Follow Us @soratemplates

28 tháng 3, 2010

Gửi anh - Người em mang ơn suốt cuộc đời!

H à! Vậy là mình quen nhau đã được gần 3 năm rồi phải không anh? Hôm nay, công việc không bận rộn như thường ngày, có thời gian em muốn viết nên tâm sự của mình. Dù sau này hai đứa mình có đến được với nhau hay không thì em mong anh hãy thấu hiểu nỗi lòng một người con gái như em!

Anh à! Anh có biết không? Khi là một cô bé ngồi trên ghế phổ thông trung học em đã chót yêu một người, đó là mối tình đầu đầy cay đắng nhưng em cũng thật hạnh phúc biết bao. Em đã yêu người đó bằng hết tình yêu của tuổi học trò. Người đó đã hứa với em rất nhiều, nói sẽ bên em hết cuộc đời, không yêu ai khác ngoài em, sau này nhất định sẽ làm cho em hạnh phúc…

Thế rồi, khi em ôn thi tốt nghiệp lớp 12, em đã không được gặp người đó thường xuyên. Thời gian sau em đã nghe tin người đó yêu một chị ở cùng công ty. Em đã không tin và đến hỏi người đó, người ta đã bảo em rằng: “Em tin anh hay tin những lời dèm pha của thiên hạ?”. Câu trả lời đó đã làm em được trấn an và an ủi phần nào. Thế rồi một hôm trên đường đi học về, em đã tận mắt nhìn thấy người ấy đèo chị ta ngồi đằng sau. Vẫn là cái xe mà em đã từng đi, vẫn là cái chỗ mà em đã từng ngồi. Mọi thứ đã quá rõ ràng không phải là lời đồn đại. Sau lần đó em đã quyết định gặp mặt để chấm dứt tất cả và anh có biết người đó đã nói gì không? Người đó nói: “Em hãy níu kéo anh ở lại, hãy nói em yêu anh đi không anh sợ rằng mình sẽ yêu người đó”. Vẫn là một cô bé trẻ con, chưa va vấp anh nghĩ em sẽ làm gì đây? Em đã bỏ về và khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc, khóc vì quyết định chia tay mối tình đầu mà em đã trân trọng bấy lâu nay, khóc vì trái tim non yếu bị tổn thương nặng nề - đó cũng là cú vấp ngã đầu đời.



Em hận người ấy suốt cuộc đời này vì người đó đã làm trái tim em thổn thức mất bao đêm...

Em vẫn yêu và rất yêu người đó nhưng lòng tự trọng của em đã khiến cho em không được tìm gặp người đó. Nhiều hôm em nhớ người đó đến kinh khủng mà vẫn không cho phép mình được tìm gặp mặc dù hai nhà cách nhau không xa. Ngày đó, em đã thi trượt đại học, mọi ước mơ hoài bão, tình yêu đã sụp đổ. Vốn là một cô bé mạnh mẽ, em đã quyết tâm đi học trung cấp kế toán. Em đã chọn một cái trường khá xa để lẩn trốn tất cả. Ngày mới lên trường nhập học em đã khóc vì nhớ nhà và mỗi lần người ấy nhắn tin hay gọi điện là em lại khóc. Vì thật lòng em vẫn chưa quên được người ấy. Nỗi buồn, sự cô đơn cứ gặm nhấm trái tim em gần hết 1 năm, em đã tự nhủ sẽ không yêu ai cho tới khi lấy chồng, em hận người ấy suốt cuộc đời này vì người đó đã làm trái tim em thổn thức mất bao đêm. Em sẽ làm cho nhiều thằng đàn ông phải khổ...

Để rồi cho tới gần 1 năm sau em đã gặp anh qua giới thiệu của bạn bè. Nói chuyện tán tỉnh qua điện thoại được vài tháng em mới được gặp mặt anh. Ngỡ là những câu chuyện chêu đùa nhưng em thật bất ngờ khi gặp anh. Nhìn anh to cao, đẹp trai và em đã bị "cảm nắng". Kể từ hôm gặp nhau đó, về nhà anh rất hay gọi điện tán tỉnh. Đúng lúc cô đơn và em đã nhận lời yêu anh! Đi chơi cùng anh, lũ bạn em đã từng nói: “Nó to cao, đẹp trai thế chắc gì đã yêu mày thật lòng, cẩn thận không bị nó lừa đấy”. Anh biết lúc đó em đã nói gì không? Em đã cười và bảo: “Tao cũng chỉ yêu chơi bời thôi, sau này về quê thì truýt ấy mà”. Nhưng sự đời không như người ta nghĩ, thật khó lường trước được, càng tiếp xúc với anh nhiều em lại thấy anh thật hiền lành, tốt bụng và vị tha. Chính điều đó đã làm em yêu anh thật lòng từ lúc nào mà em không biết. Yêu anh đã làm con người em thay đổi. Em đã nghĩ tích cực hơn về cuộc sống, em đã vui trở lại như ngày nào. Hai năm sống xa nhà em đã được anh quan tâm, chăm sóc mặc dù gặp nhau rất ít mà chủ yếu là qua điện thoại nhưng em vẫn thấy hạnh phúc và quên đi cái quá khứ đau thương.



Yêu anh đã làm con người em thay đổi...

H à! Em thật ngây thơ khi vẫn cứ có ý nghĩ yêu ai là sẽ lấy được người đó mà không hề nghĩ đến hai chữ “duyên số” mà người ta vẫn thường hay nói. Khi kết thúc 2 năm học trung cấp em về quê làm việc và nghe tin người yêu cũ lấy vợ, tim em như tan nát thành trăm mảnh, nhưng không hiểu sao em vẫn nguyện cầu cho người ấy được hạnh phúc. Nỗi đau cứ kéo dài cho tới ngày hôn lễ được tổ chức, và anh cũng là người bên em những lúc ấy. Em thật hạnh phúc anh biết không? Nhưng anh ơi! Em phải làm sao đây khi bố mẹ biết em yêu anh thật rồi, ngày trước còn đi học nên bố mẹ chưa nói, nhưng giờ thì khác. Em đã đi làm. Em phải làm sao khi bố mẹ cấm yêu anh, bố mẹ cấm vì yêu anh ở quá xa, bố mẹ cấm vì em và anh không cùng tôn giáo. Giá như bố mẹ đánh đập, cấm đoán nhưng đằng này bố mẹ không làm như vậy. Bố mẹ chỉ phân tích và nói không muốn xa em. Phận làm con em biết phải làm sao đây anh? Tại sao em lại cài bài nhạc chờ “Chữ hiếu chữ tình” anh hiểu chứ? Em nói chia tay thì anh bảo đừng, anh không muốn như vậy. Nhưng em không thể sống xa gia đình, em không thể học Đạo anh hiểu không? Anh đã hứa sẽ mua đất, sẽ không bắt em học Đạo, dù biết những lời hứa đó là viển vông tại sao em vẫn cứ tin. Em sẽ chờ anh hơn 1 năm nữa, cho tới khi anh học xong. Nếu như anh không thực hiện được lời anh đã hứa thì em sẽ là người ra đi. Ra đi để cả hai được hạnh phúc, ra đi để đền ơn bố mẹ nuôi dậy mình. Nhưng em sẽ giữ anh trong trái tim em!!!!

Cám ơn anh! Tình yêu của em.

* * *

Tạm biệt một tình yêu
Em xa anh vì em không có sự lựa chọn!
Tâm sự gửi anh
Em phải rời xa anh thôi
thanhnga88@ymail.com