Follow Us @soratemplates

6 tháng 5, 2010

Trò đùa ngu xuẩn


Hùng bỏ nhà đi đã hai hôm nay. Nga gọi điện khắp nơi đều không ai biết anh ở đâu. Lòng cô rối bời như lửa đốt. Ngu xuẩn, đúng là Nga đã hành động ngu xuẩn...
Hùng là chàng trai hiếm có. Ngày chưa lấy vợ, đám bạn trai thường trêu anh là thái giám. Anh đẹp trai lại thông minh nên được lắm cô mê. Có cô còn bạo dạn tỏ tình khiến anh bối rối, sau đó là hoảng sợ và tránh mặt. Cậu bạn thân bĩu môi nói:

- Thằng này ngu quá, mỡ treo miệng mèo mà cũng không dám đớp...

Mãi đến năm 26 tuổi Hùng mới yêu. Tình yêu của Hùng cứ như chuyện viễn tưởng, rất lạ - nhanh và dứt khoát - chẳng giống ai.

Trên chuyến xe ô tô từ Vinh về Hà Nội, ghế trước Hùng là một cô gái và một bà cụ ngoài 70 tuổi. Hai phụ nữ ấy chỉ mới quen nhau, mà cô gái chăm cho bà cụ từng li từng tí, chẳng khác gì con gái. Qua những câu chuyện, hai người phụ nữ thầm thì tâm sự Hùng chợt thấy thích thú, anh cố lắng tai nghe, càng nghe anh càng bị cuốn hút và bị cô gái kia quyến rũ.





Cô gái không xấu mà cũng không xinh, nhưng hiền lành, giọng nói nhỏ nhẹ, dịu dàng. Suốt chặng đường Hùng không làm quen với cô nhưng đến bến cuối thì anh lại tỏ tình, anh bảo:

- Anh rất thích em. Em cho anh cơ hội làm quen nhé.... Càng nhiều bạn càng tốt mà... Tuần sau anh sẽ đến nhà em đấy. Anh tên là Hùng, nhà ở...

Nga chưa kịp định thần thì Hùng đã quay đi. Anh để lại địa chỉ, số điện thoại, cơ quan làm việc, như một bản lý lịch trích ngang cho cô. Nhìn tờ giấy trong tay, Nga bỗng bật cười - một con người kỳ lạ.

Con người lạ kỳ ấy không ngừng xuất hiện trong óc Nga trong những ngày sau đó. Tuy chưa biết, chưa hiểu về người đàn ông ấy, nhưng lời làm quen chân thật lại rất lạ lùng, chẳng giống ai của anh đem đến cho Nga một sự tin tưởng và thoáng trong lòng, một cảm giác sung sướng, rồi bâng khuâng...

Sau chuyến xe định mệnh ấy 2 năm, thì Nga và Hùng nên vợ nên chồng. Họ sống trong bình yên hạnh phúc như những câu chuyện cổ tích có hậu.

Đám bạn của Nga xếp Hùng vào hàng Topten trong đám phu quân. Anh vừa tài giỏi vừa đẹp trai. Họ nhắc Nga phải cảnh giác kẻo có kẻ nẫng mất chồng... Chúng bảo: trăm thằng đàn ông, thì có đến chín mươi chín thằng có máu ngoại tình. Hễ có cơ hội là nó phát...

Nga cười bảo: Tớ không lo, ông xã nhà tớ thuộc loại 1% còn lại... Cô bạn bĩu môi: Ai tin được ma ăn cỗ. Đàn bà mà muốn thì đố thằng đàn ông nào thoát...

Nga chẳng tin: Với ai, chứ với chồng tớ thì chuyện quyến rũ là hơi khó đấy... Cô bạn lại bĩu môi: Thôi đi bà. Bà cả tin quá như thế có ngày mất chồng mới trắng mắt ra.

Chẳng cần con mắt xanh mỏ đỏ... bà có muốn thử không, tôi thử cho bà biết chồng bà thế nào, có chung thủy không nhé, thuộc loại 99% hay thuộc loại 1% nhé... dám không... nào, có dám không, hay chịu thua luôn... Tôi chỉ cần thử trong vòng 2 tháng. Nếu thua, tôi sẽ mất cho bà cái xe máy... dám thử không?

Cả bọn cười nghiêng ngả, nhao nhao, kẻ bảo: Sợ gì, thử luôn... Kẻ bảo: OK đi, mất gì mà không dám thử... Người tỉnh bơ nói: Đằng nào chẳng được. Không được cái xe máy, thì được cái chắc là ông chồng tốt...

Nga tin chồng mình. Lạ thế. Bạn bè Nga đã có vài đôi li dị vì vợ chồng bồ bịch. Nghe cũng nhiều nhưng trong óc Nga không một gợn nghi ngờ chồng.

Hùng đứng vững trong trái tim Nga như bàn thạch. Nhưng nghe đám bạn nói cũng có lý. Hơn thế, cô cũng muốn thử sự chung thủy của chồng... Thế là Nga chấp nhận cuộc chơi.

Từ hôm đó trong lòng Nga thấp thỏm, lo lắng mỗi khi thấy chồng mở mạng chát với cậu em đang du học bên Anh. Một lần, hai lần,... rồi nhiều lần Hùng đang chát thì người cô đơn nhảy vào tán chuyện với anh. Ban đầu anh không bắt chuyện. Bực mình, anh kể với vợ, anh nói:... vô công... thời gian đầu để tán chuyện vu vơ...

Bẵng đi gần một tháng, Nga tò mò: người cô đơn còn chat với anh không? Hùng khó chịu ra mặt, bảo: Còn... không biết đó là người thế nào mà dai dễ sợ...

Ông bà ta nói chẳng sai, nước chảy đá mòn. Không biết có phải vì sợ mất chiếc xe máy, hay vì không tin rằng trên đời này còn có người đàn ông chung thủy, mà cô bạn của Nga kiên trì không biết mệt mỏi. Cô như trực cả ngày bên máy, hễ nick của Hùng sáng đèn là cô lao vào. Nhưng cô cũng đủ khôn ngoan, mỗi ngày vài câu để gây kích thích sự tò mò, vài câu đánh vào lòng tự ái, vài câu vuốt ve, tâng bốc...

Sự kiên trì của người trên mạng khiến Hùng tò mò thật. Anh không thể không trả lời. Câu chuyện đầu tiên của Hùng vẫn là lý lịch tự thuật: Tôi đã có vợ, chúng tôi sống hạnh phúc, vợ tôi là một người phụ nữ hoàn hảo... Bên kia không hề tự ái, còn khen: Anh là người đàn ông tốt, chung tình...

Lần sau người cô đơn tâm sự về công việc. Thật đúng tủ của anh, đúng chuyên môn của anh. Hùng như thấy người đồng nghiệp bé nhỏ đang gặp khó khăn, khi bước những bước đầu tiên vào đời cần anh giúp đỡ. Thế là Hùng quên đi mối ác cảm với người vô công...

Lần sau cũng là công việc. Dần dần cứ một câu công việc thì vài câu tâm tình. Đến một lúc Hùng nghiện nói chuyện với người trên mạng. Bẵng đi mấy hôm Hùng không thấy nick người cô đơn sáng đèn, một cảm giác mong ngóng, lo lo là lạ chợt đến làm anh bần thần.

Nhìn chồng lặng lẽ ngồi bên máy, nhìn chằm chặp vào cái mặt tròn xoe của người cô đơn, ruột gan Nga cồn cào lo lắng. Bỗng Hùng đang ngửa người ra ghế bật chồm dậy, gõ cành cạch. Nga rón rén đến sau lưng chồng, trái tim đau thót nỗi buồn.

- Em có ốm không mà không lên mạng?... - Em cho anh địa chỉ để anh đến thăm... Dòng địa chỉ hiện ra, Hùng đứng phắt dậy, vớ cái áo trên ghế. Bắt gặp ánh mắt đau đớn của vợ, anh nói:

- Anh đi thăm người bạn đang ốm. Anh sẽ về ngay...

Nga bám vào thành ghế, mặt tái mét nói:

- Anh đừng đi. Nó không ốm đâu... .....

- Thật ngu xuẩn... Đem hạnh phúc gia đình ra làm trò đùa cá cược... Tôi không thể tha thứ cho hành động ngu xuẩn của cô...

Hùng nói thế và bỏ đi...