Follow Us @soratemplates

29 tháng 1, 2012

Thư tình: Khóc một lần để rồi mãi xa...

... nhưng em biết làm thế nào được, em không dám quá thân thiết với anh vì em sợ em làm anh thất vọng-dù cho ở cạnh anh em luôn cảm thấy vui vẻ, ấm áp. Em không có đủ niềm tin nơi anh cũng như anh chưa xây dựng được lòng tin nơi em đúng không? Giống như anh vậy, đôi khi bên anh em thấy ấm áp, yên bình nhưng có những lúc anh khiến em thất vọng dù anh không phải là gì của em để em được quyền đòi hỏi cả.

Nhiều khi em thấy anh vô tâm một cách lạ lùng, em không hiểu và cũng không lý giải được tại sao anh lại như thế. Anh nói sẽ chứng minh cho em thấy nhưng em chẳng thấy gì cả, em chỉ thấy anh đang cố gắng thể hiện tình cảm một cách gượng gạo và em không đồng cảm được với những gì anh đang làm… Có thể là tại em quá đa nghi không tin vào anh- nhưng vốn dĩ em là một người dễ tin người. Do em quá tin người mà chuyện tình cảm của em đã phải chịu đau khổ, em đã tự hứa sẽ chẳng bao giờ tin vào tình yêu nữa, chẳng bao giờ dính vào chuyện tình cảm để rồi lại phải đau đớn như lúc trước. Vết thương thì chẳng bao giờ quên được vì nó luôn để lại sẹo khiến con người ta phải nhớ đến.

Em nhận ra, em biết cứ mãi sống với nỗi đau của quá khứ là không nên nhưng em không làm được. Nó cứ bám riết lấy em như một nỗi ám ảnh. Cũng nhiều lúc mải mê trong hiện tại thì quá khứ được gác sang một bên nhưng nó luôn tồn tại mà không hề biến mất. Vậy thì em phải làm sao? Em chưa xác định được sự chắc chắn về tình cảm của mình, em sợ đó chỉ là thoáng qua thì sao? Quãng thời gian quen biết anh chưa đủ để hình thành một tình cảm thật sự nơi trái tim em, dù có những khi em nhớ anh điên cuồng, nhưng em không dám tin, em tin nơi con tim anh cũng không khác gì. Làm sao em tin được sau này anh có dành tình cảm cho em như lúc mới quen? Anh có tin chắc rằng anh “thực sự” yêu em, hay đơn thuần chỉ là thích mà thôi…

Thư tình: Khóc một lần để rồi mãi xa...

Hãy nói cho em biết để trái tim em thôi thổn thức từng đêm được không anh... (Ảnh minh họa)

Em còn sợ em nhận lời anh sẽ biến anh trở thành một người thay thế, người lấp chỗ trống hay gì đó đại loại như thế, làm sao em làm được. Kí ức trong em cứ bất chợt ùa về bất cứ lúc nào mà em không kiểm soát được, chẳng lẽ anh muốn em đi bên cạnh anh mà trong lòng đang bị giày xéo bởi nỗi đau với hình bóng của một người con trai khác, làm sao có thể chấp nhận được đúng không? Anh chẳng bao lâu nữa sẽ ra trường, rồi về quê, đi làm… Anh sẽ không gặp em thường xuyên nữa, không bên cạnh em, nói chuyện cùng em nữa; rồi những áp lực nơi gia đình, việc làm, cuộc sống,… bao nhiêu thứ phải lo nghĩ, lăn lộn với cuộc sống ở một nơi nào đó vắng em liệu anh có còn đủ tâm trí để nghĩ nhiều về em như hiện tại? Em nói những điều này mong anh hãy suy nghĩ thật kĩ, bởi mọi thứ trong thực tế không hề đơn giản như mình tưởng tượng đâu đúng không anh. Em mong anh hãy suy nghĩ chính chắn hơn. Đến lúc đó hãy nói cho em biết quyết định cuối cùng nha.

Em không biết khi anh quyết định nói với em anh đã nghĩ những gì, hay anh chỉ quyết định bồng bột theo tình cảm nhất thời mà thôi… Trước đây em cũng từng mắc lỗi tương tự như thế nên giờ đây em phải đắn đo rất nhiều, em nghĩ anh nghiêm túc chứ không hề có ý định trêu đùa em đâu.

Nhưng trên thế gian ai biết được chữ "ngờ". Em cũng đã nói với anh rằng nếu kết cục không ra gì thì em sẽ không bắt đầu để rồi phải khổ đau. Giờ nếu quyết định đến với một ai đó thì em phải xác định tương lai lâu dài, còn nếu chỉ là tình yêu mộng mơ thời sinh viên, đẹp đến đâu cuối cùng cũng phải chia ly mỗi người một ngả thì em sẽ không bắt đầu. Em biết anh không hề xác định điều gì lâu dài cả khi ngỏ lời với em vì trong tương lai hình như anh và em không có điểm chung nào cả nhỉ, một khoảng cách quá xa xôi… Nhưng em lại khác… Hiện tại em yêu anh thật nhiều, nhớ anh thật nhiều, nhưng không có gì để em có niềm tin hay hi vọng, em cũng không làm anh tin em được. Vậy theo anh em phải làm sao đây hả anh? Hãy nói cho em biết để trái tim em thôi thổn thức từng đêm được không anh?...