Follow Us @soratemplates

29 tháng 3, 2010

Nhớ lắm người yêu ơi!

Những ngày nắng, anh nhớ em núp kín vào người anh nhưng vẫn ôm chặt lấy anh dù 2 tay trần mà không ngại nắng, vì em thích được ôm anh nhiều như thế...

Những ngày mưa, anh nhớ trong đêm tối lạnh buốt, 2 đứa mình trú bên hiên nhà vắng, lúc ấy dù chưa là của nhau nhưng cảm giác như đã là của nhau tận khi nào...

Những buổi sáng, anh nhớ em lon ton chạy xe đến núp bên cạnh nhà để cùng anh đi ăn sáng dù gần trễ cả giờ làm...

Những buổi trưa, anh nhớ em cùng anh ngồi hàn huyên trong quán cafe vắng, bàn luận chuyện tình của 2 đứa mình theo cách của chỉ riêng mình đôi ta...

Những buổi chiều, anh nhớ được cùng em đi dạo phố, ngồi tâm tình trên những vỉa hè sinh tố thành cổ vắng người qua...

Những buổi tối, anh nhớ em cùng anh ăn những quả bắp nướng trong công viên vắng lặng dù trời đã khuya lắm rồi mà không muốn rời nhau ra được...



Nhìn nét hồn nhiên trên khuôn mặt xinh xắn của em, yêu quá đi thôi...

Những ngày xuân, anh nhớ được dẫn em đi khắp nơi, khoe hết người này đến người nọ đây là người yêu của mình, vì anh yêu lắm, em ơi!

Những ngày hạ, anh nhớ được nắm tay em băng qua đường phố rồi ùm xuống biển vì cô bé cận của anh mà không kính thì có thấy gì đâu...

Những ngày thu, anh nhớ được cùng em dạo hết những con phố nhỏ, xem lân múa, rồi lén nhìn nét hồn nhiên trên khuôn mặt xinh xắn của em, yêu quá đi thôi...

Những ngày đông, anh nhớ em hay phà hơi ấm lên vai anh, qua lớp áo, lắng sâu vào người, khiến anh vô cùng ấm áp trong tiết trời lạnh buốt...

Nhớ lắm người yêu ơi...

* * *

Một thoáng... em!
Thiên thần của anh!
Đừng “xao lòng” em nhé!
Viết cho một cô bé

caominhtriet@gmail.com