Follow Us @soratemplates

14 tháng 7, 2011

Thư tình: Tình yêu và xa cách

Trong xã hội cuộc sống con người cũng vậy, ai sinh ra cũng có một tâm hồn dành cho người mình yêu thương và dâng trọn trái tim đó em nhỉ! Thật là hạnh phúc biết bao, và anh cũng vậy đó em ạ, một tình yêu đầu đời mà anh đã dâng tất cả, trái tim yêu chỉ muốn em luôn là của anh thôi, nhưng mọi chuyện trong tình yêu đâu có phải là vậy phải không em? Đúng là có sóng gió thì mới tốt cho anh và em, những lần cãi nhau có lẽ sẽ giúp mình hiểu nhau hơn thì phải, những lần như vậy tim anh cũng rất đau như có lỗi với em vậy, nếu chúng ta ở bên nhau có lẽ mọi chuyện sẽ tốt hơn em nhỉ. Anh sẽ không nghĩ lung tung này kia, và em có đau ốm gì anh muốn được ở bên em chăm sóc cho em, lo lắng cho em mỗi ngày là niềm vui lớn nhất của anh đấy em ạ. Em cũng đừng trách anh nhé, cuộc sống mà có nhiều cạm bẫy và anh cũng không tránh khỏi suy nghĩ như vậy được, và nó biến anh thành một con người nhỏ nhen ích kỉ, nhưng trong cái nhỏ nhen ích kỉ vì yêu đó cũng là muốn tốt cho tình yêu của anh và em mà thôi.

Nếu em là anh em cũng suy nghĩ vậy thôi, em biết không mỗi lần nghe em nói lời ngọt ngào mà lòng anh vui sướng vô cùng, anh cứ cười và cười miết vậy trong một ngày đó, có thể làm gì cũng thấy vui, mà không biết đó là những tình cảm chân thành nhất em muốn gởi đến anh hay là sau những lần giận nhau làm lành em muốn lấy lòng anh không biết nữa. Nhiều lúc anh tự đặt câu hỏi thật ngớ ngẩn vậy đó, mà không suy nghĩ sao được, dù em đi chơi với ai đối với anh điều đó không có sao hết nhưng nói vậy thì không đúng lắm. Em đã là người yêu của anh thì cũng giữ một chút gì đó gọi là niềm tin của anh chứ, hỏi vậy anh chịu được không, rồi có đôi lần em cho anh là ghen em vô cớ, nếu không yêu nhau liệu anh có quan tâm đến điều đó không. Sao em cứ làm anh suy nghĩ hoài vậy?

Mình hãy cùng nhau vượt qua tất cả em nhé… (Ảnh minh họa)

Anh đã chứng kiến cảnh đó nhiều rồi em biết không, anh buồn nhiều hơn là vui đó em, anh không muốn mình có người yêu giống vậy đâu, và anh cũng biết một tình bạn ươm mầm trở thành tình yêu là một câu chuyện dài mà anh đã làm được. Để có một tình yêu diệu kì, hạnh phúc mà thời gian đã dành cho anh câu hỏi thử thách em biết không, đúng là yêu đã khó muốn giữ người mình yêu càng khó hơn. Anh đã suy nghĩ rất nhiều, có khi anh không sao ngủ được, vì anh đã yêu là yêu hết mình muốn mơ về một tương lai xa hơn em ạ. Anh muốn có một mái ấm gia đình nho nhỏ mà anh đã tạo dựng, và cũng không muốn ai cướp đi mất người con gái anh yêu lâu nay. Đúng là tình yêu có thể làm cho người ta mạnh mẽ tự tin hơn rất nhiều, nhưng cũng có đôi lần làm cho người ta cũng trở nên yếu mềm thật, biết là vậy và anh đã cố gắng lạc quan hơn tất cả để sống tốt hơn, có lúc anh cũng buồn lắm.

Ngày lại ngày qua đi khoảnh khắc nhớ em trong tim anh càng nhiều không làm sao chịu được, cũng có đôi lần anh lại thấy tủi, là con trai ai lại yếu đuối phải không em, nhưng biết làm sao được em nhỉ, người ta yêu nhau suốt ngày bên nhau, còn anh và em thì một năm có gặp từ một đến hai lần là cùng. Nhưng anh đã tin yêu em nên trong lòng anh lúc nào cũng có hình bóng em mãi mà thôi, anh không bao giờ thấy thiếu một điều gì cả, cứ nghĩ đến em là thấy ấm lòng hơn à. Cũng có những buổi chiều ở Đà Lạt mưa bay lất phất lạnh tê người luôn, trên con đường vắng anh đi xe đạp vừa đi vừa hát, cứ nghĩ em mãi thôi, thế mà mọi chuyện giờ đây trôi nhanh thật. Thấm thoát đã gần bốn năm rồi, có lẽ thời gian thật dài đối với một đời người mà sao trong tình yêu lại ngắn ngủi vậy nhỉ, càng làm cho anh thêm lo sợ nhiều hơn, anh lo sợ cái cám dỗ ngoài đời khi em bước chân ra đi làm rồi không biết có cơ hội là người yêu của em nữa không, và em có còn nhớ đến anh chàng lãng tử mà ngày nào em vẫn hay gọi trong khi đó anh còn đang trên ghế của giảng đường đại học năm cuối này đây.

Có lẽ thời gian cho người ta mọi thứ nhưng lấy đi cũng nhiều em nhỉ, nhưng làm sao ngăn được bước chân thời gian đây em, cũng có đôi lần anh nghe nói, người ta ở xa yêu nhau thì sau này có cơ hội đến với nhau nhiều hơn, có đôi khi anh không tin lắm nhưng hi vọng anh với em điều đó là sự thật, và anh nghĩ có lẽ mối tình sinh viên là mối tình đẹp nhất đúng không em. Đã dành cho nhau rất nhiều kỉ niệm đẹp, nỗi nhớ thương và lưu luyến, mà giờ đây ngồi trước chiếc máy tính để viết lại những dòng tâm sự này thật buồn lắm, anh cứ ước sao nó ở gần bên em và anh mãi mãi mà thôi, nhưng tất cả chỉ là viễn tưởng phải không em. Càng nhắc anh càng thêm buồn hơn, ở phương xa này anh chỉ biết nuôi ảo vọng là em ra trường rồi hãy chờ anh em nhé. Sẽ có ngày anh đến đoàn tụ bên em, giữa anh và em sẽ không còn khoảng cách vô hình kia nữa, hay tin anh và anh, em cùng nhau cố gắng sẽ vượt qua tất cả mà thôi.

Theo blog (Bức thư tình)