Follow Us @soratemplates

28 tháng 3, 2010

Em sẽ chúc phúc cho anh

Ngày hôm nay đã là ngày thứ 10 kể từ khi mình chia tay nhau, lời anh nói cuối cùng: Khi nào điều hoà được tất cả các mối quan hệ thì mình liên lạc nhé.

Thế đấy, anh và em gặp nhau khi tất cả đã quá muộn, em đã là người phụ nữ có chồng và mang bên mình 2 đứa con còn nhỏ dại, còn anh người đàn ông gặp bất hạnh trong cuộc sống gia đình. Một mình phải gà trống nuôi con khi ở lứa tuối tràn đầy sức sống. Chúng mình đến với nhau từ sự thấu hiểu, từ sự cảm thông và chia sẻ. Em chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ yêu một ai đó ngoài chồng của mình nhưng đến khi gặp anh tất cả đã đảo lộn.

Em đã cố gắng quên đi, cố gắng gạt bỏ tất cả vì nỗi day dứt, tội lỗi ám ảnh mình. Em đã dùng tất cả những gì cho là lý trí để gạt bỏ tất cả hình ảnh của anh ra khỏi đầu, nhưng rồi tất cả trở nên bất lực mỗi khi nhìn thấy anh. Có lần em đã nói với anh em mong dù chỉ cần bên anh một tiếng để em không phải suy nghĩ mọi thứ trên đời , để e chỉ là của anh, chỉ nghĩ đến anh mà không phải nghĩ đến bất kỳ sự ràng buộc nào. Nhưng rồi khi em sẵn sàng dành thời gian cho sự mong ước đó thì mọi điều dường như là không thể.

Em đã ở bên anh, không phải là 1 tiếng mà là khoảng thời gian khá dài nhưng em cũng không thể thoải mái được, em luôn đau đáu ám ảnh về tội lỗi của mình, rằng em là người đàn bà hư hỏng, em cũng biết rằng anh cũng chẳng sung sướng gì. Anh đã nói với em rất nhiều, nói về HP, nói về số phận, rằng anh không thể làm em đau khổ, không thể là người phá vỡ hạnh phúc của em... rằng anh là đàn ông nhất là khi đang chưa có sự ràng buộc nào cả thì mọi chuyện với anh đơn giản, nhưng nếu có nhỡ bề gì xảy ra người phải chịu hậu quả trực tiếp lại là em, em sẽ phải đối mặt với rất nhiều hệ luỵ trên đời... và anh sợ em đau đớn, khổ sở.

Anh đã nói rất nhiều... đã có lúc em tự ngồi phân tích gặm nhấm để xem anh đã yêu em như thế nào, có thể anh rất yêu em và anh đã nghĩ cho em, hoặc cũng có thể tình yêu của anh không đủ lớn để anh gạt bỏ tất cả khi nghĩ về em... em cũng không biết, chỉ biết rằng em yêu anh là đủ.

Khoảng thời gian này để cho cả 2 nhìn nhận lại mối quan hệ của mình, anh đang có lý do để xa em, thực lòng em cũng muốn điều đó, nhưng sao hàng ngày, hàng giờ em vẫn luôn nghĩ đến anh? Nghĩ đến nụ cười, lời anh nói, tất cả cứ hiện về như anh đang ở cạnh em vậy. Em nhớ tới từng cử chỉ âu yếm, những cái ôm vội vàng, chỉ vậy thôi nhưng làm em không ngủ, em biết chỉ như vậy nhưng em cảm nhận chúng mình đã thuộc về nhau.
Cuộc sống là hết sức ngắn ngủi, biết tận hưởng hạnh phúc đòi hỏi càng phải khó khăn hơn nhiều.

Em biết chuyện của chúng mình là thứ hạnh phúc trong tội lỗi và đau khổ, nhưng thực lòng em cũng đã có những khoảnh khắc hạnh phúc khi được ở bên anh. Em tự hứa với lòng mình, sẽ xa anh, sẽ quên tất cả dù phải đối mặt với đau đớn và khổ sở nhưng chúng ta phải chấp nhận số phận thôi anh, em còn gia đình, anh còn phải kiếm tìm hạnh phúc mới. Tất cả với em sẽ là những ký ức đẹp và buồn, trong đó hàm chứa các trạng thái cảm xúc hạnh phúc-đau khổ. Rồi anh sẽ tìm được người phụ nữ biết yêu anh, biết yêu thương con trai nhỏ của anh, khi anh tìm được người đó thì anh hãy tin rằng người đầu tiên chúc phúc cho anh chính là em... Anh hãy tin anh nhé.