết send cho anh một tin nhắn ngắn ngủi Em nhớ anh, anh mau về đi, và nhận được một tin nhắn reply nhanh chóng còn ngắn hơn nhiều Đợi anh... nhưng cũng đủ cho em thêm nhiều vững chãi. Yêu là thế, chỉ cần biết anh sẽ trở lại, em sẽ không để tim mình chống chếnh, sẽ để lòng mình đủ mạnh mẽ và dũng cảm để chờ đợi anh về.


Yêu là khi anh không có thói quen nói yêu em như những chàng trai khác. Nhưng những lúc chạnh lòng, tủi thân, chỉ cần anh ôm chặt, thì thầm em là của anh là đã đủ vỡ oà hạnh phúc rồi.


Bên đời có anh dõi theo, tình yêu có anh che chở. Bởi chỉ mình anh biết, cô gái mạnh mẽ này cũng vô cùng mong manh.


Mỗi tình yêu có một con đường nhỏ để đi, nếu trên quãng đường đó, một trong hai ta có vô tình rẽ lạc, thì tình yêu vừa đủ này sẽ đưa chúng ta trở về với nhau. Vì cuộc đời có vô vàn lựa chọn, nếu được chọn lại, em vẫn chọn yêu anh






(Theo blog Bức thư tình)

Đôi khi tình yêu cũng khiến bạn phát ốm

01:08 0 Comments
Bạn có biết tại sao mình lại đỏ mặt khi yêu? Hay tại sao bạn thấy đau đớn trong tim mỗi khi chia tay?

Tình yêu là một trải nghiệm tuyệt vời, nhưng cũng có rất nhiều điều kỳ lạ.

1. Tình yêu làm chúng ta phát điên

Việc yêu có thể khiến cho lượng serotonin (một chất tiết ra bởi cơ thể để điều khiển cảm xúc) trong não bị giảm sút, có thể dẫn đến việc một người bị ám ảnh bởi người yêu của anh ta. Đây cũng là những triệu chứng ở những người bị mắc bênh rối loạn ám ảnh cưỡng chế (obsessive-compulsive disorder), và họ cũng có mức serotonin thấp.

Tiếp đến, tình yêu thúc đẩy sự sản sinh của hormone stress, dẫn đến việc bạn bị tăng huyết áp và dễ bị mất ngủ. Những nhà khoa học của trường đại học London đã tìm hiểu rằng khi một người nhìn người yêu của họ, cơ quan trung ương chịu trách nhiệm cho việc đánh giá xã hội sẽ bị “đàn áp” tạm thời.

Tóm lại, tình yêu khiến bạn trở nên ám ảnh, mệt mỏi và mù quáng!

Chia tay bao giờ cũng luôn đau đớn (Ảnh minh họa)
2. Chia tay luôn đau đớn

Một nghiên cứu mới đã cho thấy rằng sự tổn thương về tâm lý cũng nghiêm trọng không kém gì sự tổn thương về mặt thể chất. Hai vùng trong não có trách nhiệm phản ứng với những đau đớn cơ thể cũng bị kích hoạt khi một người phải đối mặt với những phiền muộn về xã hội hay tình cảm, ví dụ như khi bị “đá” hay bị lừa.

Các tác giả của nghiên cứu tại học viện UCLA đã sử dụng một máy chụp cộng hưởng để theo dõi hoạt động của não các người tham gia trong lúc họ chơi một trò mô phỏng việc bị từ chối. Những nhà nghiên cứu này tin rằng nỗi đau khi bị từ chối đã tiến hóa thành một động lực để khiến con người tìm đến tương tác xã hội, một yếu tố quan trọng cho sự sống sót của các loại động vật có vú.

3. Trò khỉ

Vì chúng ta tiến hóa từ khỉ nên những cặp má hồng đóng một vai trò quan trọng trong ‘trò chơi” hẹn hò. Những nhà khoa học ở đại học Stirling, Anh đã khám phá rằng những loài linh trưởng thường thích “kết bạn” với những con khác giới có khuôn mặt đỏ. Vì vậy, cặp má hồng cũng có thể đóng một vai trò tương tự đối với con người, chúng gửi đi một thông điệp về ham muốn tội lỗi. Và đó cũng có thể là một lý do để giải thích cho việc tại sao phụ nữ lại dùng phấn má màu hồng.

Tinh yeu, gioi tinh
Những giận hờn, cãi vã luôn khiến cho cả hai mệt mỏi (Ảnh minh họa)
4. Hôn đúng cách

Vậy làm thế nào để không phát điên vì yêu? Hãy hôn thật nhiều nhưng phải đúng chiều. Bạn có biết có một cách không bao giờ sai để hôn? Đa số mọi người thường nghiêng đầu về bên phải khi hôn thay vì bên trái. Một nhà nghiên cứu từ đại học Rurh đã phân tích 124 cặp hôn nhau và phát hiện rằng 65% số cặp nghiêng đầu về bên phải. Và đó chính là một cách đúng để hôn.

Theo eva.vn

26 tháng 10, 2012

Em còn nhớ hay em đã quên?

15:24 0 Comments
Em còn nhớ hay em đã quên?
Một mình anh trong góc quán vắng. Ly cafe đắng, điếu thuốc tàn, những cuộn khói vẫn đều đặn nhả lên từng hồi. Tâm trí anh rối bời. Một nỗi cô đơn phảng phất tưởng chừng như đâu xa xôi lắm...

Ngày anh gặp em thật tự nhiên và tình cờ. Một cô bé rụt rè, ngây thơ khi chuyển đến lớp học mới. Anh còn nhớ như in em khép nép sau cô chủ nhiệm để tránh sự xoi mói của mọi người. Lúc đó anh cũng chẳng để ý cho lắm, anh và mấy thằng bạn chỉ liếc mắt nhìn em sau đó lại quay về bàn luận mấy trận caro.

Chẳng hiểu trời xui đất khiến làm sao em được xếp ngồi trước anh và anh bắt đầu để ý em. Thấy thái độ sợ sệt khi ngồi xuống chỗ của em anh bật cười, em liếc mắt nhìn anh pha một chút bực tức, tự dưng anh thấy đỏ cả mặt khi bắt gặp ánh mắt đó.

Đến tận bây giờ khi nghĩ lại anh vẫn thấy buồn cười. Thời gian trở thành bàn đạp để em thể hiện khả năng của mình, và thời gian cũng là thước đo tình cảm của anh dành cho em. Học lực luôn đứng đầu bảng xếp hạng, em trở thành mục tiêu của nhiều anh lớp trên. Thấy nhiều người để ý tán tỉnh em anh thấy lòng dạ bâng khuâng...

Ba năm cấp ba nhanh chóng qua đi, phải chia tay mái trường thân yêu, thầy cô, bạn bè và phải xa em anh buồn lắm. Nhiều đêm trằn trọc suy nghĩ anh tự hỏi liệu rồi anh sẽ lại thấy em nữa không và em có nhớ anh không nhỉ?

Trượt đai học, trượt luôn cao đẳng, anh học trung cấp. Rời khỏi nơi chôn nhau cắt rốn anh lên Sài thành lộng lẫy xa hoa. Những ngày đầu lạ lẫm anh nhớ nhà da diết, lâu dần anh cũng thấy vơi bớt, riêng em thì anh không thể nào quên...

Cha mẹ mua cho anh cái điện thoại đen trắng để liên lạc, có điện thoại anh xin mọi người số của em. Có số em nhưng anh không dám gọi. Bạn bè rủ rê ban đầu chỉ là vui, lâu dần anh cũng biết hút thuốc, cafe và rượu. Đôi khi anh cũng không biết mình đang làm gì?

Hai năm trung cấp qua đi. 20 tuổi anh chập chững bước vào đời, bắt đầu cuộc sống ''cơm áo gạo tiền''. Lặn lội xuôi ngược, anh xin được vào làm công nhân ở một công ty nọ với mức lương đủ để anh trang trải cuộc sống. Hàng ngày tuy bận bịu với công việc anh vẫn chịu khó nghe ngóng tin tức về em. Biết em đang học đại học trên chính quê hương mình, tự dưng anh thấy vui vui lạ thường. Niềm vui không được mấy chốc, bạn bè nói em có người yêu và người ta chở em về nhà bằng xe bốn bánh.

Anh buồn... Anh đi làm bằng xe đạp, mua một cái xe máy vài triệu thôi cũng là giấc mơ với anh rồi. Hiểu phận mình, anh không dám hỏi gì về em nữa.

Một lần nọ, anh lang thang trên mạng internet vào một blog đọc những bức thư tình không gửi và những bức thư tình buồn. Thấy hay hay anh cũng tập tành làm thơ viết văn, định bụng một ngày nào đó sẽ gửi cho em.

Anh viết nhiều lắm chủ yếu là thơ con cóc. Có những buổi tối, một mình anh nghêu ngao đọc:

''Cô đơn tôi bước đi tìm em
Tìm giữa xa hoa chốn thị thành
Tình tôi trao gửi em còn nhớ
Một kẻ bên lề trái tim em''


hay :

''Tôi chờ em, em chờ ai?
Duyên phận bẽ bàng quá đắng cay
Ngậm ngùi tôi đành quay gót bước
Người thắm môi hồng xác pháo bay''


Thấy anh đọc, thằng bạn cùng phòng lại cười và nói: ''Mày viển vông quá đấy. Em nó xinh đẹp vậy, giỏi giang vậy liệu có để ý đến mày không mà mày viết lách chi cho cực vậy? Xấu trai, nhà nghèo như tao với mày ai thèm yêu?''. Nghe nó nói anh lại buồn, tình yêu của anh không giống như của người ta. Mối tình câm lặng. Những điếu thuốc những ly rượu đắng chát tiếp tục được anh nốc vào mình...

Thời gian thật nhanh, 4 năm đã qua không được gặp em anh ước một lần thấy em dù là muộn màng. May mắn thay, nhân dịp lễ công ty anh tổ chức đi du lịch nơi thành phố em ở, nhưng tên anh lại không có trong danh sách. Biết sẽ chẳng còn cơ hộn nào nữa, anh quyết định đổi một tháng lương bèo bọt của mình cho thằng bạn cùng công ty để nó đổi cho anh suất đi du lịch. Hào hứng chuẩn bị, anh thăm dò địa chỉ của em và chờ đợi...

Ngày đó cũng đến, anh lên xe tiến thẳng tới thành phố của em. Chuyến đi vào ban đêm để tiết kiệm thời gian, trên xe mọi người đều lăn ra ngủ, mỗi anh không sao ngủ được. Hồi hộp và lo lắng... Tới nơi 6h sáng, xuống xe một cảm giác tê buốt lạnh giá bao phủ, không hiểu sao người anh mồ hôi lại đầm đìa ướt đẫm. Đường phố vắng người, những đám mây hay là sương mù anh không rõ lắm bao phủ khắp các ngọn cây xa xa như thực như ảo... anh bỗng thấy lòng tê tái. Lấy lí do áo khoác không đủ ấm, anh xin phép quản lí đi mua áo ấm, phải năn nỉ mãi chị ấy mới đồng ý. Móc trong ví còn hơn 100 ngàn, anh quyết định cuốc bộ đến chỗ của em. Gần 2h lòng vòng hỏi thăm đường anh cũng đến được chỗ của em.

Một căn nhà bằng gỗ nhỏ, bên cửa sổ reo những giò phong lan đủ loại, trước sân là hàng rào với những bông hoa màu vàng đậm, anh cũng không biết tên của chúng là gì. Không dám lại gần, anh đứng sau gốc thông già và nhìn lại... cửa đóng, anh nghĩ chắc em không có nhà. Anh liều mạng rút trong túi ra quyển sổ, trong đó là những bài thơ và những bức thư anh định gửi cho em. Chầm chậm, anh tiến lại gần! Bin bin... tiếng còi ôtô làm anh giật mình như thằng ăn trộm. Vội vàng anh nép vào lề, một chiếc ôtô màu trắng chạy lướt qua, anh ngước nhìn bỗng dưng nó dừng trước cổng nhà em. Và anh cảm thấy lo lắng, một cảm giác lạ lùng trước giờ chưa từng thấy ở anh.

Anh sợ... Cánh cửa bật mở, chàng trai bước xuống xe, nhanh chóng anh ta bước sang bên kia, mở cửa với nụ cười lịch lãm, sang trọng và quý phái.

"KHÔNG" anh như muốn hét lên. Nhưng nó nghẹn trong cổ họng thật đắng. Em bước xuống xe nở miệng cười đỏ thắm không phải với anh. Em nhìn khác lắm, không giống ngày xưa, không rụt rè ngây thơ nữa. Khăn ấm quàng cổ, mái tóc bồng bềnh, áo hồng, váy trắng, túi xách óng ánh và bó hồng trên tay... trông em thật xinh. Anh chết lặng nhìn hai người bước vào nhà. Không biết anh đã đứng đó bao nhiêu lâu nữa, choàng tỉnh anh thất thểu ra về. Mũ trùm, thuốc trên môi, cuốc bộ về đến nơi tập trung, anh nghe tiếng chị quản lý, tiếng mọi người... Mặc kệ, anh im lặng.

Kết thúc...

Chuẩn bị quay lại làm việc, anh lặng lẽ đi uống cafe một mình. Chọn một quán yên tĩnh, gọi một ly cafe đá, nhỏ phục vụ nhìn anh với vẻ ngạc nhiên rồi quay vào quầy. Anh cười trừ chắc chưa thấy ai trời lạnh uống thứ đó, lấy một điếu thuốc nhả từng cuộn khói suy tư, buồn bã. Tiếng nhạc du dương "thành phố buồn, lắm tơ vương..." Chia tay thành phố của em, anh trở về thành phố của anh nơi cuộc sống xô bồ chật hẹp bon chen vội vã đang chờ đợi về với thực tại.

Suốt nhiều ngày sau chuyến đi, anh không mở miệng nói chuyện, thằng bạn thân cùng phòng thấy vậy chán nản bỏ đi chỗ khác chỉ còn mình anh trong căn phòng lạnh lẽo. Thuốc trên môi, hướng mắt xa xôi.

''Vật chất với anh có lẽ xa vời lắm
Anh không thể nào có thể cho em
Con đường em đi giờ trải đầy hoa lụa
Đứng bên lề anh lặng lẽ cô đơn..."

5 điều chàng luôn thèm được nghe

15:23 0 Comments
1. Đừng lo lắng, em ở đây là vì anh

Bạn phải nhận ra rằng, trong tình yêu, không tránh khỏi những lúc anh ấy phạm sai lầm. Và bạn nên xác định, bản thân mình không có nghĩa vụ làm cho sai lầm đó trở nên trầm trọng hơn. Một khi mọi chuyện đã xảy ra, anh ấy cũng đã có biểu hiện ăn năn thì bạn không nên gào thét, chỉ trích chàng. Thay vào đó, bạn hãy nói cho đối phương biết rằng không có gì phải lo lắng, bạn sẽ luôn ở bên cạnh anh ấy. Sự hỗ trợ tưởng như nhỏ bé đó không chỉ giúp chàng cảm phục bạn mà nó cũng sẽ thắt chặt thêm tình cảm của hai bạn.

2. Anh rất chu đáo, cảm ơn anh!

Đánh giá cao những gì mình làm là một trong những điều cánh mày râu luôn khao khát được nghe từ người phụ nữ mình yêu. Anh chàng bạn yêu cũng vậy! Anh ấy luôn mong mỏi được nghe từ bạn rằng: “Em rất biết ơn vì những gì anh nỗ lực làm cho em”; “Anh khiến em rất hài lòng”; hoặc “Công việc của em được trôi chảy, tất cả là nhờ anh”...

Khi bạn đưa ra một lời nhận xét tốt đẹp, trong mắt anh ấy, cuộc sống này sẽ trở nên tươi sáng và đáng sống hơn bao giờ hết. Vì thế, cho dù anh ấy chỉ nấu một bữa ăn nhỏ cho bạn, hoặc dọn nhà, dắt xe giúp bạn... thì hãy thực sự đánh giá cao những điều đó. Chắc chắn với hành động này, anh ấy sẽ mãi mãi ở bên bạn.

3. Em tin tưởng anh!

Người đàn ông nào cũng muốn được người phụ nữ mình yêu thương hoàn toàn tin tưởng, cho dù là trong hoàn cảnh nào. Bạn thực sự tin tưởng anh chàng của mình, nhưng nếu bạn không nói điều đó anh ấy biết, chắc chắn chàng sẽ không nhận ra. Bởi vì, đôi khi cánh mày râu không đủ khả năng để nắm bắt những suy nghĩ của phụ nữ. Vì vậy, nếu bạn thực sự trao trọn niềm tin cho anh ấy, hãy thường xuyên nói cho anh ấy biết điều đó.

4. Anh nghĩ gì về điều đó?

Những người đàn ông không chỉ thích mình là trung tâm của mọi vấn đề mà còn muốn mình là người có thể giải quyết được tất cả những rắc rối. Bởi vậy, họ luôn muốn người phụ nữ mình yêu xin ý kiến, nhận xét của họ về một vấn đề nào đó. Điều này vừa giúp các chàng trai thấy rằng mình được tin tưởng, lại vừa khiến họ có cảm giác rằng mình chính là nơi có thể đưa ra được những giải pháp trong tình thế khó khăn của bất cứ việc gì.

5. Em yêu anh!

Ba từ này sẽ không bao giờ “già” và trở nên vô nghĩa với cánh mày râu. Vì thế bạn đừng quan trọng chuyện hai người đã yêu nhau quá lâu và hiểu quá hiểu nhau nên không cần thiết phải nói điều đó với anh ấy. Hãy luôn nhắc nhở chàng rằng bạn yêu anh ấy nhiều như thế nào bằng việc mỗi ngày, nói với anh ấy 3 từ “em yêu anh”.

Mọi chuyện rồi cũng qua

15:21 0 Comments
“Nếu được chọn lại, anh sẽ không bao giờ chọn một người như em làm người yêu, huống chi là làm vợ…” - Anh nói câu nói đó khi đã nồng hơi men, mặt đỏ gay. Anh nói câu đó trước mặt bố mẹ và bạn bè của anh. Anh vừa nói vừa cười, giọng nửa đùa nửa thật nhưng em cảm nhận được chút vị đắng trong câu nói đó. Ngoài trời, mưa nặng hạt và cái rét buốt thấu tận xương thịt...

Anh à! Em có thể thấy được sự không thoải mái của anh khi anh đi bên cạnh em. Em thấy được sự khó chịu, bực bội của anh khi anh thấy em bị trẹo chân lúc đi đường, anh đả kích: “Cứ tơn tớn lên, mặt cứ “vác” lên!”. Em thấy được sự thất vọng của anh khi anh thấy em bị con dao cứa vào tay làm chảy máu, anh trau mày khẽ quát: “Sao lại vụng về thế không biết!”. Em thấy được sự miễn cưỡng của anh khi anh ôm em, những cái ôm chiếu lệ cùng với những lời hờ hững: “Em thật vẽ chuyện quá!”. Em thấy được sự nuối tiếc của anh khi anh nhìn em và nhìn những người con gái khác, có lẽ lúc đó anh đang ước gì Ee được như họ… Cũng phải thôi, vì trong anh, em luôn là một đứa con gái “quá vụng về, yếu đuối, ít va chạm thậm chí còn kém hiểu biết!”…

Anh à! Em tự biết em rất kém cỏi. Nếu so sánh em với những người con gái anh đã gặp, đã quen, đã có chút tình cảm, đã từng “say nắng” thì em chẳng là gì hết! Ai anh cũng khen, nào xinh đẹp, nào duyên dáng, nào khéo léo, nào dịu dàng, nhưng chưa bao giờ anh khen em được một lời nào, thậm chí anh còn chê bai em từ A đến Z. “Thật chẳng có ai vụng về như em”, “Anh không thể chịu đựng được cách nói chuyện của em”, “Anh không ngờ con mắt thẩm mĩ của em lại kém đến thế!”… và nhiều nhiều những câu tương tự như thế nữa! Anh bảo thế là tốt cho em, có người nói cho mà sửa… Em tự hỏi có tốt cho em thật không hay chỉ khiến em ngày càng trở nên ngại ngùng, không thoải mái, không dám là chính mình?! Cho dù em đã cố gắng sửa đổi rất nhiều nhưng vẫn chưa bao giờ làm anh hài lòng. Nếu so sánh những thứ thuộc về em với những tiêu chí chọn người yêu của anh thì em chẳng được một tiêu chí nào hết! Thế mà em và anh đã ở bên nhau tròn một năm ba tháng. Quãng thời gian đó anh đã phải chịu đựng em rất nhiều nhưng cũng có lúc là ngược lại.

Anh à! Em tự thấy mình không có gì cả! Nhan sắc vào loại thường thường bậc trung nếu không nói là “xấu”. Gia cảnh nhà em quá đỗi bình thường nếu không nói là “nghèo”. Học hành không xuất chúng nếu không nói là “làng nhàng”. Ăn nói không đâu vào đâu, không biết cách làm vui lòng người khác nếu không nói là “kém”. Nữ công gia tránh biết tí ti nếu không nói là “tệ”… Sức khỏe của em không được tốt, ốm đau bệnh tật thường xuyên và chẳng bao giờ làm được việc gì nặng nhọc. Anh lúc nào cũng bảo em gầy yếu, người toàn xương, động vào đâu là đau ở đó... Vậy thì tại sao anh phải chọn một người như em? Em đã thầm cảm ơn ông trời, cám ơn anh vì đã chấp nhận được một người như em. Em tự hứa sẽ cố gắng thật nhiều để tự hoàn thiện bản thân, sao cho “xứng” với anh!...

Nhưng anh à! Tại sao anh không có một phút tự ngẫm lại bản thân mình? Trong khi anh lúc nào chỉ biết trách mắng em, cáu gắt lên với em dù đúng hay sai thì em vẫn luôn nhún nhường, nhẹ nhàng, ân cần với anh. Cho dù có đủ lí do để rơi nước mắt nhưng em vẫn luôn cố gắng nuốt nước mắt vào, không muốn để anh thấy, để anh phải khó chịu mà thốt lên rằng: “Lại khóc rồi!... Khẽ tí là khóc!”. Có những câu nói của enh, em nghe xong chỉ thấy nghẹn đắng ở cổ họng… “Lời nói chẳng mất tiền mua – Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau” nhưng anh đã bao giờ chú ý đến những gì nói với em dù chỉ một chút?...

Với em, khi đã yêu ai thì em sẽ xác định lâu dài về sau với người đó, em đã hết lòng vì anh và thực sự là chưa bao giờ từ chối anh điều gì. Đó thật sự là sai lầm nghiêm trọng nhất của em. Hai lần lầm lỡ… Em không biết sau này em còn có thể… giờ đây, sức khỏe của em không đảm bảo thì sau này sẽ ra sao? Hơn nữa, anh cũng chưa bao giờ thực sự có một sự xác định rõ ràng với em!

Có lẽ anh cũng đã quá mệt mỏi vì em rồi! Có lẽ chúng ta đã trải qua đủ đắng cay ngọt bùi rồi! Có lẽ thế là đủ rồi! Có lẽ… dừng lại đi thôi anh ạ! Em không muốn gây thêm gánh nặng nào cho anh nữa...

Thời gian trôi đi và tất cả sẽ chỉ là kỉ niệm và dĩ vãng mà thôi. Thôi kệ! Mọi chuyện rồi cũng qua...

Ngố!

25 tháng 10, 2012

Dù vô vọng thì em vẫn đợi...

15:20 0 Comments

Gửi anh yêu thương!

Hà Nội đang mưa rất to, và như bao cơn mưa rơi xuống đời em, cơn mưa này lại làm em nhớ anh. Tình yêu của em cũng giống như một cơn mưa lúc dữ dội lúc dịu êm và em chỉ muốn mưa mãi thôi .

Không biết từ bao giờ em lại yếu đuối , đến mức sợ những tia nắng sẽ mang anh đi, em không đủ can đảm đối mặt với những khó khăn bên cạnh chúng ta, mặc dù trước khi yêu anh, em là một cô gái mạnh mẽ và không ngại thử thách.

Có những lúc em chỉ ước sao mình không yêu nhau muộn hơn, muộn hơn 2 năm nữa, để tình yêu của em không phải giấu giếm như bây giờ, để em không phải buồn bã và luôn lo lắng như bây giờ. Em không xuất sắc, nhưng cũng không quá kém cỏi, nhưng chính việc anh giấu bố mẹ về mối quan hệ này làm em cảm thấy tự ti về bản thân. Chúng ta cũng đã đủ lớn và quyết định mọi thứ và nghiêm túc trong mọi chuyện, nhưng anh lại làm em hoang mang vì điều ấy, càng yêu anh em lại càng sợ...
Liệu em có đủ can đảm vượt qua mọi thử thách để chạm tay đến Cầu vồng tình yêu được như chị Mộc Miên và anh Minh Khang không. Họ yêu nhau và cũng chịu rào cản gia đình như chúng ta, Mộc Miên có thể chờ cho đến khi gia đình Minh Khang chấp nhận mặc cho bản thân bị tủi nhục đắng cay, bởi vì bên cạnh chị ấy có một Minh Khang quả cảm, dám đấu tranh cho tình yêu của mình. Có lẽ anh sẽ nghĩ những điều ấy chỉ có trong phim ảnh, nhưng ngoài đời thực cũng không ít đôi như thế, và họ dám đối mặt, còn chúng ta, chúng ta lại né tránh. Có những lúc em chỉ ước rằng, giá như anh không im lặng, giá như anh tiếp thêm sức mạnh cho em .

Nhưng em sẽ vẫn cứ tin anh nhé, dù niềm tin ấy mong manh, tình yêu ấy có vô vọng, thì em sẽ vẫn tin và yêu anh. Bởi vì có lẽ ngoài anh ra, con tim này sẽ chẳng thể rung động thêm lần nào nữa. Và em sẽ yêu anh, đủ nhiều để cho anh sức mạnh, cho anh dũng cảm để khẳng định tình yêu này. Em sẽ đợi.

Dù cuộc sống có khó khăn thì hãy nhớ rằng, luôn có một cơn mưa bên đời anh, yêu và chỉ yêu mình anh!
maidung6692@yahoo.com

Anh - Cơn gió lạ...

15:19 0 Comments

Gửi anh - cơn gió lạ của em!
Hãy cho em gọi anh như thế nhé, dù chỉ một lần thôi bởi chúng ta mãi mãi không thuộc về nhau. Chúng mình như hai đường thẳng song song, cứ chạy mãi như thế cho đến hết cuộc đời này, chỉ bởi chúng mình đã có hạnh phúc của riêng mình.
Em ước gì: giá như chúng mình chưa bao giờ gặp nhau.
Em ước gì: giá như anh đừng nhìn em như thế.
Em ước gì: giá như anh đừng nói với em như thế.
Em ước gì: giá như đừng có cuộc đi xa như thế.
Và em ước gì: giá như em đừng như bây giờ.
Tại bởi: anh là người như em muốn.
Tại bởi: em là người đa cảm.
Tại bởi: em là người yếu mềm.
Tại bởi: em là người hay mộng mơ.
Và tại bởi em đã “say nắng” anh.

Từ sau cái ngày đi công tác đó, em cảm thấy như trái tim mình lại trỗi dậy, lại khao khát nhớ mong, tình cảm của em như được hồi sinh trở lại. Em biết mình thật ngốc vì những gì anh đối với em chỉ như người đồng nghiệp với nhau thôi phải không anh? Nếu như hôm đó anh đừng chủ động nhắn tin cho em thì chuyến đi công tác đó sẽ không có những ánh mắt, cử chỉ, lời nói dành cho nhau. Em là người đa cảm, hay nghĩ mông lung, hay bị chi phối bởi những điều như vậy.
Em cũng ước rằng hôm đó em không nghe một người phán rằng: em thất vọng về chồng, khi lấy chồng đã phải hạ tiêu chuẩn người chồng xuống rất nhiều. Em giật mình thảng thốt bởi sao người ta lại nói đúng và đúng vào thời điểm em gặp anh. Cả đêm hôm đó em không thể nào ngủ được, cứ vẩn vơ nghĩ mãi về lời nói đó. Và cũng bởi em nghĩ về anh. Em biết thực tại rằng không phải trong cuộc đời này mong điều gì cũng thành hiện thực cả.

Nhưng anh xuất hiện vào đúng thời điểm này, vào đúng lúc mà em cho rằng mình chỉ có tình yêu vĩnh cữu dành cho người chồng đang hết mực yêu thương em. Em cũng biết được câu “say nắng” nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó mình lại có thể “say nắng” một ai đó. Anh xuất hiện rất đỗi bình thường, nhẹ nhàng, dịu dàng như cơn gió thoảng qua. Em nhớ ngày đầu tiên em gặp anh là tại phòng thư ký, anh không gây ấn tượng gì với em.
Và cả những ngày sau đó nữa khi mà sếp của chúng mình hay lên cơ quan thì em và anh cũng dường như hai người xa lạ, chẳng hỏi han gì nhau. Rồi một ngày, mà em cho rằng đó là ngày em cảm nhân được điều gì đó từ anh, khi em đang đi lên phòng họp, vô tình em nhìn lên thì bất chợt bắt gặp ánh mắt của anh đang nhìn em chăm chú, em quay vội mặt đi. Ngay khoảnh khắc đó, em cảm nhận có điều kì lạ trong ánh mắt của anh, nhưng rồi cảm giác đó trôi qua rất nhanh.
Cho đến ngày cơ quan tổ chức buổi gặp mặt, lần đầu tiên anh nói với em đó là lúc em đang chuẩn bị đi về, anh nói một câu lửng lơ làm em khó hiểu: “Sao dạo này em ấy thế?”. Em chỉ nhìn anh và cười, đơn giản em nghĩ đó chỉ là câu đùa của cánh đàn ông mà thôi. Và rồi những ngày sau đó, em cảm thấy anh dường như chủ động hơn mỗi khi sang cơ quan, anh lấy lí do để có thể vào phòng em, hỏi thăm em.
Em rất hay bị gây ấn tượng mạnh, anh có biết vì sao không? Chắc có lẽ anh không bao giờ biết được. Đó là buổi họp, khi mà sếp của chúng mình vẫn trong phòng họp, em và đồng nghiệp ngồi ở ngoài thì gặp anh đứng ở đó, anh nhìn em và nói rằng: “Tiếc nhỉ, giá như mà mình gặp em H sớm thì tốt hơn không?”. Đấy, chỉ những hành động hay câu nói đơn giản thế thôi mà em lại bị ấn tượng. Con người em mâu thuẫn thế đấy.
Anh à! Cũng kể từ khi đi công tác về, em luôn nghĩ về anh, về ánh mắt của anh, về lời nói của anh, về cử chỉ anh dành cho em. Em biết có thể đối với anh đó là điều hoàn toàn bình thường nhưng với em nó sao lại gần gũi đến thế. Em biết em đã “cảm” anh mất rồi. Từng ngày trôi qua, em vẫn mong được gặp anh dù chỉ là vô tình trên những con đường nhỏ của Hà Nội, dù chỉ là vô tình đi ngang qua cơ quan mà thôi. Nhưng đâu phải mong là được phải không anh? Dù chúng ta đâu có cách xa nhau hàng ngàn hàng vạn km đâu, phải không anh?

Em vẫn luôn cố gắng không nghĩ về anh, bởi bên em còn có gia đình nhỏ bé và bên anh là người vợ hiền đảm đang và những đứa con ngoan ngoãn. Dù trong lòng vẫn nhớ anh nhưng lí trí mách bảo em rằng không thể được. Và bây giờ điều khó xử vô cùng đối với em là làm sao để quên được anh. Càng cố quên anh thì lại càng nhớ đến anh. Em đã đọc được một câu châm ngôn rằng “Đừng cố học cách quên mà hãy học cách sống cho thanh thản”, em nghĩ điều đó là đúng và có lẽ em nên như thế, có vậy tâm hồn mới thanh thản và nguôi ngoai nỗi nhớ về anh.

Ngày ngày em vẫn nghe những bản nhạc không lời như một cách để cho tâm hồn thư thái, như một cách nhắc nhở em rằng hãy sống cho hiện tại. Có một câu mà em thấy thích nhất và nó cũng dường như đúng với em, đó là “Khoảng cách, là khi em đứng cạnh anh và mình chỉ cảm nhận mùi hương thơm bay phất phơ qua làn tóc. Là thấy tóc mai vương vất. Là đơn giản thôi, lén nhìn gương mặt góc cạnh ấy, tim không thôi hồi hộp để rồi vờ vĩnh quay đi khi có ánh nhìn đáp trả. Là lặng người khi anh ngắm nhìn mà em biết chỉ cần quay lưng thôi, mắt sẽ chạm”.
Và anh, khuôn mặt ấy, hình dáng ấy, ánh mắt ấy, tiếng nói ấy, nụ cười ấy hàng ngày vẫn đâu đó phảng phất trong em.
Và chúng mình, đã có thể có những buổi hẹn hò, đã có thể có những cái nắm tay, đã có thể ngồi bên nhau hàng giờ nhưng rồi tất cả cũng chỉ là những lời nói vu vơ, chỉ là những ánh mắt ấm áp, chỉ là nụ cười thân thương mà thôi.

Và tất cả những điều trên đây là em viết dành cho anh - người đàn ông đi qua cuộc đời em như một làn gió mát nhẹ thoảng qua rồi bay vút vào hư không.
Giữa trái tim và lý trí, em chỉ được chọn một trong hai, và em phải trở về với hiện tại. Em mong rằng em sẽ mau chóng lại trở về với cuộc sống thực hàng ngày của em như ngày em chưa từng gặp anh, như ngày em chưa từng nghĩ đến anh, không mơ mộng nhiều, không viển vông nhiều nhưng sẽ thực tế hơn, sẽ đúng với cuộc sống của em hơn.
Và có lẽ anh không bao giờ có thể đọc nó. Em chỉ cần anh biết rằng có một người quan tâm đến anh như người em gái quan tâm, lo lắng cho anh trai là em vui rồi. Nếu như có một ngày nào đó mà anh biết được thì điều em mong nhất đó là hãy là người anh trai của em, em vẫn luôn mong mình có một người anh trai thực sự chỉ bởi không phải tất cả những suy nghĩ, trăn trở trong cuộc sống đều có thể chia sẻ hết được, chỉ bởi nó sẽ là khoảng trời riêng của mỗi người mà thôi. Ngày mai trời lại sáng. Chúc anh mọi điều tốt đẹp.

Kiếp sau, em sẽ không để mất anh!

15:18 0 Comments

Kiếp sau, em sẽ không để mất anh!
Em từng nghĩ rằng sẽ chẳng có thể có một ai làm mình đau đớn trong tình cảm được nữa, từng nghĩ mình có thể tự tin đứng bên ngoài những cám dỗ rất đời thường, từng tự hứa với lòng sẽ không bao giờ dành hết tình cảm cho một người đàn ông nào nữa, phải ích kỷ để giữ lại một chút riêng cho bản thân mình, và lẽ ra em đã làm tốt được điều đó. Nhưng, ông trời lại "bắt" chúng ta phải gặp nhau thêm một lần nữa để chúng ta thêm một lần phải đớn đau dù tình yêu không có tội, con tim không có lỗi. Một kẻ hiếu thắng như em mà phải từ bỏ tất cả chỉ để biết cảm giác cô đơn đến thế nào.

Anh yêu à, anh có biết không, em yêu anh!
Khi mới quen chẳng bao giờ em nghĩ rằng lại có thể dành cho anh nhiều tình cảm đến thế. Cuộc đời này thật ngang trái anh nhỉ đã cho anh em mình gặp nhau quá muộn. Dù sau này mình không thể cùng nắm tay nhau đi chung một con đường thì em sẽ luôn lưu giữ trong tim mình những hình ảnh về anh; vì em biết dù có cố gắng đến đâu em cũng sẽ không thể quên được anh, người đàn ông đã mang lại cho em cảm giác yêu một lần nữa.
Mỗi ngày qua đi, em lại thấy nhớ anh nhiều hơn.

Đêm nay cũng vậy; nỗi nhớ anh cứ da diết trào dâng, em đã khóc khi lý trí của em bắt em phải dừng lại. Anh biết vì sao không, đơn giản vì em yêu anh thôi. Ước gì người ta có thể uống thật say một lần để rồi sáng mai thức dậy sẽ quên đi tất cả. Nhưng em sẽ không làm như vậy, vì biết rằng khi say em sẽ lại nhớ anh nhiều hơn, khi say em sẽ tỉnh hơn những lúc thế này và biết đâu em sẽ không còn muốn dừng lại nữa.
Khi ở một mình con người ta mới thấm thía cảm giác cô đơn, em đã chịu đựng cảm giác ấy nhiều lắm rôi. Nhiều khi em chẳng biết chia sẻ với ai nữa. Em sợ cảm giác này lắm, ước gì giờ này anh đang ở bên cạnh em, ước gì em được một lần ôm anh trong vòng tay nhỏ bé của mình, ước gì em được hôn lên đôi môi của anh, ước gì “mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc".
Em nhớ anh lắm, em nhớ ánh mắt của anh, ánh mắt biết nói chứa chan bao nỗi niềm tâm sự, em có thể cảm nhận được tình yêu mà anh giành cho em từ ánh mắt ấy. Người yêu ơi, em nhớ tất cả những gì liên quan đến anh, nhớ khuôn mặt thân thương của anh, nhớ tiếng cười ấm áp của anh, nhớ cái cách anh hay hỏi em "em có yêu anh không?", "Em nhớ anh như thế nào".
Nói thật, em nhớ và nhớ nhiều lắm, anh có biết không anh, nhiều khi em muốn hét thật to rằng em nhớ anh, chỉ muốn chạy đến bên anh để được anh ôm. Ở bên anh em cảm thấy mình thật nhỏ bé, cảm thấy thật an toàn, cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhàng, lúc nào anh cũng quan tâm lo lắng cho em, an ủi em những lúc em buồn .Cảm ơn anh nhiều lắm anh iu à.

Anh biết không, em đang và sẽ cố gắng để cân bằng lại cuộc sống của mình, một cuộc sống không có anh. Nhưng biết đâu một ngày nào đó trái tim em lại thôi thúc không muốn xa anh. Em xin lỗi, tình yêu của em, em phải làm vậy vì em phải cố gắng nghĩ rằng em không thể có anh thêm một lần nữa. Vì vậy, mà em đã quyết định dừng lại, quyết định phải rời xa anh và từ bỏ mơ ước viển vông và hão huyền kia, dù em biết rằng em sẽ làm anh bị tổn thương.
Em đang khóc một mình, anh có biết không? Khóc mà phải cắn chặt môi mình lại, khóc vì ông trời đã cho 2 đứa mình gặp nhau nhưng ko thể ở bên nhau . Nếu có kiếp sau em sẽ không để cho anh chạy thoát khỏi em đâu.
Anh biết không, lúc trước em luôn băn khoăn với câu hỏi “Anh có yêu em thật lòng không hay chỉ đến với em bằng thứ cảm xúc nhất thời”? Nhưng bây giờ câu hỏi ấy đối với em không còn quan trọng nữa, những ngày vừa qua em suy nghĩ rất nhiều, em thấy rằng trong cuộc đời này em được nói lên những lời yêu thương với anh, như vậy là em mãn nguyện rồi. Còn tình cảm của anh dành cho em như thế nào em biết hết, anh cũng đâu có muốn như thế này anh nhỉ.anh đã từng nói với em rằng từ trước tới giờ anh chưa từng yêu ai như yêu em, người con gái mà anh dành tình cảm nhiều nhất.nghe những câu này em rất vui anh à.em đã có được tình yêu của anh.

Em không trách anh đâu. Hãy cứ yêu em khi anh còn có thể, vì em chẳng có quyền gì ngăn cản anh cả. Những kỷ niệm ít ỏi nhưng đáng quý với anh, em sẽ luôn nhớ mãi trong sâu thẳm trái tim mình, tình yêu với anh em sẽ chôn chặt trong đáy lòng mình. Nỗi đau nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai với thời gian, nhưng em sẽ luôn lưu giữ những ký ức về anh, về một người đàn ông hết sức đặc biệt của đời em, người đàn ông đã dừng chân đến bên đời em, mang lại cho em những niềm vui và tiếng cười, sự hồi hộp, rồi tâm trạng lo âu khắc khoải vì nhớ mong, người đàn ông đã làm cho con tim bé nhỏ của em hồi sinh dù chỉ là trong phút chốc.
Em đã hạnh phúc biết bao khi được ở bên anh. Cám ơn anh vì đã cho em biết cảm giác yêu thương một lần nữa, mặc dù yêu thương ấy quá đỗi mong manh và thật là ngang trái. Em trả anh về với cuộc sống của anh, từ nay một mình em sẽ bước đi trên con đường mà em đã chọn. Em sẽ mãi là người hạnh phúc nhất thế gian này vì em có được nhiều tình yêu của anh đến thế.

24 tháng 10, 2012

Vì anh còn quá yêu em

15:58 0 Comments

Ngoài kia trời đang mưa, đúng là khi mưa khiến con người ta cảm thấy buồn nhất là khi anh đang nghe nhạc của Khắc Việt, những bài hát mà cả anh và em đều thích.

23 tháng 10, 2012

Tạm biệt con nít của tôi!

02:03 0 Comments

Em à, có bao giờ em hiểu được thế nào gọi là tình yêu, có bao giờ em biết được cảm nhận của một người đàn ông dám đánh đổi mọi thứ chỉ để được yêu em không? Có lẽ là không em nhỉ. Em đến nhẹ nhàng, đi vào trái tim khi tôi đang đau đớn trong mối tình đầu, em mang cho tôi cái thứ mà người ta gọi là hạnh phúc, một thứ hạnh phúc ảo mà tôi đã quá tin vào nó để rồi khi nhận ra tôi lại đau nhiều như thế. Tại sao bao người con gái ở bên tôi không để ý tới mà lại là em, có phải chính ông trời đang muốn trêu ghẹo một người luôn thách thức với ông ấy.?

20 tháng 10, 2012

Nghệ thuật để nàng 'yêu' sung hơn

11:25 0 Comments
Chẳng dễ dàng gì để nói thẳng với đối tác của bạn rằng cô ấy rất kém trong "chuyện ấy". Sự thật có thể khiến cho nàng bị tổn thương và mặc cảm thêm. Nhưng nếu bạn im lặng, đời sống tình dục của hai người sẽ ngày càng tồi tệ hơn, và tất yếu bạn sẽ phải chạy đi tìm một bạn tình khác.

Vậy phải góp ý như thế nào để không làm mất lòng nàng?

Thường xuyên giả vờ ốm

Chị em vẫn thường hay dùng chiêu này để trốn “trả bài” chồng, vậy tại sao cánh mày râu lại không vận dụng lại cách này nhỉ? Bạn có thể nghĩ ra hàng tá lí do để không “gần gũi” nàng, chẳng hạn như đau đầu, đau bụng, bận xem đá bóng, bận làm việc…

Sau nhiều lần như thế, nàng sẽ phải đặt ra nghi vấn “Có phải mình đã làm cho anh ấy chán?”, tất yếu nàng sẽ tìm mọi cách để "hâm nóng" lại tình yêu bằng cách chăm chút hơn cho bản thân cũng như làm mới chuyện chăn gối.

Gợi ý khéo

Chuyện chăn gối là tế nhị, vì thế bạn không thể và cũng không nên nói thẳng với đối tác rằng bạn không hài lòng. Hãy tìm một cách nói khéo léo (dù phải đi đường vòng) để đạt được mục đích. Đầu tiên, sau khi ân ái xong, bạn có thể thủ thỉ vào tai nàng rằng em có thích anh làm như thế này không, hay “Em có yêu cầu đặc biệt gì không?”. Chẳng có người phụ nữ nào lại không vui khi được người đàn ông của mình quan tâm, hỏi han như thế. Sau đó, bạn hãy chớp ngay lấy cơ hội này để bày tỏ cho nàng biết, bạn muốn và khao khát điều gì ở nàng.

Với cách trò chuyện này, chắc chắn bạn sẽ nhận được sự hợp tác nhiệt tình của người bạn tình.

Cố tình xem những hình ảnh "mát mẻ" trước mặt nàng

Bình thường, khi xem những hình ảnh nhạy cảm, bạn phải giấu nhẹm đi không dám để cho người phụ nữ của mình biết. Nhưng nếu muốn nàng tốt hơn, hay chỉ đơn giản là không quá "nhạt" trong chuyện ấy, hãy công khai những “thói quen xấu xa” của bạn (cũng như của cánh đàn ông nói chung) ngay trước mắt nàng.

Mục đích của việc làm này là để cho nàng thấy, và tự đặt ra câu hỏi “Tại sao anh ấy phải xem những hình ảnh đó, tại sao phải ngắm nhìn những cô gái khác? Phải chăng mình thua kém những cô gái đó?”. Lúc đầu, nàng có thể sẽ bị tổn thương, đau khổ, và thậm chí cho bạn là kẻ “bệnh hoạn”, nhưng kết quả về sau mới là điều quan trọng.

Hãy nhẹ nhàng giải thích với nàng rằng, bạn làm điều đó với mong muốn cải thiện đời sống tình dục của hai người, chứ không phải vì sở thích bệnh hoạn như nàng nghĩ. Hành động này của bạn chắc chắn sẽ tác động tới nàng, và tất nhiên thay vì làm ngơ, nàng sẽ cùng bạn “vào cuộc”.

Chê nàng béo

Đôi khi để đạt được mục đích, chúng ta cũng cần phải biết tàn nhẫn đúng lúc, đúng chỗ. “Chê nàng béo” cũng là một trong những nghệ thuật cần thiết nếu bạn muốn cải thiện “chuyện ấy” (dù thực tế nàng không hề tăng cân).

Bạn có thể khiến nàng ảo tưởng rằng mình đang béo lên bằng cách mua quần áo cỡ nhỏ hơn so với cỡ thực tế của nàng. Rồi sau đó, trong lúc ân ái, hãy làm như vô tình mà thốt lên rằng: “Ôi, anh thấy em béo lên đấy!”. Phụ nữ sợ nhất là béo, chính vì thế sau khi nghe bạn nói câu này, cô ấy sẽ cuống cuồng tìm mọi biện pháp để giảm cân. Chỉ cần lên mạng, gõ vài dòng tìm kiếm, nàng sẽ biết được rằng, ngoài việc tập thể dục đều đặn và tuân thủ chế độ ăn uống khắt khe, quan hệ tình dục cũng là một trong những giải pháp tuyệt vời vì nó giúp bạn đốt cháy rất nhiều calo.

Trong trường hợp người ấy của bạn quá “ngố tàu”, tại sao bạn lại không bày cách cho cô ấy nhỉ? So với kế hoạch ăn kiêng của nàng thì biện pháp này còn có vẻ khả thi hơn rất nhiều.

(Theo blog Những bức thư tình)
Tags Search: nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, ba bau nen an gi, cam nan ba bau.

Anh sẽ là người mang lại hạnh phúc cho em...

11:20 1 Comments

Sẽ là người mang lại hạnh phúc cho em..., thu gui nguoi yeu
"Nếu thượng đế ban cho tôi một điều ước, tôi ước sẽ mang lại hạnh phúc cho em …mãi mãi ".
"Cảm ơn cậu nhiều lắm,giờ tớ hiểu rồi" .

Em nói rồi bỏ đi, bài toán này em đã hiểu, nhưng chắc sẽ chẳng bao giờ em hiểu lòng tôi. Tôi nghĩ lòng chợt buồn, người con gái tôi yêu đang tay trong tay với người khác,nụ cười ánh lên niềm hạnh phúc, đúng thế, sao tôi lại phải buồn, em hạnh phúc chẳng phải là thứ tôi cần ư, chỉ tiếc rằng tôi không phải là người mang lại niềm hạnh phúc ấy.
Cuộc đời của tôi dường như đã thay đổi khá nhiều từ khi tôi gặp em, người con gái lúc nào cũng rạng rỡ với nụ cười hiền. Một thằng con trai chỉ biết đến đánh nhau, trốn học, và mời phụ huynh đến cam kết, từ khi gặp em đã khác,khác rất nhiều.

- Này, mày bỏ rơi anh em thật đấy à, sợ chết hay là theo hội khác rồi.

- Đơn giản là vì tao không muốn như ngày xưa nữa, thế thôi, thông cảm cho tao”, thông báo rút ra khỏi “giang hồ” là bước thay đổi đầu tiên trong chuỗi thay đổi mà em mang lại.
- Bài này em tự làm sao?

- Nếu cô muốn, em sẽ làm lại cho cô xem.

- Tốt, cô biết là em sẽ làm được mà, có thế chứ, giỏi lắm, 10 điểm cho nỗ lực.


Lần đầu tiên nhận được 10 điểm toán trong đời, nhưng cái làm tôi vui hơn có lẽ là lúc em quay xuống chỗ tôi cười hiền, một nụ cười không bao giờ tôi có thể quên được, và chính nhờ nó, tôi quyết định sẽ là một thằng học hành tử tế, tử tế theo đúng nghĩa.)

Chỉ có điều, tôi không dám thể hiện tình cảm của mình, mãi mãi chỉ đứng sau ngắm nhìn nụ cười ấy.

Tôi được nhận xét là khá ưa nhìn,xét về tổng thể, tôi chưa từng mặc cảm về ngoại hình của mình. Nhưng đứng trước em,tôi thực sự thấy mình quá đỗi tầm thường, đến mức mờ nhạt. Em khác hẳn với những người con gái trước đây tôi gặp, thanh khiết và dịu dàng, có lẽ vì thế mà em đi vào trái tim tôi lúc nào không hay.

Em có người yêu, tin này ai trong lớp cũng biết,một anh chàng cao và lãng tử, ngày ngày đưa đón em trước cổng trường, anh ấy là sinh viên Kinh tế quốc tế, là thành viên của một ban nhạc nổi tiếng trong cộng đồng sinh viên Hà Nội. Hôm sinh nhật em, anh ấy vừa đàn vừa hát, em cười thật tươi,mắt long lanh hạnh phúc, tôi vừa vui lại vừa đau, vui cho hạnh phúc của em, đau cho tình yêu của tôi thầm lặng, biết bao giờ mới nói được thành lời , hay là lặng câm mãi mãi.

Càng yêu em, tôi càng cố học,những lúc đau đớn nhìn em tay trong tay bên cạnh ai kia,tối về tôi lại lao đầu vào học, tôi học để quên, tôi học để khỏi chìm vào mối tình đơn phương, để rồi đêm đến hình bóng thân quen của em lại đến bên giấc mơ tôi,nhẹ nhàng, rồi lại ra đi nhẹ nhàng như thế.

Thi đại học xong, tôi không gặp em nữa, buồn nhớ vô hạn nhưng cũng muốn một khoảng cách về không gian và thời gian để tôi quên được em, ngày tôi nhận được giấy báo đỗ đại học cũng là ngày nghe tin em chia tay mối tình đầu.

Biết bao người chúc mừng tôi, nhẽ ra tôi phải vui,nhưng nghĩ đến em, tôi lại buồn,tôi lo lắng,ko biết chia tay người đó, em có buồn quá không, muốn gặp em mà lại sợ đứng trước em tôi không kìm được lòng mình.

Gặp em trên mạng,tôi vào hỏi thăm em ,em nói giọng lạc quan,bảo đã đỗ đại học, tôi mừng cho em, nhưng tôi biết, đằng sau câu nói vui vẻ kia là một trái tim tan vỡ.
Mấy tháng sau lớp tôi họp mặt, em đi cùng một người, cậu ấy bảnh bao, mái tóc nhuộm nâu rất hợp với chiếc SH màu cafe. Em cũng đã khác, đã là một con công xinh đẹp,óng ả sắc màu, đến rồi lại đi trong tiếng xuýt xoa của bạn bè, tôi biết tôi vẫn yêu em, dù em là công rực rỡ hay là hoàng yến tinh nghịch, tôi mãi yêu một bóng hình .

Một năm sau tôi chuẩn bị đi du học, bạn bè biết đến nhà tạm biệt tôi, thật bất ngờ là trong đó có em. Em xuất hiện là một chú thiên nga trắng muốt, gầy gộc, xanh xao thiếu nắng, bạn bè bàn tán em lại vừa chia tay mối tình thứ hai, tình yêu với em sao chóng vánh gọn gàng, còn tình yêu của tôi mãi mãi chỉ là em.
Tiệc tan,em ngồi lại, tôi đến cạnh em: "Cậu say,để tớ đưa cậu về". "Mình đi dạo được không?" .

"Cậu yêu tớ,sao không nói".
Tim tôi như ngừng đập, không thể nói lên lời ."Cậu là một tên ngốc,còn tớ là một đứa con gái chả ra gì, lẽ ra cậu không nên thích tớ". Tôi lặng yên nhìn em, ánh đèn thành phố hiu hắt, bóng em nhỏ nhắn in trên đường, những lời em nói tôi cũng chỉ ngậm ngùi không đáp. Em đang đau buồn vì những mối tình đã qua,hay là thương cho chàng ngốc ngày đêm yêu thầm em. Em ngồi xuống gốc liễu già,nhìn về xa xăm, rồi khóc, bờ vai run lên, lòng tôi như xát muối, tôi ngồi cạnh em, cố không cho nước mắt tuôn rơi, ngày mai tôi đi xa, không biết bao giờ mới được gặp lại em, em khóc như mưa, lòng tôi lênh láng.
Lúc nào tớ cũng yêu và…mong cậu hạnh phúc!' .

Em dựa vào vai tôi, tiếng thổn thức cũng nhỏ dần, cứ thế chúng tôi ngồi bên nhau cho đến khi sương đêm phủ đầy vai áo. Tôi đưa em về, trước khi chia tay, em cười, nụ cười thân quen ngày nào, nhìn dáng em khuất dần sau hàng quỳnh đang nở rộ, tôi mới quay về. Tình yêu của tôi đã không câm lặng, tôi đã dám nói với người con gái của tôi rằng tôi yêu cô ấy, chuyện tình tôi cũng không còn là đau đớn. Có lẽ vì nụ cười kia, tôi vẫn sẽ đợi em,dù em có bên ai, tôi vẫn mong một ngày em về bên tôi, nhỏ bé như chú hoàng yến ngày nào.
Ba năm sau tôi tốt nghiệp khóa học về nước, làm đại diện cho một công ty phi chính phủ, lang thang trong thư viện thành phố, tôi bất ngờ gặp em. Em giờ đã là một cô giáo , mọi thứ đều khác, chỉ có nụ cười của em là vẫn như xưa. "Cậu về bao giờ ,sao không thấy báo gì để lớp mình tụ tập". Tôi mỉm cười, nhìn em tươi tắn, tôi vui biết bao, không ngờ sau bao nhiêu năm tôi vẫn yêu em,còn em, liệu có chút gì cho trái tim tôi bé bỏng. Đang mải suy nghĩ, em đến bên cạnh tôi. "Gặp lại cậu mình vui lắm, có cái này gửi cậu ,chiều nay qua nhà mình nhá".

Chiều, tôi dừng xe trước cửa nhà em, ngượng nghịu bấm chuông. Em ra, trong tay cầm một lồng chim, là một chú hoàng yến bé nhỏ, xinh xinh. "Nếu cậu vẫn là một chàng trai ngốc ngếch như ngày xưa", rồi em cười, nắm lấy tay tôi, trao cho tôi chú chim hoàng yến nhỏ. Tôi nghe lòng rạo rực tiếng chim ca, đưa em đi dạo phố, tóc em bay trong gió,mùi quỳnh hương thoang thoảng. Tôi vui cho cuộc tình tôi đã tìm được bến đỗ, tôi vui vì tôi sẽ là người mang lại hạnh phúc cho em .

Vì tình yêu , tôi sẽ làm được.

Ở nơi đâu tôi có thể thấy người...

11:18 0 Comments

Ở nơi đâu tôi có thể thấy người..., buc thu tinh gui nguoi yeu o xa
Mười năm về trước, chưa một lần trò chuyện, chưa một lần mỉm cười với nhau. Dù ánh mắt đã có đôi lần chạm, tiếng cười đã có đôi lần văng vẳng vào tai của những kẻ giả vờ vô tình. Mười năm sau, tôi gặp lại người. Gặp lại theo cái nghĩa là của sự chuyện trò qua lại vu vơ trên mạng, qua những câu chuyện đời thường người kể tôi nghe. Cái gặp của hai kẻ tha hương, vẫn đang chứa đầy hoài bão, khát vọng của tuổi trẻ, vẫn chưa biết nơi đâu là bờ bến dừng chân.
Người là chàng trai biên thùy nơi bạt ngàn nắng gió. Còn tôi vẫn là cô gái bướng bỉnh ôm hoài bão về một ngày không xa sẽ đặt chân qua bên kia bán cầu, thỏa mãn ước mơ được chu du, được khám phá. Tôi như một cơn gió rong chơi, thích được cảm giác phiêu bồng nay đây mai đó. Nhưng cơn gió vô tình bị níu giữ bởi một người không đâu. Một người không đâu, là người đó, có biết không người.

19 tháng 10, 2012

Hãy là một 'người cũ' có trách nhiệm

08:35 0 Comments
Đừng nói bóng gió quá khứ

Dù cho không còn gặp mặt nhau nữa, đừng bao giờ nhắc về người ấy với danh nghĩa “tình xưa nghĩa cũ”. Điều này khiến người ấy không nhẹ lòng. Nếu muốn người ấy có một cuộc sống tốt và sớm tìm được hạnh phúc, đừng tạo cho người ta cảm giác có lỗi. Dẫu sao chuyện cũng đã qua và bạn không thể thay đổi được nữa, nếu có quay lại thì tình cảm cũng chẳng còn như phút ban đầu. 

Đôi khi, phải biết im lặng ở một giai đoạn nào đó để cùng ngẫm lại để trưởng thành hơn. Những status tâm trạng trên YM, hay vài dòng ủ ê trê mạng xã hội chỉ để “bóng gió” ai kia và luôn khiến họ cảm thấy rằng họ có lỗi, điều đó thật sự không tốt cho người ấy và cho chính bạn.

Không nên thể hiện cảm xúc quá nhiều

Sau khi chia tay, bạn rối loạn, bạn hay hành động điên rồ, cảm xúc của bạn trồi sụt thất thường… và bạn thể hiện ra trọn vẹn để rồi người cũ thấy được điều đó. Bạn nghĩ những điều này có thể kéo người ấy quay về? Có thể níu giữ yêu thương trở lại? Có thể khiến mọi thứ hạnh phúc như lúc đầu? Không, nó chỉ khiến bạn trở nên đáng thương và người ấy luôn cảm thấy có lỗi.

Ngược lại, khi bạn thể hiện rằng bạn đã quên, bạn đang hạnh phúc bên người mới, chuyện cũ chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi… người ấy có thể sẽ đau lòng vì sự vô tâm vô tình của bạn. Dẫu sao cũng đã từng có những kỉ niệm đẹp, bạn không thể phủi tay ngay như vậy được.Vì vậy, im lặng và biết kiểm soát cảm xúc là cách tốt nhất. Hãy cho người cũ thấy là bạn sống tốt, bạn vui vẻ, bạn rất ổn. Thế là đủ. Đừng cố ngụy trang, che đậy, hoặc làm quá lên điều gì. Sự im lặng đôi khi mang lại những thông điệp tích cực hơn là việc thể hiện.
Tránh gặp gỡ một thời gian

Nếu nghĩ cho người cũ, hãy tránh gặp mặt cho đến khi người đó đã thật sự mất hết cảm giác với bạn. Bạn cũng biết rằng chính bản thân mình không muốn “yêu lại từ đầu” nữa. Vậy nên việc gặp nhau sẽ dẫn đến hai trường hợp. Thứ nhất, có thể cả hai sẽ xem nhau như người xa lạ. Thứ hai, có trò chuyện nhưng theo kiểu gượng ép, xã giao, thiếu tự nhiên.

Khi đã chia tay, hãy biến mất tạm thời khỏi cuộc sống của người ta, dẫu cho thi thoảng bạn có nhớ về người cũ thì cũng đừng hẹn gặp mặt hay cố tình đi ngang nhà làm gì. Biết rằng khó, nhưng nếu bạn muốn tốt cho người cũ, bạn bắt buộc phải hành động như thế.

Quan tâm có chừng mực

Bạn muốn làm điều tốt cho người cũ để “bù đắp” những lỗi lầm xưa cũ, không có nghĩa là hễ người ta nhờ gì là bạn giúp, thấy người ta buồn là bạn hỏi, thấy người ta vui vẻ thì bạn chúc mừng… Đừng can thiệp quá mức vào cuộc sống riêng tư của người cũ khi người ấy không còn bận lòng về bạn nữa. Người cũ cũng không cần sự quan tâm kiểu trách nhiệm hay thương xót, càng không cần sự quan tâm giống như khi còn yêu nhau.

Khi nào người ta nhờ, bạn hãy giúp (trong khả năng có thể). Ngoài ra, khi người cũ buồn vui vu vơ, cách tốt nhất là phớt lờ.

Khi bạn làm được những điều này, thì hãy yên tâm rằng bạn là một “người cũ có trách nhiệm”, biết nghĩ cho người xưa và hành động một cách tích cực. Dù đã chia tay nhưng người ấy sẽ vẫn luôn trân trọng những kỉ niệm xưa và có ấn tượng tốt về bạn.

Tags Search: nhung buc thu tinh hay nhat,thu tinh hay, buc thu tinh hay nhat, tho tinh yeu, buc thu tinh, danh ngon tinh yeu, danh ngon tinh ban, cach viet thu tinh, entry tinh yeu, goc tho, tho tinh, nghe thuat yeu, thu chia tay, thu gui em yeu, thu tinh chua gui, thu to tinh, truyen cuoi, truyen vui cuoi,truyen cuoi Vova, nghe thuat ung xu, nghe thuat tan gai, thu chia tay, thu tinh, trai tim tinh yeu, ba bau nen an gi, cam nan ba bau.

Em muốn anh luôn vui...

08:34 0 Comments

Gửi ML !!!

Đã gần mười năm, kể từ ngày mình biết và nghĩ chơi với nhau rồi lại chợi lại với nhau rồi ML nhỉ! thật là lạ, đã lâu như vậy rồi kể từ ngày anh tự dưng không chơi với em nữa, tự dưng bỏ em.

Anh biết không, lúc mà ML không vào nhà em nữa đó, em khóc và buồn lắm, nhưng em cũng tự nói với lòng "rồi sẽ quên nhanh thôi, 2 ngày, 3 ngày, cùng lắm thì là 2 tháng em sẽ lại quên anh". Anh đã chẳng nói gì cả mà cứ thế nghĩ chơi với em, em cứ nghĩ rằng tại em không tốt, tại em còn con nít quá hay vì ở bên cạnh em anh không được vui nên anh mới ra đi. Em đã rất đau lòng anh biết không?
Suốt thời gian dài, dù chỉ là vô tình gặp anh trên đường em cũng chẳng đủ can đảm ngẩng mặt lên nhìn anh vì em sợ, em sợ em sẽ nói những điều không nên nói,hỏi anh tại sao lại rời xa em, em sợ em sẽ làm những điều không nên làm, em sợ em sẽ khóc trước mặt anh...em thực sự rất sợ.
Đôi lúc em đã khóc, khóc rất nhiều, khóc vì nước mắt không biết vì sao lại rơi ra nhiều đến thế. em đang cố gắng không suy nghĩ nhưng em không thể nào điều khiển được mình , càng không muốn nghĩ thì lại nghĩ đến nhiều hơn. Anh có thế, Cái cách mà anh đối xử với người khác đôi lúc cũng tàn nhẫn lắm anh không? Nhưng em không có quyền trách anh mà vì đó là cuộc sống của anh, vì đâu có có khi nào em tồn tại trong suy nghĩ của anh đâu? Có khi nào bất chợt anh nhớ đến em đâu? Nếu có anh đâu có vô tình đến mức, có lúc em mơ thấy anh rồi cố tình nhắn tin hỏi anh, mà anh không hề phản hồi lại
Nghĩ lại hồi đó, Ngày biết anh, em như một đứa trẻ không biết gì cả, kể cả cái gọi là hạnh phúc. Rồi Anh mang cho em rất nhiều thứ, niềm tin, hi vọng, tự tin, và cả cái gọi là hạnh phúc. Anh là mối tình đầu trong sáng, đẹp hơn cả cổ tích, khiến bạn bè em ai cũng mừng cho em khi sau này em tâm sự, kể lại. Chưa có ai vô tình, kỳ cục như anh, chưa có ai chửi em và đối với em thất thường như anh, nhưng cũng chưa ai cho em nhiều … như anh, anh cho em nhiều hơn cả một nụ cười, là hạnh phúc, hạnh phúc từ tận trái tim, là sự bình yên, và cả niềm tin nữa ....

Anh có biết không, có đôi lúc những lời nói vô tình, gần như vô tâm, vô cảm của anh làm Em phải khóc và buồn lắm. Em từng nói với mình hãy quên đi những gì không thuộc về mình, đừng nghĩ gì về con người đã là quá khư đã không hề có tình cảm gì, thậm chí cũng không trân trọng tình cảm của mình. Hãy quên đi, hãy đừng nghĩ nữa. Nhưng sao em cứ nghĩ về anh. Càng nghĩ, em càng thấy buồn và ghét , giận em ghê lắm. Vì em biết em như thế là không đúng, không phải với em với ….nhiều người.

Và rồi em nhớ ….có ai đó ngừoi ta nói... Có những nỗi đau khi anh gây ra cho người khác, anh không biết nhưng anh cũng tự hiểu rằng: lời nói không là khói nhưng làm khóe mắt cay cay, lời nói không là dao nhưng sẽ đâm chết một ai đó không có vết máu. Và buồn thì có buồn nhưng Em chẳng bao giờ trách cứ ai, vì ……do em thôi mà.

Mắc cười lắm, em lại tự cho mình cái quyền qua lại với anh, hẹn hò, rủ rê anh đi chơi chung với em. Lần đi qua BH đó, em nghĩ chỉ 1 lần đó thôi, cũng sẽ là lần cuối trong đời... em sẽ không phiền anh, không như thế nữa, và em chỉ là muốn lưu giữ cho mình 1 cái gì đó đẹp đẽ nhất về anh trong đời, nụ cười anh, ánh mắt anh, là cái cảm giác bình yên đến kì lạ khi được đi bên anh....

Nhưng rồi lòng người thường tham lam, em cũng vậy không chịu dừng lại, em lại rủ anh lên bạn em chơi. Em nghĩ đó là lần vui nhất đối với em từ ngày anh nghỉ chơi với em đó. Em được ngồi cạnh anh và hạnh phúc nhiều lắm khi nhìn anh vui với bạn em, như em đã nói đó, lúc đó em thiệt muốn ôm anh ghê.

Nhưng em tự nói à “stop”, em không phiền anh nữa (như đã nói trong gmail gửi anh đó). Vì như thế đã quá vui và hạnh phúc, em nên cho mình giới hạn và phải tự thỏa mãn với mình, nên em cố tập trung làm việc, Ban ngày lao đầu vào công việc, không có lấy một phút dành cho bản thân để đừng nghĩ về anh, nhưng khi tối đến, thỉnh thoảng sau vẫn cứ nghĩ về anh, cứ mơ thấy anh. …..hư…. Thật kỳ lạ, em đã không nghĩ về anh mà!!! Em không biết phải làm thế nào, để quên anh, quên cái gì đó nhưng không phải là phũ phàng....

Anh à, đến giờ em biết rõ, dù em có gần anh, có gặp mặt,có tiếp xúc với anh hay không đi chăng nữa thì em cũng sẽ không quên được anh, cũng sẽ không thể không nghĩ về anh
Trong em, anh là vẹn toàn nhất, tình cảm em dành cho anh là mãi mãi, có thể anh là người anh, người bạn hay là người mà em yêu thương đầu tiên và duy nhất, hay là thế nào đi nữa thì em vẫn muốn nghe, muốn thấy anh lúc nào cũng tốt cũng đẹp như những gì em đã nghĩ đã thấy. ML nè, anh hãy hứa với em là anh nhất định sẽ luôn bình an, luôn là người lạc quan, chuẩn chạc nhé. Em không muốn ai đó nói anh là người không có định hướng, ham chơi hay gì đó …không tốt. Nếu anh có thể làm thế, em hứa là em sẽ không phiền anh nữa, không bắt anh phải đọc mấy lời vớ vẫn này nữa.

Vậy nha, nếu không muốn em “ghét” anh suốt đời, “phiền” anh suốt kiếp thì anh phải luôn bình an, hạnh phúc, lúc nào cũng lạc quan, tươi tắn, thoải mái nha. Được không?

Thời gian qua, lúc nào em cần anh, đều có anh, tuy là chỉ lạ bạn của em, nhưng anh cũng rất nhiệt tình, hòa đồng và hết mình, lúc em điện thoại là anh tời, …. em cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất.Và ...với con người “đừ” như em thì như thế là quá đủ rồi. Em cảm ơn anh.

Mấy ngày nay, tự dưng em lại điện thoại phiền anh nữa. Anh đi tiếp khách, đi chơi với bạn anh mà em cứ điện thoại anh. Em biết anh bực mình lắm, đúng không? Nhưng anh không nói, mà vẫn trò chuyện với em. Em hiểu chứ, đàn ông khi ngồi vào bàn với bạn là cần sự thoải mái, tự do, không thích bị điện thoại, bị quấy rầy. Anh biết, em biết điện thoại cho anh sẽ làm anh bực bội nhưng em vẫn điện thoại anh, anh biết vì sao không? Vì em không muốn anh cứ ngày nào cũng la cà, nhậu nhẹt.

Em biết đã làm anh phiền và bực bội lắm. Nhưng vì lịch sự nên anh không thẳng thắn với em thôi. Đúng không??? Em không biết nói gì. Chỉ biết xin lỗi anh thôi.

Em sẽ cố không nhiều chuyện, không xen vào chuyện của anh nữa.
Vẫn như thế, em muốn anh luôn vui tươi, lạc quan.
Em xin lỗi và cảm ơn anh tất cả!!!