Follow Us @soratemplates

18 tháng 6, 2010

Bức thư tình không gửi!

 Bức thư tình không gửi!
Em quen anh như thế nào nhỉ? Thật tình cờ phải không anh? Vì một bài báo vu vơ duy nhất của em trên báo TNTP cách đây gần 10 năm...

Đã lâu lắm rồi em không viết những dòng cảm xúc của mình, chỉ đơn giản vì em không muốn hay nói chính xác hơn là em không dám đối mặt với điều đó...

Em quen anh như thế nào nhỉ? Thật tình cờ phải không anh? Vì một bài báo vu vơ duy nhất của em trên báo TNTP cách đây gần 10 năm... Vì một sự nhầm lẫn ngây thơ của một người bạn cũ của anh mà em đã quen anh... Cô ấy đã viết thư làm quen em, cô ấy đã nhờ em tìm lại liên lạc với anh vì cô ấy nghĩ em cũng ở tỉnh Yên Bái nhưng thực ra em chỉ ở xã Yên Bái mà thôi...
Vì tò mò, chỉ với một chút thông tin mà cô ấy cho em đã gửi đi một lá thư thật bí ẩn và kí tên chỉ là bí danh của em, địa chỉ cũng chỉ là bí danh của em... Có thể vì thế nên nó khiến anh tò mò có phải vậy không? Anh đã hồi âm... Anh cũng không tin tưởng vì cái địa chỉ của em "không có bảo hành" mà!

Nhưng thật bất ngờ vì lá thư hồi âm của anh đã đến được tay em (có thể nó đã được phiêu liêu một thời gian trước khi đến được với em). Nó thực sự bất ngờ vì dường như em đã quên hẳn chuyện em gửi đi một lá thư, cảm giác lúc đó thật lạ... Nó như là em vừa nhận được một món quà rất giá trị... hay cảm giác như là em vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ đẹp vậy... Đúng là em cũng không diễn tả được...

Đọc thư anh, em cảm thấy anh cũng rất trẻ trung, lời lẽ thú vị... Em đã có ấn tượng ngay từ lần nhận thư đầu tiên ấy... Và cứ như thế, em và anh liên lạc và trở thành bạn của nhau tự lúc nào không biết.


Giờ đây, dù đã cách xa 10 năm nhưng sao em vẫn còn nhớ như in cái cảm giác của cái tuổi học trò ấy... Nó thật vô tư, trong sáng và đẹp biết bao nhiêu. Em vô tư cứ kể cho anh nghe từ chuyện dưa cà mắm muối, chuyện học hành của em, rồi đến chuyện lớp em, chuyện gia đình em..., thậm chí cả chuyện mấy anh bạn tặng hoa nhân ngày valentine nữa. Có lẽ anh kín đáo hơn em, anh chỉ chia sẻ, chỉ động viên, chỉ ủng hộ em nhưng ít kể về anh, về cuộc sống của anh hơn, chỉ khi em hỏi anh mới trả lời...

Ngày đó, không hiểu sao nhận thư anh em lại vui đến thế nhỉ? Cảm giác cứ như đó là món quà mà thượng đế ban tặng cho em vậy... Nhận thư anh là em phải đọc ngay, không thể để dành đến tối, thế nhưng đến tối lại lôi ra đọc lại... và lại bắt đầu ngồi hồi âm cho anh. Rồi lại hồi hộp chờ đợi hồi âm của anh, trong suốt thời gian đó em cứ lôi thư anh ra đọc đi đọc lại nhiều lần mỗi khi buồn... rồi lại cười một mình... em tin rằng vẫn có anh đang ủng hộ em...

1 năm, 2 năm rồi 3 năm trôi qua, những lá thư của anh không khi nào là cũ, là nhàm chán đối với em... Em và anh vẫn liên lạc đều... Anh giúp em học Anh văn, còn em lại giúp anh học Toán dù chỉ là qua những lá thư... Vậy mà cũng có tác dụng đúng không anh? Những kì thi học kì, kì thi chọn học sinh giỏi hay các kì thi học sinh giỏi em và anh luôn đông viên nhau cùng vượt qua mặc dù kết quả cũng chưa thật tốt.
Thế rồi những tháng ngày học sinh cũng kết thúc, em và anh lại lao vào ôn thi và chuẩn bị cho kì thi ĐH... Thời gian đó anh dường như ngừng viết thư cho em, có lẽ anh đang tập trung cao độ cho kì thi quan trong nhất đời học sinh anh nhỉ? Em thấy một chút hụt hẫng, nhưng em hiểu tất cả...

Tháng 6, tháng có ngày sinh nhật của em là tháng cao điểm, em đã nghĩ có thể em không nhận được lời chúc mừng sinh nhật từ anh... nhưng thật bất ngờ... em đã nhận được quà sinh nhật của anh, một món quà cho em thấy sự trân trọng của anh dành cho em... Em thật sự rất vui anh ạ!
Rồi kì thi cũng đến, dù đã rất cố gắng nhưng em đã không hoàn thành tốt bài thi của mình... Em rất buồn, anh đã viết thư, anh đã về quê để thực hiện cái dự định... "thi xong chúng mình sẽ gặp mặt nhau"... nhưng em thì lại đi vào tp HCM chơi để không phải đối mặt với sự thất bại của mình... Vậy là em đã lỡ mất một dịp để gặp mặt anh... Em cũng lười hồi âm cho anh hơn...

Anh vào học thủy sản, còn em học tiếp lớp 13... Cái năm em học lớp 13 ấy anh muốn quan tâm em nhiều hơn, muốn về gặp em nhưng em thì lại từ chối tất cả... Anh có biết cảm giác của em lúc đó không? Giá như anh biết được... Em đã viết cho anh thật nhiều, lần đầu tiên em viết từ "yêu" trong nhật kí, lần đầu tiên em thao thức, lần đầu tiên em gọi điện mà không nói được gì đã cúp máy... Tất cả là dành cho anh. Anh không biết có đúng vậy không?
Em chôn vùi tất cả trong lòng, đến bạn thân em cũng không thể biết, em luôn miệng nói "em và anh chỉ là bạn". Nếu cho em làm lại, em sẽ không làm như thế... Em sẽ gặp anh... để bây giờ em không phải nuối tiếc, không phải ngậm ngùi "uh! Anh chỉ là ảo, không phải là thật trong cuộc sống của mình...".

Thế rồi năm học lớp 13 của em cũng trôi qua... Mọi cơ hội gặp anh đều bị em tước mất... Em không hiểu vì sao mình lại không dám đón nhận tình cảm của anh, có phải vì em không tin anh không nhỉ? Anh nói rằng "anh chỉ yêu mình em thôi", anh nói rằng "tình yêu a dành cho e là mãi mãi"... không hiểu sao em lại không tin nhỉ? Em cũng mến a đấy thôi nhưng sao khi ấy em lại phủ nhận nhỉ? Anh có biết không? Lúc đó em ước gì có thể làm khác, lúc đó em ước gì có thể ra HN học... Nhưng em không dám tự quyết định vì em đã rất sợ sự thất bại, em sợ phải đối mặt với sự thất bại ấy...
Em quyết định vào Nam, em nói với anh rằng "chúng mình chỉ có duyên quen biết nhưng lại không có duyên gặp gỡ...", em đã nói với anh rằng "em và anh sẽ mãi là bạn thân của nhau nhé!"... Em đã cố gắng để nghĩ rằng em ra đi đồng nghĩa với việc anh không có thật trên đời...
Nnhưng thật trớ trêu... Khi đi xa thì nỗi nhớ anh càng day dứt em hơn. Vào học SP nhưng sao em lại thấy trống vắng đến thế nhỉ? Lúc nào em cũng muốn ra quán net, lúc nào em cũng muốn nói chuyện với anh... Nhưng hình như anh bắt đầu lãng tránh em, em nhận thấy điều đó... Em đã viết cho anh rất nhiều... viết cho anh nhưng chỉ có em mới có thể đọc... Hình như anh cũng cảm nhận thấy điều đó vì nhiều lần nói chuyện em đã không thể che giấu cảm xúc... Nhưng anh thì đã thay đổi... Có phải lúc đó anh đã có người yêu???


Năm nhất ĐH thật khó khăn đối với em, tất cả những gì xui xẻo nhất đều đến với em trong năm đó... Kể cả anh cũng quay lưng lại với em... Anh nhẫn tâm nói với em rằng "anh xin lỗi!", rằng "tất cả những gì anh nói với em đều là nói dối...", rằng "mối tình đầu của anh là một người con gái học cùng với anh..". Anh có biết lúc đó em ghét anh như thế nào không? Tự nhiên em thấy anh kiêu căng đến thế, một chút tự trọng trong lòng đã không cho phép em gục ngã, em đã rất giận anh... Em đã định cạch mặt không nói chuyện với anh nữa...

Vậy mà em đã không làm được anh ạ! Lúc đó em ước "giá như anh đừng phũ phàng như thế", giá như anh nói "lúc đó đúng là anh có thích em, nhưng chỉ là thích trẻ con thôi, giờ mới là yêu thực sự..", nếu thế có lẽ em sẽ bớt thấy đau hơn... Em không thể biết được sự thật nhưng em cũng đoán được phần nào suy nghĩ của anh, em đâu phải là đứa không biết nghĩ đâu anh nhỉ?

Con tim em thật yếu mềm, em cũng không hiểu vì sao mình có thể tha thứ, bỏ qua cho anh dễ dàng đến vậy. Em đóng vai trò như một người bạn của anh... Có lẽ lí do chính là vì em luôn muốn biết anh sống thế nào, em không muốn anh phải một chút khó xử... Em thấy mình cũng thật tức cười anh ạ!
4 năm học ĐH cũng trôi qua thật nhanh, em và anh lại nói chuyện với nhau như ngày xưa nhưng không còn được vô tư như trước... Em và anh nói chuyện với nhau khách sáo hơn, em biết, em hiểu em chỉ là bạn, một người bạn phương a của anh...
Giá mà anh biết được em đã vui như thế nào khi mỗi lần online lại thấy đèn nick anh sáng! Giá mà anh biết được em đã bật khóc khi một lần vào blog của anh nhưng không thấy anh nhắc tới tên em dù chỉ một lần... trong khi anh đã nhắc tới rất rất nhiều cái tên khác. Vậy mà anh vẫn nói rằng "em là người bạn gái tốt nhất của anh", chỉ nói cho em nghe còn trong blog chẳng hề đụng đến tên em... Còn nỗi buồn nào hơn nữa hỡi anh???

Em cứ như thế, đi bên cuộc đời anh như một chiếc bóng... Không biết anh có biết không nhỉ? Bây giờ khi em đã đi làm được 2 năm, hình ảnh của anh trong em vẫn như thế... Một ngàn lần em tự nói với mình rằng "mày thật ngốc, anh chỉ là ảo, không phải là thật trong cuộc sống của mày", một ngàn lần em tự cười chính mình rằng "trên đời này còn có người nào ngốc hơn mày không nhỉ?". Em không hiểu, tại sao lại không thể yêu ai hơn anh cơ chứ?

Anh! Em muốn kết thúc cuộc tình thầm kín này tại đây, em biết "một ngàn năm nữa" anh cũng không thể biết, anh sẽ chẳng bao giờ đọc được những suy nghĩ này của em đúng không anh?

Nếu có thể làm lại thì em sẽ không làm như thế! Em sẽ sống hết mình hơn, em sẽ yêu... Yêu để bây giờ không phải hối tiếc vì mình vẫn chưa một lần được yêu theo đúng nghĩa... Yêu để bây giờ em không phải ngậm ngùi ngồi đây, xa cách, vô cảm với những tin nhắn nhớ nhung của những người khác dành cho em...

Giá như em xinh đẹp hơn, giá như em giỏi giang hơn, giá như em không phải lo lắng vì... thì nhất định em sẽ nói với anh rằng "Anh! Em yêu anh! Em thực sự rất yêu anh!". Nhưng đó chỉ là giá như mà thôi, hiện thực không phải như thế! Em luôn biết sống với hiện tại anh ạ!

Anh! Có lẽ đây sẽ là lá thư cuối cùng em viết cho anh, lá thư không gửi cho chính chủ... Em sẽ phải kết thúc tất cả... Em sẽ đón nhận một tình cảm khác, em sẽ phải lấy chồng... Anh ah! "một ngàn năm nữa"... Xin hẹn anh kiếp sau... Còn kiếp này, có lẽ em chỉ yêu anh đến thế thôi... Anh ah! Anh hãy sống thật hạnh phúc nhé! Hãy sống hạnh phúc hơn em anh nhé!

Dù ở phương trời nào em cũng mong anh hanh phúc! Vĩnh biệt tình yêu của em!